Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

CHUYỆN VỚI THẰNG HÒA SÚNG

Phải công nhân là thằng Hoa Súng tài ba, nhanh lẹ. Chơi với nhau cùng đội bóng đá, mình đéo lạ về thằng này. Nói cho cùng thì nó được lắm. Nếu đem so sánh nó với một số ông nghị quốc hội thì nó hơn đứt về tư duy. Chỉ tiếc nó chưa yên bề gia thất nên nhay tụ tập. Ấy, đừng hiểu tụ tập là biểu tình nhé. Riêng về chuyện biểu tình, thì các bạn phải search yourselve từ Nghị Phước nhé. Làm đi, cấm có lười nhác.

Đi với thằng Hoa Súng vài buổi thôi mà, nó khiếp thật. Chuyện gì cũng biết.

Mấy hôm rồi nó bảo, đi đâu cũng thấy người dân bàn tán. MÌnh hỏi bàn tán về ai, nó bảo bàn tán về anh Nhanh. Anh í là ai, các bạn tự Google nhé, mình không rỗi. Có câu cửa miệng “gặp cơ động bảo em anh Nhanh, gặp lưu manh xưng anh thằng Luyện”. He he, thật vãi cả Luyện lẫn Fast.

Theo thằng Hoa Súng thì anh Nhanh là Idol Hà nội. Thật thế. Thật đến mức Mõ làng (Đài truyền thanh phường) phải giật cho anh quả tít “ hội chứng... Nhanh” trên các hệ thống a lô. Không biết anh nghĩ gì khi anh trở thành...hội chứng? Hội chứng của anh có giống hội chứng chân tay miệng không? Hỏi thế thôi, chứ mình biết thừa là đéo phải và đéo giống. 

Thế nên mình cực lực phản đối việc anh Thăng ( anh í là ai thì cũng tự Gúc nhé, đừng lười ) bi bô trên a lô rằng, tai nạn giao thông ở An-nam là thảm họa. Để sinh động hơn, anh í còn so sánh, ví von với thảm họa sóng thần. Nếu như anh í nêu mỗi vế đầu thôi thì mình vếu đùi mà rằng, anh đã phang trúng chân tướng của sự việc. Nhưng vế sau, việc so sánh như thảm họa sóng thần thì thật là...thảm bại. Bởi nhẽ, sóng thần là thảm họa của tự nhiên, còn giao thông, rất tiếc, lại là thảm họa của các...thiên tài. Mà thiên tài là ai? Haizzz. Các bạn tự đi mà giả nhời. Mình nỏ biết! Nhưng thấy bảo: thảm họa là của thiên tai/Giao thông là của thiên tài nước ta. Ha ha...

Chưa hết hội chứng Luyện – Nhanh – Thăng & anh em, thì lại đến hội chứng nghị Phước & đồng bọn. Đấy là mình gọi theo lối Tây, chứ lối Ta nó phải gọi là đại biểu quốc hội, người đại biểu nhân dân. Mình không rõ lắm nhưng thấy rằng cái nghị sĩ nó gọn gàng, đúng nghĩa hơn cái đại đại biểu quốc hội nhiều. Cơ mà xứ ta nó thế, cái gì cũng phải dài dòng ra một tí, mới đặc trưng, màu sắc, tâm hồn. Đại khái như đã là công an thì phải là... nhân dân, quân đội cũng thế, ủy ban, tòa án... y chang. Đến cái kinh tế thị trường cũng phải gắn cái đuôi...định hướng XHCN cho nó...dậy mùi, kích thích và sáng tạo. Ai đó bảo, cái đéo gì cũng của nhân dân, mỗi kho bạc là của...nhà nước. Haizz!

