Chia sẻ

Tre Làng

Bựa cuối tuần: ĐÒN BẨN CỦA BỒI BẾP

Thư giãn cuối tuần: Nhà động vật học.

Có dạo, tôi là lái xe lìu tìu, tiền không rất xông xênh, tôi hay la cà quán bia hơi quen ở tăng bạt hổ, giờ ở đó là quán Nhật gì đó có hàng đĩa xanh đỏ chạy lừ lừ..

1 hôm đang bú la-đà thì có anh bạn quen mời sang uống cùng, anh ngồi với vài bạn là tiến sĩ, gì chứ giáo sư tiến sĩ là tôi rất nể, kẻ hèn này, như các bạn đã biết, chả học hành cái đéo gì.

Có 1 anh nói nhiều là chuyên gia về động vật học, anh bảo tôi há mồm vẩu, rồi phán tôi có cụ tổ là loại vượn người ốt triền lô ti phe phe gì đó tên tây tôi quên, túm đc con nhện ở gậm bàn, anh đọc luôn 3 loại tên bằng tiếng la tinh, khiến tôi hết sức khâm phục.

Hứng chí, các anh gọi 1 nồi lẩu cá chép, quán bia nào cũng có dăm ông chép tróc vẩy bơi lừ lừ trong cái bể và luôn có xu hướng ngửa mẹ bụng ra lãn công.

Chúng tôi chọn 1 con làm lẩu, nhà hàng đánh vẩy mổ bụng cắt khúc, bày lên 1 cái đĩa to dưới đệm rau mùi tầu húng chó, bê thêm cái bếp ga với cái nồi, hết nước lẩu gọi thêm, thế là xong nồi lẩu.

Nhẽ ra mọi việc vui vẻ thì đéo sao, nhưng trong khi chờ nước lẩu sôi, tiến sĩ động vật học kia nghi nhà bếp ăn bớt, thế là anh xếp các khúc cá lại.

Quả nhiên, con chép hơn ngắn hơi bình thường, mặc dù tôi hết sức khuyên can rằng Con Chép này sống ở giếng, đương nhiên ngắn hơn ở ao, nhưng anh tiến sĩ đéo tin tôi.

Có vẻ như con chép đã bị bớt 1 khúc mỏng, anh lôi thằng bếp lên, anh bếp nhận sai, anh để quên đâu 1 khúc, cuống quít xin lỗi, anh lục khúc cá quên, ghép vào, thành con chép hoàn chỉnh.

Tiến sĩ chửi thàng bếp vài câu, chửi khiến mại con chạy bàn vài câu.. 

Tôi tuy vô học nhưng rất tinh tế, thàng bếp con bàn mồm xin lỗi, nhưng mắt đảo điên bất - phục.

Tôi viện cớ đang uống thuốc Nam kiêng tanh, tôi bú bia với lạc rang đậu phụ. tôi đã đc dạy từ bé là đéo ăn đồ của thàng bếp đang cáu giận.

Nước lẩu cạn dần, tiến sĩ hét thêm nước lẩu.. 

Ở VN, nước lẩu miễn phí, muốn nhiu cũng đc, đó là nước xương hầm, những nơi lẩu càng rẻ thì nước càng kém chất.
Tiến sĩ húp nước lẩu, chắt miệng chét chét khen đậm đà, chế vào nồi lẩu sôi lục bục, anh chém thêm về tên la tinh mấy loại rau, cơ mà tôi quên mẹ mất.

Cả bọn chén chú chén anh chuyện ko kể nữa. tôi cứ lạc đậu phụ tôi chơi.

Sau tôi chơi thân với anh bếp, anh đã bỏ quán bia, tự lập 1 quán mới, phát tài rất, tôi đợt rồi ra quán anh ngồi, nhắc lại chuyện xưa, anh kể lại: Quả nhiên thấy con chép ngon anh bớt lại khúc mỏng để ăn trưa, bị chửi anh tức lắm.

Anh và thằng phụ bếp khạc khoảng chục bãi đờm vào chỗ nước lẩu thêm đó, 1 cục xanh đặc quá, anh quấy mãi đéo tan, phải vớt ra. Con chạy bàn có khiến mại cục nào ko thì anh đéo biết.

Tôi biết ngay mà

Bọn tiến sĩ kia ơi, trường đại học không dạy các bạn những đòn bẩn của bần nông đâu hehe.

6 nhận xét:

  1. Chuyện của bác còn đỡ. Thằng làm bàn quán gần nhà em chơi nguyên một phần tư nồi nước lẩu bằng "bia nóng" mà khách vẫn tấm tắc khen đậm đà, ngọt nước và mạnh dạn húp đến giọt cuối cùng.

    Trả lờiXóa
  2. Những hành động của những kẻ trong bóng tối rất nguy hiểm mà ta không thể lường trước được. Ông tiến sỹ kia đâu cần phải giận giữ như vậy nếu bỏ qua được thì bỏ qua đi, đừng dính vào mấy tay có tính bẩn, thù dai thì chỉ thiệt vào bản thân mà thôi.
    Sau này đi ăn chắc tôi không dám đụng vào thằng bếp mất, sợ thật.

    Trả lờiXóa
  3. Thề với bác đọc bài này xong em khỏi dám đi ăn lẩu. Nghe khiếp vãi hồn lên được.

    Trả lờiXóa
  4. Thế mới thấy ở đời này, biết nhiều biết ít không quan trọng, quan trọng là biết điều. Chứ tiến sĩ hay phó giáo sư mà cư xử như con cẩu thì xin lỗi nhá, ăn đờm còn nhẹ đấy

    Trả lờiXóa
  5. Có những thứ trường học có bao giờ dạy ta. Nhưng mà ít ra nó cũng sẽ mang đến cho ta những kiến thức cơ bản nhất, những phép lịch sự tối thiểu thất, ít ra thì cũng sẽ không sử sự như kẻ thất học thế kia. giáo sư hay tiến sĩ mà ứng xử như thế thì chán quá.

    Trả lờiXóa
  6. Muốn người ta đối xử với mình thế nào thì mình cũng phải làm như thế với họ, muốn người ta tôn trọng mình, đối xử lịch sự văn minh với mình, thì chính mình cũng phải như thế trước đã, đúng là phải có qua có lại mới toại lòng nhau được chứ.

    Trả lờiXóa

Tre Làng

Thông kê truy cập

Fanpage

Lưu trữ Blog