Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

RÁC SAU LỄ HỘI, "SẢN PHẨM" TỪ SỰ THIẾU Ý THỨC

Rác sau lễ hội, “sản phẩm” từ sự thiếu ý thức

Câu chuyện “rác sau lễ hội” không còn là điều mới mẻ và dư luận đã nhiều lần lên tiếng, song việc giải quyết xem ra còn nhiều khó khăn. Chúng ta vẫn phải chứng kiến khung cảnh lễ hội mở đầu với các sắc màu rực rỡ, nhưng sau khi kết thúc đọng lại là tình trạng ngập tràn rác.

Ảnh không liên quan, chỉ để ngắm.

Sáng 1-1, sau khi kết thúc lễ hội bắn pháo hoa đón giao thừa năm mới 2016 tại TP Hồ Chí Minh, trước khung cảnh đường phố tràn ngập rác, một nhóm bạn trẻ đã cùng nhau ở lại dọn dẹp phố đi bộ Nguyễn Huệ. Họ lý giải hành động của mình là sau mỗi lần phố đi bộ này tập trung đông người, các phương tiện truyền thông lại phàn nàn chuyện ngập rác, hình ảnh xấu xí đã khiến các bạn suy nghĩ cần phải làm điều gì đó. Họ coi dọn rác là việc mà ai cũng có thể làm để đường phố, đô thị sạch đẹp. Việc làm của các bạn trẻ tác động tới người chung quanh, vì rất nhiều người đã cùng họ chung tay làm sạch con đường. Rồi chỉ sau 30 phút, con đường mới, như bãi rác khổng lồ, đã trở nên phong quang như thường ngày. Ai đó có thể không quan tâm một hành vi ứng xử đẹp của các bạn trẻ, song thiết nghĩ đó là việc làm cần nhân rộng.

“Vẻ lung linh, huyền ảo đã biến mất thay vào đó là sự tiêu điều, xơ xác. Rác thải ngập các khu vực trọng điểm tổ chức Đại lễ” - đó là trích đoạn một bài báo mô tả khung cảnh Thủ đô sau dịp Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội. Hiện tượng đó không còn là đơn lẻ. Có thể đọc trên báo chí những đoạn mô tả như: “Cây cỏ nát bươm, hàng rào gãy đổ, giày dép thất lạc tứ tung sau đêm chen lấn xem lễ hội tới ngất xỉu”, “Kết thúc màn pháo hoa, người dân lục tục ra về để lại rác, ni-lông, vỏ chai... trên những thảm cỏ, mặt đường mà họ từng ngồi. Chỉ trong khoảng 20 phút sau màn pháo hoa, nhiều tuyến đường ở trung tâm thành phố trở thành những con đường ngập ngụa rác”, “cảnh tượng đường phố ngổn ngang rác không khác gì một bãi chiến trường”, “Sau đêm countdown (đếm ngược), rác lại ngập trắng khắp mọi nơi”; “Sau màn pháo hoa chào năm mới, con đường Nguyễn Huệ thành đại công trường rác”. Thật đáng phê phán hành vi của một số người khi tham gia các sinh hoạt công cộng ồn ào, náo nhiệt, vui tươi bằng những hành vi để lại sự “tan hoang”, “ngập rác”, “nhếch nhác”,… Họ cũng chẳng ngại ngần khi ngang nhiên tàn phá cả cảnh quan nơi lễ hội diễn ra, với hậu quả là hoa cảnh và thảm cỏ cây bị giẫm nát bươm, cây cổ thụ cành gẫy tơi tả vì bị nhiều người đu bám, leo trèo, hàng rào bị xô đổ… Thậm chí, nóc trung tâm điều khiển phố đi bộ Nguyễn Huệ ở TP Hồ Chí Minh cũng bị xô đẩy đến méo mó vì người đến dự lễ hội đã leo lên, đã giẫm đạp không thương tiếc! 

