Chia sẻ

Tre Làng

Vụ Khách sạn Cát Đại Lợi "Đuổi khách vì dám tự ý đi ăn ngoài": GẶP KỀN KỀN, KHÔNG CHẾT LÀ MAY RỒI!

Ong Bắp Cày

Tôi xin chia buồn với chị chủ khách sạn CÁT ĐẠI LỢI xinh đẹp ở Sầm Sơn Thanh Hóa. Dây vào đám kền kền là khổ rồi. 

Tôi là chủ khách sạn thì đéo bao giờ cho cánh báo chí đến ở, kể cả có người trả hộ cao gấp 10 lần hoặc có người thân tín giới thiệu. Thật luôn. 

Có anh phóng viên tên gì tôi đéo nhớ lên mạng phàn nàn khách sạn Cát Đại Lợi (Sầm Sơn Thanh Hóa) chặt chém, đuổi đoàn 16 khách vào giữa đêm chỉ vì đoàn này dám tự ý ra ngoài ăn. Ngay lập tức một loạt kền kền nhảy vào ăn hôi... bất chấp sự thật.

Hơi ôi, lòng người sao quá điêu ngoa, lật lọng, tráo trở khó lường. Thật là: 

"Sông sâu còn có kẻ dò
Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng".

Tôi nhớ câu ca dao này vì chính tôi dính đòn oan khuất cách đây mấy năm. Đau đớn, đắng cay lắm. Đéo trách ai được vì mình là trượng phu. Nghĩ đến bà chủ khách sạn Cát Đại Lợi thấy thương lắm lắm.

Thằng tung tin đó là thằng bố láo, giọng lưỡi giảo mà lạnh tanh, thuộc loại có thâm niên. Vác cả đoàn 16 người đi du lịch tại Sầm Sơn vào dịp sốc hàng cao điểm, lại điện thoại đòi ở biệt thự. Cơ mà bọn chủ biệt thự tỉnh lắm, mấy triệu/ngày đêm đéo phải chuyện đùa. Phút cuối nói lấy lí do hợp lý để khước từ, thế là đoàn 16 bơ vơ, bơ vơ.... 

Khuya mẹ rồi, đéo tìm được chỗ thuê, nhưng may trong đoàn có người quen với anh Khoa biên phòng và được anh này tìm thuê hộ. Như đã nói, "Đời lấn biết đường nào mà đèo" anh Khoa làm phúc, nhưng chủ khách sạn no đòn.

Ngay từ lúc vào khách sạn, tay phóng viên đã giở ngón nghề hạ đẳng. Bí mật ghi âm, ghi hình, ghi chép các cái ... Để làm gì nếu không phải là có ý định đong xèng, ăn không?

Hợp đồng (văn bản) có anh Khoa chứng kiến. Đoàn 16 người thuê 2 phòng lớn với giá 1.300.000 đồng/1 phòng/1 ngày đêm và khách phải ăn 4 bữa do khách sạn nấu trong 2 ngày đầu. Tất cả ok. Dĩ nhiên, thằng nào phá hợp đồng thì thằng đó phải bồi thường. 

Bây giờ ta tính xem khách sạn có chặt chém như tay phóng viên la lối trên mạng hay không.

- Giá phòng: 1.300.000 ngàn đồng/1 phòng/1 ngày đêm. Tính ra mỗi khách phải trả 162.500 đồng/ 1 ngày đêm. 

Xin hỏi, ở bãi biển du lịch nào có giá như vậy không? 

Mẹ kiếp, vào nhà nghỉ với gấu 2 tiếng đã mất mẹ 400.000 đồng. 

Nhưng thực tế còn rẻ hơn khi tay phóng viên quyết định bỏ đi. Giá thực tế, chủ khách sạn vẫn chỉ tính 300.000 đồng/1 phòng. Có nghĩa cả đoàn 16 người chỉ trả 600.000 đồng cho 1 đêm khách sạn. Tính ra, mỗi người chỉ phải trả 37.500 đồng/1 ngày đêm. Đcm, rẻ như cho.

- Giá đồ ăn: Khi đặt phòng, tay phóng viên cam kết ở 3 ngày, và 2 ngày đầu ăn cơm 4 bữa tại khách sạn, riêng ngày cuối đoàn sẽ ra ngoài giao lưu. Ta tính theo hóa đơn của chủ khách sạn cung cấp, có cả chữ ký của anh Tuấn (đại diện đoàn khách), 2 bữa ăn của đoàn khách 16 người (trong đó có 9-10 người lớn, 6-7 trẻ em, 1 bữa với 2 mâm cơm). Thực đơn gồm mực xào, tôm hấp, canh cua, cơm, bia.., trong đó bữa thứ 2 có giá 1.240.000 triệu đồng, gồm canh ngao, cá thu sốt, ngao mật hấp, cơm, canh.

