Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

HOTBOY ĐOÀN NGỌC HẢI

Ông Đoàn Ngọc Hải gây ấn tượng mạnh với người dân

Thành Công

Báo giới trong nước nhìn nhận, hình ảnh ông Đoàn Ngọc Hải quyết liệt giành lại vỉa hè cho người đi bộ đã gây ấn tượng mạnh với người dân cả nước.

"Muốn biến khu trung tâm Sài Gòn thành Singapore thu nhỏ nhất quyết phải làm nghiêm, không theo kiểu "bắt cóc bỏ đĩa" để nổi tiếng", ông Hải quả quyết như vậy.

Phó Chủ tịch quận 1 không "nói rồi để đấy" mà ông đã hành động quyết liệt, mạnh tay.

Theo thuật lại trên tờ Vietnamnet, thấy trụ sở khu phố 6 (phường Bến Thành) khóa chặt, có dấu hiệu xây dựng vi phạm, ông Đoàn Ngọc Hải lập tức gọi cho chủ tịch phường Bến Thành nhưng không được. Quanh đó còn 2 bài giữ xe lấn chiếm vỉa hè khiến ông rất bức xúc.

"Đường phố trung tâm mà xây dựng chỉnh ình trên vỉa hè, coi vậy được không. Gọi công ích đến đập ngay...", nguồn trên dẫn lời ông Hải.

Ngay sau đó, trụ sở khu phố bị tháo dỡ, 2 điểm giữ xe vi phạm bị xử lý.

Khi thấy bức tường cao hơn 6m choán hết lối đi của người đi bộ ở đường Nguyễn Trãi, Phó Chủ tịch quận 1 đã chỉ đạo đập bỏ sau ít phút.

Bức tường cao 3 mét lần chiếm vỉa hè trước tòa nhà cơ quan đại diện Bộ Công thương tại TPHCM cũng đã bị dỡ nhanh chóng trong 30 giây sau khi có chỉ đạo của ông Hải.

Ngay cả xe biển xanh chở lãnh đạo quận 9 đi họp đậu sai chỗ cùng bị ông Hải mạnh tay xử lý. Xe biển số 80 của đài truyền hình đậu trái phép trên vỉa hè đường Nguyễn Bỉnh Khiêm cũng bị cẩu đi.

Ông còn trực tiếp chỉ đạo đập từng bồn hoa lấn vỉa hè, thu giữ số bàn ghế quán nhậu lấn chiếm...

Chỉ tính riêng trong tuần, ông Đoàn Ngọc Hải đã trực tiếp xuống đường 4 lần để "đòi" lại vỉa hè cho người dân.

Có thời điểm, 13 ô tô đậu trên các tuyến đường quanh trụ sở của Sở Giao dịch chứng khoán TP.HCM đều bị xử lý.

Đội cảnh sát giao thông Quận 1 thông tin, trong tuần đã xử lý 63 xế hộp đỗ sai quy định, trong đó 4 xe biển xanh đã nộp phạt mức từ 700.000 - 750.000 đồng.

Phó Chủ tịch quận 1 Đoàn Ngọc Hải khẳng định xe biển xanh hay biển trắng vi phạm đều bị xử lý như nhau.

"Tôi mà ngồi trong văn phòng thì họ (lãnh đạo phường – PV) không có làm", ông nói như vậy trên tờ Infonet.

Báo giới trong nước nhìn nhận, hình ảnh ông Đoàn Ngọc Hải quyết liệt giành lại vỉa hè cho người đi bộ đã gây ấn tượng mạnh với người dân cả nước.

Còn với những người dân trực tiếp sống tại quận 1 thì rất nhiều người hiếu kỳ đã tập trung để xem lực lượng chức năng rầm rập ra quân xử lý lấn chiếm vỉa hè, theo mô tả của tờ Infonet.

Sau hàng loạt động thái mạnh mẽ của Phó Chủ tịch quận 1, tác giả Viễn Sự trên tờ Tuổi trẻ đã đặt vấn đề về "thanh kiếm lệnh" của ông Đoàn Ngọc Hải. Trong đó nhấn mạnh ý, "thanh kiếm lệnh" ấy không dành riêng cho ông Hải mà điều cốt yếu là tất cả những người được "trao kiếm lệnh" phải cương quyết sử dụng.

(Tổng hợp)

TRIỆU TẬP 600 NGƯỜI ĐẾN PHIÊN XỬ HÀ VĂN THẮM VÀ ĐỒNG BỌN

Triệu tập 600 người đến phiên xử Hà Văn Thắm và 47 đồng phạm

Vân Thanh 

Hà Văn Thắm khi còn đương chức. Ảnh: Người Lao Động.

TAND Hà Nội sẽ mở phiên xét xử sơ thẩm Hà Văn Thắm và 47 đồng phạm vào ngày mai, 27/2. Khoảng 600 đương sự được triệu tập tới tòa để tham gia tố tụng.

