Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

THẸN KHÔNG?

Các "Tiến sĩ giấy" ở Việt Nam có thấy ...thẹn không?

Có một thời mình hãnh diện tự hào lại pha chút gì sung sướng mỗi khi có dịp "chém gió" với mấy người bạn là dân Đông Nam Á.

Mình khoái nhất khi "chém" với họ. Nước tôi tuy từng "chiến" với tất cả các nước lớn nhất, mạnh nhất thậm chí là giàu nhất thế giới nhưng các bạn đừng có nghĩ người Việt chúng tôi thuộc tạng "vai u thịt bắp, mồ hôi dầu" chỉ biết mỗi "chiến" và vác đất đắp đê làm thuỷ lơi đâu nhé!

Hi..hi...! Người Việt Có lẽ chỉ trừ số ít người vớ vẩn như mình ra Thì phần đa, toàn là những người giỏi giang thông tuệ, tài trí hơn người. Nếu không phải là những nhà "ngâm cứu" khoa học thì tất cũng là những văn nhân nho nhã!

Nghe mình khoan khoái "chém" như vậy.M ấy ông bạn ngoại quốc người xứ Á Đông - Ông thì tóc đen quăn tít, môi dày, mắt trắng. Ông thì giống hệt người xứ ta nhưng nét mặt lúc nào cũng hiền lành lỏn lẻn - Cứ gọi là dỏng tai lên vừa nghe vừa thở phì phò ra chiều thán phục!

Họ thán phục là đương nhiên. Bởi từ rất lâu không hiểu nguồn cơn từ đâu mà cả họ, cả ta đều mặc nhiên coi Việt Nam là "Anh" và coi nước họ là "Em".

Họ là công dân các xứ Ai -lao và Căm-pôt ấy mà!

Thấy họ phục người nước mình quá, mình càng say sưa kể ra các con số: Theo thống kê của các ngành quan trọng, chỉ tính đến năm 2012, Việt nam đã có tới 24.000 ông tiến sỹ. Trong đó có trên 9000 giáo sư và phó giáo sư.Còn các loại dưới tiến sỹ như thạc sỹ, kỹ sư, cử nhân "lèng èng" như "anh em mình" đang ngồi "hóng" ở đây thì cứ gọi là nhiều đến mức..."chém đầu đến mẻ đao" cũng không hết !

Hi..hi..!

Bữa nay, ngẫu nhiên mình lò mò đọc được bản tin dưới đây. L.B tự nhiên thấy giật mình chột dạ. Mình chột dạ vì mình lo nếu gặp lại mấy ông bạn thân mến kia họ bỗng tự nhiên, thật thà nêu câu hỏi: Người ở xứ "lạc hậu" chúng “Em" có được cái sáng chế ô tô điện chạy trên mặt đất vừa đẹp lại sang, vừa tiết kiệm nhiên liệu, vừa sạch sẽ môi trường, đặc biêt lại rẻ như "tình cho không biếu không" hợp với túi tiền của đa số người có chút dư be bé đã là sung sướng lắm! Ở Việt Nam các "Anh" tiến sỹ giáo sư nhiều như nước sông Cửu long chắc có lẽ sáng chế phải ở cỡ...trên trời nhưng vì lẽ gì mà các "Anh" cứ giấu ?!

Mình - L.B phải biết nói thế nào đây ?

Bởi "chém" thì đã "chém" rồi !

Bởi "sướng" thì cũng đã "sướng" rồi !

Chả lẽ MÌNH đành nói: 24 NGÀN TIẾN SỸ VÀ 9000 GIÁO SƯ tài giỏi của nước tôi:

Chỉ giỏi bắt bẻ lý lẽ khi “cãi lý” với nhau.

Chỉ giỏi túm áo túm lưng chèn lấn chỗ tiến của nhau trong các cục, vụ, viện.

Chỉ giỏi đăng đàn tung hoả mù rối tinh vừa nhằm “trấn yểm” anh nọ chị kia, vừa có dịp cho thiên hạ “biết người biết tiếng”…

Tóm lại họ giỏi đủ thứ.

Nhưng, cho đến bây giờ hình như họ rất tự hào vì có họ mà Việt Nam của chúng tôi chưa phải sang nước khác để…mua tăm!

Hi..hi..!

Hu..hu !


Nguồn: LÊ BÌNHLB 

KHÔNG THAY ĐỔI THÌ NGUY!

PetroTimes - Theo một con số được công bố ở Bản tin Thời sự của Đài Truyền hình Việt Nam, thì hiện nay cả nước có 72.000 cử nhân và thạc sĩ thất nghiệp.

Nghe mà thấy choáng!

Nhưng tôi đồ rằng, con số này là không chính xác. Nếu bây giờ tính được số cử nhân, thạc sĩ phải đi làm các ngành, nghề như chạy xe ôm, làm “osin”, làm các công việc tạp vụ hoặc lao động phổ thông - những loại công việc có khi người mù chữ cũng làm tốt thì có lẽ con số còn cao hơn thế nhiều.

Rồi ở nước ta, lại có đến 1.569 giáo sư và 8.884 phó giáo sư, 12.000 tiến sĩ và số giáo sư ở Việt Nam có các công trình nghiên cứu hằng năm không nhiều hơn một trường đại học của Thái Lan thì mới thấy thảm cảnh cho đội ngũ “có học hàm, học vị” ở Việt Nam. Xin nhớ rằng, 70% giáo sư, phó giáo sư ở Hà Nội, nơi có điều kiện thuận lợi cho công tác nghiên cứu khoa học.

Bao năm nay, chúng ta đã nói mãi về chuyện đất nước ta đang “thừa thầy, thiếu thợ”. Thật ra, câu này cũng chưa đúng bởi lẽ đội ngũ thầy cho ra thầy của chúng ta vẫn đang rất thiếu.

Nhưng rõ ràng rằng, người ta ngày càng đổ xô đi học đại học và hy vọng tấm bằng đại học sẽ là cánh cửa để mở ra con đường tiến thân. Đây là một quan niệm cực kỳ sai lầm.

Nói về sự học, từ xưa đến nay chỉ có câu “Nhân bất học bất tri lý” - Không có học thì không biết lý lẽ phải, trái. Còn về chuyện tiến thân thì lại có câu “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh” - Có nghề giỏi thì sẽ vinh danh được.

Sở dĩ cứ phải xô nhau đi học đại học ấy là bởi vì chính sách tuyển chọn người của chúng ta không coi trọng về chất, mà coi trọng về… “ảo”. Cái ảo ở đây chính là tấm bằng đại học.

Nếu lựa chọn cán bộ mà cứ phải dựa vào việc người ấy có tấm bằng đại học hay không thì thật chí nguy. Bởi việc học của chúng ta đang có quá nhiều vấn đề. Nào là chuyện học hành gian dối, rồi “đổi tình lấy điểm”, “đổi tiền lấy bằng”, rồi chuyện học hộ, thi hộ. Thậm chí, học sinh đến lớp 5, lớp 6 mà còn không biết đọc, biết viết… Ấy vậy mà người ta vẫn cứ lấy bằng tốt nghiệp, lấy tiêu chí đại học để đánh giá một con người.

Ở nhiều cơ quan, không có bằng đại học thì thậm chí còn không được lên lương, không được đề bạt cho dù có giỏi đến mấy. Để “quy chuẩn hóa cán bộ”, người ta nảy ra cái gọi là đại học tại chức.

Thật ra, đại học tại chức không có lỗi, mà nên mở. Nhưng đối tượng tuyển chọn cho đại học tại chức cần phải xem xét lại. Thậm chí, đại học tại chức chỉ nên mở để bổ sung kiến thức cho những người làm việc giỏi, có tài và hoàn toàn có đủ khả năng, trình độ để phát triển nhưng chưa được đi học cơ bản nên cần phải bổ sung kiến thức. Đằng này, khối người đã làm gì có chức mà vẫn học tại chức vì ra trường thất nghiệp bèn học luôn.

Vui tí nào: LÀM GÁI NGOAN HAY GÁI HƯ?


(Petrotimes) - Good girls go to heaven, bad girls go everywhere! Gái Ngoan thì được lên thiên đường! Gái Hư thì được đi khắp nơi! Em chọn đi, Tthiên đường hay khắp nơi?

Gái Ngoan là phải biết vâng lời! Bé thì vâng lời cha mẹ, ông bà! Lớn thì vâng lời thầy cô, sếp! Lấy chồng vâng lời chồng, mẹ chồng! Có con thì vâng lời con cái! Gái ngoan không được cãi! Gặp chuyện sai cũng phải nhẹ nhàng, từ tốn, dịu dàng giải thích, phân tích. Rồi thời gian sẽ minh chứng đúng sai! Cãi à? Là gái hư mới hay cãi!

