Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

DR THANH CÓ XÂY CẦU ĐỂ ĐÁNH BÓNG HÌNH ẢNH KHÔNG?


Dr Thanh có xây cầu để đánh bóng hình ảnh không?

Trả lời luôn là không, với 8 tỉ tiền bỏ ra xây cầu, họ có 1001 cách khác để tạo viral tên tuổi vốn đã có chỗ đứng cực vững chắc trên thị trưởng giải khát, hơn là xây những cây cầu phục vụ dân sinh ở những nơi hẻo lánh nơi mà với thu nhập của người dân, uống nước đun sôi đã là điều xa xỉ. Đây không phải thị trường của dr Thanh và cũng không ai làm hình ảnh bằng cách này, vì không có tính kinh tế, đặc biệt là một ôm trùm FMCG như dr.Thanh, thì thừa đủ trình độ để cân nhắc thiệt hơn.

Những cây cầu này hoàn toàn là vì trách nhiệm xã hội, ai từng học qua ngành quản trị kinh doanh sẽ biết về điều này, chia sẻ lợi nhuận cho sự phát triển chung của cộng đồng, là một điều bình thường.

Dr Thanh từng đầu tư hơn 10 hệ thống lọc nước sạch cho người dân miền Tây, mỗi ngày lọc 100.000 lít nước ngọt phục vụ sinh hoạt. Có bà mẹ Việt Nam anh hùng ở Bến Tre từng khen tấm tắc rằng mấy chục năm nay mới được uống miếng nước ngon lành sạch sẽ, dự án này cũng tiết kiệm hàng triệu đô la chi phí điều trị y tế cho người dân những vùng nhiễm mặn, giúp họ tránh được bệnh tật do nguồn nước không đảm bảo.

Việc đặt tên những cây cầu này gắn với chữ dr Thanh là một sự cam kết trách nhiệm của doanh nghiệp đối với việc xoá đói giảm nghèo ở địa phương, thế thôi. Vì khi người dân ở đây giàu lên, họ mới có tiền mua nước ngọt của dr Thanh.

Ở miền Tây mùa lũ nước lên rất mạnh, mỗi khi lũ về thì không chỉ Lạc Trôi mà đậu phộng, hạt dẻ cười cũng trôi. Người dân miền Tây sống bám lũ nhưng không thể đi bộ trên dòng nước lũ, họ cần cầu bắc qua những nhánh sông chia cắt địa hình. Cầu ở miền Tây không cần phải biết phun lửa như ở Đà Nẵng, hay hoành tráng như cầu Nhật Tân tử-địa của phóng viên đất Bắc, mà cần số lượng nhiều, và với địa chất phù sa không ổn định, chi phí để bảo trì là khá lớn và thường xuyên.

Người Miền Tây cũng không quan tâm đến cầu tên là gì, rõ ràng rồi, nếu họ cần tên cầu hoa mỹ thì ngay từ đầu, đã chả có những cây cầu như cầu Lòn, Rạch Chim, Xẻo Môn, Xéo Bướm..., vì đơn giản, cái tên cầu không giúp họ sang sông.

Gần như tất cả các cầu ở miền Tây được xây trong khoảng 10 năm đổ lại đây, trước đó chúng là cầu khỉ bằng tre, tải trọng 1 tạ hơi, tương truyền Minh Béo hồi về quê cũng không sang được sông vì quá nặng.

Những cây cầu bê tông xây trong giai đoạn này cũng không khá hơn, đa số là cầu tạm, mặt rộng thênh thang 2 xe đạp phân khối lớn tránh nhau thì vừa khít. Phục vụ nhu cầu đi lại cá nhân thì có thể tạm được, nhưng phát triển kinh tế thì không thể, những xóm, ấp bị cô lập bởi cây cầu kiểu này, thì người dân có khi cả đời không nhìn thấy cái ô tô.

Anh dr.Thanh đã bỏ tiền ra xây hàng loạt các cây cầu kiên cố, mang tiếng là sửa cầu cũ, nhưng thực chất là đập đi làm lại hoàn toàn, không thể tái sử dụng được bất kỳ một tí gì của những cây cầu trụ bé như thanh phô mai que Tạ Hiện đúc bằng bê tông không người lái, thậm chí tiền công đập và dọn dẹp đi còn tốn hơn là xây mới 100%. Để tạo sự thuận lợi cho người dân vốn đã quen với địa điểm đặt cầu cũ, doanh nghiệp này đã chấp nhận bỏ ra chi phí cao hơn.

