Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

HOÀN HẢO

Mình khoái một em này.

Không thể hoàn hảo hơn...

Sở hữu phong cách thiết kế hiện đại, kiểu dáng đẹp và thanh thoát, mẫu Coupe với cái tên Range Rover Evoque được đánh giá là dòng xe rất thành công, được lòng cả những khách hàng khó tính nhất của Land Rover . Bên cạnh kiều nữ sành điệu và không kém phần nóng bỏng, Evoque chẳng khác nào một hình mẫu lý tưởng cho những ai muốn sở hữu nó.



















Theo:thegioioto

TRUNG QUỐC ĐÁNG KHINH DƯỚI CON MẮT CỦA MỘT NGƯỜI NHẬT…

Đây là bức thư một người Nhật viết cho người Tầu Hoa lục; bức thư đang được lưu hành trên "net" và gây xôn xao dư luận… Bài này anh đã post một lần, và đây là lần thứ hai với hi vọng có nhiều người tiếp cận được những thông tin như thế này.
--------------------------
Nhất châm kiến huyết (Kim châm rỉ máu), lời vàng ngọc, chúng ta cần phải thực sự kiểm thảo và phản tỉnh

Là một người Nhật Bản, tôi có đôi điều muốn cùng các bạn chia sẻ nơi đây về cái nhìn của tôi đối với người Trung Hoa. Tôi trước kia là một du học sinh của trường Đại học Trung quốc Nhân dân, tôi đã ngu khờ sống ở Hoa Lục đến 5-6 năm, vì vậy tôi tin rằng tôi hoàn toàn có đủ tư cách để nói lên cái nhìn của tôi.

Về địa lý, Nhật Bản và Trung Hoa rất gần nhau, nhưng mà về tính cách thì hai dân tộc lại xa nhau một trời một vực. Người Hoa lục (Trung Cộng) cho tôi cảm nhận cái ấn tượng ban đầu là rất tốt, nhưng về lâu về dài, thì những khuyết điểm đều bạo lộ hết ra ngoài, người Hoa Lục nhát gan, nịnh hót, hèn yếu, hư ngụy, xảo trá, thích làm tài khôn, và cái điều làm cho tôi không thể nào lý giải được là tại sao người Hoa lục tự đối đãi với chính đồng bào ruột thịt của họ thì rất ư là vô tình, nhưng lại đối đãi với người ngoại quốc thì họ rất khép nép và cung kính.
Lúc tôi mới vừa đến Hoa lục, bất quá thì tôi chỉ là một tên học trò nghèo khó, ấy thế mà tôi lại được đãi ngộ như là một "siêu quốc dân". Kinh nghiệm của nhiều năm ở đó cho tôi một ấn tượng rất sâu đậm, người Hoa lục chẳng khác nào một thau cát rời rạc.Người Hoa lục đoàn kết một lòng là có, nhưng điều đó chỉ xảy ra ở những thời điểm đặc biệt, tỷ dụ như dân tộc họ đang đối diện với sự diệt vong. Nhưng lúc đó cũng không phải là đoàn kết triệt để nữa, người Hoa lục đối diện với Ngoại Đấu và Nội Tranh thì hầu như nghiêng về phần Nội Tranh nhiều hơn, người Hoa lục hận nhứt là Hán Gian. Tôi không phải là kẻ xâm lăng (đối với vấn đề xâm chiếm Trung Hoa, tôi tôn trọng lịch sử, thừa nhận đó là cái lỗi lầm của Nhật Bản), người Hoa lục đã nuôi dưỡng các cô nhi của chúng tôi trong thời kỳ chiến tranh, thế mà họ đã nhẫn tâm tàn hại đồng bào của họ ở thời kỳ Cách Mạng Văn Hóa (thậm chí là giữa thân tình với nhau). Những điều này thật tình tôi không làm sao mà hiểu nổi, nếu không phải là người Hoa lục thì chẳng ai có thể hiểu được. Các bạn là người Hoa lục, các bạn làm sao lý giải, nếu như nói người Hoa lục là lương thiện, hư ngụy việc chi, tôi thật chẳng biết đó là chuyện gì,nếu như người Hoa lục đơn thuần không có việc nồi da xáo thịt, thì đây có thể nói là lương thiện, nhưng khi xảy ra cuộc Cách Mạng Văn Hóa, thì tình huống đã đổi khác; thật tình mà nói, đối với việc làm của các bạn, tôi thấy chẳng có điểm nào để gọi là cảm ơn, nếu có thì chỉ là nghi vấn và không thể nào lý giải mà thôi. 

Còn nữa, tôi cũng không thể nào hiểu nổi tại sao các bạn lại không nhận khoản tiền bồi thường sau chiến tranh của Nhật Bản, không có một dân tộc nào giống như dân tộc Trung quốc: đối nội thì tàn bạo, nhưng đối ngoại thì lại ẩn nhẫn. Điều này đã làm cho tôi liên tưởng đến sự quan hệ giữa Do Thái và Đức quốc. Thật lòng mà nói tôi rất thán phục người Do Thái, thái độ của họ không tha thứ không nhờ vả đối với người Đức, đã tỏ rõ sự trọng thị quyền lợi và giá trị tự kỷ. Họ không tha thứ người Đức nhưng người Đức rất kính trọng họ. Ngược lại, tại phương Đông, hiện thực người Nhật Bản rất khinh thị người Trung Hoa. Các bạn vứt bỏ bồi khoản, các bạn tha thứ chúng tôi, chúng tôi vẫn hận các bạn, khinh thị các bạn, bỉ thị các bạn. Nguyên nhân không phải tại chúng tôi, mà là do bởi tự chính các bạn, Các bạn tự khinh tự tiện (đê tiện) , người ngoài cũng không làm sao có cách để giúp các bạn. Người Hoa lục không có khí phách, ý chí đã bị mài cùn lụt hết rồi, cái còn lại chỉ là hơi tàn, tự ti, và ngôn ngữ của các bạn hiện là sùng bái Tây phương với cung cách nịnh hót để làm vui lòng ngoại nhân. 

Các bạn tự cho là Văn Minh Cổ Quốc, nhưng ngoại trừ những kiến trúc giết người rùng rợn, những văn vật trong các viện bảo tàng, sinh hoạt của người Hoa lục trong hiện thực, có còn lưu lại cái bóng dáng văn minh truyền thống hay không? Không sai, Nhật Bản đã từng chịu sự ảnh hưởng văn minh của Trung Hoa trong thời gian dài lâu, nhưng mà hiện tại sự bảo tồn Văn hóa và duy trì được như xưa của người Hoa lục lại chỉ ở Nhật Bản, Hàn quốc, Tân Gia Ba, chứ không ở Hoa lục. Các bạn đem thành tín, tiết nghĩa, lễ nghi, tứ thư ngũ kinh coi như bốn thứ đồ phế thải mà quăng vào thùng rác. Rêu rao là kiến lập một xã hội mới, có ngờ đâu lại như thế này, các bạn dĩ nhiên là thấy rõ ràng hơn chúng tôi, một đằng thì tham ô hủ bại (lời quỷ dối người của các bạn: "hủ bại là vấn đề mà các nước trên toàn thế giới đều phải đối diện"), tham bạc mê vàng, ca kỹ dâm ô, chơi chó đua ngựa, còn đằng khác thì nghèo đến nổi cơm ăn chẳng đủ no. Làm đồ giả thì Hoa Cộng không ai địch nổi, thổi phồng nói dóc, thấy lợi quên nghĩa, các bạn không có tín ngưỡng mà tôn thờ chủ nghĩa Mác-xit. Nếu mà Marx có biết được cái chủ nghĩa của ông ta mà đẻ ra một xã hội như vậy, chắc là ông ta cũng phải tức chết đi thôi. Tinh thần rổng tuếch, chẳng ai tin ai, thật không thể nào mà trách một cái thau cát rời rạc. Người Hoa Lục hiện tại, với mức độ vô tri, ngu muội như thế nếu thụt lùi trở về ở thời của năm 1895 thì cũng chẳng tốt hơn được bao nhiêu. 

Trung Cộng là một đại quốc, nhưng mà về chính trị thì tuyệt đối là một kẻ hèn yếu. Các bạn từng chế nhạo Nhật Bản là chính trị ải tử (thằng lùn), nhưng mà thử so sánh chế độ xã hội, coi xem cái xã hội nào ăn no ngủ ngon. Xã hội chủ nghĩa chỉ còn có vài ba nước mà thôi, lại không đoàn kết, chuyên chế, độc tài, thế giới chẳng hoan nghinh. Nhưng vì Trung Cộng bạn quá to lớn, cho nên được thấy là trọng yếu, nhưng các bạn vẫn luôn là đối tượng ở thế công chính trị đối với Tây phương, chưa bao giờ tự chủ động xuất kích (để cải thiện), lý do là vì các bạn không làm, nhân quyền bị thế giới lên án bao nhiêu năm? Ai đã đem nhân quyền là quyền sống tối đại của con người đi chà đạp? Cách Mạng Văn Hóa, Bước Đại Nhảy Vọt, bao nhiêu cái sai lầm của chính phủ của các bạn, các ca sĩ của các bạn vẫn hát: người dẫn đường cải cách khai phóng, dắt chúng tôi đi về hướng thời đại mới...Giờ thì không còn người dân Hoa Lục nào ngoan ngoãn nghe theo, ở vào thời đại văn minh như ngày nay, thì cái tình huống như thế thật là hiếm có rồi. 

