Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

GHÉT NGƯỜI GIẦU, WHY?

Ghét Người Giầu, Why?

Thời gian gần đây mạng xã hội dấy lên một trào lưu, đó là bênh vực người giầu (*). Trào lưu này giống như tư tưởng "xét lại". Xét lại nghĩa là nhận thức lại những tư tưởng đã định hình và đang thống lĩnh, do đó về mặt "tự nhận thức" nó là một trào lưu tốt. tuy nhiên, sự nhận thức lại theo lối sổ toẹt người nghèo và nhắm mắt bênh vực người giầu, thì lại chưa hẳn là hành vi tự nhận thức, mà chỉ mới đơn giản ở mức "nói ngược" mà thôi.

Ở bài viết này, chúng ta sẽ không đi vào tiểu tiết khen ai chê ai, mà chúng ta sẽ tìm hiểu, tâm lí ghét người giầu sinh ra từ đâu, nó có phải là thứ tâm lí độc quyền của người việt, và muốn triệt tiêu tâm lí này thì xã hội cần những điều kiện gì.

1) Tâm lí ghét người giầu có phải độc quyền của người việt?

Tâm lí ghét người giầu đã trở thành vô thức của cộng đồng việt, thông qua (các loại hình) văn chương, nghệ thuật. Để tìm một câu tục ngữ, một câu truyện dân gian, cổ tích, hay truyện ngắn, tiểu thuyết hiện đại có nội dung đả kích người giầu trong văn học việt quả nhiên là việc dễ dàng. Thế nhưng, bình tĩnh lại một chút để nhìn ra bên ngoài, chúng ta cũng sẽ dễ dàng bắt gặp những tác phẩm đả kích người giầu, đặc biệt ở mảng văn học cổ điển và văn học dân gian (xem phần khảo dị ở các truyện cổ tích. Ở mảng văn chương cổ điển, đơn cử như "lão hà tiện" của molie, "miếng mỡ bò" của guy de maupassant, "eugenie grandet", "miếng da lừa" của balzac...v.v), hình tượng anh hùng cướp của nhà giầu chia cho nhà nghèo là hình tượng chủ đạo trong văn chương cổ điển thế giới. 

Mảng văn học hiện đại thì có thưa hơn, nhưng ở các loại hình nghệ thuật khác, việc đả kích, mỉa mai người giầu vẫn chưa thôi là một khoái cảm (vào gúc gõ từ khóa "the rich the poor" sẽ ra hàng đống tác phẩm. Dưới đây chỉ là loại hình biếm họa).





Có thể kết luận rằng, tâm lí ghét người giầu là tâm lí chung của con người, nó không phải thứ độc quyền của người việt (chỉ khác nhau là tới nay tâm lí này vẫn đậm đặc nơi người việt). Tới đây, chúng ta cần tìm hiểu xem, tâm lí này bắt nguồn từ đâu.

2) Tâm lí ghét người giầu nẩy sinh từ đâu?
Cũng như giới chính khách, người giầu được xếp vào tầng lớp trên, tầng lớp thống trị, tầng lớp hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi và có khả năng chi phối xã hội. Trong lịch sử loài người, tầng lớp thống trị (bao gồm các cá nhân nắm quyền và những người giầu có) luôn là đối tượng để đám đông soi mói, bắt lỗi, phê phán, đả kích, giễu cợt. Xét về mặt cảm tính, điều đó là rất tự nhiên (bởi họ thấy một "cái gì đó" bất công vô lí, nó cũng là người như mình tại sao nó được hưởng quá nhiều), xét về mặt lí tính, kẻ thống trị (dù là "chính thể đại diện" hay "chính thể chuyên chế") là kẻ gây ảnh hưởng, chi phối trực tiếp tới đời sống, thậm chí số phận của họ (đám đông), bởi thế nên việc bị soi mói đả kích cũng là điều công bằng, hợp lí.

Từ cổ chí kim, giới thống trị nói chung (bao gồm cả người giầu) luôn luôn bị phê phán, chế giễu. Tử tế lắm thì đám đông im lặng, việc ca tụng giới thống trị là việc của đám nô tài. 