Những cây cầu mới đều đẹp long lanh, mặt cầu rộng đủ cho ô tô tải trọng 3 tấn có thể đi qua dễ dàng, đây mới là cái người dân cần về lâu dài, chứ không phải mì tôm hay tiền từ thiện, họ cần giao thông thuận tiện để có thể tự làm ăn nuôi sống bản thân và gia đình, với một cây cầu rộng rãi, kiên cố bắc qua, sẽ đẩy giá đất ở những khu vực này lên, sau một đêm, giúp tài sản của những hộ nghèo nơi đây tăng thêm vài lần.

Người nghèo cần cầu đường, cần nước sạch, giáo dục, dạy nghề và công ăn việc làm, họ không cần cho tiền, không cần cán bộ bụng bia đến trao quà dịp Tết, và quan trọng nhất, họ không cần lũ đạo đức giả lên giọng thương vay khóc mướn, mỗi khi có ai đó giang tay kéo họ ra khỏi sự bần cùng.

Người miền Tây bao dung, sẽ không việc gì phải khước từ những doanh nhân có trách nhiệm.

Hãy chia sẻ bài viết:

19 nhận xét:

Cũng lạ thật, không nói là hoàn toàn tất cả những người mà vung tiền ra làm từ thiện đều là chân thành nhưng mà cũng đâu vì thế mà cứ nhìn thấy người ta bỏ tiền ra làm là bảo họ thích thể hiện, họ đánh bóng tên tuổi đâu.

Đối với mình thì tất cả những người chịu bỏ tiền ra làm từ thiện thì đều không nên bị lên án cho dù mục đích của họ là gì. Bởi họ đâu có vì mình làm từ thiện mà o ép người này người kia hay cụ thể là yêu cầu bà con phải mua DR THANH đâu.

việc họ làm từ thiện là chân thành, xuất phát từ tấm lòng, từ thiện tâm của họ, chú không phải vì 1 mục đích nào khác. chính vì vậy mà chúng ta không được nghi ngờ lòng tốt của người khác. những gì xuất phát từ trái tim thì chúng ta nên trân trọng và ủng hộ, chứ đừng vì không được bằng người ta mà đi đả kích, đi ngờ là không nên. lòng tốt của họ khiến bà con nhân dân được nhờ, điều đó là rất tốt, và chúng ta cần nhiều những người giầu có mà có tấm lòng từ thiện như vậy, có như vậy nhân dân sẽ bớt khổ đi rất nhiều

Chỉ những ai rảnh rỗi mới ngồi chỉ trích những người làm từ thiện thôi. Cứ cho là đánh bóng tên tuổi đi, nhưng ít ra họ cũng làm được việc tốt, việc thiện, giúp đỡ người dân vùng lụt. Thay vì đả kích họ, hãy đả kích những kẻ chỉ biết bô bô cái mồm đòi cứu dân, giúp dân mà chả làm được gì. Chính những doanh nghiệp như Dr Thanh hay ông VƯợng của Vingroup đang giúp đất nước phát triển bằng hành động thiết thực của họ đấy nên hãy ngừng chỉ trích đi.

Bỏ ra tỉ xây cầu chỉ để quảng cáo thương hiệu , quả thực , kể cả đối với một người không biết gì về marketing như tôi , cũng đã thấy rất vô lý . Với 8 tỉ dù không cần xây cầu cũng đã có muôn vàn cách quảng cáo thương hiệu hiệu quả gấp hàng trăm , hàng ngàn lần . Thiết nghĩ , thực sự , việc những doanh nghiệp như Dr.Thanh góp sức chia sẻ khó khăn cho nhân dân miền tây như trên là một việc làm quả thực rất ý nghĩa , thiết thực .Những con người nhàn rỗi quá mức không nên chỉ nhìn vào một mặt của sự việc mà gán ghép , quy chụp trách nhiệm về phía doanh nghiệp như vậy

Những việc làm của doanh Nghiệm Dr Thanh có ý nghĩa to lớn. Có lẽ cũng chẳng phải xuất phát nhiều từ việc muốn quảng cáo thương hiệu mà là từ lòng nhân ái. Nước sạch là những thứ thực sự cần thiết với đồng bào. Còn những cây cầu dù nhà nước đã lỗ lực hết sức xấy dựng nhưng nhiều nơi vẫn chưa có Cầu để đi lại thuận tiện.

