Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2016

NHẠC SĨ TUẤN KHANH MẮC CHỨNG ZIKA HAY BẤT NHÂN BẤT NGHĨA?

Ong Bắp Cày

Gần đây, nhạc sĩ Tuấn Khanh thường có những bài viết phân biệt vùng miền, xuyên tạc lịch sử dân tộc nhằm bôi nhọ chế độ. Nhiều bài viết của y về lịch sử được giới chống phá nhà nước dưới danh nghĩa phản biện xã hội tung hô. Nhưng sự thật, những bài viết ấy đều xuyên tạc hoặc bẻ cong lịch sử, lấy sự phân tích xuề xòa làm bình phong để che đậy cho sự hời hợt, nông cạn hoặc dã tâm bán nước hại dân của y.

Nhiều người nói, thân hình đồ sộ cồng kềnh của Tuấn Khanh chỉ là cái vỏ che đậy một não bộ zika, tức chứng teo não có chủ đích. 

Những vụ việc sẽ liệt kê dưới đây sẽ cho thấy Tuấn Khanh là kẻ mắc chứng teo não (Zika) trong giống nòi.

1. 
Trong vụ bạo loạn tại Bình Dương, Tuấn Khanh đã có 2 bài viết kỳ thị vùng miền, tiếp tay cho sự phá hoại khối đoàn kết toàn dân. Trong vụ này, Tuấn Khanh đã viết một bản tường thuật ngụ ý, đấy là cuộc bạo động do người Nghệ An, Thanh Hóa tổ chức, giật dây. 

Chưa dừng lại ở đó, nhân ngày 20/7/2014, kỷ niệm 60 năm vụ di cư của người miền Bắc vào Nam với bài viêt "Bắc Kỳ 9 nút và “Bắc kỳ 2 nút" (số cộng của năm 54 và 75). Bài viết mới được tung ra, lập tức cả dàn đồng ca của đám dân chủ mọi rợ hòa thanh inh ỏi, ồn ĩ. 

Đó là một âm mưu đã được nhen nhúm từ lâu và đã được thử nghiệm, nhất là vào các kỳ Đại hội Đảng, bầu Quốc hội sắp đến. Trên thực tế, chúng cũng đã gieo rắc được chút ít hoài nghi, kỳ thị.

2. 
Nhân cơ hội lực lượng chức năng tại Hà Nội thu giữ 1 bình nước "miễn phí" đặt trên vỉa hè, nơi dành cho người đi bộ, Tuấn Khanh tung ra bài "Một lời khinh" với ngụ ý chỉ có dân miền Bắc mới không quen với "văn hóa" trà đá vỉa hè, và rằng nó được học từ miền Nam với tấm lòng hào hiệp. Tuấn Khanh cho rằng giáo dục miền Bắc đã sản sinh ra sự vô cảm tới mức tịch thu bình nước miễn phí kia và rằng đó là hậu quả của việc mang theo những quy định thời chiến: đi đâu cũng mang bát, muỗng… theo tư tưởng đôi đũa bác Hồ".

Với lập luận về giáo dục như Tuấn Khanh, có bạn hỏi: Vì sao sau giải phóng thì chỉ có miền Nam mới có đội SBC (tức đội săn bắt cướp), trong khi miền Bắc không có? Tương tự như vậy, cụm từ "gái điếm", rồi "mại dâm" cũng dần dần xuất hiện ở miền Bắc. Vậy nền giáo dục nào đã sản sinh ra "cướp", "gái điếm" và "mại dâm" cái đó và phải chăng những thứ dị hợm ấy là nền tảng văn hóa mà Tuấn Khanh đang sở hữu?

3. 
Trong Chương trình đặc biệt kỷ niệm 68 năm ngày TBLS 27/7/2015, VTV1 phát nhầm đoạn nhạc bài "Ca ngợi tổ quốc" được coi là một sự cố kỹ thuật đáng tiếc. Rất nhiều người không hài lòng và vì điều này, cơ quan có thẩm quyền đã kỷ luật khiển trách đối với Ban Giám đốc Trung tâm Phát thanh-Truyền hình Quân đội và chỉ đạo xử lý nghiêm túc kíp thực hiện chương trình.

Nhưng, giả như người yêu nước thực sự, Tuấn Khanh tru tréo và quy kết: "ông Lê Hùng là giặc tàu, tên bán nước…tôi không nghĩ ông Hùng dám cam tâm tự mình thực hiện phát nhạc nền Trung Quốc cho chủ tịch Trương Tấn Sang như trong một âm mưu".

Thậm chí Tuấn Khanh còn lồng chuyện kỳ thị vùng miền đối với các văn nghệ sĩ miền Bắc, y viết: "Nên nhớ vị trí NSND trong lòng các nghệ sĩ miền Bắc là vô cùng lớn lao. Họ luôn tự hào khi viết lá đơn xin danh hiệu đó cùng với tâm trạng thề sẽ cúc cung tận tuỵ, như một nghệ sĩ cung đình chân thành".

Cần phải nói rằng, sai sót đó dù vô tình hay hữu ý cũng đã xảy ra và cơ quan hữu trách cũng đã có những động thái nghiêm khắc đối với các tổ chức và cá nhân liên quan. Việc kỷ luật vốn mang ý nghĩa tốt đẹp là, chỉ cho người bị kỷ luật thấy được sai phạm và chỉ cho họ cách sửa sai để tiến bộ chứ không phải vùi dập hay làm bia sỉ vả bởi những tiếng tru treo mọi rợ.