HĐXX gồm 5 người, thẩm phán Trần Nam Hà làm chủ tọa. Dự kiến phiên xét xử kéo dài gần một tháng, từ 27/2-21/3.

Theo cáo buộc, ông Hà Văn Thắm là cựu Chủ tịch HĐQT Ngân hàng Đại Dương (Ocenanbank). Quá trình điều hành, ông Thắm và đồng phạm đã để xảy ra nhiều vi phạm trong việc cho vay, huy động tiền gửi, chi lãi suất vượt trần, chi lãi suất ngoài hợp đồng gây thiệt hại nghiêm trọng cho Oceanbank và các cổ đông, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc thực hiện chính sách tiền tệ của Ngân hàng Nhà nước.

Cụ thể, Hà Văn Thắm đã chỉ đạo và cùng Nguyễn Văn Hoàn (Phó tổng giám đốc Oceanbank) giải quyết cho Phạm Công Danh vay thông qua công ty Trung Dung mà không có tài sản đảm bảo, gây thiệt hại cho Oceanbank hơn 343 tỷ đồng.

Bên cạnh đó, ông Thắm còn bị cáo buộc đã bàn bạc, thống nhất với Nguyễn Xuân Sơn (Tổng giám đốc Oceanbank) đề ra chủ trương, thực hiện thu thêm lãi suất vay tín dụng và chênh lệch tỷ giá dưới hình thức ký hợp đồng dịch vụ “thu phí” của khách hàng.

Cơ quan chức năng xác định tổng số tiền Oceanbank bị thiệt hại là hơn 1.500 tỷ đồng và ông Thắm phải chịu trách nhiệm chính về số tiền trên.

Quá trình điều tra, cựu Chủ tịch HĐQT thành khẩn khai báo, có ý thức hợp tác với cơ quan chức năng để làm rõ sự thật vụ án.

theo zing.vn

ĐUỴT


Dạo này em thấy có nhiều biểu hiện là lạ. Nhớ nhớ quên quên. Có hôm sáng ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở chạy ra đầu hồi rửa mặt. Chưa kịp vục mặt xuống chậu nước bỗng "Tõm". Đuỵt... mới sáng ra mà đã có đứa gây sự rồi. Em gào lên:

- Thằng lào, thằng lào ném đá trêu bà ?

Dứt mồm, cảm giác lạnh toát ngực. Em sợ quá, nhẽ ban ngày lại có ma? Khồng, nhà em có cụ rùa trấn yểm dồi nên chuyện ấy là không thể. Định thần lại, em cúi xuống thì thấy 2 cái núm vú đang lập lờ trong chậu nước. Hầy, ngại quá, sáng vội chưa kịp mặc xu chiêng mà chẳng để ý. Ngoài ra, chuyện chăn gối cũng kém hẳn. Mọi đêm em đè chàng thơ ra hiếp là cứ phải nguyên bài, mà nay cứ 2 câu đã hết hứng. Hoang mang quá, nhẽ mãn kuynh? Em quyết định đi khám cho yên tâm.

Viện hôm nay vắng vẻ, vắng lắm.... Cả sân không thấy bóng người nào cả. Dự báo có mưa nên trời tối sầm lại. Trong cái không gian u ám, tiếng gió rít qua tán lá khiến con người ta có cảm giác lạnh sống lưng. Bỗng đang đi , chân em chạm phải 1 tờ giấy ố vàng. Run rẩy em thò tay cầm lên xem, toàn thân như rụng rời. Trên giấy thấy có dòng chữ nhòe nhoẹt "Giấy chùi đuýt từ năm 1946". Móa, cụ nào đi ỉa có tâm thế.

Tìm mãi mới thấy phòng khám. Em vào hỏi cô y tá:

- Chị ơi em muốn khám (!)

- Vâng chị vào đây, nhưng lần sau chị nói khám phụ khoa cho lịch sự nhé !

 Khộ, ngại quá, mọi khi cứ thô quen mồm rồi)

Khám xong, bs kết luận là dị ứng với cao su. Em hỏi:

- Đặt cái thuốc này có phải kiêng đuỵt không chị ?

- Gớm, cái nhà chị này, phải nói là giao hợp mới lịch sự chứ !!!

- Vâng em nhớ rồi ...

Lúc về, đang đi thì bị 1 thằng đâm xe vào, đau quá em mới chửi, mà chửi lịch sự đàng hoàng nhé:

- Giao hợp mẹ cái thằng mặt phụ khoa, đâm gẫy cẳng bà rồi đây này !!!

