Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011

Thử tìm nguồn gốc của bá đạo và bá quyền Trung Quốc

Hồ Anh Hải
TRONG sách Giấc mơ Trung Quốc, tác giả Lưu Minh Phúc đặc biệt viết nhiều về sự bá đạo, bá quyền của Mỹ và vương đạo của Trung Quốc. Tác giả dành cả chương II (có số trang nhiều thứ 2 trong 8 chương của sách này) để trình bày về cái gọi là bá quyền của nước Mỹ và dành chương III và IV (số trang nhiều thứ 6 và 5) để nói về những cái hay cái tốt của Trung Quốc. Nhìn chung, tác giả dùng số trang nhiều nhất để nói về nước Mỹ - về mặt hay mặt tốt cũng như mặt xấu mặt dở. Số trang viết về Trung Quốc thì ít hơn nhiều; bởi lẽ tác giả cũng chẳng biết nói gì về những cái hay cái tốt của nước mình.

Lưu Minh Phúc hoàn toàn chỉ nói về những cái tốt của nước ông, nhằm để nhân dân thế giới đừng e ngại Trung Quốc trỗi dậy trở thành “quốc gia quán quân”, “quốc gia lãnh tụ” thì sẽ đe dọa hòa bình và ổn định trên thế giới. Hãy thử xem vài cái tốt của Trung Quốc.
Tác giả viết Trung Quốc không có tội tổ tông, cho nên có tư cách nhất làm lãnh tụ thế giới! Tất cả các nước lớn trỗi dậy khác đều “có tiền sử phạm tội”, như buôn bán nô lệ châu Phi hồi thế kỷ XV-XVIII, xâm lược, chinh phục thuộc địa...
Ai cũng biết các vua chúa Trung Quốc chẳng cần sang tận châu Phi để mua nô lệ. Bởi lẽ dưới tay họ đã có sẵn hàng triệu nô lệ! Họ coi dân nước mình là nô lệ 100% và áp bức bóc lột dân đến xương tủy. Thời thịnh trị nhà Đường, vua có 3000 cung nữ - chính là 3000 nô lệ tình dục của một gã đực rựa dâm ô. Nước này cũng phát minh ra chế độ hoạn quan cực kỳ dã man: hàng nghìn nam giới bị cắt bộ phận sinh dục chỉ vì để phục vụ nhu cầu của một gã nam giới khác. Hơn 1 triệu người dân chết trong công trình đắp Vạn lý Trường thành. Như vậy sao có thể nói Trung Quốc không có tội tổ tông?
Tác giả viết người Trung Quốc có tính cách yêu hòa bình, đế quốc Trung Hoa lớn mạnh mà không chinh phục, không có thuộc địa ở nước ngoài, vì thế các nước nhược tiểu xung quanh như Việt Nam, Miến Điện, Thái Lan... vẫn giữ được độc lập.
Ở đây tác giả đã có những nhầm lẫn lịch sử đáng tiếc.
Việt Nam chẳng đã bị Trung Quốc thống trị 1000 năm đấy sao. Nhưng họ không đồng hóa nổi dân tộc Việt và cuối cùng bị dân ta vùng dậy đánh đuổi, giành độc lập cho đất nước mình. Tuy thất bại cay đắng như thế nhưng sau đó các vương triều phương Bắc còn mấy lần cất đại quân sang “thảo phạt” Việt Nam, lần nào cũng thua nhục nhã.
Tác giả còn nêu “sự kiện nổi tiếng nhất” là đời Hán Nguyên Đế, triều thần quyết định bỏ không chiếm quận Châu Nhai ở đảo Hải Nam, coi đó như một minh chứng nhà Hán không chủ trương mở rộng lãnh thổ.
Thực ra đó là do đất Trung Quốc quá rộng, chính quyền trung ương quản lý không xuể, lại thêm trong nước luôn luôn rối loạn vì nông dân khắp nơi nổi dậy chống lại triều đình, quân đội đàn áp dân trong nước còn chưa xong, sao mà dám đem quân ra nước ngoài đánh chiếm thuộc địa? Nếu làm thế thì ngai vàng nhà vua sẽ lập tức bị loạn thần hoặc nông dân khởi nghĩa cướp mất.
Tác giả nói nguyên nhân nông dân Trung Quốc nổi dậy nhiều là do nước này thiếu đất trồng trọt nhưng chính quyền không làm như phương Tây, tức đem quân đi cướp đất nước ngoài để chuyển dịch mâu thuẫn ra ngoài, mà chỉ “vận dụng phương pháp hướng nội, tập trung giải quyết ở trong nước mọi mâu thuẫn”.
Giải thích như thế là ngụy biện. Nông dân Trung Quốc khởi nghĩa đánh lại triều đình chỉ vì họ bị áp bức bóc lột quá tàn ác, không còn đường sống nữa. Hầu hết các cuộc khởi nghĩa ấy đều bị triều đình dìm trong biển máu. Nếu thắng lợi thì ông trùm khởi nghĩa lại trở thành ông vua mới, tàn ác với dân mình chẳng khác gì vua cũ.
Rõ ràng các vương triều Trung Quốc thực hành bá đạo với chính thần dân của mình, thế mà Lưu Minh Phúc dám nói bừa là thực hành vương đạo! Một chính quyền bá đạo với chính đồng bào mình thì sao lại vương đạo với nhân dân các nước khác? Trong Bình Ngô Đại Cáo, Nguyễn Trãi tố cáo chính quyền nhà Minh đối xử tàn ác khủng khiếp với nhân dân ta: Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ.
Tướng Lưu Á Châu (người viết Lời Tựa sách Giấc mơ Trung Quốc) vạch trần bản chất của các tầng lớp cai trị Trung Quốc đều là “đối ngoại mềm mỏng, đối nội tàn nhẫn”. Đây chính là nguyên nhân làm cho nhiều người Trung Quốc căm ghét chính quyền; lúc bình thường lắm phe phái đánh lẫn nhau rình rập cướp quyền bính, khi có ngoại xâm thì không ít người theo địch chống lại chính quyền nước mình. Lưu Á Châu nói Trung Quốc thời bị Nhật xâm lược có rất nhiều Hán gian chính là vì thế.
Lưu Minh Phúc tô son điểm phấn cho tổ tiên mình trong khi chính ông lại viết: đế quốc Trung Hoa có nhiều nội chiến, đế quốc phương Tây có nhiều “ngoại chiến”, các cuộc khởi nghĩa của nông dân Trung Quốc nhiều nhất, quy mô lớn nhất thế giới, ở nước này nội chiến nhiều “ngoại chiến” ít.
Tóm lại, đế quốc Trung Hoa không chú trọng chinh phục và xâm lược nước ngoài chẳng phải vì họ yêu hòa bình và thực hành “vương đạo”, mà vì họ muốn mà không dám làm, không làm nổi. Thế kỷ XII, thủy quân nhà Nguyên đánh Việt Nam và Nhật Bản đều thua trận phải cuốn xéo về nước, là những chứng cớ hiển nhiên mà tác giả cố tình bỏ qua.
Nói cách khác, họ rất muốn làm Bá nhưng không làm được. Thấy Mỹ làm được vai trò ấy họ sinh ra ganh tị và chê Mỹ đủ thứ xấu.
Làm được vai trò Bá như nước Mỹ đâu dễ! Đó là vai trò kẻ giữ trật tự công cộng, cảnh sát chỉ đường. Tác giả nói Trung Quốc muốn làm “quốc gia quán quân, lãnh tụ” nhưng không muốn làm bá quyền, chỉ làm “quốc gia dẫn dắt” thôi. Nhưng chính tác giả thừa nhận Trung Quốc hiện chưa cắm được ngọn cờ văn hoá lên điểm cao khống chế thế giới, chưa có giá trị quan nào thu hút toàn cầu như giá trị quan tự do dân chủ của Mỹ - thế thì sao mà dẫn dắt thế giới được?
Tác giả viết: Trung Quốc sẽ lãnh đạo thế giới nhưng không làm bá đạo như Mỹ mà thực hành vương đạo. Bản chất của vương đạo là đạo đức nhân nghĩa, dựa nguyên tắc “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” (lời Khổng Tử: Điều mình không thích thì chớ đem đến cho người khác), kiên trì bình đẳng, công bằng, chân thành rộng lượng, hòa bình, dùng sức mạnh đạo đức để cảm hóa kẻ khác chứ không áp bức họ, phòng ngự tự vệ chứ không đánh trước, không lạm dụng vũ lực.
Người Trung Quốc có thói quen nói một đằng làm một nẻo, thậm chí cậy thế to mồm vu vạ kẻ hiền lành thành kẻ tội phạm. Nói vương đạo, nhưng thực tế trong cách giải quyết các tranh chấp lãnh thổ ở biển Đông, họ luôn luôn ưa dùng sức mạnh, cậy ta đây lắm tàu nhiều súng bắt nạt kẻ yếu.
Năm 1974 Trung Quốc cướp đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Nhiều năm nay họ ngang nhiên ra lệnh cấm đánh cá trên vùng biển có tranh chấp rồi cho tàu ngư chính (vốn là tàu tuần dương thập niên 50 họ mua của Liên Xô cải tạo lại) đến biển Đông xua đuổi tàu đánh cá của ngư dân ta, thậm chí cho tàu (ta gọi là “tàu lạ”) đâm chìm nhiều tàu của ngư dân Việt Nam, đắm tàu chết người vô cùng dã man. Gần đây nhất họ hung hăng cho tàu hải giám (cũng là tàu chiến cải tạo) vào sâu vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam phá hoại hoạt động bình thường của tàu Việt Nam rồi lại lớn tiếng chỉ trích Việt Nam “gây căng thẳng”.
Như thế chẳng là Bá đạo thì là gì?
Bạn sẽ hỏi: đâu là nguồn gốc của tính cách thích làm Bá?
Hãy tìm về nền văn hoá truyền thống của họ.
Xin mượn lời chính họ nói: Người Trung Quốc ưa chuộng sức mạnh và bạo lực.
Chẳng dân tộc nào ưa chuộng sự yếu đuối, nhưng tôn thờ sức mạnh như người Trung Quốc thì quả là hiếm. Tiểu thuyết cổ đại viết về tình yêu chỉ có ở phương Tây, không có ở Trung Quốc. Mấy bộ tiểu thuyết cổ của nước này đều đề cao những kẻ có sức mạnh và lạm dụng bạo lực, cho dù dùng vào việc phi nghĩa. Thời xưa đã vậy; thế kỷ XX lại có châm ngôn Súng đẻ ra chính quyền. Nền văn hoá chuộng bạo lực, đấu đá, đánh đấm, chiến tranh ấy quyết định họ hành xử kiểu Bá, tức dùng vũ lực giải quyết mọi chuyện.
Các hảo hán trong Thủy Hử lạm dụng bạo lực vô hạn độ; chỉ vì để chứng tỏ võ công của mình mà họ sẵn sàng hại cả kẻ vô tội. Lý Quỳ giận lên là giết bất cứ ai mà không ghê tay. Võ Tòng khỏe vật chết hổ, nhẫn tâm giết bà chị dâu yếu đuối mà không thẹn với lương tâm kẻ nam nhi. Các nhân vật ấy được người Trung Quốc mê say ca ngợi - điều đó cho thấy văn hóa chuộng bạo lực của họ chính là nguồn gốc sinh ra tính cách thích làm Bá. Một nhà Hán học người Australia nói Thủy Hử là cuốn tiểu thuyết bệnh hoạn. Một nhà Hán học người Đức nhận định Tô Tem Sói tuyên truyền chủ nghĩa phát xít...
Tóm lại, vương đạo thì chẳng thấy đâu mà lịch sử cũng như hiện tại đều đầy rẫy những sự thật cho thấy bá đạo mới là thứ “đặc sản” của Trung Quốc.