Trở lại với các ông nghị, như các bạn đã hóng và đã biết. Nghị xứ ta, nói các bạn bỏ quá, xuân thu nhị kì họp hành, làm mỗi hai việc chính là vỗ tay và...ngủ gật. Thế mới thành danh nghị vỗ, nghị gật. Dạo gần đây, bỗng dưng giở chứng nổi lên thêm mấy hỗn danh nữa, tỷ như nghị rau muống, nghị biểu tình, nghị nhà văn, nghị chém gió...Cứ theo đà này, nhẽ còn có cả nghị...ị đùn, nay mai.

Khác với xứ Tây, các ông nghị là những nhà lập pháp chuyên nghiệp ( đúng như bản chất của Quốc hội – Nghị viện, là cơ quan lập pháp ). Còn như xứ Ta, việc lập pháp lại do hệ thống các cơ quan hành pháp - tư pháp soạn thảo và trình lên, quốc hội chỉ bàn rồi...bấm nút. Nhiều ông nghị chả biết đéo gì để bàn lại quay sang việc chỉnh câu, soát lỗi chính tả, ha ha, chết cười. Chính vì việc chả biết gì về lập pháp nhưng lại thạo việc bấm nút nên các đạo luật, chính sách chưa ra lò đã bị sặc khói của thực tế mà chết yểu, có sống được cũng ho hắng, sụt sùi, đờm dãi quanh năm, như những con bệnh mãn tính kinh niên. Thằng mả mẹ nào đó ví von, quốc hội ta làm luật cũng như giao thông làm đường, chưa đưa vào sử dụng khai thác đã sụt lún, lắm ổ trâu, ổ gà và làm nhiều gờ giảm tốc. Hây da!

Cơ mà thôi, mình không thích bàn chuyện thế sự. Chuyển sang chuyện gái cho nó nhã và duyên mà lại không khô cứng. 

Một gái hùng hổ tuyên bố “chân dài có đại gia chống lưng thì đã sao?”. Đéo sao, tất nhiên rồi gái ạ. Nhưng cẩn thận em nhé, phải xem xem gậy của đại gia có...cứng không. Cẩn thận nha cưng!

Con mái già nhà mình giở chứng, ốm suốt mấy tuần nay. Bịnh xương cốt xoàng thôi nhưng tối nào mình cũng phải đấm bóp. Đưa đi khám, đốc tờ bảo không sao, nhẽ do thời tiết chuyển thu sang đông, tà khí xâm nhập gây đau mỏi. Chỉ việc uống ít thuốc bổ, đại để như để để cứng xương, sinh nhớt cộng với xoa bóp là lành. Mình làm tận tụy, không kêu than, ăn nhời đốc tờ như trẻ con ăn roi vọt. Thế là vẫn không ăn thua. Bằng chứng là con mái già vẫn kêu đau, chả riêng gì xương cốt mà còn lan sang cả mình lẫn...mẩy.

Tối qua, trả ơn mình chăm sóc, nó cho một cú giao hữu. Sáng dậy, mình ê ẩm toàn thân. Còn nó, khỏe như chưa từng có bịnh gì. Mình rút ra kết luận, với gái già, nếu có ốm đau, bịnh tật thì tốt nhất không nên cho dùng thuốc hay xoa bóp, mà phải...tiêm. Một mũi tiêm sâu và đủ liều lượng, là khỏi. Tiên sư bố bọn đốc tờ. Bố tiên sư gái.

Đúng như thằng Hoa Súng nói, ở xứ ta, xứ xở buồn tủi và bịnh tật kinh niên, phải cần đến đốc tờ cứu giúp với toa thuốc độc trị mới khỏi. Bao nhiêu bệnh của Nghị, bao nhiêu bệnh của kẹt xe, bao nhiêu bệnh hoa liễu….sạch ráo.

Nghĩ cho cùng, thằng Hoa Súng nói đúng – Phải có thuốc độc trị.

Haizz..

NHÁY NHẦM MÁY

Này, mình kể cho các bạn chuyện này nhé.

