Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

BÀI PHÁT BIỂU CỦA LÊ DUẨN NĂM 1979

Mô tả: Bài phát biểu của đồng chí Lê Duẩn về tập đoàn phản động Trung Quốc chống Việt Nam.

Nguồn: Thư viện Quân đội Nhân dân, Hà Nội. Tài liệu do Christopher Goscha có được và dịch cho CWIHP.
----------------------------------------
Nói chung, sau khi chúng ta đánh bại Mỹ, không đế quốc nào dám đánh chúng ta nữa. Chỉ có những người nghĩ rằng họ vẫn có thể đánh chúng ta và dám đánh chúng ta là những kẻ phản động Trung Quốc. Nhưng người dân Trung Quốc hoàn toàn không muốn thế. Tôi không biết những kẻ phản động Trung Quốc này sẽ tiếp tục tồn tại thêm bao lâu nữa. Tuy nhiên, miễn là họ tồn tại, thì họ sẽ tấn công chúng ta như họ vừa thực hiện (nghĩa là đầu năm 1979).

Nếu chiến tranh đến từ phương Bắc, thì các tỉnh [Bắc Trung Bộ] Nghệ An, Hà Tĩnh và Thanh Hóa sẽ trở thành cơ sở cho toàn bộ đất nước. Các tỉnh này tốt nhất, là các căn cứ mạnh nhất, tốt nhất và hiệu quả nhất. Vì nếu vùng đồng bằng [Bắc Bộ] tiếp tục là vùng liên tục căng thẳng, thì tình hình sẽ rất phức tạp. Vấn đề không đơn giản chút nào. Nếu không phải là người Việt Nam, thì sẽ không có người nào đánh Mỹ, bởi vì lúc Việt Nam chiến đấu chống Mỹ, cả thế giới còn lại đều sợ Mỹ …

Mặc dù Trung Quốc đã giúp [Bắc] Triều Tiên chỉ với mục đích bảo vệ sườn phía Bắc của họ. Sau khi cuộc chiến kết thúc [ở Triều Tiên] và khi áp lực lên Việt Nam, ông ta (chỗ này hình như nói đến Chu Ân Lai khi đoạn văn sau đó cho thấy vậy) nói rằng, nếu Việt Nam tiếp tục chiến đấu, thì sẽ phải tự lo liệu. Ông ta sẽ không giúp thêm nữa và gây áp lực với chúng ta để ngừng chiến đấu.

Khi chúng ta ký Hiệp Định Geneva, rõ ràng là Chu Ân Lai đã chia đất nước ta làm hai [phần]. Sau khi nước ta bị chia thành hai miền Nam – Bắc như thế, một lần nữa ông ta gây sức ép lên chúng ta, không được làm gì đối với miền Nam Việt Nam. Họ ngăn cấm chúng ta đứng lên [chống lại Việt Nam Cộng hòa do Mỹ hậu thuẫn]. [Nhưng] họ, [người Trung Quốc,] không thể làm gì để ngăn cản chúng ta.

Khi chúng ta ở miền Nam và chuẩn bị chiến tranh du kích ngay sau khi ký Hiệp định Geneva, Mao Trạch Đông đã nói với Đại hội Đảng của chúng ta rằng, ngay lập tức, chúng ta phải buộc Lào chuyển hai tỉnh đã được giải phóng cho chính phủ Viêng Chăn. Nếu không, người Mỹ sẽ tiêu diệt hai tỉnh này, một tình huống rất nguy hiểm [theo cái nhìn của Trung Quốc]! Ngay lập tức, Việt Nam đã phải làm việc với người Mỹ [liên quan đến vấn đề này]. Mao đã bức hiếp chúng ta bằng cách này và chúng ta đã phải làm điều đó.

Sau đó, khi hai tỉnh này đã được chuyển cho Viêng Chăn, những tên phản động [Lào] ngay lập tức bắt giữ Souphanouvong (Chủ tịch Lào từ năm 1975-1986). Lào có hai tiểu đoàn bị bao vây lúc đó. Hơn nữa, họ vẫn chưa sẵn sàng chiến đấu. Sau đó, một tiểu đoàn đã có thể thoát khỏi sự [bao vây]. Lúc đó, tôi đưa ra quan điểm của tôi là, Lào phải được phép tiến hành chiến tranh du kích. Tôi mời Trung Quốc đến và thảo luận về vấn đề này với chúng ta. Tôi nói với họ: “Các đồng chí, nếu các đồng chí tiếp tục gây áp lực với Lào bằng cách này, thì lực lượng của họ sẽ hoàn toàn tan rã. Bây giờ họ phải được phép tiến hành chiến tranh du kích“.

Trương Văn Thiên (Zhang Wentian), người trước đó là Tổng Thư ký [Đảng Cộng sản Trung Quốc] và sử dụng bút danh Lạc Phú, trả lời tôi: “Vâng, các đồng chí, điều các đồng chí nói đúng. Hãy để chúng tôi cho phép tiểu đoàn đó của Lào đảm nhiệm chiến tranh du kích“.

Ngay lập tức, tôi hỏi Trương Văn Thiên: “Các đồng chí, nếu các đồng chí cho phép Lào gánh vác chiến tranh du kích, thì không có gì phải sợ việc phát động chiến tranh du kích ở miền Nam Việt Nam. Điều gì làm cho các đồng chí sợ đến nỗi các đồng chí ngăn cản hành động như thế?”

Ông ta [Trương Văn Thiên] đã nói: “Không có gì phải sợ!”

Trương Văn Thiên đã nói thế. Tuy nhiên, Ho Wei, Đại sứ Trung Quốc ở Việt Nam lúc đó, đã ngồi ở đó và nghe điều đã nói. Ngay lập tức, ông ta điện cho Trung Quốc (báo cáo điều Lê Duẩn và Trương Văn Thiên đã nói). Ngay lập tức, Mao trả lời: “Việt Nam không thể phát động chiến tranh du kích ở miền Nam. Việt Nam phải nằm chờ trong một thời gian dài!” Chúng ta rất nghèo. Làm sao chúng ta có thể đánh Mỹ nếu không có Trung Quốc làm căn cứ hậu tập? Nên chúng ta phải nghe theo họ, đúng không?

Tuy nhiên, chúng ta đã không đồng ý. Chúng ta đã bí mật tiếp tục phát triển lực lượng. Khi [Ngô Đình] Diệm kéo lê máy chém khắp miền Nam Việt Nam, chúng ta đã ban hành lệnh thành lập lực lượng quần chúng để chống lại lệnh đã được lập và nắm quyền [từ chính phủ Diệm]. Chúng ta đã không chú ý [đến Trung Quốc].

Khi cuộc nổi dậy giành chính quyền bắt đầu, chúng tôi đi Trung Quốc để gặp Chu Ân Lai và Đặng Tiểu Bình. Đặng Tiểu Bình đã nói với tôi: “Đồng chí, bây giờ sai lầm của đồng chí đã xảy ra rồi, đồng chí chỉ nên đánh ở mức trung đội trở xuống“. Đó là áp lực mà họ đã áp đặt lên chúng ta.

Tôi nói [với Trung Quốc]: “Vâng, vâng! tôi sẽ làm điều đó. Tôi sẽ chỉ chiến đấu ở mức một trung đội trở xuống“.

Sau khi chúng ta chiến đấu và Trung Quốc nhận ra rằng chúng ta có thể chiến đấu hiệu quả, đột nhiên Mao có suy nghĩ mới. Ông ta nói rằng, vì Mỹ đánh chúng ta, ông ta sẽ đưa quân đội [Trung Quốc] đến giúp chúng ta xây dựng đường xá. Mục tiêu chính của ông ta là tìm hiểu tình hình đất nước ta để sau này ông ta có thể tấn công chúng ta và từ đó mở rộng xuống khu vực Đông Nam Á. Không có lý do nào khác.

