Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

CHÓ VÀ MÈO

1- Chó.
Hàng xóm nuôi con chó to, Béc-dê đời đầu, tuyền xích. Ngày thì không sao, chứ đêm rất ư khó chịu bởi tiếng ư ử rồi rít hít tru tréo của nó. Rất man rợ, sốt ruột và mất ngủ. Mình bảo hàng xóm “ giềng mẻ đi, phức tạp bỏ cha”. Hàng xóm quát “ trộm vào lấy cứt báo hiệu, chuột bọ chạy cung quăng”. Gớm, cơ động, dân phòng tuần cả đêm, chuột bọ quấy có giờ. Lằng nhằng. Thịt!
Hàng xóm nhất quyết không. Con Béc-dê được thể càng ư ử, tru tréo tợn. Bực mình! Mình bảo “ thiến mẹ đi, đỡ động đực”. Hàng xóm hỉ hã “ thiến rồi”. “ Sao kêu kinh thế? Sót à?”. “ Tiệt chứ, gọn hơn dái hoạn quan”. “Gớm, sao nó cứ tru từng đêm thế nhở?”. Hàng xóm cười trừ “ em chịu”. Vãi!
Dân phố tố lên dân phòng. Dân phòng bảo “ thịt mẹ đi, điếc hết cả đít”. Hàng xóm ú ớ “ xin các anh, nuôi mãi mới được, để canh nhà”. Dân phòng quát “ biết thế, nhưng điếc đít”. Hàng xóm sụt sùi “ các anh cầm dăm trăm, tha em nó”. Con Bẹc-dê được thể, vưỡn tru hàng đêm. Thật vãi!
Bẵng một dạo, nó tịt. Mình tò mò “ rọ mõm à”. Hàng xóm cười bí hiểm “ em mua thêm con Phốc”. “ Thì sao?”. “ Chúng có bạn, liếm láp nhau hàng đêm. Ngoan hẳn”. “ Thiến rồi còn liếm cứt?”. “ Đúng bị sót thật”, hàng xóm thật thà. Thiến với chả thiếc!
Bẵng một dạo, con Béc-dê lại tru hằng đêm. Mình sốt ruột “ con Phốc chết à?”. “ Sống nhăn”, hàng xóm bối rối. “ Hay con này có bệnh?”. “ Tiêm phòng rồi”, hàng xóm sầu bi. Mình bực “ xích ngày, đêm thả, có khi im”. Hàng xóm làm theo, tịt hẳn.
Xóm phố yên hẳn. Hàng xóm rối rít “ em chịu bác, thất nghiệp mà cứ y như tiến sĩ thú y. Tài như thánh” Gớm, liên thiên bố láo tý thôi. Chó nó cũng như người, xích mãi, ai chịu được”. Con Béc-dê ngày xích, đêm thả đâm ra ngoan hiền hơn cả con Phốc. Cả xóm mừng.
Bẵng một dạo, chả thấy con Béc-dê. Mỗi con Phốc bé như con chuột nhắt, tha thẩn. Mình hỏi thăm “ chết rồi à?”. Hàng xóm tím môi “ em thịt, chó má gì cứ đòi…. người”. Mình hoảng “ thế cơ à, cơ mà bịa”. “ Em thật, nó cứ vồ đít vợ em, ngúng nguẩy”. “ Mẹ nó, thế thịt là đúng. Chó mà cứ như ma”.
Hàng xóm chuyển phố khác sống. Lâu không gặp. Hôm nọ tình cờ gặp quán bia, thăm hỏi chán, mình gợi “ vẫn nuôi con Phốc chứ?”. Hàng xóm nhễ nhại “ em cho rồi, bé tý, vô tích sự, lại ỉa bậy như...ngan”. Mình lại gợi “ nuôi mẹ mèo, ngon ăn”. “ Em chả dại”, hàng xóm cau có.
2 - Mèo
Hàng xóm rủ đi uống bia, phấn khởi thông báo “ nuôi được mèo rồi, đẹp tuyệt”. Mình hăm hở đến chia vui. Hàng xóm chỉ con bé bên cạnh, xinh nõn “ đẹp không anh?”. “ Già mẹ rồi, miễn bình luận”, mình nhạt. Hàng xóm tiu nghỉu. Mình hiểu ngay con mèo hàng xóm nuôi, cao mét sáu, nặng bốn bảy cân. Hàng xóm nâng li, cụng choách phát, tự tại “ em phấn đấu mãi, đời mấy tí, anh nhỉ?”. Ừ, đời có bao nhiêu đâu mà...hững hờ.
Mình khật khưỡng về, cứ băn khoăn. Mẹ hàng xóm chứ, như hủi mà chăn được mèo trác tuyệt. Chứ như mình đây, đẹp giai lồng lộng, phong độ như sĩ điều mà chả có con mẹ. Thú thực là cũng bén mảng dăm bận, chưa đâu vào đâu thì mèo lại lượn lấy chồng hoặc đi yêu thằng khác. Nhiều bận mới tí tách tí ti thì vện nhà rình chộp được, nên thôi, may không ốm đòn. Và cũng thú thực là cũng có dăm em mê man, tuy chưa đến độ bất tỉnh nhưng mình không thích. Cái tính mình, không thích là cấm có hành sự được. Bạn bè vẫn khen là có cái nết...khảnh ăn. Thích thì thích thật nhưng thiệt thòi bỏ mẹ, hehe...
Bẵng đi một dạo, hàng xóm lại gọi đi uống bia. Hàng xóm từ ngày chuyển phố khác, nuôi được mèo xinh có vẻ ăn nên làm ra thật, rượu bia suốt. Mình ghen tị trăm phần. Mình chối không đi, không phải mình không thích uống bia hay ngồi mới hàng xóm mà cái tính mình nó hão lắm, ăn của người ta dăm bận mà không giả lấy một lần là rất ngại. Nhưng hàng xóm nài mãi, lại nói thêm có mèo mới, đến duyệt cái tướng mạo xem sao, đặng thay nái. Chết thật!
Mẹ, con mèo mới của hàng xóm già vãi, sắp hóa cáo đến nơi. Mình ái ngại, cả buổi cứ cắm mặt tu bia. Thây kệ, hàng xóm trông cũng như hủi, thế đôi lứa xứng đôi, vừa đẹp. Mèo già tóc phi dê, thơm, bồng bềnh, môi đỏ choét, móng tay tím ngắt, váy xòa mỏng manh rung rinh cặp đùi chuối hột. Nhác sơ biết ngay là giàu xổi hoặc bóng đồng hoặc ít văn hóa hoặc đơ thần kinh duy mỹ. Nhưng thôi, kệ cha người ta, hóng nhiều hỏng mắt, què quặt luôn cái tinh thần thì cũng khốn nạn. Hàng xóm phấn khởi lắm, nổ bô bô, toàn chuyện kinh hãi mình chưa từng được nghe, chốc chốc lại quay sang mèo già cười cầu tài.
Mình thấy khó hiểu. Thật chả ra cái thể thống chó gì cả.
Mèo già đi, bảo hàng xóm ở uống bia với bạn. Mèo già đi xe hơi, đời cao ngất, trắng toát, loại cụt đít. Mình giờ mới dám mở mồm với hàng xóm “mẹ mày à?”. Hàng xóm nhe răng “nhiều tiền anh ạ”. “Thế con mèo non trước đâu?”. “Nó hốc khỏe như ranh, lại lười lao động, em tống khứ”, hàng xóm thật thà.
Mình rũ đít về. Mẹ hàng xóm, kinh gớm!

ANH HẢI - CHUYỆN XÀO XÁO

Ăn chơi gặp phải mưa rơi...

Mình chỉ ghi lại lời kể của anh thôi. Anh kể thế này:

Anh Hải lại ra, lần này ở nguyên một tháng, hỏi sao ở lâu thế, anh bảo nghỉ phép, nghỉ hè, tranh thủ bảo dưỡng luôn chim cò sau những tháng ngày lê la bên Nê-vú-xê-la mần ăn, đầu tư dầu khí.

Anh bảo tao đang nhiều tiền, mày kiếm chỗ cho anh tiêu. Ôi giời, muỗi, đi Đồ sơn phang phò rồi chơi bạc nhá. Anh gắt, mày nghĩ anh tầm thường thế sao. Ơ hay, mẹ cái ông này?

Anh bảo tao muốn mua đất, mười tỷ đổ lại. Há há, hoá ra anh tiêu tiền là như thế này. Cái này với mình khó ngang lên giời vì đã tiêu tiền kiểu đó đâu mà biết. Rồi vì quý anh, mình cũng mò mẫm được cho anh một khoảnh chó ỉa ở khu đô thị mới, đâu có 80m2, giá những 6 tỷ An-nam. Kinh vật.