Ngày nay, khi tri thức đại chúng được nâng cao, cộng với sự minh bạch (tương đối) của các chính thể dân chủ, việc đả kích chỉ còn dành cho giới chính trị. Người ta đã hiểu rằng, người giầu không chỉ bóc lột, hưởng đặc quyền, mà người giầu còn làm ra của cải xã hội, tạo công ăn việc làm cho đám đông. Ngày nay, không nhiều người (trong những xã hội văn minh) không biết công thức 20/80 (20% người giầu làm ra 80% của cải xã hội).

Tâm lí ghét kẻ thống trị nẩy sinh từ thủa hồng hoang, từ khi con người còn sống bầy đàn và "quyền lực nhà nước" chính là con đầu đàn. Con đầu đàn không làm nhưng hưởng rất nhiều, từ thức ăn tới quyền giao hợp trong bầy (đặc tính "đầu đàn" vẫn đúng cho tới nay. Đầu đàn chính là nhà nước. Nhà nước không làm mà chỉ hưởng. Hãy nhớ, thực thể duy nhất trong xã hội không tạo ra giá trị vật chất chính là nhà nước). Nhưng các thành viên luôn cần con đầu đàn, bởi con đầu đàn mạnh mẽ nhất, khôn ngoan nhất. Cần nó nhưng vẫn ghét nó, đây chính là tâm lí đặc tính của đám đông dành cho giới thống trị, và nó đúng cho tới ngày nay. Ghét người giầu đó, ghét quan chức đó, nhưng 99, 99 % đám đông không từ chối ngoác mõm cười chụp hình chung với người giầu, chính khách, nếu có cơ hội.

Tâm lí ghét người giầu sẽ bớt đi rất nhiều trong thể chế dân chủ cùng chính quyền minh bạch (cặp khái niệm luôn đi cùng nhau). Sự minh bạch khiến đám đông hiểu rằng, người ta giầu là bởi tài năng của họ, người giầu không ăn cướp, ngược lại người nghèo còn được hưởng sái từ người giầu.

Nước anh, đất nước có nền dân chủ lâu đời nhất thế giới (nền dân chủ nước Anh được đánh dấu từ thế kỉ 13, bằng việc bản "đại hiến chương" được các lãnh chúa kí kết, giới hạn quyền lực của nhà vua) chính là nơi mà tâm lí ghét người giầu ít nẩy sinh nhất. Tâm lí đám đông không căm ghét người giầu nên nước Anh, dù là nơi sinh ra cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ nhất (**) nhưng nước Anh không làm cách mạng bình dân rồi chặt đầu đức vua (cùng giới tinh hoa) như nước Pháp. Tới nay, người Anh vẫn tôn kính và tự hào vì nữ hoàng của họ. Phải chăng vì lí do này mà nước Anh luôn vượt trên nước Pháp trong suốt lịch sử (?!).

Ở viêtnam, lịch sử là một hành trình đi từ phong kiến tới phong kiến. cách mạng công nghiệp chưa diễn ra, giai cấp tư bản chưa ra đời, và chúng ta xây dựng thiên đường trên cơ sở đó. 

Chế độ phong kiến đẻ ra một đám đông căm thù tầng lớp thống trị (quan lại, người giầu) sâu sắc, bởi quan lại hay người giầu (địa chủ) đều bóc lột, đè đầu cưỡi cổ họ. Cho tới nay, xã hội Vietnam vẫn mang mầu sắc phong kiến (xưa ý vua là ý trời, nay ý đảng cũng thế), và lớp quan lại, người giầu ở Vietnam vẫn là một đám bóc lột, lợi dụng đặc quyền (gần đây tòi ra vài anh - đếm chưa đủ đốt trên một ngón tay - nhà giầu theo đúng nghĩa tài năng, không lợi dụng đặc quyền), do đó tâm lí ghét người giầu vẫn đậm đặc trong tâm thức người việt, và đó là điều chính đáng.

3) Làm sao để triệt tiêu tâm lí này?

Tâm lí ghét người giầu (hay một giai cấp này căm thù một giai cấp khác) không phải một tâm lí lành mạnh, nó trực tiếp và gián tiếp làm xã hội trì trệ. Tâm lí ghét người giầu, nhẹ thì sinh ra thói ăn cắp (thời gian, hiện vật của chủ), phá hoại, nặng thì dẫn tới nổi loạn, cách mạng. Vậy phải làm gì để triệt tiêu tâm lí này? 

