Chia sẻ

Tre Làng

ĐIẾU CÀY KHÔNG CUỐN CỜ BA QUE THÌ CẠP ĐẤT MÀ ĂN À?

Ong Bắp Cày

Rút cuộc, Nguyễn Văn Hải Điếu Cày đã bộc lộ bản lĩnh, và chứng tỏ tư cách của anh ta khi chấp nhận tham dự lễ chào cờ VNCH tại Washington DC với tấm vải vàng 3 sọc đỏ cuốn vào cổ ngày 23/11/2014.

Còn nhớ, sự kiện Điếu Cày được phóng thích tới Mỹ đã làm cho cộng đồng chống cộng cực đoan ở đây chưa kịp sướng đã phải thất vọng vì chi tiết Điếu Cày gạt phăng chiếc cờ vàng do đám Trúc Hồ, Võ Thành Nhân SBTN ấn vào tay. 

Ngay và luôn là những đòn tấn công chí mạng từ Việt Tân và từ những kẻ vong nô phản quốc nhằm vào Điếu Cày, kèm theo những lời tẩy chay nặng nề, thậm chí là đe dọa. Động thái trên đã làm cho Điếu Cày luống cuống, tâm thần hoảng loạn, không ổn định. Các bạn có thể thấy rõ, những biểu hiện của anh ta, và sự hung bạo của những kẻ chống cộng cực đoan thể hiện trên trang của Châu Xuân Nguyễn.

Hình ảnh Điếu Cày quàng khăn cuốn cổ mình bằng tấm vải cờ ba que, một lần nữa chứng minh bản chất tráo trở, lật lọng của con người này.

Còn nhớ, khi Điếu Cày mới đặt chân tới Mỹ, trên các trang của Diện Hán Nôm, Quê Choa, Dân Luận...đều đồng loạt cho rằng chính quyền Việt Nam buộc hoặc trục xuất Hải Điếu Cày phải tị nạn lưu vong tại Mỹ. Tuy nhiên, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ phát biểu: Chính ông Điếu Cày muốn đi Mỹ. Ngược lại, Điếu Cày lại trả lời phỏng vấn báo chí rằng: Quyết định đi Mỹ không phải là do anh ta, mà là quyết định của Chính phủ Hoa Kỳ. Trong khi đó, Chính phủ Việt Nam không bình luận gì. Vậy ta tin vào ai đây?

Tại một cuộc họp báo, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, bà Marie Harf nói: "Chúng tôi hoan nghênh quyết định của giới hữu trách Việt Nam, trả tự do cho tù nhân lương tâm này. Ông đã quyết định lên đường sang Hoa Kỳ sau khi được phóng thích khỏi nhà tù, và sẽ tới Hoa Kỳ vào ngày hôm nay, thứ Ba 21 tháng 10. Chính ông đã quyết định sang Hoa Kỳ". Như vậy đã rõ, chính Điếu Cày đã quyết định đi Mỹ chứ không phải Hoa Kỳ.

Đó mới là một khía cạnh nhỏ của sự lật lọng, hàm chứa trong đó ý đồ ăn vạ chính phủ Mỹ (bằng sức mạnh truyền thông), phòng khi có chuyện xấu xảy ra. Và thực tế thật phũ phàng, ngay tại xứ sở tự do, khi anh ta bị chèn ép, đã không có một bàn tay nào từ chính phủ Mỹ chìa ra. Người Mỹ sẽ không thể có thêm một hành động nào nữa để rồi kẻ được cứu thoát không một lần cảm ơn mà lại có thái độ tráo trở. Mặt khác, đưa được Điếu Cày sang Mỹ, chính phủ Mỹ đã hoàn tất công việc đánh bóng bộ mặt nhân quyền vốn không mấy sáng sủa của mình.

