Chia sẻ

Tre Làng

BUÔN BÁN CHỨ CÓ LÀM TỪ THIỆN ĐÂU?

Cô chủ quán cà phê mà X kể dưới này, cổ thân là luật sư chinh chiến trên sàn chứng khoán và nhà đất bao năm, một tay cầm sổ đỏ giơ lên thành bão, tay kia xách giấy cầm nhà phẩy lên thành giông tố, mà ra làm quán cà phê thì hiền phát sợ. Tới nỗi khách zô ngồi từ 7 h sáng tới 12 giờ trưa, uống trà đá miễn phí cứ hết lại châm, hết đâu cũng mấy chục lít chè xanh nấu gừng của người ta, đi tè hai ba phát, xong xách đýt đi ga vác cái mặt đặt lên ngọn tre hỏi, nhiêu tiền? Dạ tùy anh. Cái thượng khách móc ga năm ngàn đồng (viết bằng số: 5.000 VND) Khách hàng hông phải thượng đế nha. Mà thượng đế thì cũng còn sợ zợ nha mấy a phồ a múi. Mời đọc với X, nhớ đọc cmts nha, cười pể pụng lun.

6 người gọi 1 cái bánh tráng, mấy chế muốn tui sống sao?

Dẫu biết rằng "khách hàng là thượng đế", nhưng hãy đặt mình vào vị trí của người bán hàng để hiểu những vấn đề thuế phí, công sá, vốn liếng... họ gặp phải để có thể đem đến dịch vụ tốt nhất, từ đó hãy thể hiện những hành vi ứng xử có văn hóa.

"Buôn bán chứ có làm từ thiện đâu!"

Cô bạn tôi mở quán cà phê, mặt bằng độ 10 bàn. Thỉnh thoảng lại một nhóm khách bốn năm người vào ngồi cả buổi. Văn hóa cà phê của Sài Gòn, cứ khách vào là mời mỗi người một ly trà đá, hết lại châm, họ uống thoải mái xong gọi tính tiền rất hoành tráng. Nhưng chỉ duy nhất một người kêu ly cà phê đen đá.

"Quán em không pha trà tạp mà nấu chè xanh với gừng, ngon hơn nhưng cũng đắt hơn. Họ vào thế này, mỗi người uống ba bốn ly, quạt bật vù vù, rồi - xin lỗi chị - đi vệ sinh một phát, cũng lỗ tiền điện với công thuê dọn dẹp rồi. Mà kêu ly cà phê mười lăm ngàn, trời đất ơi, em bán quán chứ có làm từ thiện đâu", cô chủ quán mới tinh nhưng là luật sư có thâm niên, ấm ức.

Trà đá nhiều hơn cafe. Hoàn toàn miễn phí - (Ảnh: Vietnamnet).

Sau vài hôm cân nhắc, một hôm cô hớn hở khoe: "Chị, hôm nay em sung sướng quá, ha ha, đã trị được đám khách đó rồi".

"Chiêu độc" của cô, tưởng gì bí hiểm, hóa ra chỉ là nói thẳng nói thật. Cô ghi thêm vào menu dòng thông báo "Nếu khách không gọi nước uống của quán xin vui lòng trả tiền chỗ ngồi, bằng giá một ly cà phê đen đá, mười lăm ngàn, xin cảm ơn".

"Nhóm này làm công trình ở đây nên tới hoài à. Bữa nay đến nữa, cũng năm người, kêu một ly cà phê đen. Em cứ cười nói tươi hơn hớn xong tính tiền em chém cho một phát. Hai ba ông trợn ngược mắt lên nói: Cái gì, tôi không uống mà sao tính tiền? Em nhẹ nhàng mở cuốn menu ra chỉ cho họ dòng chữ rất rõ ràng. Ái chà chà, chị phải nhìn mặt mấy người đó mới được. Dài thượt ra như cái bơm nhưng vẫn phải trả tiền cho em đàng hoàng", cô như muốn chảy tan ra vì sung sướng.