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

HỌC LÀM NGƯỜI!

Đại sư Tinh Vân có một người đệ tử, sau khi tốt nghiệp đại học liền học thạc sĩ, rồi lại học tiến sĩ, sau nhiều năm đèn sách cuối cùng cũng đã hoàn thành luận án tiến sĩ nên vô cùng mừng vui.
Một hôm người đệ tử này trở về, thưa với Đại sư. Thưa thầy nay con đã có học vị tiến sĩ rồi, sau này con phải học những gì nữa? Ngài Tinh Vân bảo: Học làm người, học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được.
Thứ nhất, “học nhận lỗi”. Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.
Thứ hai, “học nhu hòa”. Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được. Tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn trong việc tu tập.
Thứ ba, ” học nhẫn nhục”. Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.
Thứ tư, “học thấu hiểu”. Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?
Thứ năm, “học buông bỏ”. Cuộc đời như một chiếc vali, lúc cần thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống thì lại không đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới tự tại được!
Thứ sáu, “học cảm động”. Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên hoan hỷ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là tâm thương yêu, tâm Bồ tát, tâm Bồ đề; trong cuộc đời mấy mươi năm của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.
Thứ bảy, “học sinh tồn”. Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình, bạn bè yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với người thân.
(Theo Đại sư Tinh Vân, Liên Hải dịch)

Triết lý tình người




Trong vườn có hai cái cây, một cái cây cho ra chỉ có một trái và một cái cây cho ra rất nhiều trái. Bạn quan sát và thấy cây có một trái thì trái đó to hơn gấp nhiều lần so với cây có nhiều trái bên cạnh. Đơn giản vì bao nhiêu chất dinh dưỡng của cây này chỉ dồn vào một trái nên trái lớn còn cây bên cạnh phải chia đều chất dinh dưỡng cho rất nhiều trái khác nhau nên trái sẽ nhỏ lại.Đó là lẽ tất yếu, là quy luật mà ai ai cũng có thể nhận ra.

Bạn nhìn cái cây rồi tự hỏi con người liệu có giống như thế không nhỉ. Và bạn thấy một bà mẹ, bà ấy có một đứa con. Năm sau nữa bà ấy sinh ra một đứa con khác. Tình yêu thương, sự quan tâm của bà dành cho đứa con đầu không còn được như trước nữa. Bạn lại nhìn thằng bạn của bạn. Lúc trước nó và bạn thân thân thiết thiết. Rồi một ngày nó có thêm bạn mới, nó chả còn bi bi bô bô tâm sự cùng bạn nữa, cùng chả còn cho bạn mượn cái vai mỗi khi bạn khóc. Bởi tất cả những điều đó giờ đã có một người khác quan trọng hơn bạn thế chỗ. Rồi bạn lại nhìn về ông anh hai của bạn. Ngày xưa anh em tình cảm là thế, có gì cũng nhường nhịn em, có gì cũng lo lắng cho em. Bỗng một ngày ổng có người yêu, và ổng quên mất ổng còn có một đứa em gái. Đơn giản, vì bây giờ trong mắt ổng thế giới chỉ có một người, ổng chỉ biết nhớ về người đó, nghĩ về người đó, mơ về người đó còn đâu thời gian để nghĩ về những người khác.

Ngẫm rồi bạn phát hiện ra con người cũng giống cái cây nọ, khi họ gánh thêm một người thì ắt hẳn tình cảm dành cho những người còn lại sẽ vơi bớt đi. Như một cái bánh, đem chia cho ít người thì mỗi người sẽ được phần nhiều, đem chia cho nhiều người thì mỗi người sẽ được phần ít, có khi người cuối cùng sẽ chẳng nhận được miếng nào vì bánh đã hết. Bạn biết thế, bạn ngẫm ra thế, bạn nhìn thấy thế nhưng chẳng hiểu sao bạn vẫn buồn, vẫn thất vọng, vẫn bứt rứt. Đơn giản, từ trước giờ bạn đâu nghĩ, tình cảm con người sẽ giống một cái cây, sẽ như một chiếc bánh….

-Chilli-


Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

Hịch Khoa học Công nghệ - Vẫn là Cần Móm




Ta cùng các ngươiSinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường
Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô-ốt na-ô vào thám hiểm lòng người
Pháp Anh công nghệ gien chế ra cừu nhân tạo
Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng-gla-đét
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.
Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ Ma-tít, Cam-ry
Hàng không E-lai, Xi-fic (Pacific).
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dzô dzô”
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng
Thật là so với:
Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu-tin dùng Mét-vê-đép,
Ta nào có kém gì?
Thế mà, nay các ngươi:
Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần Đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai Lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát-xa giống nghiện “u ét đê” (USD)
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi-rút com-pu-tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi
Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na-niếc-na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên
Cho nên
“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? Vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi-na-shin nổi nổi chìm chìm
Rừng vàng ở đâu, khi bô-xít đen đen đỏ đỏ
Thật là:
“Dân gần trăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!
Nay nước ta:
Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!
Chỉ e:
Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc-cơ quốc tế
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ
Hỡi ôi,
Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu
Nay ta bảo thật các ngươi:
Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê-mi-na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ
Được thế thì:
Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô-ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lếch-xớt, xuống Rôn-roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi-la, ra Rì-sọt
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử
Vì:
Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?
Cho nên mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!


Đúng là Cần Móm. NA. Vẫn thế.





SỰ THẬT CỦA CUỘC ÐỜI

Hòa Thượng Narada Mahathera

Chúng ta sống trong một thế giới chao đảo không quân bình. Nó không đầy hoa hồng mà cũng chẳng hoàn toàn gai góc. Hoa hồng mềm mại, đẹp đẽ và thơm ngát, nhưng trên cọng cây hoa mọc thì đầy gai. Vì hoa hồng, ta quảng đại với gai. Tuy nhiên, ta không coi rẻ hoa hồng về chuyện hoa hồng có gai.

Với người lạc quan, thế giới này tuyệt đối là tươi vui như hoa hồng; với người bi quan, thế giới này hoàn toàn gai góc. Nhưng với người thực tế, thế giới không hoàn toàn tươi vui như hoa hồng mà cũng chẳng hoàn toàn gai góc. Nó đầy dẫy hoa hồng đẹp và gai nhọn.

Một người hiểu biết không say đắm bởi cái đẹp của hoa hồng, nhưng nhìn nó như đúng nó là như vậy. Biết rõ bản chất của gai, người đó nhìn chúng đúng là như vậy, và cẩn thận để khỏi bị gai làm đau.

Giống như quả lắc nó luôn luôn chuyển động từ phải sang trái, bốn hoàn cảnh thuận tiện và bốn hoàn cảnh không thuận tiện lan tràn trong thế giới này. Bất kể ai, không chừa một người nào, đều phải trực diện vói các hoàn cảnh ấy trong dòng đời. Những hoàn cảnh ấy là:

* được (labha), và thua (alabha)
* danh dự (yasa) và mất danh dự (ayasa)
* thưởng (pasamsa) và phạt (ninda)
* hạnh phúc (sukha) và khổ cực (dukkha)

Ðược và Thua

Các doanh nghiệp, theo nguyên tắc, phải lệ thuộc vào cả hai lỗ và lãi. Ðương nhiên thấy thỏa mãn nếu được hay có lãi. Trong điều này tự nó không có gì sai cả. Lợi nhuận như vậy sinh một lô ý thích mà một người bình thường hay săn tìm. Không có những giây phút lạc thú, tuy chỉ là tạm thời, cuộc đời không đáng để sống. Trong thế giới tranh đua và chao đảo này, người ta phải được vui hưởng một loại hạnh phúc nào đó làm con tim sung sướng. Hạnh phúc như vậy, dù là vật chất, dẫn đến khỏe mạnh và sống lâu.

Vấn đề phát sanh trong trường hợp thua lỗ. Lời thì cười, nhưng thua lỗ thì không. Thua lỗ làm cho tinh thần thống khổ và đôi khi có khuynh hướng tự tử phát sanh khi thua lỗ không thể chịu đựng được. Trong trường hợp trái ngang như vậy, ta phải tỏ ra có tinh thần mạnh, can đảm, duy trì tinh thần quân bình thích hợp. Tất cả chúng ta đều lúc lên lúc xuống trong khi tranh đấu với đời. Ta phải sẵn sàng chấp nhận điều tốt cũng như điều xấu. Như vậy ta sẽ ít thất vọng.

Trong thời Ðức Phật, một mệnh phụ quý phái cúng dường đồ ăn cho Ngài Xá Lợi Phất và một số chư tăng. Trong khi đang dâng thực phẩm cúng dường, bà nhận được giấy báo tin bất hạnh đã xẩy ra cho gia đình bà. Không chút rối loạn, bà bình tĩnh bỏ lá thư vào túi rồi vẫn tiếp tục dâng thức ăn đến quý thầy như không có chuyện gì xẩy ra. Một nữ tỳ mang một bình quý sữa để dâng quý thầy, vô ý trượt té và làm vỡ bình sữa. Nghĩ rằng bà này sẽ không khỏi phiền não vì bình sữa quý bị vỡ, Ngài Xá Lợi Phất liền khuyên giải bà và nói rằng tất cả những gì có thể vỡ được thì một ngày nào đó cũng sẽ bị vỡ. Bà nói: “Thế nào là cái mất không đáng kể? Tôi vừa nhận được tin bất hạnh đã xẩy ra cho gia đình tôi. Tôi chấp nhận, tôi vẫn bình tĩnh. Tôi vẫn tiếp tục hầu hạ quý Ngài mặc dù nhận được tin buồn”. Sự dũng cảm của người đàn bà can đảm này đáng được ca ngợi.

