Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

MỘT NỬA SỰ THẬT ĐÃ LÀ SỰ GIẢ DỐI, THƯA ÔNG HOÀNG XUÂN PHÚ

CuTeo@

PHẢN HỒI BÀI VIẾT CỦA HOÀNG XUÂN PHÚ VỀ "ĐỘC QUYỀN NÓI DỐI"



Hoàng Xuân Phú là ai?

Giáo sư, Viện Toán học, Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam (Nghiên cứu viên 1984, Phó giáo sư 1992, Giáo sư 1996)






Địa chỉ cơ quan: Viện Toán học,18 Đường Hoàng Quốc Việt, Quận Cầu Giấy, Hà Nội, Việt Nam
Điện thoại cơ quan: (+84) (4) 37563474-212
Fax cơ quan: (+84) (4) 37564303
E-mail: hxphumath.ac.vn, phuiwr.uni-heidelberg.de
Điện thoại nhà riêng: (+84) (4) 37543746

----------------

Cần phải nhìn nhận công bằng là GS, VS, TS Hoàng Xuân Phú (HXP) là người có học, không những thế HXP là người học rộng, học cao và có tầm nhìn kiểu toán học cùng với những trải nghiệm trong cuộc sống Tây phương.

Thế nhưng, liệu ông HXP có công bằng? Tôi cho là không công bằng. Những bài ông viết có thể nói là hay, nhưng vẫn còn mâu thuẫn giữa các nội dung với nhau và mâu thuẫn với chính tư tưởng của ông. Ấn tượng đặc biệt là ông giỏi đánh tráo khái niệm và đánh lận con đỏ con đen để mê hoặc người đọc.

Trong hầu hết các bài viết của HXP, người đọc không khó nhận ra ông luôn hô hào cho việc tôn trọng các quyền phản biện của con người. Hầu hết các bài viết của ông đều có chủ ý tấn công vào lãnh đạo đảng cộng sản và chính quyền hiện nay. Tôi cho chuyện đó là bình thường và tôi tôn trọng điều đó.

Thế nhưng, người đọc không khó nhận ra thái độ của ông khi viết bài: "Chẳng nhẽ lại độc quyền cả nói dối?" được đăng tải trên nhiều trang mạng. Chính cái hồn của bài viết này đã phản lại lối tư duy của ông và đi ngược lại với tư duy phản biện của HXP. 

Đọc bài viết của ông HXP, tôi có mấy ý thế này:


#1. Nói về kiến nghị 72. 

Cái Kiến nghị 72, thực chất là bản góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 của nhóm 72 nhân sĩ, và nó đã được một đoàn đại diện gồm 15 người chính thức trao cho ông Lê Minh Thông, là Phó Chủ tịch Ủy ban Pháp luật của Quốc hội và Phó Trưởng Ban Biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, vào sáng ngày 4/2/2013 tại Văn phòng Quốc hội, 37 Hùng Vương, quận Ba Đình, Hà Nội. Sự kiện trao kiến nghị ấy đã được dư luận rất quan tâm và được báo chí đưa tin. 

Thực ra, nếu chỉ dừng lại ở đó thì cái Kiến nghị này có lẽ sẽ được trân trọng hơn. Nguồn cơn làm cho người dân nghi ngờ về chất lượng của bản kiến nghị cũng như động cơ hay sự thật tâm của những người này lại xuất phát từ chính những người trong nhóm 72 và từ sự phanh phui sự thật của Báo Đại Đoàn Kết và của một blogger có nick là Bần Cố Nông.

Nếu như không có sự khuyếch trương thanh thế thái quá, nếu như không có sự gian dối do việc ham số lượng của các vị nhân sĩ kia, có lẽ sẽ chả có chuyện gì sảy ra. Vấn đề nằm ở chỗ, sau khi bị Đại Đoàn Kết và Bần Cố Nông phanh phui, thay vì tiếp thu và sửa sai theo tinh thần cầu thị của nhân sĩ thì chính các vị lại nổi đóa lên, xù lông xù cánh và vội vã vu cho Đại Đoàn kết là thiếu thiện chí, và Bần Cố Nông là bỉ ổi, là dư luận viên của Đảng. Phải chăng, cách phản ứng đó là phương pháp luận duy nhất đúng của các vị nhân sĩ?

Chính vì những phản ứng đó, cộng thêm bức xúc từ dư luận xã hội, với mục đích làm sáng tỏ vấn đề, VTV đã phải vào cuộc, và việc gọi bản kiến nghị kia là "Cái gọi là" cũng là lẽ dễ hiểu bởi người dân đang nghi ngờ về tính chính danh của nó. Tôi không hề thấy có điều gì bất ổn ở đây. 

Theo tôi, VTV chỉ làm cái việc nó phải làm là công bố sự thật về bản danh sách đã được khuếch trương sau khi điều tra ở Thái Bình và Hà Tĩnh, và điều này cũng giống như phản biện xã hội vậy. Chính ông HXP cũng nói đến phản biện, thông qua phản biện ta tìm ra chân lý. Vậy cớ làm sao ông HXP lại cho rằng VTV có thái độ này nọ với Kiến nghị 72? Cách làm việc của VTV có thể không hoàn toàn khoa học, nhưng họ mời khách đến không phải để trình ra cái bằng chứng, mà là để hỏi thái độ của người dân đối với sự việc. Với tư cách khách mời, 5 vị kia trả lời và bày tỏ thái độ như thế không có gì là sai. Người dân có quyền nói lên suy nghĩ và chính kiến của mình, sao ông HXP dám nói là "Chắc ông Trích túm lấy cái thông tin đã nghe được (có lẽ từ thời sự VTV) về xứ Nghệ An xa xôi làm bằng chứng, để suy diễn ra ở Thái Bình, nơi mà chính ông đang sinh sống". Liệu có nhất thiết phải bắt họ nói đã nghe thông tin đó ở đâu không?

