Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

VỀ THẦY VĂN NHƯ CƯƠNG

Tre làng nhận được bài viết của bạn Huỳnh Quốc Bình về thầy Văn Như Cương đáng kính. Nhận thấy đây là bài viết hay, đầy tình người, đặc biệt là tình Thầy - Trò, Tre làng xin được giới thiệu cùng bạn đọc.

Xin cảm ơn bạn Huỳnh Quốc Bình

***

Chúng ta hết thảy đều vô danh khi đến và khi đi khỏi cuộc đời này, chỉ khác nhau là có những sự vô danh vô nghĩa và những sự vô danh có ý nghĩa! Thầy Văn Như Cương là trường hợp thứ hai khi sự ra đi của thầy tạo ra một khoảng trống không nhỏ cho cuộc đời, cho giáo dục!

Tôi gặp thầy cách đây 17 năm, khi lần đầu tới dạy ở trường Lương Thế Vinh. Tôi đã thực sự ấn tượng trước cách nói chuyện giản dị, hóm hỉnh, thân tình và nhất là ánh mắt rất tinh sắc của thầy trong lần đầu tiên gặp thầy, khi tôi tới cùng lời đề nghị được tham gia dạy Văn ở trường, lời đề nghị ngày ấy thuần túy vì mưu sinh!

Sau đó tôi vẫn ngạc nhiên vì cách thầy nhận lời không cần bất kì một đơn từ/bằng cấp/hồ sơ hay lý lịch... gì hết, cũng không có dự giờ, dạy thử gì hết, chỉ vài câu chuyện bên tách trà, và chỉ có vậy!

Nhiều khi tôi cứ nghĩ (có vẻ không khiêm tốn lắm): phải chăng chính ánh mắt tinh sắc của thầy đã nhìn thấy chút gì đó để tin một giáo viên vô danh như tôi!

Và chính niềm tin ấy giữ cho tôi sự gắn bó thủy chung với trường suốt gần 20 năm qua, dù bây giờ đã ở tuổi vơi đi rất nhiều sức lực và không còn quá nặng nề về cuộc sống mưu sinh!

Từ kỉ niệm riêng về cách tuyển giáo viên của thầy, tôi hay nghĩ về chữ THẬT trong cuộc sống, trong giáo dục, trong nghề nghiệp! Hãy nhìn nhận, đánh giá con người với năng lực, tâm hồn hay trí tuệ của họ từ những giá trị thực, cái thực không cần son phấn, tô vẽ, sắp xếp hay tạo dựng... Đó là điều dễ nói mà khó làm trong một thực tế xô bồ thực ảo, một thực tế ngập tràn sự cám dỗ của kim tiền và bằng cấp...

Một điều khiến tôi ngạc nhiên nữa là một PGS Hình học lại có những hiểu biết tinh tế và thấu đáo về văn chương! Khi ra đề thi thử đại học cho trường Lương Thế Vinh, nhiều lần, tôi gặp những ý kiến trái chiều, trong đó có những ý kiến khiến tôi ngạc nhiên - trong cuộc sống chúng ta nhiều khi bối rối vì phải dùng những điều hiển nhiên tới sơ đẳng để phản biện lại những ý kiến biết chắc là không đúng! Khi ấy, thầy lại là người thẩm định cuối cùng với một nhận xét giản dị và ngay lập tức giải tỏa mọi băn khoăn của người hỏi, bối rối của người nghe...!

Trong những năm qua, rất nhiều lần tôi được thầy Cương chia sẻ những quan điểm về văn chương, về quan điểm giáo dục, về thế sự, và nhất là về tất cả những vấn đề nóng bỏng nhất của cuộc sống xã hội ngay khi sức khỏe thầy đã rất yếu... Tôi luôn ngạc nhiên và cảm phục trước sự thông tuệ và tâm huyết của người thầy có sự nhạy cảm sâu sắc trước mọi nóng lạnh của thế sự! Những câu nói của thầy đã thành slogan trên bạt ngàn các trang báo; những chủ đề thầy đề cập tới trong các bài diễn văn khai trường đã trở thành cảm hứng cho các đề văn nghị luận xã hội không chỉ giới hạn trong trường Lương Thế Vinh; những câu chuyện vui của thầy đã được truyền bá thành giai thoại...