Anh đi xem, rồi nói duyệt duyệt, mày đứng ra giao dịch cho anh, không cần thêm bớt, múc ngay đi. Mình choáng!

Thay mặt anh đi mua đất, thói tiểu nông, không tiền cho phép mình cò kè bớt được những 100 triệu. Mua bán một đống tiền thế mà chỉ có mấy phút đồng hồ, nhanh hơn táng vện.

Mình gửi lại số dư cho anh, anh bảo thôi em cứ cầm tiêu, coi như là công xá. Mình thật thà, chỗ anh em ai lại thế, anh cứ cầm đi, khi nào cần em hỏi muợn, anh em còn chơi với nhau lâu dài mà, đi đếch đâu mà phải lăn tăn. Anh không đồng ý, bảo em thế là đếch bờ rồ, chuyện lào nó ra chuyện ý, có công đương nhiên phải hưởng, anh em cái c, đếch vì thế mà tao bớt quý mày, thậm chí hơn. Mình vẫn không ( hâm nhở), anh quyết: tao với mạy tập trung tiêu hết trong thời gian một tháng anh ở đây, ô kê? Mình gật.

Mình bị mất máy, alô của các loại vện khoang trắng đốm vàng...mất tiệt. Trăm triệu đấy không đổ vào bím gái thì hoàn thành thế mẹ nào được chỉ tiêu. Anh em ngày nào cũng lang thang đi nhậu, hao mòn chẳng đáng. Mình buồn, anh bực, bảo khổ nhỉ, có nhiều tiền cũng sung sướng đé-o đâu. Đêm nào mình cũng mò mẫm lên mạng, vào hết thiên thai, ăn chơi, hẹn hò chấm nét...réc ních để mong đong hàng, xe rau thậm chí chim máy bay bà già mà vẫn không ổn. Chán thực sự!

Một đêm, hai anh em đi ba chơi, tít mạn trên phố, bé tí hỉn nhưng xì tai phong cách không tưởng. Tuyền em xinh đú trên ý, phê lòi dưng đó là của thiên hạ.

Sau những màn mích nhạc đan sôi động, rũ rượi thời có diễn thời trang giải lao, tuyền em nõn. Anh bảo phang được bọn này thì tốt nhỉ, ờ thì đương nhiên, nõn thế cơ mà. Mình bảo anh cứ ngồi đây, để em ra làm quen xem thế nào, anh bảo cố nhé, tiền không phải nghĩ.

Có một em gật đầu, ô, hoá ra diễn chỉ là trò, xâu hàng bán bướm mới là chủ yếu.

Quá nửa đêm, con mẫu đã ngồi trên xe anh, còn mình thì về nhà, tối nay Gấu hẹn kiểu gì cũng phải rên la, em đang ngày rụng trứng.

Hơn 2 giờ sáng, máy kêu ồn ĩ, anh gọi mày đang ở đâu, đến kíu anh. Mình mơ màng hỏi sao sao, anh gắt sao cái con c, đến nhanh lên, con này nó là đàn ông mày ạ.

Á,á,á...

KHEN HỘ CŨNG KHÔNG XONG

Cô bạn già của tôi đang yêu. Lạ một điều là tôi có rất nhiều bạn gái già lận đận tình duyên. Đôi khi tôi tự hỏi, họ trắc trở tình duyên rồi tìm đến tôi như một chỗ tin cậy có thể giãi bày, hay là vì họ gần tôi mà mới ra nông nỗi thế. Đấy lại là một câu chuyện dài khác sẽ dành cho một entry khác. Giờ chúng ta quay về câu chuyện tình yêu của cô bạn gái già.

Phải nói ngay là gái già không xấu, khá xinh là đằng khác, nhưng lại có thích thú kì quặc: yêu những thằng đểu.

Đểu thì có bao giờ tính chuyện hôn nhân, nên già rồi mà bạn gái vẫn ôm gấu bông đi ngủ rồi nửa đêm tỉnh dậy phải đi tắm rất khác thường.

Lần này gái già phải lòng giai ngon, nghe đồn là có đểu nhưng quân tử. Đã là giai mà không đểu thì không gọi là ngon. Như con chim sợ cành cong, gái thích lắm nhưng vẫn sợ, vẫn phải giữ giá làm nộm để kéo dài sự thăng hoa tình ái muộn màng này. 

Gái mà yêu thì cả tổng phải biết, đằng này lại là gái già, chắc chắn phải tâm sự với non nửa nhân loại. Vì tôi biết cả hai người này nên hân hạnh được rửa tai rót mật.

Gái kể: "Mấy hôm nữa em đi chơi xa. Nhưng thằng này quân tử, lành. Yên tâm đi". Tôi phụ hoạ: "Ừ công nhận, thằng này nó lành lắm". Gái vằn mắt: "Anh biết gì mà nói". Tôi cự nự: "Thì em bảo lành, thì anh khen là lành". Gái dè bỉu: "Cứ làm như là biết lắm ấy. Em có phải là con ngốc đâu. Khen vớ khen vẩn". 

Lập tức tôi hiểu là mình lại sai lầm lần nữa. Khi gái đang yêu, chửi ké không được thì đã đành, khen ké cũng không được. Người đàn ông ấy, chỉ một mình người đàn bà của hắn nhắc đến, tất cả còn lại là nghe và im lặng.

Nếu có cười thì về nhà hẵng cười, nhé.

CHỬI HỘ CŨNG KHÔNG ĐƯỢC

Lần ấy chúng tôi thực hiện một chuyến đi dài, cô bạn tôi được thoả lòng mong ước môi ấp má kề với anh người yêu bị gia đình cấm đoán bấy lâu. Tình của họ tưởng chừng như sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng tình yêu này không bao giờ thay đổi. Ấy vậy mà khi về qua Mù cang chải, con đường 32c đang được làm lại, xe nhảy tưng tưng trên những hòn đá to bằng cái mũ cối, một chiếc túi trong đám hành lý của họ bị rơi dọc đường, lập tức sông cạn đá mòn tình yêu thay đổi ngay tắp lự.

- Tổ sư thằng chó kia, có cái túi còn không giữ nổi thì giữ được cái đéo gì cho đời! Ôi giời ơi tôi khổ quá hả giời ơi. Tôi chết đây - Cô gái giẫy giụa lăn lộn khóc lóc và chỉ chực lao xuống vực quyên sinh trông vô cùng đáng thương.

Tất cả chúng tôi đều ái ngại nhìn nhau, không ai có thể hiểu được logic của họ, đang mặn nồng thế, đang yêu là thế, mà thoắt thành bi kịch, thành kẻ thù không đội trời chung bởi một sự cố không nghiêm trọng.

Hoà giải mãi không được, nghị quyết được thông qua là cô gái đó sang xe tôi, còn bạn gái tôi sang xe bạn trai cô kia, cho không khí bớt căng thẳng.

Mây trời non nước hùng vỹ thơ mộng là thế, mà cô gái ngồi sau xe tôi không ngớt tru như sói: "Đ mẹ thằng mặt…, sao đời tao nó khổ thế này. Tao đã bảo mày cẩn thận rồi mà mày không chịu nghe..."

Tôi kéo sụp kính che mặt của mũ bảo hiểm xuống tránh những ánh mắt thương cảm của người đi đường cho kẻ tội đồ là tôi. Rồi như có vẻ đã quá mệt với những tiếng hú, cô gái rút gọn: "Đ mẹ, thằng mặt..". Cứ năm phút một lần, điệp khúc ấy lại được gào lên giữa bốn bề núi rừng trùng điệp.

Tôi nghĩ, cứ như thế này thì tôi cũng sẽ điên mất, phải nghĩ ra một trò gì để tự giải trí với con người đang ngồi sau tôi. Và thế là, khi cô gái bắt đầu cất giọng, thì tôi cũng đồng thanh: "Đ mẹ, thằng mặt…".

Một lần như thế. Cô gái không nói gì. Còn tôi thì thấy tôi phải nghe mình chửi rõ ràng là hay hơn cô gái kia.

Hai lần cũng lại như thế. Cô gái không nói gì. Tôi thấy hứng khởi hơn với tiếng chửi của mình.

Đến lần thức ba. Khi câu chửi vừa dứt. Cô gái hắng giọng: "Này ông kia, thằng ấy nó làm đ gì ông mà ông chửi nó". Tôi bảo: "Tao chửi hộ mày thôi, cho nhanh hết". Cô gái sửng cồ: "Đ được, chỉ tôi mới được chửi". Và cái điệp khúc ấy lại được ngân nga cất lên, vang vang dội nào vách núi.