Vậy, rác ở đâu ra? Rác do chính người đi dự lễ hội xả một cách bừa bãi. Chai nước uống hết: quăng xuống đất! Túi bỏng ngô ăn xong: Quăng xuống đất! Cây kem ăn xong: quăng xuống đất! Miếng kẹo cao-su nhai chán: nhả xuống đất! Lẽ ra sau khi tham dự lễ hội, chúng ta sẽ còn lưu giữ cảm xúc khó quên về một sinh hoạt văn hóa rất có ý nghĩa của cộng đồng thì giờ đây với nhiều người, sự hào hứng, phấn chấn dường như biến mất, để lại nỗi day dứt. Không day dứt sao được khi chỉ vì muốn có một bức ảnh để khoe trên facebook, có người đã giẫm nát cả thảm hoa đang khoe sắc. Chỉ vì muốn có một chỗ đứng tốt, có nam thanh nữ tú sẵn sàng mắng chửi, cãi cọ, lấn đạp lên người khác. Chen lấn xô đẩy đến mức không ít người ngất xỉu, phải đi cấp cứu. Có đoạn phố trở nên “bốc mùi” vì một số người dự hội vô tư “giải quyết nhu cầu cá nhân”! Cá biệt có hiện tượng các nhóm thanh niên nam chòng ghẹo, sàm sỡ các cô gái trẻ; kẻ xấu trà trộn trộm cắp, móc túi; các hàng quán tranh thủ “chặt chém”… Tham dự lễ hội, nhất là lễ hội đầu năm ai cũng mong có nhiều may mắn và niềm vui, thì giờ đây họ như trải qua cuộc “hành xác” hãi hùng. Vì thế với một số người, đi lễ hội đã trở thành nỗi khiếp sợ! 

Tất nhiên đi dự hội có đủ mọi thành phần lứa tuổi, sự thiếu ý thức cũng có thể bắt gặp ở nhiều đối tượng khác nhau, nhưng nếu quan sát kỹ là có thể nhận thấy hành vi gây rối loạn, mất trật tự phần lớn được thực hiện bởi những người “cậy” tuổi trẻ và sức khỏe nên tự cho mình cái “quyền” trèo leo, xô đẩy, chen lấn… làm ảnh hưởng đến người khác. Những bức ảnh chụp hiện trường các vụ lộn xộn cho thấy điều đó. Và thật sự không hiểu những người đã thực hiện hành vi thiếu văn hóa ấy có thấy xấu hổ khi xem những bức ảnh được báo chí đăng tải? Vì lẽ ra, họ cần nhường nhịn người già, trẻ em; đàn ông cần nhường phụ nữ. Lễ hội là dịp để mọi người cùng tụ họp đông vui chứ không phải là một cuộc đua tranh ăn thua giành lấy phần hơn, phần thuận lợi về mình. Hậu quả của các hành vi không đẹp ấy không chỉ làm tổn thương người chung quanh, mà còn ảnh hưởng đến bộ mặt xã hội, mỹ quan của các đô thị. Văn hóa ứng xử không được tôn trọng, và hậu quả “nhãn tiền” là cảnh nhếch nhác sau khi “cơn bão” lễ hội qua đi. Những thùng rác nơi công cộng không hề được đếm xỉa mặc dù đã in dòng chữ với thông điệp thống thiết “Hãy cho tôi xin rác”, và mặt đất trở thành thùng chứa rác khổng lồ, thậm chí thiệt hại vật chất do hành vi thiếu văn hóa gây ra là hết sức nặng nề. 

Một cán bộ Công ty Môi trường đô thị Hà Nội phân trần: Lễ hội kết thúc cũng là lúc những công nhân vệ sinh phải làm việc quần quật mà không xuể. Số liệu thống kê công bố vài năm trước cho thấy, vào dịp lễ hội bình quân mỗi ngày nhân viên công ty thu gom được gần 3,5 tấn rác, ngày cao điểm con số còn cao hơn nhiều. Vị cán bộ Công ty Môi trường đô thị Hà Nội thốt lên: “Phố Tràng Tiền nơi có cửa hàng kem, khu vực Thủy Tạ rác xả nhiều quá trời. Có người gọi phố Tràng Tiền là “phố rác”. Chúng tôi phải tăng cường lực lượng trực và các xe tải nhỏ thu gom kịp thời. Nhân viên thì phải cầm túi ni-lông len lỏi trong các đám đông để thu gom rác. Các nhân viên phải sử dụng que kẹp để nhặt rác. Bởi lẽ, nếu cúi xuống nhặt thì bị xô ngã và bị giẫm đạp ngay”, “Công ty bố trí nhân viên trực ca nhưng không thể chen chân vào dọn rác thải. Phải nhờ các lực lượng can thiệp công ty mới thu dọn được vệ sinh tại khu vực Bờ Hồ…”. 