Gái ngoan đi đâu thì đi, tối phải ngồi nhà! Đi thưa về gửi! Xin phép đi mà không được đi thì ở nhà! Không được vùng vằng, không được lý sự! Gái ngoan chọn vâng lời và sống vừa vặn với mong muốn của tất cả mọi người!

Gái ngoan yêu cũng phải trong sáng! Yêu nhau nhiều nhất cũng chỉ hôn nhau. Mà hôn nhau thì cũng phải vào chỗ khuất mới được hôn! Thể hiện tình yêu chốn đông người chỉ có lũ gái hư mới vậy!

Gái ngoan chắc chắn lấy được chồng! Bởi thế nào cha mẹ chả sắp đặt được một nơi chốn cho cô ấy chứ! Với những cô gái biết vâng lời như thế các đại gia (trưởng) hẳn sẽ thích mê!

Em chọn làm Gái Ngoan hay Gái Hư?

Tôi muốn em hãy là gái hư!

Là Hư chứ không phải là Hỏng!

Là Hư vừa phải chứ không phải hư đốn!

Là em biết nghe lời chứ không phải biết vâng lời! Nghe lời cha mẹ và người lớn rồi tuỳ việc đúng sai mà chọn làm hay không làm!

Sống biết điều với mọi người chứ không phải sống vừa lòng mọi người!

Sẵn lòng nổi loạn một tí nếu lòng muốn nổi loạn! Miễn là điều đó không tổn hại đến ai!

Gái hư không chọn thiên đường để tới mà biến những nơi mình tới thành thiên đường, biến chính bản thân thành thiên đường với ai đó mình yêu!

Gái hư không chọn việc làm vui lòng đàn ông mà là sở hữu lòng đàn ông! Gái hư lấy chồng vì chính bản thân mình chứ không lấy chồng để vui lòng cha mẹ!

Gái ngoan có một cuộc đời sạch sẽ như lau như ly, một thời thiếu nữ rõ như sách giáo khoa! Gái hư thì khác, cuộc đời họ giữ rất nhiều bí mật! Không chừng có cả những bí mật động trời, những bí mật mà chẳng ai có thể tưởng tượng ra!

Chọn làm gái ngoan hay gái hư là tuỳ ở em thôi! Tôi chỉ là đề xuất em hãy làm gái hư để cuộc đời em thêm nhiều màu sắc! Bởi làm gái hư cũng cần

Phan Linh

BÁC NGUYÊN NGỌC NHƯ TÔI ĐÃ BIẾT

[email protected]

Nuối tiếc cho Nguyên Ngọc của một thời!

Anh hùng Núp ra đi, không còn ai để núp bóng, vậy nên háo danh, kiệt sức, hết tuyết, đổ đốn là những gì mà người ta thấy Nguyên Ngọc hôm nay.

Tre làng giới thiệu bài của Le Anpô:


Bác Nguyên Ngọc như tôi đã biết

Tôi lớn lên ở khu tập thể số 12 Lý Nam Đế, cái con phố nhà văn Chu Lai gọi là “phố nhà binh”. Bây giờ ngoài mấy cái vọng gác để biết đấy là cơ quan quân đội, còn thì con phố này toàn là cửa hàng bán máy móc vật tư tin học, mấy thằng chúng tôi từng lớn lên ở đó bảo nhau phải gọi là “phố Hàng Tin”. Khu tập thể nơi gia đình tôi sống gồm có mấy dãy nhà cấp bốn rất dài. Mỗi dãy nhiều gian, mỗi gia đình ở trong một gian rộng. Phía trước dãy nhà là cái lối đi nhỏ, bên kia lối đi là dãy bếp, mỗi nhà được một gian bếp be bé. Bếp gần nhau nhà gần nhau nhà ai nấu nướng món gì là hàng xóm biết ngay. Bố mẹ đi làm cả ngày, ngoài giờ học trẻ con chúng tôi tụ tập đánh bi đánh đáo, chơi tú lơ khơ, chơi trốn tìm, đứa nào không chơi thì tụ tập kể chuyện, chủ yếu chuyện ma. Một hôm tôi đang chổng mông bắn bi thì mấy đứa đang chơi cùng lại chạy đâu mất. Mãi sau chúng nó mới lò dò chui ra, mắt lấm lét nhìn theo một người đàn ông thấp bé sắp đi khuất vào dãy nhà phía sau, một thằng thì thào: “Ông Nguyên Ngọc đấy, ông ấy ghê lắm”. Hồi đó tôi đã học bài về “Đất nước đứng lên” ở trường, nên kính nể nhìn theo. Từ đấy tôi bắt đầu chú ý đến bác, kiểu như là hâm mộ người nổi tiếng. 

Nhưng người tôi hâm mộ lại rất khác người, ra đường cắm cúi đi, có ai chào mới trả lời, còn thì chẳng chào hỏi ai. Nhà bác đóng cửa im ỉm suốt ngày, con gái bác ngoài giờ đi học là bị cấm cung trong nhà, không ra ngoài chơi. Chỉ có vợ bác ra đường là niềm nở chào hỏi. Mẹ tôi bảo hồi trẻ bác gái ở miền nam bị quân giặc bắt tra tấn dã man, giờ vẫn hay đau yếu. Một lần cả nhà đang ăn cơm chiều, nghe tôi hỏi tại sao bác Nguyên Ngọc ít giao du với người trong khu tập thể, mẹ tôi bảo: “Úi giời, ông ấy khinh người chứ còn sao nữa. Ông ấy không cho con gái chơi với đám trẻ vì sợ bị hư hỏng”. Bố tôi gạt đi: “Kệ người ta, mỗi người mỗi cách sống, bàn tán linh tinh đến tai người ta lại mất lòng”. Mẹ tôi có vẻ phật ý vì sau đó bà nói lại: “Cả khu này người ta nói thế”. Lần khác lại thấy xôn xao không biết củi lửa thế nào mà bếp nhà bác Nguyên Ngọc bị cháy. Mấy nhà liền kề chỉ lo giữ nhà người ta, chẳng ai giúp chữa lửa. Cả khu tập thể chỉ có nhà văn Nam Hà với nhà văn Chu Lai chạy sang. Nhà văn Chu Lai trẻ hơn chạy đi chạy lại xách nước, hai tay hai xô. Nhà văn Nam Hà tuổi già hơn thì đứng hắt nước. Mẹ tôi bảo nhà văn Nam Hà với nhà văn Chu Lai cùng ở tạp chí Văn nghệ quân đội với bác Nguyên Ngọc, không giúp là người ta cười cho, chứ chắc gì các chú ấy nhiệt tình. Nghe mẹ tôi nói, bố tôi bảo anh em tôi: “Khu này toàn gia đình bộ đội, anh em đồng chí sống với nhau bao nhiêu năm, phải sống thế nào mọi người mới lờ đi như thế. Sau này các con ở đây hay ở đâu cũng phải có hàng xóm láng giềng, đừng để lúc gặp khó khăn mà không ai muốn giúp”. 

