Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

TRUYỀN THÔNG BẤT LƯƠNG VÀ TRUYỀN THÔNG GIẢI CỨU

Bài chỉ để giải trí, nhưng không cấm mọi người suy ngẫm.

*****************

Cách đây chưa lâu, chị Mượt có viết một bài về truyền thông bất lương, nó có thể coi là một dạng khủng bố bởi ảnh hưởng tiêu cực của nó đối với xã hội và cộng đồng. Nhưng vừa rồi, qua vụ con ruồi của Tân Hiệp Phát, chị phát hiện ra có một dạng còn kinh khủng hơn truyền thông bất lương. Đó là truyền thông giải cứu.

Để các quý cô tiện theo dõi, chị nhắc lại một chút về truyền thông bất lương.

Như thế nào là truyền thông bất lương? Trước khi nói về điều thú vị và cay đắng này, chị định nghĩa lại một vấn đề.

Chắc các quý cô đái ra quần khi nghe đến những cái tên như Binladen, Taliban, hồi giáo cực đoan IS... Chúng được thế giới đặt cho cái tên "Phần tử khủng bố".

Tuy nhiên, khủng bố không chỉ đơn thuần trong việc đánh bom, giết người như bọn Taliaban, IS..., đó là khủng bố chính trị và tôn giáo. Thực tế khủng bố còn bao hàm những hoạt động khác, cho các mục đích khác.

Mặc dù còn nhiều tranh cãi nhưng khủng bố được tạm định nghĩa "là hoạt động phá hoại, đe dọa bằng lời nói, truyền đi các hình ảnh hoặc video giết người do cá nhân hoặc tổ chức thực hiện, gây hoang mang khiếp sợ hoặc tổn thất cho xã hội và cộng đồng."

Hay nói gọn lại đó là những hành động đẩy cộng đồng rơi vào nỗi sợ hãi. Càng sợ hãi càng tốt. Đặc biệt là những hành động hướng tới những mục tiêu không có khả năng tự vệ.

Hàng trăm lời đồn không kiểm chứng được các cơ quan truyền thông vô trách nhiệm đều đặn tung lên hàng ngày khiến xã hội sống trong cảm giác bất an, lo sợ. Ăn đéo dám ăn, mặc đéo dám mặc. Từ mục tiêu tốt đẹp ban đầu là cảnh báo, các cơ quan truyền thông chuyển mục tiêu thành tung tin giật gân, câu khách, bất chấp hậu quả mà xã hội phải gánh chịu.

Quay lại chuyện ngôn ngữ. Danh từ khủng bố "terrorism"trong tiếng Anh và "terreur" tiếng Pháp hoá ra được bắt nguồn từ "terreō" là một động từ trong tiếng Latin, có nghĩa là "sợ hãi". Đẩy nỗi sợ hãi lên cao, đó là một hành động khủng bố.

Đã đến lúc phải coi những thông tin không kiểm chứng gây bất an lo sợ cho xã hội là một dạng khủng bố thông tin. Càng đẩy nỗi sợ hãi cho cộng đồng lên cao, càng phải coi đó là một kẻ khủng bố nguy hiểm.

Tân Hiệp Phát bị truyền thông có lương và bất lương tẩn cho lên bờ xuống ruộng, trả giá bằng hàng trăm tỉ doanh số so với cùng kì, tuy nhiên, trong lúc nước sôi lửa bỏng, hàng chục nhà nghĩa hiệp nhảy vào giải cứu với những bản kế hoạch kinh hồn. "Truyền thông giải cứu" có lẽ cần phải được định nghĩa lại và Việt hoá để dễ hiểu hơn là dùng cái tên cũ "Xử lí khủng hoảng".

Trong số các đơn vị Truyền thông giải cứu, người đứng ngoài không khó nhận ra đâu là dân chuyên và đâu là kẻ cơ hội. Bằng những giải pháp chắp vá, khá nhiều đơn vị truyền thông giải cứu giống kẻ "gặp cháy nhà vác xô không có nước vào hôi của".

Không thể hiểu nổi, khi cơn thịnh nộ của xã hội đối với Tân Hiệp Phát đã qua đi, vậy mà, thỉnh thoảng lại thấy xuất hiện một phương pháp giải cứu ngớ ngẩn khiến sự việc lại tiềm ẩn bùng nổ trở lại. Một số bài ca ngợi thô thiển hay trang suthattanhiepphat là một dạng như vậy.

Kẻ dựng lên trang suthattanhiepphat với mục đích giải cứu THP phải nói là một kẻ hoang tưởng điên rồ khi gắn sự việc thuần tuý thương mại với một hành động chính trị. Đặc biệt là thời điểm khi khủng hoảng đã dần đi vào quên lãng. Hành vi này không khác đổ dầu vào đốm lửa sắp tắt khiến những hành động giải cứu khác trở thành vô nghĩa.

Có bệnh thì vái tứ phương, nhưng rõ ràng Đông, Tây y không thể kết hợp với cúng. Tiền mất tật vẫn mang. Đó cũng là điều đau xót cho một doanh nghiệp.

Còn nếu trang bỏ mẹ kia được dựng lên với mục đích khen cho mày chết thì đối thủ của THP quả là cao tay, chứng tỏ truyền thông bất lương nguy hiểm gấp cả triệu con ruồi.

Xuất phát từ mối quan hệ tốt đẹp xa xưa, lời khuyên chân tình nhất của chị Mượt đến với những người của THP là hãy quên cmn xử lí bằng truyền thông đi. Giờ tập trung sốc lại những đại lí đã mất trong khủng hoảng vừa qua mới là điều quan trọng nhất. Bán hàng được hay không đôi khi không phải do khách hàng mà là lời tư vấn trực tiếp của đại lí. Phỏng ạ.

Bài này là một dạng mẫu của truyền thông giải cứu, anh của truyền thông bất lương, tin thì tin đéo tin thì thôi. Hehe.

Nguồn: Chị Mượt

LUẬT HÓA CÁC BIỆN PHÁP ĐIỀU TRA ĐẶC BIỆT...

Khoai@

Lần đầu tiên trong lịch sử, các biện pháp điều tra đặc biệt đã được đề nghị luật hóa trong Dự thảo bộ luật Tố tụng hình sự để cụ thể hóa yêu cầu của Hiến pháp - "Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật". 


Các biện pháp đặc biệt được đề cập như: nghe điện thoại bí mật, ghi âm, ghi hình bí mật, khám xét bí mật, bóc mở thư tín, bưu kiện, bưu phẩm, phong tỏa tài sản, nguồn tài chính...Đây là những biện pháp điều tra thường được áp dụng với một số tội phạm đặc biệt nghiêm trọng, phạm tội có tổ chức thuộc loại tội xâm phạm an ninh quốc gia, ma túy, khủng bố, rửa tiền và tham nhũng.

Tuy nhiên, đây lại là những biện pháp trực tiếp hạn chế quyền con người, quyền công dân, liên quan tới bí mật đời tư, thư tín, chỗ ở, tài sản của công dân...vì thế đã có 2 luồng ý kiến là ủng hộ và chưa ủng hộ.


Ngay cả luồng ý kiến ủng hộ cũng còn đề nghị phải cân nhắc thận trọng về thời điểm, thời hạn, đối tượng áp dụng. Cũng có ý kiến đòi hỏi phải nêu rõ, biện pháp đặc biệt là các biện pháp nào. 

Tuy nhiên, Thượng tướng Lê Quý Vương cho rằng, các biện pháp đặc biệt không cần nêu cụ thể trong luật mà giao cho Bộ Công an quyết định.

Đồng quan điểm với ông Lê Quy Vương, Ông Nguyễn Thanh Hồng, ủy viên UB Quốc phòng An ninh, thì đặt vấn đề liệu quy định cụ thể trong luật có khả thi không: "Vì áp dụng biện pháp này phụ thuộc vào tình hình tội phạm. Luật chỉ nên quy định mang tính nguyên tắc, rồi cụ thể hóa trong các luật khác như luật Phòng chống ma túy".