Các bạn người Hoa Lục đang tự hủy hoại chính mình, trí tuệ của chính mình, tài nguyên của chính mình. Kinh tế Hoa Lục các bạn phát triển nhanh, cái giá phải trả có xứng đáng không? Tài nguyên khô kiệt, môi trường sinh thái bị hủy hoại. Nguồn tài nguyên năng lượng tuyệt vời của tỉnh Sơn Tây của các bạn, đã bị chính các bạn hoang phí hủy hoại đến thế nào, kinh tế lạc hậu, dân sinh suy thoái, tham quan hoành hành. Các bạn có biết chăng, thời Trung hoa Dân quốc thống trị Hoa lục, Sơn Tây hãy còn là một tỉnh mẫu mực. Các bạn cũng chẳng biết địa vị của Sơn Tây trong lịch sử Trung Hoa, kinh tế của tỉnh Sơn Tây thịnh vượng ở thời Thanh triều, một nửa số quan tể tướng thời nhà Đường đều xuất thân từ tỉnh Sơn Tây, địa vị của Sơn Tây cao hơn xa so với thành phố Thượng Hải mà các bạn đã từng tự hào huênh hoang khen tặng, bây giờ các bạn hãy thử nhìn Sơn Tây, là sẽ biết ngay cái gì là cái khoảng cách giữa Lịch sử và hiện thực rồi (GDP bình quân đầu người Hoa Lục là số 1 đếm ngược từ dưới chót lên). Các bạn hoang phí và hủy hoại tài nguyên như thế, giả sử như Sơn Tây được mang cho Nhật Bản, chúng tôi sẽ rất trân trọng như là tổ tiên mà cung phụng để phát triển Sơn Tây, và Sơn Tây sẽ giàu mạnh hơn nhiều so với Bắc Kinh, Thượng Hải cường thịnh mà các bạn đã từng trọng thị. Các bạn thấy kinh tế phát triển nhanh, rồi mừng rỡ mà dùng Thượng Hải, Bắc Kinh làm cửa sổ để ngắm nhìn cái quái gì, thật là ngu xuẩn quá! Hai thành phố đó chiếm diện tích Hoa lục là bao nhiêu, dân số bao nhiêu? Các bạn trường kỳ khinh thị nông dân, 900 triệu nông dân mà không chiếu cố đầy đủ đến họ, thì Hoa lục các bạn sẽ phải đối diện với đại loạn rồi đó! 

Lúc ở Bắc Kinh tôi đã có nói chuyện với một bà lão người đến từ tỉnh Sơn Đông, bà là người đã dắt hai đứa con gái của bà đến Bắc Kinh để cùng bán dâm. Bà nói, nhờ vào thân xác mình mà có cơm ăn không xấu hổ đâu, có xấu hổ chăng là cái Xã hội này kìa, vì hơn 40 năm trước, chính quyền sở tại đã khua chiêng gióng trống mang mấy nghìn dân bản xứ (Sơn Đông) di dân đến Tân Cương, đưa đến vùng hoang vu sơn dã, để họ tự sinh tự diệt.. Số người bị chết nơi đó không biết là bao nhiêu, nhưng họ vẫn không cho trở về Sơn Đông, lén trốn về Sơn Đông cũng chẳng ích gì. Chính quyền nói họ chẳng phải là người Sơn Đông, không có hộ khẩu, mấy mươi năm lưu lạc, tìm ai để đòi công lý?

Những niềm vui công trạng lớn của các bạn, mấy chục tỷ công trình nói làm là làm, chúng tôi những người bị các bạn coi là những người Nhật Bản "khó tính". Hoa Lục giàu, nhưng mà số người thất nghiệp lại gia tăng, thêm một người thất nghiệp là xã hội sẽ có thêm một nhân tố bất ổn định cho xã hội, các bạn không giải quyết. Thu nhập của nông dân thấp, các bạn không quan tâm. Khoảng cách giàu nghèo càng xa, các bạn lại làm như chẳng thấy gì. Cái mà các bạn thích là người ngoại quốc tán dương, cái điểm này nhiều người đã thấy rất rõ: các bạn hư vinh, xa xỉ, xã hội của các bạn hỗn loạn, các bạn lại muối mặt không biết xấu hổ mà dám nói là thời của người Nhật đã hết rồi, Hoa lục Cộng sản đã vượt xa Hoa Kỳ rồi. Ha ha... thật là cái nhìn thiển cận! 

Các bạn bất quá chỉ mới "cởi mở" hai mươi mấy năm, mà đã láo khoét như vậy. Kinh tế Nhật Bản đang đình trệ, các bạn liều mạng "phát triển" mười năm vẫn không đạt được 1/4 tổng sản lượng kinh tế của Nhật Bản. Vậy mà dám nói vượt xa Hoa Kỳ, chuyện thần thoại chăng? Còn nữa, tình hình Thế giới không tốt cho các bạn, nhưng mà Nhật bản, nhờ vào chế độ ưu việt, người dân thật lòng, cùng với sự chân thành giúp đỡ của Tây Phương, là lý do đủ để tái phục hồi. Còn Hoa lục bởi hình thái ý thức, chế độ, với Hoa Kỳ hoặc với các nước tự do khác không thể dung nhập cùng nhau. Hoa lục ổn định cái gì, một khi mà xã hội hổn loạn, kinh tế băng hoại, các nước xung quanh không ai ủng hộ, cũng bởi vì nước các bạn trước sau vẫn cho người ta cái nhìn phản cảm. Bởi vậy Nhật Bản tuy thua trận, vẫn có cơ hội vươn lên. Hoa lục mà thua, chắc chắn sẽ hoàn toàn chia năm sẽ bảy. Các quốc gia xung quanh đều mong muốn Hoa lục như vậy. Nước Nga chẳng muốn các bạn được yên, Ấn Độ hận các bạn, các nước Đông Nam Á hận các bạn...,bởi vậy hoàn cảnh của các bạn rất là tệ hại và bấp bênh Ấy thế mà các bạn vẫn chẳng hề thấy được cái nguy cơ đó, vẫn cảm giác lương hảo, như vậy rõ ràng là quá ngu muội.

Trong những sắc dân Đông Phương, chúng tôi tôn kính người Hàn quốc, bởi vì họ và chúng tôi rất giống nhau, có máu có thịt, dám nói dám làm.. Lịch sử của chúng tôi và của các bạn đã từng có vấn đề va chạm nhau, người Hàn quốc từ ông Tổng thống đến quốc dân đều có thể kháng nghị, Trung Cộng thì chỉ có vài ba người phát ngôn của bộ ngoại giao với sự hiểu biết thiển cận không biết khinh trọng chỉ biết ở đó ý ý á á. Ha ha...,đấy là cái sự khác biệt đó. Người Hàn quốc hận chúng tôi, nhưng chúng tôi kính trọng người đối thủ này. Còn bạn hận hay không hận chúng tôi, chúng tôi cảm nhận như không có chuyện gì để nói, bởi vì tính cách của các bạn, và phẩm hạnh của các bạn đã cho thế giới thấy rõ, người Hoa lục không có tính thẳng thắn, cương trực. Hiện tôi đang suy nghĩ: Không quên việc trước (lịch sử) sẽ là thầy của việc sau (tiền sự bất vong hậu sự chi sư). Như vậy, cuối cùng giữa Nhật và Trung Cộng, ai là người đã bỏ quên lịch sử? 

Chúng tôi tham bái thần xã, sửa lại sách giáo khoa lịch sử, nói rõ là chúng tôi không có quên cái giai đoạn lịch sử đó, còn các bạn, những người bị hại trong thế chiến thứ hai? Các bạn chỉ vì lo tranh chấp trong đảng phái, mà không nghĩ đến đại nghĩa của Dân tộc. Nói gì đến cái chuyện trong 8 năm kháng chiến, dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Trung Hoa, sách sử của các bạn viết về giai đoạn lịch sử đó so với chúng tôi sao nó quá mơ hồ không rõ ràng, là bởi vì các bạn tự bóp méo lịch sử, ha ha! (một lần nữa cho thấy rõ là nội tranh nặng hơn ngoại kháng) các bạn chửi chúng tôi là không nhìn thẳng vào vấn đề xâm lược Trung Hoa, làm thương tổn đến cảm tình người dân Hoa Lục, thế còn các bạn thì sao? Qua nhiều lần vận động "cải tổ" chính trị, các bạn đã có nhìn thẳng vào sự bức hại của mình đối với người dân hay chưa? Có nhìn thẳng vào sự hủy hoại của cách mạng văn hóa hay chưa? Các bạn cần phải trực thị với rất nhiều điều sai lầm đó. Đó là do ai (?) đã làm tổn hại cảm tình của người dân Trung Hoa vậy hở? Làm phim "Tàn Sát Thành Nam Kinh", trong số các bạn lại có những người vô lương đã thốt lên là tại làm sao không có nhiều màn hiếp dâm trước ống kính.

Các bạn người Hoa lục là cái kiểu như vậy, làm sao người ta chấp nhận được hả? Các bạn có thể không có khả năng, nhưng các bạn lại còn không cần đến nhân cách.Người Mỹ đánh chúng tôi đến gần chết, chúng tôi không hận họ, chúng tôi bội phục họ. Hàn quốc bị chúng tôi thống trị qua, bây giờ họ đã thành công lập được kỳ tích kinh tế, họ dám tranh đấu và dám làm, chúng tôi kính phục họ. Còn các bạn người Hoa lục cộng sản thì chẳng có được một cái điểm nào để cho chúng tôi coi trọng cả. Hãy cố gắng phản tỉnh đi, các bạn đất rộng và giàu tài nguyên, lịch sử lâu đời, thế mà phải thua dưới tay chúng tôi, các bạn không cảm thấy xấu hổ hay sao?