Sau sự kiện cái bếp nhà bác Nguyên Ngọc bị cháy, tôi không coi bác là thần tượng nữa. Hồi bác ấy về làm ở báo Văn nghệ, nghe bác T hàng xóm bảo bố tôi: “Tay ấy mà làm lãnh đạo thì khối thằng chết, đúng là nhất lé nhì lùn tam hô tứ rỗ”, tôi không hiểu tại sao. Bác giải thích: “Các cụ tổng kết những người mắt lé, lùn, răng hô, mặt rỗ là rất ghê gớm”. Bác T làm tôi nghĩ ngay đến dáng loắt choắt của bác Nguyên Ngọc. Lần bác Nguyên Ngọc tổ chức ý kiến trên báo Văn nghệ đánh ông Đặng Bửu, bố tôi bảo: “Bác T nói đúng thật”. Học xong đại học tôi đi làm, lấy vợ rồi ở riêng. Bố mẹ mất, căn hộ trong khu tập thể để chú em tôi. Hàng tuần về thăm bố mẹ, hoặc sau này ghé thăm vợ chồng chú em, đôi lần tôi thấy bác Nguyên Ngọc, vẫn cắm cúi đi, không thèm nhìn ai. Tôi chán thần tượng còn vì lâu quá chỉ thấy bác nói trên báo trên TV trong nước và nước ngoài, không thấy bác viết văn. Hồi mới lớn đọc tập 1 tiểu thuyết Đất Quảng của bác, tôi chờ tập 2, chờ mãi ba mươi năm chẳng thấy bác in tiếp. Đem chuyện này hỏi thằng bạn làm trong nghề văn, nó bảo ông Nguyên Ngọc hết tuyết rồi, còn gì mà viết. Ông ấy chỉ còn cái danh nhà văn ăn theo “Đất nước đứng lên”, “Đường chúng ta đi” thôi. Xong nó kể cho tôi nhiều chuyện về bác Nguyên Ngọc. Tôi nhớ nhất là chuyện trước khi bác Nguyên Ngọc về làm Tổng biên tập báo Văn nghệ, bác Đào Vũ Tổng biên tập vào miền nam mấy tháng liền. Để cho báo tiếp tục ra, các bác ở tòa soạn lập một nhóm gồm Võ Văn Trực Phó tổng biên tập, Hữu Nhuận Thư ký tòa soạn, Ngô Ngọc Bội Trưởng ban văn xuôi, cùng ký vào bản thảo để cùng chịu trách nhiệm. Truyện Tướng về hưu của anh Nguyễn Huy Thiệp in vào thời kỳ này. Thế mà về sau bác Nguyên Ngọc lại bảo khi bác ấy về làm báo Văn nghệ, thấy bản thảo truyện Tướng về hưu bị vứt vào sọt rác, bác ấy lấy ra cho đăng. Hôm mới rồi, thấy bác Nguyên Ngọc công bố cái Văn đoàn độc lập, tôi gọi điện hỏi thằng bạn, nó lại bảo: “Vào đấy chỉ đi kê ghế cho Nguyên Ngọc chứ văn chương gì”. Nó nói thế làm tôi lại nhớ đến câu nói lúc sinh thời bác T hàng xóm nhà tôi ngày trước: “Tay ấy mà làm lãnh đạo thì khối thằng chết”!

Lê Anpô 

ĐỪNG BAO GIỜ COI TRỌNG CON CHÓ HƠN CON NGƯỜI

Bảo vệ động vật là tốt, nhưng đừng bao giờ coi trọng con chó hơn con người. Một chia sẻ đáng để suy nghĩ của facebooker Hà Cao.

Vài năm trở lại đây, như có một cơn gió nào đó từ Mỹ và phương Tây thổi lại, đã có sự xuất hiện của một vài nhóm bảo vệ chó tại Việt Nam. Từ đó đã có những cuộc xung đột giữa những người bảo vệ và ăn thịt chó, người ta cãi nhau vì chó.

Một bên tin rằng chó là bạn, một bên cho rằng chó cũng chỉ là chó – tức động vật mà ta có thể ăn thịt.

Một bên cho rằng nếu một người cư xử tốt với chó, họ sẽ có tâm hồn và tình người cũng từ đó mà thắm thiết hơn. Rằng chó là bạn của con người mà ăn thịt nó thì chắc chắn đó là loại máu lạnh. Bên còn lại cho rằng ăn thịt chó chả liên quan gì đến quan hệ giữa người với người vì người là người, chó là chó. Và bênh chó tức là khinh người nghèo.

Bên nào cũng có lý do của mình cả.

Song, thực tế cho thấy tôi nghiêng về nhóm thứ 2 và rất hoài nghi về lý thuyết của những người bênh chó.

Trong những cơn gió của phương Tây, tôi thích những phong trào đấu tranh cho quyền con người như quyền hôn nhân đồng giới hay những vấn đề liên quan đến phân biệt chủng tộc, giới tính, trẻ em. Tôi không quan tâm đến quyền của chó dù tôi rất yêu chó. Tôi quan tâm và nghĩ đến quyền con người nhiều hơn. Tôi thấy đúng là chó là loài vật rất đáng yêu nhưng có lẽ hơi hài hước khi ta bảo vệ nó trong một xã hội mà quyền con người còn quá nhiều hạn chế, tồn tại.

Và với những gì tôi nhìn thấy, tôi không chắc chắn rằng những người ăn thịt chó thì tốt nhưng cũng rất ngờ vực cho những ai bảo vệ chó thì sẽ có tâm hồn và đối xử với con người tử tế hơn. Tôi không nghĩ vậy và cũng chả thấy điều đó trong đời sống.

Tôi chỉ thấy không ít người xem chó hơn con người, họ có thể cho con chó ăn thịt bò còn với con người thì không, họ tiếc. Tôi cũng thấy những kẻ sẵn sàng giết và đốt người chỉ để bảo vệ chó.

Tôi cũng thấy những kẻ xấu tính, hay ngờ vực con người, họ chuyển sang tin và sống cùng với chó vì họ tin rằng chơi với chó tốt hơn. Điều này cũng tệ hại như một ả đàn bà nào đó bị thất tình thì quay sang rủa xả loài người dù loài người chả có lỗi gì với họ và sự thất tình của họ không phải vì người ta thờ ơ mà chẳng qua những đòi hỏi của ả quá sức chịu đựng của ai đó. Kiểu như ả nào đó vì quá yêu bản thân mà không được người ta cung phụng như ý muốn (rất trời ơi), họ quay sang cay nghiệt với cuộc đời và cho rằng cuộc đời xấu tính. Đúng hơn họ mới chính là những kẻ xấu tính.

Tôi cũng thấy những người bảo vệ chó tấn công suồng sã, can thiệp thô bạo, vô cớ vào sở thích vô hại của người khác. Nó gần giống với việc xâm hại quyền tự do cá nhân vơi chiêu bài nhân đạo (cho loài chó). Bạn xem chó là bạn thì cứ việc chơi với chó còn ai ăn thịt chó là việc của họ, bạn can thiệp làm gì và lấy quyền gì để can thiệp? Cũng như với những người Ấn Độ giáo họ không ăn thịt bò vì với họ đó là vật thiêng trong khi chúng ta vẫn cứ ăn và họ cũng có nói gì đâu? Tôi thấy chính những bạn bảo vệ chó mới man di và rừng rú khi áp đặt niềm tin và văn hóa của mình lên người khác.

Không phải cứ cái gì của Mỹ hay phương Tây cũng đúng các bạn ạ và con người ấy mà, hơn nhau chăng ở chỗ tư duy ấy. Ấy là ta biết sử dụng tri thức ra sao chứ không phải dùng bừa. Tôi thấy có dấu hiệu các bạn đang dùng tri thức một cách bừa bãi đấy.

Và tôi cũng thấy không ít người ăn thịt chó có tâm hồn. Cơ bản tâm hồn ấy còn lớn hơn tâm hồn các cô đang bảo vệ chó. Ở chỗ họ rung động đúng nơi đúng việc, họ không rung động vặt, họ không ngồi khóc như cha chết khi xem phim Hàn Quốc để dành nước mắt cho những điều lớn lao hơn.

Ngữ xúc động vặt chỉ là thứ của nợ của đời, các cô yếu đuối mỏng manh như lá lúa, động tý nước đầy quần, thân các cô mà các cô lo chưa xong thì lo được cho ai? Hay chả lo được cho ai các cô lo cho chó (quá dễ) để được cái tiếng mình dồi dào cảm xúc?

Quan điểm của anh, anh chỉ tập trung lo cho quyền con người và dù rất yêu chó, anh cũng chưa có thời gian quan tâm đến quyền của nó.

Là chưa kể, có mấy đôi dở hơi trong làng báo vì bảo vệ chó mà tấn công người, lôi ông bà người ta ra mà chửi để bảo vệ chó làm anh ngứa mắt *** chịu nổi. Man di bỏ mẹ lên được cứ ngỡ mình văn minh. Động đến anh, anh bẻ răng cho chúng mày bú nhau bằng lợi chứ ở đó mà to mồm. Ngữ thần kinh!

Nguồn: 

ĐÁNG NỂ THẬT: SỰ TÔN NGHIÊM THIÊNG LIÊNG

(GDVN) - Bài văn mang tên "Sự tôn nghiêm thiêng liêng" của thí sinh tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc) đã đạt điểm tối đa và được coi là một bài văn mẫu để tham khảo.

Đề bài:

Đọc đoạn văn sau đây, làm bài theo yêu cầu.

Có một người xây dựng cơ nghiệp bằng hai bàn tay trắng, rồi trở nên giàu có. Ông đối xử hào hiệp với mọi người, nhiệt tâm với sự nghiệp từ thiện.

Một hôm, ông tìm hiểu ba gia đình nghèo, cuộc sống rất khó qua ngày. Ông cảm thông cho hoàn cảnh của mấy gia đình này, quyết định quyên góp cho họ.

