Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

CHA CỐ VÀ CÔ GÁI

Cô gái và cha cố trên chuyến xe buýt

Trên một chuyến xe liên tỉnh.1 vị cha cố khả kính ngồi cạnh 1 cô gái trẻ chân dài, đẹp và mặc 1chiếc váy mini hấp dẫn. 

Không biết do vô tình hay có chủ ý mà vị cha cố đặt tay lên đùi cô gái nọ. Cô gái duyên dáng quay sang nhẹ nhàng nhắc khéo vị cha đạo:” Thưa cha! cha có biết lời răn thứ 13, trang 164 phần sau trong kinh thánh nói gì không?”. 

Vị cha đạo giật mình rụt tay lại và làm dấu xin tạ lỗi, xin chúa tha tội! Thực ra ông cũng không nhớ rõ điều răn ấy lắm, về đến nhà ông giở kinh thánh ra xem lại và thấy hàng chữ:” Cố gắng lên con, thiên đường chỉ cách 1 gang tay nữa thôi!”

.

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

KHỐN KIẾP THẬT

Có câu chuyện vui như thế này: 

Mẹ xem trộm nhật ký của con trai, liếc những dòng đầu tiên:

… Hôm nay thứ 4 ngày… tháng… năm… Lần đầu tiên trong đời, người con gái ấy đứng trước mặt mình, ghé tai thẽ thọt: “Anh ơi… em… có…bầu”…

“Thằng mất dạy”. Bà mẹ lẩm bẩm vì quá sốc. “Đồ hư đốn, mới 16 tuổi mà đã dám làm cái chuyện tày trời đó”. Định bấm điện thoại gọi ngay con trai về để hỏi cho ra nhẽ, nhưng rồi bà kiềm chế để đọc những dòng tiếp theo:

Thực sự mình vô cùng ái ngại và không muốn điều này một chút nào, rồi mình sẽ ra sao khi trước mắt mình còn cả một chặng đường dài… Nhưng biết làm sao thôi đành…

“Trời ơi, thằng khốn kiếp”. Tiếng bà mẹ lại rít lên, rồi lại nén giận đọc tiếp:

Thôi đành… đứng dậy nhường ghế cho chị ấy… Mà sao hôm nay xe bus lại đông đến thế nhỉ?

Tre làng trích từ Tản mạn về văn hóa “Còm” của Baron

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

ĐỘNG ĐỰC VÀ BẤT LỰC


Mình khoái câu của bạn Phạm Phương trên FB mô tả cảnh một nhúm lơ phơ đàn ông động đực nhưng bất lực nhìn pé Phương Uyên bị áp giải lên máy bay, tống cổ về quê. Có lẽ đó là từ đúng và chính xác nhất để mô tả đám Nguyễn Tường Thụy, Trương Văn Dũng, Nguyễn Tường Tâm đã làm với Phương Uyên, nhưng đội lốt việc chống bạo quyền.

Thú thực, lúc đầu mình cũng hơi ngạc nhiên với chiêu thức khiêu dâm chính trị của các "nhà dân chủ" này. Vì sao họ phải lôi trym, cu, vú, bướm vào hoạt động dân chủ? Vì sao họ lại chọn vú Phương Uyên mà không phải là Hằng Bùi? Có lẽ sự già nua, quá đát, sập xệ và vô học của Hằng Bùi không thể làm nên tiếng nổ, trong khi đó Phương Uyên có thừa. Vì lẽ đó, Phương Uyên được chấm chọn làm vật tế thần. Không biết đám giang hồ vặt như kiểu mẹ con nhà Uyên có nhận ra rằng, họ chỉ là một con rối trong trò chơi đong xèng với màu sắc dân chủ?

Nguyễn Tường Thụy đăng trên Blog của mình bài "Vụ án Thanh Trì 25/9/2013 (IV): Chân dung kẻ sàm sỡ Phương Uyên". Nội dung chả có cái mẹ gì ngoài dăm ba tấm ảnh vô giá trị chứng minh, kèm thêm đường link lên Facebook của Nguyễn Thùy Trang cho người xem cảnh quay chậm vụ lót lá chuối tống khứ loại cặn bã về nơi sản xuất. Không có! hoàn toàn không có bất cứ một tình tiết nào dù là nhỏ nhất chứng minh anh chàng áo đen sọc trắng bóp vú Phương Uyên, thay vào đó là cảnh cưỡng chế con này vào khu vực cách ly, chờ lên máy bay.

Trong đoạn mô tả hội thoại giữa Thụy và Uyên cũng chủ yếu nói đến đoạn "Bóp vú" này. Mặc dù đại từ nhân xưng được sử dụng như bố con, nhưng người ta không khỏi lo ngại khi Uyên gọi Thụy là bố. Tất nhiên rồi, loại người như Thụy thì tin thế nào đ** nào được, bất lực cái đầu, nhưng cái mồm của ông ta vẫn chưa bất lực. Thời điểm này, người ta cũng có cảm giác Thụy và các chiến hữu của mình rất khoái khai thác cảnh Uyên "bị nắn xôi", với tần xuất sử dụng từ "bóp vú" tăng đột biến, bên cạnh đó là việc cố tìm cho ra bằng được hình ảnh để chứng minh. Có lẽ bạn Phạm Phương, anh Trần Quang Khải nói đúng, với Thụy, đó là cơn động đực của kẻ bất lực.

Thảm thật, động đực mà lại bất lực mới đau.

Chuyện của Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Tường Tâm, Trương Văn Dũng làm anh nhớ đến lời phán của anh Khệnh trên mạng về sự mặc cảm của đàn ông, đại ý là mặc cảm của đàn ông chính là sự yếu sinh lí, họ trốn tránh vào những việc nghe có vẻ vĩ đại như công việc, nghiên cứu, học thuật, đọc sách dịch, dịch sách đọc, lên mạng khoe khoang, hoặc họ tìm đến phò như 1 cứu cánh về sự thay đổi hình dáng sinh học của những con bươm bướm để tạo cú huých về cảm xúc turn on turn off... Thế, như Trịnh Công Sơn hay Xuân Diệu chẳng hạn, vĩ đại phết, da diết đa tình phết, nhưng mà có phải là vì thay lời muốn ấy mà phải thay lời muốn nói không. Mà cũng đúng thôi, yếu mới đẩy được cơn hoang tưởng và giấc mơ vĩ cuồng của họ xa hơn bằng con thuyền ngôn từ lừa dối, xảo trá về cái ấy của họ... 

Sự thật là, những người khoẻ mạnh và sinh lí nồng nàn, thường ít khi viết về hành vi của kẻ bóp vú đứa con (nuôi) của mình như Thụy, hay vào đó, họ đau khổ và buồn bã. Nhưng Thụy lại khác, có thể điều đó làm thỏa mãn một phần cơn hoang tưởng bại não của ông ta.