Chúng tôi biết rõ ý đồ này, nhưng phải cho phép họ (sự xâm nhập của quân đội Trung Quốc). Thôi thì cũng được. Nhưng họ quyết định đưa quân vào. Tôi yêu cầu họ chỉ gửi người, nhưng quân lính của họ đã đến cùng với súng đạn. Tôi cũng phải chịu điều này.

Sau đó, ông ta (Mao Trạch Đông) bắt chúng ta phải nhận 20.000 quân của ông ta đến xây một con đường từ Nghệ Tĩnh vào Nam Bộ (thuật ngữ tiếng Việt chỉ miền Nam Việt Nam). Tôi từ chối. Họ tiếp tục yêu cầu nhưng tôi không nhượng bộ. Họ gây áp lực với tôi cho quân của họ vào nhưng tôi đã không chấp thuận. Họ tiếp tục gây sức ép nhưng tôi vẫn không chịu.

Tôi đưa ra những ví dụ này để các đồng chí thấy họ có âm mưu cướp nước ta từ lâu và âm mưu đó ác độc như thế nào.

- Sau khi Mỹ đưa hàng trăm ngàn quân vào miền Nam Việt Nam, chúng ta đã phát động cuộc tổng tấn công vào năm 1968 để buộc họ giảm leo thang. Để đánh bại Hoa Kỳ, một điều cần phải biết là làm thế nào để họ từ từ giảm leo thang. Đó là chiến lược của chúng ta. Chúng ta chiến đấu chống một kẻ thù lớn, kẻ thù với dân số 200 triệu người và thống trị thế giới. Nếu chúng ta không thể làm cho họ giảm leo thang từng bước, thì chúng ta sẽ thất bại và không thể tiêu diệt kẻ thù. Chúng ta phải đấu tranh để làm nhụt ý chí họ để buộc họ phải đi đến bàn đàm phán với chúng ta mà không cho phép họ đưa thêm quân.

Đến lúc họ muốn thương lượng với chúng ta, Ho Wei đã viết một bức thư cho chúng tôi, nói rằng: “Các ông không thể ngồi xuống đàm phán với Hoa Kỳ. Các ông phải đưa quân Mỹ vào miền Bắc Việt Nam để đánh với họ“. Ông ta gây áp lực với chúng tôi cách này, làm cho chúng tôi bối rối vô cùng. Đây không phải là vấn đề hoàn toàn đơn giản. Rất là mệt mỏi mỗi khi tình huống như thế phát sinh [với Trung Quốc].

Chúng tôi quyết định không thực hiện cách đó (nói đến lời khuyên của Hồ Wei không đàm phán với Hoa Kỳ). Chúng tôi phải ngồi xuống ở Paris. Chúng tôi phải làm cho họ (Mỹ) giảm leo thang để đánh bại họ. Trong thời gian đó, Trung Quốc đã thông báo [với Mỹ]: “Nếu các ông không tấn công tôi, tôi sẽ không tấn công các ông. Nhưng rất nhiều quân lính mà các ông muốn đưa vào Việt Nam, tùy các ông“. Trung Quốc nhất trí điều này và đã gây áp lực với chúng tôi bằng cách đó.

Họ (Trung Quốc) đã trao đổi nhiều với Mỹ và ép buộc chúng ta phục vụ như là một con bài để mặc cả theo cách này. Khi người Mỹ nhận ra rằng họ đã thua trận, ngay lập tức, họ sử dụng Trung Quốc để [tạo điều kiện] rút quân [ở miền Nam Việt Nam]. Nixon và Kissinger đã đến Trung Quốc để thảo luận vấn đề này.

- Trước khi Nixon đi Trung Quốc, [mục đích chuyến đi của ông ta là] giải quyết vấn đề Việt Nam bằng cách đó, để phục vụ lợi ích của Mỹ và giảm bớt thất bại của Mỹ, cũng như cùng lúc cho phép ông ta lôi kéo Trung Quốc về phía Mỹ. Chu Ân Lai đã đến gặp tôi. Chu Ân Lai nói với tôi: “Lúc này, Nixon đến gặp tôi chủ yếu là thảo luận về vấn đề Việt Nam, do vậy tôi phải đến gặp đồng chí để thảo luận điều đó với đồng chí“.

Tôi trả lời: “Đồng chí, đồng chí có thể nói bất cứ điều gì đồng chí thích, nhưng tôi không nghe theo đồng chí. Đồng chí là người Trung Quốc, tôi là người Việt. Việt Nam là của tôi (đất nước của tôi), hoàn toàn không phải của các đồng chí. Các đồng chí không có quyền nói[về vấn đề Việt Nam] và các đồng chí không có quyền thảo luận [các vấn đề đó với Mỹ].Hôm nay, các đồng chí, chính tôi sẽ nói với các đồng chí điều mà thậm chí tôi chưa hề nói với Bộ Chính trị, rằng đồng chí đã nêu ra vấn đề nghiêm trọng và vì thế tôi phải nói:

- Năm 1954, khi chúng tôi giành chiến thắng tại Điện Biên Phủ, tôi đã ở [tỉnh] Hậu Nghĩa. Bác Hồ đã điện nói với tôi rằng, tôi phải vào miền Nam để tập hợp [các lực lượng ở đó] và nói chuyện với đồng bào miền Nam [về vấn đề này]. Tôi đi bằng xe tải vào miền Nam. Trên đường đi, đồng bào ra chào đón tôi vì họ nghĩ rằng chúng tôi đã giành chiến thắng. Đau đớn vô cùng! Nhìn đồng bào miền Nam, tôi đã khóc. Vì sau đó, Hoa Kỳ sẽ đến và tàn sát [người dân] một cách khủng khiếp.

Khi vừa tới miền Nam, ngay lập tức, tôi đã điện cho Bác Hồ để xin ở lại [miền Nam] và không trở lại miền Bắc để tôi có thể đánh thêm mười năm nữa hoặc hơn. Đồng chí đã gây khó khăn cho tôi như thế này (muốn nói đến vai trò của Chu Ân Lai trong việc chia cắt Việt Nam tại Geneva năm 1954), đồng chí có biết không“?

Chu Ân Lai nói: “Tôi xin lỗi đồng chí. Tôi đã sai. Điều đó tôi sai” (muốn nói đến sự chia cắt Việt Nam tại Geneva). Sau khi Nixon rời khỏi Trung Quốc, một lần nữa, ông ta (Chu Ân Lai) đến Việt Nam để hỏi tôi về một số vấn đề liên quan đến cuộc chiến ở miền Nam Việt Nam. Tuy nhiên, ngay lập tức, tôi nói với Chu Ân Lai: “Nixon đã gặp các đồng chí rồi. Chẳng bao lâu nữa, họ (Hoa Kỳ) sẽ tấn công chúng tôi thậm chí còn mạnh hơn“.

Tôi hoàn toàn không sợ. Cả hai (Mỹ và Trung Quốc) đã thương lượng với nhau để đánh tôi mạnh hơn. Ông ta (Chu Ân Lai) đã không bác bỏ quan điểm này là vô căn cứ và chỉ nói rằng: “Tôi sẽ gửi thêm súng đạn cho các đồng chí“.

Sau đó ông ta (Chu Ân Lai) nói (về mối lo ngại âm mưu bí mật Trung – Mỹ): “Không có điều đó“. Tuy nhiên, hai bên đã thảo luận làm thế nào để đánh chúng ta mạnh hơn, gồm các cuộc tấn công bằng bom B-52 và phong tỏa cảng Hải Phòng. Rõ ràng là như thế.