Một gia đình hết sức cảm kích, vui vẻ đón lấy sự giúp đỡ của ông.

Một gia đình thì vừa do dự vừa tiếp nhận, nhưng hứa là nhất định sẽ hoàn trả lại.

Một gia đình cảm ơn lòng hảo tâm của ông, nhưng lại cho rằng đây chỉ là một hình thức bố thí, nên đã từ chối.

Yêu cầu bài làm:

(1) Tự chọn góc độ, tự xác định lập ý, tự đặt tiêu đề, không giới hạn về thể loại văn.

(2) Bài làm phải trên 800 chữ.

(3) Không được rập khuôn, không được sao chép

Bài làm:

Sự tôn nghiêm thiêng liêng

Nhà báo nổi tiếng Ai cập Heikal nói: Tôn nghiêm của con người còn có giá trị hơn cả tiền bạc, địa vị, quyền lực, thậm chí hơn cả sinh mệnh. Trên Bến xe Trung tâm New York Mỹ, khi mọi người bỏ tiền cho người lang thang hoặc nghệ sĩ lang thang, nhất định phải đối sử bình đẳng với họ. 

Khi họ biểu diễn, bên cạnh có đặt chiếc đĩa màu vàng hoặc chiếc mũ để nhận tiền của mọi người cho, nếu như bạn không thưởng thức biểu diễn của họ mà bỏ tiền vào đó thì sẽ họ từ chối, nếu bạn sau khi đã thưởng thức rồi mà không vỗ tay hoặc không có sự đánh giá gì, thì họ cũng không nhận tiền bạn cho. Bởi vì họ cho rằng: "Sự bố thí của bạn, sự tôn nghiêm của tôi, chúng ta đều bình đẳng cả". 

Cho nên con người sống trên đời này, cần phải đội trời đạp đất, phải ngẩng đầu ưỡn ngực, phải có tôn nghiêm.

Tôn nghiêm, là bộ mặt của con người, là thứ để được người khác chấp nhận. Đây không phải là sĩ diện, không phải là thứ lấy ra để khoe khoang.

Tôn nghiêm, là đạo đức và khí tiết, là một loại giá trị quan, là loại tinh thần tự lập tự cường; là thứ cảm nhận tốt đẹp được người khác tôn trọng và tin yêu đến từ lòng tự trọng tự yêu thương của chính bản thân mình. 

Tôn nghiêm là thiêng liêng bất khả xâm phạm, không thể bôi nhọ, chúng ta cần phải bảo vệ tôn nghiêm. Một con người nếu như mà ngay cả tôn nghiêm cũng không còn nữa, thì sự sống của họ tất sẽ rất ảm đạm, thậm chí không giá trị gì, con người đều phải mang theo lòng tôn nghiêm để mà sống. 

Có tôn nghiêm rồi, bạn mới có thể coi trọng bản thân mình, từ đó mà có yêu cầu nghiêm khắc và tiêu chuẩn cao cho bản thân mình, không vượt qua phạm trù quy định; có tôn nghiêm rồi, người khác mới kính trọng bạn, những việc bạn làm mới có ý nghĩa. 

Một con người, một dân tộc, làm thế nào mới có được tôn nghiêm, không thể chỉ dựa dẫm vào người khác, mà chỉ có thể dựa vào bản thân. Phải dựa vào tu dưỡng bản thân mình, dựa vào tinh thần "giàu sang mà không phóng đãng, nghèo hèn mà không rời đổi, uy lực không khuất phục được" toát ra từ trong xương cốt. 

THAM NHŨNG, ĂN CẮP VÀ NGHÈO ĐÓI

Café sáng thứ 7 (#26): Tham nhũng, ăn cắp và nghèo đói

1. Vụ hối lộ các quan chức ngành giao thông 80 triệu Yên của công ty JTC (Nhật Bản) để nhận các gói thầu liên quan đến đường sắt từ vốn ODA của Nhật Bản đang làm nóng dư luận. 14 quan chức và cựu quan chức ngành giao thông phải thực hiện giải trình liên quan đến các hoạt động quản lý đầu tư của các dự án mà JTC khai đã hối lộ.

Bộ trưởng Thăng triệu tập cuộc họp bất thường để chỉ đạo giải quyết vấn đề và báo cáo khẩn tới Chính phủ. Thứ trưởng Đông cấp tốc lên đường sang Nhật để xác minh danh tính các cán bộ nhận hối lộ. Có lẽ anh Thăng đã khá ổn trong việc xử lý tình huống đối với truyền thông trong nước. Nhưng trên phương diện quốc tế thì chả khác nào vạch áo cho người xem lưng.

Phát biểu trên báo chí, ông Nguyễn Mại - Cựu thứ trưởng Bộ KH&ĐT nói số tiền như vậy là chưa ăn thua, và còn nhiều “đồng chí chưa bị lộ”. Nói như ông này thì trẻ con cũng nói được. Đây là kiểu nói lấy được thường thấy ở các quan chức đã nghỉ hưu xứ An-nam. Nói cho ra vẻ quan trọng và sướng mồm thôi, chứ bảo ông ấy lấy cơ sở nào để nói và chỉ ra cách tìm các “đồng chí chưa bị lộ” thì chắc là tịt ngay.

Tham nhũng từ ngân sách và vốn vay phát triển kinh tế - xã hội của An-nam đã và đang là vấn đề “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Nó đã được những lãnh đạo cao cấp nhất xác định đây là quốc nạn.

Dĩ nhiên, với cơ chế tiền lương như hiện nay, quan chức không tham nhũng thì chỉ có cách cạp đất mà ăn chứ đừng nói gì đến việc sở hữu những khối tài sản khổng lồ như những “đồng chí” đã bị dư luận phanh phui lâu nay.
Có điều, những “đồng chí bị lộ” không thể “ăn” một mình được.

2. Cũng liên quan đến hối lộ, xuất hiện tài liệu nghi vấn “2,8 triệu USD đã gửi các cơ quan ở Hà Nội” “bôi trơn” trong dự án đô thị Sing Việt tại Tp.HCM. Từ Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến Trưởng ban Nội chính TW Nguyễn Bá Thanh cam kết sẽ vào cuộc để làm rõ thông tin hối lộ nêu trên.

Việc dùng tiền để bôi trơn trong các dự án đầu tư không còn là điều mới mẻ. Không chỉ có ở An-nam mà các nước phát triển, có sự kiểm soát chặt chẽ về tài chính cũng không ngoại lệ. Có điều ở An-nam, mối quan hệ trong việc nhận hối lội cực kỳ phức tạp. Và nó hình thành một “đường dây có tổ chức” như lời nói của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Ngón nghề “trạng chết chúa cũng băng hà” luôn được áp dụng triệt để trong đường dây tham nhũng có tổ chức. Những kẻ có nguy cơ lộ mặt luôn giữ những chứng cớ cần thiết để sẵn sàng tố cáo cấp trên nếu vụ việc bị lộ và họ không được cấp trên trong đường dây bảo vệ.

Ngoài ra, những nhằng nhịt trong mối quan hệ chính trị cũng làm khó cho việc phanh phui và xử lý tham nhũng. Sự việc tai nạn cầu treo Chu Va tại Lai Châu gần đây vẫn chưa được khởi tố là một ví dụ.

Thế nên, sự quyết tâm của các lãnh đạo cao cấp trong phòng chống tham nhũng e rằng khó có hiệu quả khi va phải bức tường kiên cố của “đường dây tham nhũng có tổ chức“.

Và câu chuyện đau đẻ chờ sáng trăng có lẽ vẫn tiếp diễn.

3. Cảnh sát Nhật vừa bắt giữ một tiếp viên của Việt Nam Airlines để điều tra về việc tiêu thụ đồ ăn cắp. Ngoài cô tiếp viên này, 1 cơ phó và 4 tiếp viên khác cũng bị điều tra. Cách đây không lâu, báo chí dẫn nguồn từ Nhật cho rằng, 40% tội phạm bên Nhật là người Việt Nam. Và tội phạm chủ yếu là ăn cắp.

Việc ăn cắp của người Việt không chỉ xảy ra ở Nhật, mà ở Đài Loan, Thái Lan, Hàn Quốc,… đều có những cảnh báo bằng tiếng Việt về việc đề phòng sự ăn cắp của người Việt. Có thể nói, đây là một nỗi nhục của quốc thể.