Cuối cùng, anh thấy chả có gì là lạ khi Nguyễn Tường Thụy phải tìm đến chuyện bóp vú để cầu cứu cho cuộc đời của ông ta. Chỉ bóp vú thôi vẫn chưa đủ, mà phải là bóp vú "nữ sinh viên yêu nước" mới có cơ níu kéo vài cái còm của những kẻ tò mò. Nhưng, chiêu này quả là sốc, độc, lạ. Nếu là mình thì mình sợ lắm. Ôi, sợ lắm, keke.

Nguyên nhân dẫn đến hành động kì quái, bất thường của Nguyễn Tường Thụy chính là sự bất lực ở cái đầu, cả đầu ở trên và đầu buông thõng ở đâu đó.

Lạ cho cái trò đời, làm dân chủ mà phải đi cầu viện cả kẻ tâm thần đã nhục, nay lại tìm cách chui đũng quần đàn bà như Phương Uyên (câu của  nhà văn trẻ Phạm Phương) thì liệu có ngửi được không?

Nói thêm: Mục đích của Thụy kéo Uyên, Tân, Quyết..vào vụ này là nhằm phá thối phiên tòa xử thằng ăn cắp Lê Quốc Quân vào ngày 2/10/2013. Lập Què, Chúa cứu thế cũng đã vặn loa. Nói luôn cho vuông, Chúa cũng không tha cho thằng ăn cắp tiền thuế của dân như Lê Quốc Quân. Vậy nên con bài hiệp thông hay thông nõ của cộng đoàn Vinh cũng chỉ là trò hề trước thiên hạ mà thôi.
-------------------------------

Tham khảo bài trên trang của Thụy:

Vụ án Thanh Trì 25/9/2013 (IV): Chân dung kẻ sàm sỡ Phương Uyên

Sau khi kỳ 2 của loạt ghi chép này đăng lên, facebooker Thuy Trang Nguyen có viết bài:

CẦN TÌM GẤP TÊN CÔNG AN NẦY – HẮN ĐÃ BÓP VÚ NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN – (GHI CHÚ: HẮN ĐANG LÀM AN NINH NỘI BÀI)

Các anh chị ở Hà Nội hãy giúp chúng tôi truy tìm tên Công An trong hình nầy, hắn đã sổ sàng bóp vú Nguyễn Phương Uyên. Nếu có được hình ảnh rõ hơn và chi tiết về viên công an nầy thì chúng ta sẽ đưa lên công luận đồng thời tố cáo tội ác an ninh CSVN .

Chúng tôi sẽ làm đơn tố cáo lên Hình Cảnh Quốc Tế INTERPOL để họ lưu giữ hồ sơ nầy.

Blogger Nguyễn Tường Thụy đã điện thoại cho Nguyễn Phương Uyên và Uyên đã thông báo điều nầy.

Trích đoạn nói chuyện giữa blogger Nguyễn Tường Thụy và Phương Uyên :

- Có một thằng nó sàm sỡ con bố ạ

- Nó đã làm gì con?

- Nó sờ vào ngực con. Thằng này mặc áo đen, sọc trắng. Hình nó có trên clip ấy.

Vậy con vào clip trích hình nó ra để xem là thằng nào.

Facebooker Thuy Trang Nguyen đưa lên mạng những hình ảnh cắt từ clip ra như sau:

Sau đó, Thuy Trang Nguyen tiếp tục đưa lên một đoạn clip quay chậm, mời xem Ở ĐÂY

Khi trả lời đài RFA chị Nhung cũng cho biết:

Còn con tôi họ lôi đi tốc áo, tốc quần, tốc áo ngực, rồi họ sàm sỡ, phải nói thấy rất thương tâm, đau lòng. 

Tuy vậy, tôi chưa dám chắc có phải tên an ninh này không vì chỉ có Phương Uyên mới nhận diện chính xác nó.

Sau đây là tin nhắn của Phương Uyên gửi cho tôi tối nay:

Bố ơi, bố có đó không?

Con gửi hình cho bố như hôm qua con hẹn với bố

Chính là thằng này đấy bố:

Như vậy, tên lưu manh này đã bị Phương Uyên nhận diện và việc Thuy Trang Nguyen chỉ ra tên này đã đúng.

Cần giải thích rằng, clip này là giúp Phương Uyên nhận diện tên lưu manh chứ không phải gồm cả cảnh nó sàm sỡ Phương Uyên. Hành vi khốn nạn của nó, nó thực hiện ở chỗ khác chứ không phải ở chỗ đông người.

Đoạn video clip quay ở sân bay là do anh Trương Văn Dũng thực hiện – một clip rất có giá trị, tất nhiên không chỉ giúp Phương Uyên nhận diện kẻ lưu manh mà còn ở nhiều khía cạnh khác nữa. Trong hoàn cảnh như thế, để có được clip này phải cần đến hành động khôn ngoan và dũng cảm.

27/9/2013
Tường Thụy

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

CÓ TÍ XÔI CŨNG ĐÒI LÀM DÂN CHỦ


Vụ Nguyễn Tường Thụy xúi bẩy em Nguyễn Phương Uyên cùng đồng bọn với mưu đồ phá thối phiên tòa xét xử Lê Quốc Quân vào 2/10/2013 tới đây, đang được dư luận quan tâm.

Ngoài các chiêu lăn đùng ngã ngửa, tụt quần vạch vú ra để ăn vạ, lần này các nhà dân chủ cuội có một quyết định táo bạo không ngờ, là mang xôi của "thánh nữ" Phương Uyên ra làm con bài tẩy. Tiếc rằng, hình ảnh các anh dân chủ cuội này lại bị dân mạng ví như những con đực bất lực, thay vì sử dụng súng ống, họ sử dụng đến mồm để tự sướng.

Đây là một số nhận xét của dân mạng. [email protected] chụp lại và share cho anh em đọc.






Trên Dân Luận còn có bài của Nguyễn Tường Tâm với cái tít khiêu dâm: "Công an bóp vú nữ sinh viên Phương Uyên". Trời đất, bó tay với các nhà dân chủ lòi dom. Không còn gì để bấu víu đành mang xôi của Uyên ra bày trò. 

Mkiếp, có tí xôi mà cũng đòi làm dân chủ.

Thảm hại đến thế là cùng!

BÀN TAY CỦA EM

Bàn tay của em

Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả, em luồn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình trúng tay em… mềm mại.

Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ, tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em… chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.

Tự trách, bấy lâu mình quá vô tình.

NGUYỄN TƯỜNG THỤY VÀ RẬN CON PHƯƠNG UYÊN


Anh nghĩ, chả có đ** gì mà phải làm ầm ĩ lên như đám rận. việc rận con Phương Uyên rời khỏi nơi cư trú trong thời gian còn đang chấp hành án phạt tù của tòa án là đ** được. Một người bình thường cũng có thể hiểu rằng, trong thời gian chấp hành án phạt tù, bị quản chế tại địa phương thì không được rời khỏi nơi cứ trú, trừ khi được phép của chính quyền.

Vì thế, áp giải và tống cổ con này về quê khi nó hiện diện bất hợp pháp ở Hà Nội là hoàn toàn đúng pháp luật.