SỰ TÍCH ÔNG PUỒI (18++)


Thủa hồng hoang, khi loài người mới được sinh ra. Adam điển trai, dĩ nhiên được Thượng đế ưu ái nặn cho chàng một ông Puồi khá to và đẹp. Nhưng khi Ngài còn băn khoăn chưa biết nên đặt nó vào đâu, Adam đã nhanh nhảu xin:

- Xin Thượng đế cứ đính nó lên trên trán con, coi như là biểu tượng của sức mạnh đàn ông. Đi đâu con cũng oách. Hơn nữa, con cũng dễ tìm, dễ thấy, dễ lấy, dễ sử dụng. Hehe

Thượng đế vui vẻ phẩy tay một phát. Ông Puồi đã ngự ở trên chính giữa trán của chàng, ngay ngắn và nghiêm trang. Adam lấy làm thích lắm, đi đâu cũng rất đường hoàng, chững đạc. Chàng luôn tự tin mỗi khi ra phố, hay khi hẹn hò cùng với nàng Eva xinh đẹp. Những lúc Adam vui vẻ hưng phấn, ông Puồi trên trán của Adam lại giương giương tự đắc, hoan hỉ muôn phần. 

Thế nhưng, những hôm trời nắng hè oi bức, hay mỗi lúc mệt mỏi buồn phiền thì ông Puồi của chàng lại mồ hôi mồ kê nhễ nhại, ủ rũ, khật khừ, lủng liểng vướng víu, khó chịu vô cùng, nom rõ chán. Chả thấy còn khí phách của đàn ông đâu.

Adam rất lấy làm phiền lòng.

Vào mùa Đông rét mướt, tình hình nhẽ trông còn tồi tệ hơn. Dúm dó và nhăn nhó, teo tóp thâm sì, làm mất hết cả thể diện. Có những lúc, Adam còn tưởng rơi mẹ nó mất, thi thoảng, chàng cứ phải sờ tay lên trán kiểm tra.

Adam bèn mang sự tình này kể lên Thượng Đế. Nghe xong, Ngài cười hiền từ và phán: 

- Thôi được rồi. Ta hiểu! Ta sẽ đưa nó về đúng chỗ dự định ban đầu của nó. 

Nói đoạn, Ngài phẩy tay một phát, ông Puồi biến mất khỏi trán và chui tọt vào gần khu vệ sinh của Adam. Nằm nem nép trong bóng tối quạnh hiu kể từ đó. 

Thượng đế còn dặn: 

- Mỗi bộ phận ta ban cho ngươi, đều đã được xác định một nhiệm vụ và vị trí cụ thể. Vị trí nào cũng quan trọng cả, hãy cứ làm tốt vai trò của mình và đừng cố thay đổi trật tự của nó! 

Dứt lời, Ngài đã giá hạc tiên du.

Về sau này, bọn trẻ trâu trong dân gian có truyền tụng thơ rằng:

"Người ta khổ vì yêu không phải chỗ
Cho nhầm nơi và xin chẳng tùy người"

(Tương truyền là sấm của Hồng Thất Công lão nhân gia)

THẾ MỚI ĐÁNG MẶT ĐÀN ÔNG


Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông , một thương gia . 

Ấy vậy mà cuộc đời phiêu bạt để bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ.

Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.

Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm. Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức. Cái bàn ọp ẹp chao ngiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn. Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống nhặt những chiếc bát đặt lên bàn rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay,
nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát. Xong xuôi lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi mây giăng ngang trước mặt.

Thấy cảnh lạ lùng, tôi thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra. Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây. Nhìn kỹ ra thì cô vẫn còn khá trẻ , xinh xắn nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu làm cho ta nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang phai tàn.

Chiều tối ngày hôm qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một góc bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau. Sáng hôm nay họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường để rồi sẽ lại ăn một bữa trước khi túc tắc dắt ngựa đi về. Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình mà dẫn theo anh người yêu cũ. Thế là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.

Anh bạn tôi ngồi xây mặt ra cửa nhưng căng tai về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho tôi nghe từng câu nhát gừng đứt quãng của người đàn ông đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc. Anh bạn tôi còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi hỏi, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau vì anh kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn nằm đâu đó bên trong óc mình.

Tôi vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng thì tôi hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông, một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng. Bỏ qua những câu vòng vo mà tôi không nhớ mà cũng không hiểu hết ý thì tóm tắt lại là như sau:

- Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói. Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày.

-...

- Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này.

-...

- Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm. Tao tin nó quá, thế là tao vui rồi 

- ....

- Phiên chợ trước tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày.

- ...

- Mày phải biết, khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà.

- ...

- Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài mà ngày xưa lần đầu tao hát vào bên tai con vợ mày, cái đêm đầu tiên tao gặp được nó.

- ...

- Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản ngày xưa . Giàng ơi. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo.

- ...

- Giàng ơi. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá. Giàng ơi.

- ...

- Mày nói đi. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?

- ...

- Mày là thằng tốt số nhất đời. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày? Mày thật là có cái tội to. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá.

- ...

- Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho.

- ...

- Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu. Tao sẽ cho mày. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống là đổi được một con lợn giống to.

- ...

- Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ xác cha con mày , nhưng vợ mày thiếu thóc thiếu ngô là tao đánh mày đấy.

- ...

- Thằng Xín Thau kia, mày có phải là thằng đàn ông hay không?

Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, tôi thấy thật là khó tả. Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta. Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô. Rất lâu về sau, một lần tôi đem câu chuyện này kể cho vợ tôi nghe. Vợ tôi thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến đang lải nhải rất vô duyên về hạnh phúc gia đình rồi bâng quơ " Đàn ông phải như thế mới đáng mặt thằng đàn ông chứ ! " 

Nguyễn ( St )

Và , có một cô bé thiểu số có Nick ngồ ngộ trên FB " Dân tộc thì sao , kệ tao " nên mới có thơ : 
" Dân tộc thì sao , kệ tao" 
Chúng tao vẫn kệ có sao đâu mà 
Dưng mà cái miệng như hoa
Mắt như đốm lửa , mượt mà tóc đen

Áo hoa ban váy hoa sim
Nước da trắng bóc , khó tìm nơi tao 
Kệ tao , dân tộc thì sao
Mày tao mà vẫn ngọt ngào , sướng thay

Nhìn càng đắm ngắm càng ngây 
Say lời hát lượn hay say rượu cần ...
Nguyễn – dân tộc Kinh

Pín: BÀN VỀ VỤ CHÉM TƯỚNG ĐỂ AN DÂN


Bàn về vụ chém tướng để an dân. 

Trích tiêu đề báo (đéo dẫn link tăng views ờ): Tổng Bí thư: Kỷ luật một vài người để cứu muôn người..

Thực ra tôi không biết anh là ai, cho tới khi anh bị chém làm tốt thí để an dân. 

Ngó qua, tôi biết anh hoàn toàn vô tội, và tôi chắc, người Hà Tĩnh, tuy không nói, nhưng họ luôn nhớ ơn anh.

Những năm 90, tôi là lái xe Nam - bắc, và mỗi lần qua Kỳ Anh, Hà tĩnh, tôi không thể không ngậm ngùi 1 chút. Cần nhớ với 1 lái xe tầm cỡ như tôi, qua mỗi tỉnh lại có nét riêng để lấy tiền vé cao hay thấp, những tỉnh giàu tôi bóp chúng lòi kèn ra, nhưng Kỳ Anh đôi khi tôi cho đi nhờ. Họ nghèo quá sức tưởng tượng. ngay cả phò ngã ba Voi, dù trát phấn, trông cũng như quỷ dữ. 

Cái tôi thường thấy nhất là các chị già cắp 1 cái rổ không, đi ven đường, gầy guộc, các chị ko già, nhẽ 40 là cùng, nhưng vất vả và lam lũ khiến các chị xiêu vẹo lao đao trong nắng gió.

Vùng Kỳ Anh là nơi chó ăn đá gà ăn sỏi đúng nghĩa, không trồng đc 1 loại cây gì, trâu bò cũng ko sống nổi, lơ thơ dăm con dê gầy.

À nói luôn kẻo quên, nơi nào nuôi đc dê, nơi đó chả cây đéo nào sống đc.

Từ ngày anh Cự mời gọi đc FMS vào hà tĩnh, thì hatinh vọt lên nhanh như chỉ chờ có vậy, công ăn việc làm khiến những người chăm chỉ giàu lên.

Nhắc lại lần nữa nhỉ, từ thiện đích thực là tạo công ăn việc làm, không phải gạo cứu đói, anh chị có đồng ý không ?? 

Gạo cứu đói họ nấu diệu là hết và gào thét kêu cho lần kế, nhưng tạo công ăn việc làm khiến họ có lương, bảo hiểm và con họ đc đi học, cứ thế là khá dần.

Bọn ko muốn đi làm, chỉ muốn cào mặt ăn vạ?? bọn đó ko đáng để tôi quan tâm.

Chém anh Cự để an dân, ok thôi, tôi tin anh Cự cũng đéo phiền, nếu chữa đc cái ngu của lũ truyền thông rồ lên kêu biển độc với clip 2 con cá chết lừng danh mà tân thủ tướng đẹp trai phan an share nhanh có thể hehe.

Nhưng lũ ngu hãy lắc não, chúng ta không phỉ báng anh quan mà nhờ có anh với quyết định sáng suốt của mình, 1 tỉnh từ đói méo mồm chờ gạo cứu đói đã đàng hoàng đi lên bằng đôi chân của mình và vào top 10 tính giàu nhất Việt nam. 

Anh Cự đừng sợ, có tôi đứng bên anh.

Giờ mà tôi vẫn làm lái xe, qua kỳ anh, tôi sẽ chém khách lên xe gấp đôi tiền so với dân tỉnh khác hehe, chúng đã giàu quá rồi.