Thực tế chuyện phát nhầm nhạc trên thế giới không hiếm, thậm chí là nghiêm trọng tới mức phát nhầm cả quốc ca của cựu thù. Xem link dưới:

http://trelangblogspotcom.blogspot.com/2015/08/chuyen-nham-nhac-ung-tru-treo-len-the.html

4.
Nhân vụ đặt đá xây dựng khu tưởng niệm 'Nghĩa sĩ Hoàng Sa', nhạc sĩ Tuấn Khanh phán rằng, 64 liệt sĩ Gạc Ma không đáng được tôn vinh bằng những lính ngụy chết trong vụ bán độ lịch sử của Mỹ ngụy ở Hoàng Sa năm 1974. 

Tuấn Khanh viết: "74 người lính [của VNCH tử trận trong hải chiến Hoàng Sa] đó không phải là nghĩa sĩ. Tấm bia giả dối chỉ ghi một nửa sự thật đó, rồi một ngày sẽ phải thay đổi. Nghĩa sĩ chỉ là những người có tấm lòng, và hành động trong một bối cảnh bị dồn ép. Nhưng 74 anh linh đó là những quân nhân nhận được mệnh lệnh trực tiếp từ chỉ huy của họ, của tổ quốc mình, rằng phải sống mái với giặc thù để giành lại đảo, giành lại biển, và họ trở thành tử sĩ. Rõ ràng, quyết tâm và hành động của thiếu tá Ngụy Văn Thà và đồng đội của mình hoàn toàn khác hẳn với 64 binh sĩ của quân đội Nhân Dân Việt Nam trên đảo Gạc Ma, bị thảm sát năm 1988: đó là những người bộ đội bị giết chết uất ức vì theo lệnh của chỉ huy trên đất liền là không được đánh trả. Thậm chí xác của họ không được trục vớt, thông tin bị ém nhẹm suốt nhiều năm, họ từng bị bỏ quên trong trong nhiều năm một cách đau xót. Chính những người đó đã hy sinh trong vai trò của nghĩa sĩ. Ngày 19/1/1974 không có nghĩa sĩ, mà chỉ có những người hy sinh vì đất nước, những tử sĩ của quốc gia".

Chuyện coi giặc, tôn sùng những kẻ đã giết hại đồng bào mình hơn anh hùng dân tộc là chuyện của Tuấn Khanh, nhưng xuyên tạc lịch sử rằng là không thể chấp nhận. Tuấn Khanh viết về vụ thảm sát Gạc Ma năm 1988: "đó là những người bộ đội bị giết chết uất ức vì theo lệnh của chỉ huy trên đất liền là không được đánh trả". Đây là sự xuyên tạc nghiêm trọng lịch sử bảo vệ Tổ quốc, xúc phạm anh linh các anh hùng liệt sĩ.

Hãy nghe cựu binh Gạc Ma Lê Hữu Thảo nói: "Tôi là người trực tiếp dưới đảo Gạc Ma vào sáng ngày 14/3/88, là tiểu đội trưởng chỉ huy tổ bảo vệ cờ, có 2 khẩu AK 47. Tôi chưa từng nghe ai lệnh cho tôi là không được nổ súng, và tôi không hề phát biểu về có lệnh hay không có lệnh nổ súng và bằng chứng trong clip vẫn còn đó".

Bấy nhiêu thôi, chỉ vài lời của một người từng sống chết trong trận chiến Gạc Ma đã nói lên tất cả.

5. 
Bài viết "Di chúc Bắc Kỳ tự do" của Tuấn Khanh thể hiện lối tư duy của đám lưu manh, được ngụy trang ở việc dùng ngôn từ để giải thích vì sao người dân miền Bắc di cư vào Nam năm 1954. (Đọc bằng cách bấm vào đây)

Trong bài viết, Tuấn Khanh nói: "60 năm của những người Bắc di cư vào Nam, cho tôi và thế hệ của mình được nhìn rõ họ hơn, nhắc tôi phải nói về một bản di chúc lớn, một bản di chúc vĩ đại mà hơn một triệu người từ bến tàu Hà Nội, Hải Phòng…mang đến cho cả đất nước. Bản di chúc cũng được lưu giữ trong mắt, trong lời nói của từng người Việt tha hương khắp thế giới: bản di chúc về tự do". Như vậy, Tuấn Khanh kết luận rằng, người miền Bắc di cư vào miền Nam là đi tìm tự do và chạy khỏi nơi bị đàn áp tôn giáo.

Lý do thật sự được phản ánh trong chính sử nước nhà cũng như từ những quan chức Mỹ thì nguyên nhân là những người Công giáo Việt Nam đã bị chính quyền Pháp, Mỹ và thân Mỹ cưỡng bức, và "dụ dỗ di cư". 

Edward Lansdale, chuyên gia tình báo Mỹ hoạt động tại miền Bắc Việt Nam trong thời gian này, với nhiệm vụ làm suy yếu Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bằng mọi cách có thể. Lansdale và nhóm của ông đã thực hiện một chiến dịch tuyên truyền miêu tả rằng các điều kiện sắp tới dưới chính quyền Việt Minh sẽ ác nghiệt hết mức có thể. Bản tường trình mật của Lansdale về nhiệm vụ của ông đã ghi nhận số người đăng ký di cư vào Nam tăng lên gấp 3 lần sau khi một tờ truyền đơn giả mạo được phát tán. 

Nhà sử học Bernard Fall nhận xét: Mọi người phải công nhận rằng cuộc di cư hàng loạt như thế chủ yếu là kết quả một cuộc hành quân chiến tranh tâm lý của Mỹ (và của cả quân đội Pháp).