Ăn cắp vặt là một bản tính của người Việt, và được nâng lên một tầm cao mới trong nửa thế kỷ qua. Tính xấu, đáng ra phải được bài trừ. Nhưng đối với người Việt, những hành động ấy lại đang được cổ vũ, khuyến khích và cho rằng đó là sự năng động, khôn ngoan.

Thế nhưng, dư luận vẫn lên án gay gắt hành động của cô tiếp viên, và cho rằng cô này đã làm nhục quốc thể. Nhưng hãy nhìn lại, có ai trong xã hội An-nam này không ăn cắp? Và nếu bạn ở cương vị đó, bạn có thoát khỏi cám dỗ của vật chất khi những chi phí cho việc đảm bảo vị trí làm việc đó không hề nhỏ.

ĐỒ CON BÒ


Trên tờ Người Đưa Tin sáng nay có bài "CSCĐ truy đuổi xe máy, 4 người nguy kịch?" của tác giả Minh Hoàn và Văn Nguyễn. Bài báo nói về một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng ở TP Thanh Hóa làm 4 người phải nhập viện. Đáng lưu ý là các tác giả trên có lối giật tít và lối viết làm cho người đọc hiểu rằng, vụ tai nạn trên là do lực lượng Cảnh sát cơ động gây ra. 

Một cách khách quan nhất, tôi cho rằng các tác giả đã không trung thực và có thái độ xấu khi chĩa mũi nhọn vào lực lượng cảnh sát cơ động, đồng thời cổ súy cho các hành vi vi phạm luật giao thông.

Trước hết, đọc bài báo người ta thấy không có bất kể chứng cứ nào khả dĩ bằng hình ảnh, hay clip chứng minh lực lượng CSCĐ trên đuổi ba người vi phạm trên. Cách lý giải của phóng viên chỉ là kiểu "nghe nói", "người dân bức xúc cho rằng".v.v..Xin hỏi phóng viên, anh nghe ai nói và người dân đây là dân nào hay anh bịa?

Thứ hai, dù là ai đi nữa, bất kể là công dân Việt Nam hay công dân nước ngoài khi tham gia giao thông đều phải tuân thủ các quy định của pháp luật Việt Nam, trong trường hợp này là Luật giao thông đường bộ. Nếu là công dân tốt, tử tế thì họ phải chấp hành luật chứ sao lại chở 3? Nếu là phóng viên tử tế thì bổn phận của phóng viên là phải lên án cái xấu, ủng hộ cái tốt chứ sao lại có ý vu cáo CSCĐ vô căn cứ?

Xin nói thêm, CSCĐ nếu có truy đuổi thì cũng không sai, vì bổn phận của họ là giữ gìn trật tự. Việc phóng viên viện dẫn câu ất ơ: "Tôi đang ngồi trong nhà thi bỗng nghe một tiếng động mạnh, khi chạy ra đến nơi thì tôi nhìn thấy có một số lực lượng CSCĐ đi xe phân khối lớn có mặt tại đây, 5 người thì nằm la liệt ra giữa đường, hai chiếc xe máy nát bét phần đầu, một người sau đó tỉnh rồi cùng đưa các nạn nhân vào viên cấp cứu" nhằm cố gắng chứng minh CSCĐ truy đuổi và làm cho 3 người trên bị tai nạn là thể hiện sự thiếu hiểu biết về pháp luật, yếu kém về tay nghề, và đặc biệt là thiếu trung thực. Tai nạn xảy ra, nếu lực lượng CSCĐ có mặt tại đó, thì cũng không có nghĩa là CSCĐ đã truy đuổi, mà họ có truy đuổi cũng không sai.

Một bạn đọc với tôi phải thốt lên khi đọc bài rằng: "Đồ con bò"! Xin lỗi, các bạn đọc xong bài báo được trích dẫn nguyên vẹn dưới đây có thể đoán biết ai đang bị ví với con bò!

---------------------


Một số người dân cho rằng chiếc xe máy kẹp 3 đã bị tổ CSCĐ đi trên 2 xe phân phối lớn truy đuổi. Do hoảng sợ nên chiếc xe máy chạy với vận tốc cao đã đâm trực diện vào xe máy khác khiến 4 người nguy kịch.

Vụ tai nạn xảy ra vào khoảng 23h đêm 30/3 ở trước số nhà 288, đường Lê Thánh Tông, phường Đông Sơn, TP Thanh Hóa khiến 4 người (chưa rõ danh tính) bị trấn thương nặng.

Ảnh: Hiện trường vụ tai nạn.

Theo một số nhân chứng cho biết, vào khoảng thời gian trên, chiếc xe máy mang BKS 36L-968.83 chở 2 đang lưu thông với tốc độ cao khi đến địa điểm trên thì tông trực diện vào vào chiếc xe máy mang BKS 29X-894.60 (trên xe chở hai).

Cú tông mạnh đã khiến cả 5 người ngồi trên xe bị hất văng ra ngoài, 4 người trong số đó bị thương nặng, hai chiếc xe nát tươm phần đầu, bánh xe rơi ra ngoài.

Ảnh: Vụ va chạm khiến chiếc xe máy hư hỏng nặng.

Một người gần kể lại: “Tôi đang ngồi trong nhà thi bỗng nghe một tiếng động mạnh, khi chạy ra đến nơi thì tôi nhìn thấy có một số lực lượng CSCĐ đi xe phân khối lớn có mặt tại đây, 5 người thì nằm la liệt ra giữa đường, hai chiếc xe máy nát bét phần đầu, một người sau đó tỉnh rồi cùng đưa các nạn nhân vào viên cấp cứu”.

Ảnh: Nhiều người dân cho rằng CSCĐ đã truy đuổi xe máy.

Một số người dân vô cùng bức xúc cho rằng, nguyên nhân của vụ việc là do tổ CSCĐ đi trên hai xe phân khối lớn có đuổi theo chiếc xe máy kẹp 3, do quá hoảng sợ nên chiếc xe này chạy với vận tốc cao đã đâm trực diện vào chiếc xe lưu thông ngược chiều.

Ngay khi vụ việc xảy ra, CSCĐ đã cùng người dân gọi xe đưa các nạn nhân đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, trấn thương nặng.


CHÍNH QUYỀN PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM


Sáng ra đọc bài viết dưới đây mà thấy bực mình đến ngỡ ngàng.

Không bực mình sao được khi có cả một bộ máy chính quyền hùng hậu với đủ các ban ngành gắn bó keo sơn mà lại để cho một nông trại trồng cần sa mọc lên và phát triển giữa thành phố cảng.

Có phải do họ thiếu hiểu biết?

Có phải do họ thờ ơ, vô trách nhiệm?

Có phải họ biết mà lờ đi?

Thật khó tin là người ta không biết. Xin dành các câu hỏi trên cho các cấp chính quyền Hải Phòng. Để chuyện này xảy ra, chính quyền phải chịu trách nhiệm.
----------------------

Khó tin ‘nông trại’ cần sa giữa thành phố Cảng

Ông chủ vườn cần sa lớn nhất đất Cảng là đối tượng Đỗ Hải Nam sau khi bị bắt đã khai nhận có thể kích ứng cây trồng phát triển nhanh để thu hoạch sớm và cho ra những “sản phẩm” giống hệt “hàng” ngoại nhập. Tất cả đều được thực hiện theo một quy trình khép kín và cực kỳ hiện đại…

Ngỡ ngàng vườn cần sa trong nhà

Mặc dù đã xác định Đỗ Hải Nam (SN 1976, ở số 4/22/22 Miếu Hai Xã, phường Dư Hàng, quận Lê Chân, Hải Phòng) sử dụng ngôi nhà của mình để trồng cần sa, tuy nhiên đến khi khám xét lực lượng công an không khỏi bất ngờ với “nông trại” giữa thành phố trồng đủ loại từ cây giống đến cây trưởng thành và rất nhiều gốc cây đã thu hoạch cùng một “dây chuyền” chế biến thành phẩm cực kỳ hiện đại.

Theo như Nam khai nhận, cách đây mấy tháng trong một lần lên sàn ngồi nghe nhạc đã vô tình nhặt được túi hạt giống đem về gieo trồng theo quy trình được học trên mạng internet. Nam đã đầu tư số tiền vài chục triệu đồng để mua sắm trang thiết bị gồm: đèn chiếu sáng; máy đo nhiệt; máy quấn thuốc…

Ảnh: Đối tượng Đỗ Hải Nam

Tiếp đó, trong ngôi nhà 3,5 tầng được thiết kế vô cùng kín đáo của mình, Nam sử dụng toàn bộ tầng 2 và 3 để trồng với đủ loại từ cây giống đến cây trưởng thành và rất nhiều gốc cây đã thu hoạch. 