– Nếu Liên Xô và Trung Quốc đã không mâu thuẫn với nhau, thì Hoa Kỳ không thể tấn công chúng ta quyết liệt như họ đã tấn công. Khi hai [cường quốc Trung Quốc và Liên Xô] xung đột, người Mỹ đã không bị [phe đối lập là khối xã hội chủ nghĩa] cản trở. Mặc dù Việt Nam có thể thống nhất và đoàn kết với cả Trung Quốc lẫn Liên Xô, để đạt được điều này rất phức tạp, lúc đó chúng ta phải dựa vào Trung Quốc nhiều thứ. Lúc đó, hàng năm Trung Quốc cung cấp viện trợ 500.000 tấn thực phẩm, cũng như súng ống, đạn dược, tiền bạc, chưa kể đến viện trợ đô la. Liên Xô cũng đã giúp bằng cách này. Nếu chúng ta không thể làm điều đó (đoàn kết và thống nhất với Trung Quốc và Liên Xô), mọi thứ sẽ rất nguy hiểm.

Mỗi năm tôi đã phải đi Trung Quốc hai lần để nói chuyện với họ (lãnh đạo Trung Quốc) về [các sự kiện] ở miền Nam Việt Nam. Về phía Liên Xô, tôi không phải nói gì cả (về tình hình ở miền Nam Việt Nam). Tôi chỉ nói một cách chung chung. Khi giao thiệp với Trung Quốc, tôi đã phải nói rằng cả hai [nước] đang đánh Mỹ. Tôi đã đi một mình. Tôi phải có mặt về vấn đề này. Tôi đã đến đó và nói chuyện với họ nhiều lần bằng cách này, mục đích chính là để xây dựng quan hệ gần gũi hơn giữa hai bên (nghĩa là Trung Quốc và Việt Nam). Chính xác là vào thời điểm đó Trung Quốc gây áp lực với chúng ta để xa lánh Liên Xô, cấm chúng ta không được đi với Liên Xô.

Họ đã làm rất căng. Đặng Tiểu Bình, cùng với Khang Sinh đã đến và nói với tôi: “Đồng chí, tôi sẽ giúp đồng chí vài tỷ [có lẽ là nhân dân tệ] mỗi năm. Đồng chí không thể nhận bất cứ thứ gì từ Liên Xô“.

Tôi không đồng ý điều này. Tôi nói: “Không, chúng ta phải đoàn kết và thống nhất với toàn bộ phe [xã hội chủ nghĩa]“.

Năm 1963, khi Khrushchev phạm sai lầm, ngay lập tức [Trung Quốc] ban hành một tuyên bố 25 điểm và mời đảng chúng ta đến cho ý kiến . Anh Trường Chinh và tôi đã đi cùng với một số anh em khác. Trong cuộc thảo luận, họ (Trung Quốc) lắng nghe chúng tôi đến, hình như là điểm thứ 10, nhưng khi đến điểm “không từ bỏ phe xã hội chủ nghĩa”, họ đã không nghe… Đặng Tiểu Bình nói: “Tôi chịu trách nhiệm về tài liệu của chính tôi, tôi muốn nghe ý kiến ​​của các đồng chí, nhưng tôi không chấp nhận quan điểm này của các đồng chí“.

Trước khi chúng tôi ra về, Mao gặp anh Trường Chinh và tôi. Mao ngồi xuống trò chuyện với chúng tôi và cuối cùng ông ta tuyên bố: “Các đồng chí, tôi muốn nói cho các đồng chí biết điều này. Tôi sẽ là chủ tịch của 500 triệu nông dân đang thiếu đất, và tôi sẽ mang một đạo quân tiến xuống khu vực Đông Nam Á“. Đặng Tiểu Bình cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Chủ yếu là vì nông dân nghèo, trong tình cảnh khó khăn cùng cực!”

Khi chúng tôi ra ngoài, tôi nói với anh Trường Chinh: “Đó anh thấy đó, âm mưu chiếm nước ta và Đông Nam Á. Bây giờ đã rõ rồi“. Họ dám tuyên bố điều đó như thế. Họ nghĩ chúng ta không hiểu. Đúng là không lúc nào họ không nghĩ đến đánh Việt Nam!

Tôi sẽ nói với các đồng chí nhiều hơn để các đồng chí có thể thấy thêm về tầm quan trọng quân sự trong vấn đề này.

Mao hỏi tôi: Ở Lào, có bao nhiêu cây số vuông đất?
Tôi trả lời: Khoảng 200.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Dân số của họ bao nhiêu?

Tôi trả lời: Khoảng 3 triệu!

Mao nói: Như vậy là không nhiều! Tôi sẽ đưa dân tôi đến đó, thật mà!

Mao hỏi: Có bao nhiêu cây số vuông đất ở Thái Lan?

Tôi trả lời: Khoảng 500.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Có bao nhiêu người?

Tôi trả lời: Khoảng 40 triệu!

Mao nói: Lạy Chúa! Tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc có 500.000 cây số vuông, nhưng có tới 90 triệu người. Tôi cũng sẽ đưa một số người dân của tôi tới Thái Lan!

Đối với Việt Nam, họ không dám nói về việc đưa người tới theo cách này. Tuy nhiên, ông ta (Mao) nói với tôi: “Đồng chí, có đúng là người của các đồng chí đã chiến đấu và đánh bại quân Nguyên?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta hỏi: “Có phải cũng chính người của đồng chí đã đánh bại quân Thanh?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta nói: “Và quân Minh nữa, phải không?” Tôi nói: “Đúng, và cả các ông nữa. Tôi đánh các ông luôn. Các ông có biết điều đó không?“

Tôi đã nói với Mao Trạch Đông như thế. Ông ta nói: “Có, có!” Ông ta muốn chiếm Lào, cả Thái Lan, cũng như muốn chiếm tất cả các nước Đông Nam Á. Đưa người dân đến sống ở đó. Quan điểm đó thật là phức tạp.

Trong quá khứ (nói đến vấn đề có thể xuất phát từ mối đe dọa của Trung Quốc trong thời gian này), chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều, không phải là chúng ta không chuẩn bị. Nếu chúng ta không chuẩn bị, tình hình gần đây sẽ rất nguy hiểm. Không phải là vấn đề đơn giản.

Mười năm trước, tôi đã triệu tập các anh em trong quân đội đến gặp tôi. Tôi nói với họ rằng Liên Xô và Mỹ mâu thuẫn với nhau. Đối với Trung Quốc, họ đã bắt tay với đế quốc Mỹ. Trong tình hình căng thẳng này, các đồng chí phải nghiên cứu vấn đề này ngay lập tức. Tôi sợ rằng quân đội không hiểu ý tôi, nên tôi nói với họ rằng, không có cách nào khác để hiểu vấn đề này. Nhưng họ vẫn thấy khó hiểu. Hoàn toàn không dễ. Nhưng tôi không thể nói bằng cách nào khác. Và tôi đã không cho phép những kẻ khác túm lấy tôi.

Khi tôi đến Liên Xô, Liên Xô cũng làm khó tôi về Trung Quốc. Liên Xô đã triệu tập một cuộc họp gồm 80 đảng [cộng sản] để hỗ trợ Việt Nam, nhưng Việt Nam không tham dự hội nghị này, vì [buổi hợp này] không chỉ đơn giản chỉ nhằm giúp Việt Nam, mà còn có mục đích lên án Trung Quốc. Nên Việt Nam đã không đi.

Liên Xô nói: “Bây giờ các đồng chí bỏ rơi chủ nghĩa quốc tế [hay] là cái gì? Tại sao các đồng chí làm điều này?” Tôi nói: “Tôi hoàn toàn không bỏ rơi chủ nghĩa quốc tế. Tôi không bao giờ làm điều này. Tuy nhiên, để là người quốc tế, trước tiên phải đánh bại Mỹ. Và nếu một nước muốn đánh bại Mỹ, thì phải có sự thống nhất và đoàn kết với Trung Quốc. Nếu tôi đến hội nghị này, thì Trung Quốc sẽ gây nhiều khó khăn lớn với chúng tôi. Các đồng chí, hãy hiểu cho tôi“.

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

KÉN CHỒNG

Chẳng biết là từ đâu, từ bao giờ, cánh đàn bà vẫn ngậm ngùi than với nhau rằng, lấy chồng như đánh bạc. May thì được thằng tử tế, không may thì khổ cả đời.

