Chia sẻ

Tre Làng

Khải Đơn: 500Đ KẸO CỦA MẸ

Năm tôi học lớp 2, nhà tôi chuyển lên thành phố ở. Ngôi nhà vừa xây xong, tiền của cả nhà đã cạn. Tôi vẫn còn nhớ năm đó, mùa mưa đến, cả nhà tôi không có cửa kính nào, cứ mưa xuống là nước mưa ướt hết cả nhà, trừ cái bếp vì...nó không có cửa sổ.

Suốt năm đó, nhà tôi không có cửa sổ, mưa nhiều, và mẹ không có việc làm. Chị em chúng tôi lại bắt đầu đi học. Lúc ở quê, ngày nào đi học tôi cũng xin mẹ 500đ để mua kẹo và mẹ luôn hào phóng cho. Có lẽ đó là cách mẹ động viên hai chị em đi học.

Nhưng năm đó, tôi cứ ngồi nhìn cái cửa sổ không có kính và nghe ba mẹ nói thầm với nhau về việc mẹ sẽ kiếm tiền bằng cách nào, tôi lại không dám mở miệng xin mẹ tiền. Hình như lúc ấy tôi cũng lờ mờ đoán được nhà mình không có tiền.

Một bữa nọ, tôi đi chơi trong xóm về, thấy cái hàng tạp hóa bán một loại kẹo mút hình con gấu. Tôi đã đứng nhìn cái hộp cắm kẹo mút đó rất lâu. Có vài buổi trưa, khi đi học về với bạn, tôi lại cố ý ngoái nhìn xem cái hộp kẹo đã vơi đi bao nhiêu cây, thỉnh thoảng thấy xót ruột vì có ai đó đã mua mất một con gấu trong cái lọ đó.

Dần dần, khi cái hộp kẹo của hàng tạp hóa kia gần hết, lòng tôi càng xốn xang hơn và tôi càng bị thôi thúc bởi cái ý nghĩ xin tiền mẹ mua kẹo nhiều hơn. Bao nhiêu sự cản trở, sự lo lắng và cả những lời thầm thì của ba mẹ cũng bay biến đâu mất. Sự “can đảm xin tiền” hình như phình to lên trong cái bao tử của tôi.

Một buổi trưa nọ, tôi cầm 1000đ của mẹ để đi mua hành về cho mẹ nấu canh. Hành chỉ hết 500đ, tôi còn được thối lại 500đ thừa để mang về. Tôi đưa tiền cho mẹ mà tiếc rẻ mãi, nhưng lúc ấy tôi cũng không dám thốt ra được lời xin nào cả.

Đến trưa, cơn thèm kẹo nổi lên, tôi thu hết can đảm nói: “Mẹ cho con 500đ mua kẹo mút đi!” – Mẹ im lặng ôm tôi vào lòng, chậm rãi nói thầm: “Mẹ hết tiền rồi, con đi học đi!” – Tôi quay đầu ra khỏi nhà mà tự dưng thấy áy áy, ân hận vì tự dưng… thèm quá mà bật ra cái nhịn bao lâu rồi.

Trưa đó đi ngang qua hàng kẹo mút, tôi nhìn cái kẹo con gấu mà chả còn thấynó đẹp hay ngon tí nào nữa. Trời nắng to, tôi lủi thủi đi hoài không thấy tới trường, đầu óc cứ nhớ hoài đến câu mẹ nói: “Mẹ hết tiền!” – sau lưng cứ thấy mẹ nhìn theo hoài mà hổng nói câu nào.

Mấy ngày sau đó, bỗng nhiên mẹ gọi tôi lại, lấy tờ 500đ nhàu nhĩ hôm bữa tôi mua hành trả, đưa cho tôi và dặn: “Con đi mua đi, nhưng đừng mua kẹo mút, mua 5 cục kẹo, con 3 cục, cho em 2 cục nữa!”

Đã mấy tháng trời không ăn kẹo, dù có là kẹo gì thì 500đ đó đúng là thiên đường. Tôi chạy như bay ra bà tạp hóa, không dám ngoái nhìn kẹo mút hình con gấu mà nhanh nhảu nói bà vốc cho 5 viên kẹo để cầm đầy hai tay. Thằng em háu ăn của tôi được 2 viên, tôi 2 viên, và mẹ cũng được tôi cho 1 viên kẹo nữa. Hôm đó ba mẹ con ngồi ăn kẹo rất vui.