Không ít nhóm khách hàng ích kỷ, chỉ tính toán có lợi cho mình như nhóm khách hàng trên của cô bạn tôi. Thời đa cấp đang làm mưa làm gió mới khiếp, cứ thứ bảy, Chủ nhật, một nhóm mười, mười lăm người đến chiếm cả một góc quán, còn yêu cầu phòng máy lạnh đủ thứ, xong gọi đúng một bình trà đá, mấy chục cái ly, chém gió từ sáng đến chiều.

Có những chủ quán nát hết cả cõi lòng sau một lần gặp, lần sau bèn tính phòng theo giờ. Coi như họ bao nguyên căn phòng đó, trà đá cũng được, nhưng vui lòng xòe "xèng", bao nhiêu giờ xin tính đủ bấy nhiêu.

Mất tiền mua mâm thì đâm cho thủng?

Thế nên câu chuyện bà bán bánh tráng nướng ở Đà Lạt đuổi khách, tôi rất đồng tình. Ai đời nhóm sáu khách vào gọi đúng một cái bánh tráng nướng! Thuế phí, công sá, vốn liếng... người bán đào ở đâu ra để phục vụ cho họ như vậy?

Bà bán bánh tráng nướng ở đường Nguyễn Văn Trỗi lên tiếng đuổi nhóm khách. Ảnh cắt từ clip.

Chắc chỉ có cách nhã nhặn kêu họ lên đĩa bay một chiều về lại quê hương đi, mình bao vé!

Mà người mình ngạc nhiên chứ những quán ăn uống có tiếng cũng áp dụng cách này lâu rồi. Starbuck ở phố Tây Sài Gòn cấp code wifi cho khách xài chỉ trong một tiếng. Quán La Poste Cafe-Dunkin Donuts gần nhà thờ Đức bà chỉ giữ xe miễn phí trong vòng hai, ba tiếng. Quá giờ, xin mời trả tiền. Có quán ghi rõ ngồi quá bao lâu xin gọi thêm thức uống... Cũng là để trị những khách sẵn máy lạnh, trà đá, wifi miễn phí nên vào từ sáng gọi một ly rồi ung dung đóng đô tận chiều tối.

Nhìn sâu vào, đây là thói quen rất xấu của không ít người Việt. Cái tâm lý "mất tiền mua mâm thì đâm cho thủng" hết sức tồi tệ.

Như vào khách sạn thì xả nước nóng tràn trề, bật máy lạnh chạy không cả ngày "để tối về cho mát". Khách sạn dùng thẻ từ thì họ gập miếng bìa nhét vào khe khóa để dòng điện không bị ngắt mạch. Vào quán vứt xương đầy gầm bàn, xả nước rửa tay xong không khóa kín để chảy rào rào, gạt tàn thuốc chết ngạt cả các chậu cây cảnh. Ngồi trên xe thượng chân lên tí nữa là gác hẳn lên đầu người ngồi trước. Vô tư đi, mình trả tiền mà. Xả ra khắc có người khác dọn!

Người phụ nữ thu chân lên ghế và người đàn ông này vô tư cởi trần như chốn không người trên máy bay Vietnam Airlines ngày 17/6 /2015 khá phản cảm. (FB L.M.N)

Lạ cái, vẫn người đó, khi làm nhân viên phục vụ thì kêu than sao khách thô lỗ quá vậy, thiếu ý thức vậy, đồng tiền bự bằng cái bánh xe bò hay sao... nhưng đến lượt mình làm thực khách thì cũng hành xử y chang. Cứ thế rộng ra, ngay cả trong sở làm cũng vác tâm lý này vào cho bằng được, nhưng biến tướng sang thành "ma cũ bắt nạt ma mới".

Y như kiểu mẹ chồng cách đây năm mươi thế kỷ hành hạ con dâu với tâm lý "tao đã khổ thì chúng mày đừng hòng được sướng" vậy.

