Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

LÊ CHIÊU THỐNG KHEN TRẦN ÍCH TẮC - CHÚ TRE LÀNG CHẢ NÊN THẮC MẮC

Lê Chiêu Thống khen Trần Ích Tắc - Chú Tre làng chả nên thắc mắc!

Đọc bài viết trên trelangblogspotcom, thấy Lê Công Định đang khen nức khen nở, khen thở chẳng ra cái "kiến thức và tầm nhìn" của Công tử Cù trong bài trả lời phỏng vấn VOA ngày 15.6.2014. 

Khen quá, làm tôi phát sốt ruột, bèn lọ mọ tìm hiểu. Hóa ra "tinh hoa" của Cù Công tử nó phòi ra ở đoạn này:

- VOA hỏi: “Vậy những điều kiện như thế nào cần và đủ để giới lãnh đạo Việt Nam bắt buộc phải thay đổi vì quyền lợi đất nước?”.

- Cù công tử trả lời:

"Điều kiện để họ thay đổi là Trung Quốc tiến tới xâm lược nốt quần đảo còn lại là Trường Sa.

Trong trường hợp đó, nhân dân và quân đội Việt Nam sẽ phải có hành động chính thức buộc đảng cộng sản từ bỏ quyền lực của mình, lập chính phủ mới hoàn toàn của dân.

Chính phủ đó lúc ấy mới có thể đặt vấn đề liên minh quân sự với Mỹ và chỉ trong trường hợp đó Mỹ mới có thể giúp Việt Nam về mặt quân sự để bảo toàn lãnh thổ của Việt Nam ở Biển Đông”.

Ní nuận rất đanh thép, rất rõ ràng và dứt khoát. Nhưng mà cái "tầm nhìn" kiểu này thì cũ xì, làm ta nhớ lại vài chuyện trước.

Trước hết, "tư duy" "rước Tầu đánh Ta" phải thuộc về các anh chị "nhà văng" Nguyễn Quang Lập, Trần Khải Thanh Thủy hoặc nhà "vô học" Bùi Hằng cái đã. Riêng "ý tưởng" "cầu cho thầy nó đánh nó" thì là độc quyền của nhà "vô học" Bùi Hằng "máu trên máu dưới". Không ngờ một Tiến sĩ Luật siêu như Cù Công tử cũng định "dây máu ăn phần"! Đây là hình ảnh chụp lại đoạn đối thoại trên facebook giữa Trần Khải Thanh Thủy và Bùi Hằng ngày 7.8.2012:

Tại sao khi ấy Trần Khải Thanh Thủy hào hứng khuyên mọi người hãy chờ xem "Trung cộng dạy cho một bài học vào cuối năm" và Bùi Hằng nhanh nhẩu “lập đàn cầu cho thầy nó đánh nó”?

Chỉ có cái chết mới chia nìa đôi nứa


Chẳng có gì là lạ, nếu ta biết trước đó 4 ngày, trên blog quechoa, chủ trang Nguyễn Quang Lập (Lập phò) đã hý hửng tương lên bài viết "Nếu là lãnh đạo Trung Quốc tôi sẽ đánh chiếm Trường sa ngay thời điểm này".

Và sau khi Mạc Ngôn, một người Trung Quốc, giải Nobel văn học 2012, phát biểu vu vơ rằng: “Tôi hy vọng ông Lưu sẽ được tự do sớm nhất có thể”. (Lưu, là Lưu Hiểu Ba, một ông rân trủ Tàu), ngay lập tức Lập phò nức nở tung hô: “Chính phát ngôn đó đã cho thấy tầm vóc lớn lao của Mạc Ngôn. Hoan hô bác Mạc Ngôn, từ nay em nguyện yêu bác mãi mãi! Cho dù Tàu có đem quân xâm lăng nước Việt một lần nữa thì em vẫn yêu bác”.

Nên nhớ Mạc Ngôn là một sĩ quan tuyên truyền cao cấp thuộc Cục chính trị Bộ Tổng tham mưu quân đội Trung quốc, đã trực tiếp tham gia cuộc chiến xâm lược Việt Nam năm 1979.

Thì ra, tình “đồng chấy” của Lập phò dành cho các “đồng rận” bên Tàu (Mạc Ngôn, Lưu Hiểu Ba) thật cao cả và vĩ đại, làm gì còn chỗ cho tổ quốc với tổ cò.

(Kể ra đến chỗ “yêu bác mãi mãi” mà phò biết dừng, thì cũng đã phò phạch lắm rồi, mà lại còn tẹo kín đáo... Nhưng thôi, nói nữa thì phò lại bảo cái đồ "dạy đĩ vén váy").

Và cũng chỉ chưa đầy 2 tháng sau, (7.12.2012) phò bỗng đùng đùng tuyên bố: “Từ nay ỉa vào đọc bất kì cái gì của thằng cha này nữa”. (Đã bảo mà, cái giống phò nó thế!).

LUẬT NGHỈ CHỐNG NÓNG - ĐỪNG NGHE VTV CHÉM BỪA!

Luật nghỉ chống nóng không phải sáng kiến nhân đạo của FIFA, đừng nghe VTV chém bừa

Nhắc nhở các anh BLV của VTV là: Hãy tìm hiểu kĩ trước khi nói nhé :3

Cái luật Cooling Session (Nghỉ chống nóng) tức là các cầu thủ được phép ra sân nghỉ giải lao, uống nước, hạ nhiệt khi nhiệt độ ngoài trời lên trên 30oC không phải là "sáng kiến" của FIFA. Đây là một quy định trong luật Lao động của Brazil áp dụng với những người làm việc ngoài trời.

Ngay khi WC chuẩn bị khai mạc, Liên đoàn Lao động Brazil đã yêu cầu FIFA phải áp dụng điều luật này nếu không muốn bị khởi kiện. Ban đầu FIFA phản đối với giọng điệu rất kẻ cả nhưng sau đó dưới sức ép của các cuộc biểu tình phản đối WC đã buộc FIFA phải miễn cưỡng thực thi.

Các anh BLV của VTV đã không biết lại còn hay hót, mang cái này ra khoe cùng với công nghệ Goal Line để bảo là FIFA "nhân văn" quả là nực cười.

Tưởng VTV đầu tư con người với kiến thức như thế nào, hóa ra đến ngay thứ căn bản nhất còn không nắm rõ. Nếu không biết thì dựa cột mà nghe, sao lại chém điên đảo sai bét be thế này?

Bản tiếng Anh nói về luật này đây ạ, các bác đọc tham khảo


http://blogs.wsj.com/dailyfix/2014/06/20/brazilian-official-demands-world-cup-cooling-breaks/

A Brazilian labor court on Friday ruled cooling breaks during World Cup matches are obligatory when temperatures soar, challenging FIFA, the tournament’s organizer.

Facebook: Gạch

TRUNG QUỐC THÁCH KIỆN

Trung Quốc ngạo mạn thách các nước kiện ra tòa quốc tế

(VTC News) – Truyền thông Trung Quốc tiếp tục thách thức dư luận thế giới khi tuyên bố Bắc Kinh sẽ không chấp nhận phán quyết của tòa án quốc tế về chủ quyền ở các đảo trên Biển Đông.

Tờ Hoàn Cầu thời báo hôm qua tuyên bố, Bắc Kinh sẽ không chấp nhận các phán quyết của bất cứ tòa án quốc tế nào về vấn đề chủ quyền ở các đảo trên Biển Đông.

“Có lẽ việc tập trận chung với Mỹ đã cho Philippines thêm chút can đảm. Nước này đang kiện Trung Quốc về việc dùng vũ lực chiếm đóng một số đảo của Manila tại Tây Sa (Trường Sa),” tờ báo luôn cổ vũ cho tư tưởng dân tộc cực đoan ở Trung Quốc viết.

Báo này lập luận rằng việc thụ lý vụ kiện có thể phải chờ thêm ít nhất hai năm nữa, trong khi Bắc Kinh “nhất định sẽ không chấp nhận phán quyết của tòa quốc tế”.

Trong khi đó, tờ Philippines Inquirer hôm 27/6 khi đưa tin về cuộc tập trận liên quân Mỹ - Philippines đã bình luận rằng: “Không còn cách nào khác, ngay từ bây giờ phải loại bỏ các căn cứ quân sự của Trung Quốc ở Biển Đông”.

