Chia sẻ

Tre Làng

NGHỊ QUỐC VÀ NGHỊ NGHĨA - TỪ ĐẠI NGU ĐẾN ĐẠI ĐỂU?

Nghị Quốc và Nghị Nghĩa – từ đại ngu đến đại đểu?

Bài chép nguyên văn từ Lốc Liếc

Theo dõi các kỳ họp Quốc hội lâu nay, vẫn thấy một vài vị “đại biểu” luôn coi diễn đàn nơi Nghị trường như là một sân khấu để hồn nhiên phô diễn trước đại chúng cái gọi là “tâm tư” hay “phản biện” hoàn toàn không mang tính xây dựng.

Giống như những con nghiện lên đô, mỗi kỳ họp là một cơ hội để họ gia tăng ảo tưởng về “dấu ấn cá nhân” cùng với sự ve vuốt phỉnh phờ của đám lều báo. Khá nhiều lĩnh vực mà họ liều lĩnh tham gia ý kiến ý cò nhưng lại không chịu (hoặc không đủ khả năng) tìm hiểu một cách thấu đáo về lĩnh vực ấy.

Từ chỗ ảo tưởng và ham hố thể hiện “dấu ấn cá nhân” một cách thái quá, lại quên mất vai trò, trách nhiệm cao cả mà cử tri đã giao phó, họ thành ra vô tình - nhưng cũng không loại trừ việc cố ý - nối giáo cho đám giặc lề trái tuyên truyền xằng bậy về các chủ trương lớn của Nhà nước.

Ví dụ mới đây nhất, là các phát biểu “đại ngu” của các đại biểu Dương Trung Quốc và Trương Trọng Nghĩa khi đề cập tới Luật đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt (gọi tắt là Luật Đặc khu) tại kì họp thứ 5 Quốc hội khóa XIV.

Và với những gì diễn ra như tại Bình Thuận vừa qua thì những phát biểu xằng bậy của hai ông “đại biểu” này chẳng những đã phụ họa cho chiến dịch tuyên truyền nhảm của đám lề trái về Luật Đặc khu mà còn gián tiếp kích động ngu dân gây bạo loạn. (Ông Nghĩa đã từng to mồm cổ động cho “lề trái” trên báo chí: “Lề phải không đăng người ta đọc lề trái”).

Cả hai ông này đều đã từng bị ông Hoàng Hữu Phước chửi như chan tương vào mặt vì cái thói thường xuyên bi bô về đủ các thứ lĩnh vực mà họ không am tường. Nhưng xét ra ngay cả các phạm vi thuộc về chuyên ngành của họ, họ cũng dốt đặc cán mai.

Ông Quốc, một người mang danh là nhà Sử học và là tổng biên tập tạp chí Xưa & Nay, bảo rằng Đặc khu kinh tế “sẽ trở thành nơi di dân” (của Trung Quốc).

Nhưng trong Lịch sử chưa từng có việc Trung Quốc chiếm được nước ta bằng cách di dân, không phải vì họ không có tham vọng mà đơn giản là bởi việc ấy là bất khả thi. Người Trung Quốc đã có cả 1000 năm đô hộ nước ta và chỉ mong “đồng hóa” được dân tộc Việt nhưng cũng không thành, chứ đừng nói 99 năm (nếu được phép) thuê đất nơi Đặc khu. Thậm chí, lịch sử luôn chứng tỏ quá trình đồng hóa đã diễn ra theo chiều ngược lại, khi các “di dân” Trung Quốc từ quan lại, dân tị nạn cho đến các thương nhân Trung Quốc sang sinh sống ở Việt Nam dần dần Việt hóa.

Truyền thuyết Lạc Long quân mang theo 50 người con xuống biển là gì nếu không phản ánh công cuộc “di dân” mở cõi của chính dân tộc Việt? Và Lịch sử đã chứng minh chính các triều đại phong kiến Việt Nam mới là người thực hiện thành công các cuộc “di dân”, đặc biệt là quá trình “mang gươm đi mở cõi” về phương Nam.