Đại diện cơ quan soạn thảo, Viện trưởng Viện kiểm sát NDTC Nguyễn Hòa Bình phân tích: Đây có thể là nguồn chứng cứ trực tiếp chứng minh tội phạm, đã được quy định ở nhiều luật như an ninh quốc gia, phòng chống ma túy, rửa tiền..., không có gì là mới, quốc tế đã làm rồi. "Nhưng chúng tôi không thể quy định cụ thể, mà nhường quyền cho Chính phủ, tức là Bộ Công an. Và chỉ quy định trong 3 trường hợp: Thứ nhất là liên quan đến an ninh quốc gia, ma túy, tham nhũng, khủng bố, rửa tiền; Thứ hai là tội phạm đặc biệt nghiêm trọng và có tổ chức; và thứ ba là người bị hại, người tố giác tội phạm tự nguyện đề nghị cơ quan điều tra tổ chức công tác bí mật đối với mình", ông Bình cho biết.

Theo Viện trưởng, để Bộ Công an quy định cụ thể cũng là do với sự phát triển của công nghệ, chưa thể nhìn hết được các biện pháp có thể có trong tương lai. Ông cũng nhấn mạnh: "Nhưng vẫn có những nguyên tắc rất chặt chẽ là người điều tra chỉ được dùng những thông tin để chứng minh tội phạm, những thông tin khác có được phải hủy".

Thực tế, nước nào cũng đã áp dụng các biện pháp điều tra đặc biệt này. Tuy nhiên, không phải bất cứ biện pháp điều tra đặc biệt nào cũng được luật hóa. 


Người viết entry này cho rằng, luật hóa các biện pháp này thể hiện sự minh định của luật pháp đối với những hoạt động mà người dân cho là nhạy cảm. Mặt khác, nó cho phép các cơ quan chức năng và người dân có điều kiện giám sát các hoạt động của cơ quan điều tra và chính nó lại tạo ra một hành lang pháp lý an toàn cho những người thực thì công vụ.


Cho dù các biện pháp điều tra đặc biệt này có được luật hóa hay không, đây cũng là một bước tiến mới trong hoạt động lập pháp ở nước ta. 

SỰ NGUY HIỂM CỦA LỰC LƯỢNG DÂN QUÂN BIỂN TRUNG QUỐC TRÊN BIỂN ĐÔNG

Hồng Thủy

(GDVN) - Tháng 8 năm ngoái Trung Quốc cũng sử dụng một đội dân quân biển diễn tập ở vịnh Bắc Bộ với nhiệm vụ trinh sát và đánh chặn để bảo vệ 1 giàn khoan.

Tàu cá Trung Quốc chuẩn bị kéo ra vùng biển Senkaku ở Hoa Đông. Ảnh: WSJ.

Andrew Erickson, một giáo sư đại học Chiến tranh Hải quân Hoa Kỳ, nhà nghiên cứu trung tâm Fairbank của Havard ngày 31/3 viết trên trang cá nhân của tờ The Wall Streets Journal, lực lượng dân quân biển do chính phủ Trung Quốc tổ chức và tài trợ đang đóng vai trò quan trọng trong việc thực hiện tham vọng (bành trướng) lãnh thổ ở Biển Đông và Hoa Đông.

Trung Quốc là một trong số rất ít quốc gia có lực lượng dân quân biển. Lực lượng này thông thường bao gồm các tàu cá dân sự đóng nhiều "vai diễn" trên biển, từ việc được điều động tham gia cứu hộ cứu nạn trên biển cho đến đổ bộ đảo, tuyên bố "chủ quyền". Những ngư dân này vẫn làm việc hàng ngày trong các công ty, tập đoàn nghề cá lớn và được tuyển dụng, huấn luyện bởi các tổ chức quân sự để bảo vệ (cái gọi là) lợi ích hàng hải của Trung Quốc.

Dân quân biển Trung Quốc được thành lập ngay những năm đầu tiên hình thành nhà nước này, được rút ra từ đội tàu cá lớn nhất thế giới. Những năm gần đây nó đã phát triển một cách khá tinh vi và được nâng cao tầm quan trọng, thực hiện các nhiệm vụ từ vận chuyển vật liệu xây dựng ra đảo đến thu thập thông tin tình báo. Thậm chí các đơn vị "dân quân biển" trọng tâm có thể được huấn luyện cách đối đầu với tàu nước ngoài nếu cần thiết theo kiểu "chiến tranh du kích trên biển".

Hiện tại lực lượng này về cơ bản được Bắc Kinh sử dụng như tuyến đầu tiên để giám sát, hỗ trợ và gây áp lực với đối phương trong việc thúc đẩy yêu sách chủ quyền quốc gia và lợi ích (vô lý, phi pháp) của Trung Quốc ở Hoa Đông và Biển Đông. Lực lượng dân quân biển Trung Quốc ít được biết đến ở nước ngoài, nhưng nó có thể cho một cái nhìn sâu sắc về giá trị của mình thông qua các nguồn Trung Quốc công bố công khai.

Trong tất cả những câu hỏi về lực lượng dân quân biển Trung Quốc, phức tạp nhất là ai điều khiển chúng. Xây dựng và đào tạo lực lượng dân quân biển hàng ngày được thực hiện bởi các lực lượng vũ trang ở các tỉnh thành ven biển. Chỉ huy quân sự cấp huyện trực tiếp chỉ đạo các hoạt động liên quan đến quân sự của lực lượng dân quân biển này. Tuy nhiên hoạt động của chúng rất phức tạp vì lực lượng này đóng nhiều vai trò khác nhau và đặt dưới sự chỉ huy trực tiếp của nhiều cơ quan khác nhau.

Gần đây những nỗ lực đã được thực hiện để chuyển đổi lực lượng dân quân biển riêng lẻ rời rạc bằng cách giảm quy mô kích thước và tăng cường đào tạo "chuyên môn". Một số đơn vị dân quân biển được chỉ định hỗ trợ cho quân đội và hải cảnh Trung Quốc, điển hình như tiểu đoàn dân quân biển huyện Ngọc Hoàn, tỉnh Chiết Giang được giao nhiệm vụ vận chuyển, cung cấp nhiên liệu, đạn dược và các vật tư khác cho các tàu hải quân.

Các đơn vị khác có vai trò hỗ trợ qua trinh sát, bảo vệ các công trình trọng điểm, khu vực quan trọng, gây nhiễu, tung hỏa mù đối phương, làm tăng năng lực vận tải biển, sửa chữa và cứu hộ y tế. Tháng 8 năm ngoái Trung Quốc cũng sử dụng một đội dân quân biển diễn tập ở vịnh Bắc Bộ với nhiệm vụ trinh sát và đánh chặn để bảo vệ 1 giàn khoan. 

Dân quân biển là lực lượng giúp Trung Quốc duy trì sự hiện diện tại các khu vực (nước này nhảy vào) tranh chấp hoặc đổ bộ lên các đảo khẳng định yêu sách chủ quyền (vô lý, phi pháp) phối hợp với các hoạt động chính trị, ngoại giao của nhà nước.

Mục đích Bắc Kinh sử dụng lực lượng này là kết hợp tốt nhất các hoạt động đánh bắt cá hàng ngày với duy trì khả năng đáp ứng nhanh chóng các hoạt động quân sự. Hàng ngàn tàu cá của lực lượng dân quân biển được trang bị hệ thống định vị vệ tinh dẫn đường quân sự Bắc Đẩu cho phép họ theo dõi các lực lượng khác, truyền tải thông điệp ngắn, thậm chí được trang bị cả máy tính bảng. 

QUYỀN IM LẶNG LẠI NÓNG

Cuteo@

Hôm qua, 30/3/15, UBTP của Quốc hội bắt đầu phiên họp toàn thể lần thứ 16 với việc thẩm tra dự án BLTTHS (sửa đổi). Dự án luật do VKSND Tối cao chủ trì soạn thảo, bổ sung mới tới 166 điều, sửa đổi 290 điều, bãi bỏ 19 điều và chỉ còn giữ nguyên 27 điều. 