Con này và đám rận nên chứng tỏ cái đầu lâu trên cổ của mình còn có não bằng cách đọc kĩ đoạn trích này từ "luật thi hành án hình sự" năm 2010:
Điều 3: Giải thích từ ngữ.

Thi hành án phạt quản chế là việc cơ quan, người có thẩm quyền theo quy định của luật này buộc người chấp hành án phải cư trú, làm ăn sinh sống ở một địa phương nhất định, dưới sự giáo dục, kiểm soát của chính quyền và nhân dân địa phương theo bản án đã có hiệu lực pháp luật.
Nguyễn Tường Thụy, trong vai trò tổ chức cho đám rân chủ lõ đít tụ tập tại nhà bàn bạc việc lợi dụng phiên tòa sẽ xử Lê Quốc Quân để đánh chống khua chiêng với cộng đồng vào ngày 2/10 tới đã bịa chuyện trong bài viết "Bà Nhung kể chuyện Phương Uyên bị tấn công và áp giải" (xem ở đây) rằng, "quyết định thi hành án của sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên có hiệu lực từ ngày 25/9/2013". Vậy Nguyễn Tường Thụy nói sao khi nhìn thấy văn bản này?

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

BÚT PHÊ XIN VIỆC

[email protected]

Đọc bài "ông Nguyễn Bá Thanh bút phê xin việc cho Thạc sĩ" trên VietnamNet, tôi vừa vui vừa buồn.



Vui vì ở ta vẫn còn những vị quan to thương dân, lo cho dân đến thế, tận tụy và cụ thể đến thế. Vui nữa là mừng cho em gì đó có bằng Thạc sĩ văn chương được đi làm trong cơ quan nhà nước.

Nhưng đọc bài báo trên tôi cũng thấy buồn buồn.

Buồn vì ở ta sao xin việc lại khó đến vậy. Những tưởng là học xong đại học thôi là đã có việc làm rồi, nào ngờ...


Buồn vì "mổ gà lại dùng dao mổ voi". Tầm của bác Thanh nên dành cho cuộc chiến chống tham nhũng chứ không phải đi xin việc cho các em thất nghiệp, mặc dù tôi biết để lãng phí nhân tài cũng có tội như tham nhũng. 

Tôi tâm đắc với bài viết của bác Baron trên trang "Tản mạn và cảm nhận" với nhận xét thế này: "Rõ ràng trong thời điểm kinh tế suy thoái, việc gia tăng thất nghiệp là không tránh khỏi. Khi mà vấn nạn tham nhũng, nhận hối lộ vẫn đang hoành hành, thì những người không có tiền và quan hệ không xin được vào cơ quan nhà nước là điều dễ hiểu. Trách nhiệm của các bộ ban ngành, đặc biệt là những người đứng đầu là phải xây dựng được cơ chế, chính sách, tạo ra những đột phá để giúp đất nước vượt qua khó khăn, giải quyết việc làm, hạn chế tham nhũng, nâng cao năng lực làm việc của đội ngũ công chức. Rõ ràng kinh tế đất nước vẫn đang rất khó khăn, tham nhũng cửa quyền tiếp tục hoành hành làm mục nát chính quyền. Các bộ ngành bị vướng cơ chế, luật chồng chéo luật, giải quyết công việc cứ rối như gà mắc tóc. Vậy mà các vị không lo giải quyết, lại thích thể hiện ở những việc tủn mủn như ký tuyển dụng hay bút phê xin việc.

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

NÓNG; NGUYỄN TƯỜNG THỤY ĐÃ BỊ BẮT


Tin mới nhất (chưa kiểm chứng) cho hay, Nguyễn Tường Thụy đã bị bắt vào lúc 6 giờ chiều nay 25/9/2013 tại Hà Nội.

Tin chưa chính thức cho hay, ngoài việc bắt giữ Nguyễn Tường Thụy, công an còn tạm giữ một số người có liên quan và một số người khác cản trở quá trình tố tụng.
Nguyễn Tường Thụy chụp tại TC VIII - BCA trong vụ cùng Dương Thị Tân vu cáo Trại Giam Nghệ An
Nguyễn Tường Thụy được biết đến là một blogger có những bài viết xuyên tạc, vu cáo chế độ, chửi bới chính quyền, mạ lỵ đảng cộng sản và cổ súy cho những hành vi tụ tập gây rối trật tự công cộng. 

Tre làng sẽ tiếp tục theo dõi sự kiện và có thông tin cho các bạn.


NÓI THẬT VÀ NÓI DỐI


Mới nghe, tưởng như đùa về một câu hỏi: "Có nên lắp máy kiểm tra nói dối ở Việt Nam"? Nhưng tôi nghĩ, đây là câu chuyện hoàn toàn nghiêm túc. Nói dối đã trở thành bệnh của chúng ta. Thật xấu hổ khi chúng ta giáo dục con cái phải trung thực, nhưng chính chúng ta lại làm ngược lại. Đã đến lúc phải nghiêm túc nhìn nhận lại vấn đề.

Theo Soha.vn thì vừa có một điều tra về bệnh nói dối ở Việt Nam. Kết quả của nó làm chúng ta rùng mình. Trước khi bàn về bệnh nói dối, chúng ta hãy thử nghe những lời nói thật cay đắng:

1. Tại phiên họp của Uỷ ban Thường vụ QH ngày hôm qua, Phó chủ nhiệm Uỷ ban Các vấn đề xã hội đã công bố một chi tiết đặc biệt: "Có đồng chí Bí thư huyện uỷ phấn khởi báo cáo năm nay huyện em có thêm ba xã nghèo. Có gia đình được đưa ra khỏi danh sách nghèo liền phản đối quyết liệt". Rõ ràng, niềm vui của vị bí thư huyện uỷ kia là...rất thật, vì huyện của ông ta sẽ được cấp thêm kinh phí xoá đói giảm nghèo. Niềm vui được... ở trong diện nghèo của một số gia đình kia cũng rất thật, vì họ đã quen há miệng chờ... sung rụng. Tất nhiên, để có được niềm vui ấy, họ đã phải nói dối tới từng chi tiết.

2. Cũng lâu lắm rồi, ngay tại nghị trường Quốc hội, ông chánh án Tòa án nhân dân tối cao Trịnh Hồng Dương, khi đề cập đến tình trạng bất cập của luật pháp, đã lỡ miệng nói thật: “Ở nước ta án dân sự xử thế nào cũng được”. Hơn 10 năm sau đó, câu nói “nổi tiếng” của ông vẫn được đưa lên “bàn mổ” vì nó rất thật.

3. Mới đây, ông Nguyễn Xuân Anh, Phó chủ tịch UBND Đà Nẵng cũng nói rất thật: “Ở thành phố du lịch thì không thể không có mại dâm”. Lời nói thật nhưng thiếu đi sự khôn khéo của một người làm chính trị đã mang lại cho ông nhiều tấn gạch đá từ phía những người có kinh nghiệm, và chắc chắn là có con số "không nhỏ" từ bộ phận chuyên nói dối.