(Ảnh 1: bể nước thải nuôi cá trước khi thả ra biển của Fomosa, cá đc theo dõi = camera 24/24, đương nhiên cá nước ngọt. Ảnh 2: Bác Trump mời Fomosa đầu tư nhà máy trị giá 9 tỷ đô vào Texas, Mỹ.

ĐỪNG MƯỢN DANH KHOA HỌC ĐỂ ĐÁNH TRÁO LỊCH SỬ!

Phan Huy Lê đã dối trá, bịp bợm, đánh tráo khái niệm như thế nào (*)

ĐỪNG MƯỢN DANH KHOA HỌC ĐỂ ĐÁNH TRÁO LỊCH SỬ!

©Nguyễn Minh Tâm

"Với việc gộp cả 9 đời chúa Nguyễn có công mở mang bờ cõi với 13 đời vua Nguyễn, trong đó có đến 5 ông vua cắt đất cho giặc và cam tâm làm tay sai bán nước cho giặc, rước voi về dày mồ (Gia Long, Tự Đức, Đồng Kháng, Khải Định, Bảo Đại, riêng Bảo Đại bán nước 2 lần cho Nhật và cho Pháp); ông Phan Huy Lê đã “trộn phấn với vôi” để rửa mặt cho các triều đình của Gia Long, Tự Đức, Đồng Khánh, Khải Định và Bảo Đại."

"Còn trước thời điểm ấy, Nhà Tây Sơn, bằng cách dựa vào ý chí của nhân dân, huy động sức mạnh của toàn dân, trong 16 năm (1771-1787) đã lần lượt đánh dẹp các thế lực phong kiến cát cứ ở Đàng Ngoài (Vua Lê – Chúa Trịnh) và Đàng Trong (Chúa Nguyễn), thu giang sơn Việt Nam về một mối, đất nước thoát khỏi cảnh bị chia cắt Bắc – Nam trong suốt 148 năm (1627 – 1775). Trong thời gian 148 năm nội chiến Đàng Ngoài – Đàng Trong ấy, các thế lực phong kiến họ Trịnh (Đàng Ngoài) và họ Nguyễn (Đàng Trong) đã gây ra 8 cuộc nội chiến lớn và hàng trăm cuộc xung đột vũ trang nhỏ. Có những cuộc chiến kéo dài hàng chục năm. Cuộc chiến Trịnh – Nguyễn đã làm hao tổn không biết bao nhiêu sức người, sức của của nhân dân dân, triệt phá hàng loạt đồng ruộng, xóm làng.

Trong quá trình xây dựng đất nước từ đống hoang tàn, đổ nát, hậu quả cuộc chiến kéo dài gần một thế kỷ rưỡi, nhà Tây Sơn còn hai lần đánh bại hai thế lực phong kiến hùng mạnh xâm lược Đại Việt là triều đình Xiêm La (Thái Lan) ở phía Nam và Nhà Thanh ở phía Bắc. Điểm đặc sắc là trong cả hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm do Nhà Tây Sơn tiến hành, quân xâm lược đều có sự tiếp tay của những kẻ phản dân, hại nước. Đó là Lê Chiêu Thống cầu viện giặc Thanh và NGUYỄN ÁNH CẦU VIỆN GIẶC XIÊM LA ("RƯỚC VOI VỀ DÀY MẢ TỔ").

Trong lập luận của mình, ông Phan Huy Lê đã ĐÁNH ĐỒNG CÁC CHÚA NGUYỄN, MỘT THẾ LỰC CÁT CỨ Ở MIỀN NAM mà người Việt Nam cũng như lịch sử Việt Nam CHƯA TỪNG CÔNG NHẬN LÀ MỘT NHÀ NƯỚC HOÀN CHỈNH NGANG HÀNG VỚI MỘT VƯƠNG TRIỀU PHONG KIẾN. Bởi vì về danh nghĩa, đứng trên cả hai thế lực phong kiến cát cứ này còn có NHÀ LÊ TRUNG HƯNG, và cả hai thế lực này đều trương khẩu hiệu chính trị “Phò Lê”. Bằng việc này, ÔNG PHAN HUY LÊ ĐÃ PHỦ NHẬN SỰ THỐNG NHẤT LÃNH THỔ CỦA VIỆT NAM, công nhận tính hợp pháp và hợp lý của việc CHIA CẮT ĐẤT NƯỚC. Đó là sai lầm về đạo đức nghề nghiệp KHÔNG THỂ THA THỨ!"

***

Sáng 22-2-2017 tại Hà Nội, Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức buổi thông tin khoa học “Một số thành tựu mới trong nghiên cứu lịch sử Việt Nam” do Giáo sư-Nhà giáo Nhân dân Phan Huy Lê - Chủ tịch danh dự Hội Khoa học lịch sử Việt Nam, trình bày. Xin nhớ đây chỉ là một buổi báo cáo “Thông tin khoa học”. Nó không phải là một cuộc tọa đàm, một cuộc hội thảo, càng không phải là một hội nghị khoa học để ở đó, người ta có thể nêu lên những kết luận.