Một lần, Ðức Phật đi khất thực tại một làng. Do sự can thiệp của Mara, ma vương tội lỗi, Ðức Phật không nhận được chút đồ ăn nào cả. Khi Mara hỏi Ngài khá châm biếm, “Ngài có đói không?”. Ðức Phật vui vẻ giải nghĩa thái độ tinh thần của những ai thoát khỏi mọi chướng ngại, Ngài đáp: “Sung sướng thay, chúng ta sống không bị điều gì chướng ngại. Ta thường sống an vui như các vị thần ở cõi trời Quang Âm”.

Một dịp khác, Ðức Phật và các đệ tử của Ngài an cư vào mùa mưa tại một làng theo lời mời của một người Bà La Môn, người này quên hẳn bổn phận tiếp tế vật thực cho Ðức Phật và Tăng Già. Trong suốt ba tháng, Ngài Mục Kiền Liên đã phải xung phong dùng thần thông đi xin đồ ăn, thế mà Ðức Phật không hề có một lời phàn nàn và chịu dùng cỏ khô của ngựa do một ông lái ngựa cúng dường.

Thua lỗ ta phải vui vẻ cam chịu với cái hùng của đấng nam nhi. Bất hạnh ta phải đối đầu với chúng, và thường là cả nhóm chứ không một mình. Ta phải trực diện với chúng với bình thản và lấy nó làm một cơ hội để trau dồi đức hạnh cao siêu này.

Danh Dự và Mất Danh Dự

Danh dự và mất danh dự là một cặp hoàn cảnh trần thế không thể tránh được mà ta phải đương đầu trong đời sống hàng ngày.

Danh dự hay nổi tiếng, chúng ta thích thú, mất danh dự chúng ta ghét. Danh dự làm tim ta vui sướng; mất danh dự làm tim ta buồn đau. Chúng ta ham thích trở nên nổi tiếng. Nhiều người ao ước thấy hình ảnh của mình trên tạp chí bằng bất cứ giá nào. Chúng ta hết sức vui mừng, khi thấy những hoạt động của chúng ta tuy không nghĩa lý gì, lại được đem ra quảng bá. Ðôi khi chúng ta đã tìm sự quảng bá quá mức.

Nhiều người lại lo lắng khi thấy hình của mình trên các báo chí. Muốn có danh dự, nhiều người sẵn sàng lo lót hay cho các món tiền lớn lao cho những người có quyền hành để làm cho thiên hạ biết đến, một số người trưng bày lòng hảo tâm bằng cách cúng dường cả trăm thầy tu hay nhiều hơn nữa; nhưng họ lại hoàn toàn lạnh nhạt trước sự đau khổ của người nghèo, kẻ thiếu thốn nơi xóm giềng.

Ðó là những nhược điểm của con người. Ða số có những động cơ kín đáo. Những người vị tha hành động không vụ lợi rất hiếm trên thế giới này. Hầu hết người trần tục đều giữ bí mật để dùng khi cần đến. Vậy thì, ai là người hoàn toàn tốt? Có bao nhiêu người thật tâm trong sạch về những động cơ của họ? Có bao nhiêu người thật sự có lòng vị tha?

Chúng ta không cần đi săn tìm danh tiếng hay danh dự. Nếu chúng ta đáng được danh dự, danh dự sẽ đến chẳng cần phải tìm cầu. Con ong bị thu hút bởi hoa nặng trĩu mật. Hoa không mời ong.

Quả là đúng, chúng ta tự nhiên cảm thấy hạnh phúc, và còn hơn thế nữa, cực kỳ sung sướng khi danh của ta lan xa lan rộng khắp. Nhưng chúng ta phải nhận thức rằng sự nổi danh, danh dự và vinh quang ấy sẽ qua đi. Chúng tiêu tan và loãng trong không khí.

Về mất danh dự thì ra sao? Mất danh dự không khoan khoái gì cho tai nghe và tâm ý. Chắc chắn chúng ta xao xuyến khi những lời thô lỗ hay bất kính chọc vào tai ta. Cái đau của tâm ý còn to lớn hơn khi cái gọi là báo cáo bất công và sai hoàn toàn.

Thường phải mất nhiều năm mới xây được một tòa nhà lộng lẫy. Trong một hay hai phút, với vũ khí phá hoại hiện đại dễ dàng làm tòa nhà đó tiêu tan. Phải mất nhiều năm hay suốt cả đời mới xây dựng được sự trọng vọng. Trong nháy mắt tên tuổi khó khăn mới tạo nên có thể bị hư hoại. Không ai có được miễn trừ trước lời nhận xét tàn phá bắt đầu với cái “nhưng”. Phải, ông ta rất tốt, ông ta làm cái này cái kia, nhưng toàn bộ hồ sơ tốt của ông ta bị nhuộm đen bởi cái gọi là “nhưng”. Bạn có thể sống một đời như Ðức Phật nhưng không được miễn trừ những lời phê bình, tấn công và lăng mạ.

Ðức Phật là người nổi tiếng nhất, nhưng cũng là người bị nói xấu nhất thời bấy giờ. Một số người chống đối Ðức Phật phao tin một phụ nữ thường ngủ đêm trong tu viện. Thất bại trong vụ mưu toan hèn hạ này, chúng phao tin đồn trong dân chúng là Ðức Phật và các đệ tử của Ngài giết chết người đàn bà đó và chôn xác trong đống rác hoa tàn héo trong tu viện. Những kẻ âm mưu sau này xác nhận chính chúng là thủ phạm.

Khi sứ mạng lịch sử của Ngài thành công, và khi nhiều người đến xin thọ giáo với Ngài, những kẻ thù phỉ báng Ngài nói Ngài cướp mẹ của những đứa con, chia lìa vợ chồng, và cản trở sự tiến bộ của quốc gia.

Thất bại trong tất cả âm mưu làm tổn thương đặc tính cao thượng của Ngài, người anh em họ với Ngài, Ðề Bà Ðạt Ða, một đệ tử ganh ghét Ngài, âm mưu giết Ngài bằng cách lăn một tảng đá từ trên cao nhưng thất bại trong mưu toan này.

Nếu đó là số phận buồn phiền của Ðức Phật không tỳ vết, toàn bích, vậy số phận sẽ thế nào với một con người bình thường chưa hoàn hảo?

Bạn càng trèo cao bao nhiêu, bạn càng làm cho người khác để ý đến. Sau lưng bạn để lộ ra nhưng mặt bạn bị che lấp. Thế giới soi mói sẽ phô bày những nhược điểm và lo âu của bạn nhưng phớt lờ đức hạnh nổi bật của bạn. Gió thổi cái vỏ đi nhưng giữ lại hạt, cái lọc, trái lại giữ lại phần thô nhưng để thoát đi nước. Người văn hóa lấy cái tinh tế và bỏ đi cái thô, người không văn hóa lấy cái thô nhưng bỏ đi cái tinh tế.

Khi bạn bị xuyên tạc một cách cố ý hay không, hãy nhớ đến lời khuyên của Epictetus để nghi hay nói như sau “Ồ, bởi sự hiểu biết hời hợt của họ và cái kiến thức yếu ớt của tôi, tôi bị phê bình chút ít. Nếu tôi biết nhiều hơn nữa, ắt hẳn tôi sẽ bị buộc tội nghiêm trọng hơn và lớn hơn nhiều.”

Không cần thiết phải phí phạm thì giờ để cải chính những báo cáo sai lầm trừ phi những hoàn cảnh bắt buộc bạn cần thiết sự sáng tỏ. Kẻ địch sẽ hài lòng khi nhìn thấy bạn bị đau. Ðó là điều kẻ địch mong muốn. Nếu bạn dửng dưng, những xuyên tạc như vậy sẽ rơi vào những lỗ tai điếc.

* Thấy lỗi người khác, ta nên cư xử như một người mù.
* Khi nghe thấy những lời bình phẩm bất công của người khác, chúng ta nên xử sự như một người điếc.
* Nói xấu về người khác, ta nên cư xử như người ngu.
* Không thể nào có thể ngăn chận những lời buộc tội, tin đồn và rỉ tai sai lầm.

Thế giới đầy rẫy chông gai và sỏi đá. Không thể nào chuyển chúng hết đi được. Nhưng nếu chúng ta phải bước vào những chướng ngại ấy, thay vì cố gắng loại bỏ chúng đi là không thể được, hãy theo lời khuyên nên mang một đôi giày để bước cho khỏi bị đau.

Giáo pháp dạy:

* Giống như sư tử không run sợ trước những tiếng động.
* Giống như luồng gió không bám víu vào mắt mắt lưới.
* Giống như hoa sen không bị hôi tanh bởi bùn nơi nó mọc lên.
* Ði lang thang một mình như con tê giác.
* Như chúa sơn lâm, sư tử không hề biết sợ. Do bản chất chúng không sợ hãi trước những tiếng rống của các con vậy khác. Trong thế giới này, chúng ta có thể nghe những báo cáo trái ngược, lời kết tội sai lầm, lời nhận xét đê hèn của những giọng lưỡi buông lung. Giống như sư tử, ta không nên nghe. Giống như cái bu mơ rang (đòn bẩy) ném ra rồi sẽ quay về chỗ cũ, tin đồn sai lầm sẽ chấm dứt nơi chúng phát sanh.
* Chó sủa, nhưng khách lữ hành vẫn tiến bước.
* Chúng ta đang sống trong một thế giới vẩn đục bùn nhơ. Nhiều đóa hoa sen mọc từ đó nhưng không nhiễm bùn nhơ, chúng tô điểm thế giới. Giống như hoa sen, ta cố gắng sống cuộc đời cao thượng không ai chê trách được, không quan tâm tới bùn nhơ có thể ném vào chúng ta.
* Chúng ta nghĩ sẽ bị ném bùn nhơ thay vì hoa hồng. Như vậy chúng ta không bị thất vọng.
* Dù khó khăn chúng ta nỗ lực trau dồi không luyến chấp. Một mình chúng ta đến, một mình chúng ta đi. Không luyến chấp là hạnh phúc trên thế giới này.
* Không quan tâm dến những mũi tên độc phóng ra bởi giọng lưỡi buông lung, một mình chúng ta lang thang phục vụ người khác với hết khả năng.
* Thật là lạ lùng những vĩ nhân bị phỉ báng, nói xấu, đầu độc, hành xác và bị bắn. Nhà hiền triết vĩ đại Socrates bị đầu độc. Jesus Christ cao thượng bị đóng đinh tàn nhẫn trên thập tự giá. Mahatma Gani không hại ai bị bắn.

Vậy thì, nguy hiểm là một người thiện? Ðúng! Trong khi còn sống họ bị công kích, tấn công và bị giết. Sau khi chết họ được tôn sùng như thần thánh và vinh danh.

Ðại trượng phu không màng tới danh dự hay mất danh dự. Họ không rối trí khi bị công kích hay phỉ báng vì họ làm không phải muốn có tên tuổi hay danh dự. Họ không màng tới người khác công nhận hay không công nhận sự phục vụ của họ. Làm việc, họ có toàn quyền nhưng không phải là để hưởng cái quả của việc làm ấy.