Nam bố trí khu vực nhà vệ sinh được dùng làm nơi “gơ” cây non. Ở phòng ngoài, Nam làm nơi để cây lớn chừng 20 – 30cm. Còn lại ở ngoài hành lang, Nam bố trí để cây trưởng thành chờ thu hoạch. Mỗi khu vực trồng loại cây ở mức nào được Nam bố trí hệ thống đèn chiếu sáng cùng với hệ thống ống thông nhiệt để điều chỉnh cho phù hợp. 

Trong khu vực nhà vệ sinh trồng cây non, Nam đặt hệ thống đèn có công suất 40 – 50W và hệ thống ống thông nhiệt để điều chỉnh theo đúng nhiệt độ của đồng hồ báo nhiệt được đặt sẵn trong mỗi phòng. 

Còn ở khu vực cây lớn hơn có hệ thống đèn có công suất lớn với nhiệt độ cao hơn. Đến khi thu hoạch, toàn bộ cành, lá và hoa được Nam đưa ra ngoài hành lang treo khô với hệ thống đèn chiếu sáng có công suất cực lớn.

Trong lúc khám xét nhà Nam, lực lượng công an còn phát hiện và thu giữ nhiều túi đựng mùn dừa cùng nhiều loại phân bón. Đỗ Hải Nam khai nhận đó là nguyên liệu được mua về dùng để trồng và chăm bón cho cây cần sa.

Chiêu độc biến… thành “cỏ ngoại”

ĐỪNG ĐỂ RA NGÕ GẶP TƯỚNG


Ông Cuông nói có lý.

[email protected] bê về cho anh em đọc và suy ngẫm.

Nguồn ở đây.

-----------

Bộ Công an muốn thêm Tướng: Đừng để ra ngõ gặp tướng!
“Tôi thấy ngày xưa, tướng rất ít, nhưng tướng ra tướng, người ta điều binh khiển tướng người ta gương mẫu, làm nghiêm lắm, bây giờ tướng thì nhiều tướng quá, nhưng không hiệu quả”, ông Cuông nói.

Dự án luật Công an nhân dân (sửa đổi) sẽ được đưa ra lấy ý kiến Quốc hội tại kỳ họp thứ 7 vào cuối tháng 5 tới đây. Trong đó, dự án này có đề xuất cho ngành công an thêm một cấp hàm Đại tướng dành cho Thứ trưởng thường trực và mỗi Tổng Cục một cấp hàm Trung tướng dành cho Phó Tổng Cục trưởng phụ trách, song song với hàm Trung tướng dành cho Tổng Cục trưởng hiện nay.

Cơ quan soạn thảo cũng đưa vào dự thảo quy định GĐ Công an thành phố Hà Nội, TPHCM mang cấp hàm Trung tướng. 3 thành phố trực thuộc TƯ khác là Hải Phòng, Đà Nẵng, Cần Thơ và 3 tỉnh có địa bàn rộng lớn, phức tạp là Thanh Hóa, Đồng Nai, Bình Dương được đề xuất cấp hàm Thiếu tướng dành cho GĐ Công an. GĐ Công an các tỉnh còn lại mang cấp hàm Đại tá.

Trao đổi với PV Infonet về việc thêm tướng trong dự án luật, ông Lê Văn Cuông, nguyên Phó trưởng đoàn ĐBQH tỉnh Thanh Hóa khóa 12 cho rằng nhà nước phong nhiều tướng quá nhưng phẩm chất và năng lực chưa tương xứng.

Ông Cuông cho biết: Ngày xưa những người mang quân hàm cấp tướng rất ít nhưng công việc hiệu quả, rất tốt, những người được đề bạt từ cấp tá trở lên được người dân rất trân trọng, rất quý và những người được phong hàm cấp tướng cũng rất tự hào, cố gắng phấn đấu để giữ gìn hình ảnh, danh dự của mình. Nhưng gần đây qua dư luận tôi thấy rằng nhà nước phong nhiều tướng quá, trở thành hiện tượng "lạm phát về tướng". Các cục, tổng cục đua nhau lên tướng. Trước đây, ở cấp tỉnh chỉ có cấp tá thôi, bây giờ cũng lên cấp tướng. Đề bạt tướng ồ ạt, theo kiểu phong trào như thế dẫn đến chất lượng không tương xứng.

“Việc Bộ Công an xin thêm quá nhiều tướng như báo chí đưa tin, tôi thấy đây việc này không cần thiết. Việc cần thiết bây giờ là cần đi sâu vào chuyên môn, nghiệp vụ vấn đề tu dưỡng đạo đức và phải có công lao mới được phong quân hàm, bây giờ quy định như vậy thành ra lãnh đạo nhiều quá, toàn cấp tướng, nhưng công việc vẫn vậy, thậm chí không hiệu quả”, ông Cuông nói.

Ông Lê Văn Cuông (Ảnh: Xuân Hải)

Ông Cuông nhận định: Dự án luật này còn phải đưa ra Quốc hội để xin ý kiến, tuy nhiên theo tôi vấn đề thêm tướng có lẽ nhiều đại biểu cũng không đồng tình. Ngoài ra, dự án luật này cần phải cân đối với lực lượng quốc phòng nữa, nếu không sẽ ảnh hưởng tương quan đến nhiều vấn đề.

“Tôi cho rằng không những không nên tăng số lượng cấp tướng mà cần giảm bớt đi so với hiện nay để cho tướng thì ra tướng, chứ tôi đi đâu cũng gặp tướng, cuối cùng không giải quyết được vấn đề gì mà còn gây ra những dư luận không tốt. Lên tướng thì thêm lương mà tiền thuế là do dân đóng góp chứ có phải tự nhiên mà có đâu, cần tập trung vào các vấn đề rèn luyện tư dưỡng đạo đức, phẩm chất cán bộ, năng lực chuyên môn hơn là việc phong cấp tướng, theo tôi việc phong tướng như vậy là không cần thiết”, ông Cuông nhấn mạnh.

Ông Cuông băn khoăn, dự án luật cũng đề nghị phong cấp trung tướng cho giám đốc công an 2 thành phố Hà Nội và Hồ Chí Minh, và một số tỉnh cũng đề xuất giám đốc công an tỉnh cũng là thiếu tướng rồi cấp tổng cục cũng đề nghị tăng nhưng hiệu quả công việc có tương xứng với cấp bậc anh được phong không?

“Tôi thấy ngày xưa, tướng rất ít, nhưng tướng ra tướng, người ta điều binh khiển tướng người ta gương mẫu, làm nghiêm lắm, bây giờ tướng thì nhiều, nhưng không hiệu quả. Theo tôi trước tiên hãy đi sâu vào chuyên môn nghiệp vụ để phát hiện những vấn đề tiêu cực, phòng chống tội phạm, những vấn đề nổi cộm trong xã hội để mà ngăn chặn đấy là việc cần quan tâm. Còn lên tướng thì công việc có gì khác không bởi khi anh có chức vụ quản lý thì anh vẫn lãnh đạo được công việc chứ không phải gắn tướng cho anh thì anh mới điều hành được”, ông Cuông cho hay.

Theo ông Cuông, song song với dự án luật Công an nhân dân sửa đổi thì dự án luật sửa đổi, bổ sung một số điều của luật Sỹ quan Quân đội nhân dân cũng có nhiều điểm mới và ông rất đồng tình với việc Bộ Quốc phòng sẽ giảm 3,1% cấp tướng so với hiện nay

“Tôi nghĩ rằng việc Bộ Quốc phòng giảm cấp tướng so với hiện nay như vậy là rất nghiêm, Chính phủ và Quốc hội cũng nên nghiên cứu giảm bớt số lượng cấp tướng, không nên tăng, để tướng ra tướng. Chứ nhiều tướng quá, ra ngõ là gặp tướng, như thế không có giá trị”, ông Cuông nói.

Xuân Hải

NỖI ĐAU TIẾNG VIỆT!

Nỗi đau tiếng Việt!

(Thethaovanhoa.vn) - Bức thư của nghiên cứu sinh Ngô Quang Vinh gửi từ Đại học Hitotsubashi (Tokyo, Nhật Bản) đăng tải trên trang Thethaovanhoa.vn hôm 29/3 đã khiến dư luận dậy sóng. Cơn sóng tức giận, tủi hổ trước thông tin cảnh sát Nhật đã phải mở các lớp học tiếng Việt do số vụ người Việt ăn cắp đồ ở nước bạn tăng mạnh.