Tôi rút ra được một bài học: cho dù người đàn ông có tệ hại đến mức nào, thì chỉ có người đàn bà của họ mới được phép chửi. Từ ấy tôi không dám chửi ké bất cứ một tình huống nào tương tự.

TÌNH XƯA - NỢ MỚI

Mười mấy năm rồi hôm nay anh gặp lại người yêu cũ. Xưa yêu anh nàng đẹp gần nhất trường. Nay nàng già cả, xấu xí, nếu không còn ánh mắt ướt át long lanh kia thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra. Bọn anh gặp nhau ở quán cà phê. Anh dáo dác chờ khách hàng. Nàng tận tuỵ cho con ăn sốt vang bữa sáng. Anh chào hỏi nàng như hai người bạn lâu ngày gặp nhau. Nàng bắt thằng cu con ạ chú đi thay cho lời đáp. Thay cho những ân cần hỏi han, anh bảo em sao xấu già quá thể. Vất vả quá chăng hay không hạnh phúc? Nàng bảo không, mọi nhẽ em viên mãn tràn đầy. Nàng khen anh ngày một phong độ, trẻ trung. Anh bảo cũng chỉ là che đậy, chứ bụng dạ anh nó chả giống bên ngoài. Định chờ nàng khơi gợi thêm để tranh thủ giãi bày thì nàng bảo để em đưa con đến trường, trưa em gọi lại, ở đâu sẽ gặp nhau tý chút. Anh đưa nàng danh thiếp. Nàng bảo không cần, em có số rồi. Như ma…??? 

Anh vẩn vơ nhớ về ngày xưa, khi yêu nàng. Tình yêu của anh và nàng khác hẳn với đám bạn bè sinh viên cùng lứa. Nàng dòng trâm anh, con nhà thế phiệt. Nhà to chả ở đùng đùng vác vali vào KTX sống riêng. Còn anh, bần nông, tỉnh lẻ, dặt dẹo, ất ơ. Ngày ngủ gật giảng đường, đêm cày cuốc kiếm ăn nơi quán xá với chuyên môn chính là bưng bê. Anh quen nàng rất chi vô lý. Anh học tầng trên, nàng ngồi tầng dưới. Giờ nghỉ anh ra hành lang hút thuốc, vứt mẹ tóp lên đầu lũ gái tầng dưới đang túm năm tụm ba. Trúng mẹ nàng. Nàng phi lên tầng tìm anh hỏi tội. Anh không hèn đến mức phải trốn. Được người đẹp như nàng hỏi tội thậm chí là hành hạ thì còn gì hơn. Tưởng ăn dăm cái tát hay được tặng ít thứ thối tha thì nàng lại nhỏ nhẹ, lần sau không có chỗ vứt thì tốt nhất nên bỏ vào mồm nhá. Ối giời! 

Anh dò la hỏi nàng qua bè bạn. Một đêm anh đi làm về muộn, tạt qua cổng trường mua một bó cúc tím của gánh hàng đêm. Anh để nguyên trạng, bọc vào một tờ báo cũ. Anh lần mò lên phòng nàng, gõ cửa. Tặng em, coi như là lời xin lỗi chân thành. Sáng lên lớp, nàng chặn anh từ lối cầu thang, dí vào tay miếng giấy nhỏ, em thích cúc tím. Tối đó anh lại tạt qua cổng trường tìm gánh hàng hoa hôm cũ hỏi cúc tím. Người bán bảo làm gì có cúc tím, người ta nhuộm màu từ cúc trắng, cúc vàng, muốn lấy thì phải đặt. Anh đặt cúc tím cho ba đêm trong tuần, đó là 3 – 5 -7. Anh còn phải lo thân anh. Tặng quanh năm thì chết đói. Và bọn anh đến với nhau như thế.

Kể đến đây thôi nhé. Các bạn đừng bắt anh kể tiếp rằng yêu nhau như thế nào, có làm gì nhau không, rồi thì tại sao lại chia tay nhá. Dài cực, anh đảm bảo nếu có text ra thì thành một thiên tiểu thuyết diễm tình.

Anh ngồi trò chuyện với khách hàng một lúc mà hồn cứ như đi mây, về gió. Chuyện tình quá vãng chả còn đọng lại trong anh là mấy nhưng đang đâu sau mười mấy năm ộc vào phát kể cũng bồi hồi thật. Đấy là anh tình trường chinh chiến cũng đã nhiều, gối chăn lắm phen la liệt nên kháng sinh chống sốc kể cũng đã cao. Chứ phải bọn non tơ không khéo lại lăn đùng ngã ngửa, sốc chết cho người tình cũ. Anh từ chối đi ăn trưa với khách hàng, mặc cho người ta năn nỉ. Chúng nó cần anh chứ anh cần quái gì chúng nó. Hơn nữa anh còn có hẹn ban trưa với nàng. Anh ngồi uống vã trà xanh không độ rồi lại rít sang đốc tơ Thanh. Anh thấy nóng trong người. 

Nàng điện. Số tứ quý 8 đẹp mê tơi. Anh trả tiền, không quên vào vệ sinh bôi tý nước lên đầu cho bóng rồi tất tả ra xe. Dọc đường anh ghé tiệm hoa to nhất nhì thành phố tìm mua cúc tím. Anh hỏi vẫn cúc ngâm hoá chất để đổi màu à? Người bán hàng bảo không, giờ người ta lai giống được rồi. Đẹp tự nhiên và tươi lâu. Anh làm bó to, không cần cắt tỉa bọc giấy bóng kính hay gói thành kiểu cách. Anh xé tờ thể thao đọc ban sáng, đùm cẩn thận. Người bán hàng bảo, không tặng ai, đùm như thế này mà đem về cắm lọ thắp hương là rất tiện và đẹp. Anh cười, đang yêu đương lại ra hương khói. 

Anh đến. Nàng ngồi tít quán ăn trưa ở một khu thương mại tầng cao. Nhẽ cho sự hẹn hò, kín đáo, nên thơ, bay bổng với mây trời? Nàng gọi đồ ăn cho riêng mình rồi đưa thực đơn cho anh chọn. Anh ao ước, giá như đây có suất cơm sinh viên với trà đá nhỉ? Nàng cười bảo chọn đại cái gì mà ăn đi bố, lắm chuyện. Anh hơi hẫng. Đã thế anh gọi đồ đắt tiền cho nàng sợ. Ít ra anh cũng chứng minh được anh là đã thành danh và có tý tiền tài. Anh gọi lườn ngỗng nấu cà ri, thêm đĩa ba tê gan ngỗng nướng ăn kèm bánh mì. Anh húp Bát guây dơ Mẽo only export cho nó…chính hãng. 

Nàng mải miết ăn, chốc chốc lại nghe điện thoại. Anh vừa chán vừa sốt ruột. Loáng thoáng nghe nàng trả lời anh biết nàng đang làm ăn to, toàn ông nọ bà kia, tỉ này, tỉ nọ. Anh điên lắm, bảo em bận thế sao, nếu bận công việc thì ta sẽ gặp nhau hôm khác. Nàng nhẹ nhàng xin lỗi, em lúc nào cũng vậy. Anh đặt lên bàn ăn bó hoa cúc tím bọc trong giấy báo. Anh tặng em và xin lỗi nếu làm phiền. Nàng nhỏ nhẹ cảm ơn. Rồi mở cái túi xách to vật nhưng kiểu cách đưa anh túi hồ sơ phong kín, em cũng có cái này tặng anh.

Anh về văn phòng hậm hực. Con bé thư ký chui lên hỏi han rồi nhắc anh công nợ với bên công ty Mất Nết. Biết rồi, khổ lắm, nhắc mãi…Vấn đề là chưa có tiền. Anh hất tung mọi thứ trên bàn, túi hồ sơ nàng bảo tặng anh lại không chịu rơi xuống. Anh mở ra xem là gì. Mẹ tiên sư, vẫn hồ sơ thúc nợ của công ty Mất Nết. Anh định xé đi nhưng anh thấy tên nàng và dấu mộc đỏ chót đóng chi chit cả bên trên và bên dưới. Giời ơi là giời. Thế mà bao lâu nay…???

Anh cũng thanh toán được nợ sau ít hôm. Nhẽ làm ăn cũng như sự đời toàn những thứ nợ đồng lần khốn khổ. Anh điện thoại cho nàng thông báo cũng như trần tình sự chậm trễ, lâu la. Nàng cười giòn, không sao đâu, em thích hoa cúc tím.

Ra ngoài hàng hoa mà mua, giờ người ta không nhuộm phẩm màu hay ngâm hoá chất, lai tạo được giống, có màu đẹp, tự nhiên và tươi lâu. Mênh mông, nhiều vô khối. Đấy là anh tự nói với anh thế, chứ ai lại nói với nàng những nhời nhẽ vô lối ấy bao giờ. Dù gì thì anh với nàng cũng là chỗ Vện xưa, tình cũ.