4. Ông Lê Khắc Ghi, Phó Giám đốc Sở Văn hóa, thể thao và du lịch Đắk Nông cũng được đưa lên trang nhất của nhiều tờ báo cùng những comment bực dọc của độc giả khi ông rất thật với câu: “Ngày xưa, mỗi tháng tôi còn đọc vài tờ báo, vài quyển sách chứ những năm gần đây, nói thật tôi không đọc, sách khoa học cũng không chứ đừng nói gì đến báo chí, hoàn toàn không đọc đâu các đồng chí ạ!”. Lẽ dĩ nhiên, ông Ghi trở thành hotboy bất đắc dĩ để thiên hạ dè bỉu.

Lời nói thật thì cay dễ gây cay đắng như thế, nhưng lời nói dối thì lại thì lại có dư vị rất ngọt ngào. Ngọt ngào đến nỗi nó có thể trở thành một trào lưu mới trong xã hội. GS.TS Khoa học Trần Ngọc Thêm, giám đốc Trung tâm Văn hoá học lý luận và ứng dụng (ĐHQG TP.HCM) vừa công bố một kết quả nghiên cứu rùng mình: Tỉ lệ nói dối cha mẹ của học sinh cấp 1 là 22%, cấp hai là 50%, cấp 3 là 64%, sinh viên là 80%. Như vậy, càng lớn, càng học cao càng nói dối khỏe.

Có một điều cần chú ý là bệnh nói dối không hề sợ độ cao. Những thông tin này toàn phát ra từ miệng những người có trách nhiệm cao và độ dối - thật của nó thì hẳn ai cũng biết: Không phát hiện mại dâm ở Quất Lâm, Đồ Sơn; Việc chạy chức ở Hà Nội chỉ là tin đồn thất thiệt; Chỉ phát hiện 1-2 vụ tham nhũng rất nhỏ ở mức xử lý hành chính sau khi tiến hành tới 804 cuộc thanh tra...

Nếu không lầm thì ông nghị Dương Trung Quốc đã từng khẳng định: “Tôi cho là trong sâu xa, nhiều cán bộ đã đánh mất một phẩm chất rất lớn của con người nói chung, đó là liêm sỉ. Với họ, nói dối, chối tội là việc rất đơn giản và có cảm giác như cơm bữa.” Cần nói thêm, nhận định đó không mới, chỉ là sự nhắc lại những gì mà dân gian đã nói: Thật thà thẳng thắn thường thua thiệt/ Lọt luồn lươn lẹo lại lên lương.

Sự kiện mới nhất, xảy ra ở Nghi Phương, Nghi Lộc, Nghệ An, giáo dân Trại Gáo bị xúi bẩy đã tiến hành gây rối trật tự công cộng, bắt giữ người trái pháp luật, đả thương nhiều cán bộ của chính quyền, nhưng ông Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, thay vì phản ánh trung thực sự kiện để ổn định tình hình, đã lại nói dối tới mức trơ trẽn rằng "chính quyền đán áp dã man giáo dân". Lời nói dối ấy, ngay lập tức nhận được thái độ căm phẫn của những người dân lương thiện, bởi sự thật chỉ có một. Nhưng thật đáng tiếc, lời nói dối của ông Nguyễn Thái Hợp lại có vẻ bùi tai với những kẻ đang rắp tâm chống lại đất nước và những người bị mê hoặc bởi thần quyền giáo lý. Điều nguy hiểm là hành vi nói dối của vị giám mục này sẽ là tấm gương để những giáo dân nói theo, bất chấp luân lý, đạo đức và pháp luật.

Tờ SoHa đưa ra một ví dụ, viện Duma Quốc gia Nga mới đây, khi sửa đổi Luật Chống tham nhũng đã phải đưa vào điều khoản: Các quan chức chính phủ bắt buộc phải bị kiểm tra bởi máy phát hiện nói dối. Trước đó, một đợt kiểm tra quan chức nói dối từng diễn ra tại Kazan năm 2007 - kết quả là chính quyền thành phố đã sa thải 80 nhân viên. Vậy, có nên lắp máy phát hiện nói dối công suất lớn ở Việt Nam?
--------------
Bài có sử dụng tư liệu của SoHa

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

ẢNH BÁN NUDE BODY PAINTING CỦA HUYỀN CHÍP?

Bức ảnh này đang được chia sẻ với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội.

Scandal về chuyến du lịch bụi đến châu Phi và cuốn sách "Xách ba lô lên và đi" chưa kịp lắng xuống thì mới đây, một bức ảnh khá nhạy cảm được cho là của Huyền Chip lại bị tung lên mạng. Trong bức ảnh Huyền Chip bán nude khoe body painting táo bạo.

Bức ảnh được share chóng mặt

Bức ảnh nhanh chóng trở thành đề tài nóng được dân mạng chia sẻ và bình luận sôi nổi. Nhiều người tỏ ra vô cùng sốc vì không nghĩ phượt thủ 9x lại mạnh dạn khoe cơ thể trong lớp tranh vẽ mỏng manh này. Bộ phận antifan Huyền Chip sau khi án chuyến đi 25 nước với 700$ của cô được đà ném đá.


Dân mạng bàn tán về bức ảnh này

Một số dân mạng cho rằng đây có thể là bức ảnh ghép và người làm nó chính là một antifan của cô gái này. Tuy nhiên, một số người theo dõi Huyền Chip thì khẳng định bức ảnh này, Huyền Chip từng đăng tải trên trang web cá nhân. Nhưng nó đã được chỉnh sửa cẩn thận. Tuy nhiên không hiểu lý do gì mà nó đã bị rò rỉ ra ngoài và trở thành đề tài hot trên mạng xã hội.

Chúng tôi đã liên hệ với Huyền Chip để làm rõ hơn về sự việc này, nhưng cô từ chối trả lời và giữ im lặng.

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Vụ Nghi Phương: GIÁ NHƯ GIÁM MỤC NGUYỄN THÁI HỢP BIẾT QUAY ĐẦU

LâmTrự[email protected]

Vụ giáo dân Trại Gáo gây rối trật tự công cộng xảy ra tại giáo xứ Mỹ Yên, xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An được truyền thông phản ánh cụ thể và chi tiết. Đặc biệt, đã có rất nhiều video clip quay trung thực về những hành động quá khích của một số giáo dân ngay tại trụ sở UBND xã Nghi Phương. 