Một cái thau cát rời rạc sinh ra đầy chật ních đám người toàn chia rẻ, thời đại của các bạn giờ còn có thể sinh ra được những Chí sĩ gì nữa hay không? Trung hoa Dân quốc còn có Lỗ Tấn, Thái Ngạc, Chu Tự Thanh... là những người mà chúng tôi bội phục. Bây giờ các bạn ngoài những tên tham quan, hư hoa học giả, những phần tử tư tưởng khiếp nhược, thì còn có cái gì nữa đâu?

Các bạn chẳng đã từng nói muốn vun bồi tài năng người bản địa để họ được làm chủ nhân của những giải thưởng Nobel hay sao? Tại vì sao đến bây giờ vẫn chẳng có được vậy? Vụ máy siêu điện toán dùng chip Loongson của các bạn, tần số chủ mới chỉ có 266Hz, thế mà dám lớn lối thổi phồng đòi thương mại hóa, ha ha!.. Người Hoa lục, chúng tôi kính phục các bạn cái gì chứ?? người cùng cội rể đồng tông Tân Gia Ba ở thời kỳ SARS cũng đã phải chế tài các bạn một lúc, sự kiện La Cương, đã làm cho người ta không làm sao hiểu nổi..

Hởi những người Trung Hoa chia rẽ, người Do Thái đồng tâm như thế ấy, các bạn lại phân hóa như thế này. Các bạn một tỷ mấy người, một tỷ mấy cái tư tưởng rời rạc.Chúng tôi một trăm triệu người Nhật Bản cùng nhau suy nghĩ làm sao đưa Quốc gia chúng tôi thoát khỏi cảnh khó khăn.Tất cả chúng ta đều cùng sống trên quả địa cầu này, rõ thật thú vị lạ lùng!

******************************************
(*Sự kiện La Cương: Đài phát thanh tỉnh Hồ Nam,ngày 25/02/2003 lúc 0 giờ 16 phút do ông La Cương phụ trách chương trình trực thoại truyền thanh, có phát đi lời nhục mạ người Hoa Lục của một thính giả người Nhật tên là Tiểu Nguyên Kính Thái Lang trong 3 phút. Kết quả là ông La Cương và một số đồng sự bị cho nghỉ việc cũng như bị phạt vạ tiền..)

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN

Mai Thanh Hải

Niềm hạnh phúc và vui sướng nhất, đối với trẻ em miền núi là được xem tivi, bất cứ là chương trình gì. Một chiếc tivi cũ, đặt ở nơi trang trọng nhất ngôi nhà, chạy bằng điện nước... - Thế là thành "trung tâm văn hóa" cho cả thôn bản và dĩ nhiên cũng thành "nhóm trẻ" cho bọn lít nhít quây quần, lếch thếch trông nhau...

Nguồn: Blog Mai Thanh Hải

CHÍNH QUYỀN VÀ TÒA SƠ THẨM CÙNG SAI

[email protected]: Đó là một tin vui, một tín hiệu tốt lành. Một gia đình bị thu hồi đất đai trái pháp luật đã thắng kiện Chủ tịch UBND quận Long Biên, Hà Nội.

Trong vụ kiện này, cả chính quyền và cả Tòa Sơ thẩm đều sai. Anh mừng vì người dân được bình đẳng trước pháp luật.

Tòa tối cao hủy quyết định 
của Chủ tịch UBND quận Long Biên

Sau bốn năm theo đuổi vụ kiện do bị thu hồi đất trái pháp luật, ngày 21/ 6/ 2013,vợ chồng ông Lê Phúc Thủy ở 123 Nguyễn Văn Cừ, Long Biên, Hà Nội đã thắng kiện khi Tòa Phúc thẩm TANDTC tại Hà Nội đã tuyên hủy Quyết định thu hồi đất và hai quyết định hỗ trợ, cưỡng chế của Chủ tịch UBND quận Long Biên.

Quyết thu hồi đất của dân bằng được

Đây là vụ việc được PLVN theo đuổi và nhiều lần phản ánh: Vợ chồng ông bà Lê Phúc Thủy, Đặng Xuân Lập sinh sống trên mảnh đất 123 Nguyễn Văn Cừ từ 1990 đến nay. Nguồn gốc đất do HTX giao cho 23m2 và gia đình ông Thủy cải tạo, san lấp hố rác. Năm 1992, ông Thủy làm căn nhà ngói và ở từ đó đến nay, đóng thuế sử dụng đất liên tục, có tên trong số địa chính, có hộ khẩu thường trú…
Vợ chồng ông Thủy đã kết thúc được hành trình gian khổ.
Ngày 21/12/2006, UBND TP Hà Nội ra Quyết định 5688/QĐ-UBND thu hồi 164,9 m2 đất tại phường Ngọc Lâm và 1.239,3 m2 đất tại phường Bồ Đề, quận Long Biên. Căn cứ Quyết định này, UBND quận Long Biên buộc gia đình ông Thủy phải giao 90 m2 đất mà gia đình ông đang sinh sống cho UBND quận Long Biên.

Ngày 16/4/2009, Chủ tịch UBND quận Long Biên ra Quyết định số 939/QĐ-CTUBND xử phạt vi phạm hành chính đối với ông Thủy bằng hình thức phạt tiền 500.000 đồng. Ông Thủy khiếu nại Quyết định này nhưng không được giải quyết theo Luật Khiếu nại, tố cáo.

Đã vậy, ngày 26/6/2009, Chủ tịch UBND quận Long Biên lại ra thêm Quyết định số 49/QĐ-CTUBND cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt vi phạm hành chính bằng hình thức tháo dỡ, di chuyển toàn bộ tài sản, vật kiến trúc, ra ngoài phạm vi giải phóng mặt bằng tại 123 Nguyễn Văn Cừ.

Ông Thủy khởi kiện vụ án hành chính tại Tòa án đối với Quyết định số 939/QĐ-CTUBND và Quyết định số 49/QĐ-CTUBND. Trước thời điểm Tòa án mở phiên tòa, Chủ tịch UBND quận Long Biên đã ra quyết định thu hồi và hủy bỏ hai quyết định bị kiện nêu trên.

Vì thế, TAND quận Long Biên đã đình chỉ vụ án. Những tưởng UBND quận đã nhận ra sai lầm để sửa, nhưng 29 ngày sau khi Tòa đình chỉ, ngày 18/11/2009 UBND quận Long Biên lại ra Quyết định số 4433/QĐ-UBND thu hồi 90 m2 đất của gia đình ông Thủy. Ông Thủy lại khởi kiện vụ án hành chính đối với Quyết định số 4433/QĐ-UBND.

Chính quyền và tòa sơ thẩm đều sai

Sau hơn 3 năm, TAND Tp Hà Nội rút hồ sơ lên từ tháng 7/2010 nhưng đến tháng 12/2012 mới đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm vào ngày 20/12/2012 và bác yêu cầu khởi kiện của ông Thủy, giữ nguyên ba quyết định bị kiện.

Ông Thủy kháng cáo. Ngày 21/6/2013, HĐXX Phúc thẩm của Tòa phúc thẩm TANDTC tại Hà Nội đã làm sáng tỏ nội dung vụ án và quyết định hủy bỏ ba quyết định bị kiện gồm Quyết định số 4433/QĐ-UBND ngày 18-11-2009 của UBND quận Long Biên và Quyết định phê duyệt phương án bồi thường, hỗ trợ tái định cư số 5298 ngày 22/12/2009, Quyết định cưỡng chế thu hồi đất số 02 ngày 20/1/2010 của Chủ tịch UBND quận Long Biên vì ba quyết định này không có căn cứ pháp luật.

Căn cứ mà Quyết định 4433 này dựa vào để thu hồi đất của ông Thủy là Quyết định 5688/QĐ-UBND và Văn bản số 9671/UBND-TNMT ngày 7/10/2009 của UBND TP Hà Nội về việc giao UBND quận Long Biên thực hiện các biện pháp hành chính theo quy định của pháp luật để thực hiện thu hồi đất.

Tuy nhiên, Quyết định 5688/QĐ-UBND của UBND TP Hà Nội hoàn toàn không có nội dung thu hồi 90 m2 đất của gia đình ông Thủy. Mặt khác, trong Văn bản số 9671/UBND-TNMT ngày 7/10/2009 của UBND TP Hà Nội cũng không cho UBND quận Long Biên thực hiện thu hồi đất của gia đình ông Thủy.

Văn bản này cũng không hề ghi thu hồi đất của cá nhân nào. Và Văn bản số 9671 này không phải là văn bản có nội dung ủy quyền cho UBND quận Long Biên thu hồi đất của gia đình ông Thủy, vì ủy quyền thu hồi đất là vi phạm Điều 44 Luật Đất đai hiện hành. Do đó, Quyết định số 4433 là không có căn cứ pháp lý.

Tòa án cấp phúc thẩm cũng khẳng định ông Thủy sử dụng đất trước 15/10/1993, không có tranh chấp và phù hợp quy hoạch; Hợp đồng giao kết liên quan đến 23 m2 đất cũng đã được thanh lý, ông Thủy cũng đã trả lại HTX 14m2, hiện ông Thủy đang sinh sống trên phần đất tự khai hoang, do đó ông Thủy đủ điều kiện cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.

Những người dự phiên tòa đã hoan nghênh phán quyết khách quan, công bằng và đúng pháp luật của Tòa Phúc thẩm TANDTC.

Văn Minh

CÓ ĐÚNG LÀ THẾ NÀY KHÔNG NHỈ?

[email protected]: Đây là bài trên Kiến thức sáng nay, đọc mà thấy buồn kinh khủng. Không biết chuyện này có đúng như thế không? Các bạn cho ý kiến nhé.

Bài đó ở đây

"Nhất thân, nhì quen, tam quyền, tứ chế"

(Kienthuc.net.vn) - 47% người dân bảo tuyển người vào cơ quan nhà nước là do thân quen. Con số này có lẽ vẫn còn khiêm tốn so với thực tế. 

