Chia sẻ

Tre Làng

CHUYỆN NGHỊ GẬT Ở ĐÀ NẴNG

LâmTrực@

Viết bài này tôi đã chuẩn bị tinh thần mình bị ném đá. Hãy ném đá nếu bạn thấy tôi nói sai!

Báo Info chấm nét có bài: "Đà Nẵng: Đến dự hội nghị về mại dâm để chơi...game", đọc mà thấy buồn cho chuyện hội nghị nước nhà.

Nói thật là chuyện đi họp, cán bộ ngủ gật và làm việc riêng là phổ biến. Vì thế chất lượng các hội nghị gần như không đảm bảo, và mang nặng tính hình thức.

Theo như bài báo thì tổ chức hội nghị phòng chống HIV/AIDS của Đà Năng không thành công là một thất bại của ông Nguyễn Xuân Anh với vai trò là người tổ chức, điều hành hội nghị và phản ánh thái độ thờ ơ lãnh cảm, vô trách nhiệm của cán bộ Đà Nẵng với những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Trước hết phải nói thẳng, việc tổ chức hội nghị ở ta gần như mang tính hình thức, nghĩa là nó được sắp đặt, được lập trình sẵn và cứ thế chạy thì cho ra sản phẩm theo ước muốn của nhà lãnh đạo hay nhà tổ chức. Tổ chức hội nghị kiểu này, gần như các ý kiến đã được mặc định và không thay đổi, các ý kiến khác chỉ là thêm thắt mua vui cho có màu sắc dân chủ, nhưng thực ra các vấn đề cơ bản đã được quyết từ trước. Thậm chí có những hội nghị đã có kết luận đánh máy sẵn dưới dạng quyết nghị hay nghị quyết gì đó. 

Vậy nên, với những hội nghị kiểu này, người tham gia có phát biểu cũng bằng không và không có giá trị khoa học nào ngoài tô vẽ màu sắc. Ý thức được giá trị ý kiến của mình khi tham gia tham luận chẳng có ý nghĩa gì nên một số đại biểu không phát biểu và quay sang làm việc khác như ở Đà Nẵng là điều dễ hiểu.

Một điểm nhỏ nữa, tại hội nghị màn chào hỏi kéo dài hơn sự cần thiết bởi "kính thưa các loại kính" cũng sẽ dẫn đến kết cục kém hay ho, và đôi khi dẫn đến thảm họa.

Thứ hai, vai trò của người điều hành hội nghị là rất quan trọng. Một người có đạo đức trong sáng, lối sống lành mạnh, trí tuệ mạnh mẽ, ăn nói lưu loát tỉnh táo (hùng biện) và nhạy bén trong ứng xử sẽ rất thành công ở vai trò này. 

Thực tế, tôi đã chứng kiến nhiều người điều hành kém cỏi ngay cả ở những vấn đề cá nhân, như cách ăn mặc, khả năng hùng biện, dẫn dắt vấn đề, sự tỉnh táo để phát hiện các ý kiến trái chiều, cân nhắc thời lượng cho từng ý kiến, ngắt câu hay nhắc nhở đại biểu khi góp ý. 

Có người điều hành kém tới mức, một mình anh ta nói đã hết một nửa thời lượng hội nghị, không những thế anh ta cho rằng đây là một diễn đàn để đánh bóng tên tuổi cá nhân hay khoe mình sở hữu một trí tuệ siêu việt. Lại có người thì nể nang, né tránh nên để mặc đại biểu muốn nói gì thì nói, dẫn đến lạc đề và mất thời gian. Tất nhiên cũng có loại người điều hành chỉ mong sao cho hội nghị qua nhanh để đọc kết luận đã chuẩn bị sẵn, và các đại biểu không khó để nhận ra điều này.

Thứ ba, thái độ xây dựng và công tâm của các đại biểu tham dự hội nghị rất quan trọng bởi họ là số đông và ý kiến của họ về mặt khoa học sẽ làm nên giá trị khoa học không chỉ ở những bản tham luận và góp phần vào kết quả chung của hội nghị.

Phải thừa nhận rằng, ta không thiếu các đại biểu nhiệt tâm, có trình độ nhưng vì ý kiến của họ không được tiếp thu nên khi tham gia hội nghị họ không muốn phát biểu ý kiến, hoặc trước khi phát biểu, một số đại biểu đã nhận được được sự "nhắc nhở" và chính điều này đã giết chết tinh thần khoa học và tính xây dựng của ý kiến.

Cũng phải thấy rằng, số lượng đại biểu vô cảm, thờ ơ, tắc trách, thiếu tinh thần xây dựng còn nhiều, rất nhiều. Họ tham gia hội nghị như một thủ tục, đi lấy lệ vì yêu cầu hành chính của cơ quan chứ không hề có trách nhiệm. Oái oăm thay, số này lại là số đông và chính thái độ của họ góp phần tạo ra sự buồn thảm của một hội nghị.