1. Bức thư của nghiên cứu sinh (NCS) Ngô Quang Vinh mở đầu: "Sáng nay, tôi lên trường gặp giáo sư, một người gắn bó và yêu Việt Nam từ những năm cuối thập niên 1970. Như thường lệ, trước khi bắt tay vào công việc, hai thầy trò chào hỏi và trao đổi với nhau vài câu đầu ngày bằng tiếng Việt.

“Từ bản tin tối hôm qua đến nay, đài NHK và các đài khác của Nhật cứ đưa đi đưa lại tin bắt cô tiếp viên của Vietnam Airlines liên quan vào đường dây ăn cắp đồ ở Nhật, tôi và bà nhà tôi xem mà đau. Báo chí Nhật hết rùm beng nghi án quan chức JTC hối lộ, nay lại đưa đậm tin này. Mà cũng tại mấy bữa nay truyền thông chúng tôi không có tin hot nên những tin như thế này lại được chú ý đưa đậm...”, giọng thầy tôi nghèn nghẹn như trách móc các đơn vị truyền thông nước bạn."

Kế đó, NCS Ngô Quang Vinh cũng đưa ra thêm thông tin: "Trang Jiji Press vừa qua đưa thông tin rằng người Việt đứng đầu danh sách các vụ trộm cắp tại các cửa hàng, siêu thị. Số vụ phạm tội của người Việt ở Nhật Bản tăng đến 60% trong 9 năm qua (lên đến 1.118 người trong năm 2013)"

Trước thực trạng này “thay vì chỉ nhờ người Việt hỗ trợ ngôn ngữ, cảnh sát Nhật đã phải tiến đến mở liên tục các lớp học tiếng Việt cho nhân viên của mình”- ông Vinh cho biết.

2. Đây cũng không phải lần đầu, tiếng Việt được “xuất khẩu” một cách bất đắc dĩ. Trước đó, tiếng Việt cũng đã tràn ngập trong các siêu thị xứ Phù Tang qua tấm biển “Cấm ăn cắp vặt”. Rồi những dòng chữ tiếng Việt cũng len lỏi trên nhiều con phố ở Hàn Quốc với tấm biển: “Cấm vứt rác”. Còn ở Thái Lan, Singapore, những từ tiếng Việt xuất hiện nhiều nơi công cộng là: “Cấm lấy đồ thừa” (trong tiệc buffet)...

Hoàng tử Vương Quốc Anh William, ngôi sao bóng rổ Yao Ming và cầu thủ David Beckham cũng lần lượt học tiếng Việt. Mục đích của họ là phát thông điệp bảo vệ động vật tới Việt Nam, quốc gia tiêu thụ sản phẩm động vật hoang dã trái phép hàng đầu thế giới.

3. Cũng cần nhắc lại, trong suốt dặm dài lịch sử trên dải đất hình chữ S, tiếng Việt đã trải bao phen ngặt nghèo để tồn tại, giữ sức sống cho dân tộc. 

Trên tạp chí Nam Phong số 46 năm 1921 đăng bài viết của Phạm Quỳnh (người nổi tiếng với phát ngôn “tiếng ta còn thì nước ta còn”) về quá trình đấu tranh để gìn giữ tiếng Việt khi đất nước dưới sự cai trị của thực dân Pháp: “Gần đây tôi có vận động trong báo Tây – vì báo ta vô hiệu – để xin lấy chữ Quốc ngữ dạy các trường tiểu học và cho thi tốt nghiệp tiểu học bằng quốc ngữ…”

Còn nhà thơ Lưu Quang Vũ cũng từng kiêu hãnh trước ngôn ngữ dân tộc trong khói lửa chiến tranh: “Tiếng Việt ơi, tiếng Việt ân tình!”

Song ở thời điểm hiện tại, tiếng Việt còn “ân tình” không khi cảnh sát quốc gia khác bắt buộc phải học để xử lý tội phạm là người Việt?

Tiếng Việt có còn thiêng liêng không khi những dòng “cấm” bằng tiếng Việt xuất hiện ở một số nơi công cộng trên thế giới, để nhắc nhở những chủ nhân của thứ tiếng nói này phải biết tôn trọng những quy định chung?

Đã đến lúc, ta không thể khoác chiếc áo “tự tôn dân tộc” mà nhảy dựng lên khi thấy ai đó nói điều không tốt về mình. Lại càng không thể lấp liếm “một con sâu làm rầu nồi canh” khi một bộ phận người Việt kém ý thức đã làm xấu đi hình ảnh của cả cộng đồng.

“Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất”. Tiếng dân tộc còn đó, nhưng nay phải gánh chịu bao xót xa khi một bộ phận người nói tiếng Việt đã tự hủy hoại phẩm giá của mình …

Phạm Mỹ
Thể thao & Văn hóa

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Ô HÔ, TRANG HẠ


Thú thực, tôi là người đã từng mê đọc Trang Hạ và dành cho chị nhiều tình cảm quý mến bởi lối viết khá ấn tượng về chủ đề tình yêu, tình dục, rất mạnh mẽ, trần trụi và thật. 

Nhưng gần đây, văn Trang Hạ không còn như trước nữa, nó đang dần biến chất. Sự mến mộ chị giảm dần kể từ khi chị có những phát biểu khó nghe trên chương trình "Giai điệu tự hào" do VTV tổ chức. Đặc biệt, chị lại có tên trong cái gọi là "Văn đoàn độc lập Việt Nam" do Nguyên Ngọc cầm đầu. Đó thực sự là một nỗi thất vọng lớn.

Một bạn đọc của Tre Làng có nick Lê Anpo vừa gửi cho tôi một bài và nhờ đăng hộ. Thấy bài hay, lại đúng với suy nghĩ của mình nên tôi đăng lên để các bạn hiểu thêm về nữ văn sĩ Trang Hạ.
---------------

Ô hô, Trang Hạ! 

Ngó vào danh sách ban vận động Văn đoàn Việt Nam độc lập, thấy đứng thứ 50 là nhà văn, dịch giả Trang Hạ, nghĩ ngay ra là mình từng được ngắm bộ đùi của nữ nhà văn. Hổng nhớ năm nào, chỉ nhớ là hồi mình còn tập tọe đọc văn, thấy dịch phẩm “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”, mình cứ tưởng Trang Hạ hoặc Tào Đình “chỉ là con đĩ”, té ra truyện chỉ đĩ ở cái tên, chán hơn con gián! Bù lại trên blog Trang Hạ, mình tha hồ ngắm bộ đùi của nữ văn sĩ. Nghe nói hồ đó bà làm việc gì bển xứ Đài. Kiếm được cái xe phân khối nhớn, bà phóng đi ngắm núi ngắm sông của ông Trần Thủy Biển. Đi được một đoạn là bà dừng xe chụp ảnh “bốt” lên blog. Hồi đó blog của bà đầy ảnh bà đứng bên xe máy, bà ngồi trên xe máy, bà nằm trên xe máy. Ảnh nào bà cũng mặc áo ngắn tũn quần ngắn tủn để khoe bộ giò. Hồi ấy mình nghĩ chắc là bà tưởng bộ đùi giống bộ giò của Tống Mỹ Linh. Bạn mình ngắm đùi nữ nhà văn xong nó bảo: “Đùi nhà văn, chăn nhà trọ”, thằng khác lại ao ước giá mà có bộ đùi ấy làm chạc súng cao su bắn chim! 

Bẵng đi một dạo, có hôm đang ngồi quán cà phê thì thằng bạn cầm cuốn sách dí vào mũi: “Mày xem đùi rồi, giờ đọc văn đi!”. Nhìn vào bìa, thấy tác giả là Trang Hạ, sách “Những đống lửa trên vịnh Tây Tử”. Đem về nhà hăm hở nằm đọc, chán hơn con gián. Truyện chẳng ra truyện, tản văn nhì nhằng, thế mà vẫn có người bảo đấy là bức tranh của cảm xúc và suy nghĩ khiến người đọc không thể dứt khỏi. Từ đấy cạch, đã ngắm đùi rồi dứt khoát không đọc văn. Giống như về sau đã xem ảnh sếch của Lê Kiều Như rồi là mình dứt khoát không đọc “Sợi xích”. Mà cũng chẳng thấy nữ văn sĩ viết lách gì nữa, năm thì mười họa ló ra trên báo hay truyền hình nói năng oách xà lách rổn rảng rỗng tuếch. Cũng đúng thôi, người ta khen văn hoa học trò khen văn tác phẩm tuổi xanh là để khuyến khích, vì đấy là văn của học trò, văn của tuổi xanh. Hết tuổi học trò, hết tuổi xanh là hết tuyết. Hết tuyết thì nữ văn sĩ lập ngôn. Mình tiếc không được xem cái chương trình “Giai điệu tự hào” trên TV để nghe nữ văn sĩ nói, mình đọc trên giadinh.net.vn thấy viết thế này:

Nhà văn “ăn”… mắng!