Tôi có cô em họ cũng vào loại xinh xắn. Hơn ba mươi tuổi rồi nhưng vẫn chưa chồng cũng chỉ tại không dám liều. Sợ lấy chồng như nuôi con đề, nuôi con này lại về con khác.

Những năm cuối 80, lúc ấy còn đang học cấp ba, trên TV chiếu một bộ phim gì đó của Ấn độ nội dung tôi cũng chẳng nhớ rõ. Đại khái là có một anh yêu một chị, tình duyên trắc trở vì mối thù truyền kiếp của hai họ, rồi họ nhẩy xuống sông Hằng để được bên nhau mãi mãi. Tôi không thích phim Ấn độ lắm, cái tôi không thích nhất là diễn viên đang đánh nhau, lúc gay cấn nhất thì dừng lại múa hát chán chê mới đánh nhau tiếp. Chính vì thế mặc dù rất đói khát phim ảnh, nhưng nếu bật TV lên mà thấy diễn viên có nốt ruồi giữa trán là tôi không xem.

Cô em họ tôi thì ngược lại, rất thích phim Ấn độ. Mà cô ấy xem phim cũng khác lạ, tình huống bi lụy trong phim khiến các bà các cô sụt sùi lấy khăn chấm nước mắt thì cô ráo hoảnh. Nhưng cảnh diễn viên nam chính đánh nhau bị thua thì cô ấy lại khóc rưng rức. Xem phim chỉ để ngắm diễn viên nam đẹp trai. 

Một thời gian sau, cô giới thiệu cậu bạn trai với tôi. Trông cậu này có nét Ấn độ. Tóc để rợp gáy, mái bồng bềnh. Đôi mắt to tròn mầu nâu hơi ươn ướt dưới làn mi rậm rạp. Quần áo của cậu ta rất mốt: quần bò mốc có khóa kéo ở đầu gối, áo phông kẻ gắn con cá sấu trên miệng túi. Cô em nức nở: “Đẹp giai không anh? Bao nhiêu đứa thích anh ấy mà em chiến thắng”. Tiếp xúc với chàng trai này vài lần, tôi bảo: “Thằng người yêu mày đần đần thế nào ấy, được mỗi cái mã. Giống như con công đực có bộ lông sặc sỡ.”

Vài tháng sau thấy cô em mặt buồn so, hỏi thăm thì cô bảo: “Chia tay Con Công rồi, chỉ được mỗi cái mã. Người đâu mà nhạt như nước ốc ao bèo, chả biết làm cái gì. Đến cái lốp xe đạp của em bị non hơi cũng không biết bơm, chán kinh!”

Khi cô ấy khoảng hai mươi tuổi, đã vào đại học, lại mang đến giới thiệu tôi một anh chàng khác. Chàng này xét về mẫu mã thì thua Con Công, nhưng mặt mũi góc cạnh cũng không đến nỗi nào. Đặc biệt, chàng hoạt bát, nhanh nhẹn, rất galant với phụ nữ và nói chuyện có duyên làm nhiều lúc tôi phì cười. Tôi bảo: “Thằng này có vẻ được đấy nhỉ. Biết làm nhiều trò khỉ”. Cô em tôi hất cằm đầy vẻ hãnh diện, buông một câu cảm thán: “Chuyện! Người yêu em mà lị”.

Tình yêu với Con Khỉ kéo dài đâu vài năm thì chấm dứt. Gần chùa gọi bụt bằng anh, những thế mạnh trước đây của Con Khỉ hấp dẫn em tôi thì nay trở nên quen thuộc nhàm chán. Nhàm chán với người này nhưng vẫn mới lạ với khác. Em họ tôi buồn bã mất một thời gian, gặp tôi bảo: “Thà đau một lần còn hơn đau nhiều lần anh ạ. Con Khỉ bắt cá nhiều tay quá”. Tôi an ủi: “Thôi, không chịu được nhiệt thì bỏ, thiếu gì đàn ông”.

Ra trường một thời gian, cũng đến tuổi lấy chồng được rồi. Cô em tôi lại có một anh chàng khác, hiền lành ít nói. So với Con Công và Con Khỉ thì anh chàng này kém nổi bật hơn hẳn. Cô em bảo: “Đau tim với Con Khỉ lắm rồi, giờ yêu anh này cho yên bình”. Tôi bảo: “Nó như Con Lợn ấy nhỉ, suốt ngày chỉ ụt à ụt ịt”.

Con Lợn rất hiền, bảo gì làm nấy. Con Lợn là công chức nhà nước, cả ngày ở cơ quan chỉ đọc báo, uống nước trà và ngủ gật. Hết giờ làm việc đến trình diện ở nhà em tôi, tối đi về nhà ngủ với mẹ. Ngày nghỉ nếu không bị em tôi điệu đi đâu thì chỉ ở nhà ăn no rồi ngủ tít mít. Lương ba cọc ba đồng nên Con Lợn chi tiêu cũng rất tằn tiện. Hôm sinh nhật cô tôi, em tôi phải chi tiền mua quà để cậu tặng lấy lòng mẹ vợ tương lai. Nhiều lúc em tôi nổi cáu, Con Lợn khoanh tay cúi đầu chịu trận đầy cam phận. Đàn ông như Con Lợn là ngoan, nhưng thối chí, an phận với cuộc sống nhạt nhòa nên cũng không thành đôi với em họ tôi được.

Duyên tình em tôi lận đận, đến gần ba mươi thì kiếm được một Con Bò. Anh chàng này khỏe, chăm chỉ làm việc. Công to việc lớn gì ở nhà em tôi, từ gánh nước bổ củi đến ma cưới hỏi đều thấy Con Bò xắn tay làm nhiệt tình như con cháu trong nhà. Mà chẳng phải chỉ việc nhà, kiếm tiền ngoài xã hội cũng rất khá. Hơn ba mươi tuổi đầu đã có nhà lầu xe hơi. Hình thức cũng được, chẳng kém Con Công xưa kia là bao nhiêu. Tính tình vui vẻ, nói năng hoạt bát như Con Khỉ. Chẳng chơi bời bài bạc, ngoan ngoãn như Con Lợn. Rốt cục thì em tôi cũng đến số, cả họ nhà tôi mừng.

Ấy vậy mà cũng không thành mới tệ. Lần này em tôi câm như hến chẳng giải thích lý do chia tay. Thấy vậy tôi cũng không dám hỏi. Ba mươi rồi, gái già rồi, đổi tính đổi nết sợ lắm!

Cho đến mãi sau, một hôm em tôi phấn khích vì mới mua được cái váy đẹp, mang sang nhà tôi khoe, tôi mới lân la cà khịa: “Đấy, già quá rồi, kiếm được cái váy níu kéo tuổi xuân là khoe nhặng lên. Ngày xưa Con Bò hay thế mà lại bỏ. Đồ hâm!” Em tôi liếc nhìn xung quanh xem có ai không, rồi cúi đầu, nháy mắt thì thầm: “Khoản kia yếu lắm, hỏng rồi”.

Thì ra là thế, tôi bảo: “Mày phải kiếm một thằng vừa Công, vừa Khỉ, vừa Lợn, vừa Bò lại phải là Dê. Xin về vườn thú mà làm việc, may ra gặp”.

Em họ tôi cười lóe xóe, vừa đi về, vừa ngoái cổ lại bảo: “Số em nó khổ thế đấy anh ạ”.