Vài tháng trước mình đi công tác Lạng Sơn được mấy anh Lãnh đạo tỉnh cho một con Nokia N bao nhiêu í, Mình đếch nhớ nổi. Mang về, cả Bộ môn tròn xoe mắt ếch khát khao. Mình ậm ừ, nửa kín nửa hở là loại cao cấp. Nhiều thằng tưởng thật mà giỏ giãi (hề hề đếch biết mình viết có đúng chính tả không nữa). 

Điện gọi đến, kêu kong kong lạ hoắc và huyền ảo. Chúng nó bảo nhau đoán giá cỡ chục triệu. Hê hê, kệ mẹ nó, cho chúng nó chết thèm.

Thế rồi mình ở hiền, gặp lành. Cái gì đến cũng sẽ phải đến. Một buổi sáng trời trong veo, hương hoa sữa ngày xưa thơm ngào ngạt. Giở máy ra thấy có cuộc gọi nhỡ. Tò mò xem thấy đầu số 0123456…gì gì đó. Đếch nhớ. Mình là chúa ghét mấy cái số đó. Ít ra cũng là đâu số 09 vân vân. Mà thiếu đếch gì số mà mấy thằng viễn thông lại lấy cái loại số này (Giờ mình vẫn tự hỏi thế). 

Ấy là nói vậy chứ, mình cũng tò mò. Thôi thì tò mò một chút, mạo hiểm một chút, lén lút một chút mới là đàn ông đích thực. Vợ mình cũng bảo thế. Nghĩ vậy mình cầm máy bấm lại một phát. Đầu giây đằng kia a lố la lồ một giọng thanh niên lạ hoắc. Trời xui đất khiến thế nào mình tắt máy ngay. Về sau mình mới biết hành động đó của mình là thông minh hơn mình tưởng. Liếc vào số máy, mình thuận tay nhắn luôn một phát: 

- Xjn loi, ai dai ah? (xin lỗi, ai đấy ạ?)

- Dok tn bjt e la cn gaj, Noan te, choa a lm wen v na? (Đọc tin nhắn biết em là con gái, ngoan thế, cho anh làm quen với nhé).

Mẹ nó chứ, nó lại bảo mình là con gái, ngoan thế nữa chứ? Đồ vô học. Nhưng thằng này là thằng nào, chơi cho nó một phát. Mình bấm máy: Làm sao anh biết em là con gái? Sao anh giỏi thế? 

Thằng ngu liền nhắn lại: anh đọc tin là biết, cho anh làm bạn với nhé?

Ok. Chơi luôn, hôm nay cũng chả có việc gì, sáng ra làm bát tiết canh, bát cháo lòng, trưa về làm bát cơm rồi ngủ. Chả có mất mát gì mà có thêm bạn. Mình nhắn: Dưng mà em sợ lắm, em còn phải đi học, bố em mắng chết. 

Sau cái tin đó, vui tay mình cho nó vài tin. Mình biết nó sướng lắm. Thôi thì làm cho nhau sướng là quý rồi. Các cụ ngày xưa vẫn dạy con cái làm người thì phải biết quan tâm đến người khác, làm cho người khác vui - Mình khoái câu này. Mới lại, thời buổi hiện đại, nhắn tin giải sầu cũng là chuyện bình thường. Vài hôm sau mình chán đời, đếch nhắn gì cho nó nữa, nó gọi cũng không thưa. Im lặng là vàng mà.

CHUYỆN ĐỜI – BÀ CỤ CHÍNH LÀ LAO ĐỘNG CHÍNH

Cơ quan mình, có cậu tên Hương Phấn, nghe cứ như con gái, là giáo viên lìu tìu, hạng tiểu yêu, lương đủ sống. Nghe nói quê cu cậu Hương Phấn ở Hải Dương, bố mẹ cũng công chức lìu tìu, lương đủ sống. Mấy năm trước, cu cậu tốt nghiệp loại khá giỏi, được nhà trường giữ lại làm giáo viên. Cu cậu khoái lắm, dẫu biết lương lì tìu nhưng cậu biết đó là môi trường tốt để phấn đấu vươn lên và đóng góp trí tuệ xây dựng chủ nghĩa xã hội với mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh.