Hóa đơn cho thấy:

Bữa đầu hết 2.000.000 (2 triệu) cho 16 người. Tính ra 125.000 ngàn/người (Ảnh dưới cùng). 

Bữa sau hết 1.240.000 đồng cho 16 người. Tính ra 77.500 đồng/người.

He he. Giá đó cho một bữa ăn với thực đơn được niêm yết giá rõ ràng (theo yêu cầu của UBND TP Sầm Sơn), do chính đoàn lựa chọn, rồi mới được nấu như anh chị nhìn thấy trong hóa đơn (hình bên và hình dưới đây) là đắt hay rẻ?

Kêu đắt, nhân viên khách sạn không nói gì, anh bèn giở giọng kền kền, nói rằng chủ khách sạn bán hàng Trung Quốc.

Tổ sư, anh là phóng viên mà đéo hiểu được rằng, chủ khách sạn đéo phải là nhà từ thiện hay tài trợ, họ là người kinh doanh. Họ bán gì là quyền của họ, miễn là không vi phạm pháp luật. Bán đồ Trung Quốc thì sao? Họ bán đồ Anh, Pháp, Mỹ, Đức... anh có kêu không?

Hợp đồng anh đã cam kết ăn cơm 4 bữa tại khách sạn trong 2 ngày đầu, nhưng mới được 2 bữa, chắc anh khều được người mời nên ra ngoài đánh chén. Cái sai của anh là không báo lại trước khi ra ngoài ăn để khách sạn không nấu cơm và họ nhắc nhở anh là điều đương nhiên. 

Và khi bị nhắc nhở, anh gây sự để nhân viên khách sạn phát ngôn thiếu chuẩn, và anh ghi lại những lời ấy để chơi lại chủ khách sạn.

Khó chịu khi bị nhắc nhở về nghĩa vụ đã cam kết trong hợp đồng, nên tự anh tuyên bố không thèm ở nữa và lên phòng dọn đồ chứ khách sạn không đuổi anh. Chứng kiến sự việc có anh Khoa biên phòng cũng ở đó.

Việc tay phóng viên nói rằng bị đuổi ra khỏi khách sạn lúc hơn 22 giờ đêm là bố láo. Nhân chứng, vật chứng còn đó, anh và đoàn phá hợp đồng và bỏ đi vào khoảng hơn 20 giờ. Việc đẩy lên 22 giờ là nhằm tăng thêm tình tiết nghiêm trọng của vụ việc và để kêu gọi sự thương xót của cộng đồng. Tôi lạ đéo.

Là nhà báo, anh thừa biết khi người ta phá hợp đồng thì phải bồi thường như thế nào. Trường hợp này, lẽ ra anh phải trả đủ số tiền đã thuê phòng. Nhưng thực tế, anh không phải trả hết, trái lại, anh được bà chủ khách sạn khuyến mại chỉ lấy 300.000 đồng/phòng. Tôi chưa thấy ai hào phóng, đại lượng như vậy. Rõ ràng chị chủ khách sạn dù là phụ nữ nhưng chơi đẹp hơn anh.

Thế mà ngay tại đó, anh rút thẻ nhà báo, đập mạnh lên bàn để dọa nhân viên. Anh còn lên mạng rêu rao là khách sạn chặt chém, đuổi khách và thuê côn đồ đến xử lý....

Tổ sư anh, bẩn tưởi, chi li đến mức đó thì tôi vái cả nón.

Anh biên phòng Cao Sỹ Khoa xác nhận, anh là người thuê hộ 2 phòng và cho biết, với giá phòng sát bờ biển như vậy là quá rẻ cho 1 đoàn khách 16 người, cơm nước như vậy thì không thể gọi là chặt chém. Anh Khoa bức xúc: "Thông tin đoàn khách đưa lên mạng nói gọi dân xã hội đến dọa cũng không đúng sự thật, vì tôi là người đứng ra dàn xếp từ đầu đến cuối khi đoàn khách này không muốn ở khách sạn này nữa".