Chỉ là một cây cầu thôi những có ý nghĩa vô cùng to lớn nhất là ở những vùng dân cư nghèo đói, thiếu thốn. Dr thanh đã làm được những việc rất ý nghĩa cần biểu dương và nhan rộng ra. Các doanh nghiệp khác cũng cần được khuyến khích có nhiều hoạt động từ thiện hơn.

Những việc làm của Dr Thanh như việc xây cầu đơn giản chỉ là trách nhiệm của doanh nghiệp với cộng đồng, trách nhiệm xã hội, chia sẻ lợi nhuận chung cho sự phát triển của cộng đồng. Đây là một hành động thực sự hết sức đáng được ghi nhận chứ không phải là một cái cớ để những kẻ vô công rồi nghề đem ra bình phẩm lên án rồi xuyên tạc bóp méo đi ý nghĩa cao cả đó

Với 8 tỷ bỏ ra xây một cái cầu ở một vùng nông thôn hẻo lánh mà cho đây là cách để PR thương hiệu thì đúng là một việc làm thiếu khôn ngoan. Và chắc chắn ông chủ của của Dr Thanh sẽ biết cân nhắc thiệt hơn với sự đầu tư này chứ không để tới mức những anh hùng bàn phím dạy họ cách quảng bá thương hiệu. Việc xây cầu này ngoài mục đích an sinh xã hội ra thì chắc chắn không bao giờ dây dưa chút xíu nào tới mục đích kinh tế cả. Vậy nên thay vì ngồi đoán già đoán non, hãy ghi nhận và ủng hộ nhiêt tình hành động này của doanh nghiệp

Chỉ có những kẻ rỗi việc mới đi soi mói rồi lên án việc làm từ thiện thôi. Dù cho việc xây cầu của phía doanh nghiệp Dr.Thanh nhằm mục đích quảng bá hay đơn giản chỉ vì mục đích an sinh xã hội thôi thì cũng phải nhìn nhận một sự thật rằng, đây là việc làm vô cùng ý nghĩa và mang lại rất nhiều lợi ích thiết thực. Chỉ cần những điều đó thôi cũng đủ cho chúng ta ghi nhận và biểu dương những đóng góp của họ rồi.

Những cây cầu được xây dựng ở miền Tây thực sự là có ý nghĩa rất lớn bởi cầu đâu chỉ là cầu, nó còn là phương tiện, là cầu nối giúp người dân không bị chia cắt, không bị cô lập mỗi khi mùa lũ về. Cây cầu có ý nghĩa như vậy và việc đặt tên những cây cầu này gắn với chữ dr Thanh là một sự cam kết trách nhiệm của doanh nghiệp đối với việc xoá đói giảm nghèo ở địa phương, đơn giản như vậy thôi mà sao một số thành phần cứ thích bàn luận nhiều thế?

Nếu quảng cáo thương hiệu, đánh bóng tên tuổi thì chẳng việc gì Dr Thanh lại phải về cái vùng miền Tây nước nổi, về cái vùng hoang vu nước sạch sinh hoạt còn thiếu chứ chẳ dám nói tới chuyện nước ngọt, nước giải khát để quảng bá làm gì. Với một cái đầu kinh doanh cũng thừa hiểu đây không phải thị trường tiềm năng có thể phát triển được. Việc doanh nghiệp về đây xây những cây cầu qua sông, qua kênh cho bà con chỉ nhằm mục đích chung sức, hỗ trợ người dân nơi đây bớt đi phần nào khó khăn trong cuộc sống mà thôi. Vậy nên hãy ghi nhận thay vì ngồi xuyên tạc, bẻ cong sự thật