Nội dung bài viết của Philippines Inquirer ít nhiều thể hiện hy vọng mối quan hệ liên minh với Mỹ sẽ là điểm tựa để Manila phát triển tiềm lực hải quân, bị cho là yếu hơn khá nhiều so với Bắc Kinh.

Theo kênh truyền hình ABS-CBN của Philippines, nước này và Mỹ huy động hơn 1.400 binh lính, 5 tàu chiến tập trận ở vịnh Subic, cách bãi Scarborough (Trung Quốc gọi là Hoàng Nham) khoảng 100 hải lý.

Khu vực quanh vịnh Subic cũng là nơi mà năm ngoái, hải quân Trung Quốc, hải quân Philippines tập trận trong bối cảnh được mô tả là “căng thẳng lên đến đỉnh điểm” giữa Manila và Bắc Kinh.

Liên quan đến tấm bản đồ phi pháp với đường 10 đoạn ‘nuốt trọn’ Biển Đông của Bắc Kinh, cả Ấn Độ và Philippines đều đã mạnh mẽ lên tiếng chỉ trích. 

Không chỉ đòi hỏi chủ quyền tới hơn 90% diện tích Biển Đông, bản đồ của Trung Quốc còn đòi luôn cả Arunachal Pradesh - bang Đông Bắc Ấn Độ - như một phần thuộc Tây Tạng.

Sáng nay, 30/6, tờ Hoàn Cầu thời báo phản ứng rằng việc “Ấn Độ, Philippines không nên có đòi hỏi phi lý về chủ quyền của Trung Quốc”.

Tham vọng cướp đất, cướp đảo của Bắc Kinh đang lộ rõ với những bước đi mỗi lúc một ngang ngược hơn. Đối với Việt Nam, sau khi kéo giàn khoan Hải Dương 981 xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế nước ta, Trung Quốc xua thêm giàn khoan Nam Hải 9 đến Vịnh Bắc Bộ - tại khu vực hai nước đang đàm phán phân định ranh giới. Tiếp đó, nước này tuyên bố đưa tàu thăm dò dầu khí ra Biển Đông.

Nhìn trên bản đồ do Cục Hải sự Trung Quốc đăng tải, tàu thăm dò dầu khí Hải Dương 719 nằm ở khoảng giữa đường nối từ cảng Tam Á nước này đến tỉnh Đà Nẵng của Việt Nam.

Trung Quốc ngang nhiên đưa thêm giàn khoan, tàu thăm dò dầu khí tới Vịnh Bắc Bộ ngay sau khi Ủy viên Quốc vụ Dương Khiết Trì kết thúc chuyến thăm Việt Nam.

Thông tin này được ông Lê Hải Bình, người phát ngôn Bộ Ngoại giao cho biết hôm nay, trong cuộc họp báo thường kỳ.

Ông Bình cho biết, các cơ quan chức năng Việt Nam phát hiện giàn khoan Nam Hải-09 di chuyển đến vùng chưa phân định ranh giới giữa Việt Nam và Trung Quốc trên Vịnh Bắc Bộ.

“Theo luật pháp quốc tế, ở khu vực vùng biển chưa phân định, không nước nào được đơn phương thăm dò, khai thác. Đáng chú ý là việc này diễn ra ngay sau chuyến thăm Việt Nam của Dương Khiết Trì”, ông Bình nói.

Người phát ngôn tuyên bố Việt Nam mạnh mẽ phản đối và yêu cầu Trung Quốc dừng ngay các hoạt động gây căng thẳng, phức tạp thêm tình hình Biển Đông.

Trong cuộc họp báo thường kỳ chiều nay, ông Bình cũng ra tuyên bố phản đối việc Trung Quốc trắng trợn phát hành bản đồ khổ dọc với ‘đường lưỡi bò’ bao phủ gần hết Biển Đông.

Ông Bình xác nhận thông tin Trung Quốc vẫn tiếp tục xây dựng trái phép một số công trình nhà ở tại đảo Phú Lâm, thuộc Hoàng Sa của Việt Nam và xây kiên cố một số điểm đảo ở quần đảo Trường Sa bị nước này chiếm đóng trái phép bằng vũ lực hồi tháng 3 năm 1988.

Phương Mai

KHÔNG CHỊU PHỤC HỒI NHÂN PHẨM, BẮC KINH SẼ PHẢI TRẢ GIÁ

Ong Bắp Cày

Hôm qua, trên trang KichBu đăng tải thông tin cho rằng Trung Quốc đang tập trung quân đội trên tuyến biên giới Việt - Trung. Nếu thông tin trên là xác thực thì đó chính là tín hiệu cho việc chuẩn bị chiến tranh với Việt Nam, hoặc chí ít đó cũng là tín hiệu đe dọa chiến tranh để gây áp lực trong cuộc đấu trên biển Đông với Việt Nam, mà Trung Quốc là kẻ gây hấn, xâm lược gian manhxảo trá.

Cùng lúc với thông tin đó là một loạt bài mà các báo Việt Nam đưa tin là phát biểu của Tập Cận Bình, kêu gọi cho việc tăng cường phòng thủ biên giới. Những thông tin trên là tín hiệu đáng lo ngại cho an ninh quốc gia của Việt Nam cũng như hòa bình ổn định ở khu vực.

Về phát biểu của Tập Cận Bình, rằng “Trung Quốc phải tăng cường phòng thủ biên giới”, người ta tìm thấy cái sự nực cười trong tư duy của ông Tập khi ông cho rằng Trung Quốc bị đe dọa bởi các nước láng giềng nhỏ bé và yếu hơn "Trung Quốc vĩ đại" của ông. Lập luận buồn cười ấy không thể làm ai tin.

Một bà bán cá tại chợ Phùng Khoang ở Hà Nội sau khi đọc xong phát biểu của gã lưu manh họ Tập liền cười toáng lên. Bà nói: "Hóa ra nước ta mạnh và tham lam đến nỗi có thể đe dọa được cả Trung Quốc". 

Thật mỉa mai cho một vị Chủ tịch nước, lại là Tổng Bí thư của một "cường quốc ăn cắp", "cường quốc lừa đảo" và gần đây là "cường quốc vòi rồng, đâm va".

Theo Tân Hoa Xã, trong bài phát biểu, Tập Cận Bình nhắc lại rằng, "chính sự yếu kém của quốc gia trong quá khứ đã giúp những kẻ ngoại xâm phá vỡ phòng thủ biên giới trên bộ và trên biển của Trung Quốc hàng trăm lần, đẩy đất nước Trung Quốc đến tận cùng của tai họa". Tập kêu gọi người dân Trung Quốc "không được quên quá khứ nhục nhã đó và xây dựng biên giới vững chắc". Và họ Tập kêu gọi các lực lượng bảo vệ biên giới phải giám sát chặt chẽ và kiểm soát đường biên giới và sẵn sàng có hành động để bảo vệ quyền trên biển của Trung Quốc. 

Thật ra, chả ai lạ gì quan chức Trung Quốc vốn nổi tiếng là điếm ngôn, xảo trá, thô lỗ và sấc láo. Những đặc điểm đặc trưng Trung Hoa ấy được thể hiện không chỉ ngoài chợ, trên đường phố mà còn được bộ lộ ngay cả trong ngoại giao.

Phát biểu của ông Tập như thế, về bản chất là ông cố ý đánh lừa dư luận để triển khai cho việc phát động một cuộc chiến tranh xâm lược láng giềng. Nhưng phát biểu của ông lại là biểu hiện của một sự thậm ngu tới mức ông tưởng thế là hay. 

Một anh đạp xích lô tại Hà Nội nói: "Lão Tập kia phát biểu như thế thì đó chỉ là sự dối trá và coi thường dư luận và nó thể hiện thói quen cơ bắp của đám lục lâm thảo khấu kiểu Lương Sơn Bạc đã ngấm vào nhân tế bào của lãnh đạo Trung Quốc."

Trước đó, Trung Quốc công bố bản đồ mới không chỉ vẽ đường biên giới bao phủ gần như toàn bộ vùng Biển Đông, mà còn bao gồm luôn cả bang Arunachal Pradesh của Ấn Độ, khiến thủ hiến của bang này phải lên tiếng phản đối: "Hành động này của Trung Quốc không có gì là mới. Chúng tôi phản bác và lên án yêu sách chủ quyền của họ trên vùng Arunachal Pradesh". Ông Tuki cho biết sẽ yêu cầu chính phủ của Thủ tướng Narendra Modi can thiệp trong vụ này.