Anh Khoa cũng cho biết thêm, việc ăn nghỉ tại khách sạn, phía anh Tuấn trực tiếp thỏa thuận với chủ khách sạn là lưu trú 3 ngày, ăn tại khách sạn 2 ngày đầu (gồm 4 bữa), còn ngày cuối sẽ ra giao lưu, ăn uống bên ngoài. Ngày đầu tiên khách đã ăn tại khách sạn 2 bữa. Ngày thứ 2 đoàn khách ra ngoài ăn (nhưng không báo lại cho phía khách sạn). Trong bữa ăn, anh Tuấn có nhận được điện thoại của chủ khách sạn nói về việc đã không báo cắt bữa ăn tối chứ không phải là thông báo đuổi khách. Khi đoàn về đến khách sạn, phía đoàn khách và chủ khách sạn có tranh luận về việc đoàn khách không ăn tại khách sạn như thống nhất ban đầu mà không báo lại với chủ khách sạn. 

Đến đây hẳn bạn đọc đã biết đúng sai, phải trái và nhận ra anh nhà báo kia là loại người nào. 

Chỉ thương chị chủ khách sạn gặp phải anh phóng viên mất nết. Chị tin tôi đi, sau khi có kết luận của các cơ quan chức năng, chị còn bị chúng đánh hội đồng đấy. Chúng sẽ tìm mọi sơ hở trong quy định của UBND TP Sầm Sơn để chơi lại chị.

Nhưng thôi, gặp phải kền kền không mất xác là may rồi.

7 nhận xét:

  1. Con mụ chủ khách sạn Cát Đại Lợi nhìn mặt là đã thấy khó ưa rồi, lại còn tự động chèn ép đuổi khách du lịch trái phép nữa chứ, rồi người ta tố lên mạng cho bây giờ mất cả chì lẫn chài nhá, đúng là yên ổn không muốn lại muốn dính đến pháp luật thì toi rồi. Còn thằng phóng viên thì cũng chẳng phải tay vừa, bị mua chuộc xong đăng tin bài láo, nói chung cơ quan chức năng vào điều tra thì sẽ ra phải trái thôi

    Trả lờiXóa
  2. Nhưng thật sự mà nói đi nghỉ ở Thanh Hóa là tồi tệ nhất trên đất nước Việt nam này. Thử hỏi có nơi nào trên thế giới này vào uống nước tiền nước tính riêng, tiền ghế ngồi tính riêng...

    Trả lờiXóa
  3. Cũng chả bênh ai, người làm kinh doanh thì mong muốn kiếm lời, còn thằng nhà báo đê tiện kia thì muốn ăn không của người khác. Tóm lại sự việc cứ trình bày cụ thể để cơ quan chức năng vào cuộc xử lý, làm sao mà có chuyện gì cũng đưa lên mạng, mỗi người góp 1 câu, tử tế thì không sao, tự nhiên thành to chuyện, ảnh hưởng đến cả đôi bên, thậm chí ảnh hưởng đến cả khu du lịch Thanh Hóa. Việc anh phóng viên này chụp ảnh, đưa lên mạng là tôi phê bình, đéo biết anh đúng hay sai nhưng cách hành xử của anh thì tiểu nhân đéo chịu được ạ.

    Trả lờiXóa
  4. Miệng lưỡi của mấy tay kền kền báo chí ở xứ Đông Lào này đúng là tanh tưởi thật! Lợi dụng quyền tự do ngôn luận mà chúng đã dùng ngôn từ như thư vũ khí sắc lẹm khủng bố người khác, hòng thu lợi bất chính. Thật không biết đến bao giờ nền báo chí Việt Nam mới trở lại lành mạnh và tỏng sáng như trước kia đây??

    Trả lờiXóa
  5. Trăm năm bia đá phải mòn, ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ! Sức mạnh của dư luận đáng sợ lắm, và nguy hiểm nhất là khi sức mạnh to lướn này trao lầm vào tay những kẻ khốn nạn! tên nhà báo này chắc cúng chả ngoài cái loại vì tiền mà bất chấp phải trái, trắng đen

    Trả lờiXóa
  6. Nguyễn Văn23:28, 12/07/2018

    Đời sợ:
    1. Ngòi bút của "đám" văn sỹ.
    2. Cái lưỡi của "bọn" biện sỹ.
    3. Lưỡi kiếm của người hiệp sỹ.
    Há há. Nhớ để mà dè chừng.

    Trả lờiXóa
  7. Nói chứ cho nó ăn rẻ ở rẻ xong bây giờ còn quay lại đòi cắn mình mới sợ chứ, đúng là cho thuê cũng nên nhìn mặt trước chút không là có ngày bị đánh từ sau lưng khi nào không hay ấy

    Trả lờiXóa

Tre Làng

Thông kê truy cập

Fanpage

Lưu trữ Blog