Khen và Chê

TÀU BÃI RÁC THỊ LANG LÀ CÁI ĐINH GỈ GÌ?

Ngỡ rằng đồ thật hoá đồ chơi!....

Sau khi phô diễn khả năng cô hồn cao độ với việc uy hiếp biển Đông, bọn Khựa quay ra hăm he Hoa Kỳ.

Chẳng là cuối tuần qua, sau khi họp với Phụ tá Ngoại trưởng Đặc trách Á châu Thái bình dương của Hoa Kỳ tại Hawaii, Thứ trưởng Ngoại giao Khựa lên lớp côn đồ: “có những quốc gia đang đùa với lửa” – Các quốc gia đó là quốc gia nào? xin phiên dịch rằng đó là Phi Luật Tân và Việt Nam. Sau đấy, tay Thứ trưởng họ Trương liếc qua phía Mỹ: “và tôi mong rằng Hoa Kỳ không bị phỏng tay vì chuyện đó”. Mịa mày! Ngon ghê!

Đã đành là ngon rồi, vì tuần tới Khựa sẽ cho hạ thủy “tầu sân bay” đầu tiên của mình. Gọi là chơi nổi để góp mặt với đời trên biển Đông.

Nhưng chưa ai biết là hàng không mẫu hạm đồng nát này có… nổi không và mục đích của việc thử nghiệm là gì. Thử máy xem có chạy không, hay là còn thử cho máy bay cất cánh và hạ cánh?

Trong khi chờ đợi thì hãy nghĩ đến truyện… “hồn Trương Ba, da hàng thịt” với màu sắc Trung Hoa. Rất khôi hài ảm đạm!

***

Năm 1985, Liên Xô cho thiết kế một hàng không mẫu hạm, hạng Admiral Kuznetsov.

Năm 1988, chiến hạm đó được khởi công và sau này đặt tên là Varyag. Đến năm 1992 thì mọi việc bỗng ngưng - vì Liên Xô sụp đổ. Chiến hạm có xác mà không hồn: trông thì rõ là hàng không mẫu hạm mà bên trong chưa có hệ thống điện tử.

Khi Liên Xô tan rã, Cộng hòa Liên bang Xô viết chia của cho các nước Cộng hoà tách khỏi liên bang, chiếc Varyag được gán cho Cộng hoà Ukraine - như một của nợ. Và được Ukraine kéo lên ụ làm thịt bên bờ Hắc hải! Ruột gan tanh bành, không có máy, chẳng có cánh quạt, chân vịt, hay hệ thống điều dụng vì bị tháo gỡ đem bán lẻ. Nó trở thành khối thép vô dụng, được cho bán đấu giá năm 1998.

Đấy là lúc các đấng con trời đỏ xuất hiện. Dưới dạng con buôn Hong Kong, của một hãng lữ hành.

Họ nhảy vào cò kè mặc cả và đấu giá rồi chi ra 20 triệu đô la để mua về cái vỏ tầu mà xứ Ukraine cho là đồ phế thải. Chẳng sao, năm đó Thiên triều đang chuẩn bị việc Macao “hồi quy cố quốc”. Cho nên lý do chính thức là kéo chiếc Varyag hữu xác vô hồn này về làm sòng bạc nổi trên mặt nước tại Macao!

Mà nội một chuyện kéo cái vỏ tầu này qua mấy đại dương và eo biển về Hoa lục cũng mất gần hai năm.

Khựa phải thuê một hãng Hoà Lan với thủy thủ đoàn Phi Luật Tân chạy lòng vòng 16 tháng trong Hắc hải qua vịnh Bosphorus rồi xuyên kênh đào Suez không được – không ai cho một con tầu chết đi qua hải lộ hiểm yếu này – nên phải trở qua eo biển Gibraltar, xuống tận mũi Hảo Vọng của Phi Châu mới về đến Châu Á… Một cuộc hành trình lịch sử chỉ kết thúc vào cuối năm 2001, gây tốn kém hơn 30 triệu đô la và rất nhiều giấy mực của báo chí.

Về đến nơi thì chiếc Varyag không ghé Macao mà lên thẳng Liêu Ninh, nằm ụ trong quân cảng Đại Liên.

Nơi đây, chiến hạm Varyag - sản phẩm thuộc diện đồng nát của Liên Xô thời tàn lụi, thuộc diện phế thài của xứ Ukraine thời khủng hoảng - bắt đầu thoát xác. Nó trở thành tàu sân bay đầu tiên của Hải quân Khựa với tên mới là Thi Lang, tên của viên Đô đốc đã “giải phóng” Đài Loan vào thời Mãn Thanh. Mất 10 năm tròn cho việc đỏ da thắm thịt này!

Và giờ đây Khựa bẩn thỉu có món đồ chơi mới, nên hăm dọa Mỹ là coi chừng phỏng tay!