Bảo vệ môi trường bằng “kỷ luật thép” là điều mà chúng ta có thể học hỏi từ Xin-ga-po (Singapore). Theo quy định của pháp luật Xin-ga-po, người xả rác bừa bãi lần đầu sẽ bị phạt cao nhất 1.000 đô-la Singapore, tái phạm thì mức phạt sẽ tăng lên 2.000 đến 5.000 đô-la Xin-ga-po, phải lao động công ích. Người lao động công ích phải mặc bộ quần áo quy định riêng để ai cũng có thể nhận diện, phải thực hiện việc nhặt rác ở nơi đông người như công viên, nhà ga… và truyền thông địa phương có thể được mời đến phản ánh nhằm phục vụ việc tuyên truyền, nâng cao ý thức trong cộng đồng. Không chỉ hành vi xả rác bừa bãi bị xử phạt mà ở Singapore, việc ăn quà vặt, uống nước khi tham gia các phương tiện công cộng cũng bị ngăn cấm nhằm giữ trật tự văn minh đô thị. Khách du lịch dễ dàng bắt gặp các biển cảnh báo nhắc nhở xuất hiện nhiều nơi và hành vi vi phạm sẽ bị phạt tiền. Vì thực thi một chính sách có tính “kỷ luật thép” như vậy nên không ngạc nhiên khi tới đảo quốc xinh đẹp này, cảm nhận đầu tiên của nhiều người chính là môi trường sạch sẽ, trong lành. 

Về luật pháp, ở Việt Nam đã ban hành Luật Bảo vệ môi trường, nhưng có lẽ việc xử lý các hành vi vi phạm cần cụ thể chi tiết hơn, có tính răn đe mạnh hơn. Bên cạnh sự can thiệp của pháp luật, việc tuyên truyền nâng cao ý thức của mỗi cá nhân khi tham gia các sinh hoạt cộng đồng trong việc giữ vệ sinh môi trường và ứng xử có văn hóa cần tiếp tục được đẩy mạnh trên các phương tiện truyền thông đại chúng, cũng như trong các công sở, trường học và toàn xã hội. Đồng thời, để ngăn chặn hành vi thiếu văn hóa, cần biểu dương những việc làm thể hiện tính văn hóa trong lễ hội. Tết Nguyên đán Bính Thân đang đến và một mùa lễ hội sắp bắt đầu. Đó là một khoảng thời gian vừa có các hoạt động đón chào năm mới, vừa có nhiều sự kiện cộng đồng sẽ được tổ chức. Đó cũng là lúc khách nước ngoài sẽ tới Việt Nam để tham quan, du lịch. Vì thế, việc giữ gìn vệ sinh, bảo vệ môi trường không chỉ là việc có ý nghĩa với chúng ta, mà còn giúp chúng ta nhận được sự trân trọng của bạn bè quốc tế.

Hãy chia sẻ bài viết:

17 nhận xét:

Ý thức dân ta còn kém lắm. Bao giờ ý thức người dân nâng cao lên thì mới mong đất nước giàu mạnh được. Nhìn ý thức dân Hàn dân Nhật mà phát thèm luôn ấy

Không ai muốn đi dọn rác cho người khác theo cái kiểu bừa bãi ngay cả người ta có là một lao công kiếm tiền từ việc nhặt rác... 1 ví dụ nhỏ thôi khi nhà các bạn có tiệc và kết thúc buổi tiệc đó các bạn phải dọn dẹp cái mớ rác hổn độn trong nhà đã tức rồi chứ đừng nói là phải dọn dẹp cho cả 1 khu phố cả nghìn người xả ra. Tại sao mỗi góc phố trên đường đều có thùng rác hết mà. Các bạn chỉ cần 1 hành động nhỏ thôi. Khi ăn uống xong cầm đi chỉ vài bước là bỏ được vào thùng rác rồi. Người lao công đỡ vất vả. Các bạn thì có những chỗ ngồi sạch sẽ. (

Toàn trai xinh gái đẹp, ăn mặc bảnh bao, mà ý thức thì như cái họ để lại. Cái khu vực đường xung quanh Bờ Hồ, bộ mặt của Thủ Đô hay ở bất cứ lễ hội, nhạc hội nào tập chung đông người nào ở Việt Nam ta thì sau đó cũng biến thành cái bãi rác cả thôi. Người thì quá đông không còn chỗ đứng nên họ phải đạp lên cây cỏ, thùng rác thì không dễ tìm, toilet công cộng không đủ sức chứa nên từng gốc cây, bờ tường là nơi ghi dấu nỗi buồn. Pháo hoa xong là tan tác. Rác tiện đâu vứt đấy, vứt cả xuống hồ, xong lại bảo sao cụ hồ lại chết?