Nhiều năm sau này lớn lên, tôi vẫn không quên được ngày tháng đó, mẹ không có việc làm nhưng lại chi tiêu rất giỏi. Dù ba phải nuôi cả nhà, nhưng mẹ chi tiền rất cẩn thận, bữa cơm ba cha con tôi luôn có món mặn, món rau, ăn no bụng dù còn eo hẹp. Tôi cũng nhớ mẹ đã đi mua cả lọ kẹo về để trong nhà, mỗi bữa ăn xong phát cho hai chị em vài viên, ăn cả tháng trời không hết và tôi cũng chẳng còn phải ngoái nhìn cái kẹo mút con gấu mỗi khi đi học về nữa.

Trong những năm tháng khó khăn, ngôi nhà không có cửa kiếng của chúng tôi dù mưa tạt khắp nhà, nhưng ba mẹ con vẫn có thể đùa giỡn cả ngày, vui vui thì mẹ lại vào bếp, nhón một viên kẹo để vào tay mỗi đứa.

Đó là những ngày của kẹo 100đ một viên và những bữa ăn thu vén khéo nhất trên đời của mẹ.

Đôi khi người ta có thể rất nghèo mà vẫn vui suốt cả ngày như vậy…

Nhưng không vì vậy mà thích nghèo hoài đâu nha.

TGGĐ

5 nhận xét:

  1. đọc bài viết của anh mà tôi thấy nhớ tuổi thơ của tôi quá. cũng nghiện kẹo , thèm kem mút, thèm nhiều thứ của hàng tạp hóa mà ko có tiền để mua. cái nghèo thật khổ nhưng cũng thật nhiều ý nghĩa đối với những con người có chis phấn đấu, chí kiên cường, biết ước mơ vươn tới những cuộc sống tốt đẹp. bài viết của anh cũng dạy cho tôi về sự tiết kiệm, tích tiểu thành đại. đôi khi phải biết nhẫn lại để vươn tới cái xa hơn.

    Trả lờiXóa
  2. 500đ thời xa xưa chẳng khác gì 50k bây giờ, nhưng giá trị của 500đ ngày ấy quả thực giá trị cả về vật chất và tinh thần. về vật chất 500đ đem lại cho trẻ con những vị ngọt ngào của tuổi thơ mà khi lớn lên đứa trẻ đó sẽ không bao giờ quên đc cái mùi vị đó. chỉ với 500đ cậu bé đã hiểu đc sự vất vả của cha mẹ mình, cậu hiểu đc ý nghĩa của đông tiền. đây sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp

    Trả lờiXóa
  3. đúng là bây giờ đồng tiền đang ngày càng mất giá! ngày xưa với 500đồng, 1000 đồng trẻ con có thể mua được những cái kẹo ngon, những gói bim bim mà mình thích, nhưng bây giờ gói bim bim cũng cứ phải là 1000 trở lên, kẹo thì muốn ngon chắc cũng phải vai ba nghìn một cái! biết sao được khi đó sẽ chính là mặt tiêu cực khi xã hội phát triển, đời sống kinh tế phát triển!

    Trả lờiXóa
  4. Tôi lại nhìn nhận theo cách khác. Đó là đời sống phát triển, cái giá chúng ta phải trả cho mọi mặt hàng cũng có thể tăng nhưng bù lại chúng ta có nhiều sự lựa chọn hơn. Bạn có quyền chọn những thứ mà bạn cảm thấy phù hợp với gia đình mình. Bây giờ chúng ta có quyền chọn đủ mọi loại kẹo từ mềm tới cứng, từ chua tới ngọt nhưng chúng ta lại chỉ muốn giá của nó chỉ như thời chúng ta bỏ ra 100đ để mua 1 viên kẹo thì quả là không tưởng và có vẻ như nó không phải là sự phát triển.

    Trả lờiXóa
  5. Mình là Quang Hưng,mình còn đang đi học.Đọc bài này mình thấy thương Cha Mẹ và thấy đôi khi mình còn vô tâm trước sự vất vả của những đấng sinh thành.Thật cảm động và là bài học cho mình luôn cố gắng.

    Trả lờiXóa

Tre Làng

Thông kê truy cập

Fanpage

Lưu trữ Blog