Về ý kiến của Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Phan Huy Lê, báo chí đưa tin rất loạn xạ, hàng chục tờ báo điện tử đã đăng nhiều bài và hầu như chỉ có một cái tít giống nhau: “Giáo sư Phan Huy Lê đề nghị công nhận công lao của nhà Nguyễn”. Họ giật tít như vậy cũng có lý do, bởi trong buổi thông tin khoa học này, ông Phan Huy Lê đã nói: “Một trong những công lao rất lớn của chúa Nguyễn và nhà Nguyễn là mở mang bờ cõi, thống nhất đất nước, khai phá đồng bằng sông Cửu Long. Năm 1757, nhà Nguyễn đã định hình được lãnh thổ VN mà về cơ bản gần giống như lãnh thổ VN hiện nay từ phía Bắc vào Cà Mau, từ Tây Nguyên ra biển, bao gồm cả vùng biển, các đảo ven bờ và hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa. Nhà Nguyễn có công rất lớn trong việc hình thành và định hình một nhà nước thống nhất và xác lập lãnh thổ - không gian sinh tồn của nước Việt Nam. Công lao nhà Nguyễn về phương diện này không thể chối cãi. Đã đến lúc cần nhìn rõ công, tội của nhà Nguyễn”.

Vậy thực hư của vấn đề ra sao ?

1- Chúa Nguyễn, Vua Nguyễn và Nhà/Triều Nguyễn - Phải rạch ròi khái niệm:

Ai cũng biết rằng trong lịch sử Việt Nam, Nhà Nguyễn chỉ là một vương triều phong kiến hoàn chỉnh, có toàn vẹn lãnh thổ, có hệ thống chính trị của mình cai trị trên toàn bộ lãnh thổ ấy, có địa vị nhà nước thống nhất và duy nhất để bang giao với nước ngoài kể từ năm 1802, khi Nguyễn Ánh hoàn thành việc lật đổ Nhà Tây Sơn, triều đại đã trị vì trước đó để lên nắm quyền cai trị Đại Việt.

Còn trước thời điểm ấy, Nhà Tây Sơn, bằng cách dựa vào ý chí của nhân dân, huy động sức mạnh của toàn dân, trong 16 năm (1771-1787) đã lần lượt đánh dẹp các thế lực phong kiến cát cứ ở Đàng Ngoài (Vua Lê – Chúa Trịnh) và Đàng Trong (Chúa Nguyễn), thu giang sơn Việt Nam về một mối, đất nước thoát khỏi cảnh bị chia cắt Bắc – Nam trong suốt 148 năm (1627 – 1775). Trong thời gian 148 năm nội chiến Đàng Ngoài – Đàng Trong ấy, các thế lực phong kiến họ Trịnh (Đàng Ngoài) và họ Nguyễn (Đàng Trong) đã gây ra 8 cuộc nội chiến lớn và hàng trăm cuộc xung đột vũ trang nhỏ. Có những cuộc chiến kéo dài hàng chục năm. Cuộc chiến Trịnh – Nguyễn đã làm hao tổn không biết bao nhiêu sức người, sức của của nhân dân dân, triệt phá hàng loạt đồng ruộng, xóm làng.

Trong quá trình xây dựng đất nước từ đống hoang tàn, đổ nát, hậu quả cuộc chiến kéo dài gần một thế kỷ rưỡi, nhà Tây Sơn còn hai lần đánh bại hai thế lực phong kiến hùng mạnh xâm lược Đại Việt là triều đình Xiêm La (Thái Lan) ở phía Nam và Nhà Thanh ở phía Bắc. Điểm đặc sắc là trong cả hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm do Nhà Tây Sơn tiến hành, quân xâm lược đều có sự tiếp tay của những kẻ phản dân, hại nước. Đó là Lê Chiêu Thống cầu viện giặc Thanh và Nguyễn Ánh cầu viện giặc Xiêm La.

Trong lập luận của mình, ông Phan Huy Lê đã đánh đồng các Chúa Nguyễn, một thế lực phong kiến cát cứ ở phía Nam mà người Việt Nam cũng như lịch sử Việt Nam chưa từng công nhận là một nhà nước hoàn chỉnh ngang hàng với một vương triều phong kiến. Bởi vì về danh nghĩa, đứng trên cả hai thế lực phong kiến cát cứ này còn có Nhà Lê trung hưng, và cả hai thế lực này đều trương khẩu hiệu chính trị “Phò Lê”. Bằng việc này, ông Phan Huy Lê đã phủ nhận sự thống nhất lãnh thổ của Việt Nam, công nhận tính hợp pháp và hợp lý của việc chia cắt đất nước. Đó là sai lầm về đạo đức nghề nghiệp không thể tha thứ.