Gây sự với hầu hết các láng giềng, nhưng lại núp bóng những từ hoa mỹ thể hiện bản chất lưu manh chính trị của đám lãnh đạo Bắc Kinh. Ngay cả việc kêu gọi người dân Trung Quốc "rửa nhục lịch sử và tăng cường kiểm soát biên giới" cũng đã thể hiện điều đó.

Nhiều học giả cũng nhận thấy rằng, lãnh đạo Bắc Kinh, một mặt lừa dối dư luận quốc tế, nhưng một mặt khác lại cũng đang lừa dối chính nhân dân Trung Quốc. Hầu hết người dân Trung Quốc không được tiếp cận với sự thật lịch sử và càng không bao giờ biết công sức, mồ hôi và trí tuệ của họ đã và đang bị lợi dụng cho các mục đích vô nhân đạo như thế nào.

Việc điều quân ra biên giới, lừa dối người dân, kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan, dọn đường cho dư luận để âm mưu xâm lược nước khác sẽ phải trả giá.

Tham thì thâm! Không chịu nhìn lại lịch sử để "hồi tâm chuyển ý", không chịu học tập văn minh nhân loại để "phục hồi nhân phẩm" thì hãy chờ đấy, những quyết sách vô nhân đạo của nhà cầm quyền Bắc kinh sẽ bị công luận lên án và sẽ có ngày chính người dân Trung Quốc sẽ quật mồ của chúng lên.

TRANH CHẤP CHỦ QUYỀN LÃNH THỔ: CHỌN Ý THỨC HỆ HAY QUỐC GIA, DÂN TỘC?

Trung Quốc từng giúp Việt Nam, nhưng cũng từng bán đứng và xâm lược Việt Nam...Đến nay, chủ quyền lãnh thổ, có nên xem xét dưới góc độ cùng ý thức hệ?

LTS: Tác giả Trần Sơn Lâm, từng là người lính trong chiến tranh vệ quốc cuối thế kỷ 20, đồng thời là nhà khoa học. Khi hòa bình lập lại, ông tham gia công tác chính quyền và nhiều năm nắm giữ vị trí Hàm vụ trưởng, Vụ khoa giáo-văn xã của Văn phòng Chính phủ. Với kinh nghiệm thực tế và dưới nhãn quan của một nhà nghiên cứu khoa học, ông đã viết bài báo này gửi riêng cho Báo Giáo dục Việt Nam. Tòa soạn xin đăng nguyên văn, với mục đích góp thêm một góc nhìn mới của tác giả về giải quyết vấn đề tranh chấp lãnh thổ giữa nước ta và Trung Quốc, hiện rất căng thẳng kể từ khi Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan 981 trên biển Đông. 

Xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả!

Việc Trung Quốc ngang nhiên hạ đặt trái phép giàn khoan 981 tại vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam đã gây nên một cuộc khủng hoảng tồi tệ trong quan hệ giữa 2 nước. Lần này, chúng ta không thể không xác định rõ lại một lần nữa mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc vì nó có ý nghĩa quyết định trong việc chỉ đạo giải quyết vấn đề, trong dư luận xã hội cũng có nhiều ý kiến khác nhau.

Trung Quốc hạ đặt bất hợp pháp giàn khoan 981 trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, bất chấp luật pháp và dư luận quốc tế.

Một số quan điểm cho rằng Việt Nam và Trung Quốc đều do đảng Cộng sản lãnh đạo, hai nước đều xây dựng chủ nghĩa xã hội nên cố gắng giải quyết mọi bất đồng trên quan điểm anh em, đồng chí, trên cơ sở ý thức hệ. Lâu nay lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước ta cũng vẫn luôn mong muốn giữ quan hệ hữu nghị giữa hai nước theo phương châm 16 chữ và 4 tốt để có môi trường hòa bình, ổn định cho phát triển đất nước.

Tuy nhiên đại đa số quần chúng nhân dân tin rằng phải đặt mối quan hệ giữa hai nước Việt - Trung trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, tôn trọng chủ quyền và lợi ích hợp pháp của nhau, cần giải quyết mọi bất đồng trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế mà các nước đã tham gia ký kết.

Qua vụ giàn khoan 981, các vị lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước ta đã thể hiện sự lắng nghe, tiếp thu những tâm tư tình cảm này của nhân dân và đã có những phản ứng kịp thời, phù hợp, đúng luật pháp quốc tế nhưng vẫn đanh thép trước Trung Quốc.

Trung Quốc từng giúp Việt Nam, nhưng cũng từng bán đứng và xâm lược Việt Nam 

Chúng ta cũng cần nhìn nhận một sự thật là người dân Việt Nam hay Trung Quốc đều luôn mong muốn hòa bình và không có chiến tranh. Với Việt Nam đã liên tục trải qua những năm chiến tranh khốc liệt, hơn ai hết lại càng khát khao hòa bình, hữu nghị, hợp tác và cùng phát triển.

Tuy nhiên dường như những nhà lãnh đạo Trung Quốc không phải ai cũng có mong muốn ấy. Họ luôn giữ tâm thái nước lớn, bao giờ cũng muốn các nước khác phải theo mình, sẵn sàng làm mọi thứ có lợi cho mình mà coi thường, chà đạp ích chính đáng, hợp pháp của dân tộc khác. 

Là một nước láng giềng cạnh Trung Quốc, Việt Nam bao đời này luôn là mục tiêu nhòm ngó của các triều đại phong kiến, cho đến bây giờ lãnh đạo của họ vẫn không thôi âm mưu thôn tính lãnh thổ, lãnh hải nước ta.

Việc nhân dân Trung Quốc từng giúp Việt Nam trong kháng chiến giành độc lập và thống nhất Tổ quốc, chúng ta ghi nhận và biết ơn họ đã nhường cơm, xẻ áo cho chúng ta trong những năm chiến tranh ác liệt. Nhưng chúng ta cũng cần ghi nhớ rằng, chính những người lãnh đạo Trung Quốc cũng có mục đích dùng Việt Nam làm lá chắn để Mỹ và phương Tây không áp sát được biên giới Trung Quốc, dùng Việt Nam làm tiền đồn để Trung Quốc chống Mỹ.

Năm 1972 Mao Trạch Đông và Richad Nixon đã thỏa thuận, đổi chác lợi ích ngay trên lưng Việt Nam.

Việt Nam kiên trì đường lối đối ngoại độc lập tự chủ, Trung quốc đã không ép được ta theo họ chống Liên Xô. Năm 1972, Mao Trạch Đông đã gặp Richard Nixon, và sau cuộc gập này Mỹ đã thực hiện phong tỏa toàn bộ đường biển của Việt Nam và ném bom ác liệt nhằm đưa Việt Nam trở lại thời kỳ đồ đá bằng máy bay B 52.

Năm 1974, với sự bật đèn xanh của Mỹ, Trung Quốc đã cất quân xâm lược, đánh chiếm nốt phía Tây quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam thời điểm đó đang do chính phủ Việt Nam Cộng hòa đại diện dân tộc Việt Nam quản lý chờ ngày tổng tuyển cử thống nhất đất nước theo Hiệp định Geneva năm 1954 mà chính Trung Quốc cũng tham gia ký kết, nhiều quân nhân Việt Nam Cộng hòa đã hy sinh vì sự nghiệp bảo vệ quần đảo thiêng liêng của Tổ quốc trước ngoại bang.

Năm 1975 Việt Nam thống nhất, diễn biến này xảy ra quá nhanh chóng và ngoài ý muốn của Trung quốc. Một lần nữa, khi không ép buộc được Việt Nam thay đổi đường lối độc lập tự chủ, chống Liên Xô, Trung Quốc đã tìm mọi cách gây chia rẽ giữa Việt Nam và Campuchia, kích động hằn thù dân tộc, giật dây Khơ Me Đỏ gây chiến tranh ở biên giới phía Tây Nam với ta suốt từ năm 1975 đến 1979 giết hại hàng vạn người dân vô tội. 