Rất nhiều vùng đất Việt ngày nay được hình thành từ quá trình “di dân” ấy, có thể lấy ngay Vân Phong và Phú Quốc, là hai trong số các địa điểm đặt Đặc khu làm dẫn chứng.

Khu vực Vân Phong thuộc về nước Việt vào năm 1653, khi cuộc “di dân” của ChúaNguyễn Phúc Tần giúp mở rộng lãnh thổ Đàng Trong từ Phú Yên vào đến sông Phan Rang, nay thành tỉnh Khánh Hòa.

Còn Phú Quốc, vốn ban sơ do một người Tàu chính hiệu có tên là Mạc Cửu đã có công tiên phong mở đất mang về. Năm 1708, ông này dâng toàn bộ đất đai đã khẩn hoang lập ấp cho Chúa Nguyễn Phúc Chu, đó là vùng đất rộng lớn bao gồm cả Kiên Giang, Cà Mau ngày nay, trong đó có đảo Phú Quốc.

Điều trớ trêu ở đây là, khi ông Trung Quốc mang con ngáo ộp “di dân” Trung Quốc áp bừa vào “đặc khu” để nhát ma giới bình dân, thì Lịch sử lại cho thấy chính các triều đại phong kiến Việt Nam đã sử dụng các “di dân” người Tàu để mở mang bờ cõi.

Ông Quốc đòi Quốc hội phải e ngại về “di dân Trung Quốc”, chứ nhà Nguyễn xưađã không chút ngần ngại phong ngay cho Mạc Cửu chức Tổng Trấn Hà Tiên (sau này còn truy phong tiếp là Khai trấn Thượng trụ quốc Đại tướng quân Vũ Nghị Công) để rồi hơn ba chục năm sau, hậu duệ Mạc Cửu là Mạc Thiên Tứ tiếp tục khai phá và sáp nhập vào Đàng Trong các vùng đất Cần Thơ, Hậu Giang và Bạc Liêu ngày nay.(*)

Xét ra, ông Quốc còn chút cẩn trọng khi mới tỏ thái độ “e ngại”, còn ông Nghĩa thật đã loạn ngôn khi trắng trợn xuyên tạc rằng Đặc khu kinh tế “thực chất là nhượng địa”.

Wiki, dẫn theo Luật Quốc tế cho biết “Nhượng địa” là vùng đất được chuyển giao theo các hiệp ước. Lịch sử cho thấy có một vài “Nhượng địa” là kết quả từ các hiệp định thương mại, ví dụ vùng Alaska mà nước Nga dưới thời Sa hoàng bán cho nước Mỹ, nhưng hầu hết các nhượng địa trên thế giới đều là “chiến lợi phẩm” từ các cuộc chiến tranh ăn cướp mà bên “thua” buộc phải “bồi thường chiến phí” thông qua các hiệp ước bất bình đẳng.

Ở Việt Nam, năm 1862 nhà Nguyễn buộc phải ký Hiệp ước Nhâm Tuất cắt 3 tỉnh miền Đông và đảo Côn Lôn cộng thêm 4 triệu piastre (đồng quan Pháp) trả trong vòng 10 năm (*). Năm 1874 Pháp lại buộc nhà Nguyễn phải ký tiếp Hòa ước Giáp Tuất nhượng toàn bộ Nam Kỳ. Năm 1888, Đồng Khánh cắt thêm ba thành phố Hà Nội, Hải Phòng, và Đà Nẵng làm nhượng địa.