Ngày x tháng Y, bà cụ Chính đã 90 tròn trịa, ở khu tập thể Công Đoàn đang đi bộ trên hè thì nhảy vọt xuống, vừa để chạy sang đường vừa để tránh một chậu nước, chắc nước bẩn, hắt ra từ nhà gần đó.

Tai bay vạ gió, Cụ Chính nhảy trúng đầu xe cậu Hương Phấn, cậu này phanh nhưng không kịp, đâm bục phát, bà cụ Chính đập đầu xuống đất. Nằm im.

Chuyện xảy ra vài ngày thì cả cơ quan biết hết, người thì thông cảm, người thì ác khẩu bảo cho nó chết. Cậu về kể chuyện với anh em cùng khoa, mặt cậu tái mét. Thằng Hoa Súng Ống khuyên cậu rằng kệ mẹ nó chứ, nó nhẩy vào đầu xe mày thì là nó sai, nó chịu !!!

Anh em đéo biết, công an đo phanh bảo cậu không làm chủ tốc độ, chủ cái con mẹ chúng nó, giời ạ, lại có đứa tố tao mồm cậu có mùi rượu, mà quả thật cậu có uống đôi cốc bia. Lo lắng đến phát điên, không lo được vụ này thì đi tù như bỡn, mất hết cả nghề nghiệp tương lai, mất luôn cả cơ hội xây dựng chủ nghĩa xã hội. Tin bí mật nhé, cậu lót tay công an, bác sĩ, người nhà bà Chính đủ cả rồi. Cu cậu rên lên như người mất cướp !!! Không lo được thì tù.....thì tù, địt con mẹ mày, thì tù...Cậu rít lên, cứ như thể ai đó đang ngồi trước mắt cậu là thủ phạm gây ra cho cậu nỗi đau này.

Nói đến tù, mặt cậu tái hơn. Làng quê của cu cậu cũng có vài anh tù về hay rượu. Các anh kể trong tù khổ lắm, bị đầu gấu đánh, bị thông tai, bắt khỏa thân làm tượng thần Đa vít, bắt chăn kiến, đấm lưng , bẻ bão, chổng mông để các đại quan đầu gấu làm vài choác... Thôi thì đủ trò.

Nói đến tù, tay cậu Hương Phấn cứ run bắn lên. Cậu lại thở dài, phi lên viện.

Từ hôm đó ngày nào cậu cũng phải vào viện, cứ mỗi sáng quán lòng lợn tiết canh lại được anh em nhấn F5 một nhát. 

"Hôm trước phải chụp cắt lớp cho bà cụ Chính, bà vẫn nằm im chưa tỉnh "

Ai trả tiền? Mấy anh em hỏi ngay, bọn này có tính bần nông, gì chứ tiền là phải hỏi cho kỹ , đéo lơ tơ mơ được đâu. Cái gì cũng phải rõ ràng như ban ngày. Tiền bạc phải phân minh, ái tình phải dứt khoát.

" Bố mày chứ ai ". Dạo này cu cậu thần kinh đi xuống nên rất hay cáu bẳn, cậu thường xuyên xưng bố với anh em. Biết cu cậu đang vận hạn nên em bỏ qua.

" Chúng nó còn ghi số điện thoại của em lên đầu gường bà cụ Chính", cu cậu tự nhiên nổi điên. May là cái chén cậu cầm là chén da lươn, nếu là li thủy tinh hay là quả cam sành thì cậu bóp vỡ rồi.

Anh em biết tại sao cậu cáu. Hôm qua cậu kể bà Chính uống 3 viên thuốc, "thuốc đéo gì hơn triệu 1 viên " . Cậu nói.