Tại sao Singapore họ giữ gìn vệ sinh công cộng được? Còn chúng ta biến nơi công cộng thành nơi xả đủ thứ có thể thải được. Uống nước xong tiện tay vứt xuống đường, ăn kem xong cũng như vậy, cả nhà ngồi picnic bày đủ trò ra ăn, ăn xong phủi đít đứng dậy đi thẳng... Singapore họ cũng là người như chúng ta họ làm được còn chúng ta lại không? Đề nghị có biện pháp xử phạt thật nặng những người xả rác nơi công cộng nhằm đủ sức răn đe giữ gìn vệ sinh. Như sự việc mũ bảo hiểm năm nào cũng vậy, chúng ta cần phải mạnh tay hơn nữa mới mong cải thiện được tình hình này.

Năm nào cũng vậy, sau giao thừa, hay lễ hội nào đấy là rác lại ngập đường, ý thức của mọi người ở đâu. Thật không hiểu nổi. Thùng vệ sinh công cộng thì có đó, sao không bỏ vào. Đừng nói là ít thùng, thùng đầy không bỏ vào được thì để ngay ngắn bên cạnh không được à, mà cứ tiện tay thích vứt chỗ nào thì vứt. Nếu tình trạng này năm nào cũng vậy thì có nên bắn pháo hoa nữa không, có nên tổ chức các lễ hội nữa không. Đầu năm nhìn những hình ảnh này không vui chút nào. Hy vọng năm sau không còn cảnh rác đầy đường khi xem xong giao thừa. Mong mọi người hãy có ý thức hơn, giữ gìn vệ sinh chung, cũng như cho bản thân của mình. Chúc mọi người năm mới vui vẻ, mọi điều tốt đẹp.

Tôi có 1 lần qua phố đi bộ Nguyễn Huệ, hay nhiều lần đi dạo quanh khu vực bờ hồ và cố tình để ý thì phát hiện ra 80% những người xả rác là các bạn trẻ, những người sẽ là tương lai của đất nước, các bạn ấy tụ tập ngồi uống nước sau đó đứng dậy bỏ đi một cách trơ trẽn để lại những ly nước và tờ báo. Giáo dục của chúng ta là đây sao? Tương lai đất nước là đây sao? Hãy nhìn ra các nước xung quanh ta xem? trẻ em singapore, thái lan, nhật chúng có ăn kẹo thì cũng nhét vỏ vào túi áo, túi xách của mình, đợi đến thùng rác mới vứt vào chứ không bao giờ tự tiện vứt bừa ra đường? Chúng ta cũng là người cũng có ý thức cũng được ăn học mà cách hành xử còn chẳng bằng đứa trẻ con.

Ý thức không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi, chỉ chuyển từ người này sang người khác, từ đời này sang đời khác. Nếu bố mẹ không biết thế nào là ý thức thì con cái cũng không bao giờ biết.
Thế nên, từ bây giờ, chúng ta cần dạy con trẻ những việc đơn giản như biết vứt hộp sữa, vỏ kẹo bánh... sau khi ăn uống vào thùng rác.
nếu mỗi xóm, huyện, xã, thị trấn, thành phố. Đều có kế hoạch thu gom rác và loa đài phát thanh cứ tuyên truyền mỗi ngày thì hỏi thử người dân có không tuân theo, nếu nói không nghe thì chỉ còn dùng luật, luật mạnh mới sợ. Đất nước phát triển, thì ý thức con người cũng phải được nâng cao chứ? Nhìn năm nào chúng ta bắn pháo hoa xong, hay tổ chức lễ hội hoa mà xem, rác đầy đường, hoa thì bị dẫm đạp, hay thậm chí là bê trộm đi mất mà buồn cho cái gọi là người dân Việt Nam lắm.

cái này nói rất nhiều rồi nhưng hình như người ta vẫn chưa nhận ra rằng vứt rác vô tội vạ là một hành vi thiếu văn minh , có vẻ như là cách xử lí của pháp luật hiện hành Việt Nam đang quá nhẹ nhàng với những người như thế này hay sao ý. cứ bắt những thằng như thế này rồi cho về xã phường nơi sinh sống để phê bình xem họ có dám làm nữa không

ý thức của người dân là tất cả những gì chúng ta cần nói ở đây, mọi sự tuyên truyền sẽ là vô nghĩa, mọi biển báo cũng là vô nghĩa nếu ý thức của người dân về một môi trường xanh, sạch, đẹp không được cải thiện, chúng ta thường có tâm lí đám đông thấy một người vứt rác là người khác vứt theo, cũng như chỗ nào càng cấm thì càng vứt, họ vứt rác mọi chỗ mà cứ tiện tay là vứt, đó đã trở thành thói quen xấu, nhưng hãy nhìn xem nếu thấy một người cúi xuống nhặt rác cho vào thùng rác thì mọi người cũng sẽ làm theo như vậy nghĩa là không phải chúng ta không sửa được thói quen đó, từng chút từng chút một chúng ta sẽ quen mỗi người hãy tự nhắc nhở mình về ý thức bảo vệ môi trường và hãy là người đầu tiên làm việc đó nha.