Ai làm việc gì cũng có mục đích riêng cả, ông Thanh xây cầu cho bà con rồi gắn biển "Cầu Dr. Thanh" mục đích chính là xd lại hình ảnh và quảng bá cho cty của ông ta, ai cũng biết điều đó hết. Nhưng dù là vì mục đích như vậy việc xây những chiếc cầu bê tông chắc chắn để bà con nghèo khỏi đi chiếc cầu khỉ, con đường đến trường của các em hs sẽ ngắn hơn, tuy chưa đc hoàn hảo như bạn nói nhưng cũng vẫn là 1 việc tốt. Mà mấy cái biển chắc chỉ tồn tại đc một vài năm là hư hỏng, bà con sẽ gọi theo cái tên họ dễ nhớ và dễ phân biệt. Nếu nhờ các vị học giả- trí thức - văn hóa nghiên cứu phân tích thì chắc đợi lâu lắm

Thiết nghĩ việc đặt tên cho 1 cây cầu hay 1 con đường là do cơ quan nhà nước có thẩm quyền quyết định và vẫn thường dựa trên yếu tố văn hóa, lịch sử ở địa phương, khu vực đó. Còn ông làm từ thiện xây cầu cho dân đi là tốt, muốn quảng bá thương hiệu chỉ cần ghi tên nhà tài trợ bên dưới tên cầu là được rồi.

Mới nghe thì có vẻ kì, nhưng cũng chả sao, chỉ là tên cái cầu, nền kinh tế thị trường phải nghĩ thoáng hơn. Chúng ta luôn định kiến lớn về thuần phong mỹ tục. Tôi nghĩ điều này cũng tốt, các công ty khác cũng có thể làm theo, bà con ta có cầu, có đường mà đi. Làm từ thiện cũng mong phúc đức về sau, suy cho cùng ai cũng nghĩ cho bản thân một chút.

Làm gì loạn cào cào lên thế hử, tấm lòng của nhà tài trợ thì chúng ta cũng tỏ lại chứ...ai phản đối thì thử tìm nhà tài trợ hay tự mình bỏ tiền ra xây cầu cho dân đi...thì nói nhé. Quan trọng nhất là dân có cầu để đi. Cái tên cũng không có vi phạm thuần phong mỹ tục gì. Đó chỉ là cái tên trong giấy tờ, bảng, biển. Còn thực tế cây cầu được gọi là cầu Thanh Hòa hay Kinh Mới cũng ai đâu can thiệp được.

Theo tôi thì đừng góp gì cả cho mang tiếng. Cứ để cho người thiện không ham danh lợi giúp đỡ, để khỏi bàn tán ra vào. Người dân thì cứ cầu khỉ mà đi, đấy mới gọi đúng là bản sắc dân tộc từ xưa đến nay. vậy là xong. Trẻ em mà đi học mà trời mưa gió thì cũng ráng. Bao nhiêu năm nay vẫn vậy thì cứ để vậy đi.

Bình thường thôi, thay vì lấy 700 triệu quảng cáo trên truyền hình 30 giây thì họ dùng 700 triệu xây 1 cây cầu rồi đặt tên sản phẩm để quảng cáo, đây là hình thức 2 bên cùng có lợi, người dân cần 1 cây cầu, tập đoàn cần quảng cáo, xã hội cũng được lợi là thay vì tốn 700 triệu thì đã có công ty tư nhân bỏ tiền ra làm rồi. Tôi chẳng ngại khi đi qua những cây cầu mang tên Pepsi, Coca-Cola, Durex, Kotex xì tin .v.v. , đằng nào thì bạn bật TV lên cũng nghe họ nói về những thứ đó hàng ngày, từ người lớn đến con nít ai cũng biết, nếu so sách với việc đu dây hay đi phà thì đi qua cầu vẫn an toàn hơn nhiều. Mà họ cũng đâu thay đổi hẳn tên cầu. Vẫn có tên cũ của cầu mà, như cầu DR Thanh - Thanh Hòa, dân mình toàn làm to chuyện.

Chúng ta cần nhiều hơn những doanh nghiệp như Dr.Thanh, có những doanh nghiệp như Dr.Thanh thì đất nước ta sẽ được đầu tư nhiều hơn và nhân dân sẽ được hưởng từ những công trình đầu tư.

Đăng nhận xét