Trong bài viết của mình, ông HXP luôn cố ý nói đến "bằng chứng" để làm sai lệch buổi phỏng vấn các khách mời, ông cần bằng chứng ư? Phiền ông bớt chút thời gian vào đọc báo Đại Đoàn Kết để có thêm bằng chứng nhé. Nếu ông không coi Đại Đoàn Kết bằng Blog thì ông vào trang Bần Cố Nông hay các trang mạng khác để đọc lại bản danh sách ma (tôi tạm gọi thế, tôi không nghĩ nó hoàn toàn ma đâu nhé) mà Bần Cố Nông cố ý chọc ghẹo thái độ khoa học của các vị nhân sĩ

Đã tranh luận thì ta nên sòng phẳng và tôn trọng nhau phải không ông HXP? Chính tôi - CuTeo@ - cũng nghi ngờ bản danh sách đó đã được thỏi phồng lên, nghĩa là nó thiếu đi tính trung thực. Lí do đơn giản, chưa cần đến các thủ pháp của Đại Đoàn kết, chỉ với Bần Cố Nông mà đã có đến mười mấy vị trong danh sách hoàn toàn chưa hề có mặt trên đời này rồi, và chỉ 5 ngày sau vẫn trên trang Bauxite, lại xuất hiện thêm một danh sách với mật mã "cách một tên, đọc một tên và đọc ngược", nó cho thấy các vị nhân sĩ lại tiếp tục gian dối.

Đến đây, liệu ông HXP có đăt vấn đề về tư duy tác nghiệp của các vị nhân sĩ hay không? Xin mượn lời của chính ông: Vở hài kịch này được thiết kế bởi tầm tư duy nào và cho tầm tư duy nào vậy?

Chưa hết, chính tôi cũng nghi ngờ về chất lượng của bản kiến nghị 72 của các vị. Nghe danh các vị là nhân sĩ, trí thức tôi rất nể trọng. Nhưng trong số 72 vị tự xưng là nhân sĩ kia, có vị nào không phải nhân sĩ không? nếu có vài vị không phải là nhân sĩ thì xin hỏi dưới góc độ toán học, ông HXP có dám gọi họ là một tập hợp nhân sĩ không? Nếu không phải thì làm sao nhân danh nhân sĩ được? Vậy tính chính danh của các vị để đâu?

Mặt khác, các vị nhân danh nhân sĩ, nhưng các vị có chuyên ngành không? hoặc ít nhất là có kiến thức về Luật học để xây dựng Hiến Pháp hay không? Ông HXP giỏi toán, ông có lẽ không giỏi về môn khác, các vị khác cũng tương tự như vậy mặc dù trên thực tế, nhiều người giỏi nhiều chuyên ngành khác nhau, nhưng không phải nhân sĩ nào cũng thế. Đó, nhân sĩ còn như thế huống hồ là nông dân và sinh viên. Nói dài dòng như thế là để ông hiểu rằng nông dân ta có rất ít người hiểu về luật chứ đừng nói đến Hiến pháp và lại còn kêu gọi bỏ điều 4 Hiến pháp, đó là chuyện hoang tưởng. Từ sự nghi hoặc này, tôi nghi ngờ chất lượng bản Kiến nghị của các vị kia.

#2. Vấn đề tác nghiệp của VTV

Còn đây, ông HXP viết: "Quả thật, không biết chọn từ gì lịch sự hơn là "thảm hại" để chỉ lối tư duy và tác nghiệp đã được chư vị phô diễn. Điều còn phân vân là nguyên nhân: Không hiểu do trình độ quá thấp, nên chư vị không thể tự nhận ra sự ngờ nghệch của bản thân và đồng nghiệp, hay vì chư vị quá coi thường nhân dân, cho rằng chúng tôi ngu ngốc đến mức không thể phân biệt đúng – sai, nên chư vị nói gì cũng tin nấy?

Cứ coi như vì quá căm thù những người ủng hộ "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992", nên chư vị mới dựng chuyện để bôi nhọ họ. Nhưng những khán giả truyền hình và bạn đọc chất phác thì tội tình gì, có hiềm khích gì với chư vị, mà lại nỡ lừa họ một cách sống sượng như vậy"?

Theo tôi, ông HXP lộng ngôn mất rồi. Tác nghiệp của nhà đài có thể chưa chuyên nghiệp, tay nghề của phóng viên có thể chưa tốt, nhưng tôi thấy họ làm đúng. Đúng là ở chỗ họ không có ý định làm bẽ mặt các vị nhân sĩ bằng việc chìa ra bằng chứng. Thay vì làm điều đó, họ có cách làm khách quan hơn là mời khách phát biểu và bày tỏ thái độ trước sự gian dối của các vị nhân sĩ. Điểm này ông HXP đã bị nhầm lẫn về mục đích của buổi phỏng vấn trên truyền hình và CuTeo@ hoàn toàn không thấy có chỗ nào lừa lọc đến sống sượng như kiểu Kiến nghị 72 của các ông.

Ông HXP viết thế này: "Vâng, ngay cả biên tập viên Quang Minh lẫn 5 nhân chứng đều không hề đưa ra được một bằng chứng nào cả!!! Bằng chứng thuyết phục không có đã đành, bằng chứng ngụy tạo ngờ nghệch cũng không có nốt!". Xin thưa với ông Phú, VTV không được phép nói sai sự thật, đó là lương tâm và đạo đức tối thiểu của nhà báo, nhà đài. Việc họ không đưa những bằng chứng ngụy tạo là tôn trọng người dân, tôn trọng sự thật. Nếu ông muốn bằng chứng ngụy tạo, ông không phải đi đâu xa, ông kiểm tra ngay trong danh sách những người Kiến nghị của các ông ấy, tôi chắc nó nằm trong đó đấy.


#3. Chính danh hay nặc danh

Hiến pháp là chuyện đại sự, vì thế đã mang danh là nhân sĩ góp ý, thì nên chính danh thay vì nặc danh. CuTeo@ thấy một số vị trong danh sách đã điền đầy đủ các thông tin cá nhân của mình, điều này làm cho chúng tôi tôn trọng. Nhưng phần còn lại vì sao phải nặc danh khi mang danh trí thức hay nhân sĩ để góp ý kiến về một văn bản quan trọng đến nhường ấy? Câu trả lời không khó phải không ông HXP?

Sử dụng tên giả để góp ý theo tôi vẫn còn may ông HXP ạ. Nhưng đằng này sử dụng những người chưa từng được sinh ra trên cõi đời này để ký vào văn bản quan trọng như Hiến pháp chắc chỉ có các ông mới làm thế. Người dân Việt Nam không ngu đến như thế đâu thưa Giáo sư, Viện sĩ, Tiến Sĩ Hoàng Xuân Phú ạ. Ông có thể giải toán nhưng người dân không hiểu, nhưng ông đưa người chưa từng có mặt trên thế gian này vào danh sách thì người dân chúng tôi phách vị ông liền.

Ông Phú cũng không nên ví von việc dùng tên giả, hay người không có thật với việc dùng bí danh của các tiền bối cách mạng trong thời kì hoạt động bí mật. Tôi không nói đến việc ví như thế là có vấn đề về đạo đức hay luân lí, nhưng ví như thế là đánh lận con đỏ con đen.