Năm nào cũng vậy, cứ sau mối dịp lễ, tết là đường phố và những nơi công cộng ngập rác. Nguyên nhân chính của sự việc này là do ý thức của người dân còn quá kém. Mọi người cứ vô tư xả rác ra môi trường mà cũng không buồn quan tâm sau đó ai sẽ là người dọn dẹp. Thậm chí có người thấy thùng rác trước mặt rồi nhưng cũng vẫn cứ tiện tay ném luôn xuống đất mà ngại không bước thêm dăm ba bước tới chỗ cái thùng rác. Thật đúng là không hiểu nổi suy nghĩ và ý thức của những người này để đâu

Ý thức của nhiều người dân hiện nay vẫn còn rất kém. họ chỉ có ý thức giữ vệ sinh tại nhà mình còn bước ra khỏi cửa nhà là mặc kệ, không cần quan tâm ra sao. Cứ vô tư thoải mái xả rác ra môi trường, ra những nơi công cộng. Để khắc phục tình trạng này thì có lẽ việc giáo dục ý thức cho người dân là một điều cần thiết.

Nếu tình trạng này vẫn tiếp tục diễn ra mà không có biện pháp nào để giảm thiểu thì song song với việc tuyên truyền nâng cao ý thức cho người dân chúng ta cần tích cực xử phạt mạnh mẽ các cá nhân có hành vi xả rác ra môi trường công cộng. Có như vậy thì mới làm người dân ý thức hơn

Mỗi người có một ý thức lên một tí, ai cũng có ý thức sạch sẽ cho cộng đồng thay vì cái lợi ích cá nhân thì mọi chuyện chắc chắn sẽ không như thế này. Một cách giải quyết rất hay đấy là bắt chước Sing, cứ thấy là phạt nặng, kiểu gì từ đó cũng gây ra cái tâm lí sợ, từ cái tâm lí ấy dần dần nó trở thành phản xạ có điều kiện nên không bao giờ tái phạm được, rất hiệu quả, nhưng cùng với đó cũng phải đầu tư cơ sở cho thật tốt, như thế thì chắc chắn sẽ thành công!

Việc xả rác ở các mùa lễ hội hay các sự kiện ngoài trời là do ý thức của người dân chúng ta rồi, rất khó mà thay đổi được. Chắc cần phải có các biện pháp trừng phạt như đi lao động công ích khi xả rác thải bừa bãi thì may ra người dân mới chấp hành được.

Câu chuyện “rác sau lễ hội” không còn là điều mới mẻ và dư luận đã nhiều lần lên tiếng, song việc giải quyết xem ra còn nhiều khó khăn. Chúng ta vẫn phải chứng kiến khung cảnh lễ hội mở đầu với các sắc màu rực rỡ, nhưng sau khi kết thúc đọng lại là tình trạng ngập tràn rác. Một khi ý thức người dân không đổi được thì chỉ có xử phạt nặng tay người xả rác cộng với công tác tuyên truyền sâu rộng thì mới giảm được.

Đi dự hội có đủ mọi thành phần lứa tuổi, sự thiếu ý thức cũng có thể bắt gặp ở nhiều đối tượng khác nhau, nhưng nếu quan sát kỹ là có thể nhận thấy hành vi gây rối loạn, mất trật tự phần lớn được thực hiện bởi những người “cậy” tuổi trẻ và sức khỏe nên tự cho mình cái “quyền” trèo leo, xô đẩy, chen lấn… làm ảnh hưởng đến người khác. Đây mới chính là những đối tượng xả rác chủ yếu, ý thức thì quá kém. Những thanh niên trẻ tuổi này cần phải được học lại những bài học về bảo vệ môi trường.

Hàng năm đất nước ta có rất nhiều lễ hội đó là phong tục và truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta nhưng sau những lễ hôi ấy là một cảnh tượng thật hãi hùng khi tràn ngập rác thải điều này chứng tỏ rằng người dân chúng ta vẫn còn thiếu ý thức trong việc giư gìn vệ sinh chúng ta cần cài thiện văn hóa này nếu muốn đất nước ta ngày càng xanh sạch đẹp.

Đăng nhận xét