Tưởng thế đã rõ cho công luận thấy đúng sai, phải trái thuộc về ai. Nhưng rất tiếc, cho đến nay, một số chức sắc, chức việc mà đứng đầu là giám mục Nguyễn Thái Hợp vẫn liên tục có những phản ứng qua đà tới mức vu khống bịa đặt trắng trợn sự việc với xu hướng xuyen tạc, kích động giáo dân chống đối và đe dọa chính quyền. Việc làm của ông hợp với tư cách là một công dân đã khó chấp nhận, và càng khó chấp nhận với tư cách là một vị chủ chăn, bởi nó đi ngược hoàn toàn với những lời răn dạy của chúa Kito

Ngày 8-9-2013, UBND tỉnh Nghệ An đã có Công văn 139 thông báo với người đứng đầu Hội đồng Giám mục Việt Nam về hoạt động vi phạm pháp luật liên quan đến chức sắc, giáo dân Công giáo tại tỉnh Nghệ An từ năm 2010 đến nay, đặc biệt là vụ gây rối trật tự công cộng của giáo dân ở giáo xứ Mỹ Yên tại xã Nghi Phương vừa qua. Những hình ảnh mà các phương tiện truyền thông công bố đều chứng minh sự manh động của rất nhiều giáo dân trước trụ sở cơ quan chính quyền. 

Thiện chí của chính quyền Nghệ An được thể hiện rõ nét qua một thông báo dựa trên những bằng chứng, những sự thật, việc thật gửi đến Hội đồng Giám mục Việt Nam và Tòa Giám mục Xã Đoài với hi vọng có được sự hợp tác trên tinh thần tôn trọng luật pháp và tôn trọng lẫn nhau. Nhưng rất tiếc, người đứng đầu Tòa Giám mục xã Đoài đã ban hành một công văn cùng với những lời lẽ vu khống, xuyên tạc sự thật để nói xấu chính quyền, đi ngược lại với những thiện chí hợp tác của chính quyền Nghệ An.

GIAI ĐẸP OMAR BORKAL ĐONG XÈNG


Ngay từ đầu anh đã cho rằng Omar Borkal không đẹp như trong ảnh. Đơn giản, hắn chỉ là sản phẩm của quảng cáo và công nghệ lăng xê.

Về cơ bản, giai đẹp này không khác gì Ngọc Trinh hoặc hơn thế nữa là Bà Tưng và các đàn em cùng nhịp.

Chả thế mà khi có mặt tại Việt Nam, giai bị chị em ghẻ lạnh vì thất vọng. Hãy xem cảnh các sao nữ Việt không mấy mặn mà khi tiếp xúc với Omar Borkal thì biết. Cái sự thật phũ phàng ấy nằm chềnh ềnh trên mặt mấy tờ báo, và đến ngay anh đây cũng không nghĩ là giữa đời và quảng cáo lại khác xa nhau đến vậy. 

Phụ nữ Việt có thể chết mê chết mệt bởi chất đàn ông trong một con người chứ không chỉ vì hình thức bên ngoài, cho dù khoai sắn của anh ta là loại khủng. Một bạn gái đã nói rằng, giai Omar Borkal dù đẹp đến mấy, nhưng mặc cả, cò kè 100 triệu đồng với Ban tổ chức mới đồng ý xuất hiện trên sân khấu với lý do trời mưa sẽ trở thành một biểu tượng cho sự hèn mọn, toan tính. 

Việc giai đẹp đòi tiền diễn ra vào khoảng 19h ngày 13/9, sát với giờ diễn ra chương trình nên kế toán của đơn vị tổ chức không thể đi ngân hàng rút tiền. Vì thế họ phải gom đủ số tiền mặt này để trả cho Giai đẹp trước 20h30. Nếu trễ hơn, Omar cũng sẽ không lên sân khấu. 

Thật đê tiện hết chỗ nói.

Sự việc không dừng lại ở đó, mặc dù đã nhận đủ 100 triệu đồng, Omar đồng ý ra sân khấu, nhưng không chịu mặc trang phục áo dài đã được chuẩn bị trước. "giai đẹp" này tiếp tục "mặc cả", nếu anh mặc áo dài, nhà thiết kế Việt Hùng hoặc ban tổ chức phải trả thêm "phí mặc trang phục". Do không đạt được thỏa thuận, Omar chỉ xuất hiện bên cạnh người mẫu Diệu Huyền trong âu phục bình thường. 
Ban tổ chức công khai phiếu chi tiền cho Omar. Người nhận tiền là quản lý của  giai đẹp.
Vậy là đã rõ, Omar Borkal  chỉ là loại đĩ đực đong xèng mà thôi. Ở Việt Nam, loại giai này đầy rẫy ở bến xe Mỹ Đình.

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Phim: SỰ THẬT VỤ THẢM SÁT MỸ LAI

[email protected] sưu tầm

[email protected] không hoàn toàn nhất trí với một số nội dung của bộ phim, nhưng chính bộ phim này phần nào phản ánh sự thật về vụ lính Mỹ thảm sát đồng bào Việt Nam tại Mỹ lai. Do vậy, Tre làng cho phép post bộ phim này cho các bạn tham khảo.

Mời các bạn xem phim và góp ý, nếu không phù hợp, Tre Làng sẽ gỡ xuống.

ÔNG THẬT ĐÁNG THƯƠNG, THƯA GIÁO SƯ!

Ông thật đáng thương, thưa GS!

Vụ việc Huyền Chip - cô bé sinh năm 90 đi du lịch bụi qua 25 nước chỉ với 700 USD ban đầu và xuất bản 2 tập sách kể lại hành trình của mình đã làm xôn xao báo giới và mạng xã hội trong tuần qua.

Người hâm mộ, kẻ chê bai, đủ cả. Nói chung, ở xã hội xứ An-nam với đa phần cần lao não phẳng, chưa một lần đi khỏi biên giới của đất nước hình chữ S này thì chuyện như vậy đã là như cơm bữa. Chẳng gì xa xôi, mới gần đây thôi, những vụ việc như bà Tưng, nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9, cơm 2k hay trên Facebook của Bill Gates đã nói lên điều đó.

Về quan điểm riêng của người viết, việc cô bé này làm được những điều như trên rất đáng khâm phục. Nó thể hiện được bản lĩnh, tư duy, khả năng tự học hỏi và khả năng thích ứng với những môi trường sống mới lạ, điều mà hầu hết các bạn trẻ của xứ An-nam chưa có và chưa làm được.

Tuy nhiên, có những điều cô bé này cũng nói lên hơi quá (đến mức có thể cho là nói phét), và dĩ nhiên người đọc nhận ra sự phi lô-gic trong đó. Điều đó cho thấy sẽ có rất nhiều sự thật mà cô bé không muốn đưa vào trong sách, dẫn tới sự phi lô-gic nói trên.

Chuyện của cô bé, người viết không muốn bình luận thêm, và coi như một chuyện rất bình thường trong xã hội. Tuy nhiên, việc liên quan đến cô bé này thì bắt buộc phải viết ra.

Đó chính là chuyện ông GS Nguyễn Lân Dũng tham gia giới thiệu sách và trả lời trước báo chí về cô bé. Phải nói đây là một sự nâng bi (theo nghĩa bóng) một cách thô thiển và thiếu tự trọng của một ông già đã 76 tuổi, có đủ học hàm học vị (GS.TS, NGND), có một thời gian dài tham gia nghị trường.

Tại sao người viết lại phải nói nặng nề như thế? Vậy, hãy xem ông này đã nói những gì.