Ông Phú dùng xảo thuật ngôn từ để đánh lận đỏ đen, đồng nhất những người không có thật với người có thật nhưng mang tên giả. Chơi như thế là thiếu sòng phẳng và không công bằng. Thử hỏi những cái tên mà Bần Cố Nông cố tình tạo ra (Bần, sẽ, chơi, nhân, sĩ, một, vố, đau, ba, cái, trò, mị) có phải là bí danh không? Liêu những cái tên đó có phải của người đã kí vào Kiến nghị 72 không? Tôi dám chắc đó chỉ là những cái tên "Ma", và nếu là tên "ma" thì cái danh sách Kiến nghị đó không là danh sách ma thì là cái gì? Rõ ràng, một nửa sự thật không bao giờ là sự thật cả ông Phú nhỉ?

Còn đây, ông viết: "giả sử có người khai man tên giả để lĩnh thêm vài suất tài trợ thì đi một nhẽ. Đằng này, trong hoàn cảnh nguy hiểm không kém thời các bậc cách mạng tiền bối hoạt động bí mật, nếu ai đó sử dụng bí danh, không vì vụ lợi, mà chỉ nhằm nói lên một sự thật giản đơn, là có thêm một người ủng hộ 'Kiến nghị về sửa đổi Hiến Pháp năm 1992", thì có gì xấu xa?". Thứ nhất, như trên đã nói, Hiến Pháp không phải là chuyện đùa cợt mà là chuyện hệ trọng của một quốc gia, người ta không thể tùy tiện bịa đặt ra một cái tên giả để góp ý được. Cứ như ông nói, thì tôi đây, có thể lấy tên Hoàng Xuân Phú để kiến nghị những điều sai trái được không? Thứ hai, người thi có thể có bí danh, nhưng không phải là người thì có bí danh được hay không, hả ông Phú? 

Bài viết của ông dài quá, nhiều điểm ông ngụy biện quá, tôi tạm thời dừng ở đây, khi nào có thời gian tôi sẽ tranh luận cùng với ông.

Chúc ông sức khỏe và sự minh mẫn.


CuTeo@

LỜI GIẢI THÍCH CỦA MOBIFONE



Sau khi bài báo Tôi đang đứng trên đất nước tôi, Việt Nam (của phóng viên Vũ Thống Nhất) đăng trên báo SGGP Online, chiều 29-3, trao đổi với Chủ biên báo SGGP Online, đại diện Công ty Thông tin di động (chủ quản mạng Mobifone) cho biết Mobifone xin rút kinh nghiệm và sẽ điều chỉnh nội dung tin nhắn thông báo khi khách hàng nhập mạng nước ngoài của Trung Quốc, Lào, Cam-pu-chia là các nước có chung đường biên giới với Việt Nam. Mobifone cũng xin gửi lời giải thích chính thức đến các bạn đọc, nội dung như sau:

Ở các vùng giáp ranh biên giới, hiện tượng giao thoa sóng giữa các mạng của hai quốc gia luôn luôn xảy ra. Nguyên nhân là do các mạng phải phát sóng đủ mạnh để đảm bảo chất lượng dịch vụ cho khách hàng. Vì vậy, các nhà mạng luôn luôn khuyến cáo khách hàng lưu ý khi sử dụng dịch vụ tại các vùng biên giới, có giao thoa sóng giữa các mạng di động quốc tế.

Việc sóng di động của mạng Trung Quốc chờm vào lãnh thổ của Việt Nam cũng tương tự như sóng di động của MobiFone phát chờm sang lãnh thổ của Trung Quốc nên khi thuê bao MobiFone giao thương tại Trung quốc gần khu vực biên giới Việt - Trung vẫn có thể sử dụng dịch vụ trên mạng MobiFone mà không phải dùng mạng Trung Quốc và bị tính cước chuyển vùng quốc tế.

Về trường hợp mà quý Báo SGGP phản ánh khi khách hàng đứng ở địa điểm thác Bản Giốc thuộc địa phận của Việt Nam nhưng lại nhận được tin nhắn thông báo nhập mạng Trung Quốc, chúng tôi xin trả lời như sau:

- Theo quy định của Hiệp hội di động toàn cầu (GSMA), khi khách hàng chuyển vùng vào mạng khách quốc tế khác với mạng chủ, mạng chủ phải gửi tin nhắn (welcome SMS) thông báo nhập mạng nước ngoài thành công.

- Trường hợp này, mặc dù khách hàng đứng trên lãnh thổ Việt Nam nhưng do thiết bị của thuê bao nhập vào mạng Trung Quốc nên hệ thống hiểu là khách hàng đang ở Trung Quốc và gửi tin nhắn thông báo nhập mạng Trung Quốc cho khách hàng. Nội dung tin nhắn thông báo là thống nhất khi khách hàng nhập vào tất cả các mạng nước ngoài, bao gồm cả các nước có chung biên giới với Việt Nam như Trung Quốc, Lào, Campuchia.

- Trong quá trình trao đổi với nhân viên tư vấn của MobiFone về giá cước dịch vụ, do thông tin trao đổi chưa đầy đủ nên nhân viên tư vấn của MobiFone đã thông báo cho khách hàng cước sử dụng dịch vụ trên mạng MobiFone mà không rõ thông tin về việc khách hàng đang nhập mạng nước ngoài.

Trước hết, MobiFone xin cảm ơn phản ánh của Quý khách hàng và các cơ quan báo chí. Nhờ có thông tin này, MobiFone đã rút kinh nghiệm và điều chỉnh nội dung tin nhắn thông báo khi khách hàng nhập mạng nước ngoài của Trung Quốc, Lào, Cam-pu-chia là các nước có chung đường biên giới với Việt Nam và dễ xảy ra việc chuyển mạng tự động, cụ thể: “Quý khách đang sử dụng mạng di động của Trung Quốc/Lào/Campuchia….” để tránh khách hàng hiểu nhầm như trường hợp trên đây.

Ngoài ra, MobiFone cũng rút kinh nghiệm trong tìm hiểu rõ thông tin về tín hiệu mạng di động trước khi tư vấn giá cước cho khách hàng để tránh những hiểu lầm đáng tiếc. Xin trân trọng cảm ơn.

Đinh Việt HưngNgười phát ngôn Công ty thông tin di động VMS

MOBIFONE CHÀO MỪNG QUÝ KHÁCH ĐÃ ĐẾN TRUNG QUỐC?

MOBIFONE - Có thực là chuyện lạ?