Trở lại câu chuyện Điếu Cày chào cờ VNCH. Mặc nhiên, anh ta công nhận một "tổ quốc" (chỉ là cái thây ma) khác, nói chính xác hơn là anh ta đã chĩa súng bắn lại tổ quốc mình, bắn vào nhân dân mình, dân tộc mình. Chính cái quyết định chào cờ, quàng khăn ba que kia đã vĩnh viễn xóa bỏ ý tưởng hoàn lương, trở về đất mẹ của anh ta. Nó, cái câu chuyện ấy đã minh chứng cho những cáo buộc của pháp luật đối với những tội danh mà anh ta đã vi phạm tại Việt Nam.

Lác đác đây đó những lời bào chữa cho Điếu Cày về hành động trên, rằng anh ta muốn sinh tồn, muốn có miếng cơm manh áo trên xứ sở tự do nên buộc phải thế. Nếu không làm thế, anh ta không thể sống, và rất có thể anh ta sẽ bị những kẻ chống cộng cực đoan đe dọa đến sự an toàn của tính mạng. Sự miệt thị của những người tử tế dành cho Hải Điếu Cày là: "Cày từng không chịu khuất phục trước pháp luật Việt Nam, nhưng nay phải quì gối trước Bolsa gió tanh mưa máu. Bolsa chứ có phải Việt Nam đâu. VN còn giáo dục răn đe, còn ở Bolsa thì chỉ có chết nếu là tay ngang dám chống lại. Suy cho cùng Cày quá đáng khinh”. 

Vâng, Nguyễn Văn Hải thật đáng khinh.

Tuy nhiên, hầu hết các ý kiến đều nhận ra chất lươn lẹo của con người này. Thực ra, chính anh ta, qua lời nói và hành động đã hiện nguyên hình là kẻ có nhân cách tầm thường, tráo trở và lật lọng.

Bạn Hanh Lê có bình luận: "Thôi nhé dẹp hết mấy luận điệu xằng bậy mà CCCĐ và rận chủ lu loa Hải Điếu Cày không chống Nhà nước Việt Nam, chống Trung cộng mà bị bắt (!?). Một sự hèn nhát hạ đẳng như nhau của những kẻ cô hồn chính trị chính em. Đối diện với sự đe dọa cô lập và cả sự chèo kéo để đổi lại sự yên thân, kẻ hèn Hải Điếu Cày không còn cách nào khác phải thúc thủ bởi cờ vàng. Thế thì nay lão ta hết cửa về quê mẹ rồi. Nhà nước Việt Nam không bao giờ bắt oan bọn phản nghịch chống phá chế độ. Chi tiết này chắc hẳn là điều tốt cho Nhà nước Việt Nam khi Hải Điếu Cày chả phải cái gọi là tù nhân lương tâm hay nhà đấu tranh dân chủ. Chính phủ Mỹ đương nhiên muối mặt với đối tác Việt Nam".

Trên trang CXN, bạn Tony Doan cho rằng Điếu Cày đã thất bại: "Khi anh Điếu Cày từ chối cầm cờ vàng và giải thích lý do/quan điểm của mình. Tui nghĩ, anh này được đấy và thầm hy vọng anh có thể dùng trí tuệ và tâm huyết của mình cho nền dân chủ – nhân quyền ở Việt nam cũng như làm cầu nối hòa giải dân tộc thực sự dựa trên sự thật và lòng bao dung như Ấn Độ, Nam Phi, Myama đã thực hiện trước đây. Nhưng khi nhìn thấy anh quàng khăn cờ vàng, tui lại giật mình “Điếu Cày ơi! Anh đã thất bại rồi” - thất bại không phải vì anh chọn lá cờ nào, đứng dưới lý tưởng nào mà là anh đã khuất phục bởi “Nhập gia tùy tục” - một ý thức đầy tính an phận còn hơn là ‘chiến thuật hai lòng’ bởi thời thế thế thời phải thế. Nhìn khắp cộng đồng mạng, diễn đàn và facebook mấy ngày qua càng thấy rõ sự nghi kỵ trong chính cộng đồng cờ vàng, sự cười khẩy mỉa mai của cộng đồng cờ đỏ và sự im lặng hay nói vuốt đuôi của những ‘nhà dân chủ’ trong nước.. Rõ ràng Điều cày đã thất bại, thật tiếc cho những nỗ lực và cả nghị lực trải qua hai năm cầm tù của anh.

