Chia sẻ

Tre Làng

Xe máy xăng và bài toán đạo đức công cộng

Lâm Trực@

Người Việt có một câu quen miệng nhưng sâu sắc: “Đừng vì miếng ăn mà làm khổ nhau.” Câu nói ấy không chỉ dành cho chuyện cơm áo, mà còn đúng với một loại "miếng ăn" đặc biệt thời nay: không khí.

Bởi cái không khí ta hít vào hàng ngày ấy, không nhìn thấy, không sờ được, nhưng có thể giết ta từ từ, âm thầm, lạnh lùng. Nó lặng lẽ rút ngắn đời người như một kẻ trộm mặc áo choàng vô hình. Và hôm nay, ở Hà Nội, những người làm chính sách buộc phải đối diện với chính kẻ trộm đó.

Không ai phủ nhận rằng, những chiếc xe máy cũ, những chiếc xe cà tàng đã gắn liền với ký ức của một thế hệ. Đó là những chiếc xe đưa mẹ đi chợ, đưa cha đi làm, đưa người trẻ đến giảng đường. Nhưng khi chính những phương tiện ấy – tưởng như vô hại – trở thành mối đe dọa cho cộng đồng, thì câu hỏi đạo đức phải được đặt ra: ta chọn ký ức, hay chọn tương lai?

Chính quyền Hà Nội vừa làm một điều không dễ: ban hành lệnh cấm xe máy xăng trong nội đô từ tháng 7 năm 2026, bắt đầu từ vành đai 1 – nơi đông đúc nhất, ngột ngạt nhất và cũng là nơi dễ tổn thương nhất.

Có những lo lắng lập tức thành lời, rằng “chính quyền quay lưng với dân nghèo”, rằng “quan chức vẫn đi xe xăng còn dân thì bị cấm”.

Thưa bạn đọc, tôi xin phép được hỏi lại: nếu như xe xăng gây hại cho bầu không khí, thì nó gây hại cho ai trước tiên? Cho chính những người dân sống chen chúc trong các con ngõ nhỏ, nơi khói xe không có chỗ thoát. Cho những đứa trẻ hít thở mùi xăng sặc sụa trên đường đến trường. Cho những người bán hàng rong, lao động tự do sống bằng từng nhịp thở ở vỉa hè.

Cho nên, bảo vệ môi trường không phải một sự xa hoa, mà là một nghĩa vụ đạo đức, và là một nghĩa vụ nhân văn bậc nhất.

Có người hỏi tôi: "Thế còn người nghèo thì sao? Họ sẽ sống ra sao khi bị cấm đi xe máy cũ?"

Tôi xin thưa: chính sách lần này không phải là cây gậy đánh vào người nghèo, mà là bàn tay chìa ra giúp họ đi tiếp một con đường mới. Chính quyền không vô cảm. Hà Nội đã tính đến chuyện hỗ trợ chuyển đổi phương tiện, miễn phí đăng ký xe điện, và trước hết là chỉ áp dụng ở vùng đã đủ điều kiện hạ tầng thay thế. Không có chuyện “cấm là cấm ngay”.

Cái nhân văn không nằm ở khẩu hiệu. Nó nằm ở hành động cụ thể: xây bãi đỗ xe điện ở khu dân cư nghèo, tăng xe buýt ở các tuyến ít người giàu đi, đầu tư cho giao thông công cộng – những điều tưởng như nhỏ nhặt nhưng lại là phép thử đạo đức sâu xa của một chính quyền.

Ai sống ở Hà Nội đều biết, mỗi khi AQI vượt ngưỡng đỏ, người ta không thể mở cửa sổ. Người mẹ bế con không dám ra đường. Người già sợ hít một hơi cũng tức ngực. Trong khói bụi ấy, không ai phân biệt được đâu là người giàu, đâu là người nghèo. Ô nhiễm không có giai cấp. Cái chết từ phổi không đếm ví tiền.

Tôi không thần thánh hóa chính quyền, nhưng lần này, tôi tin họ đã chọn đúng. Vì trong một thế giới đang chạy theo lợi ích ngắn hạn, thì việc dám chọn một hành động vì tương lai lâu dài là điều đáng trân trọng.

Hà Nội không phải là thành phố đầu tiên làm điều này. Paris, Bắc Kinh, Seoul, thậm chí Jakarta – tất cả đã từng lúng túng, từng bị phản đối, từng có những bài báo đầy phẫn nộ khi loại bỏ dần phương tiện nhiên liệu hóa thạch. Nhưng sau đó, những thành phố ấy trở nên dễ thở hơn, và người ta mới hiểu rằng: thay đổi đôi khi cần một chút hy sinh, nhưng sự hy sinh đó là để bảo vệ điều lớn lao hơn.

Cuối cùng, tôi muốn nói thế này: Xe máy không có tội. Người nghèo không có tội. Nhưng chính sự trì hoãn, chính sự cố chấp với quá khứ mới là điều đẩy chúng ta vào khốn khổ. Bảo vệ người nghèo không có nghĩa là giữ họ mãi trong nghèo, trong bụi khói, trong bệnh tật. Mà là giúp họ có cơ hội bước ra khỏi đó bằng bàn tay hỗ trợ, bằng chính sách thông minh và bằng lòng tin vào cộng đồng.

Nếu chính quyền dám đi trước, thì ta cũng nên dám bước theo. Đừng để những chiếc xe máy rỉ sét không chỉ cũ kỹ về cơ khí, mà còn kéo lùi đạo đức xã hội và sự tử tế lẫn nhau trong một thành phố đang cần được chữa lành.