Trước đây, thời kỳ bao cấp đã có câu "Nhất thân, nhì quen, tam quyền, tứ chế". Câu nói này ngày nay vẫn không cũ. Một người muốn được tuyển vào cơ quan nhà nước sẽ có nhiều cách để làm quen với lãnh đạo (có thể bắc cầu từ người này sang người khác để làm quen...). Từ quen đến thân thì việc tuyển dụng sẽ dễ dàng hơn. 

Ngoài ra, tiền cũng là phương tiện để xin việc ở cơ quan nhà nước. Một giáo viên ở vùng cao muốn chuyển về đồng bằng gần gia đình phải có vài trăm triệu, một người lính hết nghĩa vụ muốn ở lại làm chuyên nghiệp cũng phải có hàng trăm triệu. Sinh viên tốt nghiệp đại học muốn vào cơ quan nhà nước cũng hàng trăm triệu... Những điều này phổ biến hầu như ở lĩnh vực nào, địa phương nào cũng thế. Tất nhiên, những khoản tiền này không thể công khai được. Nếu nói ra không đủ chứng lý lại rơi vào tội vu khống.


Muốn sửa được vấn đề này phải có thời gian, vì nó đã ăn sâu vào tiềm thức mọi người. Muốn làm cho minh bạch trong tuyển dụng, người lãnh đạo phải thực sự chí công vô tư, Nhà nước phải có một cơ chế tuyển dụng hoàn chỉnh, minh bạch.

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

TẢN MẠN VỀ BẤT LỰC


Đến nhà thằng em cùng nghề cầu đường chơi, con vợ nó dẫn mình xuống hầm rượu khoe. Choáng thật, ước tới hàng ngàn lít. Đã thế bình nào cũng ngâm đủ các loại từ ve sầu,  rễ cây, tắc kè, rắn rết đến trym cọp, nói chung chả thiếu thứ gì và lợi ích là tráng thận bổ trym. Vợ nó giới thiệu, cứ con gì mạnh mẽ, to, khỏe, dẻo dai nghĩ là bổ trym là ngâm; bất cứ cây gì cứng, dài, khả năng xuyên phá tốt là ngâm.

Anh nghĩ, nếu lý thuyết đó đúng, thì vợ chồng nó nên mua hẳn cái mũi khoan bê tông về mà ngâm cho nó hoành.

Hắn nhà mặt phố, bố làm to, giàu vô đối, lại điển giai. Cả bữa cơm anh thấy hắn đi đái mấy lần, có lẽ yếu sinh lý cmn mất rồi, thảm thật. Đã thế lại chọn vợ 9x, xinh, phốp pháp cao m7, mông to như ti, ti to như bát ô tô, người ngon vãi.., Thảo nào vợ mới nhưng hắn ít khi về nhà. Vợ gọi, hắn toàn lẩn tránh với lí do anh đang giám sát thi công, kì thực là đang ngồi chém gió với bạn...Hóa ra hắn họ nhà cuốc lủi. Ôi cái sự đời, kẻ ăn không hết người lần không ra.

Nhìn cái mặt của thằng em là biết hắn không tự tin tẹo nào,  luôn lảng tránh đề tài liên quan đến chuyện phịch, chả bù cho tay Chênh luôn mồm huyênh hoang chuyện chăn gối.

Đã mấy hôm liền Chênh tung chiêu PR bản thân về chuyện sex của ông ta (ở đâyở đây). Khoan hãy nói về đạo đức của Chênh khi kể chuyện loạn luân của chính mình với bà chị tên Q từ hồi hắn còn bé tí bé teo nhưng lại phát dục sớm. Dưới góc nhìn tâm lý, anh cho rằng đó chỉ là chiêu đánh bóng rẻ tiền của Chênh, mà chuyện phịch nhau chính là biểu hiện khốn cùng của sự bất lực - Bất lực trước cuộc sống và bất lực trước cái trym của chính mình. Chính vì thế Chênh phải lôi cái chuyện cu ti tỉ muội từ tám đời ra để nhắm, các bạn có thể tìm thấy sự nuối tiếc trong từng con chữ của ông ta. Về bản chất, Chênh ta đang mặc cảm về sinh lí nên cố tỏ ra mạnh mẽ từ thiếu thời, nhưng bản chất là ông ta đang bị hoang tưởng sinh lý, và nó cũng như sự hoang tưởng về sự nghiệp chính trị của ông ta vậy.

Chuyện của thằng em và Chênh làm anh nhớ đến lời phán của anh Khệnh trên mạng về sự mặc cảm của đàn ông, đại ý là mặc cảm của đàn ông chính là sự yếu sinh lí, họ trốn tránh vào những việc nghe có vẻ vĩ đại như công việc, nghiên cứu, học thuật, đọc sách dịch, dịch sách đọc, lên mạng khoe khoang, hoặc họ tìm đến phò như 1 cứu cánh về sự thay đổi hình dáng sinh học của những con bươm bướm để tạo cú huých về cảm xúc turn on turn ộp... Thế, như Trịnh Công Sơn hay Xuân Diệu chẳng hạn, vĩ đại phết, da diết đa tình phết, nhưng mà có phải là vì thay lời muốn ấy mà phải thay lời muốn nói không. Mà cũng đúng thôi, yếu mới đẩy được cơn hoang tưởng và giấc mơ vĩ cuồng của họ xa hơn bằng con thuyền ngôn từ lừa dối, xảo trá về ấy của họ... Đấy là một tội ác với nòi giố[email protected], nói như triết gia đéo gì không nhớ. 

Sự thật là, những người khoẻ mạnh và sinh lí nồng nàn, thường ít khi viết về sex của chính mình như Chênh, họ thường viết luận về phịch, về trym và bím, về sức sáng tạo tư thế phồn thực gì gì đó...

Cuối cùng, anh thấy chả có gì là lạ khi Chênh phải tìm đến chuyện sex để cầu cứu cho cuộc đời của ông ta. Chỉ sex thôi vẫn chưa đủ, mà phải là sex từ tấm bé và sex loạn luân của chính ông ta mới có cơ níu kéo vài cái vìu của những kẻ tò mò. 

Cái chính dẫn đến hành động kì quái của Chênh chính là sự bất lực ở cái đầu, cả đầu ở trên và đầu buông thõng ở đâu đó.

CÁT VÀ ĐÁ



Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau và đã có một cuộc tranh cãi gay gắt.

Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát người bạn của mình. Người kia rất đau nhưng không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ viết lên cát rằng: "Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã tát vào mặt tôi."

Họ tiếp tục bước đi cho tới khi nhìn thấy một ốc đảo, nơi họ quyết định sẽ dừng chân và tắm mát.

Người bạn vừa bị tát do sơ ý bị trượt chân xuống một bãi lầy và ngày càng lún sâu xuống. Nhưng người bạn kia đã kịp thời cứu anh.

Ngay sau khi hồi phục, người bạn suýt chết đuối khắc lên tảng đá dòng chữ: "Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi."

Người bạn kia hết sức ngạc nhiên bèn hỏi: "Tại sao khi tớ làm cậu đau, cậu lại viết lên cát còn bây giờ lại là một tảng đá?"

Và câu trả lời anh nhận được là: "Khi ai đó làm chúng ta đau đớn, chúng ta nên viết điều đó lên cát nơi những cơn gió của sự thứ tha sẽ xóa tan những nỗi trách hờn.

Nhưng "Khi chúng ta nhận được điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta phải ghi khắc chuyện ấy lên đá nơi không cơn gió nào có thể cuốn bay đi."

Hãy học cách viết những nỗi đau lên cát và khắc tạc những niềm vui và hạnh phúc bạn tận hưởng trong cuộc đời lên tảng đá để mãi không phai.

LâmTrự[email protected] sưu tầm

VUI CUỐI TUẦN: AN TOÀN TÌNH DỤC

[email protected] sưu tầm

-------------------------------------

TUYỆT KỸ

[email protected] sưu tầm

--------------------

KHÔNG NÊN BẮT 3 SÀM


Trả lời câu hỏi của một bạn trong phần còm ở bài "Hót Hót: Phạm Viết Đào đã bị bắt khẩn cấp" rằng vì sao không bắt Basam?

Theo anh thì không nên bắt 3 Sàm vì chính 3 Sàm đã cung cấp cho thiên hạ danh sách đầy đủ và chi tiết những nhân vật chống đối chính quyền ở cả trong và ngoài nước, bao gồm cả chứng cứ lẫn tư liệu tham khảo.

Nhờ có 3 Sàm mà một số người có cơ hội được cải tạo để trở thành người tốt.

3 Sàm viết và đưa nhiều tin bậy bạ, láo toét, nhưng so với công chỉ điểm thì không nên bắt.

Chấm hết!
------------

Bonnus:

BBC: MÁT - XA SINH LÝ KHÔNG PHẠM TỘI


Tệ buôn bán dâm ở Trung Quốc bị coi là phạm pháp
Một phán quyết gần đây của tòa án ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc được cho là sẽ được cánh đàn ông ưa thích mát xa của lạ ở nước này chào đón như một tin mừng, theo tờ Huffington Post.

Năm ngoái, Tòa phúc thẩm thuộc Tòa án Nhân dân thành phố Phật Sơn đã phán quyết rằng việc thực hiện kích dục trên cơ thể người khác để đổi lấy tiền không phải là bất hợp pháp và những người thực hiện hành vi này không nên bị truy tố, theo một nhật báo địa phương được tờ Hoàn Cầu Thời báo của Trung Quốc trích giới thiệu.

Mại dâm vẫn còn bất hợp pháp ở Trung Quốc, kể từ khi bị cấm bởi Đảng Cộng sản vào năm 1949, Carlo Davis, tác giả bài báo trên Huffington Post lưu ý.