Trong hơn 1 triệu người ào ạt di cư vào Nam lúc ấy, đa số là giáo dân (78%) cùng với một bộ phận quan trọng của hàng giáo phẩm (3 giám mục, 618 linh mục). Đến cuối năm 1955, ở lại miền bắc còn 40% giáo dân (456 720 người) và 37% giáo sĩ (375 người). Họ là những người nông dân chất phác, nghèo khó, đói rách ra đi trước hết là với hy vọng kiếm được miếng ăn theo lời tuyên truyền "muốn có gạo theo đạo mà ăn", “Chúa đã vào Nam”, mà bộ máy tâm lý chiến của Mỹ, Pháp và tay sai thực hiện. Một bộ phận trong họ ra đi là để trốn chạy sự nguyền rủa về quá khứ làm tay sai cho thực dân Pháp đô hộ, về lịch sử tiếp tay cho thực dân xâm lược nước ta. Đó là giải thích xác đáng. 

Dưới góc độ chính trị, không khó nhận ra, việc lôi kéo, thậm chí cưỡng bức dưới mọi hình thức người dân di cư vào Nam, cộng với những người miền Nam "Tập kết" ra Bắc sẽ giúp cho việc "thăng bằng sự chênh lệch giữa dân số 2 miền". Điều này có nghĩa là "tăng thêm hi vọng của thắng lợi tổng tuyển cử đối với những lãnh tụ quốc gia, đồng thời tạo ra cơ sở xã hội vững chắc cho chế độ Diệm". Thực tế, người di cư là nguồn nhân lực quan trọng đáng kể để xây dựng ngụy quân, củng cố ngụy quyền. 

Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng: "Họ ra đi vì mắc vào âm mưu tạo dựng một chính quyền lấy Công giáo làm Quốc giáo do Ngô Đình Diệm, kẻ chống cộng quyết liệt đứng đầu. Chúng không hề ngượng ngùng khi nói về một xã hội tự do nhưng được xây dựng trên nền tảng của Công giáo. Đảng “Cần lao nhân vị” của họ Ngô chỉ dành cho Công giáo và ai là đảng viên của nó mới có cơ hội thăng tiến. Trong quân đội thì có hệ thống "cha tuyên úy” lo việc đức tin. Xung quanh các thành phố, thị xã trung tâm chính trị là hệ thống vành đai dân cư tín đồ công giáo. Luật 10/59 là dành riêng cho việc "đào tận gốc, trốc tận rễ", tắm máu cộng sản. Họ ra đi vì hy vọng của đám chức sắc công giáo với tham vọng có thể lấy lực lượng giáo dân đông đảo, lấy hệ thống tổ chức công giáo làm xương cốt cho một thế lực chính trị chứ không phải vì đức tin". 

Trái với những gì Mỹ, Pháp, và chính quyền Diệm tuyên truyền, chính quyền Việt Minh đã cố gắng làm tất cả những gì có thể để níu kéo đồng bào mình ở lại. Hồ Chí Minh là người kiến trúc sư lớn của chính sách đoàn kết dân tộc đối với người Công giáo. Lên nắm chính quyền, Hồ Chí Minh không ngần ngại cử Nguyễn Mạnh Hà là người Công giáo, làm bộ trưởng Bộ kinh tế trong Chính phủ đoàn kết dân tộc đầu tiên. Trong phái đoàn Việt Nam sang thương lượng ở Fontainebleau, ông mời cả Nguyễn Đệ, người công giáo tham gia. Ngay tại lễ tấn phong giám mục Lê Hữu Từ và lễ thành lập Liên Đoàn Công Giáo (không nằm trong Việt Minh) tháng 10/1945 ở Phát Diệm, với sự hiện diện của những nhà lãnh đạo cấp cao Việt Minh như, Phạm Văn Đồng và Võ Nguyên Giáp, đã chứng tỏ ý muốn thu hút người Công giáo. Nhân dịp này, Hồ Chí Minh còn mời tân giám mục Phát Diệm Lê Hữu Từ làm Cố vấn Tối cao của Chính phủ. 

Các báo cáo của bề trên dòng Thừa sai Paris (MEP), vốn chống đối Việt Minh, đều ghi nhận rằng, mặc dầu chủ trương tiêu thổ kháng chiến, Việt Minh vẫn tôn trọng nhà cửa của giáo hội, khác hẳn Quân đội Viễn chinh Pháp không ngần ngại chiếm đóng hoặc phá huỷ cơ ngơi của các tôn giáo mà Chùa Báo Thiên, Chùa Lá Vàng (La Vang) là những ví dụ điển hình. Tư tưởng của Hồ Chí Minh về đoàn kết tôn giáo cho đến nay vẫn được các thế hệ tiếp theo coi trọng.

Vậy người công giáo có bị đàn áp hay không, và họ ra đi có phải đi tìm tự do hay hay bị lừa phỉnh phục vụ cho âm mưu chính trị bẩn thỉu của đội quân xâm lược và đám hủi nô, thưa ông nhạc sĩ Tuấn Khanh? 

6. 
Cuộc diễu binh qui mô lớn nhất trong vòng 70 năm qua diễn ra trên Quảng Trường Đỏ năm 2015 đã làm xúc động trái tim loài người yêu hòa bình trên toàn thế giới. Nhưng nhiều nhà lãnh đạo thế giới từ chối tới dự lễ duyệt binh kỷ niệm ngày chiến thắng phát xít. Đám rận ở Việt Nam khoái trá ra mặt. Điển hình nhất lại phải nói đến Tuấn Khanh với bài "Sự Thật" đăng tải trên mạng xã hội và Blog cá nhân của y.