"Bầu ơi thương lấy bí cùng", hay hãy đặt mình vào vị trí người khác để hiểu được họ. Và xin hiểu rằng, hành vi thể hiện văn hóa của bạn. Trước khi cái con ích kỷ ngóc đầu lên trong bạn, mình nên dừng lại một phút để tự hỏi: Nếu mình là người hứng chịu hành vi này thì sao?

Theo Hoàng Xuân / Trí Thức Trẻ

11 nhận xét:

  1. Thời buổi này còn một số người vẫn mang tâm trạng "khách hàng là thượng đế ",nên khi vào quán tỏ ra mình như ông trời thật, bản thân mình nếu là người bán hàng thì mình cũng "lịch sự" mời ra khỏi quán vài nhóm khách "mất dạy " như thế. Không phải khách hàng lúc nào cũng là thượng đế đâu. Người bán hàng cũng cần có cái tự tôn của họ và sản phẩm của họ.

    Trả lờiXóa
  2. Cái ăn có phải là cái nhục không? hãy nghĩ kỹ về cuộc sống của một xã hội phát triển, đừng để tình trạng những con sâu làm rầu cả một xã hội đang muốn văn minh. Thái độ của người khác đối với mình là do chính mình tự tạo ra mà thôi. Khách hàng không biết lịch sự : quán nhỏ, 6 người vào chiếm nhiều chốc mà kêu có 1 cái bánh thì quán sao còn chỗ để bán? Nếu khách không biết lịch sự thì chủ cũng không cần lịch sự, nên tiễn khách liền là vừa.

    Trả lờiXóa
  3. "Khách hàng là thượng đế" nhưng cái gì cũng có giới hạn thôi, đừng tưởng thượng đế muốn làm gì thì làm, bên Sing khách vào ăn buffet mà bỏ đồ thừa vẫn bị phạt tiền đấy? Có thượng đế nào ở việt nam mà đi ăn lại bị phạt tiền không? hay không dám phạt nên cứ để cái tình trạng lãng phí thức ăn vừa hại cho nhà hàng, vừa mất văn hóa... Nói chung là, sự việc thì cũng cần phải nhìn nhận một cách khách quan, cô này chỉ bán vỉa hè, chả phải hàng quán lớn mà phải quan tâm đến mấy "thượng đế" như vậy đâu, người ta bỗ bã có những khách bỗ bã đến với họ, khách sang quá họ không muốn nhận đâu.

    Trả lờiXóa
  4. Khách hàng là thượng đế, vậy như thế nào là khách hàng, là khi họ dùng dịch vụ hoặc hàng hóa của mình, những người không dùng không được gọi là khách hàng. Và, người ta kinh doanh chứ không phải làm từ thiện bạn nhé. Kinh doanh tức là có lời lãi, lúc ấy phục vụ sao cũng được, còn lại, đã không có lời lãi rồi lại phải đi làm osin không công và làm nhà từ thiện cho họ luôn thì tiễn luôn khách cho rồi. Ngồi 6 người ăn một cái bánh xong uống 6 cốc nước lọc ngồi nửa tiếng cười đùa hô hố ai phục vụ được thì cứ làm chứ mình là mình cũng không bán cho được đâu.

    Trả lờiXóa
  5. Mấy người đó quá vô duyên, đi 6 người mà gọi có 1 cái, lại còn ngồi đó chứ không phải mang về. Đành rằng muốn ăn bao nhiêu là quyền của khách, nhưng chỗ bán hàng có phải là miễn phí đâu, người ta cũng phải bỏ tiền ra thuê, kể cả ở lề đường cũng tốn tiền đó chứ tưởng là không à, còn ghế, còn bàn, khách nào mà cũng kéo 1 bầy tới rồi ngồi hết chỗ nhưng chỉ gọi 1 cái thì người chỗ đâu cho khách khác muốn ăn. Gọi số phần ăn ít nhất bằng 1 nửa số người là ok rồi, không biết ngượng thì mới đi 6 gọi 1, đuổi là đúng còn kêu ca gì nữa. Lại còn vụ máy bay giá rẻ xong đòi được phục vụ như kiểu đang ngồi khoang business ý. Phải nói là đi sang nước ngoài rồi mới thấy dân mình ý thức cực kỳ kém. Không phải sính ngoại hay gì, mà là nói ra để dân ta biết đường cư xử sao cho văn minh thì hơn.