Tại buổi họp báo giới thiệu sách của cô bé (19/9), ông này phát biểu trước báo giới: “Đừng để Huyền Chip lấy trai Tây”. Một câu nói thể hiện sự hiểu biết về xã hội và phông văn hóa của ông này rất kém và rất tự ti dân tộc.

Người viết đã có rất nhiều bài phê phán thói hư tật xấu của một bộ phận người Việt, cũng làm việc không ít với Tây, cũng đi lượn được vài nước văn minh. Điều ai cũng biết là đâu cũng có người giỏi, người dốt; đâu cũng có nơi văn minh, nơi lạc hậu; đâu cũng có người giàu người nghèo;… Mặc dù, cũng phải ghi nhận về cơ bản đàn ông Tây (nói chung) ít tính xấu hơn đàn ông Việt, họ sống có trách nhiệm với gia đình, với xã hội nhiều hơn đàn ông Việt.

Nhưng điều đó không có nghĩa là đàn ông Tây là chuẩn mực mà đàn ông Việt phải hướng đến, cũng không có nghĩa là đàn ông Việt kém đàn ông Tây.

Ấy thế mà ông GS này lại phát ngôn một câu như một cái tát vào mặt “trai Việt”. Chả lẽ cả xứ An-nam này không có một chàng trai chưa vợ nào đủ xứng đáng với một cô bé 23 tuổi nhan sắc ở mức trung bình yếu, chưa có trình độ chuyên môn, chưa có bằng cấp chuyên môn và chỉ nổi tiếng khi đi du lịch bụi ở nước ngoài với sự trợ giúp của truyền thông?

Tầm là GS, cựu nghị, đã đi hơn 40 nước trên thế giới (như ông ta khoe), ai lại nói “Dốt” đến thế!

Tiếp đến trả lời phóng viên Infonet, ông này nói về cách viết của cô bé này: “có những câu văn mà tôi nghĩ là các nhà văn không viết nổi” và “Đọc xong cuốn này, tôi có cảm giác các nhà văn, nếu nói hơi quá là phải thấy xấu hổ, nói đúng hơn là phải thấy tủi thân”.

Người viết chưa thấy các nhà văn lên tiếng, hay là họ không thèm chấp câu nói hạ tiện này của ông GS? Mặc dù không phải là nhà văn, cũng chẳng thừa thời gian để khóc mướn. Nhưng người viết thấy ông GS này hình như bị “sướng quá hóa rồ”.

Không biết ông đã đọc được mấy quyển sách của các nhà văn xứ An-nam mà dám so sánh như vậy? Và mặc dù ông đã già, nhưng vẫn còn nhiều nhà văn gạo cuội của nước nhà già hơn ông.

Là nhà giáo, nhà khoa học, ai lại phát ngôn hàm hồ đến như vậy!

Vẫn trên Infonet, ông lại nói: “Và điều quan trọng nữa đọc xong cuốn sách, ta thấy mình lớn lên. Bản thân tôi năm nay 76 tuổi rồi mà cũng thấy lớn lên”. Quan điểm riêng của người viết, ông này nói một câu cực kỳ thiếu tự trọng và trách nhiệm.

Không biết những thế hệ học trò của ông sẽ nghĩ gì khi phải học với một người thầy “chưa chịu lớn” này?

Không hiểu những đồng nghiệp của ông sẽ nghĩ gì khi khi đã trót trao đổi chuyên môn, học thuật trong giảng dạy, nghiên cứu với một người “chưa chịu lớn” này?

Không biết những người dân đã tín nhiệm bầu ông làm đại biểu quốc hội sẽ nghĩ gì khi đã trót đặt niềm tin vào người “chưa chịu lớn” này?

Và không biết nhân dân sẽ nghĩ gì về nền giáo dục nước nhà khi có một ông GS.TS.NGND “chưa chịu lớn” này?

Không hiểu 2 cuốn sách tự sự của một cô bé đi du lịch bụi ghê gớm đến mức nào? Hay vì một lý do “bùa mê thuốc lú” gì đó khiến một ông GS 76 tuổi nhảy cẫng lên khi phát hiện ra mình đã lớn lên sau khi đọc nó, cứ như là Archimedes trần nhồng nhộng chạy khắp nơi khoe đã tìm thấy nguyên lý của lực đẩy?

Chỉ có thể nói một câu: “một sự nâng bi quá trơ trẽn”.

Vẫn trên Infonet, ông lại nói: “Cuốn sách của Huyền Chip ngồn ngộn thông tin” và “Thật đáng tiếc cho những ai chưa đọc cuốn sách này”.

Không hiểu một ông GS đã từng viết sách có hiểu nghĩa của từ “ngồn ngộn” này là gì không nữa? Và cũng không hiểu ông lấy tiêu chí gì để phán xét những người chưa đọc cuốn sách này?

Nói ra không phải để khoe khoang, người viết cũng đã đọc tầm vạn quyển sách: hay có, dở có, triết có, lý luận có, hiện thực có, ảo tưởng có,… Thế nên người viết chả thấy có gì “đáng tiếc” đối với những ai chưa đọc sách này. Một cuốn sách bình thường, chỉ ở mức cung cấp thông tin, hình ảnh, pha chút mạo hiểm và chút tự sự cá nhân của một cô bé đi du lịch bụi.

Kẻ “đáng tiếc” phải là ông GS này mới đúng!

Không biết có phải từ khi rời nghị trường, ông ít được truyền thông chú ý nên muốn thông qua sự kiện này để tìm lại chút hình ảnh của mình trong con mắt cần lao?

Hay vì một lý do gì mà không ai biết, chỉ một mình ông biết?

Cho dù vì bất cứ lý do gì, thì cũng không đáng để một người “đức cao vọng trọng” như ông tự trét bùn (đáng ra phải dùng từ nặng hơn) vào mặt mình như thế.

Trước đây, người viết vẫn kính trọng ông trên giác độ ông là người đi trước, có nhiều thành tích trong giảng dạy và nghiên cứu, để lại nhiều hình ảnh đẹp trong nghị trường.

Nhưng sau những phát biểu về cô bé Huyền Chip, người viết đành phải dẹp sự kính trọng đó sang một bên để nói với ông câu này: “Ông thật đáng thương, thưa GS!”.

(@ by Baron, 2013)
Bài lấy từ nhà Phước béo

KHÔNG THỂ BÓP MÉO SỰ THẬT

Sáng 16/3/1968, đại đội C của lực lượng đặc nhiệm Barker thuộc lữ đoàn 11, sư đoàn 23 Americal càn quét vào xã Sơn Mỹ với trọng điểm là thôn Tư Cung. Các lính Mỹ từ khi đổ bộ đã bắn giết điên cuồng vào người dân vô tội. 