Một trong những nội dung được tranh luận nhiều nhất là "Quyền im lặng"

Phó Viện trưởng VKSND Tối cao Lê Hữu Thể, cho rằng BLTTHS hiện hành đã quy định quyền này. Tại Điều 10 quy định: “Trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về các cơ quan tiến hành tố tụng. Bị can, bị cáo có quyền nhưng không buộc phải chứng minh là mình vô tội”. Hay các điều 48, 49, 50 quy định: “Người bị tạm giữ, bị can, bị cáo có quyền trình bày lời khai, đưa ra ý kiến”.

Thứ trưởng Bộ Công an Lê Quý Vương đề nghị cân nhắc: "Chúng ta đứng trước một sự việc phạm tội, chúng ta phát hiện tội phạm và phải bảo vệ người bị hại. Có mạng người bị giết ở đấy, người ta có ngóc đầu dậy được không để tố giác tội phạm? Đành rằng anh có quyền nhưng không nên nói câu “quyền im lặng”. Tôi đề nghị cân nhắc thật kỹ, không thì rất khó cho cơ quan điều tra (CQĐT)”.

Ông Vương cũng nói thêm: "Anh đã gây án, đã có tội, có hành vi vi phạm pháp luật thì anh phải có sự trình bày chứ? Tôi bảo vệ quyền lợi cho anh nhưng anh phải tôn trọng... Nó chém nó giết thế, đưa vào công an, cứ ngồi im, chờ mấy ngày đợi ông luật sư đến thì chả ai làm được. Đó là thực trạng".

Và đây là nội dung chính trong bài viết của ông Trần Dương Công - Viện kiểm sát nhân dân huyện Ea Súp, tỉnh Đăk Lăk, bàn về vấn đề này:


Hiện nay, chưa có văn bản pháp lý nào chính thức quy định về quyền im lặng của người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo.Tại một số nước trên thế giới như Mỹ, Nhật Bản, họ quy định quyền im lặng là quyền không khai báo khi không có sự tư vấn, chứng kiến của luật sư. Theo đó, khái niệm im lặng không có nghĩa là không nói bất cứ điều gì mà im lặng là chưa khai khi chưa có sự hiện diện của luật sư. Hiểu theo cách như trên thì im lặng chỉ được thực hiện trong một giới hạn nhất định, khi chưa có luật sư thì người bị bắt, người bị tạm giữ sẽ không khai báo bất cứ điều gì có liên quan đến nội dung vụ việc; Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu im lặng có nội hàm rộng hơn không khai báo. Không khai báo không đồng nhất với im lặng, không khai báo là không nói bất cứ điều gì có liên quan vụ việc, trường hợp đặc biệt người bị bắt, người bị tạm giữ vẫn khai nhưng khai báo quanh co, chối tội, khai không đúng sự thật thì vẫn nằm trong khái niệm không khai báo. Trong trường hợp này, im lặng là không khai bất cứ điều gì có liên quan đến vụ việc trong bất cứ giai đoạn nào của quá trình tố tụng. Kể cả trong trường hợp có luật sư là người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp thì im lặng vẫn hiện hữu và vẫn có thể được thực hiện. Vì vậy, một khi quyền im lặng vẫn có hiệu lực thì đồng nghĩa họ có quyền im lặng trong suốt quá trình tố tụng, thậm chí cho đến khi họ ra trước Tòa án.


Đã có nhiều ý kiến cho rằng nên quy định quyền im lặng vào Bộ luật Tố tụng hình sự với lý do, thời gian qua, xảy ra một số vụ án, người bị bắt, bị tạm giữ bị bức cung, dùng nhục hình và sự việc có thể không xảy ra nếu khi được triệu tập đến cơ quan điều tra, họ có quyền im lặng cho đến khi luật sư có mặt hoặc việc hỏi cung chỉ được diễn ra khi có mặt luật sư. Tuy nhiên, sẽ là không thuyết phục nếu quy định quyền im lặng vào Bộ luật Tố tụng hình sự, bởi những lý do sau đây:

Một là, nếu quyền im lặng được quy định trong Bộ luật Tố tụng hình sự thì được áp dụng như thế nào và trong giai đoạn nào của quá trình tố tụng. Theo đó,quyền im lặng chỉ được áp dụng từ khi một người bị bắt cho đến khi được gặp luật sư hay quyền im lặng được áp dụng trong suốt quá trình tố tụng, theo đó, người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo không chỉ im lặng trong suốt quá trình điều tra mà đến giai đoạn xét xử, tại phiên tòa đều có quyền giữ im lặng, không cần biết có hay không có sự hiện diện của luật sư, không cần thiết phải nói bất cứ điều gì vào bất cứ thời điểm nào hoặc trả lời bất cứ câu hỏi nào. Tất nhiên, quyền im lặng không phải là quyền tuyệt đối và có thể không được áp dụng trong một số trường hợp nhất định.

Nếu chọn cách thứ nhất,quyền im lặng chỉ được áp dụng từ khi bị bắt cho đến khi gặp luật sư thì khi chưa có sự hiện diện của luật sư thì người bị bắt, bị tạm giữ sẽ không khai bất cứ điều gì có liên quan đến vụ việc, có luật sư mới khai, không có sẽ không khai. Vậy khoảng thời gian chờ đợi sự hiện diện của luật sư có được giới hạn không và nếu có thì sẽ được giới hạn trong thời gian bao lâu, trong thời gian chờ đợi luật sư, cơ quan tiến hành tố tụng có được khởi tố vụ án, khởi tố bị can và áp dụng các biện pháp ngăn chặn khác hay không. Chưa kể, không phải trường hợp nào cũng thuê luật sư hoặc luật sư đến ngay sau khi thân chủ của họ bị bắt, bị tạm giữ như ở một số nước trên thế giới, trong trường hợp người bị bắt không thuê luật sư thì giải quyết như thế nào.

Nếu chọn cách thứ hai, thì việc im lặng trong suốt quá trình tố tụng có bị coi là chống đối, là không hợp tác với cơ quan thực thi pháp luật và trong nhiều trường hợp có thể gây ra những cản trở nhất định cho cơ quan tiến hành tố tụng trong việc thu thập thông tin, củng cố chứng cứ, hoàn thiện hồ sơ vụ án. Chưa kể, với vụ án có nhiều đồng phạm, nhiều tình tiết liên quan đến nhiều người, nhiều vụ thì việc im lặng của người bị tạm giữ, bị can, bị cáo có thể sẽ gây trở ngại trong quá trình điều tra, phá án, thậm chí có thể để lọt tội phạm.

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

BÁO PETROTIME BỊ CHỬI LÀ ĐÁNG LẮM

Nhà báo nói láo ăn tiền...

Đó là câu nói dân gian về nghề báo, đúng hơn là một "bộ phận không nhỏ" những người hành nghề báo chí, truyền thông. Còn có một câu tương tự nữa là "nhà văn nói láo, nhà báo nói điêu". Chẳng rõ những câu cửa miệng này có từ bao giờ, nhưng chắc chắn một điều là có từ rất lâu rồi, chí ít là cách đây mười mấy năm, khi tôi còn là sinh viên, làm CTV cho 1 tờ báo của giới HSSV, đã nghe đến nó. Hồi đấy thì cũng chỉ nghĩ đây là câu nói do kẻ nào thù ghét nghề báo, đơm điều đặt chuyện ra thôi, vì bản thân mình lúc đó cũng dính tí nghề báo mà có thấy "nói láo ngậm tiền" được đâu. Nhưng dần dà theo năm tháng, nhất là khi báo mạng bùng nổ thì tôi nhận ra, người ta nói thế ... còn nhẹ! Ví dụ như cái bài viết này của Petrotimes: "Cây xanh thủ đô lại được "DLV" mang ra làm cái cớ!". 
(http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache%3Ahttp%3A%2F%2Fcache.nevkontakte.com%2Fproxy.html#!go/http%3A%2F%2Fpetrotimes.vn%2Fnews%2Fvn%2Fdam-luan-doi-thoai%2Fcay-xanh-thu-do-lai-bi-dlv-mang-ra-lam-cai-co.html) (*)


Vui: THÁNH CẦM NHẦM ĐÂY RỒI

Phát hiện thánh cầm nhầm của U23 Việt Nam, làm gì mà không thốn!