Tuy nhiên, tòa án Phật Sơn đã phán quyết rằng kích dục bằng tay và "xoa bóp bằng ngực", trong đó một phụ nữ thực hiện mát-xa với một người đàn ông bằng bộ ngực của mình, không phải là hành vi tình dục, và do đó không phạm tội mại dâm, tờ Nhật báo Nandu cho hay.

Vụ án khởi phát từ sự kiện hồi tháng 7/2011 khi bốn người đàn ông bị bắt vì điều hành một phòng xoa bóp, mát-xa ở tỉnh Quảng Đông vốn cung cấp “công đoạn cuối sung sướng" và các dịch vụ “mát-xa sinh lý, kích dục khác" cho khách hàng, theo tờ South China Morning Post.

Những người đàn ông này đã bị kết tội "tổ chức mại dâm" và bị Tòa sơ thẩm ở thành phố Phật Sơn kết án năm năm.

'Kháng án'
"Cứ một trong năm cơ sở mát-xa của
Trung Quốc có can dự vào tệ nạn mại dâm" - 
Hãng tin AP

Hy vọng thay đổi bản án, các bị cáo đã kháng án lên Toà án phúc thẩm.

Tại đây, họ được Tòa phán quyết là không phải chịu trách nhiệm hình sự do những bằng chứng ‘không rõ ràng,’ do ‘áp dụng những điều khoản luật pháp không phù hợp’ và được trao trả tự do nhanh chóng.

Mát-xa sinh lý với nhiều hình thức được cho là kích dục sử dụng các bộ phận trên cơ thể như miệng, tay v.v... lâu nay đã xuất hiện ở nhiều địa phương tại Trung Quốc

Một tường trình hồi năm 1999 của Tân Hoa Xã cho thấy cứ một trong năm cơ sở mát-xa của Trung Quốc có can dự vào tệ nạn mại dâm, theo hãng tin AP.

Ở Quảng Đông, người dân địa phương bị bối rối bởi phán quyết mới đây cả tòa về mát-xa sinh lý và dịch vụ ‘công đoạn cuối sung sướng’.

Tuy nhiên phán quyết của Tòa án ở Phật Sơn có thể chỉ là một quyết định cá biệt ở cấp địa phương

Theo Hoàn cầu Thời báo, cảnh sát Bắc Kinh hôm thứ Năm đưa ra một thông điệp nói những người cung cấp dịch vụ mát-xa ‘công đoạn cuối sung sướng’ vẫn sẽ bị truy tố dựa trên một nghị định hồi năm 2001.

Nghị định này xếp tình dục bằng miệng và kích dục bằng tay, hay mát-xa sinh lý vào hành vi tệ nạn mại dâm.

Tờ Thời báo Kinh doanh Quốc tế nhấn mạnh rằng các phán quyết của tòa án ở Trung Quốc "thường không thiết lập tiền lệ ràng buộc."

Điều này có nghĩa là pháp luật về mua bán dâm của Trung Quốc có thể về cơ bản vẫn không thay đổi trong tương lai gần.

TẠO NỔ


Vâng, Tạo nổ! Ý của chị là Nguyễn Trọng Tạo.

Thành thực mà nói, chị là người mê Tạo lắm lắm, anh tài hoa trong thơ và cả trong nhạc nữa. Chị mê Tạo vì cái tình cái ý trong "con sông quê". Cũng chả có gì là xấu phải không?

Thế rồi chị thất vọng về Tạo, càng về già Tạo càng đuối. Có lẽ khi đuối người ta hay nổ. Nếu đúng như thế thì chị cũng không trách Tạo đâu, chị buồn. Chả phải một mình chị ngạc nhiên đâu, mà bác Mõ làng cũng phải ngạc nhiên và thất vọng về Tạo, có lẽ Tạo mắc chứng hoang tưởng chính trị mất rồi. Giá như anh (chị vẫn muốn gọi anh như thế) chuyên tâm vào thơ vào nhạc thì hay biết bao! Giá như anh đừng nổ...

Chị buồn không muốn viết. Nhân đây có bài của anh Mõ Làng, chị đưa lên cho anh em bạn bè sẻ chia.
Tạo của chị một thời đây
------------------------------


Mõ Làng

Tôi muốn lấy hình ảnh sông Tô Lịch, dòng sông đen có cái tên rất mĩ miều để thay cho dòng sông quê của Nguyễn Trọng Tạo trong bài hát làm say lòng người “Khúc hát sông quê”. Sở dĩ có chuyện đó vì tôi đã rất thất vọng về một nhạc sĩ tài hoa của dòng nhạc dân gian Nguyễn Trọng Tạo. Giá như ông cứ chuyên chú vào nhạc, lấy nhạc thức tỉnh lòng người, làm tuôn trào nước mắt của những kẻ đa cảm thì tuyệt vời biết bao. Đằng này, con người tài hoa ấy đã bị dẫn dụ bởi những hoang tưởng chính trị. Có chí, có trí mà làm chính trị thì tốt, đằng này kiến thức chính trị của Tạo ít ỏi quá, dẫn đến cái tư tưởng chính trị của Tạo quá lổn nhổn.

Chẳng biết tự bao giờ, một Trọng Tạo bơ phờ đang hổn hển cố leo dốc chính trị trong sự tuyệt vọng. Chẳng biết hào quang nào làm lóa mắt một nhạc sĩ làm ông buông đàn cầm gươm chém tới cái cối xay gió và tự huyễn hoặc mình là người hiệp sĩ chính trị, ví như đã có lần ông so sánh mình với Nguyễn Khoa Điềm trong bài viết “Hai bài thơ nhân dân của Nguyễn Khoa Điềm và Nguyễn Trọng Tạo”. Gần đây, trong tâm thế đó, Trọng Tạo có những hành vi rất không bình thường khiến tôi cứ muốn sờ lên trán Tạo xem có nóng không. Cái mà người ta thấy lạ là Tạo cứ cố tạo hào quang cho mình là một nhân vật quan trọng. Lúc thì Tạo khoe gọi điện cho ông trung tướng CA đến nhậu rồi yêu cầu: “Chú nên lưu ý cho anh 2 trường hợp đang bị giam trong tù là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên, đó là 2 người anh thấy nên quan tâm tốt hơn”. Lúc thì nhắn tin cho ông tướng công an ấy bảo “em nhớ lưu ý CH Hà Vũ con ông Huy Cận chút nhé – anh Tạo”. Lúc thì Tạo ngồi uống rượu với ông bộ trưởng nọ, ông tướng kia đàm đạo thế sự. Rõ rằng, Tạo là một nhân vật quan trọng, là huynh đệ với giới chóp bu chính trị đến mức suồng sả.

Có thật vậy không? Hay là hoang tưởng chính trị? Mới giật mình nghĩ lại sao dạo này chứng hoang tưởng chính trị lây lan nhanh thế. Từ hôm Cù Huy Hà Vũ tự ứng cử chức Bộ trưởng Bộ văn hóa, rồi Gs Tương Lai gửi thư cho bạn quá vãng thời cùng nghiên cứu lí luận Nguyễn Phú Trọng. Ông nhà văn gì đó bạn đồng môn, gửi thư cho ông Nguyễn Phú Trọng khuyên bạn nên thế này thế nọ… Đến lượt giới chầu rìa như Tạo cũng bỗng dưng dở chứng thư từ cho tướng tá, bộ trưởng, thủ tướng…
Thật bùn cừi đến sặc cơm, chẳng biết tự bao giờ giới văn sĩ, ca sĩ… trở thành bạn tâm giao của các chính trị gia nhiều đến vậy. Theo kinh nghiệm của Mõ thì các vị trong giới ấy (tất nhiên là Mõ chỉ nói một số như Tạo) chỉ xuất hiện với các chính trị gia trong bàn nhậu mà thôi. Khi trà dư, tửu hậu, để mua vui, các đệ tử con nhang liền bốc điện thoại gọi các ca sĩ, nhạc sĩ ấy đến mua vui. Ca mấy bài, uốn éo mấy cái, tếu táo mấy câu cười cho giã rượu. Xong, chúng dúi cho mấy tờ rồi biến, chứ sức mấy mà cùng đàm đạo chính trị. Làm chính trị mà nghe vấy cha văn sĩ có mà liệt sĩ.

Mấy bữa nay lại bùn cừi đến sặc bia khi thấy Trọng Tạo lại gửi thư cho Thủ tướng với lời đề pa “Tôi không muốn Thủ tướng khóc”, “Tôi viết bài này không có mục đích làm Thủ tướng Ba Dũng khóc”. Rồi chẳng có bài viết nào cả. Sao vậy, ấy là vì Tạo cóp đâu về một clip một bà mẹ đang cố cản lực tượng cưỡng chế nhà mẹ làm trái phép. Tay mẹ cầm gậy phang liên tục lên người, lên đầu các con cưỡng chế. Còn kẻ khác thì bê mẹ ra cho ngồi lên đống cát để quay clip tung lên mạng. Mẹ đánh, còn các con thì cố giữ gậy không cho mẹ đánh, nhưng qua đôi mắt của Tạo nó đã thành "hai bàn tay gân guốc giằng gậy" bạo hành mẹ. Tạo đau về chuyện đó mà không cần xét nguyên nhân. Sao Tạo không trích cái clip mới hôm nay thôi, trong phiên họp Chính Phủ, do ông bạn Thủ tướng của Tạo chủ trì có một đoạn nói: Còn duy nhất một hộ dân ở Tứ Kì. Hải Dương, không chịu nhận tiền bồi thường, cả tuyến đường 5 cao tốc bị kẹt đấy. Mấy chục nghìn tỉ làm đường 5 ấy là thuế của Tạo và tôi cùng chúng ta đóng đấy. Thử làm một phép tính lãi ngân hàng mỗi ngày bao nhiêu, sao Tạo không khóc cùng Thủ tướng? Đã nói mà, làm nhà văn thì đừng làm nhà báo, bớ nhà Tạo.