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

ÔNG LÃO ĂN MÀY

Mỗi lần giơ tay lên nhìn đồng hồ là một lần cô thấy sốt ruột hơn, cô đã đứng ở bến đợi xe bus này gần 30 phút mà chưa thấy có chiếc xe bus nào cả, cô đưa mắt về phía xa xa nơi cuối con đường để xem có dấu hiệu nào của một chiếc xe bus sắp đến hay không? Không, chẳng có gì ngoài dòng người đang gấp gáp đi cuốn theo lớp bụi mờ. Hôm nay thời tiết đột ngột trở lạnh , thi thoảng lại lất phất mấy hạt mưa, cứ như là mùa đông đã đến tự bao giờ. Vậy mà cô không biết trước để chuẩn bị kịp mặc áo rét, cô khẽ so vai và đan hai tay vào nhau, tay phải nắm lấy khủy tay trái và ngược lại, có cảm giác như co mình lại như thế sẽ bớt lạnh hơn. Giờ này cũng đã gần 12h, vừa đói vừa lạnh cô càng muốn xe bus đến nhanh hơn. Chán nản cô quyết định lại ghế đợi trong lán ngồi chờ cho đến khi xe đến chứ không đứng ngóng thế này nữa, quay lại cô đã nhìn thấy có nhiều người ngồi mất rồi. So với lúc ban đầu chỉ có mình cô với một hai người nữa giờ thì đã có đến cả chục người, có cả một chị bán hoa quả đang ngồi một góc trong lán đợi xe. Cô thầm nghĩ: chà đúng là thời buổi buôn bán, chỗ nào người ta cũng tranh thủ , mà cũng đúng thôi, chỗ đợi xe bus là nơi luôn có khách mà. Ở nhiều chỗ bến đợi khác còn có cả cô bán bánh mì, chú xe ôm và bà bán nước nữa cơ. Có khi họ độc chiếm luôn cả lán chờ, khách đi xe chẳng có chỗ mà che nắng che mưa.

Mưa có vẻ nặng hạt hơn và mau hơn, cô chạy vào trong lán đợi xe và đứng nép cạnh mâm hoa quả của chị bán hàng. Chị đang nhặt những quả đẹp bày lên trên, thi thoảng có một vài quả sứt, nẫu. Quả nào sứt, sẹo ít thì chị dùng dao tách phần xấu ấy đi và vứt ngay ra vỉa hè, quá nào nẫu, sứt sẹo nhiều thì chị vứt cả quả đi. Đói và khát nước, sau khi trả giá cô cũng chọn lấy vài quả táo định ăn trong lúc đợi xe đến vì theo chị bán hoa quả phải 12h 30 mới có xe vì giờ này người ta đang bàn giao ca trưa. Chị bán hàng ở đây lâu rồi nên chị biết. Ăn xong một quả táo cô mới biết mình thật sự đã sai lầm, lúc đói mà ăn hoa quả thì cũng chẳng đỡ đói hơn là bao, thậm chí còn có cảm giác cồn cào, nôn nao lạ. Chẳng còn sự lựa chọn nào khác, cô cứ đứng yên, mắt nhìn về phía chiếc xe bus sẽ đi tới.

Phía đằng xa cô thấy có một ông lão ăn mày nhếch nhác đang đi dần về phía cô đang đứng, đầu tóc ông ta dính chặt vào nhau, trông bên bết và bẩn thỉu, chẳng nhiều năm rồi ông ta không có khái niệm gội đầu là gì, bộ quần áo màu nâu rách cũ, và cũng bẩn không kém, một tay ông ta cầm một thanh gậy, phía bên kia là một chiếc túi cói vừa nhỏ như chiếc túi xách kẹp nách và trên tay ông ta là một chiếc đĩa sắt cáu đen, như một chiếc đĩa người ta vẫn cho chó ăn lâu ngày mà không rửa. Đoạn đường này là phố nhưng giờ là trưa nên các cửa hàng gần như không có khách, ông cụ chẳng thể ghé vào đâu để mà ăn xin. Ông ta không dám ăn xin trong cửa hàng, chủ nhà sẽ đuổi đi ngay. Nhìn bước chân ông ta là biết ông ta đang hướng về phía bến đợi xe bus. Nơi gần nhất có nhiều người mà không ai đánh chửi, đuổi ông ta đi chỗ khác. Khi ông ta tới gần, bàn tay ông giơ chiếc đĩa sắt bẩn về phía mọi người, những ánh mắt hiếu kì nhìn ông rồi đưa đi nhìn chỗ khác, tất cả mọi người đều muốn tránh khỏi ánh nhìn của ông, lảng xa khỏi chỗ ông đứng. Họ muốn xe bus đến nhanh, họ đợi đã lâu lắm rồi, ai mà muốn gặp cái ông già bẩn thỉu thế này chứ. Có tiếng dè bỉu của ai đó: Eo, kinh!

Ông lão ăn mày đã đến cách chỗ cô đứng có dăm bước chân, cô định mở khóa túi lấy ví, cô chợt nhớ ra mình sắp hết tiền, chính xác hơn là hết từ hôm qua, cô bảo cuối tuần này cô về nên bố mẹ cô không gửi tiền thêm, nhưng rồi vì sinh nhật đứa bạn mà cô đã hết trước kế hoạch và đi mượn tạm được 5 chục nghìn. Hôm nay ngoài ăn sáng, lúc nãy mua táo, cô chỉ còn đủ tiền xe bus. Không, ông lão ăn mày không tiến lại phía cô ông tiến lại phía lòng đường, chỗ quả táo, quả cam hỏng mà chị hoa quả vừa vứt đi, ông lão nhặt lên, sau đó đi lại phía trước đó, chỗ có một vũng nước mưa, rửa quả táo rồi đưa lên vạt áo lau khô rồi đưa lên miệng, ông ta dùng răng cắn chỗ hỏng, nhổ xuống đất rồi ngon lành nhai và nuốt chỗ con lại của quả táo. Có tiếng ai đó lại thốt lên: Bẩn quá! Khiếp.

Nhìn cách mà ông lão đang ăn, cô biết ông ta đang rất đói, có lẽ với người khác khái niệm bẩn sạch và nhiều khái niệm khác quan trọng lắm, nhưng với ông già ăn mày này bây giờ miếng ăn mới là thứ quan trọng, với bộ dạng của ông ta thì bàn ăn sạch sẽ thịnh soạn mới bị coi là kệch cỡm. Mà làm gì có như thế, chẳng kiếm ở đâu ra, làm gì có ai cho? Ông ta không phải là những kẻ ăn mày vô liêm sỉ, ông không van nài người ta cho mình, ông chỉ hướng đến họ cái đĩa và ánh nhìn, nếu họ đáp lại bằng ánh mắt không bằng lòng thì ông ấy sẽ đi tiếp. Qua cách ăn xin của ông nói lên suy nghĩ của ông như vậy. Không giống như những kẻ ăn mày khác mà cô đã gặp, họ sẽ đến họ van nài, kể lể hoàn cảnh và họ bám dai như đỉa đói, khi ai đó dứt khoát không cho, họ sẽ chửi sẽ nguyền rủa người ta. Và hơn hết những kẻ đó chỉ giả bộ tàn tật, đau đớn chứ thực ra nhìn kĩ là biết họ còn khỏe lắm. Trường hợp này cô thấy rõ ông già ăn mày là một người đàn ông già, yếu. Chắc về cuộc đời ông cũng có nhiều uẩn khúc lắm. Tự nhiên cô lại thấy có một sự cảm thông, thân thiện lạ với ông ta. Cô nhớ tới người ông đã mất sớm của cô. Nhớ tuổi thơ được ông bế, bồng đi chơi và kể chuyện cổ tích cho nghe. Cô mạnh dạn tiến lại chỗ ông già đang ngồi , trước ánh mắt ngạc nhiên của ông, cô đặt bọc táo cô vừa mua vào bàn tay cầm đĩa của ông. Ánh mắt ông lộ rõ vẻ ngạc nhiên, sự hàm ơn. Cô nói nhẹ nhàng: Ông ăn đi ạ.