Ở thầy, ngoài trí tuệ và tâm huyết, không thể không nhắc tới tấm lòng, điều còn lại khá hiếm hoi của ngày hôm nay! Chắc chắn đó sẽ là điều được nhiều thế hệ giáo viên và học trò chia sẻ! Riêng tôi, còn nhớ cách đây mấy năm, sau khi phải nghỉ cả năm học vì lý do sức khỏe, tôi trở lại dạy một lớp 12 ở trường, một hôm đang ngồi trong phòng hội đồng, tôi thấy thầy bước vào, chào mọi người xong, thầy đi rất nhanh về phía tôi, ngồi xuống và hỏi tôi những câu rất cụ thể, chi tiết về sức khỏe, tôi cảm nhận được sự ân cần nhân hậu trong ánh mắt và lời nói giản dị ấy, càng cảm động vì biết lúc ấy thầy cũng đang mang bệnh!

Ở thầy Văn Như Cương, ngoài trí tuệ và tâm huyết, không thể không nhắc tới tấm lòng, điều còn lại khá hiếm hoi của ngày hôm nay!

Ở thầy Văn Như Cương, ngoài trí tuệ và tâm huyết, không thể không nhắc tới tấm lòng, điều còn lại khá hiếm hoi của ngày hôm nay!

Hoặc có những lần, tôi và gia đình gặp vận hạn, những vận hạn nhiều khi như một thứ phễu lọc ân tình, không ít người vui vẻ lúc thường ngày, khi ấy e dè thiết lập một khoảng cách an toàn! Và lúc ấy, thầy tới ngồi nói chuyện, chia sẻ thân tình và cảm thông khiến tôi tin hơn vào những tiêu chí xác định giá trị đích thực của con người!

Nhớ ánh mắt thầy lấp lánh hóm hỉnh khi nhắc tới thần chết, tôi nghĩ, thần chết đưa được thầy ra khỏi thế giới này theo luật tử sinh cõi thế, nhưng thần chết không lấp đầy được khoảng trống thầy để lại! Khoảng trống nói với cả thần chết và những người đang sống: có một sự vô danh đã đi qua cuộc đời này, đã từng tồn tại nơi đây với trọn vẹn ý nghĩa, như một tia lửa đã cháy và sáng tới tận cùng!

Hãy chia sẻ bài viết:

18 nhận xét:

Tôi thì tôn trọng tình cảm riêng của tác giả đối với thầy VNC,dù bài viết "ca ngợi suông"chẳng có gì đáng gây xúc động đến người đọc.
Có điểm thắc mắc : "Ở thầy VNC,ngoài trí tuệ,tâm huyết không thể không nhắc tới tấm lòng điều còn lại khá hiếm hoi của ngày hôm nay "(Và không biết do cố tình hay sơ xuất,đoạn này được lập lại 2 lần)
Tôi thật tình không hiểu tác giả muốn ca ngợi thầy VNC trí tuệ ,tâm huyết đối với cái gì và tấm lòng đối với cái gì,tâm huyết với tấm lòng của thầy mà tác giả nói có phải dành chung cho cùng 1 đối tượng,chúng giống nhau hay là khác nhau?
Tác giả có chủ quan không khi cho rằng " tấm lòng " là " điều còn lại hiếm hoi của ngày hôm nay?
Tôi cũng là 1 trong những bạn đọc thường xuyên của Tre làng.Nhưng Tre làng cho đây là bài viết hay,theo tôi chưa thật đúng!