Trên các diễn đàn đã có hàng trăm bình luận “sốc” liên quan đến các khách mời. Nhiều cư dân mạng còn thả cửa văng tục, chửi bậy để thể hiện sự bức xúc. Rất nhiều những bình luận kiểu như: “Không khác gì lấy pizza chấm vào mắm tôm. Người ta cảm thụ nghệ thuật phải đặt vào hệ quy chiếu của quá khứ, của lịch sử chứ …”; “Bài ca năm tấn hay như vậy mà nhà văn Trang Hạ nói làm tôi quá thất vọng”…

Những năm tháng ấy cả dân tộc ở hậu phương dành dụm từng hạt thóc để tiếp sức cho tiền tuyến đánh thắng giặc Mỹ xâm lược. Thật là xấu hổ trong thế hệ hiện nay có người mang danh là nhà văn mà lại hồ đồ quên hết quá khứ xương máu mà cha ông để lại cho thế hệ chúng ta…'', nickname Doan Hieu bức xúc.

Có những bình luận mang tính mai mỉa như: “Trang Hạ nói, mà mấy anh chị ngồi trên phải quay lại nhìn. Nhà văn kiểu gì mà đến cái tinh thần cũng không nhận ra, chỉ nhìn thấy cái xác của câu chữ, cân đo đong đếm câu chữ. P/S: Vâng, chị ấy là người thành phố có trách nhiệm”, nickname Lavie Ngọc nói.

Trang Hạ nói khó nghe quá! Nhà văn khi nói trước công luận thì phải nghĩ một chút? Giai điệu bài hát này, thập kỷ đó khi đất nước chìm trong bom đạn, tiền tuyến cần lương thực, bài hát có tác dụng phát động phong trào. Cô nhà văn này sinh sau đẻ muộn không trân trọng thành quả ông bà đã phải gánh chịu mà chỉ biết hưởng thụ...”, nickname Hoa Nguyen phản ứng.

Có người còn tỏ ra bức xúc khi phân tích cả một đoạn dài: “Làm tổn thương xã hội này”, nhà văn tên Hạ nói như đấm vào tai. Bài hát “Bài ca 5 tấn” cổ vũ tinh thần người nông dân hăng say sản xuất, cấy cày. Sao lại có thể làm tổn thương xã hội ngày nay? Liệu cổ vũ cho người nông dân hăng say sản xuất là làm tổn thương xã hội ngày nay chăng?... Trang Hạ liên tưởng hình ảnh “lấy cái mông con trâu làm thước ngắm” thật là thô thiển và khiếm nhã. 

Bình thường đang ngồi tán gẫu bạn bè, nói câu ấy cũng không sao, nhưng đang bình luận về bài hát thì thật là quá xúc phạm tác giả… Ôi thật là thảm họa. Từ bài hát “Bài ca năm tấn”, Trang Hạ liên tưởng tới mông trâu và thế hệ trẻ... Từ kỷ vật chiếc kẻng, Trang Hạ phán một câu “còn các bạn trẻ thành phố chưa nhìn thấy, nghe thấy tiếng kẻng thì thể nào các bạn cũng nghe tới câu nói “ăn cơm trước kẻng”. Ừ nhỉ? Nghe cũng có từ kẻng đấy! Nhưng kẻng đấy nói toạc ra là tình dục, là chuyện chăn gối. Sự liên tưởng quái dị?”…, nickname Suaxungxinh bình luận.

Sau khi nghe 2 lần chương trình “Giai điệu tự hào” tôi thấy chương trình cần phải xem xét nhân cách một số khách mời. Nhà văn Trang Hạ không hiểu sự khó khăn của thời chiến tranh, bài hát cổ vũ tinh thần của bà con nông dân...”, nickname Vu Dinh Hien gay gắt. Thậm chí, một nickname khác mang tên Yêu Việt Nam còn bức xúc “đề nghị” một số khách mời “ra khỏi chương trình này”!

Ăn mắng chưa xong, lại đã thấy nữ nhà văn tham gia ban vận động Văn đoàn Việt Nam độc lập, lên RFA tâm sự với anh Mặc Lâm tại sao bà tham gia. Bà bảo anh Mặc Lâm: “Anh có thể lên trang của Trang Hạ và thấy rằng tại sao cho tới ngày hôm nay có khoảng 290 nghìn độc giả thích Trang Hạ thế nhưng không có một nhà phê bình văn học nào tại Việt Nam viết về Trang Hạ cả và điều đó làm Trang Hạ thấy rằng ở Việt Nam đang có một vấn đề gì đó xảy ra. Cái gì đó trong đời sống văn học rất mất bình thường. Nó không lành mạnh, nó không hỗ trợ những nhà văn có độc giả như Trang Hạ. Dù ít dù nhiều thì Trang Hạ tin rằng 290 ngàn độc giả không phải là con số không và chắc chắn nó cũng tương đương với tấm thẻ của Hội Nhà văn Việt Nam. Vì thế Trang Hạ hy vọng rằng mình có một động thái nào đó để nhìn nhận rằng mình là nhà văn thật sự. Thứ nhất tôi có tâm huyết, có độc giả và công chúng. Thứ hai tôi hy vọng là được nhìn nhận như một người có tư cách công dân và tư cách một người viết. Thứ ba nữa là một điểu rất quan trọng: các nhà văn Việt Nam từ xưa tới nay dường như không nhấn mạnh tới giá trị lập ngôn của một nhà văn”!

Ô hô, nữ nhà văn của mình bức xúc vì không được các vị phê bình văn học quan tâm, mà các vị phê bình văn học không quan tâm tới Trang Hạ thì dứt khoát là ở Việt Nam có vấn đề gì đó đang xảy ra! Mà sao nữ nhà văn của mình không hỏi luôn nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên cho tiện nhỉ. Trong danh sách ấy anh Phạm Xuân Nguyên đứng thứ 44 rất gần. Mình mà là anh Phạm Xuân Nguyên mình cũng cay mũi. Anh Phạm Xuân Nguyên là nhà phê bình văn học, anh ấy cũng không viết gì về Trang Hạ, như Trang Hạ nói chẳng hóa ra là vả vào bút của anh ấy à. Nhưng mình băn khoăn nhất là không biết trong con số khoảng 290 ngàn độc giả thích Trang Hạ có bao nhiêu người thích tác phẩm của Trang Hạ, bao nhiêu người thích bộ đùi của Trang Hạ. Như mình với mấy thằng bạn của mình đó, like vào blog của lữ nhà văn vì thích ngắm đùi nữ nhà văn đâu phải thích tác phẩm. 

Theo mình nếu lấy blog làm thước ngắm (như nữ nhà văn của mình mới bảo người nông dân lấy đít con trâu làm thước ngắm) muốn viết về nữ văn sĩ của mình các vị phê bình văn học phải bỏ thời gian học tập thêm một số kiến thức Nhân trắc học. Học xong phải tinh chế ra bài thuốc gọi là văn học - nhân trắc học để phân tích tác phẩm của nữ nhà văn kết hợp phân tích luôn cả bộ đùi của nữ nhà văn. Mình thấy anh Phạm Xuân Nguyên nên tinh chế ra bài thuốc này, anh ấy không tinh chế được chẳng hóa ra nữ nhà văn của mình vả vào bút anh ấy thật à.

Mới nghĩ ra được ý kiến, chưa kịp đề xuất đến anh Phạm Xuân Nguyên thì mình cụt hứng. Vì mình đọc trên blog Trang Hạ ~ Đàn bà đích thực trong cái bài “Sự bất an của chữ” nữ nhà văn của mình viết là: “Giờ tôi viết một thứ chỉ mang vỏ bọc văn chương mà thôi, còn cốt lõi hoàn toàn không dính chút gì tới văn chương cả”. Mình hiểu rồi nghĩa là nữ nhà văn của mình chỉ còn cái vỏ bọc là nhà văn. Chỉ còn cái vỏ bọc nên nữ nhà văn của mình mới tham gia ban vận động Văn đoàn Việt Nam độc lập, vì ở đấy cũng chỉ toàn vỏ bọc nhà văn thôi mà. Ô hô, ai tai!

Lê Anpô