Bạn Hồ Minh Khanh: Mr Điếu Cày có vẻ mâu thuẫn trong lời nói của mình, tôi nhớ không nhầm khi ông ta chân ướt chán ráo từ Việt Nam sang Mỹ ông ta đã từ chối không cầm lá cờ vàng ba sọc và tuyên bố sẽ chiến đấu dưới ngọn cờ dân chủ và lời tuyên bố của ông ta rất mâu thuẫn với hành động của ông ta!không hiểu ông ta có suy nghĩ như thế nào về hành động của mình khi mà lời nói không thể đi đôi với việc làm

Việc Điếu Cày cuốn khăn ba que và chào cờ VNCH làm cho người ta nhớ đến Bùi Tín. Để được sống yên thân nơi đất khách quê người, Bùi Tín đã phải chứng tỏ khả năng chống nhà nước Việt Nam bằng cách tương tự, với lá cờ to vẫy ào ào trong đoàn biểu tình tại Pháp. Nhưng khi xuất hiện tại Mỹ, chính Bùi Tín đã phải chạy mất dép vì sự quá khích của những người chống cộng cực đoan. Người ta cũng nhớ đến hình ảnh LS Bùi Kim Thành, một kẻ tâm thần hoang tưởng thể chống cộng, đi đâu cũng cuốn cờ ba que quanh cổ, nhặt lon bia, đá ông bơ như một phương thức mưu sinh và là thứ bảo bối để tự bảo vệ an toàn tính mạng.

Không xa nữa, sẽ có thêm hình ảnh một người đàn ông gầy guộc, lưng còng, với sự ẩn hiện của đôi tay, chiếc điếu cày mất nõ và chiếc khăn quàng ba que lầm lũi, cô độc kéo dài danh sách những homeless nhặt cơm thừa canh vãi trên đường phố Mỹ.

Nhưng...xin hãy rủ lòng thương, bởi không cuốn cờ ba sọc thì lấy gì mà bỏ vảo mồm?

8 nhận xét:

  1. Hải điếu cày đã phản bội lại danh dự của gia đình, phản bội lại chính bản thân anh ta bằng việc ca ngợi lá cờ của chế độ VNCH, tung hô cổ xúy cho những xác ma đã tiêu vong. Rồi đây, Hải sẽ tiếp tục phản bội lại chính những người đã cưu mang anh ta. Cứ chờ xem, cõng rắn cắn gà nhà thì hệ quả của nó là gì.

    Trả lờiXóa
  2. Hải điếu cày rồi cũng giống như Kim Thành, Hà Vũ, Bùi Tín...mà thôi. Đầu hàng, phản bội mưu cầu "giặc về xéo mả tổ" thật đáng khinh, bản chất lươn lẹo, nhân cách tầm thường, tráo trở và lật lọng. Há mồm để ăn những đồng tiền bẩn, qua ngày, đoạn tháng không biết nhục à?

    Trả lờiXóa
  3. Hay: "xin hãy rủ lòng thương, bởi không cuốn cờ ba sọc thì lấy gì mà bỏ vảo mồm?" Từ nay đám Rận hết nói phét về đấu tranh đòi nhân quyền, nhân kiếc gì nhé. Chúng đã lộ rõ chân tướng hết rồi.

    Trả lờiXóa
  4. Tù nhân lương tâm đếch gì khi quàng trên cổ cái thứ như thế kia? Chẳng phải nhân dân ta đã từng vì cái thứ đó mà bỏ mạng sao? Cờ 3 sọc hay là vũ khí giết người của VNCH?? Và Hải điếu cày: tù nhân lương tâm hay chính là kẻ bán rẻ dân tộc mình cho những thứ viển vông nơi đất khách? Hành động của Điếu cày đang tự làm cho mình xa lánh hơn với Tổ quốc và nhân dân của mình. Một tên hèn nhát!

