Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

AI BẢO ĐẸP

Hiền là hoa khôi của cơ quan. Người tròn trịa, cặp mông căng mẩy, nhún nhẩy theo mỗi bước đi nhìn rất gợi tình.

Nước da trắng mịn cộng thêm làn môi chẻ đôi căng mọng. Đàn ông trong cơ quan ối anh nuốt nước bọt. Các cụ nói chả sai” Gái một con trông mòn con mắt”.

Chồng Hiền bộ đội xa nhà, lại càng làm các anh thèm khát, ước ao. 

Giám đốc cơ quan cô cũng không ngoại lệ. Vì ông ta cũng là đàn ông. Bác ấy ước ao hơn cả, vì mụ vợ ở nhà đang trong thời kỳ chập cheng. Ngành y gọi là tiền mãn kinh. Cứ nhìn cái điệu đi của cô Hiền là bác Giám đốc phải nén một tiếng nuốt khan.

Bác Giám đốc trộm nghĩ: Mình đứng đầu một cơ quan, cô này là nhân viên có “cho” không thì bảo. Nghĩ vậy, bác Giám đốc lên kế hoạch mon men. Thoạt tiên viện cớ công việc gọi Hiền lên phòng. Sau vài câu trao đổi về công việc, bác Giám đốc ỡn ờ...

- Chú nhà cô đóng quân xa nhể?

Hiền: 

- Dạ! Nhà cháu cũng vẫn về luôn đấy ạ.

Bác Giám đốc: 

- Cả tháng mới về luôn gì... người thì hơ hớ thế kia...

Hẹc hẹc... Bác Giám đốc phát tiếng cười từ trong cổ họng, mắt thì nhấp nháy đưa tình.

Hiền:

- Dạ! Cháu xin phép bác.

Giọng bác Giám đốc nửa nạc nửa mỡ:

- Bác cháu gì? Cơ quan làm việc cứ là anh em tất.

Nhìn Hiền bước ra cửa, cục thèm cứ trồi lên trong người bác Giám đốc.

***

Sau vài lần gọi Hiền lên bác Giám đốc vẫn không thấy cô bắt sóng gì.

Để thỏa cơn khát tình của mình bác Giám đốc ủ mưu khác. Nghĩ một hồi lâu bác sung sướng nói cho riêng mình nghe: 

- Phen này đừng hòng thoát khỏi tay ta.

Đã quyết là làm ngay. Bác Giám đốc chuyển cô tạp vụ cũ về Phòng Kho quỹ, điều chuyển Hiền từ phòng Tài vụ Kế toán, về phòng Hành chính quản trị làm tạp vụ. Công việc hàng ngày là dọn phòng làm việc, chè nước, cọ rửa ấm chén cho Lãnh đạo. Được giữ một chìa khóa của phòng bác Giám đốc. 

Biết thân phận mình thấp cổ bé họng, Hiền đành ngậm ngùi tiếp nhận công việc mới.

Việc mới này yêu cầu phải đi sớm về tối, cần sự tỉ mỉ, sạch sẽ. Việc này với cô chả ngại nhưng điều dầy dà nhất là bác Giám đốc cũng thường xuyên về muộn. Lão ấy chưa dám giở trò thô nhưng ong ve, tay chân sờ mó là có.

***

Tối ấy, tiếp khách tỉnh về, bác Giám đốc uống nhiều ly rượu người cứ liêng tiêng phiêng. Bác Giám đốc ngật ngưỡng đi từ phòng khách về phòng làm việc, lấy cặp tài liệu để về nhà. 

Vào phòng làm việc thấy Hiền lúi húi lau nền nhà. Bác Giám đốc nghĩ: Mình phải quyết trí một phen.

- Em chưa về à? 

Miệng hỏi chân bước tới sáp vào người Hiền. Giọng bác lào khào:

- Cho anh... cho anh ...rồi anh cất nhắc... làm Trưởng phòng. Có mất gì đâu... nào...!