" Mà cứ cách 1 ngày bà cụ Chính lại chơi 3 viên " !!! Cậu ngẹn ngào, nước mắt lã chã, trông thấy tội.

Thì tắt mẹ điện thoại đi, nghe đến để trả tiền nghe làm đéo gì? Anh em thắc mắc.

Không được, em cần nhà bà cụ Chính viết đơn bãi nại. Nó mà kiện thì tù, thì tù.

Nói đến tù, cậu lại đờ đẫn. Hẳn cậu đã bị dọa từ mọi phía, công an, viện kiểm sát, tòa án, người nhà bà cụ Chính. Nghe nói con cái của bà cũng không ưa gì bà, chúng nó trốn tránh trách nhiệm, đùn đi đẩy lại cho nhau chăm sóc. Đứa nào cũng kêu cụ Chính thông tuệ, chỉ ghét cái là hay Automatic cái khoản kia, làm cho con cháu nó sợ, mọi người đều hãi kinh. Khi biết tin cụ bị nạn, chúng nó có mặt hết, đứa nào gặp cu cậu Hương Phấn đều nói rằng cụ tuy tuổi đã cao, nhưng là lại lao động chính trong nhà. Cụ mà đi thì lấy ai nuôi các con khôn lớn. Ối giời ơi là giời. 90 tuổi mà còn là lao động chính. Nghe thế này thì Bộ Lao động thương binh và xã hội phải điều chỉnh ngay tuổi về hưu cho các con các cháu được nhờ.

Hôm sau, như lệ thường, anh em vẫn cập nhật thông tin ở quán lòng lợn tiết canh.

"Hôm qua em vừa thay tã cho mụ Chính, lạ thật bà đéo ăn gì mà ỉa lắm thế ". Cu cậu đã chuyển tông , gọi bà cụ Chính sang thành Mụ Chính . Cả quán cháo lòng cũng chuyển theo, gọi "Mụ Chính".

Mấy anh công an phường cũng vào xác nhận vụ cậu Hương Phấn. Quả nhiên là cu cậu đi đúng hoàn toàn, bà cụ Chính đúng là đã chán sống nên đâm bổ vào đầu xe cậu. Thật là tai bay vạ gió..

Một tuần liền không có tin gì mới, " Bà Chính " theo như lời anh nói, vẫn mổ sọ, thuốc, tiêm, và chụp đều nhưng vẫn nằm im. "Bác sĩ nói với em ", cậu tru lên như chó sói " Bà cụ Chính sẽ phải nằm im suốt quãng đời còn lại"...

CHUYỆN LÃO ĐIỆN RỒ HOA MƯỚP

Lão tên Điện, người miền trung thường phát âm lệch là Điên, điên khùng ấy. Lão hơn mình vài tuổi. Sau tên lão, đời gắn cho những biệt hiệu như “Thần kinh”, “gàn”, “Choáng”, “chập”... Nhà mình với nhà lão gần nhau. Lão học cùng trường nhưng trước mình vài khóa. Mình vẫn gọi lão là anh, xưng em một cách lễ độ đáng ngạc nhiên. 

Nghe nói ngày bé, lão thông minh lắm, học trường chuyên Lê Hồng Phong của Nam Định. Sản phẩm của trường này thường là những người giỏi giang, trình cao. Thực tế cũng đã minh chứng cho những điều mình vừa nói. Có rất nhiều người học ở đó ra hiện đang nắm giữ những trọng trách lớn của nhà nước. Dân học trường chuyên của các tỉnh, kể cả ở Hà Nội, cứ nghe thấy Lê Hồng Phong là đã phải kỉnh nể, nhường đường.

Ra trường, mình về ở cùng lão ở khu tập thể, anh em ở cùng nhau vui đáo để. Thời bao cấp, thường vặt thuốc lá cuộn bằng tờ lịch treo tường trên mồm nhau mà hút vừa thấy thích thú vừa khó chịu. Nhiều khi tiền không có, tụi mình và lão còn hút cả thuốc lào.