Điều 5, Hoà ước Giáp Tuất 1874 ghi:

“Đức Hoàng thượng,Vua nước An Nam công nhận chủ quyền toàn vẹn của nước Pháp trên các vùng lãnh thổ do nước Pháp hiện đang chiếm giữ và bao gồm trong các ranh giới như sau:

Về phía Đông; vùng biển Trung Quốc và Vương Quốc An Nam (tỉnh Bình Thuận); Về phía Tây; vịnh Xiêm La; Về phía Nam; vùng biển Trung Quốc; Về phía Bắc; Vương quốc Cam Bốt và Vương quốc An Nam (tỉnh Bình Thuận)…”

Khoản 1, đạo dụ Đồng Khánh 1888 ghi:

“Các lãnh thổ thuộc các thành phố Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng được chính phủ Đại Nam kiến lập thành nhượng địa Pháp và nhượng trọn quyền cho chính phủ Pháp, và chính phủ Đại Nam từ bỏ mọi quyền hành trên lãnh thổ đó”.

Như vậy để được gọi là một “Nhượng địa” như ông Nghĩa xuyên tạc dự thảo “Luật Đặc khu”, tối thiểu phải có 2 yếu tố được xem là điều kiện cần:

1. Việc chuyển nhượng lãnh thổ phải được hai quốc gia lập thành một văn kiện mang tính quốc tế, đó là Hiệp ước.

2. Hiệp ước đó phải khẳng định một quốc gia sẽ “từ bỏ mọi quyền hành trên lãnh thổ đó”, thay vào đó, “chủ quyền toàn vẹn” của quốc gia kia được công nhận.

Còn trong dự thảo “Luật Đặc khu”, nhà đầu tư, bất kể là trong nước hay nước ngoài, chỉ có quyền thuê đất với thời hạn thông thường là không quá 70 năm, trường hợp đặc biệt thì không phải do “Đặc khu” tự quyết, mà quyền xem xét thuộc về cấp Chính Phủ, nhưng cũng không thể vượt quá 99 năm. Làm gì có vấn đề “từ bỏ chủ quyền” ở đây.

Trong các “Đặc khu”, chỉ có các Hợp đồng giao dịch dân sự hay thương mại mớicó thể áp dụng tập quán quốc tế hay pháp luật nước ngoài, nhưng điều kiện để áp dụng là phải “không được gây phương hại đến quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng và không được trái với những nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự Việt Nam”, như dự thảo đã quy định. Riêng với các giao dịch “là bất động sản tại Việt Nam hoặc hợp đồng lao động ảnh hưởng đến quyền lợi tối thiểu của người lao động, hợp đồng tiêu dùng ảnh hưởng đến quyền lợi tối thiểu của người tiêu dùng theo quy định của pháp luật Việt Nam thì áp dụng pháp luật Việt Nam” chứ cũng không được phép áp dụng tập quán quốc tế hay pháp luật nước ngoài.

Đó là nói riêng về giao dịch dân sự và thương mại, chứ còn từ chủ quyền lãnh thổcho đến các quyền hành pháp, tư pháp thì hoàn toàn thuộc về Nhà nước Việt Nam. Chính quyền “Đặc khu” cũng do người Việt lập ra, cũng gồm HĐND và UBND, (chỉ “yêu cầu phải chuyên nghiệp và tinh gọn hơn”). Hoạt động của các cơ quan Việt Nam tại “Đặc khu” như Tòa án, Viện kiểm sát, Xuất nhập cảnh, Hải quan, Thuế, Tài chính, Ngân hàng và cả các lực lượng bảo đảm an ninh như Quân đội, Công an (Việt Nam) cũng đã được quy định cụ thể ngay trong dự thảo chứ có “nhượng” cho ai đâu.

Là người mang danh Luật gia, lại là Đại biểu của dân, đáng lẽ, hơn ai hết, ông Nghĩa phải phân biệt được khái niệm “Nhượng địa” với việc “cho thuê đất” ghi trong dự thảo “Luật Đặc Khu”. Và nếu ông dốt thật thì việc hữu ích nhỏ nhoi nhất cho đất nước mà ông Nghĩa có thể làm, đơn giản chỉ là ngậm cái mồm thối lại. Đằng này, ông lại bi bô xuyên tạc rằng Đặc khu kinh tế “thực chất là nhượng địa”,để rồi trở thành kẻ vác loa cầm cờ cho lề trái và đám phản động.