Nội dung bài viết có thể tóm lại là, việc các nhà lãnh đạo Mỹ, Đức, Anh và Pháp từ chối tới dự buổi lễ này là minh chứng cho việc chế độ Liên Xô và nay là Nga đã tô vẽ chiến thắng và bưng bít sự thật. Liên hệ với Việt Nam, Tuấn Khanh cho rằng, lịch sử dân tộc cũng bị bóp méo, bị rao giảng và bị cưỡng ép. Hắn viết một câu cực kỳ mất dạy thế này: "Nếu được nhìn đủ công - tội như vậy, mới hiểu vì sao với hơn 20 triệu người đã chết trong Đệ nhị Thế chiến nhưng chính quyền Liên Xô vẫn bị căm ghét ở Châu Âu, khi lạm dụng chiến thắng và cai trị. Cũng như chúng ta cũng phải tự hỏi vì sao người dân Campuchia vẫn có nhiều người căm ghét Việt Nam, dù đã giải phóng cho họ năm 1979".

Trong lễ kỷ niệm 36 năm giải phóng khỏi thảm họa diệt chủng diễn ra tại Phnom Pênh, Chủ tịch danh dự Đảng Nhân dân Campuchia Heng Samrin cho hay: "Tưởng nhớ và biết ơn sâu sắc nhất đến các các anh hùng liệt sỹ, những người yêu nước Campuchia cũng như các liệt sỹ quân tình nguyện Việt Nam đã chiến đấu và hy sinh anh dũng, giải phóng Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng tàn bạo, bảo vệ sự hồi sinh của nhân dân; đồng thời tưởng nhớ đến linh hồn của hơn 3,3 triệu người đã bị giết hại tàn bạo dưới chế độ diệt chủng và cầu nguyện cho linh hồn các nạn nhân được siêu thoát".

Tôi tự hỏi, đến người nước ngoài còn biết đến sự thật về công lao của nhân dân Việt Nam trong việc giải phóng nhân dân họ thoát khỏi thảm họa diệt chủng như thế thì tại sao người Việt như Tuấn Khanh lại không hiểu? 

Sự thật là, trong 4 năm cầm quyền của chính quyền Pôn Pốt, họ đã giết hại 1,7 triệu người dân Campuchia. Lúc đó, dân số Campuchia có khoảng 7 triệu người. Như vậy, gần ¼ dân Campuchia đã bị chết dưới bàn tay của tập đoàn Pôn - Pốt. Họ tự giết hại dân tộc mình. Chính nhờ Quân đội Việt Nam sang đánh đuổi quân Pôn - Pốt, lật đổ chế độ diệt chủng, tạo điều kiện cho lực lượng của Mặt trận đoàn kết cứu quốc Campuchia giành được chính quyền và xây dựng lực lượng cách mạng yêu nước, hồi sinh dân tộc Campuchia. 

Nói thêm, việc Tuấn Khanh đặt câu hỏi: "Cũng như chúng ta cũng phải tự hỏi vì sao người dân Campuchia vẫn có nhiều người căm ghét Việt Nam, dù đã giải phóng cho họ năm 1979?" là thể hiện sự ngu dốt về lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc. Nhưng tôi đoán, ý của Tuấn Khanh không phải vậy, hắn muốn trợ giúp cho những kẻ mang trong đầu ý tưởng "Tự trị, ly khai" trong nước và những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan ở Campuchia khơi mào cho một cuộc phân định lại lãnh thổ.

7. 
Mới nhất, Tuấn khanh có bài "Sao lại làm ngơ cuộc chiến 1979 trong sách giáo khoa?" đăng trên Dân Việt và một số báo khác đăng lại. Tuấn Khanh cho rằng, "ở Việt Nam ngày nay, người ta không dễ tìm thấy một cách trọn vẹn những dữ liệu mang tính chính thống cho cuộc chiến kỳ quặc và đau thương này… Thậm chí, không có dòng nào trong sách giáo khoa lịch sử - so với hàng núi sách về cuộc chiến với người Pháp, người Mỹ và miền Nam Cộng hòa được phổ biến rộng rãi". Xem link:

Những hình ảnh sau sẽ cho thấy, Tuấn Khanh xuyên tạc thực tế hay bị hội chứng zika.





Bức trước thái độ xuyên tạc sự thật, FB Nhật Mộ Phụng Nghi viết: "Tội dựng chuyện xuyên tạc nội dung SGK, vu khống bôi nhọ chính sách giáo dục của Nhà nước, bịa đặt thóa mạ về các cán bộ thầy cô giáo biên soạn sách SGK…bị phạt ra sao nhỉ? Đang suy nghĩ xem nên cho anh nhạc sĩ này bao nhiêu năm bóc lịch".

Đến đây, để thay cho lời kết, xin trích lại câu của FBker Màu Thời Gian: "Bất kể vì lý do gì, mọi sự xuyên tạc, bóp méo và phủ nhận lịch sử, phản bội lại xương máu dân tộc mình đều là bất nhân, bất nghĩa!".


Hãy chia sẻ bài viết:

47 nhận xét:

CHO HẮN NHẬP KHO: NGAY VÀ LUÔN

Tuấn Khanh càng ngày càng ngông cuồng thái quá với những phát ngôn kỳ thị vùng miền, chia rẽ dân tộc, đã là người của công chúng thì phát ngôn phải chuẩn chỉnh, thật không thể chấp nhận được.