    Trả lờiXóa
  5. Thích nhất cái tít đề này của Ong Bắp Cày, tít đề thể hiện đúng tình trạng hiện tại của Điếu Cày.

    Trả lờiXóa
  6. Cuộc đời Hải điếu cày chẳng khác gì cái thứ mà hắn đeo trên cổ, đúng là tên xỏ lá ba que, thằng rẻ tiền, loại ăn mặt đái khai, tàu lậu vé. Nhìn cái mặt thật là khốn nạn, đúng cái bộ mặt của tên bán nước, không hiểu sao cái thằng phóng viên lại có cái bản lĩnh để chụp cái mặt này. Chắc hắn cũng phải vừa nôn mửa vừa chụp trong đầu lại vừa chửi thầm thì mới chụp được cái ảnh như thế này.

    Trả lờiXóa
  7. Từ hồi có cái anh chàng bộ đội thuộc Sư đoàn Sao Vàng, sao đỏ gì đó của VC, Nguyễn Văn Hải tự Điếu Cày thì đất bằng nổi sóng . Hai ba phe choảng nhau quá xá cở. Ngay cái còm đầu tiên tui chẳng hồ hởi phấn khởi gì cả . Chỉ Wait and See thế thôi .
    Ngày xưa trước khi vào tù VC, tui ghê sợ cái điếu cày lắm lắm . Nó mất vệ sinh quá . Nơi có hằng triệu triệu con vi trùng ngự trị, vả lại hút thuốc Pallmall Phải-Anh-Là-Lính-Mời-Anh-Lên-Lầu đã hơn, sướng hơn, lim dim mé đìu hiu hơn . Tới chừng vô tù thì khà khà khà cùi đâu sợ lỡ . Môi trường sống có hàng tỷ tỷ con vi trùng thì hàng triệu triệu con vi trùng nghĩa lý gì . Phê đã đời đã điếu cho qua ngày tháng . Nhưng khi ra tù là tui vĩnh biệt tình em điếu cày . Không bao giờ đụng đến cái điếu cày, điếu bát, điếu đóm, cũng không bao giờ nghĩ đến ba con 8 (888) mà một thời tiếng tăm, tăm tiếng :
    “Ông kia đã bỏ thuốc lào
    Thấy ba con 8 lại đào điếu lên “
    Vĩnh biệt điếu cầy, vĩnh biệt thuốc lào . Cho nên khi Điếu cầy qua Mỹ thì có cho vàng biểu tui đi đón tui cũng No, thank you . Tui chỉ thắc mắc không biết mấy người đi đón Điếu Cầy là ai tại sao họ biết Điếu Cày tới mà đi đón . Lại còn cờ xí rợp trời . Giống như đi đón anh hùng hay đi đón “tông tông” của họ . Dăm ba anh chị phóng viên của báo Người Vẹm và đài truyền hình Sinh Bắc Tử Nam (SBTN) đi đón để làm tin . Một vài ba “chính khách “ như Janet Nguyễn, như Lou bia Corona đi kiếm phiếu người Việt, cũng được đi . Còn lại những người đi đón Điếu Cày là ai ? Đón để làm gì ? Để được đưa cái mặt bơ sữa lên báo, lên Net chăng ? Dễ gì biết .