Trong một pha tranh chấp bóng từ quả đá phạt góc của tiền đạo Công Phượng, trung vệ Mạnh Hùng đã vô tình cầm chỗ kín của hậu vệ Nhật Bản.

Tình huống hài hước xảy ra ở giữa hiệp 2 trong trận đấu tối qua. Trung vệ Mạnh Hùng cho biết anh không nhớ mình đã làm gì cầu thủ đối phương bởi đang tập trung thi đấu. 

Tình huống hài hước của Mạnh Hùng. 

Tuy nhiên, sau khi được phóng viên cho xem lại hình ảnh rất "nhạy cảm", cầu thủ người Nghệ An chỉ biết phì cười.

http://vitalk.vn/threads/phat-hien-thanh-cam-nham-cua-u23-viet-nam-lam-gi-ma-khong-thon.1862887/

NHỮNG THẤT BẠI MÀ BẠN ĐỌC KHÔNG BIẾT

Khoai@

Bài của nhà báo Đức Hiển, đăng trên chính FB của ông, Khoai@ chôm về cho anh em đọc.

https://www.facebook.com/notes/10153245854984090/

********************
Làm báo điều tra, thiếu tỉnh táo một chút, đôi khi nhà báo nhìn ở góc này là người hùng, ở góc kia lại là đồ bút máu.

Một bài báo thất bại khi nó không đạt được mục đích chuyển tải thông tin; không tác động được đến công chúng hoặc đối tượng bạn đọc mà nó nhắm đến. Quá đơn giản. Chuyện ai cũng biết.

Với nhiều nhà báo trẻ hiện nay- không biết tôi có võ đoán không- bài nào họ cũng coi là thành công cả. Với họ, bài được đăng, nhận đủ nhuận bút, đạt được năng suất chỉ tiêu, không có khiếu nại đến mức phải cải chính và bị tòa soạn chế tài, là thành công. Nghĩ thế cũng không sai, suy cho cùng, nghề báo cũng như mọi nghề, miễn bỏ sức lao động ra, không lừa gạt trộm cắp, viết báo được đăng. Thế là tốt rồi!

Nhưng với báo chí điều tra, có lẽ tác giả cần khắt khe hơn với chính mình. Ngay cả khi có những bài đình đám, được khen, vẫn nên tự hỏi: Ở hoàn cảnh đó, cách giải quyết của mình đã tốt nhất chưa? Nếu bây giờ cho chọn lựa lại, mình có bỏ bớt hoặc thêm vào chi tiết nào không? Ở tình huống cụ thể nọ, còn cách xử lý nào tốt hơn cách mình đã làm hay không?

Với bài bình luận, điều quan trọng nhất là tính tư tưởng của bài báo tác động thế nào đến công chúng. Bình luận đòi hỏi lập luận sắc sảo, kiến thức uyên bác (nếu không sẽ sáo rỗng và khẩu hiệu), công cụ tác nghiệp của bạn chủ yếu là câu chữ. Còn với báo chí điều tra, có lẽ khó nhất là việc xử lý tình huống và các mối quan hệ để có thông tin rồi mới đến việc viết bài, xử lý thông tin thu được.

Như vậy ngay trong một bài điều tra thành công, thì một nhà báo vẫn có thể cay đắng bởi những thất bại chỉ mình anh ta biết, những thất bại có khi còn lớn hơn cả những thành công được coi là vang dội, của bài báo: Xử lý thông tin không khéo để mất quan hệ; không bảo vệ được nguồn tin; vô tình trở thành công cụ cho một thằng không ra gì, đánh chết toi một đứa không tử tế để rồi một đứa còn xấu xa hơn lên thay ghế. Cái này ông Nam Đồng gọi là “cầm cu cho thằng khác đái” còn ông Vũ Đức Sao Biển diễn dịch nho nhã là “cử điểu dĩ tha nhân tiểu tiện”.

Cuối năm 2010, một phóng viên Pháp Luật TP.HCM có loạt bài điều tra về một vụ tiêu cực. Mình xử lý biên tập bài báo này. Cả cụm bài, ông phóng viên chỉ gửi có 2 tấm ảnh. Mình yêu cầu kiểm tra hồ sơ, PV giao và cẩn thận nhắc: “Anh đừng chụp chứng cứ đăng báo, hồ sơ nội bộ rất dễ lộ nguồn!”.

Mình biết, dạng hồ sơ này, bảo phát bao nhiêu bộ cho các thành viên cuộc họp thì chỉ phát bấy nhiêu, nhưng khi đóng dấu, họ luôn giữ lại một bản tương ứng với từng bộ đã phát. Khi lộ nguồn, chỉ cần so sánh dấu ghim, độ nghiêng của con dấu trên bản photo là biết ngay ông nào làm lộ. Vì thế mình quyết định không dùng bản chụp hồ sơ để minh họa. Nhưng nếu vậy thì không còn tấm ảnh nào, bèn gọi cho một phóng viên khác thường trú: Ông tìm cho tôi một cái ảnh minh họa bài này.

Dựng trang xong, mình đi về, chừa trống phần ảnh nhưng quên dặn kíp trực. Ông PV kia sau khi tìm không được ảnh, sẵn cũng có một bộ hồ sơ hông biết kiếm từ đâu, chụp gửi lên và kíp trực lấy dùng.

Hậu qủa là sau khi báo đăng, người cung cấp hồ sơ cho PV bị đì lên bờ xuống ruộng, phóng viên phản ứng. Có đồng nghiệp nói trong một cuộc họp: “PV nói rằng ĐH bán đứng nguồn tin!”.

Mình biết mình sai, sau đó họp xét kỷ luật, mình nhận. Nhưng áy náy với cái anh nguồn tin mình không biết mặt, và đau đến tận giờ bởi cái câu “bán đứng”.

Cũng có những tổn thất mà mãi sau này nhà báo mới nhận thấy, nhất là đánh vào sai sót của doanh nghiệp. Cái bệnh “ai cũng ham giàu mà ai cũng ngấm ngầm ghét nhà giàu” nó ăn sâu trong xã hội và dù không nói ra, nó ăn vào máu một số nhà báo. Họ không nói hẳn là ghét, nhưng có cơ hội nện cho thằng cha giàu có nào đó là cứ vung bút. Công chúng, đám đông, không phải bao giờ cũng là người đọc tỉnh táo và có trách nhiệm, vô tình cổ súy cho xu hướng làm báo ấy.

Một bạn đồng nghiệp kể với mình anh từng buồn cả mấy ngày khi chiều nọ tình cờ mua chuối chiên cho con lúc chờ đón nó ở trường. Chị bán chuối kể từ ngày công ty cho nghỉ làm, chị thất nghiệp và xất bất xang bang, con cái đói rách. Công ty chị bị tờ báo đó đánh mấy bài, mất cả bạn hàng, sản phẩm không bán được nên phải cho công nhân nghỉ, chị nằm trong số đó. “Báo chí chi mà ác dữ”, chị nói mà không biết tác giả bài báo chính là ông khách trước mặt mình.

Anh bạn nói hồi đó nếu tỉnh táo, anh sẽ chọn cách viết khác mà vẫn chuyển tải được nội dung phê phán cái sai của DN thay vì cách viết đập chết tươi một thương hiệu như vậy. Khi anh tỉnh ra một chút, thì nhiều tờ báo khác đã vào cuộc và đánh cho DN chết dí! Anh không ngăn được viên đạn mà anh đã bắn ra...

Chuyện xảy ra hơn mười năm, anh bạn kể: Hồi đó tôi đau ít, càng già, càng thấy đau nhiều! Có khi nào ác báo hông ông? Mình nói: cái sự đau cả chục năm nay vì câu chuyện đó, đã lớn hơn mọi thứ quả báo rồi. Làm báo với mục đích trong sáng, vậy mà đau đến giờ, đứa khác thì sao? Nghe mình hỏi thế anh cười: cái thằng nó ác thiệt thì nó đâu thấy đau, chỉ thấy hả hê!