Còn nhờ ngày ấy, cứ mùa hè đến, mùa hoa mướp trổ hoa là lão lại không bình thường. Anh em tập thể thường phải chịu cảnh lão to béo,,uống rượu như điên và bốc phét thì thôi rồi lượm ơi – Một tấc đến trời. Mình cũng nhớ, cứ vài đêm, trời oi nồng là lão lại lên cơn điên. Mỗi lần như thế, lão nằm xuống đất, đầu đâm vào chân bàn hoặc chân giường và đạp mạnh. Tụi mình sợ lắm, nhưng mấy bà nhà bếp thì bảo không sao, nó chỉ bị rồ hoa mướp thôi. Vài ngày là khỏi. Quả nhiên các chị có con mắt tinh đời. Các chị nói như thế, nhưng tụi mình vấn săn sóc lão tử tế. Vài ngày sau lão lại nốc rượu như điên như khùng. 

Phải công nhận là lão thông minh, sử dụng ngôn từ thì thôi rồi. Những ai không biết thì thấy lão đúng là thánh, là tướng. Nhiều cô mê mệt mà không dám nói.

Ngày đó, nhà tập thể nhỏ bé, một phòng có 3 người. Mình số không may vào ở với lão. Thôi thì phận làm em nên biết thân biết phận, phục vụ lão là chính, chín bỏ làm mười cho đời nó lành. Cũng chả có chuyện gì đáng nói lắm về lão ngoài việc lão có tính đại luộm thuộm. Mà luộm thuộm như lão kể cũng hiếm. Lão chẳng làm gì, tiền của lão không ai lấy một xu, một hào. Nhưng lão tài lắm nhé, cứ khi nào anh em nấu cơm, có rượu là lão lại lân la mò đến và thôi thì nể lắm lão mới ngồi uống cho thật phê.

Mặc dù lão bị rồ hoa mướp nhưng bình thường cũng có nhiều chị em quí lão, tất nhiên là không thể yêu lão. Đến thăm chỗ lão ở, khi về họ bảo: "Nghiêng 23 độ 5". Chẳng hiểu họ nói lão say hay mô tả tính cách thất thường của lão!

Năm 30 tuổi, lão nói với mình “Đời tao 30 năm rồi, chưa một lần được nắm tay người con gái nào!”, nghe giọng lão rất thương. Về nằm ngủ thấy thương lão quá.

Năm 31 tuổi, lão nói với mình “Đời tao 31 năm rồi, chưa một lần được nắm tay người con gái nào!”, nghe giọng lão cực kì thương. Nước mắt mình chỉ trực chảy thành dòng.

Năm 33 tuổi, lão nói với mình “33 năm rồi nhé, đéo một đứa con gái nào được phép động vào tay tao!”. Lúc nói câu này giọng lão cực kì hợm hĩnh.

Lão là loại lắm lý sự, lại thích uống bia và thù dai. Mọi bàn nhậu có lão đều vui, vì có người để cãi vặt. Mình và lão hay cà kê hàng bia, chuyện thế thái nhân tình đến nắm xôi cái kiến đều có thể gom, ném vào nồi lẩu cho ngọt nước. Mình mà nói, lợn kêu eng éc, lão sẽ bảo lợn kêu ụt ịt. Nhưng lần nào đó, mình bảo lợn kêu ụt ịt, lão tức thì quay ngoắt chứng minh rằng lợn kêu eng éc. Mặc kệ lúc trước vừa khản cổ kêu mình kém thẩm âm, chẳng hiểu gì về lợn.

Cuộc đấu mồm của cả hai cứ lủn mủn liên miên. Cũng có lúc cãi nhau to. Hôm sau tỉnh, lại gặp nhau làm hòa. Lão bảo mình: “Cái kiểu uống bia của tao với mày nó không hề tầm thường, mà là hình thức thể dục cho trí óc, có cãi nhau thế nơron thần kinh mới hoạt, mới chống được bệnh đần!!! Bọn khốn nạn thường bị đần vì chỉ uống mà không biết vừa uống vừa thảo luận”. Kinh chưa?