Đỉnh cao của tư tưởng Sô vanh Đại Hán, tháng 3/1979 lãnh đạo Trung Quốc đã xua 60 vạn quân tấn công toàn bộ tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam, giết hại hàng chục vạn dân thường vô tội mà Đặng Tiểu Bình đã láo xược nói rằng để "dạy cho Việt Nam một bài học". Mặc dù sau 1 tháng tấn công xâm lược, quân Trung Quốc bị thất bại thảm hại phải rút về nước nhưng vẫn thường xuyên nã pháo qua biên giới sang Việt Nam cho mãi đến năm 1989. 

WALL STREET JOURNAL:VŨ KHÍ MỚI CỦA BẮC KINH LÀ MỘT TẤM...BẢN ĐỒ DỌC

Mặc cho người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh lớn tiếng cho rằng, "đây là tấm bản đồ dành cho người Trung Quốc” và "các nước không nên nói nhiều về vấn đề này”, nhưng thế giới vẫn tiếp tục lên tiếng. Bởi thiên hạ không còn lạ gì những âm mưu, thủ đoạn nhằm hợp thức hóa chủ quyền, chiếm trọn Biển Đông của nước này.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Philippines Charles Jose: Tuyên bố chủ quyền thông qua tấm bản đồ dọc mới đây của Trung Quốchoàn toàn không thể chấp nhận được, bởi nó đi ngược lại luật pháp quốc tế và Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982. 

1. Mới đây nhất, ngày 28-6, Bộ Ngoại giao Ấn Độ đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ bản đồ dọc mà Trung Quốc mới phát hành, trong có coi bang Arunachal Pradesh ở đông bắc Ân Độ là một phần của Tây Tạng. Cần nhắc lại, "bản đồ dọc” của Trung Quốc bắt đầu phát hành rộng rãi hôm 23-6, thay vì thể hiện "đường 9 đoạn” như trước đây, nay đã nâng lên thành "10 đoạn”, cũng có nghĩa là Trung Quốc cũng không hiểu lãnh hải của mình ra sao, nên hôm qua nói thế này, hôm sau lại nói khác ngay đi được. Nếu "đường 9 đoạn” chiếm 80% Biển Đông, thì nay "đường 10 đoạn” lại chiếm tới hơn 90% diện tích Biển Đông.

Trở lại với tuyên bố của Bộ Ngoại giao Ấn Độ, "Các mô tả trên bản đồ không thể thay đổi thực tế trên thực địa” và "Arunachal Pradesh là một phần không thể tách rời của Ấn Độ. Vấn đề này đã được Ấn Độ truyền tải nhiều lần tới Trung Quốc, bao gồm cả cấp cao nhất”. Còn ông Nabam Tuki, Thủ hiến bang Arunachal Pradesh, thì nói: "Hành động này của Trung Quốc không có gì là mới. Chúng tôi phản bác và lên án yêu sách chủ quyền của họ trên vùng Arunachal Pradesh”. Ông Tuki cho biết sẽ yêu cầu chính phủ của Thủ tướng Narendra Modi can thiệp trong vụ này. 

Đại sứ Mỹ tại Philippines Philip Goldberg: Tấm bản đồ dọccủa Trung Quốc không dựa vào một điều luật quốc tế cơ bản nào. Thế giới cần quan tâm sâu sắc hơn nữa trước những hành động cố tìnhvi phạm chủ quyền vùng biển của nước này đối với nước kia.

2. Trước đó, bản đồ dọc với "đường 10 đoạn” của Trung Quốc đã bị Việt Nam, Philippines phản đối mạnh mẽ.

"Rõ ràng những bản đồ cổ của họ không đủ tính lịch sử để chứng minh chủ quyền nên họ phải vẽ ra những bản đồ mới”, Edwin Lacierda- Phát ngôn viên của Tổng thống Philippines khẳng định. Trước đó 1 ngày, ngày 26-6, Bộ Ngoại giao Philippines đã lên tiếng khẳng định bản đồ mới phát hành của Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế khi mở rộng vùng biển tranh chấp bằng đường "lưỡi bò” ôm trọn gần như toàn bộ Biển Đông. Tuyên bố nhấn mạnh, hành động này của Trung Quốc hoàn toàn không thể chấp nhận được bởi nó đi ngược lại luật pháp quốc tế và Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982 mà Trung Quốc là một bên tham gia. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Philippines Charles Jose cũng nêu rõ, chính tham vọng bành trướng của Trung Quốc là nguyên nhân gây căng thẳng tại Biển Đông. 

Ngay lập tức, phía Mỹ đã lên tiếng ủng hộ Philippines phản đối hành động sai trái của Trung Quốc. Ngày 27-6, Đại sứ Mỹ tại Philippines, ông Philip Goldberg đã lên tiếng ủng hộ lời phản đối của Philippines trước hành động ngang ngược phát hành bản đồ "10 đoạn” của Trung Quốc. Đại sứ Philip Goldberg cho rằng, tấm bản đồ mới này không dựa vào 1 điều luật quốc tế cơ bản nào. Cùng đó, ông Goldberg cho hay, việc Trung Quốc tạo nên 1 hòn đảo nhân tạo tại bãi san hô trong vùng đảo tranh chấp với Philippines là không đúng với các điều khoản do Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển quy định; đồng thời canh báo "Thế giới cần quan tâm sâu sắc hơn nữa trước những hành động cố tình vi phạm chủ quyền vùng biển của nước này đối với nước kia”.

Trong một diễn biến liên quan, mới đây Thẩm phán Antonio Carpio thuộc Tòa án Tối cao Philippines một lần nữa chỉ rõ rằng các bản đồ truyền thống của Trung Quốc, dù do người Trung Quốc hay người nước ngoài vẽ, đều không hề có quần đảo Trường Sa hay Hoàng Sa trên biển Đông. "Các bản đồ cũ của Trung Quốc đều cho thấy đảo Hải Nam là cực nam của Trung Quốc”, nên cho dù là bản đồ thể hiện đường 9 đoạn hay đường 10 đoạn thì Trung Quốc cũng không thể bẻ cong lịch sử.

Cũng cần nhắc lại, năm 2013, Philippines đã trình lên Tòa án Trọng tài quốc tế tài liệu dày 4.000 trang, trong đó đưa ra chi tiết các luận cứ và bằng chứng pháp lý, phản đối tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với hầu hết Biển Đông. Tòa án trọng tài quốc tế đã đặt thời hạn cho Bắc Kinh trình phản luận cứ chính thức trước ngày 15-12 tới.

Đáng chú ý, chỉ sau 2 ngày Trung Quốc "bán” rộng rãi tấm bản đồ dọc, thì ngày 25-6, báo Mỹ Wall Street Journal đã chạy hàng tít "Vũ khí mới của Trung Quốc trong trận chiến giành giật Biển Đông là…một tấm bản đồ dọc”. 

Còn theo Reuters, bản đồ được công bố trước đó của chính phủ Trung Quốc đã bao gồm các yêu sách của họ đối với hầu hết Biển Đông, nhưng có đóng một khung nhỏ ở trong một góc phía dưới để cho phép hiển thị các phần còn lại của đất nước một cách phù hợp trên bản đồ. Nhưng với tấm bản đồ mới này cho thấy lục địa Trung Quốc cùng với ranh giới biển tự tuyên bố của Bắc Kinh ở Biển Đông - kéo dài xuống đến bờ biển của Malaysia, Việt Nam và Philippines, Brunei.

Nguồn: V. Nghĩa/ Đại Đoàn Kết

Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

HÀNH ĐỘNG ĐI NGƯỢC LỢI ÍCH QUỐC GIA

Hành động đi ngược lợi ích quốc gia

QĐND - Mới đây, Báo cáo về tình hình bảo đảm quyền con người tại Việt Nam chu kỳ 2 trong khuôn khổ Cơ chế rà soát định kỳ phổ quát (UPR) đã được Hội đồng Nhân quyền LHQ thông qua với sự đồng thuận cao, không một ý kiến nào phản đối. Kết quả ấn tượng ấy khiến cho cái gọi là “chiến dịch vận động nhân quyền cho Việt Nam” kéo dài hai tuần đang diễn ra tại châu Âu nhân sự kiện này của một nhóm người tự gọi là "các nhà hoạt động dân sự từ Việt Nam", cùng phát biểu của họ tại phiên họp UPR của LHQ, trở nên lạc lõng.