    Trong cuộc tiếp đón tưng bừng (VC gọi là “hoành tráng” ) đó Điếu Cày chắc là đã điếu lắm nhìn cái mặt “hồ hởi phấn khởi” đủ nói lên niềm “phấn khích” (chữ VC) của chàng bộ đội Sao Vàng, sao đỏ . Nhìn mặt những người đi đón cũng y chang . Vui, khoái như đón cô dâu về để động phòng hoa chúc dzậy đó . Thế rồi có anh chàng đâm hơi đưa Cờ Vàng cho Điếu Cày . Trong một tích tắc Điếu Cày đẩy trở ra . Hành động đó đúng như thí nghiệm con chó Pavlov . Đã bị nhồi sọ từ nhỏ nên thấy cái Cờ Vàng là phải phản ứng như thế . Ngày xưa khi thấy Cờ Vàng là pằng… pằng… pằng… xung phong vào , hỏa tiễn B40, B41 , 122 ly , pháo 130 ly, nổ tới tấp , nổ “hoành tráng”, nổ như bắp rang tại Đại lộ kinh hoàng, mùa hè đỏ lửa 1972 , tại Huế, Mậu thân 1968. … Ngày nay chỉ có cái điếu cày không có AK47 , hỏa tiển , đại pháo cho nên chỉ đẩy ra . Đi chỗ khác chơi cho qua hồ hởi chút chút . Chỉ có thế mà lu bu bên bênh, bên chống . VC bên nhà cười run cả dế . Mẹ ! phen nầy để cho qua thêm vài ba cái Điếu Cày nữa cho bọn phản động Cờ Vàng chơi nhau chửi nhau mút chỉ cà tha .
    Hành động của một anh chàng nào bỏ thì giờ vàng ngọc đi đón “anh hùng Điếu Cày” đâu có nghĩa là bắt buộc Điếu Cày phải đứng trong hàng ngũ Cờ Vàng . Đó chỉ là một tặng vật hay tặng phẩm . Anh chàng đó không tăng Điếu Cày một gói Shi…t mà anh ta đã tặng Điếu Cày một tặng phẩm linh thiêng , một tặng phẩm biểu tượng của Tự Do Dân Chủ (như Điếu Cày đã xác nhận trong buổi hội luận) , một biểu tượng mà hơn 260 ngàn Tử sĩ VNCH đã nằm xuống và hơn nửa triệu thương binh QLVNCH đã chiến đấu đã hy sinh , một biểu tượng mà hàng ngàn, hàng trăm ngàn, hàng triệu đồng bào Miền Nam đã chạy về nơi có Cờ Vàng để lánh nạn VC dù phải bị phơi thây trên Đại lộ Kinh Hoàng , tại Suối Tàu Ô Bình Long An Lộc …Chỉ là một tặng vật mà một đồng bào của tui đã tặng Điếu Cày để làm quen , để mừng Điếu Cày thoát khỏi ngục tù VC . Điếu Cày lạnh lùng đẩy ra không nhận . Nếu được tặng một ít tờ “Washington” chắc Điếu ta hồ hởi nhận lấy và còn cho rằng “Washington” là tấm lòng của bà con người Việt tỵ nạn.