Một số đại biểu khác khi tham gia hội nghị với sự nhiệt tâm, nhưng tiếc thay, động đến bất cứ vấn đề gì thì họ đều như "con nai vàng ngơ ngác", nói trắng ra là không biết gì. Loại này, chính là thành phần cần phải giảm biên chế bởi họ chỉ biết cắp ô đi về.

Còn một số ít thuộc thành phần đại biểu hội nghị là loại "tự tin vô đối". Họ là tuýp người luôn cho rằng mình đúng, hiểu biết rất nhiều và kém chừng mực. Thậm chí, có người phát biểu sai nhưng vẫn rất tự tin cho rằng mình đúng và tiếp tục chém gió hồn nhiên, ngây thơ tại hội nghị. Số này thực tế không nhiều, và hầu hết thuộc về thành phần mà IC có vấn đề.

Một lý do khác dẫn đến việc tổ chức hội nghị thất bại phải kể đến khâu chuẩn bị. Từ ý tưởng tổ chức, địa điểm, thời gian, nội dung, dự kiến người dự, người điều hành, chuẩn bị các ý kiến "đinh", dự kiến các khả năng có ý kiến trái chiều và cách xử lý...cho đến trà nước, điện đóm. 

Ở ta, việc chuẩn bị hội nghị thường làm tốt ở các khâu có liên quan đến tài chính, hậu cần và yêu cầu đại biểu tham dự, nhưng khách mời thì luôn luôn bị phụ thuộc. 

Nhân đây cũng nói thêm, việc tổ chức hội nghị của ta bị lên án là hình thức vì nhà tổ chức luôn cố ý mời bằng được các lãnh đạo cấp cao tới dự cho thêm phần hoành tráng, và điều này dẫn đến bị động vì phụ thuộc vào lịch hàng ngày của lãnh đạo. Tôi đã chứng kiến, có hội nghị phải huy động cán bộ đến ngồi chờ (chủ động) lãnh đạo đến dự mới khai mạc được, chờ 3 tiếng, kết quả là lãnh đạo đó không đến, hội nghị buộc phải khai mạc và bế mạc trong 20 phút với những nội dung chưa hề được thảo luận. 

Đó đích thị là một thảm họa.

Trở lại với Đà Nẵng, một hội nghị bàn về chủ đề nóng, liên quan đến phát triển của một thành phố là phòng chống HIV/AIDS mà lại chỉ có 4 tham luận và một ý kiến thì đúng là một thảm họa, không chỉ về khoa học, mà còn cả về giá trị kinh tế. Đó là một sự lãng phí ghê gớm cả về kinh tế và trí tuệ.

Một bạn mách nhỏ: Hãy lấy hình ảnh cán bộ đọc báo, chơi game trong hội nghị này đém dán ở nơi công cộng và đưa vào danh sách tinh giản biên chế là chắc ăn đấy.


Đây là bài báo đó:

Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh nhiều lần đề nghị, kêu gọi đóng góp thêm ý kiến cho công tác phòng chống HIV/AIDS, ma túy, mại dâm trên địa bàn nhưng các đại biểu chỉ… chơi game, đọc báo!

Như tin đã đưa, tại hội nghị tổng kết công tác phòng chống HIV/AIDS, ma túy, mại dâm năm 2013 và triển khai nhiệm vụ năm 2014 do UBND TP Đà Nẵng tổ chức ngày 13/2, ngoài 4 tham luận được cơ cấu sẵn, Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh còn nhiều lần đề nghị, kêu gọi các đại biểu đóng góp thêm ý kiến để bổ sung hoàn chỉnh báo cáo năm 2013 cũng như thống nhất các công việc sẽ triển khai trong năm 2014.

Theo ông Nguyễn Xuân Anh, hội nghị lần này được tổ chức trong bối cảnh khác xa với những năm khác: “Cách thức quản lý bây giờ khác rồi, không còn như những năm trước nữa. Công tác phòng chống ma túy bây giờ rất là khó. Nghị định của Chính phủ ban hành cuối tháng 12/2013 hướng dẫn thi hành luật xử lý người nghiện đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc bây giờ đòi hỏi quy trình rất là khác để phù hợp với việc hội nhập quốc tế”.