Chúng tôi có mặt tại thác Bản Giốc (xã Đàm Thủy, huyện Trùng Khánh, Cao Bằng), cạnh đó là dòng sông Quây Sơn, đường biên giới tự nhiên giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc.

Hôm đó có hàng trăm người đến tham quan, chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ, nên thơ của Bản Giốc, tài sản cha ông hàng ngàn đời truyền lại cho cháu con nước Việt. Cũng hôm đó, rất nhiều người dùng mạng MobiFone đã bị sốc. Chỉ mấy phút sau khi đặt chân đến bến xe Bản Giốc (cách thác Bản Giốc khoảng 1km) người viết bài này nhận được tin nhắn nguyên văn như sau: “Mobifone - VN. Mobifone chao mung Quy khach đa đen Trung Quoc. Quy khach co the chon mang China Unicom, de su dung dong thoi cac dich vu: thoai, sms, data. Chi tiet vui long lien he +84904 144 144 (tinh cuoc nhu goi ve VN)”. Nhiều người khác cũng nhận được dòng tin nhắn với nội dung như vậy trên ĐTDĐ của mình. Rất nhiều người bức xúc, bàn luận trước sự kiện này, nhất là những cựu chiến binh trong đoàn khách tham quan.

Bấm điện thoại tới số được chỉ dẫn liên hệ (+84904 144 144). Đầu dây là một giọng nữ. “Chị vui lòng cho biết giá cước được tính cụ thể như thế nào?”, tôi hỏi. “Thì vẫn tính cước gọi nội mạng 1.180 đồng/phút, gọi liên mạng 1.380 đồng/phút. Gọi vào giờ rỗi, từ 23 giờ đến 5 giờ hôm sau được khuyến mãi 50%...”. “Xin cám ơn. Tôi đang liên hệ với Mobifone Việt Nam phải không ạ?”, tôi hỏi tiếp. “Đúng. Đây là đường dây nóng của Mobifone Việt Nam”, vẫn giọng nữ ấy. Quái lạ… MobiFone? Cột mốc chủ quyền 836 (phía Việt Nam) được tôn cao, ốp đá vẫn sừng sững sát bờ Quây Sơn.
Tin nhắn, số điện thoại liên hệ có đúng là của MobiFone Việt Nam? Là “chiến tranh mạng”, bị hacker tấn công, chèn sóng? Dù từ đâu đến, do ai thì cũng là điều không thể chấp nhận. MobiFone phải giải thích vấn đề này. Còn người dân chỉ cần biết một điều, rất chắc chắn: Tôi đang đứng trên đất nước tôi, Việt Nam.

Vũ Thống Nhất

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

BẢN TIN TỰ SƯỚNG

CuTeo@

Chào David, how are you?
- I’m fine. And you?
- Fine. Long time no see. What are you doing?
- I’m studying at Đại học Vinh. My ngành is kinh tế.
- Wow, it is in the top 50 of Những trường đại học Việt Nam, isn’t it?
- Chuẩn. But it’s nothing in comparison to Peter Cooper. He got a 100% học bổng of Đại học Ngoại thương.
- Really? Vãi cả l** ! I can’t believe he used to be my dumb deskmate in 5th grade.
- Haizzz, he’s such a lucky guy. Girls in Hà Nội are so quyến rũ and dịu dàng.
- At least, you have Vietnamese girls around. At my university MIT, there are no girls nóng bỏng but cá sấu or fat chicks.
- Hey! Peter’s just uploaded photos on Yume(similar to Facebook). He had a photo taken with Vũ Hà last night.
- OMG!!!


Như các bạn đã thấy, sự trong sáng của tiếng Mĩ bị đe dọa nghiêm trọng, đặc biệt là khi ngày càng có nhiều bạn trẻ Mĩ đi du học Việt Nam. Báo chí Mĩ thì lo lắng về tình trạng tiếng Mĩ bị méo mó. Các ca khúc Mĩ bây giờ có trào lưu cứ phải chêm một hai câu tiếng Việt vào bài hát đại loại như: Anh yêu em, Anh nhớ em nhiều lắm, Hãy lắc cái mông đi em, Cô ấy thật nóng bỏng, Hãy giơ tay lên nào các bạn v.v…

Người Việt lúc này đi du lịch rất sướng. Sang Mĩ tiêu tiền đồng thoải mái. Một ngàn là mua được cái bánh hamburger to uỳnh. Thả xu 200 đồng vào máy là mua được chai Pepsi. Mười ngàn đồng là mua được cái túi LV. Một triệu là mua được VPhone. Những tờ tiền Việt Nam tràn ngập lãnh thổ các nước. Chính phủ Việt Nam cứ thỉnh thoảng thiếu tiền thì lại in thêm, chả sợ lạm phát.

Thái Lan lúc này học tập Việt Nam bỏ đa đảng cho nó ổn định chính trị, chỉ có duy nhất một Đảng người Thái yêu người Thái, do ông Bủn-xỉn làm tổng bí thư. Ông này hồi trước học tiến sĩ ở đại học kinh tế quốc dân Việt Nam.

Các rạp Mĩ bây giờ phải tranh nhau mới mua được phim của Vinawood (kinh đô điện ảnh Việt Nam đặt tại Bắc Giang). Phim nào có ngôi sao phim hành động Ngô Thanh Vân là ăn chắc hết sạch vé tuần đầu tiên. Bên cạnh đó là quả bom sex Ely Trần. Siêu phẩm 3D do cô thủ vai chính sắp tới đang là chủ đề bàn tán của các bạn trẻ Mĩ, Hàn Quốc, và khắp nơi trên thế giới. Paris Hilton thì lu loa lên là mình được đóng phim cùng Ely Trần nhưng cũng chả ai quan tâm, trong phim cô cũng chỉ được xuất hiện có 2 giây trong vai xác chết.


V-Leng là giải bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh lúc này, hội tụ đầy đủ các siêu sao Việt Nam, Brazil, Hà Lan, Tây Ban Nha, Argentine. Câu lạc bộ Hà Nội T&T năm nay gần như chắc chắn vô địch V-League để kỉ niệm 1000 năm Thăng Long, nhờ có sự tỏa sáng của bộ ba hủy diệt Xavi-Công Vinh-Messi. SHB Đà Nẵng dù đã phá kỉ lục thị trường chuyển nhượng khi mua Quả bóng vàng VN Thành Lương, cùng với Cristiano Ronaldo nhưng cũng không nên cơm cháo gì, được cái là họ đã vào đến bán kết cúp C1 châu Á, giải bóng đá hấp dẫn thứ nhì hành tinh sau V-League, cùng với HN T&T và Lam Sơn Thanh Hóa, câu lạc bộ còn lại là Gamba Osaka của Nhật.