Ha ha…

NHỮNG DÒNG SÔNG

Những dòng sông mang nặng phù sa cõng trên lưng biết bao thân phận người. Thế mà người đời cứ qua sông rồi là quên mất cả dòng sông.
Còn nhớ lắm, ngày tôi sinh, nơi tôi sinh ở ngôi nhà ông bà ngoại, bờ phải phía trên khúc sông chảy qua kinh thành Thăng Long - Hà Nội.
Tôi biết đến Hà Nội vào những năm sáu mươi, thời bao cấp, tôi được giáo dục cầm súng đi đánh Mỹ. Được tập huấn ở Cầu Chui, Gia Lâm - Hà Nội. Mang quân hàm binh nhì, phụ cấp hàng tháng 5 đồng. Số tiền vừa đủ mua xà phòng tắm 72%, díp đánh răng Ngọc Lan và tem thư. Còn lại, chỉ đủ đi bộ qua cây cầu Long Biên, lượn một vòng xung quanh Hồ Gươm, ăn một que kem Hồng Vân, lại đi bộ qua cầu, trở về Cầu Chui để học cách đánh Mỹ.
Cây cầu Long Biên và dòng sông Hồng mang trong tiểu sử của nó biết bao sự kiện, bao chiến công, bao thương tích, lịch sử đã ghi chép lại khá cụ thể, khá đầy đặn. Còn với tôi cây cầu ấy, khúc sông ấy là những cuộc cuốc bộ, bụng đói, bước chân như ngắn lại, như con ngựa đi nước kiệu, thở hồng hộc để kịp về doanh trại. Điểm danh cho kịp trước khi tiếng kẻng vang lên.
Năm mươi năm đã trôi qua. Vào một ngày của năm Đại lễ nghìn năm Thăng Long - Hà Nội, ngày hội trên cầu Long Biên. Năm mươi năm tôi mới lại thả bộ trên cây cầu Long Biên bên người bạn đời xuống bãi giữa, cô ấy mua mấy bắp ngô nướng.
Chúng tôi qua đầu cầu bên Gia Lâm, uống một trái dừa xiêm. Mua một con tò he. Cô ấy được ký họa một bức chân dung, bằng bàn tay của một họa sĩ trẻ đang hành nghề trên cầu. Tôi kể cho cô ấy những cuốc đi bộ trên cầu Long Biên mà chưa một lần cô ấy nghe, được chứng kiến nhiều việc tôi đã được phục vụ để trả nợ cho dòng sông Mẹ nơi tôi sinh ra, nơi tôi sống những năm tháng đáng sống nhất, gian nguy nhất và chan chứa yêu thương nhất mà người dân Hà Nội ưu ái dành cho tôi.

Biết ơn mãi mãi là một cảm hứng đi suốt cuộc đời tôi. Dù thời khắc ấy là bình minh, là giông bão. Là thơm ngát mùi hương những loài hoa Hà Nội. Là gương mặt người. Là những bóng đêm.
Có một lần tôi đề xuất với những người có trách nhiệm ở Thủ đô ta, xin đừng đặt tên nước cho tên quận... Cái quận Hoàng Mai bây giờ, các vị ấy dự định đặt tên là quận Vạn Xuân. Mọi việc như ván đã đóng thuyền. Tôi thức suốt một đêm để thuyết trình cái lý lẽ đừng có đặt tên nước làm tên quận. Xong việc bốn giờ sáng, tôi, hai nhà báo và một hoạ sĩ ngồi bên bờ hồ Trúc Bạch, ở nơi ranh giới giữa Hồ Tây và hồ Trúc Bạch.
 Thời ấy dân Hà Nội bảo là nơi ranh giới giữa cái hồ sống (hồ Tây) và cái hồ chết (hồ Trúc Bạch). Không rượu, không bia, chỉ có mấy chai lavie và thuốc lá, tôi thanh thản mà đọc mấy câu ghi lại cảm xúc biết ơn cái đêm ấy của anh em chúng tôi. 
Biết ơn nhiều cái đêm không ngủ
Đêm bàng hoàng đêm hốt hoảng về đâu
Trời chưa sáng mà mặt người ngời sáng
Đêm tưởng dài đêm có dài đâu!
Sáng hôm sau tôi đọc tờ thuyết trình viết ở cái đêm ấy. Ý kiến của tôi được chấp thuận. Thế là có cái tên quận Hoàng Mai bây giờ. Còn tên nước Vạn Xuân từ thời vua Lý Bôn - Lý Bí vẫn là tên nước. Cái hồ sống và cái hồ chết mà chả bao giờ chết được vốn là một phần của con sông Mẹ đã xui khiến tôi và các bạn tôi làm được một việc thật ra là chả mang lại tiền của gì, nhưng nó là cái duyên mà phải làm để trả ơn, để biết ơn tất cả, biết ơn những con sông, những dòng sông, và những gương mặt người.
Hà Nội - bên dòng sông Cái Tháng Chạp - Canh Dần
Phạm Chuyên.

CON ĐÊ

Người Việt Nam mình có ngàn ngàn cây số con đê. Đê sông, đê biển, đê ngòi… Tuổi thơ ai mà chả có những kỷ niệm về những triền đê và con đê. 

Tôi là ai là ai mà yêu quá đời này (Trịnh Công Sơn)...

Triền đê tuổi thơ tôi. Cái con đê và triền đê kéo dài từ Trung Hà đến triền đê Thăng Long Hà Nội. Đã có thời tôi như một trẻ vô phúc chả làm sao đi lại trên triền đê của tuổi ấu thơ. Đến khi không nghèo như những người công nhân đứng máy, những nhà máy dệt may, nhà máy giày da, nhà máy kính đáp cầu, nhà máy Nai, nhà máy a di đát… Cũng không nghèo như người dân quê tôi giữa những năm hai nghìn - thôn Bài Nha, xã Cam Thượng, huyện Tùng Thiện, tỉnh Sơn Tây - mà nay di về Thăng Long - Hà Nội. Cũng không giàu có như các đại gia, xanh có, đỏ có, xanh vỏ đỏ lòng cũng có. Đủ tiền tôi gọi một cuốc xe đến thắp nhang bốn mươi chín ngày của cụ bà, quê Tản Hồng, Ba Vì, Hà Nội.

Người lái xe lầm lì và kiệm lời lắm. Nhờ có duyên trời cho, anh thổ lộ bảo em người núi Voi, Hải Phòng, là họa sĩ, lái tắc xi chỉ để chơi thôi. Tôi bảo thế cuốc xe này bao nhiêu tiền. Hai triệu. Trời ơi là trời. Có trên dưới bốn chục cây số mà những hai triệu. Họa sĩ lái cái giá nó khác đấy ông anh ạ. Hết biết rồi. Tôi trả anh triệu rưỡi.

Vàng hương xong, chúng tôi xuôi theo triền đê sông Hồng trở về Hà Nội. Tôi bảo chỉ đi trên đê, không đi trên đường thiên lý, trên đường cái quan. Ô kê đi. Họa sĩ nói thế.

Từ Tản Hồng, họa sĩ dừng xe đột ngột. Bảo rẽ vào đình Chàng (đình Chu Quyến) đi bác. Tôi bảo: Ừ. Cái ngôi đình này là cả tuổi thơ tôi. Ông bà già tôi. Ông cố nông - không một thước đất cắm dùi. Lấy mẹ tôi, con cụ tiên chỉ của làng. Hai người sau khi sinh ra tôi về ngụ cư trên chính vùng đất quê mình - chợ Chàng, Chu Quyến, Quảng Oai, Tùng Thiện, Sơn Tây.

Thế là tôi học A, B, C ở đình Chàng cho đến lớp hai. Đình Chàng có những cột đình to đùng, to đoàng. Vào tuổi ấy phải bốn đến sáu đứa trạc tuổi tôi mới ôm khít một cột đình. Còn nhớ chỉ học A, B, C mà ông giáo làng đã viết một tờ giấy dó mấy chữ Tổ quốc trên hết. Cứ mỗi ban mai, chúng tôi hái những bông hoa, họa dại có, hoa người ta trồng có, kết một vòng hoa xung quanh mấy chữ Tổ quốc trên hết của ông giáo làng.

Rời đình Chàng, chàng họa sĩ lại bon bon trên triền đê sông Hồng. Rồi chàng họa sĩ lại thắng gấp đánh hự một cái, rẽ trái một cái. Chúng tôi đứng trước cái cổng sắt nhà cụ tiên chỉ. Cổng đóng then cài. Mợ tôi (chủ nhà) đang mưu sinh trên đường thiên lý. Nhìn qua cánh cổng sắt tôi mơ màng thấy cái cuống rốn tôi bay bay trên vườn nhà ông ngoại.