Hành vi xuyên tạc lịch sử, tuyên truyền chống phá chế độ của nhạc sỹ Tuấn Khanh cần phải xử lý nghiêm khắc để đảm bảo tính răn đe, Tuấn Khanh tự cho mình quyền phát ngôn bừa bãi hay sao

Bài này quá kém. Chỉ thấy toàn"y" và" hắn" . ai xuyên tạc, ai bóp méo lịch sử. Đó chính là Ong bắp cày

Thời gian gần đây xuất hiện nhiều kẻ bất mãn với chế độ, từ đó có những phát ngôn bừa bãi, xuyên tạc lịch sử, xúc phạm đến dân tộc, và Tuấn Khanh là một trong những kẻ bất mãn đó

Tuấn Khanh đúng là loại người tha hóa, biến chất, thời gian gần đây Tuấn KHanh thường xuyên có những phát ngôn bừa bãi, xuyên tạc lịch sử, nói xấu chế độ, hành vi đó đã xúc phạm đến vong linh những người đã hy sinh trong chiến tranh, đúng là loại người vô đạo đức

Chắc Tuấn Khanh mới bị bọn rận chủ mua chuộc rồi hay sao nên thời gian gần đây mới thường xuyên có những phát ngôn bừa bãi, xúc phạm đến lịch sử của đất nước ta, xúc phạm đến vong linh những người đã khuất

Đã là người của công chúng thì trước khi phát ngôn phải cân nhắc kỹ lưỡng, không thể thích nói sao thì nói. Chắc nhạc sỹ Tuấn Khanh đã sớm theo chân lũ rận chủ nên mới có những phát ngôn xuyên tạc sự thật, nói xấu chế độ

Cần xử lý nghiêm tên nhạc sỹ tha hóa, biến chất này, hắn đã bị lũ rận chủ mua chuộc nên mới có những phát ngôn bừa bãi, xuyên tạc lịch sử, nhưng hắn càng nói càng thể hiện sự ngu dốt, vô đạo đức

Nhìn mặt thằng Tuấn Khanh này giống thằng bác sĩ Hồ Hải nhỉ. Trong từ điển, loại mặt này gọi là mặt phụ khoa.

Thằng não bò này hiện đang lien két với đám Việt Tân để viết bài kích động chia rẽ vùng miền.
Không hiểu tại sao nó ghét dân miền Trung đến thế?
Cần có biện pháp manh tay vơi thằng teo não này

thiết nghĩ rằng sau những vụ việc như này càng làm rõ bộ mặt thật của nhạc sĩ tuấn khanh rồi.trước h cứ tưởng tử tế thế nào cơ ai ngờ cũng là một tên tiểu nhân cơ hội đi nối giáo với đám rân chủ cuội về chống phá nhà nước.toàn mấy bài viết nhảm lờ cố tình khơi mới chống phá tư tưởng là chính.ông tuấn khanh này càng ngày càng thấy nguy hiểm rồi

là nhạc sĩ không lo viết nhạc lại còn thích tham gia vào mấy chuyện liên quan đến chính trị, thiết nghĩ thì quan tâm đến chuyện trong nước cũng là cách thể hiện tình yêu đất nước mình nhưng quan tâm kiểu như nhạc sĩ Tuấn Khanh lại cho mọi người thấy độ ngu dốt của mình, loại người này cho vào tù sớm không ở ngoài chỉ gây hại cho mọi người mà thôi.

nói thật là thằng nhạc sĩ này đúng là đáng bị bỏ tù rồi, ăn nói mà thối không thể tả luôn ý. tiếp đó là qua đây cũng cho thấy sự nguy hiểm của việc không học môn sử. đó không học sử nên mới có thể nói ra những câu nói ngu học về lịch sử nước nhà như thế nếu như học và hiểu sử thì chắc đã không thể này đâu

Trong những trò mà những tên chống phá thường làm thì trò bỉ ổi và bẩn thỉu nhất là trò phân biệt kì thị vùng miền. Thực dân Pháp với mưu đồ chia rẽ đất nước ta mới dùng đến chiêu phân ra 3 kỳ. Vậy mà đám này lại tiếp tục sử dụng chiêu đó, chúng hòng chia rẽ đất nước ta như Pháp đã làm chắc

Thật không thể hiểu nổi tại sao anh Tuấn Khanh là nhạc sĩ mà không biết gì về lịch sử, về sách giáo khoa lịch sử lớp 9 hay lớp 12? Cũng có thể
Một là anh ta ngu, Hai là anh ta không ngu nhưng cố tình giả ngu để lấy cớ xuyên tạc, chửi nhà nước. một hành động không thể nào chấp nhận được

Nhìn quả đầu gầu của vị nhạc sĩ này thì có thể bị mắc hội chứng còn nặng hơn cả Zika. Bản thân là một nhạc sĩ không lo mà sáng tác đúng đắn lại cong bày trò cấu kết với Việt Tân sáng tác những bài mang âm điệu xuyên tạc lịch sử dân tộc nhằm bôi nhọ chế độ, bẻ cong lịch sử, lấy sự phân tích xuề xòa làm bình phong để che đậy cho sự hời hợt, nông cạn hoặc dã tâm bán nước hại dân của y. Nhìn thân hình to như tịnh của hắn ta không thể che đi được bộ não zika thiển cận. Hành động của hắn đáng bị tùng xẻo.

Lính lác của ngụy quyền, tay sai của Mỹ bây giờ sắp sửa leo lên đầu những liệt sĩ của Việt Nam luôn rồi chứ ngang hàng cũng không được nhé!