Thầy ra đi để lại niềm tiếc thương cho ngành giáo dục nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chúng. Thầy Văn Như Cương là một con người chính trực, uyên bác trên nhiều lĩnh vực, có vai trò quan trọng trong việc trồng người. Ngoài vấn đề về giáo dục, thầy còn là người dám nói thẳng những vấn đề nóng trong xã hội. Tôi tin hơn 90 triệu người dân Việt Nam tiếc thương trước sự ra đi của thầy

Vẫn biết chúng ta sống trên cõi đời này thì chuyện" Sinh,Lão,Bệnh,Tử" thì không ai tránh khỏi vấn đề này. Song ! Đối với PGS,TS Văn Như Cương qua đời ở tuổi 80 này thì phải nói rằng triệu triệu người tiếc thương Thầy. Bởi Thầy đúng là một con người sinh ra để làm nghề"'trồng người". Xin vĩnh biệt và cầu mong cho hương linh Thầy mau siêu thoát.

Vô cùng tiếc Thầy, một con người tâm huyết với sự nghiệp giáo dục và thẳng thắn mạnh dạn trong các bài phát biểu vì sự nghiệp giáo dục. Tiếc thương và kính trọng Thầy! Cầu cho hương hồn Thầy siêu thoát và sống mãi cùng mái Trường Lương Thế Vinh, cùng gia đình và những người yêu kính thầy!

Xin vĩnh biệt thầy, một con người nhiều tâm huyết với ngành giáo dục nước nhà. Là một cựu học sinh của trường Lương Thế Vinh em tin thầy luôn sống mãi trong trái tim nhiều thế hệ sau này. Những cuốn sách hình học với tâm huyết của thầy được đúc kết sẽ là hành trang, tri thức cho bao thế hệ tiếp bước theo sau.
Mong thầy an nghỉ, chia buồn cùng gia đình thầy.

Một con người giản dị nhưng rất vĩ đại. Hàng triệu học sinh tiếc thương người thầy vĩ đại.Vĩnh biệt người thầy đáng kính, một nhà giáo ưu tú, nhà khoa học tài năng, một con người mẫu mực, có tâm, có tầm. Thầy sẽ luôn ở mãi trong lòng hàng trăm triệu học sinh và hàng trăm triệu người. Mong thầy luôn mỉm cười nơi chín suối.

Vĩnh biệt Thầy Cương, những người đang còn gắn bó với sự nghiệp giáo dục như chúng tôi quyết noi gương Thầy, hết lòng gắn bó với nghề và nguyện mang hết tâm trí ra để góp phần đào tạo thế hệ trẻ thành những công dân toàn cầu, nhất là trong thời đại công nghiệp 4.0 đang trở thành cao trào trên toàn thế giới hiện nay.

“Có chí thì nên”, thầy lấy câu tục ngữ này làm slogan, in trên bìa vở của trường Lương Thế Vinh. Các học sinh, mỗi lần học, lại được đọc những dòng trích thư của thầy. Mỗi dòng, là một lời nhắn nhủ, về việc học, về việc đời. Thầy Cương giản dị, mong mỏi học trò kiên trì, chăm chỉ, hiếu thuận. Và sẽ chẳng ai quên, thầy Cương dạy toán nhưng tâm hồn thấm đẫm văn chương, đến nỗi chúng tôi chỉ cảm thán được rằng “tên đã như người vậy: Văn ai được như Cương”.

Lúc này, khi biết tin thầy đã ra đi, rất thanh thản bên tình yêu vô bờ bến của gia đình, của học trò, tôi vẫn không khỏi bàng hoàng. Thành kính vĩnh biệt thầy! Sau này, chúng tôi không còn được nghe những phát biểu, những chia sẻ của thầy nữa. Nhưng những gì thầy đã làm, đã dạy, thì chắc chẳng bao giờ phai đi.

Trong lòng mỗi học sinh, thầy Văn Như Cương là một người thấy đáng kính, không những dành cả đời cho sự nghiệp giáo dục, thầy còn như một người cha, người ông luôn quan tâm, gần gũi với các học sinh của mình. Dù làm gì đi chăng nữa thầy cũng đặt lợi ích của học sinh lên trước hết. Bởi vậy, mỗi học sinh trong trường lại có một kỷ niệm riêng về người thầy mang linh hồn của mái trường này.