Nhiều bận mình với lão mua bia về, khoát luận cao đàm. Có con chó nhà lão Tự chạy sang nằm chồm hỗm dưới nền nhà dự khán. Những bận nôn, chó thè lưỡi dọn. Lòng dạ ai ngọt, ai cay, ai trắng, ai nhờ nhờ… nó biết. Chó bỗng thành tri âm!

Một lần cũng đang uống bia, mình tự nhiên cảm thán:

- Ở đời này mà nghèo thì dễ hèn lắm anh ạ!

Lão khi đó chưa vợ, nhiệt huyết văn chương như dòng nham. Lão hùng hồn:

- Điện (không phải điên như dân Nghệ phát âm đâu) này dẫu nghèo, nhưng xin hứa, nếu đời không cho Điện nhìn lên, Điện cũng sẽ nhìn thẳng,... chứ quyết không nhìn xuống!

Thế là mình với lão lại có đề tài để cãi nhau và tu bia. Con chó nghe, rồi chả biết có phải chối quá không mà nó nguẩy nguẩy đít bỏ đi, để lại bãi cứt. Nửa can bia đã cạn, mà mình với lão cãi nhau vẫn đang hăng, lão liền đi mua bia tiếp. Lát sau mình nghe lão đứng ngoài sân rống lên chửi con chó hôm nay chơi khăm chơi bẩn, ỉa ngay bậc thềm, làm lão dẫm phải. 

Mình bảo:

- Tại anh cứ nhìn thẳng với nhìn lên, chứ đéo nhìn xuống, nên mới thế!

Lão tự nhiên nghền nghệt mặt và chuyển sang cười hềnh hệch như Chí Phèo thời hiện đại rồi bảo:

- Thằng này nói câu này sâu!

Lâu lắm mới nghe lão tán đồng với mình một câu, mặt mình đâm cũng nghền nghệt theo, vì lạ và cảm động!

Năm 34 tuổi, lão đi dự đám cưới. Lúc lão vào bếp, có một nàng đổ ụp chậu nước rửa bát thừa, làm cái quần của lão ướt sũng từ chân đến đầu gối. Cô nàng vội vàng vừa phủi cặn thức ăn dính trên quần lão, vừa lí nhí xin lỗi. Thấy lão cứ đứng sừng sững không nói không rằng, nàng đâm hoảng. Nàng đâu ngờ: lão đã yêu! Nghe đâu nàng cũng là một cao thủ của trường chuyên, giờ thất thế đi học kế toàn và làm việc tại công ty xây dựng. Nghề nghiệp chủ yếu là dọn phòng cho khách. 

Trong mắt lão, chẳng hiểu có phải vào mùa hoa mướp hay không, lão thấy nàng thật to và đẹp. Khu tập thể gọi nàng là Halida, tức con voi.

Khi về nhà lão kể với mình: "34 năm nay lần đầu tiên tao được một người con gái cầm chân mày ạ!"

Lão rủ mình đến nhà nàng. Từ đầu buổi tới cuối buổi lão chỉ ngồi cười hề hề, thế mà nàng đổ. Một tháng sau, lão với nàng lấy nhau. Hôm cưới, mình hỏi lão: "Anh có bùa bả gì không mà tại sao cứ ngồi cười như thằng dở hơi, mà gái vẫn đổ thế?". Lão bĩu môi: "Anh mày tích nội công 34 năm chỉ để ra một đòn, cao siêu lắm, trình như mày đéo thể hiểu được!"

Vợ lão đẻ cho lão 2 đứa con, một trai một gái. Lão gọi hai đứa con là "kiệt tác của đời". Giờ thì đi đâu lão cũng chỉ chăm chăm nhìn xuống, sao cho hai "kiệt tác của đời" đừng ngã, đừng dẫm cứt...