Thế rồi sau khi vụ bạo loạn ở Bình Thuận xảy ra, ông Nghĩa lại hồn nhiên liếm đống nước bọt “thực chất là nhượng địa” mới nhổ ra hôm nào. Giờ đây, ông lại bảo “tâm tư” của ông (và có lẽ của cả ông Quốc?) đã “bị suy diễn, xuyên tạc thành chuyện bán đất cho Trung Quốc, rồi nói rằng đó là bán nước, thì chính (là) xuyên tạc để kích động”.

Chỉ xin hỏi thêm ông Nghĩa rằng liệu chính ông có biết phân biệt thế nào là“nhượng địa”, thế nào là “bán đất”?. Còn chuyện xuyên tạc và kích động thì đã rõ, thủ phạm chính là hai ông chứ còn thằng nào vào đấy.

Cứ đặt các phát ngôn xàm bậy về dự thảo “Luật Đặc khu” của hai ông trong bối cảnh các vụ bạo loạn xảy ra gần đây, có thể nhận định rằng tư duy của hai ông “đại biểu” này đã phát triển thêm một bước có tính đột phá.

Ấy là sự “tiến hóa” từ “đại ngu” trở thành “đại đểu”.

****

(*) Và nổi tiếng hơn cả, (mà không lẽ mang danh nhà Sử học thông thái như ông Quốc lại không nhớ), phải kể đến các “di dân Trung Quốc” thuộc dòng họ Trần Kình, vốn người Phúc Kiến, đến định cư tại vùng Tức Mạc, Nam Định vào khoảng thế kỷ XII mà hậu duệ sau này trở thành Trần Triều, một triều đại nổi bật nhất trong Lịch sử Việt Nam, cùng với những cái tên Trần Nhân Tôn, Trần Quốc Tuấn… lập nên một loạt chiến công hiển hách, giúp mở rộng bờ cõi nước Việt vào tới Thuận Hóa (vốn là châu Ô, châu Rí của Chiêm Thành) và ba lần đánh tan quân xâm lược Nguyên Mông.

Ở chiều ngược lại, thật oái oăm khi ông Dương Trung Quốc lại chính là thành viên trong nhóm "lật sử" đã a dua suy tôn một người gốc Trung Quốc khác là Phan Thanh Giản. Ông họ Phan này "lừng danh" vì là người đã trực tiếp đặt bút ký Hiệp ước Nhâm Tuất 1862 cắt ba tỉnh miền Đông và đảo Côn Lôn làm "nhượng địa" đầu tiên cho Pháp, mấy năm sau đó lại vẫn ông này trực tiếp mở cửa thành dâng nốt ba tỉnh miền Tây cho Pháp. 

Nói cách khác, kẻ ký giấy khai sinh ra "nhượng địa" tại Việt Nam là Phan Thanh Giản (gốc Tàu), lại được ông Quốc vinh danh.

3 nhận xét:

  1. Hai tên phán quốc gia nằm trong quốc hội.

    Trả lờiXóa
  2. Bọn phản quốc chính là kẻ viết bài này. Với cách quản lý như ở formosa, boxit tây nguyên thì mất nước là chắc chắn.

    Trả lờiXóa
  3. Kỳ quốc hội có lẽ nên loại những thành phần này ra đi chứ để trong nghị trường toàn phát biểu gây nhiễu loạn thông tin với hoang mang cho người dân chứ có giải quyết được vấn đề gì đâu, ngày xưa thấy phát biểu nhiều câu ý nghĩa chứ bây giờ thì bắt đầu thấy nhiễu với nhạt rồi

    Trả lờiXóa

Tre Làng

Thông kê truy cập

Fanpage

Lưu trữ Blog