    Trả lờiXóa
  8. Phải hiểu hành động Điếu Cày như thế nào . Phe bênh chắc sẽ cho là Điếu Cày bị bất ngờ nên có phản ứng như thế . Nên nhớ rằng Điếu Cày được ra tù được phóng thích qua Mỹ là do sự vận động bền bỉ của cộng đồng Cờ Vàng . Không có sự vận động đó Điếu Cày chả là con mẹ gì trong ván bài đổi chác giữa anh tư bản và bọn VC tép riêu . Chả ai biết Điếu Cày, Điếu bát hay Điếu xì gà nào cả . Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chỉ trần xì là một con chốt trong hằng trăm, hàng ngàn con chốt mà bọn thái thú Tàu phù cần trừng trị . Đây là xứ Mỹ , đây là xứ tự do, tặng cho Cờ Vàng không có nghĩa là bắt Điếu Cày phải đứng trong hàng ngũ Cờ Vàng phản động (theo cách nói của bọn VC) Điếu Cày vẫn là Điếu Cày . Điếu Cày có muốn đội mũ cối có đính sao vàng chẳng ai thắc mắc . Điếu Cày có đứng chàng hảng chẳng ai “ke” , Điếu Cày có là cẳng giữa chả ai thèm dèm pha chống đối . Chúng tôi biết rằng Điếu Cày thuộc về chiến tuyến khác . Nhưng Điếu Cày không làm thế , Điếu Cày ởm ờ , Điếu Cày vì là gốc bộ đội sinh Bắc tử Nam cho nên thành thạo việc sử dụng một màn khói để ẩn thân hay để xung phong mà không ai thấy . Tới chừng thấy thì ván đã đóng thùng .
    Ngụy tui không thích , không ghét, không chống đối, không ái mộ, không ngưỡng mộ Điếu Cày vì có biết sự nghiệp ái tình gì của Điếu . Điếu tự xưng là nhà báo , Điếu là người lập ra Câu lạc bộ báo chí gì đó mà Ngụy tui chưa hề đọc qua một bài báo nào của Điếu . Có lẻ Điếu viết ít chăng ? Thấy vài ba tấm hình của Điếu mà hình nào cũng có tòn ten máy ảnh mà chỉ thấy vài ba tấm ảnh không gây một ấn tượng gì sất cả . Ngụy tui mù về Điếu , Ngụy tui bù trất về Điếu thì bắt Ngụy tui phải cổ võ , ủng hộ Điếu thì xin lỗi Ngụy tui không thể . Cho nên Ngụy tui mới Wait and See là thế đó . Trong Câu lạc bộ đó Ngụy tui có đọc Anh Ba SG một vài bài cũng không gây ấn tượng gì cho lắm . Một cây viết chủ lực của Câu Lạc Bộ Điếu Cày là Tạ Phong Tần- như Điếu giới thiệu – thì Ngụy tui thấy cũng thường thôi . Ngụy tui có lần đã vào “trao đổi” (theo cách nói của VC) thì mới thấy sự hiểu biết và sự nhận định của Tạ Phong Tần rất giới hạn . Ngụy tui thường đọc những bài viết về ẩm thực của Tạ Phong Tần và ít bài tham luận của cây viết chủ lực của Điếu cũng thường thường bậc trung . Nhưng điều gây ấn tượng cho Ngụy tui là văn hóa chửi của Tạ cô nương xuất thân Đại úy công an VC . Chửi dữ dội , chửi “hoành tráng,” nhưng chửi vào hư vô vì Tạ cô nương chỉ chuyên chửi bọn tép riu . Ngụy tui thấy trước sau Tạ Cô Nương sẽ bị bọn công an bắt và sẽ lãnh án chừng 7 năm . Tạ cô nương gân cổ mắng tui là “Ngụy nầy ngụy nọ””và tuyên bố chẳng “ke” lời hù dọa của Ngụy tui . Cuối cùng Tạ cô nương chê Ngụy tui có mắt mà như mù , tầm nhìn chưa qua khỏi hàng lông mi. Đó là năm 2011 . Sau đó không lâu Tạ cô nương bị bắt cóc và sau đó ra tòa án kanguru lãnh án 10 năm tù VC . Đấy tầm nhìn của Ngụy tui chưa qua khỏi hàng lông mi mà tiên đoán trúng chỉ sai về số năm tù mà thôi . (Mời xem Tạ Phong Tần vs NguySaigon)
    Cho nên để tin tưởng để hy vọng những người đấu tranh cho dân chủ như Điếu Cày như Tạ Phong Tần phải cần một thời gian bởi vì họ bị nhồi sọ, vì họ sống quá lâu dưới đáy giếng XHCN . Họ chưa hội nhập được với thế giới bên ngoài .Sự nhận thức sự hiểu biết sự phân biệt bạn thù rất giới hạn .
    Khác với Điếu Cày, Luật sư Nguyễn Văn Đài cũng là một người được sinh ra và lớn lên “dưới mái trường XHCN” nhưng LS Đài có một nhận thức hoàn toàn khác biệt . LS Đài đã từng tuyên bố “Nếu ai tặng cho ông Cờ Vàng ông sẽ trân trọng nhận lấy bởi vì đó là biểu tượng của Tự Do Dân Chủ” . Tuyên bố như thế đâu có nghĩa là LS Đài đứng dưới Cờ Vàng trong cuộc đấu tranh đòi tự do và dân chủ .

    Trả lờiXóa

Tre Làng

Thông kê truy cập

Fanpage

Lưu trữ Blog