Nghe nói năm sau đa số khán giả ở Anh sẽ không được xem V-League vì kênh K- đã độc quyền phát sóng V-League ở Anh, ai muốn xem phải mua gói “Thượng hạng” với giá thuê bao lên đến ba mươi ngàn đồng một tháng…

Và sau đây là những update vụn vặt khác...

1. Bản tin truyền thông:

- Tạp chí Bắp Cải đứng đầu alexa, chiếm 99% traffic toàn thế giới!

- Mương 14 sẽ là kênh thông tin hàng đầu châu Á, các trang tin tức như CNN, BBC đều phải

có dòng chữ "muong14.vn" dưới mỗi bài viết.


2. Bản tin kinh tế

- Thuốc lá Thăng Long và Vinataba tiếp tục chiếm vị trí hàng đầu thế giới do đã có khả năng loại trừ được hàng giả có xuất sứ từ Bắc Kinh.

- Cả thế giới tin dùng bia Sài Gòn. Bạn có thể thấy cà phê Trung Nguyên ở mọi quốc gia. Hãng Vinaxuki đã mua lại 2 tập đoàn GM và Huyndai,

- FPT thâu tóm 60% cổ phần Microsoft.



Ông Nguyễn Tử Quảng tổng giám đốc Bkis có buổi nói chuyện thân mật với các sinh viên xuất sắc của Harvard...trong buổi nói chuyện của mình ông đã đưa dự định mua lại Microsoft và Apple của Mỹ.


- Việt Nam trúng thầu 90% các dự án trọng điểm của Trung Quốc, trong đó tới hơn 80% các dự án chậm tiến độ từ 5 tới 10 năm. Bên cạnh đó Việt Nam thuê rừng đầu nguồn của Trung Quốc để khai thác khoáng sản, lâm sản.

3. Bản tin xã hội & giáo dục

Hà Nội vừa được công nhận là thành phố sạch và xanh nhất thế giới, vượt lên Singapore và Paris.


Việt Nam tiếp tục là điểm thu hút nhân tài hàng đầu Châu Á với số sinh viên nước ngoài đang theo học các trường ĐH ở VN hiện khoảng 10 triệu người.

Đại học Quốc tế Hồng Bàng sẽ là niềm ước ao của hàng triệu bạn trẻ trên toàn thế giới.

Đàn ông VN vì không thể đeo đuổi được các cô gái danh giá ngay trên đất nước mình, đã phải qua cưới các cô gái nghèo khổ ở các nước như Nhật, Hàn, Mỹ...


4. Bản tin quốc phòng

- Tập đoàn công nghiệp quốc phòng VN công bố vừa xuất khẩu 20 tàu ngầm lớp Yết Kiêu cho Thái Lan và Indo.


- Vậy là Người phát ngôn Bộ ngoại giao đã đồng ý cho phép Hoa kì được tự do nghiên cứu hạt nhân. Đây là một bước tiến mới trong quan hệ với Hoa Kì.


- Bộ quốc phòng công bố những tài liệu cho thấy đảo Hải Nam là của Việt Nam. Hoàng Sa tiếp tục được đầu tư để trở thành quân cảng lớn nhất Châu Á. Hôm qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao TQ yêu cầu chúng ta tôn trọng chủ quyền hải đảo và luật biển quốc tế. Được biết tuần trước, Trung Quốc lên tiếng vì việc tàu đánh cá của ngư dân ta đâm chìm tàu chiến TQ.

- Bộ trưởng bộ ngoại giao vừa tới Trung Đông để bàn về việc ổn định hòa bình ở khu vực này và cho biết sẽ dần rút quân vê nờ về trong vòng 2 tuần tới.


- Cảnh sát VN đã giải cứu hơn 10000 phụ nữ Trung Quốc trong một đường dây buôn bán phụ nữ lớn nhất từ trước tới nay và đang hỗ trợ hồi hương cho số phụ nữ này. Tuy nhiên quá trình hồi hương gặp rất nhiều khó khăn do các cô gái TQ đều muốn lấy chồng là người VN.

5. Bản tin nghệ thuật & thể thao


- Đái bậy ngoài đường trở thành mốt mới của giới trẻ toàn thế giới. Graffiti trở nên lỗi thời, giới nghệ sĩ chuyển sang chơi trò vẽ chữ lên tường phố bằng nước tiểu, còn gọi là "peeffiti".Ngoài ra đái bậy còn là một môn ưu chuộng của giới thể thao toàn cầu. Olympic Games có thêm các môn: Đái xa, Đái cao, Đái ba bước...


- Từ năm sau Hà Nội sẽ chính thức đăng cai Olympic mùa hè, môn nổi bật là bơi thi giữa phố cổ...Tuy nhiên, người dân phố Đại La có vẻ như không đồng tình với quyết định này. Mức lụt sâu trên Phố Đại La mùa hè năm ngoái đã làm cho sông Sen của Pháp phải ghen tị và vì thế, người Đại La muốn Olympic diễn ra ngay trên con phố than yêu của họ.

6. Bản tin địa lý & giải trí:

- Các thủ đô và thành phố lớn là phải có khói bụi mịt mù, đào đường lấp cống thường xuyên và ngập lụt mỗi khi trời mua để người dân thỏa sức bơi lội. Và giống như Hà Nội, Wasinton cũng sẽ cấm online game.

- Diện tích HN lại được mở rộng lần nữa. Bạn rất có thể gặp một cô gái H'mong mang hộ khẩu Hà Nội 9.

- Dép Lào, áo 3 lỗ và nón cối trở thành xu hướng mới của giới trẻ, sẽ tràn ngâp các sàn catwalk ở Paris và Milan.


- Vàng Anh đoạt giải Oscar cho thể loại film ngắn. Việt Dart giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất. Hoàng Thùy Linh giải thành tựu trọn đời.

- Bảo Thy lần đầu tiên đoạt giải Grammy với album Công chúa mặt ngựa.

- Trong buổi quảng bá album mới của mình, Lady Gaga đã phát biểu rằng :"Tôi là thím Hà của nước Mĩ".