Ngay trước ngày diễn ra Phiên họp toàn thể của Hội đồng Nhân quyền LHQ hôm 20-6 tại Giơ-ne-vơ (Thụy Sĩ), nhóm này đã tới đây để bắt đầu chiến dịch. Thoạt nghe tưởng có gì to tát nhưng hành trang của họ mang theo tới châu Âu lại rất nghèo nàn. Điển hình là bài phát biểu nhạt nhẽo mà đại diện của họ đọc tại phiên họp. Nội dung của bài phát biểu sơ sài, không có gì hơn ngoài những lời lẽ quy chụp thiếu cơ sở, chung chung, kiểu như Việt Nam “vẫn tiếp tục vi phạm luật quốc tế và trong nhiều trường hợp còn vi phạm luật pháp của mình”. Người đọc phát biểu đã bôi nhọ chính quyền Việt Nam bằng việc kể ra một số cái tên như Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân hay blogger “Anh Ba Sàm” mà họ gọi là “tù nhân lương tâm” đang bị chính quyền Việt Nam giam giữ. Đây thực ra là những trường hợp đã vi phạm luật pháp Việt Nam và có các hành động gây tổn hại cho đất nước.

Trên kênh, sóng của một số hãng truyền thông phương Tây thường có cái nhìn phiến diện về Việt Nam, họ rêu rao rằng chuyến đi tới châu Âu là một sự kiện nối tiếp các sự kiện khác mà họ tiến hành liên quan tới UPR với hàng loạt chương trình, kế hoạch nhằm thúc đẩy chính quyền Việt Nam tôn trọng các cam kết UPR. 

Chưa hết, trong khoảng thời gian thực hiện chiến dịch ở châu Âu, nhóm này cho biết sẽ gặp gỡ các cơ quan của LHQ cũng như phái bộ ngoại giao của các tổ chức quốc tế tại Thụy Sĩ, sau đó tới Bỉ để gặp cơ quan ngoại giao của EU. Họ cũng có kế hoạch tới một số nước châu Âu để thúc đẩy chính phủ những nước này quan tâm hơn nữa đến tình hình nhân quyền ở Việt Nam.

Báo chí ở Việt Nam đã và đang ngày càng phát huy vai trò là công cụ quan trọng trong bảo vệ và phát huy các giá trị quyền con người. Ảnh minh họa/nguồn: Quangninh.vn

Mục tiêu mà họ đặt ra, thoạt nghe có vẻ tích cực, đó là đòi hỏi xây dựng môi trường xã hội dân sự lành mạnh ở Việt Nam, tự do lập hội, đoàn độc lập, sửa đổi các điều luật mà họ cho là vi phạm nhân quyền, kêu gọi tự do báo chí, tự do ngôn luận, hoặc sửa đổi hệ thống pháp luật để tiến tới bãi bỏ án tử hình. Nhưng kỳ thực đó chỉ là một chiếc “vỏ bọc nhung” dưới chiêu bài vì lợi ích người dân, vì tiến bộ xã hội, để che giấu những mưu toan, ý đồ xấu xa, đi ngược lại lợi ích quốc gia.

Không hiểu “một xã hội dân sự lành mạnh”, tự do lập hội, đoàn độc lập, đối với họ là phải như thế nào? Trong khi tại Việt Nam, quyền lập hội đã được bảo vệ bằng nhiều đạo luật và nhiều văn bản dưới luật. Số lượng các hội, đoàn thể được thành lập không ngừng gia tăng ở các cấp cùng hàng nghìn hiệp hội, câu lạc bộ hoạt động trong mọi lĩnh vực xã hội. Nhà nước Việt Nam đã tạo nhiều điều kiện để các tổ chức xã hội dân sự đóng góp tích cực trên các lĩnh vực xã hội, nhất là trong lĩnh vực từ thiện, nhân đạo. Ngày càng có nhiều tổ chức phi chính phủ nước ngoài được phép hoạt động hợp pháp tại Việt Nam.

PHÁO DÀN

[email protected]: Tên bài nguyên gốc là: "Kẻ thù của các cô gái mại dâm" của tác giả Đào Tuấn đăng link trên PhuocBeo


Vào tháng 6-2010, “pháo dàn”, một từ lóng, trước nay vẫn chỉ dùng trong “thế giới góc khuất” lần đầu tiên được công bố trong một nghiên cứu khoa học. ThS xã hội học Đỗ Văn Quân, viết trong nghiên cứu xã hội học của mình rằng: Bạo hành lớn nhất, theo ngôn ngữ của các cô gái là “pháo dàn”- tức là bị làm tình tập thể, bị hiếp dâm tập thể.

Đó là nỗi kinh hoàng

Chúng ta hãy cùng tưởng tượng một cô gái mại dâm được một lời ngọt ngào hứa hẹn về một khoản thù lao hấp dẫn. Cô gái ấy đến một nhà nghỉ và cái mà cô nhìn thấy đầu tiên là 5-7 gã đàn ông người xăm trổ chằng chịt đang hít héroin hoặc “đập đá”. Điều gì sẽ xảy ra sau đó?

Y kể: Khi bước chân vào phòng thì làm gì còn lối thoát nữa. Em nghĩ là mình… đối diện với thần chết. Mọi lời van xin là vô ý nghĩa. Giá của bất kỳ biểu hiện từ chối nào, là những trận mưa đòn. Chính Y đã có lần bị 7 “con thú người” hành hạ. “Em đã phải trải qua địa ngục trong suốt từ 10-5h sáng. Bị làm nhục vô điều kiện. Bị ăn đập tóe máu mồm, bị giật từng đám tóc, bị véo tím da tím thịt, với lý do duy nhất: Chỉ vì “bọn nó” muốn hành hạ cho vui. Và đó là thứ “đòn thù” của những người khi đó đã không còn là con người nữa.

Gặp “pháo dàn”, có nghĩa cô gái mại dâm không may đó sẽ bị coi như một món đồ chơi. Sẽ bị lần lượt từng người đàn ông, hoặc cùng lúc 2-3 người đàn ông, khi đó có thể đã “phê lòi” hoặc “ngáo đá” hãm hiếp trước sự chứng kiến của đồng bọn còn lại. Cứ thế, cuộc hãm hiếp mà các cô gái coi là “làm nhục” kéo dài nhiều khi từ 8h tối hôm trước đến 7h sáng hôm sau, ngay cả khi các cô đã hoàn toàn kiệt sức.

Nghiên cứu nhóm của Th.s Đỗ Văn Quân đã cho thấy có tới 5/35 trường hợp khảo sát đã từng phải đối mặt với “pháo dàn”. Có lẽ, những người làm khoa học như ThS Quân đã rất đau lòng khi đưa vào công trình của mình lời kể của một nạn nhân bị “pháo dàn” như sau: Sức khoẻ của em bị ảnh hưởng nhiều. Em mất 40% sức khỏe, hoảng loạn tinh thần. Đau liên tục. Mình uống thuốc giảm đau thì nó có đỡ. Lần đó em phải đi chữa trị tai bệnh viện 354 của quân đội. Sau đấy em phải mất 3 tháng để phục hồi. Em phải về nhà để dưỡng bệnh. Sau lần đó em bị u nang. Vâng em bị ảnh hưởng. Một tháng sau khi điều trị em phải đi mổ một bên u nang. Bây giờ còn một bên nang nữa thì bác sĩ chẩn đoán là em chỉ có 20 % (khả năng) mang thai.

ThS Quân khẳng định: Đây là hình thức bạo lực khủng khiếp nhất. Không, không thể chỉ gọi là sợ hãi. Đó là nỗi kinh hoàng. Gây thương tổn đến nỗi nó gắn chặt với nỗi sợ hãi đeo đẳng trong ký ức suốt phần đời còn lại.

Ánh mắt, thứ bạo lực vô hình

Giờ là lúc giới thiệu đến Y. Khi nói chuyện với chúng tôi bây giờ, cô đã là một “nữ đồng đẳng”, tuy nhiên, cô cũng không muốn che dấu rằng trước đó cô là một “cô gái chuyên nghiệp”. Và ngay từ đầu, trong một quán café nhỏ- cô có vẻ đã rất sẵn lòng vạch áo cho chúng tôi xem những dấu vết bạo hành, sau nhiều năm, vẫn còn hằn trên cơ thể mình.