Mỹ bán đứng ngụy quyền, ngụy quyền tức quá bán đứng lính ngụy rồi sung sướng bởi mình được rảnh nợ mà anh nhạc sĩ lại phổ được thành bài hát "Nhưng 74 anh linh đó là những quân nhân nhận được mệnh lệnh trực tiếp từ chỉ huy của họ, của tổ quốc mình, rằng phải sống mái với giặc thù để giành lại đảo, giành lại biển, và họ trở thành tử sĩ."

Ngụy quyền đã chủ động rút quân đồn trú cho quân tàu bò lên rồi thì ra lệnh giành vào mắt!

Kết quả của hành động "anh hùng" không cần dùng tới óc đó của ngụy quyền là Việt Nam không còn một mảnh đất cắm dùi ở Hoàng Sa. Cái đó là TỘI chứ không phải CÔNG mà cứ láo như thế.

Cần phải nhắc thêm cái TỘI lớn nhất đó là nếu ngụy không theo giặc làm tay sai một lần nữa khi Pháp trở lại năm 1946 thì Việt Nam có thể đã ngồi chễm chệ ở Hoàng Sa từ đó đến nay rồi.

Ở thời điểm năm 1988, Việt Nam đang phải đối mặt với cấm vận toàn diện vì 'tội' dám phản ứng giật sập chế độ diệt chủng Pol Pot sau khi bị tấn công TRƯỚC nhiều lần và vẫn đang đối phó với tàn quân Khơ-me Đỏ trên đất Cam. Ở biên giới phía Bắc thì cũng còn đụng độ lai rai với TQ. Kinh tế thì đang chuyển đổi. Liên Xô cũng đang bị rối ren vì cuộc chiến Afghanistan và mâu thuẫn nội bộ nên không giúp gì được. Vậy mà khi tất cả các nước có đòi hỏi ở Trường Sa cùng bung ra giành giật các đảo chìm nổi thì Việt Nam vẫn giữ và chiếm được nhiều thực thể nhất. Chiếm vẫn phải chiếm nhưng làm sao tránh mở ra một mặt trận mới tạo ra nguy cơ 'mất cả chì lẫn chài' là một chuyện không dễ lúc đó.

Trở lại vấn đề chính là vì sao có cuộc di cư năm 1954, nhiều người đã phản ứng với lối viết của Tuấn Khanh. Họ cho rằng, Tuấn Khanh dường như đang thực hiện âm mưu chia để trị mà thực dân Pháp đã áp dụng ở Việt Nam từ lâu và đã thất bại. Việc làm của Tuấn Khanh là vô ích và là hành động phỉ báng vào tổ tiên, giống nòi của anh ta. Những vấn đề về lịch sử các cuộc di dân đã nói rõ sự thật này và không cần nhắc lại ở đây.

Trong bài viết, Tuấn Khanh nói: "60 năm của những người Bắc di cư vào Nam, cho tôi và thế hệ của mình được nhìn rõ họ hơn, nhắc tôi phải nói về một bản di chúc lớn, một bản di chúc vĩ đại mà hơn một triệu người từ bến tàu Hà Nội, Hải Phòng…mang đến cho cả đất nước. Bản di chúc cũng được lưu giữ trong mắt, trong lời nói của từng người Việt tha hương khắp thế giới: bản di chúc về tự do". Như vậy, Tuấn Khanh kết luận rằng, người miền Bắc di cư vào miền Nam là đi tìm tự do!

Ngay trên Wiki đã viết: Sau trận Điện Biên Phủ, Hiệp định Genève được ký kết giữa Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Pháp, tạm thời chia đôi Việt Nam thành hai vùng tập trung quân sự tại vĩ tuyến 17. Hệ thống bộ máy dân sự và lực lượng quân sự của chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được tập trung ở miền Bắc và hệ thống bộ máy dân sự và lực lượng quân sự của chính quyền Liên hiệp Pháp được tập trung ở miền Nam, chờ ngày tổng tuyển cử tự do dự kiến sẽ xảy ra vào ngày 20 tháng 7 năm 1956. Điều 14 phần (d) của Hiệp định cho phép người dân ở mỗi phía di cư đến phía kia và yêu cầu phía quản lý tạo điều kiện cho họ di cư trong vòng 300 ngày sau thoả hiệp đình chiến (Điều 2), tức chấm dứt vào ngày 19 tháng 5, 1955. Dân Hà Nội có 80 ngày, Hải Dương có 100 ngày, còn Hải Phòng, điểm cuối cùng tập trung để di cư có 300 ngày.

Theo tuần báo Time, những người di cư vào miền Nam, chủ yếu là người Công giáo cho rằng họ đã sợ bị đàn áp tôn giáo, nhiều người di cư vì lý do kinh tế và chính trị: họ là những người làm việc cho Pháp, hay giới tư sản không có cảm tình với chính phủ Cộng sản.

Lansdale và nhóm của ông đã thực hiện một chiến dịch tuyên truyền miêu tả rằng các điều kiện sắp tới dưới chính quyền Việt Minh sẽ ác nghiệt hết mức có thể. Trước tiên là chiến dịch tung tin đồn: tung ra câu chuyện một tiểu đoàn Trung hoa tại Bắc Kỳ đã trả thù một làng Việt Nam, phụ nữ bị hãm hiếp... điều đó làm cho người Việt lo sợ về một cuộc chiếm đóng của quân Trung Quốc. Nhóm này còn phân tán các tờ truyền đơn được giả mạo là của chính phủ Việt Minh, tạo các tin đồn về những chính sách khắc nghiệt, thuê các thầy bói tiên đoán về các tai họa sắp tới.