Chúng tôi lại bon bon trên triền đê sông Hồng xuôi về Hà Nội. Trời vẫn mưa. Ổ trâu, ổ gà, ổ voi, cơ man nào là ổ. Chàng tắc xi - họa sĩ bảo, bác có biết lái không. Tôi bảo, cứ thử xem. Tôi cầm vô lăng chở chàng họa sĩ bon bon trên triền đê sông Hồng xuôi về Thăng Long Hà Nội. Bụng cứ bảo dạ, hai anh em mình về Hà Nội thôi. Hà Nội có những người chị, những người em, có cả Thắng ngớ đang chờ ta.

Khự một phát, người ta đắp ụ chắn đê, đành rẽ vào phố phường. Qua triền đê Liên Hà, Liên Mạc, tôi nằm phịch trên chiếc giường sau cùng, ngôi nhà sau cùng. Chắc sẽ cho đến lúc về chầu ông bà ông vải.

*Tác giả Phạm Chuyên, Thiếu tướng, nguyên GĐ Sở Công an Tp Hà Nội.

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

VĂN HÓA VIỆT NAM BỊ TRUNG HOA ĐÁNH CƯỚP

LẠC VIỆT TRÁNG (CHOANG), ZHUANG, NAM TRUNG QUỐC.

Tác giả Nguyễn Xuân Quang đứng trước bảng hiệu Làng Tráng Zhuang trong Trung Tâm Văn Hóa Sắc Tộc Quảng Tây tại Nam Ninh. 

(ảnh Michelle Mai Nguyễn).

Như chúng ta, Tráng Việt Zhuang là một thứ Lạc Việt trong Bách Việt, Người Mặt Trời, như đã thấy họ thờ Mặt Trời còn vẽ lại trên vách đá Hoa Sơn, Quảng Tây cách đây trên dưới 2.700 năm (Đạo Mặt Trời Của Bách Việt, bacsinguyenxuanquang.wordpress.com).

Cảnh Tế Lễ mặt trời, thờ mặt thời của Lạc Việt Tráng Zhuang vẽ trên vách đá Hoa Sơn, Quảng Tây (ảnh của tác giả).

Vì thế hiển nhiên họ có văn hóa Lạc Việt ngành Thần Nông Lạc Long Quân như nhánh Lạc Việt Việt Nam. Họ cũng như nhánh Lạc Việt Việt Nam nhận mình là con cháu của Rồng. Bước vào một làng Tráng Zhuang thường thấy các trụ cổng làng thờ Rồng:

Trụ cổng làng thờ thần Rồng, thần tổ của người Tráng Zhuang tại Làng Tráng Zhuang (ảnh của tác giả).

Lưu ý trụ tròn mang âm tính (khác với trụ vuông có góc cạnh mang dương tính) biểu tượng của ngành nòng nước giống như ta đã thấy ở Đền Động Đình thờ Long Vương, ông ngoại của Lạc Long Quân ở hồ Động Đình (xem Hồ Động Đình).

Giống như Việt Nam, văn hóa của họ cũng có cốt lõi dựa trên lưỡng hợp Chim-Rắn, Tiên Rồng. Hai vị thần tổ của họ là một vị thần Chim và một vị Thần Rồng:

Thần tổ đầu chim ở Làng Tráng Zhuang (ảnh của tác giả).

Lưu ý Thần tổ chim đầu có sừng. Ta đã biết chim sừng (hornbill) mỏ cắt, chim khướng, chim Việt là chim biểu của thần mặt trời Viêm Đế họ Khương (Sừng), thần tổ của ngành Nọc mặt trời Viêm Việt.

Quanh cổ thần có vành sóng nọc mũi tên (mũi mác, răng cưa, răng sói) mang nghĩa dương, lửa, mặt trời. Tấm che ‘hạ bộ’ hình cờ nọc mũi tên có các tua viền hình sóng lưỡi lửa. Tay cầm kiếm nhọn, thẳng biểu tượng cho nọc, dương, mặt trời nọc thái dương. Bao quanh người có những ngọn lửa…

Vị thần chim sừng này là hình bóng của thần mặt trời Viêm Đế.

Mẹ Tổ Âu Cơ của chúng ta mang hình ảnh chim Tiên thuộc ngành chim Sừng Mỏ Cắt, Chim Việt thần mặt trời Viêm Đế.

Ngành rắn, nước, mặt trời âm (theo duy dương) hay không gian (theo duy âm) ứng với Thần Nông thấy rõ qua vị thần tổ đầu rồng:

Thần tổ đầu rồng (ảnh của tác giả).

Lưu ý thần tổ rồng có sừng là thần tổ của ngành Nòng Thần Nông. Rồng là dạng thần thoại hóa của rắn sừng (Rắn Việt ), theo duy âm là biểu tượng cho Thần Nông không gian. 

Viền trên áo có hình sóng nước. Tấm che ‘hạ bộ’ cũng có viền tua sóng nước. hai tay cầm kiếm đầu cong vòng cung mang âm tính biểu tượng cho không gian. Vì là thần âm, nước nên thần hai tay cầm hai cây kiếm. Số 2 là số chẵn, số âm trong khi đó vị thần Chim ngành lửa, dương chỉ cầm có một cây kiếm thẳng. Số 1 là số lẻ, số dương.

Dưới chân có hình sóng cuộn bạc đầu…

Đây là hình bóng của Thần Nông không gian của ngành Rắn, Rồng. Lạc Long Quân thế gian thuộc ngành nòng Thần Nông không gian này.

Rõ như ban ngày Tráng Zhuang có hai vị thần tổ chim-rắn, Tiên-Rồng giống hệt Việt Nam chúng ta. Việt Nam có một gốc Lạc Việt. Lạc Việt Tráng Zhuang ruột thịt với gốc Lạc Việt Việt Nam. Hiển nhiên văn hóa Tráng Zhuang có cốt lõi là Vũ Trụ Tạo Sinh, Vũ Trụ giáo dựa trên nguyên lý lưỡng hợp Chim-Rắn, Tiên Rồng như văn hóa Việt Nam.

Họ cũng có ngôi nhà thờ phượng ngày nay gọi là nhà cộng đồng giống như nhà Lang Mường, nhà đình Việt Nam:

Nhà cộng đồng kiểu nhà sàn Tam Thế (ảnh của tác giả).

Những ngôi nhà cộng đồng, nhà hội kiểu nhà sàn này giống hệt nhà làng, nhà đình của Việt Nam, ngày nay dùng làm nơi hội họp, gặp gỡ của giới trẻ. Lưu ý mái cũng có đầu đao nhưng ở giữa nóc nhà có một kiến trúc hình thuyền cho thấy rõ họ thuộc đại tộc nước Rồng Lạc Long Quân. Họ còn giữ được truyền thống cổ không như các đình làng dòng Lạc Long Quân của chúng ta hiện nay trên nóc bây giờ toàn thấy hình rồng kiểu rồng long Trung Hoa.

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP VÀ MÃ VIỆN

Câu chuyện này do nhà văn Đào Văn Tiến tác giả của tập “Những câu chuyện ở rừng Lào” kể lại

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc diễn ra khá tốt đẹp. Trung Quốc chi viện hộ trợ cho Việt Nam khá nhiều về tinh thần và vật chất bằng nhiều hình thức phong phú như cho học sinh Việt Nam sang học tập ở Quế lâm Trung Quốc, hoặc tiếp nhận thương bệnh binh, cán bộ Việt Nam sang Trung Quốc điều trị bồi dưỡng sức khỏe để tiếp tục trở lại chiến đấu.

Ông cũng là một người trong đoàn cán bộ được cấp trên cho sang Quảng Tây điều tri. Hàng tháng sau đợt điều tri phía bạn tổ chức cho đoàn cán bộ Việt Nam đi dã ngoại. Đoàn dã ngoại được đi tham quan một hang động dài 7 km. nhiều phong cảnh và điêu khắc rất đẹp. Kết thúc đoạn đường 7km hướng dẫn viên cho đoàn nghỉ ngơi uống nước sâm tăng lực rồi mời đoàn Việt Nam tiếp tục trèo leo lên một quả đồi khá cao. Nhân viên hướng dẫn nói rằng mời các đồng chí đến viếng một danh tướng nổi tiếng của Trung Quốc là Phục Ba tướng quân.Nghe đến đây Ông bèn cáo mệt không thể leo lên đồi cao được. Ai đời mình lại đi lên thắp hương cúng một tương giặc đã từng đàn áp cuộc khởi nghĩa hai Bà Trưng thời Đông Hán. Về đến trại điều dưỡng ông đề xuất với chi ủy và lãnh đạo từ nay lấy cớ sức khỏe hạn chế nên lộ trình da ngoại chỉ đi hết 7km đường hầm chớ không đi viếng đền Phục Ba Tướng Quân nữa. Ai đời người Việt Nam lại đi thắp hương viếng một tướng giặc từng đi ăn cướp nước mình bao giờ Rồi ông báo cáo tổ chức báo cho phía bạn ông có điện goi về nhận nhiệm vụ mới , đề phòng mọi bất trắc bất lợi cho ông. Ông nói anh em trong đoàn nói phía Trung Quốc cũng đã mời Đại tướng Võ Nguyên Giáp nghỉ dưỡng và dã ngoại một lộ trình như Ông vừa kể. Khi phía Trung Quốc đề nghị ghi cảm tưởng cho chuyến viếng đền Phục Ba Tuớng Quân Mã Viện đại tướng hạ bút viết luôn hai câu thơ như sau:

“Trăm năm mới có một ngày
Bây giờ mới biết mặt mày ở đây!”