Trong những ngày gần đây, một số người trước kia đã từng đứng trong hàng ngũ của Đảng cộng sản Việt Nam, họ tung ra những bài viết tỏ ra sám hối, tiếc nuối vì đã “lỡ” một thời theo Đảng. Nay họ ”đòi xét lại vai trò lãnh đạo”, vu cáo Đảng cộng sản Việt Nam đặt lợi ích Đảng lên trên lợi ích dân tộc, đẩy dân tộc Việt Nam vào con đường binh đao máu lửa hơn 30 năm. Với luận điệu đưa ra là:” Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo cách mạng Việt Nam đã nhiều lần chứng minh rằng đảng không những không vì lợi ích dân tộc Việt Nam mà đảng còn hi sinh lợi ích dân tộc Việt Nam cho lợi ích của đảng, cho những mục tiêu viển vông, siêu thực của đảng, cho cuộc cách mạng vô sản thế giới hão huyền, chỉ đẩy Dân vào chiến tranh hận thù, chỉ lấy Dân làm vật thí nghiệm, vật hi sinh cho chủ nghĩa xã hội hư vô! Đưa dân tộc Việt nam vào con đường máu lửa. Dân tộc Việt Nam đã phải trả giá máu quá đắt cho sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt nam“.!? Vậy điều này có đúng không? hay là chụp mũ, vu cáo của các nhà “dân chủ”?

Chúng ta phải nói một cách dứt khoát, đây luận điệu xuyên tạc lịch sử của các nhà “dân chủ”, với ý đồ bôi nhọ, chà đạp trắng trợn lên thành quả cách mạng mà toàn dân tộc phải đánh đổi bằng sinh mạng hàng triệu người con ưu tú, hàng triệu sinh mạng của người dân lành. Luận điệu này chúng ta phải hết sức cảnh giác nó sẽ gây nên sự ngộ nhận, vì đối tượng phát tán tài liệu đã từng là người theo Đảng. Điều nguy hiểm là một số ít người thiếu hiểu biết lịch sử đất nước và lớp người trẻ sinh ra sau chiến tranh sẽ nhận thức sai lầm dẫn tới phủ nhận thành quả cách mạng, mất lòng tin vào chế độ, vào con đường đi tới của dân tộc dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam. Vạch trần luận điệu giả dối, bóp méo, xuyên tạc của những người này để chúng ta khẳng định đâu là chân lý, đâu là sự thật.

Trong bài viết “Không trung thực trong điều 4 hiến pháp” của một nhà “dân chủ” đăng tải trên mạng RFA Việt ngữ ngày 1-9-2013, người có gần 40 năm theo Đảng viết “Phan Châu Trinh mất sớm, con đường cứu nước đúng đắn Phan Châu Trinh vừa khởi xướng, đành bỏ dở! Sự nghiệp giải phóng dân tộc Việt Nam thôi đành phó thác cho những người Cộng sản! Và dân tộc Việt Nam phải trải qua con đường đấu tranh bạo lực dằng dặc máu lửa”?- Xin thưa với nhà “dân chủ” rằng: khi thực dân pháp xâm lược và cả khi thiết lập được quyền cai trị trên đất nước Việt Nam thì dân tộc này đã kháng cự lại. Đã có biết bao cuộc nổi dậy của nhân dân dưới ngọn cờ của sĩ phu yêu nước, nhưng tất cả các cuộc kháng cự đó đều bị đè bẹp và bị dìm trong biển máu. Họ “Hối tiếc” vì cụ Phan châu Trinh mất sớm nếu không thì đi theo con đường của Ấn độ đòi lại độc lập từ người Anh ? điều này cho thấy họ đã cố tình bẻ cong sự thật của lịch sử. Sau nhiều cuộc khởi nghĩa và các phong trào chống pháp không đem lại kết quả, đứng trước vận mệnh của đất nước Đảng cộng sản đã gánh vác sứ mệnh giải phóng dân tộc. Phong trào chống xâm lược do người cộng sản phát động không phải là một ngoại lệ. có cùng một mục đích như các phong trào khởi nghĩa trước đó là giành, giữ độc lập cho Tổ quốc, hạnh phúc cho dân tộc. Đảng cộng sản Việt nam có “hiếu chiến” như các nhà “dân chủ” quy kết không ? Chúng ta tìm hiểu vấn đề này. Những ai hiểu biết về cuộc chiến tranh, những người có lương tri trên thế giới, đều đứng về phía Việt Nam. Đáng lẽ sau Cách mạng Tháng Tám, nhân dân ta phải được sống trong hòa bình, độc lập, tự do để xây dựng chế độ mới. Nhưng thực dân Pháp đã dã tâm quay trở. Chúng mở đầu cuộc chiến tranh xâm lược lại Việt Nam từ tháng 9-1945. Trong tình thế vận mệnh đất nước như “ngàn cân treo sợi tóc”, tương quan lực lượng bất lợi cho một chính phủ còn non trẻ, chúng ta rất cần một khoảng thời gian để xây dung lực lượng nên Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng chủ trương hòa hoãn với thực dân Pháp. Để đạt được kết quả hòa hoãn, chúng ta đã nhượng bộ, chấp nhận nền độc lập hạn chế và nền thống nhất có điều kiện đó là :Theo Hiệp định Sơ bộ, chúng ta thỏa thuận cho 15.000 quân Pháp vào miền Bắc, và khẳng định việc Nam Bộ có trở về với nước Việt Nam hay không là tùy thuộc vào kết quả của một cuộc trưng cầu ý dân. Nhưng thực dân Pháp quyết dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ nước ta. Chúng tăng quân trái phép ở miền Bắc, gây ra nhiều vụ xung đột đẫm máu và cuối cùng, gửi cho Chính phủ ta bức thư, với tính chất như một “tối hậu thư”, đòi quân, dân ta hạ vũ khí. Vậy thì xin hỏi các nhà “dân chủ” vào tình thế như vậy theo các vị Đảng cộng sản Việt Nam mà người đứng đầu là Chủ Tịch Hồ Chí Minh xử lý ra sao? theo cách nói của các vị thì nên tìm một con đường không “không đổ máu”? chỉ có một con đường là chấp nhận làm kiếp nô lệ mà thôi. Dân tộc này không bao giờ chọn con đường đó, dân tộc này có truyền thống hào hùng giữ nước từ ngàn xưa, một lần nữa đứng lên bảo vệ nền dân chủ cộng hòa non trẻ, hưởng ứng “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến” của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa! cả nước thành chiến trường quyết tâm kháng chiến. Chấp nhận đối đầu với đội quân xâm lược nhà nghề khi không còn đường lựa chọn đó là thể hiện ý chí sắt đá, khát khao của cả một dân tộc vì độc lập, tự do. Nhà sử học Pháp Philíp Đờvile đã nhận định: “Trong khi máy bay, xe tăng và binh lính Pháp ùn ùn kéo đến Việt Nam để chuẩn bị xâm lược, thì chỉ có một dân tộc cam chịu để mình bị cắt cổ, chỉ có một dân tộc ươn hèn, thực sự phản bội dân tộc mình mới không chuẩn bị gì, không hành động gì để chống lại”. Sau này Tổng thống Pháp Ph. Mittơrăng, trong dịp sang thăm chính thức Việt Nam tháng 2 – 1993, đã trả lời các nhà báo rằng: “Ông Hồ Chí Minh đã tìm kiếm những người đối thoại, nhưng không tìm được. Dù rất mong muốn đàm phán để hướng tới độc lập, ông Hồ Chí Minh bị đẩy vào cuộc chiến tranh”.