- Thým Hà chính thức trở thành thần tượng mới thay thế các idol group ở Hàn Quốc. Thím Vũ Hà khi vừa đáp máy bay xuống sân bay quốc tế Incheon ở Seoul Hàn Quốc thì lập tức hơn 2 triệu fan cuồng nhiệt đứng chờ sẵn từ 2 tuần trước nhào tới bu lấy anh, giấm đạp lên nhau làm hàng trăm người chết và hàng ngàn người bị thương. Ngoài ra, sau khi anh rời khỏi sân bay trong vòng vây của hơn 1000 nhân viên bảo vệ, có rất nhiều fan ôm nhau khóc cho tới khi đột quỵ mà chết. Các bạn trẻ Hàn Quốc, Trung Quốc khắc lên trán câu nói bất hủ "Nếu thế giới phản bội thým Hà, chúng tôi sẽ phản bội thế giới".


7. Bản tin đầu tư, tài chính & kinh doanh

- Chính phủ Bình Cận Tập mâu thuẫn với Quốc hội Trung Quốc sâu sắc do tranh cãi về việc xây dựng đường sắt cao tốc nối Bắc Kinh - Thượng Hải - Quảng Châu nhờ vào vốn vay ODA từViệt Nam. Dự trù tổng số vốn vay sẽ vào khoảng 5.600 tỉ VNĐ, chiếm 80% GDP Trung Quốc.


- Cuộc cạnh tranh kéo dài cả thế kỉ giữa Coca Cola và Pepsi đã chấm dứt khi cả hai lần lượt bị mua đứt bởi Công ty Tân Hiệp Phát. Hàng loạt nhà hàng KFC bị thay thế bởi các cửa hàng Phở 24.


- Nike, Adidas tuyên bố phá sản vì ko cạnh tranh nổi và đã bị mua lại bởi Thượng Đình - thương hiệu giày VN này cho tới nay đã bán được 90 đôi.


CHOÁNG CUỐI TUẦN
























. (Dù hết sức chịu đựng nhưng mọi người cố gắng theo em nhé)






BÁC SĨ HỒ HẢI VÀ LÍ LUẬN VỀ MÂU THUẪN

Cây keo châu Phi là một loài thực vật có cách tự bảo vệ kỳ lạ nhất hành tinh. Bình thường thì chúng không độc nhưng khi bị những con dê đến ăn lá thì chỉ một lúc sau chúng sẽ tiết ra nhựa độc khiến dê không thể tiếp tục ăn được nữa. Nếu lũ dê cứ cố ăn thì sẽ chết sạch.

Lũ dê nhanh chóng thích nghi với điều đó, chúng chỉ ăn lá cây keo trong một thời gian ngắn, khi cây keo tiết ra chất độc thì chúng lập tức di chuyển sang ăn lá cây keo khác. Cứ như vậy, dê có thể ăn no lá keo mà không sợ ngộ độc.

Sau một thời gian, những cây keo phát minh ra một chiến thuật đặc biệt, chúng không chỉ tiết ra nhựa độc để bảo vệ mình mà còn tiết ra một mùi hương để báo động cho các cây khác. Khi các cây keo khác nhận được mùi hương đó thì ngay lập tức sẽ tiết nhựa độc. Do đó, lũ dê không thể ăn lá lần lượt các cây keo được nữa. 

Loài dê nhanh chóng tìm ra cách đối phó với cây keo, chúng nhận thấy rằng các cây keo báo hiệu cho nhau bằng mùi hương mà mùi hương thì lan tỏa nhờ gió. Thế là lũ dê liền tập hợp nhau ở cuối gió và ăn lá lần lượt những cây keo theo hướng ngược lên đầu gió. Chiến thuật đó rất đơn giản nhưng đã phá vỡ khả năng báo động cho nhau của các cây keo. 

Đến đây có ông bác sĩ Hồ Hải nhìn thấy, ông ấy liền nhào vô phán rằng: "...không chấp nhận đa nguyên, đa đảng tức là triệt tiêu mâu thuẩn, triệt tiêu đối lập. Nó đồng nghĩa với đi ngược lại các quy luật mâu thuẩn và đối lập.". Lũ dê chả hiểu gì sất, nhìn nhau be be. Ông bác sĩ mới bảo rằng: Cả đàn dê cùng ăn theo một hướng thế là vi phạm quy luật mâu thuẫn, triệt tiêu đối lập nên dê không thể phát triển được. Giờ phải thay đổi như vầy, con dê nào muốn ăn ở đâu theo chiều nào cũng được. Có con xuôi chiều gió thì cũng phải có con ngược chiều gió thì mới là đa nguyên, mới đúng quy luật mâu thuẫn chớ.

Đàn dê gõ móng be be ầm ĩ rồi tiếp tục ăn lá keo từ cuối gió lên đầu gió. Ông bác sĩ bực mình, tóm cổ một con dê lên đầu gió rồi bắt ăn lá keo. Con dê ấy cũng ăn, nhưng chỉ một lúc sau, cả đàn dê xông đến đến húc cả cho con dê kia lẫn bác sĩ Hồ Hải một trận nhừ tử. 

Ông bác sĩ thương tích đầy mình thất thểu ra về, dọc đường gặp một gã chăn dê liền kể chuyện xảy ra. Gã chăn dê mới bảo rằng: Ông ơi, chỉ khi nào cây keo không tiết nhựa độc hoặc dê không sợ nhựa độc của cây keo thì lũ dê mới có thể ăn cây nào cũng được. Chứ giờ mà bắt chúng ăn kiểu ấy thì chỉ có chết cả đàn thôi.

Bác sĩ Hồ Hải nghĩ đi nghĩ lại mãi chả hiểu gã chăn dê nói gì liền viết bài (hình như) có tiêu đề là "Đàn dê tự đào hố chôn mình vì vi phạm quy luật mâu thuẫn" rồi đăng lên blog. Người hâm mộ vô coi, khen hay ào ào...

Nguồn: Nhặt trên Net - Kiến Vàng

KHI CON NGƯỜI BÁN RẺ TÂM HỒN CHO MỘT CHIẾC IPHONE

Chiếc điện thoại đối với giới trẻ bây giờ hóa ra chỉ là một món trang sức sở hữu theo phong trào, chứ chẳng còn là thiết bị liên lạc cộng với những chức năng ứng dụng khác nữa.


Từ khi ra đời, iPhone đã trở thành một hình mẫu về công nghệ. Các hãng cố gắng chạy đua để cạnh tranh với chiếc điện thoại đến từ Apple này. Trong khi đó, người tiêu dùng, từ già đến trẻ rất nhiều người coi iPhone là món đồ chơi công nghệ cần phải có. Việc sở hữu iPhone, theo cá nhân tôi hoàn toàn không có gì là xấu. Suy cho cùng, đó cũng chỉ là một chiếc điện thoại giàu tính năng và ngoại hình đẹp đến từ một tập đoàn lớn trên thế giới. Vấn đề chỉ thực sự nảy sinh khi bạn cố gắng sở hữu nó chỉ vì lý do “điện thoại đẹp” hay “ai cũng dùng iPhone, mình cũng phải có”. Và đó cũng chính là câu chuyện tôi đã vướng phải với cô bạn gái, hay nói đúng hơn là bạn gái cũ của mình.