Làm báo điều tra, thiếu tỉnh táo một chút, đôi khi nhà báo nhìn ở góc này là người hùng, ở góc kia lại là đồ bút máu. Khi viết về một nhân vật, có lẽ cũng nên nhìn chung quanh họ còn ai bị chết lên chết xuống vì bài báo của mình. Nhìn, không phải để rồi do dự và không dám xung trận. Nhưng chắc chắn nếu nhìn kỹ, bạn sẽ biết cách xử lý thông tin và câu chữ như thế nào hạn chế những tổn thất không đáng có.

Đánh bom giết một thằng ác ôn mà làm chết thêm chín người dân vô tội gồm cả người già và em bé như ông anh hùng dỏm Hồ Xuân Mãn nguyên Bí thư Thừa Thiên Huế, thì có nên không?
---------------------------
(Thực ra những câu chuyện nghề nghiệp này mình viết đã lâu, mỗi năm viết một ít, chỉ là viết cho mình. Giờ mình hiệu chỉnh và post lại, hy vọng là nó có ích cho ai đó. Mà nếu bạn thấy nó chỉ có chức năng giải trí thì cũng hông sao).

CÁC CÔ ĐỪNG MƯỢN GIÓ BẺ MĂNG

Ong Bắp Cày 

Các cô im bớt cái mồm đi được không?

Chị rất lấy làm khó chịu khi các cô cứ suốt ngày lải nhải về vụ Chặt Cây Hà Nội, trong khi còn vô khối những điều khác cần các cô lên tiếng.

Công bằng mà nói, chủ trương là hoàn toàn đúng đắn, nhưng cách triển khai là có vấn đề. 

Các cô muốn đường rộng thông thoáng, nhẽ phải chặt; các cô muốn an toàn qua mùa mưa bão, nhẽ phải chặt; các cô muốn đường có phong vị riêng, tất nhiên phải thay thế. Và các thể loại cây quá đát, mất chức năng làm đẹp cho đời ắt phải loại bỏ và thay thế. 

Chị cũng lấy làm tiếc vì đời vẫn còn những kẻ mượn gió bẻ măng để làm láo. Nhưng truyền thông đã lên tiếng, nhân dân của các cô trong đó có chị cũng đã lên tiếng. Thậm chí, chị còn khóc đến khản cả giọng.

Vì lẽ đó lãnh đạo Hà Nội đã có những quyết định khá nhanh chóng, thẳng thắn đồng thời khẳng định sẽ làm rõ trách nhiệm của các cá nhân, tổ chức liên quan đến vụ việc đáng xấu hổ này.

Ngày 20/3, Chủ tịch UBND TP Hà Nội quyết định: "Dừng việc chặt hạ, thay thế cây" và  yêu cầu "thông tin kịp thời, đầy đủ, công khai minh bạch và tiếp thu ý kiến đóng góp của các chuyên gia, các nhà khoa học, nhân dân, tạo sự đồng thuận trước khi thực hiện". 

Chỉ sau 3 ngày, vào 23/3, Thường trực Thành ủy Hà Nội đã họp về vụ việc trên. Ngày 25/3, theo chỉ đạo của Thành ủy, UBND thành phố đã quyết định thành lập Đoàn thanh tra liên ngành để làm sáng tỏ vụ việc: "Thiếu sót ở đâu, do ai và biện pháp sửa chữa, khắc phục cụ thể".

Như vậy, kẻ nói đã có người nghe, phần còn lại chúng ta hãy chờ đợi. Đúng sai, đen trắng chị tin sẽ rõ ràng.

Nói thật, kẻ chặt cây mượn gió bẻ măng là khó chấp nhận, nhưng chính các cô, với danh xưng là truyền thông cũng vẫn mượn gió bẻ măng thì càng khó chấp nhận hơn vạn lần. 

Chị xin hỏi các cô: 

Chuyện chặt cây  dù có là sai thì liên quan gì đến mô hình xã hội "dân chủ đa nguyên, tam quyền phân lập"? Liên quan gì đến sự thiếu vắng các "hội đoàn dân sự"? 

Vì sao các cô lại xoen xoét rằng: "Muốn bảo vệ môi trường cần phải có… tự do ngôn luận, tự do báo chí", "tự do lập hội, lập đảng" và ngu ngốc trên mức tởm lợm là các cô kết luận như đúng rồi rằng, muốn bảo vệ cây Hà Nội, thì phải thay đổi chế độ xã hội, chế độ đó phải "có nhiều hơn một đảng"...

Chị khiếp miệng lưỡi của các cô quá.

Các cô đã cất tiếng nói của mình, chị đồng ý. Các cô đã xuống đường, chị ủng hộ. Nhưng chị phát ngấy đến tận cổ khi các cô đang cố gắng móc nối việc chặt cây với những vấn đề đéo liên quan. Làm thế, các cô đang tự hủy hoại nhân cách của mình đấy. Nói rộng ra, các cô đang làm vấy bẩn môi trường thông tin đấy.

Đã đến lúc xem chính quyền Hà Nội khắc phục như thế nào chứ không phải ngồi phòng lạnh mà tru tréo lên, ra vẻ ta đây yêu cây hơn yêu người các cô ạ.

Chị ghét thói đạo đức giả và những thể loại mượn gió bẻ măng lắm rồi.

Chị thật!

LÝ QUANG DIỆU NÓI VỀ NHÂN QUYỀN

Cuteo@

Đọc bài Giấc Mơ Mỹ của chị Beo, được biết Singapore từ thời Lý Quang Diệu tới nay chỉ có 5 tờ báo (3 tiếng Anh, 2 tiếng Hoa) và 1 đài truyền hình, do hai công ty thân chính phủ nắm giữ. Và có một luật bất thành văn vẫn dụng: không đả kích, phê phán chính phủ và các chính khách tối cao.

Mình kết nhất câu này của Lý Quang Diệu khi đáp trả những chỉ trích về chính sách bóp nghẹt tự do ngôn luận:
Nhân quyền phụ thuộc vào truyền thống văn hóa, mô hình xã hội, hoàn cảnh lịch sử của từng quốc gia. Công việc của Sing chỉ người Sing được phép ca thán. Mỹ và Sing là hai nước khác nhau, anh lấy tư cách gì để áp đặt quyền lợi của người Sing như người Mỹ?
Đoạn trích dẫn này dễ dàng tìm thấy trên Youtube, video đen trắng.

Câu trả lời của Lý Quang Diệu thể hiện sự hiểu biết, tầm nhìn và nhân cách con người ông.

Lũ rận zân chủ nghĩ gì khi đọc câu này?

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2015

VIỆT NAM NÊU CẢNH BÁO CÁCH HÀNH XỬ ĐE DỌA DÙNG VŨ LỰC TẠI LIÊN HỢP QUỐC

Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Nguyễn Chí Vịnh cảnh báo cách hành xử đe dọa sử dụng vũ lực và không tôn trọng luật pháp quốc tế đang gây tác động tiêu cực đến an ninh tại châu Á - Thái Bình Dương.

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam. Ảnh: TTXVN

Thứ trưởng Vịnh cho rằng khu vực châu Á - Thái Bình Dương đang tiềm ẩn những thách thức đe dọa đến hòa bình, ổn định, an ninh, đó là các tranh chấp chủ quyền lãnh thổ, cách hành xử đe dọa, sử dụng vũ lực, không tôn trọng luật pháp quốc tế,Quân đội Nhân dân cho biết hôm nay. Ông Vịnh nói tại Hội nghị Lãnh đạo Quốc phòng các quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc (LHQ) được tổ chức tại New York, Mỹ, từ ngày 27-28/3.

Theo thứ trưởng Vịnh, trước những thách thức đó, nhu cầu bảo đảm hòa bình, ổn định của khu vực châu Á-Thái Bình Dương trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Đây là một điểm cần quan tâm trong chương trình nghị sự của LHQ, đồng thời cũng đặt ra nhu cầu hợp tác trên bình diện khu vực và quốc tế của tất cả các quốc gia.

