Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Nhóm Đông Nam Á tại APCSS-Hawaii

video

Hài hước chưa?

Hài hước chưa?2

Hài hước chưa?3

THƯ TÌNH TUỔI GẦN ĐẤT XA TRỜI

Anh ngồi bấu tay vào thành giường, nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay, thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói: "Mắt cụ nhìn không rõ nữa. Cụ đi đâu để cháu dắt". Nó nói thật em nhỉ. Nhưng mình cần gì nó dắt?. Ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh thấy rõ mồn một.

Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn 5 bữa, mỗi bữa 1 bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện, vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.

Sáng nào anh cũng đi thể dục. Đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ. Vị chi là 4 bước. 4 bước mà đi mất 2 giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!

Con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xưa nữa. Các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được 2 dòng. Ngày nào viết đến 3 dòng thì phải truyền một lọ đạm.

Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ! Chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: "Thích quá cơ". Còn anh thì chạy theo sau nhìn em. Thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá, bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói "Thích quá cơ". Nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa 5 thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn 5 thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn 4 thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa, vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi, mà miệng anh như ăn phải đá hộc. Đau tê tái.

Anh nhắc nhé: Nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo "Ông ơi, ra sân hóng mát. Gió nồm mát lắm ông ạ!". Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có 2 thằng cháu giữ chặt.

Sắp tới sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng "Xào xào" tức là anh nói rằng "Em đấy hả". Khi nghe tiếng "Thùm thùm" tức là anh đang "Chúc sinh nhật vui vẻ". Đến khi nghe tiếng "Phù phù" nhiều lần là anh đang... hôn em.

Nhớ hồi ấy, anh đưa 2 tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời. Em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình. Hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua, anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc. Sợ quá nên thôi.


Em ngủ ngon không?

Anh chợp mắt từ chập tối. Đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói: "Ông ngủ ít quá!". Anh bảo: "Thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày, lo gì".

Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính. Xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy. Thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa. Lâu chẳng thấy ai vào Blog nữa. Lũ cháu hỏi: "Ông ơi! Blog là gì?". Chúng nó bây giờ chẳng có blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật.

Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả rôbốt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbốt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết "em ơi, anh nhớ em lắm", nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành "Phem phơi, phanh phớ phem phắm". Thế mới bực!..

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. Anh đợi thư em.

Mà nếu không gửi được thư thì bảo rôbốt nó mang thư đến cho anh em nhé.

Anh dừng bút.

Thằng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé!. Nhớ đừng ra gió!..

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

CÓ CÁI GỌI LÀ "DÂN CHỦ THIÊN CHÚA" HAY KHÔNG?

Làn sóng dân chủ từ bốn phương đang có xu hướng lan tỏa tới các ngõ ngách của thế giới. Đông Nam á đang phải gánh chịu những sức ép mạnh mẽ từ cách mạng hoa Lài ở Ai Cập, Tuynisi.v.v..

Điều mà người quan sát quan tâm là làn sóng này đã đến Việt Nam và đang mạnh dần lên với sức ép từ bên ngoài ngày càng tăng với sự tham gia và hậu thuẫn tích cực của những người Thiên Chúa.

Gần đây nhất, từ vụ án Cù Huy Hà Vũ (Cái tên này nổi tiếng lắm - Nhưng theo tôi chỉ là kẻ mắc chứng Vĩ Cuồng), bất chấp đúng sai thế nào, người ta thấy ngoài những vỏ bọc ủng hộ dân chủ là những cái đuôi Thiên chúa giáo. Hầu hết những người cầm đầu với danh xưng là Luật sư đều là những người có gắn bó với Thiên chúa, những trang web cũng đều là của Thiên chúa. Theo sau họ là cả một đội quân hùng hậu nhưng kém hiểu biết là những tín đồ của Thiên chúa. Những người này đã từng có mặt tại hầu hết những vụ đình đám do Thiên chúa tạo ra như 42 Nhà Chung, Thái Hà, Cồn dầu, Đồng Chiêm.v.v..gây rất nhiều khó khăn cho chính quyền và cho ngay cả những người tham gia.

Tôi không biết tại sao ở Việt Nam, Thiên chúa lại được xếp vào hàng hung hăng nhất nhì trong việc tổ chức các hoạt động chống đối chính quyền. Mặc dù đa số người dân đã quên đi cái quá khứ dẫn lối chỉ đường cho thực dân (Pháp) xâm lược đất nước của Thiên chúa để cùng chung sống hòa bình trên mảnh đất này.

Một câu hỏi đặt ra là những biểu hiện đó có phải là dân chủ theo cái cách mà người ta thường nghĩ không? Liệu rằng đó có phải là vấn đề dân chủ không hay bản chất là sự thay đổi chiến thuật cố hữu của Thiên chúa? hay là cả hai? Liệu rằng nơi này có thể xảy ra cái gọi là "Công đoàn đoàn Đoàn kết" theo kịch bản mới như ở Ba lan hay không?
Hay chờ xem.

LâmTrực@