Đối với “chị em”- như cách nói của Y. Bạo hành tình dục không phải là nguy cơ nữa. “Nó giống với cơm bữa”- cô nói. Bao cao su à, ăn tát. Không “nằm sấp xuống” ư- Một cú thoi thẳng vào mặt. Thế giới của khách làng chơi là vô số những bạo dâm, khổ dâm với những yêu cầu đôi khi thách thức trí tưởng tượng của ngay những cô gái thâm niên lão luyện nhất. Nhiều vị khách buộc các cô phải nói bậy, cực bậy, bằng những từ mà thậm chí các cô trong câu chuyện kể cho nhau nghe còn không dám nhắc lại. Đối với các cô gái mại dâm, cực hình nhất là phải phục vụ các khách hàng sử dụng ma túy. Cắn. Cấu. Bạo dâm. Đánh đập. Bị xem như những “con phò”. Y bị đánh nhiều đến mức giờ cô không nhớ nổi. Đến mức “Cũng phải ngậm miệng lại mà quen đi chứ biết kêu ai”.

Trong nghiên cứu, nhóm ThS Đỗ Văn Quân có nhắc đến một hình thức bạo hành là “Biến nữ mại dâm thành nô lệ tình dục”. Có tới 5/35 trường hợp khảo sát đã từng bị chủ chứa giam hãm, biến thành nô lệ tình dục trong thời gian từ 3-6 tháng. Khi rơi vào tình cảnh này thì cuộc sống của các nữ mại dâm chỉ là một vòng tròn mang tính chất khép kín trong ngày: ăn, trang điểm, quan hệ tình dục…Không có liên hệ với bên ngoài. Không tự do. Họ biến thành tù nhân và bị bóc lột tình dục “như những cái máy”.

Nhưng đó là thứ có thể nhìn thấy. Vậy thì cái không nhìn thấy là gì.

Lắc lắc những lọn tóc qua vai, Y kể cho tôi nghe lần cô đi khám phụ khoa cách đây nhiều năm mà đến giờ cô nói vẫn nhớ như in ánh mắt của người bác sĩ. “Bà ấy nhìn em từ đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đầu”- bằng một ánh mắt không thể gọi khác hơn là chứa đầy sự ghê tởm và căm ghét.

Nghiên cứu XHH của ThS Quân cũng trích dẫn 2 lời tâm sự.

Trường hợp của Ph: Về (quê) thì em cũng chẳng về nhà vì em không muốn họ hàng, gia đình em nhìn em với ánh mắt khinh bỉ. Ở quê cứ ăn diện một chút, xe xủng, dây lắc, người ta bảo con này đi làm cave. Đấy là quan niệm ở quê từ xưa đến nay rồi.

Trường hợp của L: Có lần trở về, sau khi ăn uống với gia đình em bắt đầu đi tắm, các cháu và các anh chị đã về nhà hết. Em đi tắm xong, từ trong nhà tắm bước ra thì, ôi giời ơi, hàng xóm người ta thậm thụt người ta nhìn. Lúc đấy, cảm giác rất là khó tả vừa xấu hổ, vừa sợ, lại vừa buồn cười nữa. Có khoảng 15-20 người nhìn, kiểu như em không phải là người trái đất hay sao.

L nói cô “đau lòng lắm”. Còn các nhà xã hội học như ông Quân gọi những “ánh mắt” đó là “một thứ bạo lực vô hình mà xã hội gây ra đối với nữ mại dâm”, mà đôi khi, nó khiến các cô gái còn đau hơn cả khi bị “pháo dàn”.

Và sự kỳ thị, thật bất ngờ, đến từ chính các cô, với bản thân mình.

Trở lại với Y. Cô năm nay đã 35 tuổi, đã có 2 con gái, đều “xinh, ngoan, học giỏi. Không biết tí gì về quá khứ của mẹ. Coi mẹ như thần tượng”. Cô vẫn mặc áo dài tay để che vết sẹo, trong chính cái đêm bị “pháo dàn” cô đã bị “khách hàng” cắn đến đứt da đứt thịt, mà sau bao năm thời gian vẫn không xóa hết được. Nếu con gái có hỏi, Y vẫn nửa đùa nửa thật “Chó dại nó cắn mẹ”.

“Sao cô không đi báo cảnh sát”- Tôi hỏi cô lúc chia tay.

“Cảnh sát ư?” Y hỏi lại. Trong ánh mắt của cô một nửa là sự ngỡ ngàng, nửa còn lại là sự hoài nghi, diễu cợt. Đối với các cô gái như Y. “Cảnh sát” là từ không có trong từ điển.

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

BI HÙNG CỰU PHÓ TỔNG THỐNG VNCH NGUYỄN CAO KỲ


Xin cảm ơn bác KimKhanh đã gửi đến cho Tre Làng bài viết này.

Bi hùng Cựu Phó Tổng thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ

Dân tộc VN bao dung và độ lượng đã đón nhận ông như một đứa con đầy tội lỗi và lầm lạc trở về với đất mẹ.

Thấp thoáng ấy thế mà đã 10 năm ngày ông Nguyễn Cao Kỳ Cựu Phó Tổng thống VNCH về thăm Tổ quốc sau 30 năm lưu vong ở xứ người. Hôm nay viết về ông bởi nhớ đến ông một ông Tướng (một tên Việt gian) mà nhiều người đã từng mang dấu ấn không thể quyên từ lúc còn tuổi học trò, bởi từ lâu đã nghe tai tiếng rất lẫy lừng của ông Tướng cao bồi, có bộ râu kẽm, lạnh như kem trong cuộc chiến Việt nam. Tai tiếng lẫn danh tiếng, vang tiếng một thời đã lưu giữ trong tâm trí của mọi người một phần của sự kính trọng cùng với sự ngưỡng mộ của người dân Việt. sự ra đi đột ngột của ông (Ông qua đời ngày 23 tháng 7 năm 2011 tại một bệnh viện ở Malaysia ở tuổi 80) đã làm cho nhiều người tiếc nuối bởi những dự định tốt đẹp mà ông đang thực hiện cho quê hương, đất nước cho đồng bào cho sự nghiệp HGHH dân tộc ở lúc cuối đời giờ đây vẫn còn đang dang dở.

Dân tộc VN bao dung và độ lượng đã đón nhận ông như một đứa con đầy tội lỗi và lầm lạc trở về với đất mẹ. Trước lúc trở về với cố hương, lương tâm ông day dứt cứ như đang đứng ở ngã ba đường, về với tổ quốc có nghĩa là về với nhân dân, về lẽ phải với chính nghĩa nhưng có người chưa hiểu họ gắn cho ông là tội phản bội lại anh em chiến hữu đã cùng ông sát cánh một thời máu lửa, của tình “Huynh đệ chi binh” để “Tổ quốc” trên hết. Thế nhưng ông Cựu Phó Tổng thống một thời đầy quyền uy “Hét ra lửa mửa ra khói” có biệt danh tướng râu kẽm đầy quyền lực “Dưới một người trên cả triệu người” quyền sinh, quyền sát nắm trong tay đầy trọng trách, vận mệnh cả một quốc gia. Thế nhưng ông đã kiên quyết rũ bỏ quá khứ, chấp nhận những dị nghị đời thường bỏ ngoài tai của những điều khác biệt lựa chọn con đường về với Tổ quốc và Nhân dân. Về với đất mẹ có nghĩa là ông đã tự chọn cho mình tâm thế của một người chấp nhận sự thật của chiến bại

Ông cũng hiểu rằng, Người Việt Nam của ông luôn có lòng nhân ái và giầu lòng vị tha không nuôi giữ hận thù, sẵn sàng gác lại quá khứ để hướng tới tương lai, nhưng ông cũng biết dân tộc ông cũng không dễ dàng quyên quá khứ và cũng không bao giờ được phép quyên những gì đã xảy ra trên mảnh đất đau thương, đầy mất mát này và ông cũng buộc phải hiểu rằng Sự thật phải là sự thật, càng không thể đánh đồng lẫn lộn bản chất, phải trái, trắng, đen, vàng thau lẫn lộn của cuộc chiến, bởi dân tộc này đã chịu quá nhiều đau thương và mất mát do con người của chế độ (VNCH) của ông gây ra. Ông sẽ phải đối diện với thực tế, những sự thật nghiệt ngã, cùng nỗi đau dằn vặt của một kẻ mang danh "Bán nước cầu vinh", “Ngụy quân, Ngụy quyền” bị người đời phỉ báng. Những suy nghĩ cùng những day dứt khi lương tâm đang thức tỉnh, phải đối diện với sự thật bởi bàn tay đã nhuốm máu đồng bào mà ông đã từng trực tiếp hay gián tiếp gây ra....Những điều tồi tệ nhất sẽ đến với ông khi ông về đến quê hương xứ sở và cái giá mà ông sẽ phải trả cho từng nấc thang "Vinh quang" đỉnh cao của quyền lực, nhưng đầy bi tráng trên quãng đời binh nghiệp, đi cùng những chiến tích đã được đánh đổi bằng xương, bằng máu của tuổi trẻ, của thời quá khứ vàng son đã mang lại cho ông nhiều danh vọng và lẫn cả những tham vọng.