Thượng tướng khẳng định, Việt Nam luôn nỗ lực đóng góp cho hòa bình, ổn định, phản đối sự bất công và sử dụng vũ lực. Quan điểm của Việt Nam là lấy lợi ích chung của cộng đồng và luật pháp quốc tế làm chuẩn mực cho mọi hành động nhằm bảo vệ lợi ích quốc gia dân tộc, đồng thời góp phần duy trì hòa bình, ổn định cho khu vực và thế giới.

Tổng thư ký LHQ Ban Ki-moon cho rằng thời gian tới, thế giới tiếp tục phải đối mặt với các thách thức, đe dọa đến cuộc sống của người dân, đến hòa bình, ổn định của thế giới. Vì vậy, các quốc gia cần phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, tham gia tích cực và có hiệu quả hơn nữa vào các hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ nhằm bảo vệ người dân, tăng cường luật pháp, ngăn ngừa xung đột, bảo đảm duy trì hòa bình.

Thứ trưởng Vịnh cho biết tiếp sau việc cử sĩ quan liên lạc đi làm nhiệm vụ tại phái bộ ở Nam Sudan, sắp tới, Việt Nam sẽ cử các sĩ quan tham mưu tới Phái bộ Cộng hòa Trung Phi. Việt Nam cũng chính thức đăng ký vào Hệ thống bố trí lực lượng thường trực LHQ (UNSAS) để sẵn sàng tham gia các hoạt động tại một số phái bộ thích hợp qua việc cử sĩ quan, bệnh viện dã chiến cấp hai và lực lượng công binh.

Thượng tướng khẳng định, Quân đội Nhân dân Việt Nam có đủ khả năng tham gia thành công vào các hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ, vì mục đích hòa bình, nhân đạo và tái thiết ở những lĩnh vực Việt Nam lựa chọn, trên cơ sở nghị quyết của Hội đồng bảo an LHQ, sự chấp thuận của các bên liên quan, trong đó có nước chủ nhà.

Đại sứ, Trưởng Phái đoàn đại diện Việt Nam tại LHQ Nguyễn Phương Nga dịp này cùng Phái đoàn cấp cao Bộ Quốc phòng Việt Nam đã gặp ông Herve Ladsous, Phó Tổng thư ký LHQ phụ trách các hoạt động gìn giữ hòa bình và chính thức trao công hàm thông báo Việt Nam sẽ tham gia vào UNSAS.

Nguồn: 

Nguyễn Chí Đức: THƯ TRẢ LỜI CHO CÁC THÀNH VIÊN CỦA CÁC HỘI ĐOÀN XHDS

Khoai@

Vẫn có nhiều kẻ mồm luôn khoác lác rằng mình là "người yêu nước" nhưng những gì họ làm là phản dân, hại nước. Bản chất của vấn đề là họ chỉ là những kẻ cơ hội khoác danh dân chủ hay tôn giáo mà thôi.

Hãy xem Nguyễn Chí Đức nhận xét, đánh giá về họ như thế nào, qua thư trả lời cái gọi là các nhóm "XHDS".

(Thư mình gửi từ 2014 đến nay hầu như không bao giờ được hồi âm vì toàn nói thẳng, nói thật vì rất ghét nịnh bợ, giả dối. Phải khen ngợi, ca tụng nói lời hoa mỹ thì mới được tung hô => mới thành sao dân chủ. )

*****
Tẩy chay Quốc Hội của nước CHXNCNVN là điều không thực tế mà lật đổ ĐCS thì cũng không tưởng. Thậm chí cổ súy bỏ điều 4 Hiến Pháp còn không được mặn mà hưởng ứng.

Ngay cả ĐCS bất thình lình tự đổ nếu không có một ủy ban đủ uy tín, đủ các thành phần khả kính đề điều phối, liên kết dễ rơi vào tình trạng bạo loạn vì khoảng trống quyền lực. Người Việt Nam tiềm ẩn tính bạo lực rất mạnh, tính vị kỷ cao cho nên không hề tương nhượng nhau.

Tôi không bàn đến mấy nhóm hội cụ thể vì nói thật đã ít người tham gia mà hay thích kêu to. Tôi chỉ lấy ví dụ như thế này để mọi người hình dung:

1) Những cái nan hoa xe đạp/xe máy vốn mỏng có thể bẻ gãy bằng tay được nhưng biết đan kết vào một cái trục (bánh xe) thì lại chịu lực để chở người/chở hàng rất lớn.

2) Những cái ống tre/ống nứa cụ thể thì tính hữu dụng thấp nhưng nếu được buộc lạt theo một trật tự thì lại trở thành cái bè chuyên chở người/hàng trên sông.

Các nan hoa, ống tre cụ thể chưa chắc đã dính với nhau (hoạt động chung) mà xen kẽ hoặc đối nghịch nhau nhưng được điều hòa/điều phối bởi một sợi dây gắn kết hoặc trục quay

****

Ảnh bên: Một con quạ?

Bản thân các hội đoàn, thậm chí đảng phái (nếu có), tôn giáo về chủ trương chưa chắc đã đồng thuận, thậm chí còn kình địch nhau nhưng nếu có một nhóm/ủy ban biết hóa giải thì không những không có cơ hội chống nhau mà vô tình phối hợp để tạo ra sức mạnh chung như ví dụ số 1 tôi trình bày ở trên. Dĩ nhiên đó là cái lý tưởng, cái khung mà chúng ta hướng tới là tự do lập hội, tự do lập đảng, tam quyền phân lập. Cố nhiên cái việc lập hội, lập đảng là phải có trách nhiệm chứ không phải mang tính đầu cơ, "giang hồ nhất thống" mà phải xuất phát từ thực tiễn, từ khả năng của mỗi người, mỗi nhóm người chứ không phải ghi danh kiểu "đánh trống ghi tên" nhằm mua vui hoặc ủng hộ nhau là chính.

Nhìn chung về chiều sâu, tính tư duy lô gic của các hội đoàn còn thấp và mang nặng cảm tính yêu/ghét. Cho nên khi có sự phản biện, chỉ trích thì giãy nảy như đỉa phải vôi hoặc từ mặt nhau không nhìn. Nói thật còn thua trẻ con, giận nhau đấy rồi lại chơi với nhau ngay.

Hiện nay, chưa có không gian để tạo sự tranh luận, phản biện kịch liệt giữa các nhóm mà mới chỉ gắn kết trên tinh thần thân hữu, đồng cảm vì ghét/hận/chán Cộng Sản là chính. Thì nói chi đến cái chuyện lập hội, lập đảng có tính chuyên nghiệp có hữu ích thực tế ngoài xã hội. Vì nếu không thu hút được đám đông hưởng ứng có nói gì cũng chỉ là lý thuyết suông mà thôi.

Nguyễn Chí Đức kính cáo!

https://www.facebook.com/profile.php?id=100007322505082#

P/s: Những bức ảnh trên nói lên bản chất của những con người này. Ảnh được lấy từ stt của Nguyễn Chí Đức

CƠ QUAN ĐIỀU TRA VÀO CUỘC VỤ "CHÔN: HÀNG CHỤC NGHÌN TẤN THAN

Cơ quan điều tra vào cuộc vụ “chôn” hàng chục nghìn tấn than

Dân trí Ông Vũ Văn Điền, Giám đốc Cty than Hạ Long xác nhận, liên quan đến việc tố giác có hàng chục nghìn tấn than được “chôn” tại Cty than Hạ Long, hiện cơ quan điều tra (Bộ CA) đang phối hợp với CA tỉnh Quảng Ninh điều tra làm rõ.

Cơ quan điều tra vào cuộc làm rõ "nghi án" hàng chục nghìn tấn than bị "chôn" tạm dưới đất.

Theo ghi nhận của phóng viên, trong 2 ngày 25 và 26/3, Cục cảnh sát điều tra tôi phạm (CSĐTTP) về kinh tế và chức vụ (C46, Bộ CA) đã phối hợp với phòng PC46 (CA tỉnh Quảng Ninh) đã tiến hành kiểm tra vụ “chôn than” xảy ra tại Công ty than Hạ Long (Vinacomin).