Tôi năm nay 27 tuổi, hiện đang làm tại chi nhánh của một ngân hàng. Vị trí tôi đang làm việc cho phép tôi sở hữu mức lương rơi vào khoảng 18 đến 20 triệu Đồng, mức lương tạm gọi là đủ sống ở cái xứ thủ đô đầy bon chen, cũng như tích góp thêm được chút ít mỗi tháng. Trong khi đó, người yêu tôi sinh năm 93, hiện đang học năm thứ hai khoa tiếng Anh ở một trường đại học ở Hà Nội. Một ngày nọ, người yêu đề nghị tôi mua cho cô ấy một chiếc điện thoại.

Tôi lấy làm ngạc nhiên. Chắc chắn tôi sẽ ngay lập tức đồng ý với bạn gái và mua cho cô ấy một chiếc điện thoại nếu như lúc ấy, cô ấy chưa có điện thoại để dùng. Dĩ nhiên tôi hỏi lại: “Em muốn điện thoại mới để làm gì?” Cô trả lời không chút ngập ngừng: “Ở lớp em ai cũng dùng iPhone rồi, em chẳng thích con Galaxy Y này nữa đâu. Em thích iPhone 5 cơ.”

Vậy là rõ rồi. Em muốn đổi điện thoại đơn giản chỉ vì bạn bè em ai cũng dùng điện thoại đẹp, xịn, trong khi em phải dùng chiếc máy rẻ tiền mà bố mẹ em mua cho, phần thưởng khi em vào đại học. Em muốn mình phải sở hữu những món đồ mới, thời thượng nhất để không phải e dè khi rút điện thoại ra nghe hay nhắn tin. Tôi bèn hỏi tiếp: “Thế anh lấy tiền đâu để mua iPhone 5 cho em bây giờ?” Cô ấy nguýt: “Một tháng anh làm ra hơn hai chục triệu, chẳng nhẽ không bỏ ra được 15 triệu mua cho em một chiếc iPhone?”

Tôi biết bạn gái mình còn trẻ, chưa hiểu hết được giá trị của đồng tiền, nhất là khi việc ăn học vẫn còn để bố mẹ cô ấy lo, thế nhưng tôi cũng chưa thể nghĩ rằng cô ấy có thể suy nghĩ một cách nông cạn đến mức coi việc bỏ 15 triệu ra mua một chiếc điện thoại lại dễ như trở bàn tay. Tôi chuyển hướng: “Tại sao lại cứ phải là iPhone? Em hoàn toàn có thể mua những chiếc smartphone khác có cùng chức năng mà rẻ hơn iPhone nhiều mà.” “Cái anh này chẳng biết gì cả, mua điện thoại khác thì còn nói chuyện gì nữa? Bây giờ giới trẻ chuẩn mực là phải dùng iPhone, mấy cái điện thoại khác đều là nhà quê hết!”

Ồ, thế hóa ra bây giờ tôi cũng là nhà quê cơ đấy! Chiếc điện thoại đối với giới trẻ bây giờ hóa ra chỉ là một món trang sức sở hữu theo phong trào, chứ chẳng còn là thiết bị liên lạc cộng với những chức năng ứng dụng khác nữa. Tôi nghiêm khắc: “Anh không đáp ứng được nhu cầu của em. Nếu mua điện thoại giá chừng 7 8 triệu đổ xuống thì anh hoàn toàn có thể đồng ý, còn iPhone đối với anh không phải là thứ muốn mua là được. Nếu em muốn mua iPhone 5, em hoàn toàn có thể tự kiếm tiền để mua, anh sẽ giúp một khoản.”

Ngay lập tức bạn gái tôi vùng vằng, mặt sưng mày sỉa, không nói thêm với tôi câu nào. Điều này thực ra tôi đã đoán được ngay từ khi mình trả lời không đồng ý với cô ấy. Tôi lặng lẽ đưa bạn gái mình về nhà.

Những tưởng mọi chuyện sẽ trôi qua và cuộc sống của chúng tôi sẽ trở lại bình thường. Ngờ đâu một ngày em hẹn tôi ra quán café và đề nghị chia tay. Chia tay? Vì sao? Em không trả lời. Trong đầu tôi lờ mờ nhận ra, rất có thể tôi bị “đá” là vì tôi từ chối lời đề nghị mua iPhone cho bạn gái. Tôi bèn hỏi: “Thế em vẫn muốn mua iPhone 5 phải không?” Em im lặng. Từ trước đến giờ, tôi dám chắc chắn rằng đây là lần đầu tiên tôi từ chối đòi hỏi của người yêu. Tôi lên tiếng: “Ừ, nếu đó là lựa chọn của em thì chúc em hạnh phúc”, rồi tôi trả tiền café cho cả 2, sau đó ra về một mình.

Nghĩ lại, tôi vẫn chưa hiểu vì sao chỉ một chiếc điện thoại lại khiến cho người yêu của tôi hành xử một cách hết sức kỳ lạ như vậy. Rốt cuộc hành động của tôi là đúng hay sai? Tôi là một thằng ích kỷ, hay thật sự là bạn gái tôi đã nhiễm thói đua đòi từ lúc nào không biết?

Theo GENK

MỘT ĐẢNG CÓ PHẢI LÀ TAI HỌA? ĐA ĐẢNG LÀ ƯU VIỆT?

Điều 4 Hiến pháp năm 1992 là một trong số ít điều được dư luận quan tâm. Không chỉ người Việt Nam ở trong và ngoài nước quan tâm, mà nhiều người mang quốc tịch các nước cũng rất quan tâm.


Đã có một số ý kiến đề nghị bỏ Điều 4 Hiến pháp năm 1992. Lập luận, lý giải thì dài, nhưng nói tóm tắt lại một ý chung của các ý kiến đó cho là nếu một Đảng duy nhất lãnh đạo thì không khắc phục được quan liêu, lãng phí, tham nhũng, tha hóa và như vậy thì đất nước chậm phát triển, thậm chí không phát triển được. Và họ cho rằng, bỏ Điều 4 để mở đường cho hình thành và phát triển đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, tạo điều kiện cho đất nước phát triển nhanh...

Tôi sẽ không tranh luận khía cạnh chính trị mà chỉ xin tiếp cận vấn đề từ một góc độ khác, chủ yếu từ thực tiễn.