Nhìn hình ảnh ông năm xưa thời máu lửa một Sỹ quan, một ông Tướng “Pi lốt” đầy cá tính, rất ngang tàng và ngổ ngáo, có lúc người ta bảo ông là Tướng Cao bồi đó chỉ là hình thức để họ đánh giá bề ngoài, nhưng thực ra ông lại là người rất hào hoa, phong nhã với bộ quân phục không quân cùng bộ râu kẽm được tỉa tót rất công phu, phản ánh rất rõ trên gương mặt xương gầy, với vầng trán cao thông minh, lịch lãm, nhưng bên trong ẩn chứa cá tính rất mạnh mẽ, đầy quyết đoán của một người lính chiến có bản lĩnh, dạn dĩ trên chiến trường cũng như của một vị Tướng cầm quân, một chính khách nổi tiếng sau này. Nét hào hoa của chàng quân tử, chất lãng tử sa trường của đời lính, tình yêu của người lính cũng từ cánh bay đưa đến cho ông các mối tình thật lãng mạn…..nhưng cũng rất nên thơ, cứ như trong mơ, trong mộng thửa nào, làm cho ông mềm mại, rất đa tình làm phái yếu dù “Cứng đơ” đến đâu cũng phải mềm lòng trước lời ong bướm, đường mật đầy chất Nam tính và rất quyến rũ của ông.

Nhưng khi trở lại chức năng của người lính ông lái máy bay chiến đấu gầm thét như xé nát không trung của miền quê yên tĩnh của Tổ quốc ông, với những đường bay lắt léo, ngang dọc bầu trời từ Nam ra Bắc, dưới cánh bay, cùng tay lái là những trái bom của Đế quốc luôn gieo rắc nỗi kinh hoàng cho đồng bào ông dưới mặt đất. Nghịch lý của chiến tranh thường đi kèm là tội ác, cùng với chiến tích là những bông mai bạc nặng dần trên ve áo sau những trận đánh vào sinh ra tử, cùng với tài năng bẩm sinh đã giúp ông trở thành Tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ rất ga lăng, nhưng đầy bản lĩnh kèm với bản chất hiếu chiến, chống cộng đến quyết liệt, đã tạo dựng cho ông sớm có cơ hội thăng tiến trở thành một chính khách cộm cán, đầy tai tiếng nhưng lại rất vì dân, rất được lòng “Quân Dân cán chính” của chế độ VNCH trong lúc ông chỉ mới 35 tuổi.

Chuyến di tản khỏi Sài Gòn trên chiếc máy bay lên thẳng ngày nào đã từng “Cõng” ông lượn vòng, quần thảo trên mái nhà riêng của cô Tiếp viên Hàng không Tuyết Mai xinh đẹp để cầu hôn, một cuộc tỏ tình trên không đầy lãng mạn, có một không hai trong “Lịch sử” tình yêu của vị Tướng không quân râu kẽm si tình và đầy tai tiếng của QLVNCH, đó cũng là chuyến bay định mệnh cuối cùng mà ông cầm lái. Một kết cục bi thảm và nhục nhã ê chề. Nhưng đó lại là điều tất yếu của những chính khách của một chế độ bù nhìn VNCH. Họ đã thua ý chí quật cường của dân tộc mình với khát vọng cháy bỏng là thống nhất đất nước của chính những người dân đã từng nếm trải nỗi đau, tột cùng của sự mất mát, của sự chia cắt đất nước và sự đô hộ của ngoại bang. Trên chuyến bay định mệnh cuối cùng của riêng mình, dù có trong mơ hay trong ác mộng ông Nguyễn Cao Kỳ cũng không thể hiểu rằng, mình không thể, hay có thể sẽ có một ngày nào đó quay về đất nước, nơi ông đã sinh ra và lớn lên cùng năm tháng, cùng với sự "Trưởng thành" theo đúng nghĩa đen, đầy đủ cả nghĩa bóng của cụm từ này. Chuyến đi đã trở thành cơn ác mộng, một ngày đen tối, một chuỗi ngày tủi nhục, nuối tiếc sau những chuỗi ngày Vinh quang, chấm hết bằng dòng nước mắt chảy dài trên má, một cuộc tháo chạy mà cả cuộc đời ông chưa bao giờ nghĩ tới, bỏ nước ra đi mà không biết có ngày quay trở lại.

NGÀY NGHỈ: ÔM RAU TÍ

Ôm thế mới là… ôm chứ!

Chôm về từ nhà Kim Dung









BỨC ẢNH 2 NGƯỜI LÍNH CỨU HỎA ĂN MỲ TÔM SỐNG GẤY XÚC ĐỘNG MẠNH

Bức ảnh 2 người lính cứu hoả ăn mì tôm sống gây xúc động mạnh

Một bức ảnh được cư dân mạng liên tục chia sẻ đã gây xúc động cho bất cứ ai vô tình nhìn thấy. Bức ảnh chụp 2 người lính cứu hoả đang nghỉ ngơi sau khi làm nhiệm vụ, gương mặt lấm lem bùn, tro và khói, còn trên tay mỗi người cầm một gói mỳ ăn liền, cả hai đều đang vô tư gặm mỳ sống với một nụ cười vô cùng nhẹ nhõm và hạnh phúc.

Nhìn vào bức ảnh, ai cũng cảm thấy xúc động trước sự vất vả của hai người lính cứu hoả, và cũng không ít những cảm xúc vui vẻ, nhẹ nhàng trước nụ cười vô cùng mãn nguyện, yên bình khi hoàn thành nhiệm vụ của hai người lính.


Ngay sau khi được đăng tải, bức ảnh đã nhận được rất nhiều lượt like, share và comment từ cư dân mạng. 

Ai cũng cho rằng, bức ảnh đã bắt được khoảnh khắc vô cùng vô tư, gần gũi và thân thương của những người lính cứu hoả, những người luôn phải đặt mạng sống của mình vào nguy hiểm. Và dù là một bức ảnh chụp chẳng rõ mặt cho lắm, cũng như chẳng có ánh sáng tốt, bố cục đẹp nhưng nó đã gây sốt nhờ tính chân thực và cảm xúc mạnh mẽ được truyền tải bên trong đó.

Nguồn: Quốc Hoàng

TÒA ÁN XÁC ĐỊNH CỰU SỨ THẦN VATICAN TẠI DOMINICA LẠM DỤNG TÌNH DỤC TRẺ EM

ANTĐ - Ngày 27-6, Tòa thánh Vatican đã ra tuyên bố với nội dung một cựu sứ thần tại Cộng hòa Dominica đã bị tòa án tại Vatican kết tội lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên và bị buộc phải hoàn tục.

Cựu Tổng giám mục Jozef Wesolowski bị buộc tội lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên trong khi còn tại vị ở quốc gia thuộc khu vực Caribbe, nơi ông từng là sứ thần tòa thánh cho đến khi bị bãi chức hồi tháng 8-2013. Đức Tổng Giám Mục Ba Lan này được cho là một trong những quan chức cấp cao nhất của Vatican bị khai trừ khỏi hàng giáo sĩ do lạm dụng tình dục.

Cựu Tổng giám mục Jozef Wesolowski

Theo luật định, ông Wesolowski có quyền kháng cáo đối với kết luận của tòa án và bản án trong vòng hai tháng. Tuy nhiên theo thông báo của Vatican, một khi quá trình thực hiện các quy tắc của giáo hội đã được kết luận, ông Wesolowski sẽ bị cơ quan tư pháp Vatican tiến hành xét xử.

Một báo cáo của Ủy ban Liên hợp quốc về Chống tra tấn hồi tháng 5 vừa qua đã trích dẫn về trường hợp của Wesolowski, trong đó có nội dung Ba Lan đã đưa ra yêu cầu dẫn độ cựu tổng giám mục này. Báo cáo đồng thời thúc giục Tòa Thánh cần phải "tiến hành một cuộc điều tra nhanh chóng và vô tư về Đức Tổng Giám Mục Wesolowski", cũng như bất cứ ai khác bị cáo buộc vi phạm Công ước chống tra tấn của Liên Hợp Quốc.