Có mặt tại bãi hiện đang được cho là “chôn” hàng chục nghìn tấn than, phóng viên chứng kiến, lực lượng công an đã phong tỏa hiện trường khu vực khai trường Tây Khe Sim thuộc khu vực Khe Tam (phường Quang Hanh, TP Cẩm Phả). Đồng thời, cơ quan CA đã tiến hành làm việc với lãnh đạo Công ty than Hạ Long, yêu cầu cung cấp tài liệu liên quan nhằm mục đích làm rõ hàng chục nghìn tấn than đã bị để ngoài sổ sách, chôn giấu trong khu vực khai trường Tây Khe Sim.

Trước đó, liên quan đến nghi án hàng chục nghìn tấn than được cho là bị bỏ ngoài sổ sách sau đó được tập kết thành đống lớn rồi phủ lên một lớp đất đá hòng che mặt cơ quan chức năng, Cơ quan CSĐT (Bộ CA) và CA tỉnh Quảng Ninh đã nhận được thông tin tố giác tội phạm. Đến ngày 25/3, C46 Bộ CA đã phối hợp với PC46 CA tỉnh Quảng Ninh kiểm tra hành chính tại khu vực bể than chìm trong khai trường Tây Khe Sim của Công ty Than Hạ Long.

Theo nguồn tin, số than nổi trên mặt đất mới chỉ là bề nổi của "tảng băng chìm" mà cơ quan CSĐT sẽ làm rõ.

Theo lãnh đạo Cty Than Hạ Long, báo cáo lượng than tồn kho chỉ còn khoảng 7 nghìn tấn. Tuy nhiên, nguồn tin tố giác tội phạm cho biết, kho than được “chôn” tạm dưới một lớp đất đá có số lượng lên đến hàng chục nghìn tấn. Hiện lực lượng chức năng đang yêu cầu Công ty than Hạ Long “khai quật” bể than chìm này lên để phục vụ điều tra.

Một nguồn tin cho biết, việc “chôn” hàng chục nghìn tấn than có 2 khả năng xảy ra. Có thể, việc “chôn” than này vì Cty than Hạ Long chịu áp lực về sản lượng khai thác than hàng năm từ tập đoàn Than khoáng sản Việt Nam. Có nghĩa là, năm nay khai thác được số lượng than nhiều hơn theo sản lượng được giao thì số than dôi dư này sẽ được “chôn” xuống tạm thời để bù vào năm kế tiếp nếu sản lượng khai thác than không đạt theo yêu cầu.

Khả năng thứ 2 có thể xảy ra, số hàng chục nghìn tấn than này có thể do tập thể hoặc một vài cá nhân đem chôn cất sau đó sẽ được tuồn bán ra ngoài theo đường than lậu.

Nguồn tin cho biết, hiện cả 2 hướng thông tin này đang được cơ quan điều tra rốt ráo làm rõ.

Hiện vụ việc đang được cơ quan điều tra tiếp tục làm rõ.

http://dantri.com.vn/phap-luat/co-quan-dieu-tra-vao-cuoc-vu-chon-hang-chuc-nghin-tan-than-1050948.htm

Tuấn Hợp

NHŨNG DỊ BẢN SÁCH KINH HOÀNG: DO NXB BÁN GIẤY PHÉP!


(PetroTimes) - Trả lời phóng viên về việc không ít cuốn sách, truyện dành cho trẻ em khi phát hành ra thị trường mới phát hiện nhiều lỗi, PGS.TS Phạm Văn Tình (Viện Từ điển học và Bách khoa thư Việt Nam) cho rằng lỗi xuất phát từ việc nhà xuất bản “bán giấy phép” cho nhà phát hành để lấy lợi nhuận mà không quan tâm đến hậu quả.

PGS.TS Phạm Văn Tình (Viện Từ điển học và Bách khoa thư Việt Nam).

Theo ông, việc nhiều cuốn sách, truyện dành cho trẻ em khi phát hành ra thị trường phát hiện nhiều lỗi, dị bản do lỗi từ khâu nào?

PGS.TS Phạm Văn Tình: Trước hết thuộc về khâu biên tập, tổ chức bản thảo. Nguồn cung cấp bản thảo cho các nhà xuất bản thì có nhiều: Do cơ quan nhà nước, do các tổ chức có chuyên môn khác nhau, do một cá nhân nào đó… Bản thảo về qua khâu thẩm định, biên tập của các NXB. Nếu biên tập viên và những người chịu trách nhiệm cẩu thả, thiếu trách nhiệm, làm đại khái thì rất dễ xảy ra sai sót.

Cũng có khi họ là những người nghiêm chỉnh, có trách nhiệm nhưng trình độ chuyên môn, nghiệp vụ non yếu thì có khi những sai sót nằm ngoài ý muốn của họ (ví dụ cho ra những cuốn từ điển chất lượng yếu kém, những tác phẩm văn học non tay, những công trình nghiên cứu không đảm bảo yêu cầu khoa học…).

Cơ quan nào chịu trách nhiệm trong việc để sách xuất bản có nhiều sai phạm thưa ông?

PGS.TS Phạm Văn Tình: Như tôi vừa nói, lỗi đầu tiên thuộc về mỗi nhà xuất bản có sách vừa in. Họ là người “lính gác” đầu tiên tiếp xúc và xử lí bản thảo. Họ có chức năng, quyền hạn và trình độ chuyên môn riêng (Sách Văn học, Từ điển, Sách thiếu nhi, Sách phổ biến kiến thức, Sách pháp luật…) vì vậy, mỗi nhà xuất bản có một “vùng lãnh thổ”, là thế mạnh của họ.

Chính họ là người biết rõ nhất trách nhiệm của họ cần phải làm gì. Đó là chọn sách sao cho phù hợp với chức năng, nhiệm vụ, tôn chỉ, mục đích của mỗi nhà xuất bản. Trong tay nhà xuất bản cũng có đội ngũ biên tập (hoặc chuyên gia) có trình độ về vấn đề ấy. Vậy thì ai còn có khả năng thẩm định tốt hơn họ?

Hình ảnh minh họa truyện “Sọ Dừa”, ấn bản của NXB Hồng Đức.

Mỗi khi phát hiện sách, truyện dành cho trẻ em có lỗi, Cục Xuất bản, In và Phát hành vẫn trả lời chung chung sẽ kiểm tra và sai đến đâu xử lý đến đó. Vậy theo ông, trách nhiệm của cơ quan này ra sao?

PGS.TS Phạm Văn Tình: Cục Xuất bản là cơ quan cấp trên của nhà xuất bản cũng một phần liên đới chịu trách nhiệm. Với tư cách là cơ quan quản lí, Cục Xuất bản phải có một cách thức theo dõi, quản lí, điều hành sao cho việc giám sát của Cục đạt tới hiệu quả tốt nhất. Cục Xuất bản không thể phó mặc cho các nhà xuất bản làm mọi thứ rồi đến khi có “sự cố” mới tá hỏa chạy theo giải quyết hậu quả và đổ lỗi cho cấp dưới.

Thưa ông, có hay không việc liên kết giữa nhà xuất bản và nhà phát hành. Nghĩa là xin giấy phép khống và khi xuất bản cuốn sách nào chỉ cần điền tên cuốn sách vào nên không qua kiểm duyệt?

PGS.TS Phạm Văn Tình: Việc liên kết giữa nhà xuất bản với các nhà sách, các tổ chức phát hành nhà nước hay tư nhân là chuyện bình thường, nhất là trong cơ chế mở hiện nay. Vấn đề là ở chỗ, nhà xuất bản phải chủ động và có trách nhiệm. Việc phó mặc cho đối tác liên kết “tự tung tự tác” (miễn là nộp lợi nhuận cho nhà xuất bản) rất dễ xảy ra sai sót (và sai sót nghiêm trọng). Không ít nhà xuất bản “bán giấy phép”, để các đầu nậu tự lo mọi thứ, chỉ khi sách in ra, nộp lưu chiểu rồi mới phát hiện ra lỗi này lỗi nọ. Lúc đó thì mọi việc đều đã muộn.

AI MỚI CÓ HÀNH ĐỘNG DƠ BẨN HẢ ÔNG TRƯƠNG HUY SAN?