***

HẠCH TÂM LỢI ÍCH CỦA BỌN KHỰA

Từ Đài Loan vào Tây Tạng - Từ Hoàng hải xuống Đông hải....
Nếu lãnh đạo Bắc Kinh chủ trương rằng quyền lợi cốt lõi của Trung Quốc là xây dựng hoà bình, phát huy nhân quyền và hợp tác kinh tế, là bảo vệ môi trường, giải trừ nguy cơ xung đột giữa các nước vì đấy là những điều có lợi cho mọi quốc gia, thì nhân loại đã có thể sống trong một thế giới khác. Khi đó, Trung Quốc là một cường quốc biết điều và có trách nhiệm về thiên hạ sự. Nhưng sự thể lại không vậy, bỉnh bút Nguyễn Xuân Nghĩa giải thích tại sao bằng cách kiểm điểm lại từng bước bành trướng của khái niệm "quyền lợi cốt lõi" của Bắc Kinh....
Thưa rằng chuyện Trung Quốc hành xử biết điều như vậy không xảy ra dù những chủ trương nói trên đã được quốc tế công nhận và nhiều quốc gia theo đuổi. Thay vào đó, lãnh đạo Bắc Kinh nêu ra một khái niệm co giãn về "hạch tâm lợi ích", và nhìn từ quyền lợi của mình ra ngoài mà bất chấp quy luật hành xử của các nước văn minh.
Điển hình nóng hổi là cách xử trí trong chuyến thăm viếng Trung Quốc của Phó Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden vào tuần qua. Cuộc họp báo của ông bị cắt đứt, báo chí quốc tế bị đuổi ra ngoài. Cuộc thao diễn bóng rổ trong tinh thần hữu nghị giữa hai đội Mỹ-Hoa đã biến thành một vụ hành hung khiến đội banh Mỹ cầu cứu cảnh sát không xong nên phải đi trốn vào phòng thay áo!
Sau khi Joe Biden rời Trung Quốc để tiếp tục chuyến công du Á châu của ông, hôm Thứ Tư 24 Tháng Tám, bộ Quốc phòng Mỹ mới công bố bản phúc trình chuẩn bị xong từ mùng sáu Tháng Năm về tình trạng hiện đại hóa quân sự của Trung Quốc. Những câu hỏi được nêu ra về mục tiêu đáng nghi ngờ của lãnh đạo Bắc Kinh khiến bộ Ngoại giao Trung Quốc lập tức phản pháo, và tơi bời đả kích Hoa Kỳ vào ngày Thứ Sáu 26.
Mà "hạch tâm lợi ích" đó là gì?
Chúng ta lại phải mở cuốn lịch và tấm bản đồ để chấm tọa độ trên hai trục thời gian và không gian....
***
QUYỀN LỢI MỔ RỘNG VỚI THỜI GIAN
Lần đầu tiên, khái niệm "hạch tâm lợi ích" xuất hiện trên ấn bản Anh ngữ của Nhân dân Nhật báo vào ngày 21 tháng Sáu năm 1980 - khi Bắc Kinh đã tiến hành cải cách - và đả kích việc Liên Xô xâm chiếm A Phú Hãn và việc Việt Nam tấn công Kampuchia. Theo cái kế khích bác của Thiên triều, hai hành động ấy đe dọa quyền lợi cốt lõi của... Tây phương!
Sau đó khái niệm này xuất hiện vài ba năm một lần.
Riêng về quyền lợi của Trung Quốc thì nó được lồng trong chữ khác, như "lợi ích căn bản" hay "trọng đại quan thiết" - mối quan tâm thiết yếu của Bắc Kinh. Nội dung bắt đầu thể hiện rõ nét hơn kể từ năm 2000, và nhắc đến hồ sơ Đài Loan cùng nguyên tắc "một quốc gia Trung Quốc". Khi ấy, lợi ích căn bản của Thiên triều là cải cách kinh tế xã hội và thống hợp Đài Loan - vốn dĩ là vấn đề "nội bộ" của Trung Quốc.
Bước vào thế kỷ 21, khái niệm này được nhắc nhở nhiều lần hơn và mở rộng ra ngoài để bao trùm lên nhiều lãnh vực chiến lược và khu vực địa dư. Nếu đếm ra thì chữ "hạch tâm lợi ích" xuất hiện ba lần trong năm 2003 rồi gần trăm lần trong năm 2008. Năm ngoái, người ta tính ra là 325 lần!
Về nội dung, như Ủy viên Quốc vụ viện Đới Bỉnh Quốc đã phát biểu nhân hội nghị Đối thoại về Kinh tế và Chiến lược (S&E Dialogue) với Hoa Kỳ vào Tháng Bảy năm 2009: quyền lợi cốt lõi đó gồm có ba mục là 1) bảo vệ chế độ, 2) phát triển kinh tế xã hội trong ổn định và 3) bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ quốc gia. Tiết mục thứ ba, chủ quyền và lãnh thổ, được khai triển bằng những chữ rất nổ như "thống nhất quốc gia", "lưỡng ngạn thống nhất" (với Đài Loan), "thống nhất đại nghiệp" hay "độc lập".
Nhưng lại được mở ra một không gian rộng lớn hơn vì từ Đài Loan bao trùm lên hồ sơ Tây Tạng rồi cả Đông hải.
Quả như vậy vì khi theo dõi thì người ta thấy là từ khái niệm do một ủy viên có thẩm quyến về đối ngoại đề ra hai năm trước, truyền thông của Thiên triều đã vẽ rắn thêm chân trong tinh thần "bất khả tư nghị" và "bất khả tương nhượng". Không thể bán cãi hay đổi chác gì hết!
Theo luận điệu của Bắc Kinh mới từ hai năm nay thôi, "hạch tâm quyền lợi" của Trung Quốc bao trùm lên Đài Loan, lên Tây Tạng (tức là cả chuyện liên lạc với đức Đạt Lai Lạt Ma), lên đất Tân Cương (gồm cả phong trào ly khai của dân Duy Ngô Nhĩ, được Bắc Kinh đồng hóa với khủng bố); nó trải từ Hoàng hải phía Bắc xuống tới Trung Nam hải phía Nam, nó đòi chủ quyền trên đảo Điếu ngư đài mà Nhật Bản gọi là Senkaku của minh, và các quần đảo tại biển Đông Nam Á, trong đó có Hoàng sa và Trường sa.
Quyền lợi ấy còn là quan hệ thương mại song phương với mọi quốc gia mà Thiên triều muốn giao thương, và cả quy chế hay giá trị của đồng Nguyên, là vấn đề cốt lõi cũng thuộc thẩm quyền của Trung Quốc, v.v....
Riêng hai đề mục có tính chất phòng thủ do Đới Bỉnh Quốc nêu ra - là 1) bảo vệ chế độ và an ninh quốc gia và 2) phát triển kinh tế và xã hội trong ổn định - lại ít được nhắc tới!
Thực tế thì trong mấy năm vừa qua, Bắc Kinh đã lặng lẽ chuyển từ thủ sang công.
Diễn biến của việc mở rộng lá quạt lên một vùng rộng lớn và nhiều hồ sơ phức tạp ấy là thế nào?
***
KHỞI THỦY LÀ ĐÀI LOAN....
Người ta có thể đồng ý rằng việc bảo vệ chế độ và hình thái phát triển kinh tế xã hội là quyền lợi cốt lõi của Bắc Kinh vì quốc gia nào cũng muốn giành lấy quyền quyết định về cách sinh sống và phát triển của mình.
Riêng với đảng Cộng sản Trung Quốc, một thế lực chính trị nổi lên sau 150 năm lụn bại của đất nước và bị liệt cường sâu xé, việc thu hồi lại những mảnh đất đã bị chiếm đóng là điều bình thường. Và cực kỳ cần thiết cho lẽ chính danh của chế độ. Vì thế, Hong Kong hay Macao đều phải lần lượt "hồi quy cố quốc". Việc thống hợp Đài Loan cũng thế, dù lịch sử có những giai đoạn ly khai hay tự trị phức tạp hơn.
Từ đầu thế kỷ 21, hồ sơ này trở thành rắc rối vì sự xuất hiện và lớn mạnh của thành phần cư dân nguyên thủy, dân Đài Loan, chống lại thành phần thống trị xuất phát từ Hoa lục sau cuộc chiến Quốc-Cộng trong lục địa, là Quốc dân đảng. Khi Trần Thủy Biển – dân Đài Loan – và đảng Dân tiến của ông lên lãnh đạo, Bắc Kinh bắt đầu ngại phản ứng ly khai của chính người dân Đài Loan.
Thành phần "thổ dân" này đã từng bị Tưởng Giới Thạch đàn áp và bị di dân đến từ Hoa lục miệt thị là man rợ trí trá và hèn kém. Nhưng họ đã trưởng thànb và chẳng muốn liên hệ gì đến chuyện Quốc-Cộng ngày xưa. Cũng chẳng muốn "Quang phục Trung Hoa" theo chủ trương của Quốc dân đảng, và không tin vào nhu cầu đi vào lãnh đạo Bắc Kinh để lãnh đạo cả Trung Quốc.
Nếu có đổi tên thành Cộng hoà Đài Loan thì cũng được!
Vì thế, sự chuyển dịch dân số và thế lực chính trị tại đảo quốc Đài Loan trở thành cơn ác mộng cho Thiên triều. Tháng Ba năm 2005, Quốc hội Bắc Kinh ban hành đạo luật "Chống Ly Khai" và Bộ Chính trị yêu cầu Hoa Kỳ cùng các nước khác không đáp ứng lời kêu gọi độc lập của Đài Loan. Hồ sơ này trở thành "quyền lợi cốt lõi" và việc mua chuộc Quốc dân đảng để tiêu diệt mọi mầm mống tự trị đã được tiến hành, với sự hợp tác mẫn cán của Quốc dân đảng hay hậu thân của cái đảng già nua lạc hậu này.
Trong chiều hướng đó, Thiên triều chuẩn bị cả hai giải pháp văn võ để thống hợp đảo quốc.
Văn là qua ngả ngoại giao, kinh tế và tuyên truyền để cô lập xu hướng ly khai bên trong Đài Loan và để vận động Mỹ không bán khí giới cho chính quyền Đài Bắc nhằm bao vây cả đảo quốc hầu tiến tới thống nhất một cách ôn hoà. Võ là sử dụng võ lực lẫn sự uy hiếp để yểm trợ giải pháp thống nhất qua ngoại giao và chính trị. Và nếu/khi có đủ sức thì trực tiếp thôn tính.
Chính là nhu cầu ấy mới khiến Bắc Kinh hâm nóng hai bản thông cáo chung với Hoa Kỳ năm 1972 và 1982 về nguyên tắc "chỉ có một nước Trung Quốc" để đưa hồ sơ Đài Loan vào danh mục quyền lợi cốt lõi trong lời khẳng định nói trên của Đới Bỉnh Quốc vào Tháng Bảy năm 2009.
Nhưng, cũng chính là phản ứng suy nhược của Chính quyền Barack Obama đã khiến Thiên triều dấn tới và cài vào thông cáo chung của diễn đàn Đối thoại về Kinh tế và Chiến lược với Hoa Kỳ, Tháng 11 năm 2009, một nguyên tắc cứ tưởng là ngoại giao: hai nước tôn trọng quyền lợi cốt lõi của nhau cho một kỷ nguyên mới. Một "đồng thuận mới" cho "tân thời kỳ".
Mà trong danh mục gọi là "cốt lõi" này không chỉ còn chuyện bảo vệ chế độ hay kinh tế chính trị hoặc việc thống nhất Đài Loan. Thiên triều bắt đầu lè lưỡi rắn ra ngoài....
Tháng Giêng năm 2011, khi xông đất Hoa Kỳ và gặp Cậu bé quàng khăn đỏ Obama, Hồ Cẩm Đào không nhắc đến chuyện quyền lợi cốt lõi này nữa. Nhưng truyền thông và các "học giả" của chế độ liên tục nhắc đến tinh thần không thể bàn cãi hay thỏa nhượng gì về hạch tâm lợi ích của Trung Quốc.
Dư luận Hoa Kỳ và thế giới, kể cả các "học giả" hay "nhà báo lão thành" thì tin rằng lời tuyên bố chính thức của lãnh đạo mới đáng kể, chứ những bình luận hay quan điểm kia chỉ là chuyện hăm he không cơ sở. Thực tế thì Bắc Kinh đã thành công khi gây ra ấn tượng rằng Trung Quốc sẽ triệt để bảo vệ quyền lợi cốt lõi của mình. Và từ đó chi phối phản ứng của thiên hạ.
Nghệ thuật "điều tiết ấn tượng" – perception management – là một phần linh động và hữu hiệu của đấu tranh, để đạt mục tiêu mà khỏi cần dụng binh. "Bất chiến tự nhiên thành" là kết quả của "thuật quỷ biển", biển lận và quỷ quái.
***
SAU ĐÓ LÀ HĂM ĐỌA
Nhớ lại thì việc Tây Tạng là một phần không thể tách rời khỏi Trung Quốc đã được công bố trong một Bạch thư về Tây Tạng từ năm 1992. Và được Phó Chủ tịch / Ủy viên Bộ Chính trị Tăng Khánh Hồng minh định vào Tháng Tư năm 2006. Cũng năm 2006 đó, vào Tháng 11 người ta thấy chính Chủ tịch Hồ Cẩm Đào nói rõ - lần đầu tiên - rằng cùng với Đài Loan, Tây Tạng và nhân quyền, việc diệt trừ lực lượng khủng bố Đông Hồi tại Tân Cương là quyền lợi cốt lõi của Trung Quốc.
Các cơ quan truyền thông khác thì châm thêm trong nhu cầu cốt lõi việc bảo vệ Hoàng hải, Điếu Ngư đài và luồng ngoại thương với đồng bạc. Nghe mãi rồi mọi người cứ coi như lời tuyên truyền, nhưng dần dần bị thấm vào đầu.
Trong khung cảnh mập mờ ẩn hiện đó, lần đầu tiên người ta nghe đến chuyện hạch tâm lợi ích của Trung Quốc bao trùm lên chủ quyền ngoài Trung Nam Hải là vào Tháng Ba 2010. Tức là cũng gần đây thôi, khi giới chức Bắc Kinh ỡm ờ nói chuyện với hai viên chức an ninh và ngoại giao Hoa Kỳ ngay tại Bắc Kinh. Báo chí Mỹ có thay nhau loan truyền cùng một chi tiết ấy nên gây ra ấn tượng là Bắc Kinh đã nhiều lần khẳng định như vậy.
Mà thật ra mọi chuyện vẫn là mờ ảo vì không viên chức hữu trách nào công khai nói ra một điều cực kỳ ngang ngược: một vùng biển quốc tế lại thuộc thẩm quyền giải quyết của Trung Quốc, tương tự như loại vấn đề "nội bộ" như Tây Tạng, Tân Cương hay Đài Loan.
Nhưng khi thấy Hoa Kỳ không chính thức phản đối trái bóng thăm dò, Thiên triều có thể đã kết luận: cứ thế mà nhấn tới!
Không qua phát biểu mà bằng hành động cụ thể, theo cái kiểu mềm nắn rắn buông. Hành động cụ thể là vừa hăm dọa khiêu khích vừa chiêu dụ từng nước liên hệ đi vào những thoả thuận song phương. Có thoả thuận ấy trong túi rồi, Thiên triều sẽ cho thế giới rõ rằng đây là chuyện nội bộ của bản quốc! Cho đến nay, chỉ có Hà Nội là đi vào cái trò đơn phương chờn vờn đó với việc một Thứ tưởng Ngoại giao qua Bắc Kinh hộp họp với Ngoại trưởng và Ủy viên Quốc vụ viện Đới Bỉnh Quốc.
Và xòe ra một thông cáo chung cũng rất mập mờ!....
***
Bài tổng kết này đã dài nên xin đi vào kết luận: chúng ta có nhiều cách suy luận về diễn biến trong ngôn ngữ của Bắc Kinh.
Trung Quốc có thể gặp nhiều khó khăn nội bộ nên cần vuốt ve tự ái dân tộc của người dân, và bọc xuôi theo áp lực của xu hướng bảo thủ trong đảng hoặc xu hướng bành trướng trong quân đội mà quậy sóng ngoài Đông hải. Trung Quốc cũng có thể khai thác cơ hội thuận lợi là nhân khi Hoa Kỳ còn mắc bận với hai chiến trường nóng tại Afgahanistan và Iraq mà nhấn tới để tạo ra sự đã rồi, trước khi nước Mỹ trở lại Đông Á như đã hứa hẹn.
Hoa Kỳ cũng có thể đã thấy vậy nhưng còn mắc vào những ưu tiên khác nên chỉ phản ứng cầm chừng. Và thật ra cũng chưa tin rằng Trung Quốc đã có khả năng bành trướng để trở thành một mối nguy cho nước Mỹ. Một số giới chức thì lại cho rằng thái độ hung hăng đó của Bắc Kinh càng khiến cho các quốc gia trong khu vực phải chọn lựa. Thay vì Hoa Kỳ phải mất công thuyết phục. Cũng có người lạc quan tin rằng do sự hung hăng này, Bắc Kinh đã tạo thế liên kết Đông Á có lợi cho nước Mỹ, trước tiên là giúp Hoa Kỳ xuất cảng thêm võ khí.... v.v. và v.v...
Bài này xin miễn đi vào những suy luận đó, vì hãy để độc giả có quyền chọn lựa!
Nguyễn Xuân Nghĩa