    Trả lờiXóa
  6. Thành thật thì ý thức dân mình chẳng nói là từ các cô chú buôn bán ngoài đường hay nông dân không hiểu biết mà đến ngay cả sinh viên cũng còn rất kém, lúc nào cũng vin vào cái cớ khách hàng là thượng đế mà hạnh họe. Người ta buôn bán kinh doanh chứ không phải làm từ thiện, người ta là nhân viên chứ không phải là osin riêng của mình, đã ra ngoài làm gì cũng cần xem xét người ta sẽ đánh giá chính bạn qua những hành động của bạn, còn cửa hàng hay chủ quán thái độ thì sớm muộn gì cũng dẹp tiệm mà thôi.

    Trả lờiXóa
  7. "Khách hàng là thượng đế" nhưng cái gì cũng cần có giới hạn của nó. Đâu thể vì cái tâm lý "mất tiền mua mâm thì đâm cho thủng" mà ngồi ăn vạ ở quán người ta từ sáng tới chiều rồi bày bừa ra sau khắc có người đi theo phục vụ. Tiền thì rất quý nhưng không phải là tất cả. Không thể vì mình bỏ tiền là có những hành động thiếu tôn trọng người bán hàng như vậy được. Thiết nghĩ mỗi người cần có ý thức hơn trong văn hóa "nhà hàng"

    Trả lờiXóa
  8. Ý thức của một bộ phận người dân Việt Nam thực sự rất kém. Họ nghĩ rằng mình đã bỏ tiền ra thì mình có quyền muốn làm gì thì làm, thiếu tôn trọng người bán hàng cũng như những người xung quanh. Người bán hàng họ cũng bỏ mồ hôi công sức, bỏ tiền bạc đầu tư hàng quán, dịch vụ, thuế phí chứ có phải họ ngồi không thu tiền của các vị đâu mà sai có một số người hành xử theo kiểu ăn chặn tiền của người ta bằng cách ngồi lỳ ở quán, thưởng thức đồ miễn phí và đứng lên đi về

    Trả lờiXóa
  9. Bangtuyetnhietdoi15:58, 15/07/2016

    Mỗi hành động của bạn đều thể hiện bạn là người thế nào. Một bộ phận người Việt Nam hiện nay luôn thường trực tâm lý đi ăn miễn phí. Nhóm 5,7 người ra quán chỉ gọi đúng một thứ đồ xong ngồi cả buổi, uống trà miễn phí, ngồi điều hòa miễn phí, sử dụng wf cũng miễn phí nốt, và chán thì đứng ên đi về. Xin lỗi chứ người bán hanhgf là người kinh doanh, họ không làm từ thiện, càng không phải osin của nhà các bạn mà các bạn hành xử như vậy.

    Trả lờiXóa
  10. Vơi cái kiểu khách có tâm lý ăn chặn, ăn chùa thế này thiết nghĩ những người bán hàng cần có biện pháp cứng rắn hơn để cho họ bỏ cái thói xấu đó đi. Gọi đồ rồi ngồi ở quán thì không nói nhưng cái kiểu vào quán uống trà và ngồi điều hòa chùa thì nên có biện pháp theo kiểu tính tiền chỗ ngồi, hạn chế giờ ngồi, thêm giờ thì thêm tiền. Mình buôn bán chứ không làm từ thiện, khách tôn trọng mình thì mình tôn trọng lại, đơn giản vậy thôi

    Trả lờiXóa
  11. Hành động của một số thanh niên như vậy vô tình làm xấu đi hình ảnh người trẻ trong mắt cộng đồng. Xã hội ngày càng phát triển, đừng vì một vài miếng ăn miễn phí mà tự biến mình xấu đi trong mắt người khác, đánh mất giá trị con người mình

    Trả lờiXóa

Tre Làng

Thông kê truy cập

Fanpage

Lưu trữ Blog