Khoai@

Sáng nay đọc trên FB của Trương Huy San, tức San Hô hay còn gọi là Osin, có đoạn:

"Tôi thấy, nhiều người dùng lời lẽ nặng nề để chửi ông Hiệu trưởng Đại học Lâm nghiệp Trần Văn Chứ là chưa hiểu hết thâm ý của ông ấy. Nếu muốn xử lý cán bộ thì ông ấy chỉ cần gọi lên đe nẹt là xong. Tại sao ông Hiệu trưởng lại làm công văn rồi đưa lên website của Trường. Đọc kỹ giải thích của ông Nguyễn Vũ Lâm, Trưởng phòng Hành chính tổng hợp, ĐH Lâm nghiệp, thì thấy việc An ninh nhắc nhở là có và Trường chắc cũng khó chịu vì những "sức ép nội bộ" đó nên bèn "tung hê" ra trước công luận bằng "giấy trắng mực đen", dành hẳn một paragraph để nói về PA83. Việc ông đại tá trưởng phòng PA83 vội vàng phủ nhận cũng là một tín hiệu rất hay cho thấy chính họ cũng biết người dân coi những việc làm như thế là dơ bẩn".

https://www.facebook.com/Osinhuyduc?fref=nf

Tất nhiên, quyền bình luận là của mọi người, nhưng bình luận như thế nào để thể hiện thái độ xây dựng mới là quan trọng.

Trong vụ trường ĐH Lâm Nghiệp, công an Hà Nội đã trả lời công khai và minh bạch trên báo chí, rằng họ không hề gây sức ép hay có văn bản nào nhằm "cấm" các nhà khoa học phát ngôn. Tôi cho đó là hành động minh bạch, đáng khen. Và chính trường Đại Học Lâm Nghiệp cũng đã xác nhận điều này.

Chuyện đã rõ như ban ngày, mà tại sao Huy Đức lại có phát biểu như trên?

Đi ngược lại lợi ích của cộng đồng, phát ngôn sai sự thật, phán đoán xuyên tạc và bóp méo ý kiến của người khác mới là hành động dơ bẩn ông Osin Huy Đức ạ.

Làm báo, viết văn như ông, chuyên xuyên tạc lịch sử, biến kẻ xâm lược thành anh hùng cứu thế tôi thấy chỉ có một không có hai.

Làm báo mà chỉ rình rập những sai lầm của chính quyền để thổi phồng lên, bóp méo đi phục vụ cho những ý đồ của đám phản loạn thì là hạng nhà báo gì?

Nếu lắng nghe, ông có thể thấy người dân đang nói gì về ông đấy.

IPU132: VIỆT NAM NÊU VẤN ĐỀ HÒA BÌNH TRÊN BIỂN ĐÔNG

Hội nghị IPU-132: VN nêu vấn đề hòa bình trên Biển Đông

(Tin tức thời sự) - VN muốn gửi tới Đại hội tinh thần hoà bình, trách nhiệm, phản đối vũ lực, trong đó có cả vấn đề giải quyết tranh chấp trên Biển Đông.

Phát biểu tại Hội nghị, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Sinh Hùng điểm lại, trong lịch sử hơn 125 năm của IPU, thế giới đã chứng kiến nhiều biến động nhưng tinh thần hoà bình hợp tác của những người sáng lập đầu tiên vẫn còn nguyên giá trị.

Tuyên bố Hà Nội lần này với thông điệp rõ ràng về vai trò của các nghị viện các nước với sự phát triển bền vững, hoà bình, ổn định của người dân toàn cầu có ý nghĩa lớn với Việt Nam trong dịp kỷ niệm 70 ngày tuyên ngôn độc lập.

Tinh thần đưa ra Đại hội lần này cũng thấm nhuần tư tưởng hoà bình, độc lập dân tộc và phát triển của Chủ tịch Hồ Chí Minh suốt 70 năm.

Riêng đối với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì nếu tình hình thực tế còn nhiều quan ngại về việc tranh chấp lãnh thổ, chạy đua vũ trang, các vấn đề an ninh phi truyền thống như chính trị cường quyền bất chấp luật pháp quốc tế đang có xu thế gia tăng, IPU lần này cần đặt ra mục tiêu chia sẻ các ý tưởng, hành động để thúc đẩy phát triển.

Phó Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Thị Kim Ngân (bía phải) là Chủ tịch Hội nghị Nữ nghị sĩ trong khuôn khổ IPU-132

“Biến lời nói thành hành động để biến luật pháp và các quy tắc cơ bản của luật pháp thành thực thi, các tranh chấp bất đồng được giải quyết băng biện pháp hoà bình và các dân tộc đều bình đẳng là tinh thần Việt Nam chủ động xây dựng, đưa ra cho chương trình nghị sự của IPU lần này.

Là thành viên tích cực và có trách nhiệm của IPU, Việt Nam luôn cùng chủ trương xây dựng một chế độ hoà bình, hợp pháp để phát triển, trong đó có cả chủ trương giải quyết tranh chấp như vấn đề tranh chấp trên biển Đông", Chủ tịch nước nhấn mạnh.

Chủ tịch IPU Saber Chowdhury IPU hiện đã trở thành tổ chức với 166 nghị viện thành viên 14.500 nghị sĩ, đại diện cho 6,5 tỷ người dân trên toàn thế giới. Dịp Đại hội lần này, 90 triệu người dân Việt Nam đã kết nối với 6,5 tỷ người dân khác toàn thế giới.

Không những thế, Việt Nam còn đề ra nội dung, chủ đề đại hội lần này, biến lời nói thành hành động, vì sự phát triển bền vững.

Trong một diễn biến liên quan, Phó Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Thị Kim Ngân bày tỏ mong muốn tại Hội nghị lần này, từ các chủ đề trong chương trình nghị sự, Hội nghị sẽ có sự trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm của tất các các vị đại biểu trong việc biến các cam kết tự nguyện trở thành các quy định pháp lý mang tính bắt buộc và biến các quy định pháp luật thành thực tiễn sinh động, biến lời nói thành hành động và nữ đều có thể tiếp cận và thụ hưởng bình đẳng các kết quả của sự phát triển.

Trước sự hiện diện của nhiều nghị sĩ nam trong Hội nghị nữ nghị sĩ lần này, Chủ tịch Hội nghị Nguyễn Thị Kim Ngân bày tỏ tin tưởng các vị nghị sĩ này sẽ là tác nhân quan trọng trong việc hiện thực hóa pháp luật quốc gia về bình đẳng giới về Công ước CEDAW, Cương lĩnh Hành động Bắc Kinh và đạt được các Mục tiêu phát triển thiên niên kỷ, biến Mục tiêu phát triển bền vững thành hành động trong thời gian tới.

Số lượng các nữ nghị sĩ tham gia với tư cách đại biểu tham gia Liên minh Nghị viện Thế giới tăng lên đáng kể và các nữ nghị sĩ tham gia tích cực hơn ở các vị trí cấp cao của Liên minh Nghị viện Thế giới, hình thành mạng lưới và các mối quan hệ rộng khắp với nữ nghị sĩ của các nghị viện thành viên trên toàn cầu.

Chủ tịch Quốc hội Việt Nam khẳng định bình đẳng giới và trao quyền cho phụ nữ luôn là chính sách nhất quán của Việt Nam. Hiến pháp Việt Nam và các luật bình đẳng giới đều đã ghi nhận quyền bình đẳng về mọi mặt của công dân nam và công dân nữ.

Phụ nữ tham gia trong Quốc hội Việt Nam tại các khóa gần đây đều đạt khoảng 25% và Quốc hội Việt Nam phấn đấu nâng cao hơn nữa tỷ lệ này. Quốc hội Việt Nam đã có nhiều đóng góp tích cực cho sự nghiệp bình đẳng giới của Việt Nam cũng như mục tiêu bình đẳng giới của IPU.

Thái Linh (Tổng hợp)

http://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/tin-tuc-thoi-su/hoi-nghi-ipu-132-vn-neu-van-de-hoa-binh-tren-bien-dong-3240165/