Lần này lại cứ tưởng Tạo chơi thân với Thủ tướng, ai dè Tạo kể “Tôi có gặp Thủ tướng Dũng một lần dịp động thổ nhiệt điện Vũng Áng (Hà Tĩnh) và ấn tượng về câu nói của ông lúc đó: “Hà Tĩnh rất giàu truyền thống cách mạng, nhưng kinh tế thì rất nghèo”. Hehe, chắc lúc đó Tạo ngồi tít dưới hậu trường chờ nhậu, lấy cảm hứng sáng tác cho Vũng Áng bài Vũng Áng Ca, kiếm tí nhuận bút.

Dường như sợ mọi người chưa tin Tạo còn dẫn ra “bạn nhậu” cũ: “Một lần anh Trương Đình Tuyển (bộ trưởng) mời tôi uống rượu với anh Tư Kiên (thượng tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang), và tôi nghe anh Tư Kiên kể là đã chở thương binh Ba Dũng bằng cối giã gạo (làm bằng gốc cây mù u) giữa rừng U Minh Hạ. Tư Kiên còn nói “Tôi thấy anh Dũng một tay ôm súng, tay kia ôm bắp chân máu chảy ướt đẫm ống quần”. Người lính thế hệ chúng mình là thế đó. Tôi cảm động lắm”.
Đang huyên thuyên về ông Đình Tuyển, Tư Kiên, Ba Dũng, giật một cái Tạo viết tưng tửng: “Hôm 19/6 có người trong đoàn anh Tư Sang từ Trung Quốc điện cho tôi bảo đã có danh sách 20 blogger có thể bị bắt”. Đọc mà sởn cả da gà với thứ tin động trời, tin “bóp dái” ấy của Tạo. Quả thực Mõ không biết dùng từ nào để miêu tả thứ tin kiểu này cho phù hợp nữa, quý vị thông cảm. Chắc từ này là sát nghĩa nhất đấy. Vì rằng khi tin đó được tung ra, nếu thật thì kẻ cho Tạo tin sẽ đau như bị bóp dái mà chết. Còn nếu tin đưa chơi thì Tạo đang tự lấy đá ghè dái mình. Hoặc giã, Tạo đang ra đề văn cho đám blogger lề trái hùng hục viết bình luận, chửi chế độ, cho lũ BBC, RFA, RFI đang đói đưa tin?

Hehe, lại chuyện nhà văn làm báo, bùn cừi quá.

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

PHIẾM ĐÀM VỀ HOA HẬU BÁN DÂM

Không có chuyện gì khiến đàn ông thống khoái bằng chuyện đứng trên những người đàn ông khác.

Một người bạn xem ảnh cô hoa hậu bán dâm liền phán một câu vui rằng: "Giá thật chắc chỉ 50 USD còn 2.450 USD còn lại là tiền mua cái danh hoa hậu". Đúng vậy. Các tờ báo đưa tin từ một cô gái bán vé số, hoa hậu A được đại gia "bơm" lên thành người mẫu đã đi khách giá 200 USD, sau khi thành hoa hậu đã nâng giá thành 2.500 USD, gấp gần 12 lần giá ban đầu.

Sẽ có một loạt câu hỏi như sau mà nếu bạn trả lời được thì không cần đọc tiếp nữa: 

Tại sao mua dâm lại còn mua cả danh hoa hậu? 

Khoái lạc thật sự nằm ở đâu? 

Là bản thân hoa hậu hay cái danh hoa hậu? 

Rõ ràng đây không phải chỉ là chuyện thỏa mãn nhục dục không thôi. Nó dính dáng đến nguồn gốc động vật của chúng ta. Hay nói cách khác: chúng ta tiến hóa từ loài khỉ và rồi chúng ta còn khỉ hơn cả khỉ.

Trong cuốn Loài tinh tinh thứ ba nổi tiếng của mình, Jared Diamond có kể về một học thuyết mới lạ của một nhà sinh vật học người Israel, Amotz Zahavi công bố năm 1975. Amotz Zahavi cố gắng giải thích cách mà những đặc điểm bất lợi của con đực có thể thu hút con cái khi chúng phô ra các đặc điểm ấy.

Thật là lằng nhằng khó hiểu. Hãy xem ví dụ này để thấy sáng rõ hơn: Con linh dương đứng trước con sư tử đang rình rập mình. Con linh dương gõ mạnh chân xuống, cào cào nền đất, nó như muốn nói rằng: "Tao là con linh dương mạnh nhất, chạy nhanh nhất. Mày không cần đuổi tao làm chi cho mất công. Mày không bắt được tao đâu". Con sư tử đứng gờm gờm đối thủ, nó nhủ thầm: "Coi bộ thằng nhãi này nhanh thật. Nó phải nhanh lắm và gan lắm mới dám đứng đó chọc ghẹo mình. Xem ra đuổi nó cũng mất công toi mà thôi".

Chúng ta thử tưởng tượng, cả đàn linh dương sẽ phục lăn con linh dương ấy thế nào? Mấy cô nàng linh dương cái sẽ mê mẩn chàng linh dương của chúng ta thế nào? Con linh dương đã đem tính mạng ra đùa giỡn, chỉ cốt lấy sự tôn kính của đàn linh dương, lấy được sự chú ý của mấy nàng linh dương cái. Sự tôn kính ấy chính là địa vị xã hội của con linh dương.

Sự chú ý ấy chính là cái gật đầu được linh dương cái chọn làm bạn tình. Như vậy nòi giống của con linh dương đực sẽ được duy trì. "Do con cái đóng góp nhiều hơn trong quá trình sinh sản, mất mát nhiều thứ hơn và do đó phải trở nên kén chọn hơn. Lý tưởng là con cái nên chọn một con đực có nhiều gen tốt mà nhờ đó có thể di truyền lại cho lũ con chúng sinh ra. Do bản thân gen là thứ rất khó có thể tiếp cận, nên một con cái tìm kiếm những vật chỉ thị nhanh chóng cho những gen quý có ở con đực và những con đực tuyệt hảo nên thể hiện bản thân qua những vật chỉ thị này" (Loài tinh tinh thứ ba - Jared Diamond). Đôi khi chúng ta cũng hành xử y chang con linh dương kia vậy.

Có địa vị xã hội, nói theo kiểu giang hồ nghĩa là "có số, có má". Nghĩa là sẽ được tôn kính theo một kiểu nào đó. Tất cả cũng chỉ nhằm khẳng định "cái tôi". "Cái tôi" đáng ghét nhưng cũng là "cái tôi" không thể nào chối bỏ được.

Sau khi đi một vòng về nguồn gốc động vật, chúng ta nên trở lại chuyện đại gia mua dâm hoa hậu. Đại gia sánh vai cùng chân dài, người mẫu, hoa hậu sẽ có cảm giác như mình "đẳng cấp" hơn mọi người. Cái chữ "đẳng cấp" này cũng khó mà diễn tả được. Nó đại khái có thể coi như cảm giác của một con hạc đứng nhìn bầy gà, như con linh dương đứng trước bầy đàn của nó sau khi làm cho con sư tử ngao ngán rút lui.

Cái cảm giác được chiếm hữu người đẹp trong các người đẹp, niềm khao khát mong ước của bao người đàn ông sẽ thống khoái biết bao? Không có chuyện gì khiến đàn ông thống khoái bằng chuyện đứng trên những người đàn ông khác, làm được chuyện mà những người đàn ông khác không làm được. Nhưng hãy nhìn bằng cặp mắt sâu sắc, sẽ thấy rằng đại gia đó tội nghiệp biết bao!

Chiếm hữu hoa hậu, tậu siêu xe, xây cung điện, biệt thự... tất cả cũng chỉ nhằm che đậy hay thỏa mãn cho một "cái tôi" yếu ớt, thương tổn, cô đơn, lạnh lẽo...

Nếu "cái tôi" của bạn mạnh mẽ, bạn đã thể hiện nó trong nghệ thuật, thể thao, khoa học hay trong lao động rồi. Nếu "cái tôi" của bạn đủ vững, bạn đã không cần phải dùng đến tiền để vực nó dậy, phải không? Hãy nghĩ về Bill Gates, về Steve Jobs... Mà nếu có dùng đến tiền thì cũng đã sao? Tất cả chúng ta đều phải có một thứ "bảo bối" riêng hòng chống đỡ cho "cái tôi" yếu ớt của mình đi hết quãng đời dằng dặc.

Trong cuộc marathon đến với cái chết đó, ai có thứ gì thì dùng thứ ấy thôi. Không phải vậy sao?


Bài dinh từ Ngôi Sao/Cafe thứ Bảy

MỸ XUÂN VÀ NỤ CƯỜI BÍ HIỂM

[email protected]

Nụ cười đầy bí hiểm, tạo ra điểm nhấn kỳ lạ giữa phiên tòa xét xử hàng loạt hoa hậu, người mẫu trong đường dây bán dâm ngàn đô, sáng 27.6", một trang báo bình luận.




Mỹ Xuân đã khóc, đã nghẹn ngào, đã hối hận, đã xin lỗi mẹ - một nhà giáo vì đã làm mất danh dự gia đình. 

Nhưng, trong chính phiên tòa xét xử tội danh của mình, Mỹ Xuân đã có một hành động khó hiểu: nở nụ cười tươi rói và giơ ngón tay cái ra vẻ đắc ý.


Một nụ cười nở trong khoảnh khắc, nhưng có khi làm cho ta nhớ suốt đời. Mừng cho Mỹ Xuân đã làm được điều đó!