Bản tường trình mật của Lansdale về nhiệm vụ của ông đã ghi nhận số người đăng ký di cư vào Nam tăng lên gấp 3 lần sau khi một tờ truyền đơn giả mạo được phát tán. Bernard Fall, nhà sử học nhận xét: Mọi người phải công nhận rằng cuộc di cư hàng loạt như thế chủ yếu là kết quả một cuộc hành quân chiến tranh tâm lý của Mỹ (và của cả quân đội Pháp).

Nhà báo Lê Khiêm, trong bài "8-1954: Mỹ tổ chức cưỡng ép đồng bào miền Bắc di cư vào Nam" đã viết rằng, chính sách di cư của Mỹ - Diệm nhằm đạt tới mục đích chính trị, quân sự và kinh tế xã hội.

Bằng cuộc di cư này, với những khẩu hiệu kiểu "đi tìm tự do" như Tuấn Khanh đọc được trong tấm hình chiếc tàu há mồm đưa người di cư vào Nam, Mỹ và tay sai cố tạo ra dư luận xấu về chế độ miền Bắc, ngăn chặn sự ủng hộ của nhân dân thế giới đối với cuộc đấu tranh thống nhất đất nước, đồng thời làm giảm ảnh hưởng của Việt Nam đối với phong trào giải phóng dân tộc ở các quốc gia láng giềng.

Từ góc nhìn khác, với chiến dịch này, Mỹ đã rút được một số lượng trí thức, công nhân kĩ thuật vào Nam, tạo ra những khoảng trống về nhân sự kỹ thuật cao nhưng lại là một lợi thế lớn cho chính quyền Ngô Đình Diệm trong việc cung cấp nhân công rẻ mạt cho các đồn điền cây công nghiệp. Chính Uỷ ban Trung ương di cư của Diệm ra lời kêu gọi: "Hỡi anh chị em Gia tô giáo, hàng trăm máy khổng lồ đang đợi chờ để chuyên chở miễn phí các anh chị em vào Sài Gòn, ở miền Nam. Ở đó, anh chị em sẽ được tặng ruộng đất phì nhiêu… Nếu ở lại miền Bắc, anh chị em sẽ gặp nạn đói và linh hồn sẽ sa hoả ngục", và "nông dân vào Nam sẽ có mỗi người 3 mẫu ruộng, 2 con trâu, nhà cửa sẵn". Về điểm này, Tuấn Khanh sẽ gọi là sự thật gì nếu không phải là dụ dỗ?

Để cưỡng bức được nhiều đồng bào di cư vào Nam, sau Hiệp định Giơnevơ, Pháp, Mỹ đóng cửa Ngân hàng Đông Dương, không cho rút tiền ra rồi sau đó chuyển tiền vào Nam, buộc những người gửi tiền phải vào Sài Gòn để lĩnh. Thủ đoạn này Tuấn Khanh gọi là sự thật gì nếu không phải là "Cưỡng Bức"?

Cũng ngay thời gian có chiến dịch di cư, Việt Minh đã ban hành những chỉ thị nghiêm ngặt, cấm đoán mọi hành động xúc phạm tôn giáo, nhất là việc phá huỷ nơi thờ cúng, người phạm tội có thể bị xử tử hình. (Chỉ thị cấm xung công nơi thờ cúng vì mục đích chiến tranh số 413/TS, 14/7/1947). Đây là một cố gắng thực sự nhằm hạn chế bất hoà đối với người Công giáo. Năm 1949, uỷ viên nội vụ Nam Bộ Ung Văn Khiêm đã chỉ thị nghiêm cấm "mọi hành động phẫn nộ hay khiêu khích đối với người Thiên chúa giáo".

Có một điều mà người công giáo chắc chắn không thể quên, hàng năm, vào dịp Nô-en, bao giờ Hồ Chí Minh cũng gửi thư chúc mừng đồng bào Công giáo. Các báo cáo của bề trên dòng Thừa sai Paris (MEP), vốn chống đối Việt Minh, đều ghi nhận rằng, mặc dầu chủ trương tiêu thổ kháng chiến, Việt Minh vẫn tôn trọng nhà cửa của giáo hội, khác hẳn Quân đội Viễn chinh Pháp không ngần ngại chiếm đóng hoặc phá huỷ cơ ngơi của các tôn giáo mà Chùa Báo Thiên, Chùa Lá Vàng (La Vang) là những ví dụ điển hình. Tư tưởng của Hồ Chí Minh về đoàn kết tôn giáo cho đến nay vẫn được các thế hệ tiếp theo coi trọng.

đọc thêm bài này: https://www.google.com/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=4&cad=rja&uact=8&ved=0CDIQFjAD&url=http%3A%2F%2Fkhoalichsu.edu.vn%2Fbai-nghien-cu%2F539-s-kin-di-c-nm-1954-1955-trong-lch-s-vit-nam-va-th-gii.html&ei=7BxPVf_jMYavmAW6jIDQDQ&usg=AFQjCNEGvcomk7zXVEZ7w_KOa52h_2H2DA&sig2=fHrFKCe83_4HOh2XlEFCmQ&bvm=bv.92885102,d.dGY

ông khanh ơi ông không lo sáng tác nhạc của ông đi ông lên mạng nói linh tinh cái gì đó .Sao tự nhiên ông lại làm trò như vậy tôi không biết nguyên nhân là gì nhưng ông nên dừng ngay cái việc xuyên tạc ,bẻ cong lịch sử đó đi không ông lại được sáng tác nhạc trong tù đó.