Đúng lúc đó xe bus đến, mọi người hối hả lên xe, cô vội vàng chạy lên xe theo mọi người. Trên xe cô ngồi ở ghế hàng đầu, qua cửa kính cô thấy ông già mở túi cho táo vào chỉ giữ lại một quả, ông vẫn cầm quả táo trên tay và mân mê chứ chưa thấy ông ấy ăn ngấu nghiến như ban nãy. Chẳng biết ông để dành cho ai hay để dành để tối ăn hay để dành để làm gì. Sau đó ông ngước nhìn chiếc xe bus chạy ngang qua trước mặt. Cô dựa vào thành cửa sổ xe bus, tự nhiên thấy lòng ấm lạ, không còn lạnh và đói như ban nãy nữa. Chỉ 2 tiếng nữa thôi là cô sẽ về tới nhà, mai là giỗ ông nội cô.

LÀM EM CHÊNH VÊNH ĐI

Không giờ bốn phút, những phút giây đầu tiên của ngày. Anh biết ngày sẽ như thế nào mà phải không? Em đang tự hỏi rằng, em sẽ trôi về đâu? Em có cô đơn không? Em có chênh vênh như ba năm về trước không?

Em một mình đọc sách. Quyển "Nụ hôn buốt giá" của Phan Thị Ngọc Liên. Quả là một quyển sách dành cho phụ nữ. Đọc đến đâu, em thấy có mình hiện diện ở đấy. Ngay từ câu chuyện đầu tiên đã thấy có mình trong cơn ghen tuông... Mà, em ghen tuông thật!

Nhưng, khoan hãy nói đến chuyện ghen đi! Hãy nói đến chuyện em bị mắng một cách không thương tiếc và vô tội vạ chỉ vì cần một lời khuyên. Anh tưởng tượng nổi không, em bất ngờ và rơi vào trạng thái sốc đến nỗi em không nghe nổi người ta quát gì qua điện thoại. Vì sao em sốc? Vì sao và vì sao?

Vì em tin rằng mọi người đều sẵn sàng dung lượng với em! Sao em lại ngớ ngẩn đến nổi tin cả vào người vốn ác cảm với em? Và đó là một người đàn ông nghệ sĩ mà em đã từng si mê.

“Đã bảo mày thôi rồi mà…”

Và đó là một người đàn ông. Anh ấy làm em chênh vênh!

Vẫn chưa đến lúc nói chuyện ghen! Hãy nói đến chuyện tại sao em lại cầu cứu ai đó để rồi bị mắng (oan mạng, em nghĩ). Anh có thể tưởng tượng nổi không, rằng người đàn ông mà em gọi là chồng ấy, đã khiến các tế bào thần kinh của em bị co giật, bị điên đảo, bị giằng xé bởi quyết định níu kéo hay từ bỏ… Anh ấy tập gym mỗi ngày và không có thời gian để nhắn cho em một tin nhắn. Anh hiểu điều em muốn nói chứ? Là thế đấy! Và đó là chồng em.

Và tất nhiên, đó là một người đàn ông. Anh ấy làm em chênh vênh!

Vẫn chưa đến lúc nói chuyện ghen! Hãy nói đến chuyện em đã làm gì với số phone của tất cả những người đàn ông em biết. Em nhắn tin cho tất cả họ. “Anh đã ngủ chưa? Em nhắn tin giờ này có phiền anh lắm không? Và anh có biết tại sao lại thế không?”. Kết quả, anh hãy đoán xem! Có được như mơ không nào? Này nhé: một người đã mắng em, hai người hỏi chuyện gì rồi cũng im lặng, hai người hỏi em là ai, một người hỏi những vấn đề mà em chẳng còn muốn trả lời nữa… Và họ là những người em kì vọng.

Họ là những người đàn ông. Họ làm em chênh vênh!

Vẫn chưa đến lúc nói chuyện ghen! Hãy để em kể về một buổi sáng trên blog em nhé! Quả là sống với nhau cả đời, nằm bên nhau cả đời chưa chắc hiểu nhau, anh nhỉ? Em cứ nghĩ blog em hôm nay sẽ ngợp trời những lời chúc tụng, hoan ca của các anh, như các anh đã làm việc ấy bên blog các chị gái em! Em đã hão huyền, hão huyền rằng sau thời gian kết bạn nhau trên blog, các anh sẽ hiểu tâm tính con gái của em chứ. Thế mới biết cô đơn trên mạng là cảm giác gì… Các anh bạn của em trên blog cả đấy.

Và các anh thì rõ là đàn ông rồi. Các anh làm em chênh vênh!

Chuyện ghen à? Gạt phăng qua một bên đi! Cứ làm em chênh vênh nữa đi! Hỡi tất cả đàn ông trong cuộc đời em, như thể đó là điều duy nhất các anh có thể làm cho em…

ĐƠN GIẢN VÌ EM NHỚ ANH

Hà nội… ngày nhớ anh

Một chút gió thu thoáng qua se se lạnh, khiến lòng em nặng trĩu, và em nhớ anh nhiều lắm, nhiều lắm...

Anh à! Cảm giác nhớ một người thật khó chịu, chắc anh cũng hiểu cảm giác đó.

Vùi đầu vào công việc, quên đi những gì về anh, nhưng đôi khi hình bóng ấy lại thoáng qua, mà không xác định được, em lại ngẩn người ra... ngồi ngơ ngác, bình lặng và cảm thấy nhớ anh nhưng em có thể làm gì đây…

Nhiều lúc, em ngồi 1 mình chỉ ước có một người bên cạnh lúc này, nhưng người đó phải là anh, nhất định là anh cơ... và đôi khi một mình lang thang chỉ ước có anh bên cạnh.

Chợt nhớ anh! Nhớ rất nhieu… Anh có hiểu?

Trước đây!

Tha hồ rong chơi, không cần ai quan tâm, không cần suy nghĩ gì nhiều. Nhưng bây giờ, em thích có người nhắn tin, quan tâm tới em, lo lắng cho em, nhưng người đó phải là anh, là anh cơ.

Chỉ ước có anh bên cạnh em lúc này.

Và mỗi tối đi làm về thấy người ta tình tứ đi bên nhau, những đứa bạn cùng công ty có người yêu tới đón, em nhìn và ước… ước gì anh cũng đang đứng đợi em.

Nhìn thấy thế! Em cô đơn.

Chỉ ước có anh bên cạnh em lúc này.

Nỗi nhớ bao giờ cũng đi chung với nỗi buồn. Con tim không đủ can đảm thì làm sao vượt qua.

Anh đã nói “em không có óc hay sao mà nói mãi không hiểu”, không phải thế đâu anh ạ, chỉ là lí trí không thể chiến thắng con tim thôi.

Có 1 điều, em tự nhận thấy em chưa làm cái gì quá đang hay chính xác là em chưa từng động chạm tới cuộc sống của anh, rất nhiều người coi anh là tri kỉ, họ chẳng ngại nhờ anh cố vấn mọi thứ trên đời, còn em chỉ dám đứng lặng lẽ từ xa và ước anh cũng quan tâm tới em, dù chỉ là 1 lần.

Anh ạ, anh hãy cứ hững hờ với tình cảm của em, nhưng xin anh đừng lạnh lùng như thế, đừng cắt đứt mọi liên lạc để cho em cảm giác anh rất ghét em, anh không muốn đón nhận em, cũng không sao. Không được gặp anh, không sao cả nhưng hãy để cho em được biết anh vẫn ổn, anh nhé!

Người ta nói, đôi khi nên vô tâm, để xem anh có quan tâm đến em hay không? Đôi khi đừng nhắn tin lại, để xem anh có nhắn tin lại không? Để xem... anh làm gì ?

Tình yêu như chiếc kẹo sữa ngọt. Nhưng ngọt quá thì cũng nhanh ngán lắm. Em vẫn coi hiện tại bây giờ là thử thách của ông trời dành cho em và anh, để mai này, cái mà em vẫn đang hi vọng “ tình yêu của em và anh sẽ mãi bền chặt” cho em được nghĩ thế anh nhé!

Chỉ ước có anh bên cạnh em lúc này.

Em không còn vui vẻ như xưa. Em là đứa con gái chẳng biết cách nói chuyện với người khác, không khéo léo, không cầu kì, em rất đơn giản…nếu 1 ngày nào đó anh hiểu em, anh sẽ cảm nhận thấy điều đó…mơ về nơi xa lắm.