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

MỘT GÓC NHÌN VỀ BIỂU TÌNH CHỐNG BỌN KHỰA GÂY HẤN

Sau 10 lần xuống đường biểu tình phản đối bọn Khựa gây hấn trên vùng biển thân yêu của chúng ta. Ai ai cũng biết đó là một cách biểu thị tình yêu của người dân với tổ quốc, với dân tộc. Những người đi biểu tình chân chính, dưới cái nhìn chân chính, họ thật đáng khâm phục.
Biểu tình - Suy cho cùng thì đó là một cách – Vâng, chỉ là một cách người dân biểu thị lòng yêu nước của mình.
Thế nhưng, gần đây các cuộc tuần hành hay biểu tình gì đấy đã có chiều hướng chuyển từ việc phản đối bọn Khựa sang phản đối chính quyền, chống Nhà nước. Lúc đầu, đối tượng phản đối là bọn Khựa. Sau này, đối tượng mà một số kẻ “té nước theo mưa” nhắm đến không phải (hoặc không chỉ) là bọn Khựa, mà là chính quyền. Bằng chứng ư? Đó chính là yêu sách đòi quyền biểu tình được ghi trong Hiến pháp, mà hiện giờ chưa có luật. Chẳng lẽ bọn Khựa lại cho họ cái quyền đó? Đám này dẫn ra một loạt những hình ảnh biểu tình ở nước ngoài để minh chứng cho đòi hỏi của họ. Nhưng thực sự họ không hiểu gì (Họ đéo hiểu gì – Xin lỗi bạn đọc) về biểu tình ở nước ngoài cả. Sự thật là với hành vi của mình khi tham gi biểu tình (Với khẩu hiệu quá khích, chửi rủa chế độ…), nếu ở nước Mỹ văn minh kia, họ vô khám lâu rồi.
Chắc chắn là không ít người nhìn thấy trong số những người tham dự biểu tình, có nhiều vị trí thức tên tuổi và lòng yêu nước của họ là chân chính khiến chúng ta nể phục. Cũng không ít kẻ trong số đó lại tham dự với hy vọng đánh bóng tên tuổi, và một bộ phận không nhỏ là mù quáng.
Sau mỗi cuộc biểu tình, trên trang mạng của một nhà thơ xuất hiện bài viết cùng hình ảnh đính kèm kể lại chuyến xuống đường của ông với một số trí thức và cán bộ lão thành. Bài viết nhận được nhiều phản hồi, được chia sẻ nhiều và số lượng người xin làm “bạn ảo” trên mạng xã hội ấy với nhà thơ cũng tăng vọt. Tự nhiên, người ta liên tưởng tới chiêu “tự lăng –xê” của một số ca sỹ quá đát hoặc người đẹp hạng ruồi. Thật đáng buồn và nực cười! Và nhà thơ ít người biết đến kia có lẽ cũng không phải là người duy nhất đi biểu tình với mục đích tìm cách “lộ hàng” như vậy.

Thật ra, với một cá nhân thôi người ta không thể đánh giá cả một cộng đồng. Trong số những trí thức xuống đường biểu tình, vẫn có những trí thức thực sự đang cảm nhận trong lòng sự an nguy của vận nước. Song cũng có một sự thật rất khác mà họ dường như (cố tình) không nhận ra. Đó là nếu họ ở vị thế của người lãnh đạo một quốc gia nhỏ bên cạnh một quốc gia đang vươn tới tầm siêu cường, phản ứng mềm mỏng hay cứng rắn có thể quyết định sinh mệnh của một dân tộc.

Tôi dám chắc là nếu được hỏi có nên đi biểu tình chống Khựa xâm lược, gây hấn không thì ý kiến “Có” không vượt trội so với ý kiến “Tôi không biểu tình nhưng nếu cần tôi sẽ cầm súng” hoặc “Tôi có hơn một cách để biểu thị lòng yêu nước của mình mà không nhất thiết phải xuống đường biểu tình”. Bạn không thể nói rằng những người không xuống đường biểu tình là những người không yêu nước. Những người như vậy hiểu rằng biểu tình để cho bọn Khựa thấy sức mạnh dân tộc Việt Nam, nhưng cũng đã và đang tìm cách cống hiến trí tuệ và sức lực cho việc bảo vệ lợi ích dân tộc. Chỉ có điều, họ không “khoe hàng” để đánh bóng tên tuổi của mình. Trước bọn xâm lược bẩn thỉu, đê tiện và hèn hạ, họ chọn con đường không ngoan hơn, xứng đáng hơn.

Trong khi đó, một số người được coi là trí thức đã làm gì? Họ hô hào khá mạnh mẽ, tham gia nhiệt tình bất chấp việc xuống đường ngày càng được quản lý chặt chẽ bởi chính quyền. Thậm chí, có một số đã sử dụng các diễn đàn cá nhân để lên án chính quyền bằng hai cáo buộc “ngăn cản người dân thể hiện lòng yêu nước” và “lên án báo chí hèn nhát khi đánh tráo khái niệm”. Số khác, ngay tại trang web của mình, tự nguyện làm người dẫn đường chỉ lối cho người biểu tình mà không biết rằng họ đã đi quá xa và đang bị lợi dụng. Nực cười và đáng thương hơn nữa, một nhân sĩ lại còn công khai cả giờ giấc và nội dung gặp gỡ an ninh để chứng tỏ mình anh hùng. Đáng thương thay!
Không khó để nhận ra rằng, đó chỉ là chỉ dấu để đòi hỏi sự dân chủ hay chẳng qua chỉ là chút chiêu thức PR của những người đã qua thời. Bạn đọc hãy tự trả lời câu hỏi này. Tôi không có ý quy chụp và càng không có ý định ám chỉ ai ở diễn đàn này.

Trước 1975, ở miền Bắc, những cái tên của nhóm nhân văn giai phẩm đối với lớp trí thức cũ cũng vô cùng cao qúy. Họ như một tầng lớp elite của xã hội được nhiều người ngưỡng vọng trong im lặng. Nhưng xét cho cùng, về thực tài, về nền tảng kiến thức, văn hoá và sáng tạo, chỉ số ít trong số họ mới là elite đúng nghĩa. Thời thế tạo anh hùng, phương ngữ cổ ấy chưa lạc hậu ở bất kỳ thời đại nào. Thực chất, chính biến cố nhân văn giai phẩm đã biến họ thành những “anh hùng văn hóa” được cộng đồng phong tặng thầm lặng. Thử hỏi, nếu không có biến cố ấy, mấy người trong số họ được đặt ở vị trí cao qúy kia? Nên nhớ, sau thời cởi trói văn nghệ, số “nhân sỹ” nhân văn giai phẩm có tác phẩm đúng nghĩa là cao qúy chưa đếm đủ đầu ngón tay.

Lớp trí thức giao thời, tức kế tục lớp nhân văn giai phẩm, cũng vậy thôi. Họ không đóng góp được cho nền văn hóa Việt nhiều xứng tầm họ đang được “ngưỡng vọng”. Và khi họ không có thành qủa, họ phải tìm một cách khác để cái tên mình còn được đứng trong hàng ngũ đáng ngưỡng vọng ấy. Và không có cách nào ngắn nhất, hay nhất là bằng cách tỏ ra mình là người “hơi có chút bất đồng chính kiến”.

Nếu là một giáo dân, sẽ không có gì khiến người giáo dân ấy nổi danh hơn việc chống lại nhà thờ và nếu là một công dân bình thường, chẳng có gì nổi danh hơn bằng việc chống lại chính quyền. Đầy rẫy người cứ nhắc đến Nietzsche là nói ông lừng danh với tuyên ngôn chống Chúa, tuyên phán “Chúa đã chết” trong khi họ không hiểu thực sự Nietzsche ám chỉ điều gì trong ba chữ ấy. Nói tóm lại, khi không có gì trong tay để tạo nên một vị thế cho mình, có một bộ phận (nhỏ thôi) những trí thức đang loay hoay tìm cách tỏ ra rằng mình là người chống chính quyền. Hiểu theo một cách khác, họ đang cố ý tìm một “tai nạn” với chính quyền để đánh bóng cho chính bản thân mình.

Còn nhớ, Trần Vàng Sao nổi lên với bài thơ yêu nước nhưng ông càng nổi hơn với cuốn hồi ký bị đánh cắp và được phát tán trên mạng. Đọc tập thơ của ông do NXB Giấy Vụn ấn hành, thật ra thấy thơ ông cũng không xuất sắc đến mức ông có thể thành một “nhân vật” như thế. Nhưng ông vẫn là một nhân vật vì chính cuốn hồi ký kia đã cho thấy ông “có một tai nạn với chính quyền”.

Xin mượn câu kết của một Bloger nổi tiếng: Phải chăng, có một số nhỏ trí thức Việt nam đang đi tìm hình của mình theo cách ấy? Và để khép lại, có lẽ nên nhận xét về thời đại này ở đất Việt là thời đại “Có những anh hùng từ tai nạn sinh ra”…

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

TÌNH YÊU XỊT LỐP

Nàng đang đi chợ, xe bỗng xịt lốp. 

Vào hàng vá xe, nàng choáng váng gặp lại người tình cũ thời sinh viên.

Chàng vẫn vậy, phong trần, nam tính và hấp dẫn. Giờ làm chủ tiệm vá xe.

Kỷ niệm cũ ùa về trong nàng. Ngày xưa, 2 người yêu nhau lắm. Nhưng vì chút hiểu lầm, Nên chia tay.

Nàng giờ đã chồng con đề huề. Còn chàng vẫn lãng tử. Vá xe xong, nàng ra về, lòng ngổn ngang.

Tối đó, đang xem TV cùng chồng, nàng bảo: Em sang nhà ngoại, sáng mai về. Vẫn dán mắt vào TV, chồng dặn với: Sáng mai về sớm em nhé.

Nàng đi như bay ra khỏi nhà. Đến nhà chàng vá xe. Nhưng hồi hộp. Chỉ dám núp gốc cây nhìn vào.
  