HAN TIMES: HÌNH ĐỘC BÁO CHÍ VIỆT NAM

Bài gốc "Hình độc báo chí Việt Nam" ở đây
---------------------------

Dạo này báo chí thật buồn cười, chịu không hiểu nổi dân báo giới đang nghĩ cái gì trong đầu, hay là tự diễn biến mất mẹ nó gồi?

Dạo trước khi Sửa đổi Hiến pháp vấn đề trọng đại quốc gia toàn dân tham gia quyết định đang còn rầm rộ thì trên mạng loang truyền những bức hình "Hiếp pháp thể hiện tâm nguyện toàn Đảng toàn dân". Không rõ là những bức hình này có sự can thiệp của Photoshop hay không nhưng nó cũng gợi lên những ẩn ý đầy trào phúng!

Và đây, có thêm một số bức hình độc về báo chí:

Nhân ngày báo giới (Báo chí cách mạng Việt Nam), Thanh niên online làm ngay quả quảng cáo Khám phụ khoa miễn phí cho phóng viên. 

Cũng là cái lỗ
VNN chơi quả "Làm ở xã thì không được nói dối", Thủ tướng huấn thị rồi: Vào Đảng không phải để lên chức. Cái ác nghiệt ở đơi là bọn VNN gắn ngay cái danh xưng Thủ tướng trên title bài viết. 

Vâng Thủ tướng bảo: "Vào Đảng không phải để lên chức mà để thực hiện lý tưởng cao đẹp, xây dựng đất nước". Tại sao thế? Tại vì: làm ở xã không được nói dối còn làm ở huyện ở tỉnh thì..? Lên tới Trung ương nói dối càng khỏe, không sao cả. 

"Làm ở xã không được nói dối", còn anh thì ... làm ở Trung ương nhá???

Sau đó VNN đã sửa thành 

Ở xã phải nói được , làm được thế còn ở huyện ở tỉnh ở Trung ương?

Cái đề mục được sửa đổi như vậy, bất giác lại làm người ta nhớ đến lời hứa chống tham nhũng quyết liệt của Thủ tướng. 

Giờ đến lượt anh VN Ex với quả hình: Đinh La Thăng Xã hội đen ... 

Xã hội đen là ai đây?

Mới nhìn cái giao diện mềnh giật mình tý ngã bổ ngửa!!

Giao diện trang VN Ex sáng nay

Chịu khó quan sát chúng ta sẽ có thêm nhiều tấm hình độc đáo khác.

Nguồn: Sông Hàn

NHỮNG NHẬN XÉT ÁP ĐẶT THIẾU THIỆN CHÍ CỦA "ĐẠO LUẬT NHÂN QUYỀN VIỆT NAM 2013 – HR 1897"


"Đạo luật nhân quyền cho Việt Nam năm 2013 - HR 1897" của Quốc Hội Hợp chủng quốc Hoa kỳ, nhằm "thúc đẩy tự do và dân chủ ở Việt Nam" được đăng tải trên trang Basam mấy hôm nay, gây nhiều phản ứng từ dư luận trong nước. 

Trong cái gọi là Đạo luật này, Quốc Hội Mỹ đã tiếp tục điệp khúc cũ khi có những nhận xét thiếu khách quan, dựa trên những thông tin sai lệch về tình hình tự do, dân chủ và tôn giáo ở Việt Nam. Đặc biệt, trong "Phần II: các dữ kiện và mục đích", bắt đầu từ điểm (4) đến điểm (24), đã có những nhận xét định kiến, sai lệch làm dữ liệu để phê phán Việt Nam về tự do, dân chủ và tôn giáo. Trong entry này, người viết chỉ có vài ý kiến liên quan đến nội dung điểm số (7) và điểm số (8). 

Xin trích nguyên văn:
(7) Từ khi Việt Nam gia nhập WTO vào ngày 11 tháng 1 năm 2007, chính quyền Việt Nam đã tùy tiện bắt bớ và giam giữ nhiều cá nhân vì họ đấu tranh ôn hòa cho Tự do tôn giáo, Dân chủ và Nhân quyền, bao gồm cha Nguyễn Văn Lý, các luật sư Nhân quyền Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Cù Huy Hà Vũ, và Lê Công Định, và các bloggers Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Lê Văn Sơn.(8) Chính quyền Việt Nam vẫn tiếp tục cầm giữ, bỏ tù, quản thúc tại gia, buộc tội, hoặc nếu không thì ngăn chặn họ không được bày tỏ quan điểm tôn giáo và chính trị đối lập một cách ôn hòa.
Đó chính là những điểm nhận xét sai lệch dựa trên nhưng thông tin thiếu khách quan. Mặt khác, sự phê phán đó còn nặng về cảm tính, và đã có sự đánh lận giữa hành vi phạm tội của một công dân với cái mác mà công dân đó mang trên mình. 

Thực tế là, ở Việt Nam người ta bắt và xử trước tòa công dân Nguyễn Văn Lý do ông này có hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân chứ không phải là bắt Linh mục Lý và tuyệt nhiên không có gì liên quan đến Tôn giáo ở đây. Tương tự như vậy đối với trường hợp của công dân Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Cù Huy Hà Vũ, và Lê Công Định, những người này bị bắt và bị pháp luật trừng phạt bởi hành vi chống nhà nước, và chúng ta những người có ý thức hoàn toàn có thể hiểu là pháp luật trừng trị tội phạm chứ không phải là đảng phái hay chính quyền trừng trị tội phạm, và càng không nên hiểu là trừng phạt các luật sư. Đối với các công dân Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Lê Văn Sơn, họ bị bắt vì hoạt động tuyên truyền chống nhà nước và các tội khác chứ không phải vì họ là Bloggers. Tôi nghĩ, điều này là hoàn toàn phù hợp với luật pháp Việt Nam và luật pháp của các quốc gia khác, trong đó có Mỹ, và việc xét xử những công dân này không có bất cứ liên quan nào đến tự do ngôn luận ở Việt Nam.

Điều đáng nói là những dẫn chứng để đưa ra đánh giá sai lệch nói trên vẫn không có gì khác: dựa vào việc một số đối tượng phạm tội hình sự, bị các cơ quan tiến hành tố tụng ở Việt Nam điều tra, truy tố, xét xử, tuyên các bản án hình sự theo quy định pháp luật. Trong các viện dẫn đó, có những đối tượng phạm tội đã quá "cũ mặt", hiện đang chấp hành án tại các trại giam và bản thân các đối tượng này (hầu hết), khi bị xét xử trước tòa cũng đã thừa nhận những hành vi phạm tội của mình. Vì thế, đánh giá của phía Mỹ về tự do dân chủ hay tôn giáo ở Việt Nam là không chính xác và một phần nào đó đã cho thấy tính quy chụp và lừa lọc (bởi hành vi đánh tráo khái niệm) của phía Mỹ.

Việc đánh giá tự do, dân chủ hay tôn giáo phải dựa trên tình hình khách quan về đời sống chính trị, xã hội và tôn giáo ở một quốc gia, vùng, lãnh thổ, bao gồm cả đời sống vật chất và văn hóa, tinh thần. Điều mà tôi chắc phía Mỹ cũng sẽ đồng ý là khi một công dân nào đó phạm một tội được quy định trong Bộ luật Hình sự, thì dù công dân đó là blogger hay người bình thường, dù theo hay không theo tôn giáo nào đều chịu sự trừng phạt của pháp luật một cách bình đẳng. Luật pháp bất kỳ quốc gia nào cũng nhằm bảo vệ thể chế chính trị của quốc gia đó và trong Bộ luật Hình sự, nhóm tội xâm phạm an ninh quốc gia, chống chính quyền nhân dân (như phản bội Tổ quốc; hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân…) đều bị coi là trọng tội. Luật pháp Việt Nam cũng quy định các điều luật trong Bộ luật Hình sự trên quan điểm pháp lý đó. Vì thế, không nên và không thể đánh tráo khái niệm bỏ tù một công dân phạm tội với bỏ tù một linh mục, một nhà báo, hay một blogger. 

Ngay tại nước Mỹ, luật pháp các bang cũng quy định rất rõ hành vi chống chính quyền và chế tài xử phạt tương ứng. Đặc biệt, các tòa án ở Mỹ cũng rất nghiêm khắc đối với các hành vi chống chính quyền hay mạ lị xúc phạm tòa. Chẳng hạn, hồi tháng 2/2012 vừa qua, các cơ quan bảo vệ pháp luật ở Mỹ đã bắt giữ 7 thành viên của nhóm Hutaree vì có hành vi chống lại chính quyền Mỹ. Nhóm Hutaree có trụ sở tại bang Michigan, đã lên kế hoạch giết một sĩ quan cảnh sát sau khi tấn công một đám tang, nhằm bắt đầu một cuộc nổi loạn, sử dụng vũ khí chống lại chính quyền Mỹ. Khi bị bắt, nhóm này danh xưng "chiến binh Thiên Chúa giáo" và nói rằng họ được quyền làm theo "Chúa", tự do phát biểu, hội họp kiểu công dân Nguyễn Văn Lý. Theo Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI), các nhóm này luyện tập bắn súng và chế bom trong rừng từ năm 2008, Hutaree tự xưng là "chiến binh Thiên Chúa giáo", viện dẫn Kinh thánh để tuyên bố rằng tiên tri đã báo trước sẽ có một lực lượng chống Thiên chúa và đấng Kitô muốn họ chuẩn bị sẵn sàng để tự vệ. Trên website tổ chức này có nhiều bài viết bất bình với các chính sách của chính quyền Mỹ. Về vấn đề này, Bộ trưởng Tư pháp Eric Holder cho rằng, cuộc vây bắt nhóm Hutaree là một cú đánh mạnh vào một tổ chức nguy hiểm lợi dụng tôn giáo để chống nước Mỹ…

Như vậy, rõ ràng là nước Mỹ khi tự nhận là họ đảm bảo về tự do tôn giáo thì ở đây cũng có sự phân biệt rành mạch với lợi dụng tự do, dân chủ và tôn giáo chống chính quyền. Hành vi danh xưng tôn giáo để tập hợp lực lượng, chống nước Mỹ đều bị cơ quan bảo vệ pháp luật ở các bang bắt, xử lý như vụ việc trên. 