Do sự nan giải này nên sau khi 4 tham luận chính thức được trình bày và mấy chục phút nghỉ giải lao, thoải mái điểm tâm, café sáng, ông Nguyễn Xuân Anh đề nghị các đại biểu đóng góp thêm ý kiến cho báo cáo tổng kết năm 2013 cũng như phương hướng nhiệm vụ năm 2014. Tuy nhiên cả hội trường chỉ có tiếng rầm rì, không ai đứng dậy phát biểu, dù ông Nguyễn Xuân Anh nhắc: “Các đồng chí ở địa phương có ai tham gia ý kiến không?”.

Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh tỏ ra khá căng thẳng sau nhiều lần đề nghị, kêu gọi các đại biểu tham dự hội nghị đóng góp thêm ý kiến cho công tác phòng chống HIV/AIDS, ma túy, mại dâm trên địa bàn nhưng đều vấp phải sự im lặng! (Ảnh: HC)

Thế là ông Nguyễn Xuân Anh xử lý tình huống: “Để đỡ trống thời gian, xin mời anh Hiệp (ông Nguyễn Hùng Hiệp, Phó Giám đốc Sở LĐ-TB-XH Đà Nẵng) tham gia ý kiến trước”. Thực ra, việc ông Nguyễn Hùng Hiệp lên phát biểu đã được cơ cấu sẵn trong chương trình chứ không phải là ý kiến bổ sung thêm. 

Ông Hiệp nói: “Lẽ ra là chờ các đại biểu phát biểu, có gì liên quan tới ngành thì kết hợp trao đổi, giải trình luôn. Nhưng trong khi chờ đợi thì xin phát biểu một số nội dung”.

Sau khi ông Nguyễn Hùng Hiệp phát biểu, ông Nguyễn Xuân Anh lại tiếp tục đề nghị, thậm chí “kêu gọi” các đại biểu tham gia thêm ý kiến vì: “Ma túy, mại dâm, HIV/AIDS là một vấn đề rất hệ trọng, rất nóng trên các diễn đàn. Trước những quy định mới như thế, mình phải làm cái gì đây? Các đồng chí có thể nghiên cứu đề xuất của anh Hiệp, có cái cách quản lý riêng để làm sao giảm thiểu các tệ nạn bùng phát mà không trái với luật, chứ bây giờ dân chủ được mở rộng, mình làm trái luật người ta kiện chứ không đùa!”.

Thêm khoảng 15 – 20 phút nữa trôi qua, vẫn không có ai lên tiếng. 

Chờ mãi không thấy ai nói năng gì, ông Nguyễn Xuân Anh hỏi: “Các đồng chí thống nhất hết à?”. Đến lúc này mới bật lên mấy tiếng cười từ dưới hội trường. Lọt vào máy ghi âm của chúng tôi là câu nói của một đại biểu nào đó: “Thôi được rồi đó! 10h rồi!”. 

Lại tiếp tục chờ đến khi không thể chờ thêm nữa, Ban tổ chức đành phải tiếp tục bằng… chương trình trao bằng khen cho các tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc trong năm 2013. 

Rồi ông Nguyễn Xuân Anh lên phát biểu kết luận hội nghị.

Câu hỏi đặt ra là gần 200 đại biểu từ TP đến xã, phường ngồi kín cả hội trường UBND TP Đà Nẵng sáng 13/2 làm gì trong suốt mấy tiếng đồng hồ diễn ra hội nghị. 

Xin mời bạn đọc xem những hình ảnh mà PV Infonet ghi nhận được dưới đây sẽ rõ:
Nhiều người xúm nhau nói chuyện riêng...

Người lại mải mê chơi game...

Nhiều người say sưa...

đọc báo!

Và nhiều người khác thì...

bận rộn với cả máy tính bảng và smartphone!

HẢI CHÂU

2 nhận xét:

  1. Anh Sơn ơi, đi họp không ngủ thì làm gì? Góp ý à? chỉ tổ sếp nó ghét nó đì cho thì toi.
    Mà góp ý thì thay đổi được gì? Mọi thứ nó quyết hết con mẹ nó rồi anh à.
    Họp, hội nghj chỉ là hình thức giải ngân hoặc thủ tục đánh bóng cá nhân lãnh đạo thui.
    Nó định đưa thằng nào lên là thằng cao nhất nó quyết, nó gợi ý, nó lèo lái mà có ai dám cản đâu? vai trò đảng uy viên và thường vụ chỉ là bù nhìn. Bọn bậu xậu chỉ chờ sếp lái hướng nào là vỗ tay hướng đó thôi. làm trái, không vỗ tay sếp đì, sếp không thương.
    Thế họp, hay hội nhgij để là gì?
    Phát biểu làm gì anh?

    Trả lờiXóa
  2. Dieu don gian,ai cung biet ma Son chua biet.Son nen cam on em Le nguyen The di.

    Trả lờiXóa

Tre Làng

Thông kê truy cập

Lưu trữ Blog

Fanpage