Được cái, các con của lão, đứa nào đứa nấy rất đẹp. Đời mà nhiều kiệt tác như thế có lẽ xã hội là một vườn hoa. 

Nhìn sang hàng xóm, lão hợm hĩnh tuyên bố “không có trí tuệ minh mẫn trên cơ thể dặt dẹo”. Mấy nhà hàng xóm thấy lão tuyên bố mà không dám phản ứng gì vì không muốn dây dưa với….sản phẩm của thời tiết. Lớ sớ lão lại tru lên như chó rồ “Chúng mày là đồ khốn nạn” thì bỏ mẹ. Ai chứ mình thì không chơi. Tránh xa là thượng sách.

Lão nổi tiếng với tính cách thất thường của mình. Cả cơ quan, ai cũng biết thế. Họ tự hỏi, sao lại có người như thế làm nghề chủ chăn nhỉ? Lẽ dĩ nhiên là không có câu trả lời nào thích hợp. Nhưng mình thì biết rõ lắm.

Có bận, một cậu tên Ta ở mãi Quảng bình tâm sự với mình rằng bọn em sợ anh í lắm. Mình hỏi vì sao lại sợ. Hắn lấm lét kể lại câu chuyện trên lớp học. Số là, lão Điện lên lớp giảng bài, có lẽ hôm đó trời mát mẻ nên cao hứng, lão giảng luôn một mạch 3 tiết liền không ra chơi giải lao. Có lẽ ngồi lâu, không có đầu ra nên một cậu học sinh mót quá và đứng dậy xin phép thầy cho ra ngoài để giải quyết nỗi buồn. Vừa đứng dậy xin ra ngoài, đã bị lão hỏi mục đích ra ngoài làm gì. Cậu học trò lung túng không dán nói mục đích thật của mình mà chỉ nói ra ngoài có việc. Tất nhiên lý do đó không được lão chấp nhận. Lão hỏi tiếp: Tôi là giáo viên, anh xin ra ngoài thì phải nói rõ lý do. Cậu học trò nói em không dám nói. Câu trả lời của cậu trò làm lão phát điên. Lão dừng lại, mặt sầm sầm như trời chuận bị mưa rào. Cả lớp ngồi im, đứa nào đứa nấy sợ vãi tè.

Tiến đến chỗ cậu học trò, lão hỏi: Anh ra ngoài làm gì? Cậu học trò run run đáp, em ra ngoài đi vệ sinh ạ……………..Lão gầm lên, ai cho anh sử dụng lý do mất vệ sinh đến thế. 

Những giờ học sau, đám học trò lẳng lặng ngồi không nhúc nhích, không dám xin ra ngoài. Nhưng sự thật thì chúng đã thủ vài chai lavie trong ngăn bàn. Kể cũng tội. Chỉ thương bọn nữ sinh, kêu ra ngoài, lão bắt cởi áo lót xuống ghế. Trò này đúng là dã man.

Thời gian trôi nhanh, tụi mình đã 50, lão già hơn mình một chút. Bệnh hoa mướp vẫn thế.

Anh em ở khu tập thể vẫn thương lão như ngày xưa bởi bệnh rồ hoa mướp không thuyên giảm. Hôm rồi, thằng con trai – một kiệt tác của đời lão vừa bị tai nạn xe máy do bị di truyền cái tật uống rượu như điên của lão. Thảm khốc lắm. Cháu gẫy chân, gẫy tay, bộ sương sườn bị bẹp rúm như cái bu gà phải đạp, và lại nữa, thằng này sau khi diều trị xong lại bị đuổi khỏi ngành vì lô đề bài bạc.

Ôi, lạy giời lạy phật từ tâm, mong cho Kiệt tác cuộc đời và cả gia đình lão nữa mau chóng qua cơn bị kịch để nhìn lên tới ngày thái lai.