Tôi thực sự rất ngưỡng mộ và kính phục thầy Văn Như Cương. Thầy là người đã sống hết mình vì sự nghiệp giáo dục, được mọi người rất yêu quý, kính phục. Sự ra đi của thầy để lại niềm tiếc thương cho bao nhiêu thế hệ.

"Chúng ta hết thảy đều vô danh khi đến và khi đi khỏi cuộc đời này, chỉ khác nhau là có những sự vô danh vô nghĩa và những sự vô danh có ý nghĩa" Đúng vậy, cuộc đời của một con người giá trị không ở những thành tựu hoa mĩ hay những bảng vàng thành tích sáng chói, cái làm nên giá trị của một con người chính là những cống hiến của họ cho xã hội này, ầm thầm mà vô cùng lớn lao. GS Văn Như Cương chính là một trong những con người như thế

Nhớ ánh mắt thầy lấp lánh hóm hỉnh khi nhắc tới thần chết, tôi nghĩ, thần chết đưa được thầy ra khỏi thế giới này theo luật tử sinh cõi thế, nhưng thần chết không lấp đầy được khoảng trống thầy để lại! Khoảng trống nói với cả thần chết và những người đang sống: có một sự vô danh đã đi qua cuộc đời này, đã từng tồn tại nơi đây với trọn vẹn ý nghĩa, như một tia lửa đã cháy và sáng tới tận cùng!

Được biết đến thầy từ hồi còn tấm bé, tấm gương về nhân cách và tài năng của thầy là động lực cho rất nhiều thế hệ giáo viên và học sinh noi theo. Tuy thầy đã an lành đi sang một thế giới khác nhưng những gì thầy để lại trên cõi đời này là vô giá, là vĩnh cửu, sẽ được các thế hệ sau tiếp bước và phát huy

Ở thầy Văn Như Cương, ngoài trí tuệ và tâm huyết, không thể không nhắc tới tấm lòng, điều còn lại khá hiếm hoi của ngày hôm nay! Hoặc có những lần, tôi và gia đình gặp vận hạn, những vận hạn nhiều khi như một thứ phễu lọc ân tình, không ít người vui vẻ lúc thường ngày, khi ấy e dè thiết lập một khoảng cách an toàn! Và lúc ấy, thầy tới ngồi nói chuyện, chia sẻ thân tình và cảm thông khiến tôi tin hơn vào những tiêu chí xác định giá trị đích thực của con người!

Sự ra đi của thầy là một sự mất mát lớn đối với nền giáo dục VN, với những cống hiến trong suốt cuộc đời của mình cho sự nghiệp giáo dục thì thầy xứng đáng được vinh danh. Thầy đã ra đi, nhưng những phẩm chất đáng quý của thầy sẽ là kim chỉ nang, là tấm gương sáng cho bao thế hệ giáo viên học tập và noi theo. Vĩnh biệt thầy.

Thầy Cương ra đi để lại nhiều tiếc thương vô hạn cho biết bao thế hệ học trò cả nước, một người thầy để lại nhiều ấn tượng sâu sắc bởi tâm huyết và tính nhân văn trong con người thầy, một nhà sư phạm mẫu mực cống hiến trọn đời cho sự nghiệp trồng người của chúng ta. Chúc thầy ra đi thanh thản.

Nhớ ánh mắt thầy lấp lánh hóm hỉnh khi nhắc tới thần chết, tôi nghĩ, thần chết đưa được thầy ra khỏi thế giới này theo luật tử sinh cõi thế, nhưng thần chết không lấp đầy được khoảng trống thầy để lại! Khoảng trống nói với cả thần chết và những người đang sống: có một sự vô danh đã đi qua cuộc đời này, đã từng tồn tại nơi đây với trọn vẹn ý nghĩa, như một tia lửa đã cháy và sáng tới tận cùng!

Đăng nhận xét