Điểm thứ hai là công lao mở cõi được quy cho cái gọi là “Nhà Nguyễn” mà theo ý của ông Phan Huy Lê, nó bao gồm cả các chúa Nguyễn và các vua Nguyễn. 

Cho đến nay, công lao mở cõi về phương Nam là công của 9 đời Chúa Nguyễn. 

Công lao thống nhất đất nước, xóa bỏ sự chia cắt Đàng trong - Đàng ngoài là của Nhà Tây Sơn, Nguyễn Ánh chỉ tọa hưởng kỳ thành. 

Là một nhà sử học gạo cội, liệu ông Phan Huy Lê có thể phân biệt được đâu là các vua, đâu là các lãnh chúa phong kiến không ?

Với việc gộp cả 9 đời chúa Nguyễn có công mở mang bờ cõi với 13 đời vua Nguyễn, trong đó có đến 5 ông vua cắt đất cho giặc và cam tâm làm tay sai bán nước cho giặc, rước voi về giày mồ (Gia Long, Tự Đức, Đồng Kháng, Khải Định, Bảo Đại, riêng Bảo Đại bán nước 2 lần cho Nhật và cho Pháp); ông Phan Huy Lê đã “trộn phấn với vôi” để rửa mặt cho các triều đình của Gia Long, Tự Đức, Đồng Khánh, Khải Định và Bảo Đại.

2- Ý thức về quyền dân tộc tự quyết.

Nếu chỉ xem qua những phát biểu của ông Phan Huy Lê tại buổi thông tin khoa học nói trên như báo chí đã đăng thì vẫn còn chung chung và chưa rõ ràng. Phải tìm đến những phát biểu của ông ấy trước đây 9 năm, khi trả lời phỏng vấn của phóng viên Khánh Linh của báo Vietnamnet, chúng ta mới thấy rõ những ẩn ý của ông ấy. Trong cuộc phỏng vấn, khi được phóng viên hỏi: “Còn những hạn chế của vương triều Nguyễn thì sao, thưa GS? Nguyễn Ánh có tội hay không, khi đưa quân Xiêm vào để chống lại nhà Tây Sơn? Hay vua Tự Đức có bán nước”; ông Phan Huy Lê đã trả lời:

- “Đúng là trong cuộc đấu tranh chống Tây Sơn, Nguyễn Ánh đã đưa quân Xiêm vào. Trước đây có quan điểm cực đoan gọi đây là hành động "cõng rắn cắn gà nhà", là "bán nước". Đúng là không thể biện hộ cho hành động "không sáng" này, cũng có thể coi là một tì vết trong sự nghiệp của Nguyễn Ánh, nhưng phải nhìn nhận công bằng. Trong những cuộc đấu tranh bên trong quyết liệt, việc nhờ đến ngoại viện là chuyện thường xảy ra trong lịch sử. Nhưng điều quan trọng nhất là người cầu ngoại viện phải giữ được độc lập chủ quyền của dân tộc, đưa lại lợi ích cho đất nước, còn nếu cầu ngoại viện mà bất lực để mất nước thì có tội lớn”. (bài báo đó vẫn còn đây: http://vietnamnet.vn/vanhoa/2008/10/808823/).

Đúng là tận cùng của sự lắt léo. Ông ấy biện hộ rằng: “Trong những cuộc đấu tranh bên trong quyết liệt, việc nhờ đến ngoại viện là chuyện thường xảy ra trong lịch sử”. Vậy, ông Phan Huy Lê có thể dùng lập luận này để biện hộ cho việc Trần Ích Tắc cầu viện giặc Nguyên vào xâm lược nước ta không ? Liệu ông có thể dùng lập luận này để biện hộ cho Trần Thiêm Bình cầu viện giặc Nhà Minh vào xâm lược nước ta và gây ra thảm cảnh: “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ” không ? Liệu ông có thể dùng lập luận ấy để biện hộ cho hành động Lê Chiêu Thống cầu viện giặc Thanh vào xâm lược miền Bắc nước ta không ? Và ông có thể dung lập luận ấy để biện hộ cho Bảo Đại cộng tác với giặc Pháp xâm lược đất nước ta một lần nữa không ? Ông có thể dùng lập luận ấy để biện hộ cho việc Nguyễn Văn Thiệu kêu gọi Mỹ hãy đem B-52 ném bom cho tan nát Hà Nội vào cuối năm 1972 được không ?

