Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016

PHỦI XÃ GIAO

Ong Bắp Cày

Phủi xã giao là đéo nhận là của mình, thế thôi.

Nghề phóng viên hoành phết các anh chị nhẻ. 

Quyền thế lệch đất, nói cả vạn người nghe, từ cần lao noi ruộng đồng đến ông quan to nơi phố phường đô hội, thậm chí là nó nhanh chóng lan tỏa tới não bộ của các ông chủ doanh nghiệp.

Trừ một bộ phận cỏn con dũng cảm mưu mẹo vắt sức ra lao động, liều mình như chẳng có để có những bài viết chân thực khách quan, còn phần đông là ngồi phòng lạnh làm báo sa lông, hoặc xuống hiện trường hổ báo, và khi cần thiết có thể tru tréo ầm ĩ. Ô tô, nhà lầu, camera và dây thép gai bảo vệ quanh nhà là ở đấy chứ đâu.

Nói thế chả sai đâu vì phóng viên cũng là người chứ đâu phải ngợm.

Nói gì thì nói, anh phóng viên với tư duy làm thật, ăn thật thì đúng là đôi khi cũng gặp phải sự nguy hiểm, nhưng so với công an hay bộ đội, thậm chí so với anh trật tự ở phường thì có nhằm nhò gì. 

Ấy thế mà đôi khi dư luận, dù kiên định đến mấy cũng xao xuyến khi biết tin các anh bị đánh qua truyền thông - Thứ công cụ mà các anh sở hữu.

Mình chết cười với mấy anh phóng viên, chỉ căn cứ có nhõn vụ anh gì đó bị đánh dập đầu ngón tay mà làm ồn ĩ, rồi đòi hỏi này nọ, thậm chí còn đòi được mang dao găm, súng lục và AK lựu đạn đi tác nghiệp như người thi hành công vụ. 

Gớm chết chết, nghề của các anh cáo quý thế không biết, chả khác đéo điệp viên 007.

Cao quý thì đúng, nhưng bác em ở quê vẫn thường hỏi: Đã làm đéo gì được cho đời mà đòi hỏi đến tởm nôn thế. Đã làm đúng bổn phận chưa, đã trung thực với người đọc chưa, hay chỉ rặt tin làm mất niềm tin của cần lao với đảng và nhà nước, làm hoang mang dư luận để kiếm tiền?

Chuyện này anh Dái Ghẻ, bạn em có viết rằng, khi phóng viên bị túm cổ vì tống tiền, phản xạ (nhìn chung) của các tờ báo là tuyên bố đấy đếch phải người của báo. Chỉ dạng hợp đồng thời vụ, dạng cộng tác viên, hehe. Nhanh lắm.

Khi phóng viên bị tẩn, phản xạ (nhìn chung) của các tờ báo là tuyên bố rằng đang đi tác nghiệp theo nhiệm vụ tòa soạn giao (dù có thể là đang đi cua gái bị oánh). Bọn báo hàng xóm được thể ùa vào khóc thuê, oan ức lắm, tủi nhục lắm và cũng hehe nhanh lắm.

Đáng yêu quá. Khôn thế khi nào cho chết?!

Ở Nghệ An vửa túm hai "cộng tác viên" trắng đen thấy rõ. Báo điểm tin gọi là, chả bù cho vụ anh đéo gì bị bằm ngón tay mà đến nay kết luận chưa rõ ràng, nhưng nguy cơ cao là do móc lốp bậy, hế hế.

Ôi, lại là móc lốp...Có thể lắm chứ.

Đây là ví dụ về anh phóng tinh viên bị phủi xã giao:



Đọc đi, không lại bảo em nói điêu:

Hãy chia sẻ bài viết:

5 nhận xét:

Thật thật giả giả lẫn lộn, các anh phóng viên mà làm đúng bổn phận của các anh ấy thì xã hội đã tốt hơn rất nhiều. Ngày này các anh ấy phần nhiều chỉ lo kiếm được cái tin nào hot, từ đó mà câu cho thật nhiều lượt viu, thế là các anh ấy ấm rồi. Mà vì các anh là cái loa cho nên hễ động chạm tới ai là phóng tinh viên là các anh ấy kêu váng trời ngay.

Các bạn cho hỏi, "móc lôp" là cái gì nhẻ?

Giấy tờ có đầy đủ chữ kí dấu đỏ đoàng hoàng không hiểu sao tờ báo kia vẫn chối đây đẩy. Tiền mà cộng tác viên mang về thì báo ăn hết, còn khi họ bị bắt thì lại phủi tay coi như không quen biết

Giấy trắng mực đen rõ rành rành thế mà tòa soạn dám phủ nhận 2 người này không phải thuộc báo mình. Chắc chắn tòa soạn báo này đã có thâm niên lâu năm trong việc sử dụng ctv để gây sức ép với các doanh nghiệp rồi bắt họ phải đưa tiền

Nghe thằng ôn vật Nguyễn Xuân Phúc tuyên thệ, tối ấy mình cối 10 phát đều không ra nước cả 10 phát, còn con vợ mình thì luôn mồm kêu rát bướm. Thế mới lạ, không hiểu tại sao?!

Đăng nhận xét