Xin thưa với các nhà “dân chủ”: chính truyền thống yêu nước, là động lực thúc sự vùng dậy quật cường của dân tộc Việt Nam. Đảng cộng sản kêu gọi toàn dân kháng chiến chống lại quân xâm lược là sự lựa chọn đúng theo truyền thống của dân tộc, nó là một quy luật mà không có sự lựa chọn nào khác. Luận điệu “ngậm máu phun người” của các vị “dân chủ” rõ ràng hòng quy kết những người cộng sản phát động cuộc kháng chiến chống thực dân pháp là đẩy cả dân tộc vào cuộc chiến tranh. Họ còn nói rằng:”Trong khi đội quân xâm lược Pháp lực đã kiệt, thế đã tàn thì lực lượng kháng chiến giành độc lập đã lớn mạnh, đang bừng bừng xốc tới, chỉ dấn thêm một bước là cả nước sạch bóng giặc ngoại xâm. Nhưng những người Cộng sản đặt giá trị giai cấp lên trên giá trị dân tộc thì giải phóng dân tộc không phải là mục đích duy nhất và cao nhất của họ. Với ý thức hệ giai cấp, những người Cộng sản Việt Nam coi giải phóng dân tộc không phải là mục đích mà chỉ là phương tiện để họ làm cách mạng vô sản thế giới..”? Thật nực cười cho cái lập luận quái gỡ này, họ gán cho Đảng CSVN theo đường lối bạo lực của quốc tế cộng sản, gọi cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc ta “đó là cuộc chiến tranh ý thức hệ”, “chiến tranh ủy nhiệm” “miền Bắc xâm lược miền Nam”? Trải qua 9 năm kháng chiến, kết thúc bằng chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ, buộc chính phủ Pháp phải ký kết Hiệp định Giơ-ne-vơ, cam kết tôn trọng các quyền dân tộc cơ bản của nhân dân Việt Nam, rút quân về nước. Đáng lẽ theo Hiệp định Giơ-ne-vơ, tháng 7-1956 sẽ tổ chức tổng tuyển cử tự do thống nhất đất nước. Nhưng đế quốc Mỹ với âm mưu biến miền Nam nước ta thành thuộc địa kiểu mới và căn cứ quân sự chống nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, lập “đê chắn làn sóng đỏ” xuống phía nam đã hất cẳng thực dân Pháp, nhảy vào xâm lược chia cắt lâu dài đất nước. Chính Ngô Đình Diệm từng tuyên bố khi sang thăm Mỹ: “Biên giới Hoa Kỳ đến vĩ tuyến 17″.

Một lần nữa nhân dân ta lại phải đứng lên chống xâm lược, giành độc lập, thống nhất hoàn toàn cho Tổ quốc.Trên thực tế, Mỹ – và chính quyền VNCH đã gây ra “cuộc chiến tranh một phía”. Chẳng những thế, họ còn đe dọa “lấp sông Bến Hải”, “Bắc tiến”, “giải phóng Cố đô rửa hận thù”. Sau này, đế quốc Mỹ còn thực hiện cuộc “chiến tranh cục bộ”, đưa trên nửa triệu quân Mỹ vào xâm lược miền Nam, và tiến hành cuộc “chiến tranh phá hoại”, đe dọa đẩy miền Bắc nước ta trở về “thời kỳ đồ đá”. Không còn con đường nào khác, dân tộc ta phải chấp nhận cuộc đụng đầu với đế quốc Mỹ. Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: Không có gì quý hơn độc lập, tự do! “Hễ còn một tên xâm lược trên đất nước ta, thì ta còn phải tiếp tục chiến đấu, quét sạch nó đi”. Như vậy, chính đế quốc Mỹ là thủ phạm gây ra cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thần thánh của nhân dân Việt Nam đã được lịch sử ghi nhận, lẽ phải chỉ có một, dù các nhà “dân chủ” có cố tình phủ nhận nó nhưng những người chủ mưu trong cuộc chiến tranh đó khi họ đã thú nhận thì những lập luận kiểu “Giá như….” của những kẻ xuyên tạc, bóp méo lịch sử đều trở nên vô nghĩa.

Chúng ta có thể tham khảo trích dẫn một số tài liệu của chính những người gây ra cuộc chiến đẫm máu với dân tộc Việt Nam để hiểu rõ bản chất phi nghĩa của nó.

Trong cuộc hội thảo về chiến tranh Việt Nam tháng 3-2007 tại tiểu bang Tếch-dát, các học giả Mỹ đã phân tích những nguyên nhân thất bại của Mỹ trong cuộc chiến tranh này, trong đó nhấn mạnh đến yếu tố văn hóa. Cuộc hội thảo này đã đi đến kết luận: sự thiếu hiểu biết của Hoa Kỳ về văn hóa, lịch sử và con người Việt Nam chính là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến thất bại của Mỹ trên chiến trường”.

Tổng thống Nich-xơn Ông ta đã cay đắng thừa nhận: “Sai lầm nghiêm trọng của chúng ta là không biết một trong những quy luật của chiến tranh. Đó là, đừng bao giờ bước vào cuộc chiến tranh, nếu không biết cách nào để ra khỏi cuộc chiến tranh đó”.

Tổng thống Nich-xơn còn nhấn mạnh sự thất bại của mình trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam: “Cuộc chiến tranh Việt Nam không phải giới cầm quyền nước Mỹ chỉ thua trên chiến trường. Nó còn thua ngay trên nước Mỹ, ở các hành lang của Quốc hội, trong phòng ăn các công ty, trong các buồng giám đốc của các tổ chức nghiên cứu, trong các buồng chủ bút của các tờ báo và của hệ thống vô tuyến truyền hình, trong các hội trường ở Gioóc-giơ Tao, các phòng khách của “những người đẹp” ở Niu Oóc và trong các lớp học của các trường đại học lớn, đó là các tầng lớp đã đưa lại sự mạnh mẽ, bảo đảm thắng lợi trong chiến tranh thế giới lần thứ nhất và lần thứ hai, đã làm cho Mỹ thất bại một trong những cuộc chiến đấu trọng yếu nhất của cuộc chiến tranh thế giới lần thứ ba, đó là Việt Nam”.

- Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Mc Namara, trong cuốn hồi ký “Nhìn lại quá khứ tấn thảm kịch và bài học về Việt Nam”, đã viết “Chúng tôi ở trong chính quyền Kennedy và Johnson, tham gia vào các quyết định về Việt Nam, đã hành động theo những gì mà chúng tôi coi là nguyên tắc và truyền thống của dân tộc này. Chúng tôi đã ra các quyết định dưới ánh sáng của các giá trị đó.”…”Nhưng chúng tôi đã sai lầm, sai lầm khủng khiếp. Chúng tôi mắc nợ các thế hệ tương lai trong việc giải thích tại sao sai lầm như vậy”.