Là một nhạc sĩ không lo sáng tác nhạc đi mà đi nói linh tinh xuyên tạc bịa đặt phân biệt vùng miền, xuyên tạc lịch sử dân tộc nhằm bôi nhọ chế độ làm mất đi hình ảnh của mình hay là ông tự tạo scandal để nổi tiếng hả Tuấn Khanh. Thật xấu hổ cho giới nhạc sĩ có người như ông

Tên vong nô – Tuấn Khanh – sẽ luôn bị lịch sử nguyền rủa.

Nhạc sĩ nay đã đi lạc dòng, không chấp nhận được.

Tay này càng ngày càng ngộ, sao không thấy bị xử lý gì?

Toàn giọng điệu xuyên tạc, kiểu sáng tác của Tuấn Khanh mang dòng ba que xỏ lá.

Thằng này bị teo não mẹ nó rồi!

Sáng tác theo kiểu cố rặn mỗi lần có chuyện thì nhạc sĩ kiểu gì bà con tự hiểu nha.

Toàn bố láo bố láp chứ nhạc nhẽo gì, thằng ni cho ra đời mấy bài quái thai không ra đâu với đâu, chỉ để lũ rận tưng tưng.

Ai ném cho nó cuốn sách cái coi, hay nó không biết đọc dzợ?

Thằng này có đôi mắt to thế mà chỉ để làm cảnh!

Một thằng zân chủ dởm, cho mẹ sang bển với Trần Khải Thanh Thủy mà sáng tác.

Tiên lượng là sẽ sớm nhập kho hoặc không thì vô viện tâm thần.

TÀI THÌ ÍT THÌ PHẢI LÀM THÊM CÁI MẤT DẠY ĐỂ KIẾM CƠM

Nhạc sỹ Tuấn Khanh ngày càng loạn ngôn. Vì được hưởng chút lợi ích từ lũ rận chủ mà sẵn sàng nói xấu, xuyên tạc chính quyền, bẻ cong đi sự thật, kích động lòng dân. Việc làm này cần bị lên án kịch liệt chứ không thể để cho hắn tiếp tục như vậy

Làm một nhạc sỹ mà không lo chuyên chú với công việc sáng tác của mình, suốt ngày chỉ lo sủa bậy, xuyên tạc chống phá chế độ như Tuấn Khanh mà sao mãi chưa bị xử lý vậy? Tên này cần phải trừng trị nghiêm khắc để cho cái thói lộng ngôn không còn đất mà sử dụng nữa

Không hiểu Tuấn Khanh là ngu thật hay giả ngu đây? không có tý kiến thức nào về lịch sử sao mà lại lấy những lý lẽ nông cạn, hời hợt ra làm bình phong để bẻ cong sự thật, nói xấu chính quyền, rồi còn cấu kết cùng lũ Việt Tân sáng tác những bài hát mang âm điệu xuyên tạc lịch sử dân tộc. Thật không thể chấp nhận được

Tuấn Khanh này giờ biến chất lắm rồi. Những bài viết của Y luôn phân biệt vùng miền, xuyên tạc lịch sử dân tộc nhằm bôi nhọ chế độ. Nhiều bài viết của y về lịch sử được giới chống phá nhà nước dưới danh nghĩa phản biện xã hội tung hô. Nhưng sự thật, những bài viết ấy đều xuyên tạc hoặc bẻ cong lịch sử, lấy sự phân tích xuề xòa làm bình phong để che đậy cho sự hời hợt, nông cạn hoặc dã tâm bán nước hại dân của y. Những kẻ như Y cần trừng trị nghiêm khắc.

Tuấn Khanh giờ là một trong những kẻ chuyên viết bài đả kích nói xấu chính quyền, bóp méo lịch sử. Hắn là kẻ chuyên bới móc rồi kích động người dân. Những kẻ như Y cần sớm cho nhập trại.

Nhạc Sỹ Tuấn Khanh này giờ nhạc thì không viết, ăn rồi chỉ viết bài nói xấu vu khống chế độ, cuyên tạc bóp méo lịch sử dân tộc ta. Những kẻ như vậy thì cần sớm cho vào trại giam hoặc trại tam thần thôi.

Sai sót đó dù vô tình hay hữu ý cũng đã xảy ra và cơ quan hữu trách cũng đã có những động thái nghiêm khắc đối với các tổ chức và cá nhân liên quan. Việc kỷ luật vốn mang ý nghĩa tốt đẹp là, chỉ cho người bị kỷ luật thấy được sai phạm và chỉ cho họ cách sửa sai để tiến bộ chứ không phải vùi dập hay làm bia sỉ vả bởi những tiếng tru treo mọi rợ.

Chắc Tuấn Khanh mới bị bọn rận chủ mua chuộc rồi hay sao nên thời gian gần đây mới thường xuyên có những phát ngôn bừa bãi, xúc phạm đến lịch sử của đất nước ta, xúc phạm đến vong linh những người đã khuất. Sai sót đó dù vô tình hay hữu ý cũng đã xảy ra và cơ quan hữu trách cũng đã có những động thái nghiêm khắc đối với các tổ chức và cá nhân liên quan. Việc kỷ luật vốn mang ý nghĩa tốt đẹp là, chỉ cho người bị kỷ luật thấy được sai phạm và chỉ cho họ cách sửa sai để tiến bộ chứ không phải vùi dập hay làm bia sỉ vả bởi những tiếng tru treo mọi rợ.

Đăng nhận xét