Không thấy Hiền phản kháng, bác được đà sấn tới. Chộp một cái vào ngực cô, rồi ôm ghì lấy Hiền.

Hiền ấp úng bảo:

- Đừng anh, đèn sáng, cơ quan vẫn có người đấy. Về nhà em.

Lúc này cô bảo gì bác Giám đốc chả nghe theo.

Giọng Hiền:

- Em về trước, anh khóa cửa rồi qua. Thằng cu em gửi nhà bà ngoại rồi.

Bác Giám đốc chân bước thập thênh, mường tượng ra giây phút sung sướng tột đỉnh trong lòng cứ ngất ngây

***

Cửa nhà Hiền khép hờ, chiếc đèn ngủ sáng mờ. Cô mặc chiếc váy ngủ bàng lụa mềm tôn thân hình tròn lẳn. Nhìn thế bác Giám đốc chỉ muốn ăn sống nuốt tươi cô. Không phải nếp tẻ gì nữa, bác Giám đốc sấn tới, ôm choàng lấy cô, tốc ngược chiếc váy lụa lên.

Xoạch... 

Như một tia chớp bất chợt lóe sáng lên trong bóng đêm.

- Ối giời! Gì thế này... ai? ...ai? chụp ảnh?

Giọng bác líu cả lưỡi.

Chiếc đèn được bật sáng lên. Chồng cô Hiền đứng sừng sững như một hung thần, đôi mắt tóe lửa.

***
Hiền về phòng Hành chính Quản trị mới được có hai tháng, đã trở về phòng Tài vụ kế toán. Cô lại được làm đúng chuyên ngành mình đã học. 

Cô đồng nghiệp thắc mắc:

- Sao mày trở về nhanh thế?

Hiền cười tủm trả lời:

- Ờ thì tớ phục vụ không tốt.

***

Cánh đàn ông trong cơ quan nhìn thấy cô vẫn nuốt nước bọt. Còn bác Giám đốc nhìn thấy cô thì ngoảnh mặt quay đi.

Nguôn ở đây

Hãy chia sẻ bài viết:

3 nhận xét:

Chuyện mang tính hài hước nhưng nó nói lên được vấn đề chán cơm nhà them ăn phở của các ông đàn ông. Cơm ăn nhiều thì chán là phải rồi nhìn bát phở nóng hổi, khói hơi bốc lên nghi ngút ai chả muốn ăn. Quay trở lại vấn đề ta thấy rằng phụ nữ là những bông hoa thơm làm đẹp cho đời, chúng ta chỉ nên hít hà ngắm ngía chứ đừng nên hái nó nhất là những bông hoa đã có chủ, nhiều người còn làm dụng chức vụ của mình để mua chuộc những cô gái trẻ thỏa mãn cơn dục vọng của mình. Nhiều cô gái trẻ không kiềm chế được bản thân trước lợi ích vật chất đành chấp thuận. Những cuộc tình _ tiền nhanh chóng tan vỡ và hậu quả khôn lường.

Rất nhiều quan chức bị chết dưới bàn tay của đàn bà rời mà vẫn không rút được ra cho mình bài học nhớ đời. Các ô g thèm thì ra ngoài giải quyết làm sao cứ phải đi gạ tình cho khổ đời ra. Nhiều ông còn sử dụng cả chức vụ của mình rồi tiền bác để dụ dỗ các cô nhân viên cấp dưới chiều lòng mình. Ban đầu sự việc êm đẹo không sao. Nhưng nếu có ai phát hiện ra hoặc một bên kia không giữ kín thì có mà đeo mo vào mặt. Đúng là khôn mà thành dại.

Hiền là hoa khôi của cơ quan. Người tròn trịa, cặp mông căng mẩy, nhún nhẩy theo mỗi bước đi nhìn rất gợi tình. Nước da trắng mịn cộng thêm làn môi chẻ đôi căng mọng. Đàn ông trong cơ quan ối anh nuốt nước bọt. Các cụ nói chả sai” Gái một con trông mòn con mắt"

Đăng nhận xét