Tâm lí căm ghét người giầu là thứ tâm lí nẩy sinh từ hoàn cảnh xã hội đặc thù, do đó nó sẽ không thể biến mất bằng những biện pháp có tính duy ý chí, như là phát động một phong trào trên truyền thông, mạng xã hội nhằm đả kích tâm lí này. Một phong trào như thế có thể cuốn hút một đám đông, bởi họ thấy nó hay hay, nó có lí, nhưng từ thẳm sâu vô thức của họ, nỗi căm ghét người giầu vẫn còn nguyên đó.

Trên thực tế, phong trào bênh người giầu sẽ không bao giờ cuốn hút bằng một phong trào bênh người nghèo đấu tố người giầu. 

Tóm lại, muốn tâm lí ấy triệt tiêu, hãy làm triệt tiêu cái gì sinh ra nó. Một xã hội dân chủ minh bạch văn minh sẽ chẳng có lí do để tâm lí ấy tồn tại. Nhưng viết tới đây thì ta lại vấp phải nan đề khác.

Dân chủ văn minh cái lồn, minh bạch con đầu buồi.

Và căm thù người giầu cứ tiếp diển. Có cơ hội là chúng ta sẽ "phá kho thóc nhật" aha

---

(*) Tao cũng, hehe

(**) Theo mác râu, tư sản lật độ phong kiến, vì mâu thuẫn cái đéo gì í

***Chôm bên nhà anh Vương

Hãy chia sẻ bài viết:

16 nhận xét:

Nhiều người Việt có tâm lý trâu buộc thì ghét trâu ăn. Thấy người ta có điều kiện thì ghét, thấy người ta ăn mặc sành điệu thì ghét, thấy người ta đi xe đẹp cũng ghét, nói chung là cứ thấy người khác có điều kiện hơn mình là ghét, không cần biết người ta làm việc thế nào

Tâm lý của người Việt là như vậy mà. Nói chung là lười, bảo thủ, cố chấp và trì trệ. Như tôi từng trải, khi tôi sống ở một làng quê, người trong xóm họ rất ít khi đi làm, nhiều nhà bỏ ruộng hoang không làm, suốt ngày đi dán vàng mã (tôi ngồi nhẩm tính, mỗi ngày người làm nhanh,làm tốt thì được gần 50k) nhưng được cái việc này nhàn hạ, thích thì làm, không thì chơi, vừa làm vừa buôn đủ thứ chuyện, nên nhiều nhà lục đục tan nát từ họ mà ra. Thế nhưng họ lại rất ghét những nhà nào mà làm lương cao. Họ đâu có biết, để có mức lương như vậy, người ta phải lao động thế nào. Họ chỉ biết, làm lương cao, đời sống cao hơn nhà người ta là người ta ghét. Thế đấy, như vậy bao giờ cho có được

Đấy là tâm lý ăn sâu, bám rễ chặt vào người Việt nam rồi các bạn ạ. giờ muốn thay đổi vô cùng khó. Vì ngay từ nhỏ đã được chứng kiến những lời nói, hành động như vậy rồi, xung quanh mọi người cũng như vậy, do đó hình thành nên một cái nếp vào con người. Do đó, rất khó tay đổi!

"tâm lí ghét người giầu là tâm lí chung của con người, nó không phải thứ độc quyền của người việt (chỉ khác nhau là tới nay tâm lí này vẫn đậm đặc nơi người việt)."
Kết câu này!
Nói thật, trong gia đình, thấy mình có điều kiện hơn, thậm chí đến một số người thân còn không thích, còn có kiểu nói móc,nói đểu, kiểu hành xử làm sao cho gia đình nó lục đục, huống chi là làng xóm láng giềng.

ôi giời, đây là chuyện muôn thuở rồi, không thể nào cải thiện được đâu. Ở thành phố còn đỡ, vì ở thành phố người ta không quan tâm đến đời sống riêng tư của nhau lắm, nhưng ở nông thôn thì thôi rồi. Mình mua cái gì, ăn cái gì, làm cái gì là chỉ trong phút chốc cả xóm,cả làng biết ngay. Kiểu gì cũng nói được!

người giầu được xếp vào tầng lớp trên, tầng lớp thống trị, tầng lớp hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi và có khả năng chi phối xã hội. Do đó mà họ luôn bị xã hội soi mói, giống như mọi tầng lớp thống trị, đó là tâm lí chung của con người xuất phát từ lòng đố kỵ. Vậy mà muốn xóa bỏ cái tư tưởng này thì trước hết tư tưởng con người phải thật sự đúng đắn và có tâm đã!