Không biết bây giờ sổ ghi cảm tưởng ấy có còn hay không?

VỈA HÈ

Khi ban hành nghị quyết “cấm nhập cư”, gây tranh cãi, các vị đại biểu HĐND TP Đà Nẵng đã nói về việc nhập cư ảnh hưởng đến “chất lượng sống” cho cư dân Đà Nẵng. Cụ thể, đến 3 lĩnh vực: Giáo dục, Y tế và, tất nhiên, giao thông. “Quốc nạn” ùn tắc tại Hà Nội và TP HCM dường như đang khiến Đà Nẵng rùng mình.

Hà Nội bắt đầu chiến dịch “thu hồi bãi đỗ xe vỉa hè”. Chính phủ cũng đã yêu cầu TP HCM không sử dụng lòng đường vỉa hè làm bãi đỗ, trông giữ xe. Và hôm qua, Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng có văn bản đề xuất quy định “Phải chứng minh có nơi gửi xe (mới được) đăng ký ô tô cá nhân”. Đề xuất này xuất phát từ thực tế mà không cần phải là Bộ trưởng Bộ GTVT cũng có thể nhìn thấy: Ùn tắc một phần do lượng ô tô cá nhân tăng quá nhanh và nhiều chiếc phải “chiếm dụng” lòng đường vỉa hè làm bãi đỗ.

Như vậy là cùng với việc đổi giờ làm, khuyến khích đi xe bus, dẹp xe dù bến cóc, tăng lệ phí trước bạ, tăng giá trông giữ ô tô, xe máy…ngành giao thông đang cho thấy quyết tâm dẹp “quốc nạn” ùn tắc và tai nạn. 

Ai cũng biết, việc lấn chiếm lòng đường vỉa hè là một trong những nguyên nhân gây ra ùn tắc. Nhưng nếu cấm thật, “xoá trắng” thật, thì cũng không thể không trả lời câu hỏi: Nếu không cho đỗ trên vỉa hè, cấm luôn đỗ dưới lòng đường thì hàng vạn ô tô, xe máy của dân sẽ để đâu? 

Câu hỏi này đã được đặt ra từ cách đây 5 năm, khi công luận ta thán việc Hoàn Kiếm cho phép trông giữ xe dưới lòng đường. Bấy giờ, Hoàn Kiếm có tới 395 bãi trông giữ xe trên vỉa hè và dưới lòng đường. Câu trả lời bấy giờ là dù với số “bãi cóc” kỷ lục như vậy nhưng ở giữa Thủ đô, vẫn thường xuyên xảy ra việc “phá giá” phí gửi xe, thậm chí “xin-cho” để được gửi xe với giá phá giá. 

Còn nhớ trong một hội nghị ở Thủ đô, Phó Bí thư Quận uỷ Hoàn Kiếm Lê Thị Minh Nguyệt đã cho rằng các toà cao ốc chính là thủ phạm gây quá tải cho hạ tầng thủ đô. Bà Nguyệt nêu ví dụ tòa nhà EVN cao 29 và 33 tầng tại phố Cửa Bắc, chỉ có 2 tầng hầm, thậm chí không đủ chỗ đỗ xe cho chỉ nhân viên tòa nhà. Trong khi đó, trách nhiệm về điểm đỗ xe lại bị đẩy cho chính quyền. Đây không đơn thuần là một trường hợp cá biệt, mà chính là một biểu hiện của căn bệnh đô thị nguy hiểm, thường được gọi, nhẹ nhàng đến độ khiến người ta chả buồn quan tâm: Thiếu tầm nhìn trong quy hoạch. 

Có thể dùng một con số khác để chứng minh: Tính từ vành đai 2 vào Trung tâm TP, hiện có 176 dự án cao ốc, nhưng những toà nhà này chỉ đáp ứng tối đa 30% nhu cầu đỗ xe. 70% khác đỗ ở đâu nếu không phải là lòng đường, vỉa hè? 

Chính Giám đốc Sở GTVT Hà Nội Nguyễn Quốc Hùng có lần than thở: Toàn thành phố Hà Nội hiện có gần 3,8 triệu xe máy, hơn 37 vạn ôtô. Trong khi "Với diện tích mặt đường ở 8 quận nội thành là 5,447 ngàn m2, tổng chiều dài 382 km, quy đổi 4 xe máy bằng 1 ôtô, thì mỗi ôtô ở Thủ đô chỉ được “cựa” trong 9 - 11m2”. (Con số này ở TP.HCM là 13, Đà Nẵng là 17). 

Trong khi đó, giao thông tĩnh ở Thủ đô chỉ đáp ứng 10% nhu cầu. Và trong 10% này chỉ có 8 bãi đỗ xe chính quy. 131 điểm đỗ xe khác thực chất cũng là ăn gian của người đi bộ. Thậm chí hơn 50% trong số chúng đang "khai thác" lòng đường làm điểm đỗ. 

Với việc “xoá trắng” bãi đỗ lòng đường vỉa hè như ý định của Bộ GTVT, sẽ tức khắc xảy ra tình trạng náo loạn còn hơn chiến tranh khi 90% trong số 3,8 triệu xe máy và 37 vạn ô tô phải chạy dài dài trên đường vì không còn chỗ đỗ. 

Đối với một nhà nước pháp quyền, việc thực thi pháp luật, một cách nghiêm minh, phải được đặt lên hàng đầu. Nhưng không thể cứ thực thi là thực thi. Không thể thực thi một cách bất chấp. 

Trong diễn văn khai mạc Hội nghị TƯ lần 4 vừa khai mạc hôm 26-12, TBT Nguyễn Phú Trọng đã đặt ra vấn đề xây dựng đề án "Xây Dựng hệ thống kết cấu hạ tầng đồng bộ", cụ thể hoá một trong ba khâu chiến lược đã được ĐH Đảng XI thông qua. 

Nhưng trong khi chờ TƯ họp bàn và quyết định, trong khi chờ nghị quyết đi vào cuộc sống, người dân, song song với quyền sở hữu, phải ít nhất có được quyền đỗ xe cái đã. 

Câu trả lời cho các lệnh cấm không thể chỉ bưng tai cho đó là việc của dân.

Áo yếm - Di sản trang phục của Việt Nam



Hình ảnh những cô gái thướt tha trong tà áo dài duyên dáng từ lâu đã trở thành biểu tượng của Việt Nam. Tuy nhiên, nhìn lại quá trình phát triển lịch sử trang phục dân tộc, Việt Nam không chỉ có áo dài mà còn có áo yếm - thứ trang phục không thể thiếu của người con gái xưa.

Ngày xưa áo yếm thường chỉ được gọi với cái tên nôm na là cái yếm, đó là thứ trang phục đã có từ bao đời nay và vẫn còn giữ được cho đến ngày hôm nay. Yếm là một thứ trang phục nội y không thể thiếu của người phụ nữ Việt xưa. Nó là một tấm vải hình thoi hoặc hình vuông có sợi dây để quàng vào cổ và buộc vào sau lưng, được dùng để che ngực.
Không chỉ vào chốn cung đình với các mệnh phụ công nương, cái yếm còn ra ruộng đồng "dầm mưa dãi nắng" với người nông dân và cùng với chiếc áo tứ thân, cái yếm theo chị em đến với hội đình đám, góp phần tạo nên bộ "quốc phục" của quý bà thời xưa.


Khi xưa ở với mẹ cha
Một năm chín yếm xót xa trong lòng
Từ khi em về nhà chồng
Chín năm một yếm, em lật trong ra ngoài.

Một số nhà nghiên cứu cho rằng chiếc yếm được ra đời là để tôn lên cái lưng ong vốn được xem là một nét đẹp của người phụ nữ trong văn hóa Việt Nam.