Vào năm 1960, trên những tiêu chí cơ bản, trình độ phát triển của Trung Quốc và Ấn Độ cũng ở cùng một cấp độ (cận trên, cận dưới của một cấp độ phát triển). Hơn 50 năm sau, vào năm 2012 Trung Quốc đã vượt xa Ấn Độ. Điều này ai cũng biết, về tổng GDP, về GDP bình quân, về sức mạnh quân sự, về khoa học công nghệ…

Tại sao? Ở đây có nhiều nguyên nhân (nhân chủng học, tôn giáo, lịch sử, điều kiện tự nhiên, tài nguyên…), nhưng chắc chắn trong đó có nguyên nhân thuộc về thể chế chính trị. Ấn Độ thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, tam quyền phân lập… Trung Quốc lựa chọn thể chế chính trị nhất nguyên do Đảng Cộng sản Trung Quốc - lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Cũng xin lưu ý thêm, những giai đoạn phát triển nhanh, rực rỡ nhất của Hàn Quốc, Đài Loan đều do một đảng lãnh đạo Nhà nước và xã hội...

Do đó, nếu đổ mọi lỗi lầm, tai họa cho một đảng duy nhất lãnh đạo thì khó tìm ra lời giải có sức thuyết phục cho các trường hợp nêu trên.

Một đảng lãnh đạo chưa phải là sai lầm và đa đảng không hẳn là ưu việt.

Theo tôi, vấn đề nằm ở câu nói bất hủ của Lê Lợi:“Đất nước thịnh vượng tất cả ở việc cử hiền/ Người làm vua thiên hạ phải lo việc đó trước tiên”.

Câu nói của Lê Lợi đúng với mọi chế độ chính trị và đúng ở mọi thời đại, từ xưa tới nay và từ nay về sau.

Trích đăng từ QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN


______________________________

THÁI ĐỘ CĂM GHÉT TRUNG QUỐC ĐANG LAN RỘNG TRÊN TOÀN THẾ GIỚI

Bất chấp việc Trung Quốc chi nhiều tiền của cho nỗ lực tuyên truyền và quảng bá nhằm cải thiện hình ảnh trên trường quốc tế, thái độ tiêu cực về nước này vẫn đang có chiều hướng lan rộng trên thế giới.



Đó là nhận định của ông David Shambaugh, giáo sư khoa học chính trị và các vấn đề quốc tế tại Đại học George Washington (Mỹ), trong bài bình luận đăng trên báo The New York Times hôm 18-3.

Bị ghét từ Âu sang Á

Dẫn nguồn kết quả khảo sát của Trung tâm Nghiên cứu Pew và đài BBC, tác giả bài viết cho rằng người châu Âu có cái nhìn tiêu cực nhất đối với Trung Quốc trong một thập kỷ qua nhưng thái độ này giờ cũng xuất hiện ở châu Á và châu Mỹ. Tại châu Âu, ngay cả quan hệ Trung Quốc - Nga cũng đang có dấu hiệu căng thẳng: Trên bề mặt dường như 2 cường quốc này có nhiều điểm hài hòa về thế giới quan và lợi ích nhưng bên dưới lại tích tụ những nghi ngờ lẫn nhau, những va chạm ngày càng tăng về thương mại, mua bán vũ khí, vấn đề nhập cư và sự cạnh tranh chiến lược ở khu vực Trung Á.

Danh tiếng của Trung Quốc cũng đang bị xói mòn ở Trung Đông do sự ủng hộ của nước này dành cho các chế độ Syria và Iran. Ngay cả tại châu Phi, hình ảnh của Bắc Kinh đang xấu dần trong mắt người dân bản địa trong 3 năm trở lại đây bởi làn sóng doanh nghiệp Trung Quốc kéo sang đó khai thác tài nguyên vô tội vạ và sự ủng hộ của nước này dành cho các chính phủ không được lòng dân.

Tại châu Mỹ, mối quan hệ Trung Quốc - Mỹ cũng đang gặp rắc rối bởi sự cạnh tranh và sự mất lòng tin ngày càng tăng giữa hai bên. Những tranh cãi mới đây về vấn đề tấn công trên mạng càng khiến mối quan hệ này thêm căng thẳng. Trong khi đó, tại châu Á, quá trình hiện đại hóa quân sự và bành trướng bằng “sức mạnh cơ bắp” đã làm hoen ố hình ảnh của Bắc Kinh trong mắt các nước láng giềng.

Bắc Kinh cần cải thiện nhiều

Theo bài viết, hình ảnh đang sụt giảm của Trung Quốc đã đặt ra không ít thách thức và khó khăn về đối ngoại cho tân Chủ tịch Tập Cận Bình. Trung Quốc cần làm quen việc đối mặt với sự hoài nghi và những va chạm ngày càng tăng nếu muốn trở thành một cường quốc toàn cầu. Ngoài ra, nước này nên phản hồi những chỉ trích từ bên ngoài một cách thực chất hơn, thay vì chỉ bác bỏ chúng hoặc đáp trả bằng những chiến dịch quan hệ công chúng không có sức thuyết phục.

Theo tác giả, có nhiều bước đi mà Trung Quốc có thể thực hiện ngay để cải thiện hình ảnh của mình trong mắt cộng đồng quốc tế, như mở cửa thị trường, giảm thặng dư thương mại, bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ, hạn chế trợ cấp cho hoạt động đầu tư ra nước ngoài và xuất khẩu, phê chuẩn và tuân thủ các công ước quốc tế. Về mặt đối ngoại, Bắc Kinh nên tham gia các cuộc đàm phán đa phương theo khuôn khổ Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) để giải quyết các tranh chấp ở biển Đông, tìm giải pháp cho vấn đề quần đảo Điếu Ngư/Senkaku ở biển Hoa Đông thông qua đàm phán với Nhật Bản, gây sức ép lên CHDCND Triều Tiên và Iran để hai nước này chấm dứt chương trình hạt nhân của mình.

Ngoài ra, Trung Quốc còn cần minh bạch hơn nữa trong các chương trình viện trợ nước ngoài và ngân sách quân sự, đồng thời tôn trọng sự nhạy cảm ở các nước phát triển trong quá trình khai thác tài nguyên thiên nhiên của họ. Tóm lại, tác giả cho rằng việc thực hiện những bước đi trên còn hiệu quả hơn chiến lược chi nhiều tỉ USD cho các nỗ lực tuyên truyền ở nước ngoài mà Bắc Kinh đang thực hiện.

HOÀNG PHƯƠNG (NGƯỜI LAO ĐỘNG)