Tâm lí ghét người giầu (hay một giai cấp này căm thù một giai cấp khác) không phải một tâm lí lành mạnh, nó trực tiếp và gián tiếp làm xã hội trì trệ. Tâm lí ghét người giầu, nhẹ thì sinh ra thói ăn cắp (thời gian, hiện vật của chủ), phá hoại, nặng thì dẫn tới nổi loạn, cách mạng. Để triệt tiêu tâm lí tiêu cực này thì việc xây dựng một xã hội dân chủ minh bạch văn minh sẽ chẳng có lí do để tâm lí ấy tồn tại.

Nói là ghét người giàu vì họ giàu là không phải. Chẳng ai ghét người giàu vì họ nhiều tiền cả, mà người giàu hay người nghèo mà tính tình không tốt, không nhân ái không hòa đồng thì chắc chắn là bị ghét rồi. Tài năng thì ai mà không công nhận, nếu tốt tính nữa thì còn gì bằng.

Người ta giàu vì người ta giỏi, trong cái thời buổi kinh té thị trường này thì ai làm kinh tế tốt thì họ giàu. Nhưng Nhà nước cũng cần có sự cân bằng giàu nghèo để tránh mất cân bằng trong xã hội, dẫn tới nhiều ảnh hưởng xấu, chệch hướng XHCN.

Thực sự thì CNXH là phải công bằng bình đẳng, không lênh có sự chênh lệch giàu nghèo qua lớn như ở các nước tư bản chủ nghĩa, dẫn tới những ảnh hưởng xấu tới xã hội. Việt nam là nước đang phát triển, nghèo đói vẫn thường trực, tầng lớp giàu có chiếm số ít nhưng đang có xu hướng tăng. Còn xã hội bình đẳng thì không có việc bênh người nào cả, tất cả đều trước pháp luật.

Người giàu thì cũng có người này, người nọ không phải ai cũng xấu và tâm lý thì thuộc về mỗi người chứ chẳng phải chung dân Việt Nam. Ai mà có cái tâm lý ghét giàu thì xin hãy bỏ đi, nó chẳng hay tí nào, khi còn chưa giúp gì được cho đất nước như một số người giàu đã làm được thì đừng mở mồm ra chê họ. Nghèo không xấu, nhưng đã nghèo mà còn đi ghanh tị thì hơi bị vấn đề rồi đấy, không khá được đâu. Dân chủ, văn mình gì thì học cách yêu lấy dân mình đi đã, giàu nghèo yêu hết ( trừ khi nó làm chuyện xấu, ảnh hưởng tới đất nước thì bỏ nó ra, phản động chẳng hạn :))

Cũng đã nhiều lần nghĩ đến vấn đề này, cũng phải xét về hai khía cạnh cũng như hai loại người, một loại cũng ghét cũng ghen tị với người giàu, nhưng họ biết lấy đó làm động lực để mà phấn đấu giàu lên, còn cũng một bộ phận thì ghen ghét đố kị một cách mù quáng mà mãi vẫn cứ nghèo.

Nói đến chuyện giầu nghèo thì nó là câu chuyện muôn thủa cuả xã hội loài người, bao giờ cũng vậy ,kẻ bị khinh vẫn là người nghèo, song ở TA mấy thập niên lại đây, thì số người giầu lên ,trở thành đại gia quá nhanh nhờ vào ăn chênh lệch gía của đất,khai thác tài nguyên trốn thuế.Còn nữa là người có chức có quyền giầu lên từ tham nhũng, và một lũ cai đầu dài ăn mồ hôi nước mắt người lao động chân tay ở các công trường,lũ này là giầu thật đãng khinh bỉ, còn phần lớn những người giầu khác có ai khinh đâu,vì họ làm giầu bàng trí tuệ và sức lực của chính họ,và họ cũng chẳng khinh ai bao giờ.

Tâm lý ghét nhà giàu xuất phát từ lòng đố kỵ trong mỗi con người, khi thấy một người mà giàu có hơn mình thì chúng ta sinh ra đố kỵ rèm pha, theo tôi chúng ta cần bỏ đi những tâm lý này mà cần phải hoan nghênh những tấm gương làm giàu để làm giàu cho xã hội.

Đăng nhận xét