Và, thật bất ngờ. 

Dưới ánh trăng vàng. 

Lung linh mơ màng. 

Chàng mở cửa. 

Bước líu ríu về phía nàng. 

Tim nàng đập rộn ràng. 

Chàng như cảm nhận được.

Tiến về phía gốc cây, nơi nàng đứng. 

Và rồi.

Dưới ánh trăng vàng

Lung linh mơ màng

Nàng thấy

Chàng đang RẢI ĐINH RA ĐƯỜNG

Những cái đinh nhọn hoắt

Chĩa lên trời

Dưới ánh trăng vàng

Lung linh mơ màng.

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

BẬY QUÁ, KHIẾP QUÁ KINH QUÁ, KHÔNG NÊN ĐỌC. TÔI NÓI THẬT ĐẤY!!!


Quê, thằng điếu nào mà chả có quê, nhỉ? Quê với tớ bây giờ chỉ còn thấp thoáng dáng gái cởi truồng tắm sông, chị em có chồng nhổ lông nách bằng hạt lúa tạp giao nơi cuối bến. Thế cũng đủ để nhớ về rồi, cần điếu gì những thứ hay ho.

Đường về quê gần hơn mọi năm vì đảng đã mở rộng đường, chính phủ cho nhập xe cũ nhưng thời gian vẫn như khi nào bởi công an bày ra trò chơi tốc độ.

Làng vẫn thế, bé như con ốc mút. Những hàng rão trà nạm, cúc tần có sợi tơ hồng vương víu đựoc thay mẹ hết bằng gạch xây. Đường đất mát lịm chân em giờ cũng thay bằng bê tông ngói vỡ. Đit mẹ, đúng là phú quý sinh…thụt lùi.

Ông già dắt con chó lai béc ra đầu cổng đón ( mẹ, từ ngày về hưu trưởng giả tợn), bà già ho sù sụ mé hiên: lại về đấy à con. Thật, đèo biết hỏi thăm hay là trách móc nữa.

Mình về chả có việc gì ngoài mỗi việc rước mấy đứa cháu anh em hàng tổng ra thủ đô có lăng bác Hồ đi thi. Chả hiểu ai loan tin, chưa vứt ba lô xuống phản đã thấy tiếng chân người dầm dập ngoài ngõ. Người nhà quê phải công nhận là…thính tai.

Bà già cứ bắt chiều ở nhà ăn cơm để nói câu chuyện về hai cái chân của ông già. Đèo biết khớp hay cơ mà cứ tấy đỏ, sưng mọng, đau nhói. Nghe đâu khám sơ bộ mấy ông lang dưới tỉnh bảo bị gút ( tiếng Phớp đọc là Gao, nhể?). Ấy thế mà cũng không ở đựoc, đám người kia mời mọc kinh quá, mồm năm miệng mười nhao lên, rồi còn chực lao vào phịch nhau vì can tội đến sau nhưng…mời trước.

Cái sự ăn ở nhà quê giờ cũng bớt đi sự nhiêu khê, gà bắt ngoài vườn, cá vớt dưới ao. .. lại có cả bia hơi nữa nhé. Nhưng mình đóe thích bia, cứ về quê là nhớ đến chai sáu lăm nút lá chuối. Phải tội, thời mở cửa nên uống cũng đèo còn như xưa, chỉ có nhà nào cất rượu thửa riêng uống thì còn ra hồn vía một tẹo.

Tối về, hơi say. Bà già cứ lẩm bẩm: nốc cho lắm vào, thở hồng hộc như chó. Chán đi, lại tiếp: chúng nó không có chân hay sao mà phải về rước, bố mày đau chân có đứa nào lấp ló đến thăm đâu. Bố khỉ, mẹ mình xưa nay tính vẫn thế.

Sáng đưa ông già đi ăn lòng lợn tiết canh, đời ông chỉ khoái khẩu mỗi thức này. Ông bảo đôi khi hiếm tiết canh lợn ông phải ăn tiết canh chó. Hỏi cái nào ngon hơn thì bảo: ngon như nhau. Mẹ khỉ, thế còn than cái nỗi gì???

Nói chuyện chó lợn một hồi rồi nói sang chuyện hai cái chân. Xem ra mấy thày lang dưới tỉnh thăm bệnh đúng ra phết, đớp hít thế này đèo ra thế mới là sự lạ.
Ít hôm sau mình trở ra thủ đô với lũ cháu hàng tổng. Một sự lạ là chả thằng mẹ nào thấy đi giầy, tuyền dép bọt. Hỏi sao không đi, chúng nó đồng thanh: chân to quá, không có cớ giày nào vừa. Ừ, to thật, những bàn chân nhổ mạ, dẫm phân.

Vợ mình nhìn mình rồi nhìn lũ cháu một hồi rồi tru lên: đông thế này thì ngủ vào đâu. Kệ mẹ chúng nó, ở nhà chúng nó vẫn ngủ bờ đê, đống rơm đấy thây.

Vợ mình đi chợ lo bữa chiều cho cả nhà, vứt một đống thức ăn ở bếp rồi xị mặt bảo đi gội đầu. Mấy đứa cháu chả biết siêng năng hay ra chiều biết việc mà mỗi đứa một tay, thằng tút ra ngót, đứa cạo khoai tây. Cái sự lao động là hăng say lắm lắm.

Đang nằm khểnh chim đọc báo trên gác thì nghe tiếng con vợ ré lên: miếng thịt của cô đâu rồi. Giọng một thằng lý nhí: cháu rửa nhưng cái chậu nhà cô nuốt mất rồi. Thế mày rửa ở đâu? Thằng kia lịch kịch mở của toa lét chỉ vào cái xí xổm: đây ạ!

Đit mẹ, thế là mày giết ông rồi. Kiểu đóe gì ông chả phải thông cống.

Vợ mình cười như mếu: anh xem, nó đem thịt vào bồn cầu rửa, nó bảo đó là chậu, thấy ít nước nó lại giật van. Năm lạng thịt của tôi đấy!

Ngu, ngu như chúng mày thì chỉ có nước ăn…cứt. Thi thố cái ***** gì!

Bữa chiều qua mau trong cơn giông giữa hạ. Hai vợ chồng mình leo lên gác 3 bật máy lạnh ôm nhau xem ti-vi nhường lại gác hai cho lũ cháu. Hôm nay ti-vi chiếu chương trình phụ nữ An-nam thế kỷ hăm mốt, đèo mẹ nói như anh gì Hoàng: một lũ chân cong ngực lép óc nho. Thật, mình thấy phản cảm đóe chịu được, chả ra cái cái con tiều gì cả.

Có tý rượu, người thấy phấn chấn tợn. Vật ngửa vợ ra định làm tý thì lại lũ cháu khốn kiếp, tiếng một thằng nào đó ré lên dưới tầng một: cứu cháu, cháu bị bỏng rồi.

Bận mỗi cái xịp Tàu phi xuống, thằng cháu trần như nhộng, người ngợm đỏ như tôm luộc lắp bắp: cháu tắm phải nước sôi.

Đit mẹ, trần đời An-nam, nước sôi đóe đâu, mày mắc bẫy con vợ chú rồi, nó bật bình nóng lại rồi quay vòi sang mé trái, xục vào là thành tôm luộc ngay thôi.

Phi trở lên, mình gắt vợ mình: sao em bật nóng lạnh mà lại không tắt đi. Vợ mình ráo hoảnh: lúc mưa hơi lạnh em bật lên tắm tý. Anh phải dạy chúng nó chứ. Mẹ kiếp!

Sáng trở dậy, vợ mình đi làm rất sớm mà không nhét tiền ở đế chân thắp nến cho mình ăn sáng. Đit mẹ, con này lại bắt đầu vớ vẩn rồi đây.

Lũ cháu cũng lục tục trở dậy, ngáp thối um cả phòng. Mình thấy mền mệt nhưng hẳn là địt phải vì công việc rồi.

Đánh vật với mấy thằng cháu khốn kiếp cũng mất hơn tuần giời. Thi thố xong lũ chúng nó kéo nhau về quê cả. Vợ mình lại nhét tiền ăn sáng vào đáy chân nến cho mình. Đit mẹ, có thế chứ, ông là ông chịu nhục thay cho lũ cháu không thì ông vả cho vỡ mồm, dờ hồn.

Ấy thế mà nào đã xong, gần hai tháng sau lại tưng đấy thằng cháu dắt díu ra đem bao nhiêu là gà, đỗ, miến, măng báo tin thi đỗ. Vui mừng là đóe tả nổi nhưng cái sự lo âu cứ chập chờn. Nhưng rồi cũng xong, vợ mình quen đựoc đưa bạn có nhà để không, thuê cho cả bọn sang ở.

Một hôm, vợ mình thẻ thọt: người nhà quê các anh giỏi nhỉ, ngu thế mà thi đâu đỗ đấy. Mẹ, chuyện!

Chúng nó đèo biết rửa thịt xí xổm hay tắm nóng lạnh thôi nhưng sọ não thì kinh lắm, đừng khinh.

Lại sực nhớ đến những thành phần hàng hiệu sành điệu viêm tiết niệu nhưng óc như táo tàu ngâm thuốc bắc lại thấy buồn. Hóa ra sung sướng làm cho người ta ngu đi thì phải, chả biết có đúng hay không?

Phot phet

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Khai xuân kiểu này thì chết bỏ mịa

Thấy hay thì post lại cho anh em xem.

Thằng chọi con tết rồi được hẳn 10 triệu tiền mừng tuổi, khấm khá hơn năm ngoái. Chuyện, mẹ nó đi đâu cũng vác đi, tăng gia, làm kinh tế hehe có nòi. Nó bi bô bảo bỏ tất, cất đầu giường, hè vào lớp 1 mua đồ chơi. Bố ông kễnh, nhớn tướng còn thích đồ chơi.

Hôm rồi, mình bí quá, vợ giận không cho tiền tiêu, mình thó sạch, nhét vào đó toàn tiền đi chùa, cả đô la âm phủ, 500 ông Cụ, cũng âm phủ nốt. Thằng chọi con ngày nào cũng kiểm đếm, chả thấy ho hắng gì. Hehe, ngu lắm con ạ!

Cũng hôm rồi, mẹ nó be ầm, ăn cả cứt của con. Hehe, anh bí quá, tiêu tạm, mình nhăn nhở. Mới lại trẻ con biết đếch gì, làm sao ăn được thịt chó. Mẹ nó văng tục, đéo gì làm bố mà lại đi lừa con nít. Mình không lừa, đã bảo rồi, lấy tiêu tạm thôi mà. Mẹ nó giơ nắm đấm vào mặt, dứ dứ, liệu cái thần hồn.