Theo quan niệm truyền thống của người Việt, một cô gái đẹp là phải có cái lưng được thắt đáy nhỏ nhắn như cái lưng ong. Người Việt xưa cho rằng những cô gái với cái lưng ong không chỉ mang một dáng hình đẹp mà còn có đầy đủ tất cả những đức hạnh của một người vợ, người mẹ.

Đàn bà thắt đáy lưng ong
Đã khéo chiều chồng lại khéo nuôi con.


< Áo yếm ngày xưa.

Cái yếm xuất hiện trong cuộc sống của người dân Việt Nam không biết tự lúc nào và mãi tới đời nhà Lý (Thế kỷ 12) cái yếm mới "định hình" về cơ bản. Theo dòng lịch sử, cái yếm không ngừng biến đổi, nâng cao tính thẩm mỹ qua những lần cải tiến.

Thuyền anh ngược thác lên đây
Mượn đôi dải yếm làm dây kéo thuyền.
Ở gần mà chẳng sang chơi
Để em ngắt ngọn mồng tơi bắc cầu.
Mồng tơi chẳng bắc được đâu
Em cởi dải yếm bắc cầu anh sang


Ở thế kỷ 17, cái yếm vẫn chưa có sự thay đổi lớn lao về hình thức. Thế kỷ 19, cái yếm có hình vuông vắt chéo trước ngực, góc trên khoét lỗ làm cổ, hai đầu của lỗ, đính hai mẩu dây để cột ra sau gáy.

Nếu cổ tròn gọi là yếm cổ xây, cổ nhọn đầu hình chữ V gọi là yếm cổ xẻ, đít chữ V mà xẻ sâu xuống gọi là yếm cổ cánh nhạn. Bước sang thế kỷ 20, áo yếm càng được sử dụng phổ biến với nhiều kiểu dáng và mẫu mã phong phú.

Dành cho người lao động có yếm màu nâu dệt bằng vải thô. Người lớn tuổi mặc yếm màu thẫm.


Con gái nhà gia giáo mặc yếm nhiều màu, trang nhã và kín đáo. Loại yếm "ỡm ờ", màu sặc sỡ, cổ cắm sâu trễ quá bờ ngực, "thách thức" chỉ dân "trời ơi" dạng Thị Mầu mới mặc. Thời kỳ "cách tân" này, cổ yếm thường được "dằn" thêm ba đường chỉ để "bảo hiểm" hoặc may viền lằn vải, thêu hoa cặp theo đường biên cổ.

"Em đeo giải yếm đào
Quần lĩnh áo the mới
Tay cầm nón quai thao".


Một loại yếm hay được các cô gái sử dụng nữa là "yếm đeo bùa". Gọi là yếm đeo bùa bởi người mặc chúng thường để xạ hương vào trong túi vải nhỏ đeo cạnh yếm, đó chính là thứ vũ khí vô cùng lợi hại của các cô gái thời xưa...

Không chỉ vậy, chiếc yếm còn làm nên những câu chuyện tình yêu vô cùng độc đáo. Xưa, các cô gái khi hẹn hò người mình yêu thường "ém" một miếng trầu trong chiếc yếm của mình, dân gian gọi đó là "khẩu trầu dải yếm". Có lẽ không có thứ trầu nào "linh thiêng" hơn loại trầu dải yếm này.


Để trở thành "quốc phục" của quý bà quý cô trước khi chiếc áo dài ra đời, đi kèm với cái yếm là chiếc áo cánh khoác ngoài không cài cúc.

Khi ra ngoài bên ngoài chiếc yếm phải có thêm chiếc áo dài, chiếc váy lưỡi trai bằng lĩnh, dải lụa đào hoặc màu mỡ gà thắt ngang lưng, cái xà tích bạc lủng lẳng, bộ "độ nghề" ǎn trầu bên phía cạnh sườn, chân mang dép.

Gió xuân tốc dải yếm đào
Anh trông thấy oản sao không vào thắp hương.


Chưa hết, phục trang ra đường còn phải kể đến là hai chiếc khǎn đội đầu: khǎn nhiễu (quấn bên trong) và khǎn mỏ quạ (trùm bên ngoài). Nếu đúng dịp hội hè đình đám các cô gái thường trang bị thêm cho mình chiếc nón quai thao, tóc vấn cao cài lược.

Suốt chiều dài lịch sử, cái yếm đã đi vào "giấc mơ" của biết bao thế hệ mày râu. "Trời mưa lấy yếm mà che - Có anh đứng gác còn e nỗi gì?". Đáp lại, các nàng cũng chẳng vừa: "Ước gì sông hẹp tày gang - Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi".

Lược trúc lỏng cài trên mái tóc
Yếm đào trễ xuống dưới nương long
Ðôi gò Bồng đảo sương còn ngậm
Một lạch Đào nguyên suối chửa thông


Hỡi cô mặc áo yếm hồng
Đi trong đám hội có chồng hay chưa?...
Cô kia yếm trắng lòa lòa
Lại đây đập đất trồng cà với anh.
Bao giờ cà chín cà xanh
Anh cho một quả để dành mớm con.
Cho đến câu nhớ nhung, mong đợi của kẻ xa quê
Mình về mình có nhớ chăng
Ta về như lạt buộc khăn nhớ mình.
Ta về ta cũng nhớ mình
Nhớ yếm mình mặc, nhớ tình mình trao

Cái yếm là thứ trang phục vừa kín đáo, vừa... “ỡm ờ” một cách nghệ thuật và độc đáo. Chả thế mà Thị Mầu nói với chàng nô: "Gió xuân tốc dải yếm đào - Anh trông thấy oản sao không vào thắp hương!"...


Hay như thơ Hồ Xuân Hương:

Lược trúc lỏng cài trên mái tóc,
Yếm đào trễ xuống dưới nương long.
Ðôi gò Bồng đảo sương còn ngậm,
Một lạch Đào nguyên suối chửa thông.


Cuộc cách mạng yếm xảy ra vào thế 20 khi các kiểu áo Tây phương xâm nhập vào Việt Nam với sự ra đời của rất nhiều kiểu yếm và áo ngực mới lạ. Trang phục du nhập vào có tính tiện dụng hơn hẳn nên Yếm không còn được sử dụng rộng rãi nữa, yếm thường chỉ được dùng cùng với các trang phục cổ trong các dịp lễ hội truyền thống.


Ngày nay chiếc yếm đã được cải tiến gọi là áo yếm để dùng cho các em gái mới lớn. Áo yếm dùng mặc trong có hai dây đeo lên vai thay vì trước đây chiếc yếm có hai dây buộc quanh cổ và hai dây bên buộc ngang lưng... nhưng chiếc áo yếm ngày xưa vẫn xứng đáng là một di sản trang phục của Việt Nam.

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

QUAN NHỎ SAO GIÀU THẾ

Nói quan nhỏ bởi ông Lèo (Nguyễn Thanh Lèo) mới cỡ phó giám đốc sở tỉnh nhỏ, còn ông Tân (Trần Văn Tân) chỉ đứng đầu chòm của một trung tâm đào tạo lái xe trực thuộc sở. Vậy mà các chân dung "quan nhỏ" như thế này thôi - nếu so với các "đại quan" trên trung ương thì họ chỉ đáng xếp vào hàng nha lại, là quan nhép - thế mà họ chắc phải sở hữu cả chục, cả trăm tỉ gia sản gì đó trở lên. Nói được thế bởi vì họ dám đánh bạc, dám thua được bạc tới cả chục tỉ đồng cứ như... một trò đùa bỡn. Theo thông tin báo chí đã loan, chỉ riêng một ván cờ tướng thắng thua họ chơi với nhau là đã sát phạt tới cả tỉ đồng bạc, thậm chí có ván lên đến 5 tỉ đồng - theo chính lời khai của ông Lèo với cơ quan công an khi họ bị bắt quả tang đang chơi cờ tướng ăn tiền như đã dẫn ở trên.

Vụ việc ra sao các cơ quan chức năng đang điều tra làm rõ. Nhưng chỉ với thế thôi cũng quá đủ để thấy mức độ nghiêm trọng như thế nào ở tư cách phẩm chất hết sức sa sút trong một bộ phận (chắc là cũng không nhỏ đâu) của đám quan lại gian tham sống ngay bên cạnh ta, hằng ngày hít thở va đập chung với môi trường xã hội chúng ta đang sống! Nghĩ mà thấy ớn và lợm giọng khi chính chúng ta đang sinh sống bên chúng, đôi khi còn được nghe chính từ miệng chúng nói ra những lời đạo đức... hão. 