14 nhận xét:

  1. Xe máy xăng là một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của nhiều người, nhưng vấn đề ô nhiễm môi trường do chúng gây ra là một thách thức lớn. Việc tìm kiếm và áp dụng các giải pháp tổng thể, từ chính sách của nhà nước đến ý thức của người dân, là cực kỳ cần thiết để hướng tới một môi trường sống trong lành và bền vững hơn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người dân hoàn toàn có thể bán xe xăng để chuyển sang xe điện, giá cả bây giờ cũng rất hợp lý, nhiều thương hiệu để lựa chọn chứ đâu phải hàng hóa giá trên trời đâu mà phải nghĩ, chưa kể còn tiết kiệm được một đống tiền xăng hàng tháng, gia đình lại có thêm một khoản

      Xóa
    2. Tất nhiên trước khi cấm thì cũng nên có một chính sách mở nào đó cho người dân để họ chuyển đổi được êm mượt chứ chỉ cấm không đấy người dân vào thế tự kiếm phương tiện, tự thay đổi là một điều không nên, thiết nghĩ các kỳ họp tới nên bàn luận nhiều hơn về giải pháp

      Xóa
  2. Nhiều xe máy đang lưu hành, đặc biệt là các xe đời cũ, sử dụng công nghệ động cơ kém hiệu quả, đốt cháy nhiên liệu không hoàn toàn, dẫn đến lượng khí thải cao hơn. Đặc biệt ở các thành phố lớn như Hà Nội , mật độ xe máy lưu thông dày đặc tạo ra một lượng lớn khí thải tập trung, làm trầm trọng thêm tình trạng ô nhiễm không khí.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khí thải xe ô tô đôi không bằng mấy ông đi xe máy đâu, đứng ở chợ nhìn mấy quả xe không biển đi đến đâu khói dài đến đó tiếng bô thì ầm ĩ như máy cày đúng thật thảm họa, rất muốn mấy chú công an xử lý cho dân được nhờ mà khổ nỗi số này lại khó xử chứ, giờ cấm cái yên tâm hẳn

      Xóa
    2. Cũng chỉ cấm ở những nơi đông người thôi chứ ngoài rìa thì đi thoải mái ai cấm, người dân cần sắm sửa một tâm lý đồng hành cùng chính quyền cái đã, sau đó sẽ có nhiều biện pháp để thích nghi, không có gì làm không làm được, quan trọng là sự đồng lòng

      Xóa
    3. Xưa các cụ còn thồ hàng đi dọc dãy trường sơn được nữa là, quan trọng là có quyết tâm để đạt được mục tiêu hay không, công tác tuyên truyền giờ là rất quan trọng và thiết thực người dân đang đứng trước một sự thay đổi thói quen nên rất cần được hiểu vấn đề để hành động

      Xóa
  3. Cấm xe xăng thì cũng là bảo vệ cho chính súc khỏe của người dân chứ chẳng cho riêng bất cứ ai ở đây cả, thử nhìn những chiếc xe xuống cấp chạy kèm theo một vệt khói dài trên đường thì nhân lên với cả thành phố chẳng khác gì đốt khói rồi trùm chăn để ngửi cả

    Trả lờiXóa
  4. Việc cấm chỉ thực hiện ở những vùng cố định chứ không phải toàn thành phố, ý nói là nơi đông đúc người dân sinh sống thì ông không được vào còn nơi thưa dân thì ông đi thoải mái, ông né nơi cấm ra đi xa một tí là được chứ có vấn đề gì đâu, lâu ngày nó thành văn minh, trong sạch môi trường

    Trả lờiXóa
  5. Ở nước ngoài người ta làm như vậy nhiều rồi, nước mình chưa từng làm nên nó vẫn là một cái gì đó mới mẻ trong mắt của người dân, nên phản ứng là chuyện bình thường, áp dụng vào cuộc sống mà đạt hiệu quả thì chắc chắn sẽ duy trì và tạo được sự ủng hộ sâu rộng trong nhân dân thôi

    Trả lờiXóa
  6. Mà ở Hà Nội thành công thì còn tính toán áp dụng cho các tỉnh thành khác đặc biệt như TPHCM nữa chứ đâu phải chỉ dừng lại ở một biện pháp tạm thời cho thủ đô, cái cần nhất là sự đồng lòng chung tay từ người dân, chứ ai cũng chỉ chẳm chăm vào cái phương tiện của mình rồi mặc kệ thiên hạ thì không được

    Trả lờiXóa
  7. Nhìn những ngày thủ đô có mức độ ô nhiêm đạt đỉnh không thua kém gì các trung tâm sầm uất bậc nhất của thế giới mà thương cho người dân thủ đô, sống trong môi trường đó thì sức khỏe trụ được bao lâu cơ chứ, tất cả nên gác lại những tính toán cá nhân để xây dựng một môi trường trong sạch.

    Trả lờiXóa
  8. Xưa nước ta tràn ngập công nông để chở hàng, có lệnh cấm cái người dân còn phản ứng mạnh gấp mấy lần, vì đó là phương tiện chủ đạo của nhiều địa phương, cần câu cơm của cả gia đình chứ không chỉ là phương tiện di chuyển như mấy chiếc xe máy như bây giờ, nhưng vì tính hiệu quả mà vẫn làm được thôi

    Trả lờiXóa
  9. Công tác tuyên truyền cũng cần được chú trọng, phải triển khai đồng bộ và quyết liệt, không để các phần tử xấu có cơ hội lợi dụng để tuyên truyền các luận điệu xuyên tạc gây hoang mang, tạo dư luận bức xúc cho người dân, trong nhiều năm qua chúng vẫn luôn trông chờ những cơ hội như này để hoạt động

    Trả lờiXóa

Tìm kiếm mở rộng

Google TreLang

Tre Làng

Thông kê truy cập

Lưu trữ Blog