Gái rủ đi xa chơi, tần ngần nhìn mớ bạc, áy náy vô cùng. Ai lại lấy trộm tiền mừng tuổi của con đi chơi mới gái bao giờ. Định từ chối, nhưng thôi, đầu năm, hẹn hò rồi, không đi, hãm bỏ mẹ. Đổ đầy bình xăng, mình nhất quyết lên đường. Gái hỏi, đi đâu anh? Ơ, dở người à, rủ đi chơi lại hỏi đi đâu. Chùa nhé? Đông bỏ mẹ. Xuống biển? Lạnh sun dái, làm ăn mẹ. Hay lên rừng? Chơi với khỉ à? Thế đi đâu? Ngủ mẹ bên Gia lâm, cho lành.

Gái đấm búp phát vào ngực, đầu năm, máu thế. Ôi giời, máu me đếch, coi như khai chim, à quên, khai xuân. Dong gái sang nhà nghỉ quen, hết phòng. Sang chỗ khác, rứa luôn. Mẹ, thiên hạ kinh thật, đầu xuân khai đao, khai thớt ầm ầm.

Chẳng biết đi đâu, không nhẽ đầu xuân mang đến lại mang về, nhời bài hát nói về phượng hồng mùa hạ. Gái bảo, về em nhế? Đéo, sợ Pa – Ma bỏ mẹ. Gái cười, hay về anh? Mẹ, cho con Gấu quý hiếm thuộc diện bảo tồn ra đường phải rọ mõm nó thiến. Bi kịch!

Quyết tìm quán đi nhậu. Đầu năm, chả ai mở ngoài mấy hàng bún phở cho thiên hạ chống ngán mấy ngày xuân. Không nhẽ ngồi bú bia nhắm với bún riêu, bún ốc, mắm tôm? Gái chép miệng, hay về? Về thế đéo nào được, mất công anh dong xe, trộm tiền con. Hãm! Mình lồng lộn, đầu năm không biết đi hướng nào chắc cả năm vô phương, lận đận. Phải đi, phải đi, kể cả chui xuống đất. Nhưng đi đéo đâu?

Bạn già gọi, hát khai xuân? Hố hố, buồn ngủ vớ ngay chiếu manh, đến liền, đến liền. Gái phụng phịu, lại bạn, lại bạn, chẳng phút nào cho em. Mình dỗ, cứ đi đi, có gì tính tiếp.

Cả buổi, gái ngồi cắn hạt dưa, ho sặc sụa. Gái không thích hát hò, không thích chỗ đông người nhưng không dám mở miệng. Bi bô, càu nhàu, tát lệch mỏ. Mình sa đà, uống say mẹ. Gái đòi về, mình bành trướng gọi cho con taxi. Cút. Hãm!

Giở về nhà, ngất ngây con gà tây. Mẹ thằng chọi con cho chăn đắp mới cả thoa dầu. Mình móc túi, đưa lại số tiền mừng tuổi, dặn cất chỗ cũ cho thằng chọi. Ngủ li bì.

Mấy hôm sau, ân hận cách cư xử với gái, mình gọi điện rủ đi ăn, đồ Nhật bổn hẳn hòi nhế. Gái cũng như giai, xin lỗi suông là cấm có được. Có thực mới vực được gái, mọi nhẽ. Thề đấy!

Ăn hết 6 triệu, la đà móc túi, gọi bồi như như sếp quát nhân viên. Mình vô tư xỉa tiền nhoay nhoay nhoáy. Thằng bồi cầm thật lực. Mình nhổm đít, nó lật đật chạy đến. Anh ơi, tiền âm phủ.

Hehe, anh biết đéo đâu!
Phot phet

Ngụ ngôn thời hiện đại, Thỏ và Gấu



Thỏ đi chơi nhặt được khẩu súng, thích quá cầm súng chạy tung tăng khắp rừng.

Trên đường, gặp Gấu đang trèo cây lấy mật, Thỏ hắng giọng:

- Gấu, xuống bố bảo !

- Ơ, cái địt mẹ mầy! Đéo xuống !

- Mày thích nát đầu ko ? - Thỏ rút súng nhằm vào đầu Gấu.

Nhìn thấy súng Gấu sợ quá tụt vội xuống.

Thỏ sướng quá dọa tiếp:

- Gấu, ngồi xổm vào gốc cây !

- Không, tao không ngồi.

- Mày thích ko ?!? - Tay Thỏ vung vẩy súng

Gấu xanh mặt, ngoan ngoãn ngồi vào gốc cây.

- Gấu, ị điiiiiiiii - Thỏ ra lệnh

- Nhưng tao đéo buồn ị thì ị thế nào - Gấu mếu máo

- Không ị tao bắn.

Gấu rơm rớm nước mắt, rặn cố được vài cục.

- Gấu, ăn đi !

- Không, tao không ăn !!

- Không ăn tao bắn !

Gấu không nhịn được nữa, vừa khóc vừa gào lên :

- Không ăn, không ăn, tao nhất quyết không ăn. Mày bắn con mẹ mày đi !

Thỏ bóp cò : "Cạch !" - Súng ko có đạn.

.....

- Anh Gấu ơi

- Địt con mẹ mầy. Cái gì ?

- Để đấy em ăn cho...

KẾT CẤU....

Lâm Trực

Bài viết có vẻ có nội dung liên quan đến người lớn và cũng rất văn hóa. Hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.

Gái đang bị người tình bỏ rơi, suốt ngày điện thoại cho anh ý ới tâm sự. Anh bận bỏ cha đi được nhưng vì gái đẹp nên cũng tranh thủ à ơi tý giải khuây cho gái, tịnh không mưu đồ xơ múi hay toan sự kê gạch lúc chênh vênh bởi anh coi gái như em.

Gái vửa tròn hăm tư, người tình là một tay già hói, nhiều tiền. Gái và người tình làm chung một chỗ, gái phận nhân viên, người tình thân lãnh đạo. Gái bảo ngày mới vào làm đã được để ý rồi, chả bởi tài năng mà bởi đẹp. Cũng phải, sắc đẹp là thanh nam châm khổng lồ.

Ba tháng gái nhận lời yêu và thừa biết người tình đã đề huề gia thất. Đêm đầu tiên lên giường thì sáng mai thăng chức phó phòng, đêm thứ hai có căn hộ chung cư tỷ hai giá gốc, đêm thứ ba có ba trăm triệu đóng phí học cao, đêm thứ tư thì…cãi nhau. Và gái a lô cho anh.

Anh phán, mày yêu tiền nó chứ yêu đéo? Gái sụt sùi, oan em. Em yêu thật. Tí ty đó thấm tháp gì, những con trước em còn được nhiều hơn, mà lại chả yêu chiều như em. Thế cãi nhau vì đéo? Nó đi với con khác, về lại còn mắng em. Ôi giời, thằng đàn ông đéo nào lắm tiền, nhiều quyền mà chả thế. Nhưng con này nó xấu hơn em, em biết rõ. Há há, xấu nhưng kết cấu nó đẹp thì sao, hợp khẩu vị là chế biến đánh chén thôi. Gái im hẳn.

Chiều. Gái xộc thẳng văn phòng bảo đi uống rượu, em bao. Anh phấn khởi điện thoại cho vợ bảo khỏi chờ cơm, tối nay đi khách. Anh biết gái tìm đến anh là rất lắm chuyện. Bọn anh tìm một quán hải sản vỉa hè, ngồi nốc Vốt ka Lò đúc. Thế cho lành.

Gái uống tợn. Chả thấy sầu não, u buồn, vui như trúng số. Anh chột dạ, tưởng đi uống rượu giải buồn mà vui thế này thì giải đéo. Gái bảo, em cứ rượu vào là cười, thế mới hay. Ui, thế nhanh để anh về, mệt bỏ mẹ. Gái lườm, ngồi với em sợ xấu hổ hay em không đủ đẹp để ngồi cùng anh. Thôi, xin cô. Nói năng yêu bỏ mẹ!

Gái say, nói cười lảm nhảm. Anh xốc nách nhét xe đưa về nhà. Gái quát, em không muốn về, em muốn uống tiếp hoặc anh đưa đi đâu thì tuỳ. Bỏ mẹ, ăn vạ hay thèm chim? Anh đồng đao đảo địa chở gái về khách sạn gần văn phòng. Thế cho nó lành.

Gái nằm vật ra giường. Anh cũng tranh thủ…thở. Rít điếu thuốc, anh đằng hắng, về đây. Gái bật dậy như lò xo, kéo anh đổ vật xuống giường, nằm nói chuyện với em tý. Anh hoảng, giọng nấc cụt, nhanh, anh không chịu được đâu đấy. Há há, gái cười to. Anh có tin thằng người yêu em ba tháng mà làm tình có bốn lần không. Mà mỗi lần em lại được một món, lần thứ tư thì cãi nhau như anh biết. Nó già hói mà sức dai như đỉa, em trẻ này mà chịu không nổi. Vô lý không? Ừ thì trời cho mỗi thằng một phúc, thường những thằng làm được lãnh đạo, giống đầu đàn thì tính dục đều tốt cả. Than vãn đéo. Ừ thì em nói thế chứ than vãn gì đâu. Nó lãnh đạo hàng nghìn người, bận ngập đầu. Tuy có hơi ít thời gian dành cho em cũng như tần suất nhưng nhìn chung là em mãn nguyện. Em yêu là vì thế. Nhưng không sao hiểu nổi có em rồi mà lại còn léng phéng với con khác, xấu điên dại. Đã bảo rồi, xấu nhưng kết cấu nó đẹp thì sao. Anh biết đéo. Thôi, về đây.

Anh nhổm dậy, gái cũng đứng phắt. Tụt phăng quần, kéo một lèo thuột phát cả xi líp lẫn quần Jean đến mắt cá. Anh xây xẩm mặt mày. Gái đanh thép, anh xem bướm em có đẹp không? Anh đơ toàn thân, nhưng cái cần đơ thì phất phơ như lá héo. Anh nuốt nước bọt, mẹ, nóng như nước sôi, lẩm bẩm, anh già rồi để đưa ra nhận xét. Gái rú lên, em không cần nhận xét, em cần chứng minh và anh phải thấy kết cấu của em là rất ổn. Thế mà nó vẫn đi với con xấu điên dại kia là sao, là sao?

Ừ, kết cấu của em rất ổn. Cọc nhồi thuỷ lực người tình của em cũng không tồi. Nhưng phải nhớ, kết cấu đã ổn rồi thì thôi, cọc nhồi phải tìm đến chân những công trình khác. Hay nói khác đi cây gậy của đàn ông chả khác mấy gậy của thằng ăn mày. Điều em chứng minh với anh là vô cùng vớ vẩn.

À, mà gái với người tình làm ở công ty xây dựng nhé. Còn anh, làm ở công ty nghe – nhìn. Hố hố…

Dưng mà anh thấy gái tuy xấu nhưng kết cấu nó đẹp.