Tuy nhiên cái nghịch lý là ở chỗ, những ông Tân ông Lèo chỉ là những ông quan nhỏ "nghĩa lộ" thì ta biết thôi, chứ cái lũ này đang ở dạng "anh hùng núp" thì các địa phương - tỉnh huyện nào, phường quận nào - phỏng có thiếu gì các loại sâu mọt đó! Chúng khéo léo che đậy hoặc được các ông quan to hơn bao biện đậy điệm nên chúng cứ mặc sức hoành hành. Lâu lâu công an choảng cho một vụ như ở Sóc Trăng vừa rồi thì mới lòi ra mặt chuột. Chứ nếu lặng lờ để yên, công an nghỉ ngơi không động thủ thì ôi thôi, bọn chúng cứ thả cửa thu vén đục khoét - thậm chí như là kiểu cướp giật không chút xấu hổ, từ đất đai nhà cửa, từ tiền phần trăm dự án, hoa hồng, hoặc những khoản tiền hối lộ tham nhũng... không kể đâu cho xiết. Và tất nhiên khi bọn chúng bộn tiền rực của lên thì sinh hư bày ra ăn chơi, thả cửa bài bạc lô đề sát phạt lẫn nhau, hoặc giả vung phí tiền của vô tội vạ vào những cuộc chi tiêu sắm sanh vô hạn độ, bao tiền cho bồ bịch cho gái đẹp... Chúng tiêu phí phạm không hề tính toán vì đồng tiền chúng kiếm ra - đúng hơn là tước đoạt được - thật là quá dễ...

Tất cả những hiện tượng và thực tế quá bất thường này đã và đang trở thành một thực trạng quá nhức nhối trong xã hội chúng ta. Cái ung nhọt này nhất định phải được cắt bỏ nếu không sẽ hậu họa khôn lường, ảnh hưởng tới sự tồn vong của chế độ xã hội như chính nội bộ Đảng cầm quyền vừa nói tới trong phiên khai mạc hội nghị trung ương 4 khóa 11 đang họp.

... Trở lại chân dung quan nhỏ, quan nhép ở địa phương là Sóc Trang, mời bạn bè vào đọc bài viết dưới đây trên chính trang báo Lao Động, cơ quan của Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam chứ không phải là các trang tin trang mạng tự do. 

Đọc lên thấy nó vô lý quá. Một cỡ quan nhỏ quan bé tí ti thế mà đã giầu sụ. Tất cả thường là từ đất đai, dự án mà ra cả... Vấn đề đặt ra là các ông quan lớn hơn ở địa phương đó, tức những người đang quản lý trực tiếp đám này thì họ đang ở đâu vậy? Hay là quan nhỏ đã ăn bẫm vậy thì quan lớn...? Có phải đã chót có miếng to hơn nên giờ tất cả trở nên "há miệng mắc quai"?...

Dư luận chờ các cơ quan chức năng vào cuộc và đi đến những kết luận thích hợp, đáp ứng lòng dân mong chờ.

TẮM TIÊN Ở SƠN LA

Mỏ nước thần' giữa đại ngàn
Con đường vào bản Niềng, xã Mường Lèo, huyện Sốp Cộp, Sơn La ngoằn nghèo với những khúc cua bẻ gập tay áo, dốc dựng đứng và lổn nhổn đá sỏi gan trâu. Chính bởi đường đi lại khó khăn như thế, nên vùng đất miền biên viễn nghèo xơ xác.
“Mùa khô thì bụi bay mịt mùng, đường đi gập ghềnh, mùa mưa thì lầy lội tuyệt nhiên không đi lại được. Đường đi lại như thế nên dù người dân có cố gắng chăm chỉ làm nương làm rẫy thì nông sản cũng khó mà bán… Nên bao đời nay, nghèo vẫn hoàn nghèo…”, ông Lèo Văn Thuận, Bí thư Đảng Ủy xã Mường Lèo thở dài mở đầu câu chuyện.
Thế nhưng, theo lời ông Thuận, có lẽ bởi cuộc sống nghèo khổ như vậy nên thiên nhiên đã ưu ái ban cho Mường Lèo một môi trường sống thật trong lành. Cây cối tốt tươi và núi non hữu tình đẹp như bức tranh thủy mặc, và nhất là “mó nước thần” nằm ở giữa bản Niềng.
Mục sở thị sơn nữ tắm tiên và ‘mó nước thần’ giữa đại ngàn
Đời sống người dân còn khó khăn, nhưng thiên nhiên đã ban tặng Mường Lèo không khí trong lành, trù phú.
Ông Thuận bảo, không ai biết mỏ nước chảy từ đâu, cũng không ai hay nó có từ bao giờ, từ đời ông, đời cha của ông đã thấy rồi. Chỉ biết rằng, mó nước rỉ ra từ khe núi, chảy thành dòng quanh con suối uốn lượn ôm men theo bản Niềng và điều đặc biệt là nóng hôi hổi như ấm nước sôi dở.
Có người phỏng đoán hẳn nằm sâu trong núi rừng kia là miệng núi lửa, cũng có người bảo đấy là dòng nước tuôn chảy từ miệng con mãng xà phun lửa trong truyền thuyết… Chẳng ai dám chắc về nguồn gốc của nó nên người ta gọi chung mó nước đặc biệt ấy là “mó nước thần”.
Theo ông Thuận, sở dĩ dân bản tôn đây như dòng nước quý bởi họ truyền tai nhau rằng, thứ nước nóng hôi hổi nằm trong mỏ nước kia có thể chữa được bách bệnh.
“Người ta cho rằng, người ốm đau, người mang bệnh nặng chỉ cần ngâm mình dưới dòng nước là bệnh tình đã giảm đi nhiều phần. Thậm chí, các xã khác cũng lặn lội sang bản Niềng xin nước nóng về để chữa bệnh.
Chẳng biết thực hư tác dụng thế nào, nhưng chắc chắn rằng, các bệnh ngoài da thì cứ ngâm nước nóng ở đây là khỏi biến. Vì thế, giai bản Niềng cũng vạm vỡ hơn, khỏe hơn, gái bản Niềng cũng hây hây và đẹp hơn bản khác...
“Xưa, bao quanh mó nước này là rừng già. Người lên khai hoang mới phá đi làm nương, làm rẫy. Năm 1982, tôi vẫn còn chứng kiến cảnh hươu, nai, khỉ, trâu, bò… từng bầy từng đàn xuống mó uống nước. Mà lạ, con vật nào đã uống nước ở mó này thì nghiện như người ta say thuốc phiện. Chúng chẳng đi xa mà chỉ lảng vảng quanh mó nước và đêm đêm tìm xuống, đứng quanh mó nước để chơi đùa…
Nhưng khi con người phá trụi cả khu rừng bao quanh mó nước, động vật vì thế cũng mất dần. Hoặc bị săn bắn, hoặc bỏ đi nơi khác… Nghĩ lại tôi vẫn thấy tiếc vô cùng”, ông Thuận thở dài.
Mục sở thị sơn nữ tắm tiên
Và, cũng chính nhờ mó nước thần kỳ mà chúng tôi được mục sở thị cảnh sơn nữ tắm tiên, cảnh mà nhiều người ngỡ chỉ còn thấy trong ký ức.
Khi mặt trời vừa khuất dần sau đỉnh núi, những sơn nữ trở về từ nương rẫy quây quần bên mó nước nóng. Hàng chục sơn nữ bỏ công cụ lao động trên những tảng đá lớn, rồi hồn nhiên trút xiêm y, như thể là chốn không người. Các sơn nữ ngồi trên tảng đá, phơi làn da trắng ngần, khua chân dưới nước, nói cười rổn rảng, khiến cảnh đại ngàn âm u trở nên đẹp như một câu chuyện cổ tích.
Mục sở thị sơn nữ tắm tiên và ‘mó nước thần’ giữa đại ngàn
Mục sở thị sơn nữ tắm tiên và ‘mó nước thần’ giữa đại ngàn
Mục sở thị sơn nữ tắm tiên và ‘mó nước thần’ giữa đại ngàn
Mục sở thị sơn nữ tắm tiên và ‘mó nước thần’ giữa đại ngàn
Tiếng cười nói rổn rảng xua tan cả cái u tịch của núi rừng Tây Bắc.
Mục sở thị sơn nữ tắm tiên và ‘mó nước thần’ giữa đại ngàn
Bên cạnh, "sơn nam" cũng hồn nhiên ngâm mình dưới dòng nước nóng.
Ông Thuận bảo, hàng trăm năm nay, cùng với nhiều tập tục lâu đời khác, người dân bản Niềng coi như một nét văn hóa. Trai, gái trong bản, sau một ngày làm việc mệt nhọc sẽ trầm mình dưới dòng nước, gột rửa những mệt nhọc, ưu phiền, con người như được tiếp thêm nguồn sinh lực mới...