Nhưng em không thất vọng với những gì mình đã thay đổi. Vì anh em đã thay đổi chính bản thân mình.

Em của bây giờ cứng cỏi, gai góc hơn, nhưng cũng biết kìm nén cảm xúc của mình hơn, em không còn gửi cho anh những tin nhắn ngớ ngẩn đó nữa.

Em bây giờ không còn nhớ nhiều tới anh khi mỗi sáng thức dậy, mỗi ngày đến công ty, mỗi chiều hết giờ làm việc, hay mỗi tối một mình nằm nghe những ca khúc mà anh từng thích khiến em cũng thích những bài đó 1 cách vô cớ, em kiếm tìm hình bóng anh trong những giai điệu của bài hát.

Anh đã được cất riêng vào một góc, chỉ khi nào trái tim yếu đuối, mệt mỏi… và thực sự rất nhớ anh… và em cứ phải chống chọi lại lý trí thì mới lôi ra, nhưng chỉ là để nhớ, em sẽ cố gắng không chạm tay vào cái điện thoại, biết rằng nếu chạm vào nó thì sẽ lại bấm vào những con số quen thuộc và em sợ anh lại ghét em nhiều hơn những gì mà anh đang ghét em.

Em muốn chúng ta giản dị và chân thành trong mắt nhau.

Em nhớ anh!

MONG EM HẠNH PHÚC

Đêm nay, Anh lại ngồi một mình giữa màn đêm hoang vắng, dưới bầu trời đầy sao .

Anh nhớ Em ! Nhớ đến Em thật nhiều !

Anh không còn nhớ mình đã ngồi một mình như thế này đã bao nhiêu lần nữa, chỉ biết rằng khi chúng mình quen nhau, Anh đã thường như thế !

Anh hay ngồi suy tư, quên đi cuộc đời nhiều giông bão, đắng cay này để chỉ nghĩ về Em ! tưởng tượng ra hình bóng của Em! Nụ cười của Em, và Em hiện ra như 1 thiên thần bé nhỏ giữa cuộc sống này !

Và lúc này đây, ở đâu đó trên bầu trời đầy sao kia, Anh ước mình sẽ là một ngôi sao nhỏ bé, 1 ngôi sao may mắn đem ánh sáng và các thiên thần đến bên Em trong giấc ngủ từng đêm, chở che Em và đưa Em vào những giấc mơ thần tiên! và cùng Em đi suốt cuộc đời này !

Anh sẽ tự tay hái những vì sao trên bầu trời, hái đến khi nào chỉ còn 1 vì sao cuối cùng, dẫu có phải mất cả trăm, cả ngàn năm để dệt nên 1 chiếc chăn ấm áp tặng riêng Em !

Anh không phải là 1 thi sĩ với những vần thơ thêu dệt nên những câu chuyện tình đẹp như chuyện cổ tích giữa thế gian, hay chàng hoàng tử mà Em vẫn thường mơ ước. Nhưng Em sẽ mãi là nàng công chúa, nàng tiên đẹp nhất trong trái tim Anh! Thông minh, dịu dàng và trong sáng!

Nếu ai nói tình yêu có nơi bắt đầu thì Anh sẽ nói tình yêu nếu có nơi bắt đầu thì sẽ có nơi kết thúc! giống như con đường tình yêu Em nhỉ ?

Nhưng không, Ngày Anh và Em, 2 chúng mình quen nhau, mặc dù Anh chưa hề gặp Em, chưa biết Em ra sao. Tình yêu đã đến với Anh, xâm chiếm trái tim Anh mà Anh nào hay biết !

Chỉ biết rằng, đến bây giờ trái tim Anh , tình yêu của Anh đã dành trọn cho Em. Tình yêu đó sẽ vẫn nhiều hơn tất cả những vì sao trên trời kia, nhiều hơn triệu triệu lần nước của các đại dương !!!

Anh vẫn sẽ và mãi mãi đang làm theo những gì trái tim Anh mách bảo !

Mách bảo rằng Định mệnh này là Anh và Em, 2 chúng mình ở bên nhau, Anh và Em được sinh ra trên thế gian này là để yêu nhau!

Nhưng cõ lẽ nào ?

Đàn ông thì không thể khóc, nhưng những giọt nước mắt trong trái tim Anh đã rơi còn nhiều hơn cả những cơn mưa mùa hạ !

Mỗi ngày đi qua, Anh trở thành một con người lạnh lùng và vô cảm. Vô cảm khi đứng trước bất kỳ người con gái xinh đẹp và dịu dàng nào! Và nếu như có đứng trước người đẹp hay hoa hậu Việt Nam thì cũng như vậy cả thôi !

Bởi vì? Bởi vì trái tim Anh đã thuộc về Em, cả cuộc đời này Anh chỉ yêu một mình Em, chỉ riêng mình Em thôi! Không một người con gái nào có thể thay thế được!

Dẫu biết rằng trái tim có nhiều ngăn , cuộc đời này nhiều đau khổ và cũng lắm bất ngờ. Nhưng con người Anh là 1 kẻ cố chấp và chung tình ! Tình yêu chỉ có một mà thôi !

Anh hầu như lúc nào cũng nghĩ đến Em và lo lắng cho Em thật nhiều, có những hôm trời trở gió Anh tự hỏi không biết bây giờ ở nơi đó Em ra sao, sức khỏe của Em không được tốt, hay bị cảm lạnh khi trời mưa và bị ho nhiều nữa !

Người ta thường nói tình yêu đơn phương là tình yêu đẹp nhất! Anh không hiểu ý là như thế nào! Nhưng với Anh, Anh luôn ước mơ cho người mình yêu được hạnh phúc !!

Anh và Em không có gì ràng buộc với nhau , Em thực sự cũng chẳng có tình cảm gì với Anh , và Anh biết điều đó . Anh hiểu !! Như thế sẽ tốt hơn rất nhiều cho Em ! Em có quyền chọn ra người đàn ông tốt nhất, đem lại hạnh phúc cho Em, vì đó là hạnh phúc của cả cuộc đời Em !

Chỉ cần sau này nhìn thấy Em được hạnh phúc thì Em có biết Anh vui như thế nào không !

Phụ nữ yêu bằng tai, thật tiếc là Anh không có năng khiếu và tài ăn nói. Nhưng Anh luôn sống thật với con người Anh, với cảm xúc, tình yêu chân thành xuất phát từ trái tim Anh!

Thật vẫn là nhất Em nhỉ ?

Chỉ có điều bây giờ xã hội và cuộc sống này quá coi trọng hình thức, sống giả dối. Nhưng sẽ đến một lúc nào đó những chàng công tử hào hoa miệng lưỡi ngọt ngào sẽ là ngụy quân tử, là những tên sở khanh, mã giám sinh thứ thiệt! hay những cô nàng hot girl, xinh gái ngày nào khi sắc đẹp tàn phai biết đâu đó sẽ trở thành 1 bà già xấu xí, khó tính với bầy con nheo nhóc !

Anh sẽ kể cho Em 1 câu chuyện nói về truyền thuyết cửa sổ tình yêu nhé ! Mà thôi, để lúc nào Em có thời gian rảnh Anh sẽ kể ! Mà có khi Em cũng chẳng quan tâm cũng nên .

Anh cũng không muốn Em phải bận lòng suy nghĩ !

Vì giờ đây, Anh và Em hai phương trời cách biệt. Em đã tìm được hạnh phúc cho riêng mình !

Em đừng bận lòng đến một người như Anh, hãy coi Anh như 1 kẻ vô danh, 1 người qua đường, một cơn gió thoảng qua, nếu có thể, Em hãy quên Anh như chưa từng biết Anh, có như thế, hạnh phúc của cả cuộc đời Em mới trọn vẹn !!