Cuộc chiến của Nguyễn Ánh chống lại Nhà Tây Sơn và đưa ông ta lên cầm quyền vào năm 1802 thực chất là một cuộc chiến tranh phản cách mạng với sự trợ giúp về tiền bạc, vũ khí và cả cố vấn quân sự của thực dân Pháp. Về bản chất, sự trợ giúp của người Pháp cho Nguyễn Ánh là sự can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, vi phạm thô bạo chủ quyền của Việt Nam (và sau này là lãnh thổ Việt Nam). Vậy mà ông Phan Huy Lê bảo rằng “Trong những cuộc đấu tranh bên trong quyết liệt, việc nhờ đến ngoại viện là chuyện thường xảy ra trong lịch sử”. 

Vậy thì ý thức về độc lập, chủ quyền của người Việt ở chỗ nào trong con người ông Phan Huy Lê ? 

Vậy thì nhận thức về quyền tự quyết dân tộc của ông Phan Huy Lê ở đâu ?

3- Ai đã không công nhận công lao của các chúa Nguyễn ?

Điều nực cười là trong buổi thông tin khoa học do Ban Tuyên giáo TW tổ chức vừa qua, ông Phan Huy Lê lại nhắc lại một lần nữa ý kiến của ông ta trong Hội thảo về nhà Nguyễn tổ chức tại Thanh Hóa năm 2008 rằng: “Cần ghi nhận cả về mặt công tích lẫn những hạn chế về thời kỳ Chúa Nguyễn và Vua Nguyễn”. 

KHÓA VÂN


Khóa vân...

Sáng sớm, thằng em dại đã í éo: Anh ra quán cafe đầu ngõ ngồi với em tí. Em đang bức xúc quá. Lồm cồm bò dạy, thao tác vài động tác cơ bản rồi ra với nó.

Thấy nó đang cầm cái điện thoại cùi 2 màu cơ bản đen trắng thần thánh nhí nhoáy nhắn tin, mình ngạc nhiên hỏi: Điện thoại đời mới nhất của chú đâu mà dùng loại Tần Tống này?
Nó xị mặt: Vợ em ném vỡ rồi.

- Chết thật. Hoài của quá. Sao nó lại ném? Lại ghen tuông à? Mình hốt hoảng tra vấn.

- Không. À mà đúng. À mà ko hẳn là ghen. Tại nó thấy em đang... à mà. Mà thôi. Khó kể quá. Rối mù lên. Để em rít hơi thuốc rồi kể từ đầu cho a nghe.

Rồi nó mơ màng kể: Trước điện thoại em khóa bằng mật khẩu. Các kiểu vợ nó đều mò ra hết. Vâng. Nó rất siêu và quái. Em cũng cao thủ, nhưng nó còn... hung thủ cơ. Dùng mọi kiểu khóa cũng ko ăn thua. Tất nhiên, cả dùng bằng vân tay. Vậy mà nó vẫn có cách mò ra hết.

Anh hỏi bằng cách nào ấy à? Nó đợi hôm em say rượu, ngủ tít, lấy điện thoại em rồi lôi ngón tay em gí vào. Thế có gớm ko?

Em nghe hội bạn nói, có cách khóa bằng dấu vân chân đảm bảo an toàn tuyệt đối. (Nghe đến đây tôi cắt lời nó: Vân chân á? Anh chưa từng nghe). Nó thản nhiên: Vâng. Vân chân. Mà là vân chân giữa cơ. Tôi gần như chồm dậy: Làm quái có chuyện đó. Chỗ đó lấy đâu ra... vân? 

Mà nó hoạt động liên tục thế, mòn hết vân chứ còn à?

Thấy mình găng quá, cậu em cúi mặt: Khổ. Thì em cũng chỉ nghe thằng bạn dân chơi nó nói vậy. Nó còn bảo ko cần cởi hẳn ra gí vào đâu. Chỉ cần cầm điện thoại huơ huơ khu vực đó, như đám nhân viên siêu thị soi mã hàng lúc thanh toán tiền là được. 

Tôi lại hỏi: Thế chú thử chưa? Thì đấy. Đêm hôm đó, em đợi vợ ngủ, lôi điện thoại ra thay kiểu khóa mật khẩu. Đang cầm điện thoại huơ huơ vào chỗ đó thì vợ em nó tỉnh giấc, dậy đi vệ sinh. Nhìn thấy cảnh đó, nó rít lên: Đồ bệnh hoạn. Vợ đây thì trốn tránh, tuần chẳng được lần, giờ còn bày đặt thủ dâm qua điện thoại. Khốn nạn. Em chưa kịp giải thích gì thì đã thấy: Choang. Điện thoại phi thẳng vào chiếc ti vi mới mua. Cả 2 cùng... tèo. Anh thấy số em có khổ ko?

Nghe nó kể, tôi bực mình chửi thêm: Mày mang tiếng dân sành công nghệ mà ngu quá thể. Oan uổng gì. Mày huơ huơ mà mặc 3 lần quần cả lớn đến bé thế thì có mà vân vân cái... cc ý à?!?

P.s: Chuyện có rất nhiều phần trăm sự thật.

-share cho vui-