Theo yêu cầu của Liên Hợp Quốc, nếu cần thiết, Tòa Thánh "phải đảm bảo người đó bị truy tố hình sự hoặc dẫn độ để truy tố trước các cơ quan dân sự". Ủy ban của Liên Hợp Quốc cũng yêu cầu được thông báo về kết quả của cuộc điều tra về ông Wesolowski.

Hồi tháng trước, Đức Giáo hoàng Francis cũng đã lên tiếng chống lại việc các giáo sĩ Công giáo phạm tội lạm dụng tình dục và cho biết ông sẽ gặp gỡ các nạn nhân. Đức Giáo hoàng kêu gọi không khoan nhượng trước hành vi này vì cho rằng việc một linh mục lạm dụng một đứa trẻ cũng như đã mắc tội phản bội cơ thể của Chúa.

Khánh Dương 
Theo CNN

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

LUẬT SƯ CÔNG TỬ BỘT KHEN LUẬT SƯ BÉO BỤNG


Bạn Nguyễn Quang Dương vừa gửi đến Tre Làng bài "Luật sư công tử bột khen luật sư béo bụng". Đây là góc nhìn của tác giả về Lê Công Định và Cù Huy Hà Vũ. Ở đây, tác giả có một sự nhầm lẫn nhẹ, xin được cải chính ngay: Lê Công Định là luật sư, nhưng Cù Huy Hà Vũ thì chưa bao giờ là luật sư cả. Việc Nguyễn Thị Dương Hà mở văn phòng luật sư và lấy tên là "Văn phòng Luật sư Cù Huy Hà Vũ" chỉ là trò đánh lận con đỏ con đen với những người không biết mà thôi.  Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
--------

Ảnh: Lê Công Định

Dạo này đọc Facebook thấy mọi người chia sẻ, bình luận về LS Lê Công Định nhiều nên mình cũng đọc được các bài viết của Định. Quả là có nhiều điều để nói, thôi thì cứ nghĩ đến đâu thì viết đến đấy, đầu tiên là stt mới đọc được về việc Định khen tài năng của luật sư Cù Huy Hà Vũ.

Trước khi nói về việc này thì phải thừa nhận Định là người có kiến thức, trình độ nên viết rất tốt và rất khéo. Mặt khác, Định rất đẹp trai nên dễ dàng nhận được sự ủng hộ của mọi người, nói nôm na là chưa tranh luận thì Định đã lấy được phiếu của các cô gái. Chắc nhiều cô gái sẽ khóc sướt mướt khi Định bị bắt nhưng các cô không ngờ hình ảnh một luật sư Lê Công Định còn hơn cả khóc sướt mướt, rũ rượi, nhũn như con chi chi khi bị bắt, lên ti vi đọc bản nhận tội thay cho giấc mơ của các cô là “anh Định đọc thông điệp liên bang”; chính quyền chắc cũng bất ngờ nên cho chàng công tử bột Lê Công Định một mức án nhẹ và thả sớm hơn dự kiến. Trái ngược với Định, chàng luật sư họ Cù chỉ là dạng võ biền, không thấy nổi tiếng nhờ tài tranh luận của một luật sư, mà chỉ nổi tiếng nhờ là con ông cháu cha, nổi tiếng nhờ hai bao cao su, nhờ cái bụng béo dù đã tuyệt thực, nhất là nổi tiếng nhờ dám kiện Thủ tướng (nhiều người khen Vũ bản lĩnh nhưng thực ra một người dám kiện cha mình thì việc kiện Thủ tướng chỉ nhỏ như con muỗi),… Thế nên, so với Lê Công Định thì Cù Huy Hà Vũ trình độ, đẹp trai không bằng nhưng lại có gan lớn, nếu bình thường thì hai bên khó chơi được với nhau, nhưng do đồng cảnh ngộ lao tù và giờ thì một đã ở Mỹ còn một ở VN nên việc Định khen Vũ mang đậm tính chất “ngoại giao”, khen cũng chẳng mất gì, lại có thêm người bên Mỹ ủng hộ.

Trên Facebook của mình, chàng luật sư công tử bột Lê Công Định ca ngợi anh luật sư béo bụng Cù Huy Hà Vũ như thế này: Kiến thức và tầm nhìn của anh Cù Huy Hà Vũ vẫn luôn làm tôi kính trọng! Sau đó, LS Định dẫn đường link giới thiệu bài trả lời phỏng vấn VOA của CHHV, nguyên nhân Định “kính trọng kiến thức và tầm nhìn của CHHV”.

Đây là đoạn quan trọng được trích dẫn làm tiêu đề bài báo:
TS Cù Huy Hà Vũ: Điều kiện để họ thay đổi là Trung Quốc tiến tới xâm lược nốt quần đảo còn lại là Trường Sa. Trong trường hợp đó, nhân dân và quân đội Việt Nam sẽ phải có hành động chính thức buộc đảng cộng sản từ bỏ quyền lực của mình, lập chính phủ mới hoàn toàn của dân. Chính phủ đó lúc ấy mới có thể đặt vấn đề liên minh quân sự với Mỹ và chỉ trong trường hợp đó Mỹ mới có thể giúp Việt Nam về mặt quân sự để bảo toàn lãnh thổ của Việt Nam ở Biển Đông.
VOA: Có người cho rằng nếu Việt Nam nghiêng về Trung Quốc thì mất Biển Đông, mất chủ quyền; nhưng nghiêng về Mỹ thì tự biến mình thành tuyến đầu chống Trung Quốc, đẩy dân tộc vào nguy cơ xung đột chiến tranh và nhiều rủi ro với Trung Quốc. Ý kiến ông ra sao?
TS Cù Huy Hà Vũ: Ý kiến đó hoàn toàn sai lầm. Trong quan hệ quốc tế ngày nay là bảo vệ quyền lợi của nhau chứ không phải liên kết với nhau để chống lại hay xâm hại quyền lợi của nước khác.
VOA: Từ kinh nghiệm của Việt Nam với Mỹ trong quá khứ, cũng có người lo ngại rằng kết thân với Mỹ, trong trường hợp nào đó, khi quyền lợi của Mỹ ngả nghiêng về một hướng khác thì Việt Nam cũng có thể bị bỏ rơi một lần nữa.
TS Cù Huy Hà Vũ: Tôi không nghĩ như vậy. Khi Việt Nam và Mỹ thật sự cần đến nhau thì không có khái niệm Mỹ bỏ rơi Việt Nam hay ngược lại. Nếu chế độ độc tài của đảng cộng sản Việt Nam được giải thể thì Mỹ chắc chắn sẽ coi Việt Nam không những là nước bạn, mà còn là nước có thể hợp tác trong mọi lĩnh vực để cùng nhau phát triển.
Ảnh: Cù Huy Hà Vũ

Nội dung phỏng vấn này không có cái gì gọi là “kiến thức và tầm nhìn” cả mà chỉ là chuyện liên minh với Mỹ. Cái điều kiện thì chẳng bàn làm gì, một người bình thường cũng có thể đưa ra những “điều kiện” như vậy. Hai câu hỏi quan trọng sau mà chính một người có “kiến thức và tầm nhìn” như CHHV cũng chỉ có thể trả lời một cách chung chung là “Ý kiến đó hoàn toàn sai lầm, Tôi không nghĩ như vậy” kèm theo những “kiến giải trên giấy”, như kiểu Trung Quốc lúc nào cũng tuyên bố “trỗi dậy hòa bình” còn Mỹ thì nói việc chuyển hướng Thái Bình Dương là “không nhằm vào bất cứ quốc gia nào”… Thế mới thấy Cù Huy Hà Vũ có khả năng nói rất… ngoại giao còn thực tế đã xảy ra thì Vũ lờ tịt, không giải thích được tại sao lúc đó Mỹ có thể bỏ rơi Việt Nam cộng hòa, có thể bán Hoàng Sa cho Trung Quốc… Vì vậy, nếu chàng luật sư Lê Công Định mà kính trọng CHHV thì chỉ có thể là kính trọng cái gan của Vũ lớn hơn Định mà thôi.

Nguyễn Quang Dương