Cuối cùng, Anh vẫn muốn nói, "Ước mơ lớn nhất của cả cuộc đời Anh là làm cho người mình yêu được hạnh phúc"! Tiếc là đến bây giờ Anh vẫn chưa làm được gì cho Em, dù 1 việc nhỏ nhất cũng không !

Chúc Em một ngày mới luôn vui vẻ !

P/S :
Baby for all my life
Don't you know that it's true
I'm living to love U !

LẠM DỤNG LỊCH SỬ

Frank Ching
Ngày 16-10-2011

Học giả Frank Ching cho rằng những yêu sách lẫn lộn giữa yếu tố lịch sử và pháp lý của Trung Quốc trên Biển Đông (Nguyên văn: Nam Hải) là không nhất quán. Bắc Kinh không thể có được mọi thứ.

Có lần, ông Lucian Pye, một học giả người Mỹ nói một câu nổi tiếng, rằng Trung Hoa không phải là một quốc gia mà là “một nền văn minh giả vờ là quốc gia”. Điều đó có thể đúng vào lúc nào đó, nhưng ngày nay Trung Hoa đã biến thành một nhà nước hiện đại, đóng vai trò chủ động trên các diễn đàn quốc tế.

Tuy nhiên, Trung Hoa cũng đang cố gắng lợi dụng nền lịch sử lâu đời của mình khi nhấn mạnh trường hợp của họ các tranh chấp quốc tế. Không vụ việc nào minh họa chuyện này rõ hơn là vụ tranh lãnh hải trên Biển Đông hiện nay, khi Trung Hoa phải đối đầu với vài nước láng giềng. Cũng bị lôi kéo vào các xung đột khác nhau còn có Mỹ, Ấn Độ và ngày càng có thêm sự góp mặt của Nhật Bản. Đó là một sự pha trộn rất mạnh.

Năm 1996, Bắc Kinh phê chuẩn Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS) và công khai áp dụng điều khoản của công ước nói rằng “Trung Quốc hưởng các quyền chủ quyền và quyền tài phán trên vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa” – một khái niệm cho đến nay vẫn không rõ ràng.

Tuy nhiên, cùng lúc đó, họ tái khẳng định chủ quyền của họ trên các đảo nhỏ, đá và dải san hô ở Biển Đông trên cơ sở lịch sử – là những cơ sở không được công ước công nhận. Như thế nghĩa là, Trung Quốc tuyên bố có toàn quyền theo luật quốc tế ngày nay, và không chỉ thế, họ cũng đòi các quyền mà nhìn chung không được công nhận, bởi vì nền văn minh của họ đã hình thành từ vài nghìn năm trước.

Xét trên phương diện lịch sử, Trung Hoa là một cường quốc thống trị ở Đông Á, và họ coi các nước yếu hơn họ là chư hầu. Hiện tại, bằng việc khăng khăng giữ những yêu sách chủ quyền phản ánh một mối quan hệ lịch sử – đã chấm dứt hàng trăm năm trước – với sự nổi lên của phương Tây, theo một nghĩa nào đó, Bắc Kinh đang cố sức vãn hồi và hợp thức hóa cái thời họ là một bá quyền không ai dám thách thức.

Trung Quốc công nhận những phần nào trong công pháp quốc tế và chối bỏ phần nào, hiện còn chưa rõ. Sự mơ hồ đó làm căng thẳng thêm những tranh chấp hiện tại – có liên quan trực tiếp tới Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei, và gián tiếp tới lợi ích của rất nhiều nước khác.

Yêu sách mà các nước Đông Nam Á đưa ra chủ yếu dựa vào các điều khoản trong Luật Biển. Tuy nhiên, Trung Quốc thì lại giữ lập trường cho rằng chủ quyền của họ đối với những vùng biển liên quan đã có từ trước khi Luật Biển được ban hành, và do đó không thể áp dụng luật được. Lịch sử đi trước luật pháp.

Năm 2009, Trung Quốc đệ trình tới Ủy ban LHQ về Luật Biển một bản đồ nhằm củng cố cho yêu sách của họ rằng họ có “chủ quyền không thể tranh cãi đối với các đảo trên Biển Đông và vùng nước kế cận, cũng như là các “đáy biển và tầng đất tương ứng” (nguyên văn: seabed and subsoil – ND).

Bản đồ thể hiện một đường đứt đoạn hình chữ U bao trùm gần như toàn bộ Biển Đông và ôm lấy biển của các nước láng giềng gồm Việt Nam, Malaysia và Philippines. Đó là lần đầu tiên Trung Quốc đệ trình bản đồ lên LHQ để củng cố cho các yêu sách chủ quyền của họ, nhưng họ không đưa ra lời giải thích nào để cho biết có phải là họ đòi sở hữu toàn bộ vùng biển cũng như các đảo nằm trong đường đứt đoạn đó không.

Đây là hành động xa rời hẳn lập trường mà Trung Quốc từng đưa ra khi họ phê chuẩn Công ước. Còn nhớ hồi đó, Trung Quốc nói rằng họ sẽ tham vấn “các quốc gia có bờ biển đối diện hoặc liền kề với Trung Quốc, trên cơ sở luật pháp quốc tế và theo nguyên tắc bình đẳng”.

Đáng chú ý, đặc biệt đối với Mỹ, là lập trường của Trung Quốc về UNCLOS cũng đã thay đổi ở một khía cạnh khác. Vào năm 1996, họ có quan điểm rằng tàu chiến nước ngoài phải được họ chấp thuận thì mới có thể qua lại lãnh hải Trung Quốc. Giờ đây, Trung Quốc lại tuyên bố là tàu chiến nước ngoài phải được họ chấp thuận thì mới được qua lại trong vùng đặc quyền kinh tế của họ – một khu vực rộng hơn (lãnh hải) nhiều và không nằm trong vùng biển thuộc quyền chủ quyền của Trung Quốc. (*)

Mỹ phản bác quan điểm đó, khẳng định vùng biển thuộc vùng đặc quyền kinh tế của một quốc gia thì là một phần của biển cả (high sea – là vùng biển phía ngoài vùng đặc quyền kinh tế của các quốc gia ven biển. Các quốc gia có biển và quốc gia không có biển đều được hưởng nguồn lợi tài nguyên từ khu vực này – ND) và (do đó) tàu hải quân được tự do đi vào khu vực này, thậm chí có thể tiến hành hoạt động mà không cần phải được ai chấp thuận.

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

ẢNH KHÓ ĐỠ CỦA CÁC CHÍNH TRỊ GIA

Không phải lúc nào các nguyên thủ cũng nghiêm nghị, khó gần, họ cũng có những hình ảnh rất hài hước, thậm chí hơi... 'khó đỡ'.

Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Cái nháy mắt khó hiểu của Thủ tướng Nga, Vladimir Putin.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Phút xuất thần của cựu Tổng thống Mỹ, George W. Bush.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Ông Putin có vẻ rất nghiêm trọng trong tình huống này.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Có vẻ như Tổng thống Pháp, Nicolas Sarkozy vừa có một ngày không vui.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Niềm vui khi gặp Obama.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Nụ cười hết cỡ của Tổng thống Mỹ.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
hẳn nhiều người sẽ tự hỏi Bill Clinton đang làm gì khi xem bức ảnh này.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Hình ảnh khó đỡ của Đệ nhất Phu nhân Nhà Trắng.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Tổng thống Nga, Dmitry Medvedev 'pose' ảnh rất...teen.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Hình ảnh hết hồn của "bà Bill".
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Thủ tướng Ý, Silvio Berlusconi.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Có lẽ ai đó đã làm ông Sarkozy tức giận.
Những hình ảnh 'khó đỡ' của các chính trị gia
Thủ tướng Anh, David Cameron.

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

CHUYỆN CƯỜI (CẤM CHỊ EM ĐỌC)




Trích từ truyện vui của người Hoa. Trang Hạ dịch và giới thiệu.

1. Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau.

Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!

2. Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng.

Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!

3. Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.

Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề.

4. Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”. Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”


Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.


5. Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa.

Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.

6. Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác!

Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!