Vậy thì tại sao những hành vi lợi dụng tự do tôn giáo, tự do báo chí để vi phạm pháp luật, chống chính quyền của một số đối tượng ở Việt Nam, khi bị cơ quan tiến hành tố tụng bắt, xử lý, lại bị đánh lận thành "đàn áp tôn giáo, đán áp blogger"?

Tôi nghĩ, phân tích vài điểm như vậy đã là đủ để nhận biết trắng đen, phải trái. Cái mà người Việt Nam cần chính là sự ghi nhận trung thực và khách quan các sự kiện ở Việt Nam từ phía Mỹ. Và nếu như ngay tại nước Mỹ, các vị tiếp cận thông tin có những sai lệch, thì Việt Nam đã rất thiện chí khi tạo điều kiện để việc tìm hiểu thực tế về tự do dân chủ và tôn giáo được đảm bảo chính xác, khách quan. Thiện chí này của Việt Nam đã được duy trì như một nguyên tắc ứng xử ngoại giao đã từ lâu, nhưng rất tiếc không được phía Mỹ tận dụng.

Những nhận xét trong Đạo luật nhân quyền cho Việt Nam của phía Mỹ, trong Dự luật nhằm thúc đẩy Tự do và Dân chủ tại Việt Nam có thể làm vừa lòng những kẻ tôn thờ cờ ba que chống lại đất nước, và những tên tội phạm lợi dụng tự do, dân chủ và tôn giáo vi phạm pháp luật. Tuy nhiên, Đạo luật này đã không nhận được sự đồng tình của đại đa số người dân Việt Nam bởi sự lệch lạc và khiên cưỡng và mang nặng tính thù hận.



Hà Nội, ngày 27 tháng 6 năm 2013



==========================

Tham Khảo:



1864. ĐẠO LUẬT NHÂN QUYỀN VIỆT NAM năm 2013 – HR 1897
Quốc hội Hợp chủng quốc Hoa Kỳ thứ 113

Phiên họp thứ nhất
H. R. 1897: Nhằm thúc đẩy Tự do và Dân chủ ở Việt Nam

Tại Hạ viện Hoa Kỳ

Ngày 8 tháng 5 năm 2013

Ngài SMITH của tiểu bang New Jersey (đại diện cho chính mình, cho ngài ROYCE, ngài WOLF, bà LOFGREN và ngài LOWENTHAL) giới thiệu đạo luật sau đây, đạo luật đã được đệ trình lên Ủy ban Ngoại giao Hạ viện Hoa Kỳ.

DỰ LUẬT
Nhằm thúc đẩy Tự do và Dân chủ tại Việt Nam.

Nếu được thông qua bởi Thượng viện và Hạ viện Hợp chủng quốc Hoa Kỳ trong thời gian Quốc hội nhóm họp,

PHẦN 1. TIỀU ĐỀ NGẮN. BẢNG NỘI DUNG.

(a) Tiêu đề ngắn – Đạo luật này được gọi là “Đạo luật Nhân quyền Việt Nam năm 2013”

(b) Bảng nội dung – Bảng nội dung của Đạo luật như sau:

Phần 1. Tiêu đề ngắn; Bảng nội dung.

Phần 2. Các dữ kiện và mục đích.

Phần 3. Cấm chỉ gia tăng trợ giúp phi nhân đạo cho Chính quyền Việt Nam.

Phần 4. Ngành ngoại giao Hoa Kỳ

Phần 5. Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp quốc

Phần 6. Báo cáo hằng năm

PHẦN 2. CÁC DỮ KIỆN VÀ MỤC ĐÍCH

(a) Những dữ kiện – Quốc hội thu thập được những dữ kiện sau:

(1) Mối quan hệ giữa Hợp chúng quốc Hoa Kỳ và Cộng hòa XHCN Việt Nam đã phát triển vững chắc từ sau khi Lệnh cấm vận thương mại chấm dứt năm 1994, với mức trao đổi mậu dịch hằng năm giữa hai nước lên đến gần 25 tỷ trong năm 2012.

(2) Quá trình chuyển đổi của Chính phủ Việt Nam hướng tới nền thương mại và tự do kinh tế hơn đã không song hành với cởi mởi tự do chính trị và những cải thiện thực chất về các Nhân quyền cơ bản cho người dân Việt Nam, bao gồm Tự do tôn giáo, bày tỏ quan điểm, lập hội và hội họp.

(3) Quốc hội Hoa Kỳ chấp thuận để Việt Nam trở thành thành viên chính thức của Tổ chức Thương mại thế giới vào năm 2006, với niềm tin rằng chính quyền Việt Nam lúc đó đang dần cải thiện hồ sơ Nhân quyền và sẽ tiếp tục như thế.

(4) Việt Nam vẫn duy trì một Nhà nước độc đảng, nằm dưới sự cầm quyền và kiểm soát của đảng Cộng sản Việt Nam, đảng này vẫn tiếp tục chối bỏ quyền thay đổi chính quyền của người dân.

(5) Mặc dù trong những năm gần đây, Quốc hội Việt Nam đã đóng vai trò ngày càng tích cực như là một diễn đàn để làm nổi bật những quan ngại ở địa phương, vấn đề tham nhũng, và sự cầm quyền không hiệu quả, Quốc hội vẫn chịu sự chỉ đạo của đảng Cộng sản và đảng Cộng sản vẫn duy trì quyền kiểm soát việc chọn lựa các ứng cử viên Quốc hội trong các cuộc bầu cử quốc gia và địa phương.

(6) Chính quyền Việt Nam ngăn cấm mọi chất vấn của người dân đối với tính chính đáng của Nhà nước độc đảng, kiềm hãm quyền Tự do bày tỏ quan điểm, báo chí, lập hội và thắt chặt việc tiếp cận internet và các phương tiện viễn thông.



(9) Chính quyền Việt Nam tiếp tục giam giữ những người lãnh đạo giới công nhân lao động và giới hạn quyền thành lập các tổ chức độc lập.

(10) Chính quyền Việt Nam tiếp tục giới hạn quyền Tự do tôn giáo, kiềm chế hoạt động của các tổ chức tôn giáo độc lập, và sách nhiễu các tín đồ nào có các hoạt động tôn giáo bị chính quyền coi là mối đe dọa tiềm tàng cho vị trí độc tôn quyền lực của họ.

(11) Mặc dù những tiến bộ đã được báo cáo trong việc thành lập nhà thờ và việc đăng ký hợp pháp các địa điểm hội họp tôn giáo, chính quyền Việt Nam đã ngăn tất cả các hành động tích cực nhất kể từ khi Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam ra khỏi danh sách “quốc gia cần đặc biệt quan tâm” (CPC) vào tháng 11 năm 2006.

(12) Các hội thánh Tin lành sắc tộc thiểu số không được đăng ký, đặc biệt là những người Thượng ở Cao nguyên Trung phần và Tây Bắc phải chịu những hành động chà đạp khắt nghiệt của chính quyền Việt Nam, bao gồm việc bị cưỡng bách từ bỏ niềm tin, bị bắt giữ, bị sách nhiễu, bị từ chối các chương trình xã hội vốn dĩ cấp cho toàn dân, bị tịch thu và hủy hoại tài sản, bị đánh đập tàn nhẫn và chết theo như báo cáo.

(13) Nhà cầm quyền đã có những phản ứng bạo lực đối với những buổi thức trắng cầu nguyện và những cuộc biểu tình ôn hòa của giáo dân Công giáo đòi chính quyền trả lại những tài sản của giáo hội đã bị chính quyền tịch thu. Những người biểu tình đã bị sách nhiễu, đánh đập, giam giữ và tài sản của Giáo hội đã bị hủy hoại. Những người Công giáo cũng tiếp tục đối mặt với tình trạng giới hạn trong việc lựa chọn chức sắc, giới hạn việc thành lập các chủng viện và lựa chọn chủng sinh, và nhiều trường hợp cá nhân bị giới hạn quyền đi lại và đăng ký thành lập Nhà thờ.

(14) Vào tháng 5 năm 2010, làng Cồn Dầu, một giáo xứ ở thành phố Đà Nẵng, đã đối mặt với tình trạng bạo lực leo thang trong một đám tang khi công an cố gắng ngăn cấm một lễ mai táng theo nghi thức tôn giáo ở nghĩa trang của làng; hơn 100 dân làng đã bị thương, 62 người bị bắt giữ, 5 người bị đánh đạp và có ít nhất 3 người chết.

(15) Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất (UBCV) bị ngược đãi vì chính quyền Việt Nam tiếp tục giới hạn những liên hệ và vận động của chức sắc tăng ni của Giáo hội vì họ từ chối việc hợp nhất với Giáo hội quốc doanh, chính quyền giới hạn việc bày tỏ quan điểm và hội họp, và chính quyền cũng tiếp tục sách nhiễu và đe dọa tăng ni cùng chức sắc trẻ.

(16) Chính quyền Việt Nam tiếp tục đàn áp những sinh hoạt của các tín đồ tôn giáo khác, gồm Cao Đài và Phật giáo Hòa Hảo, thông qua việc sử dụng các biện pháp giam giữ, bỏ tù và giám sát nghiêm ngặt, những tín đồ này ở trong tình trạng thiếu sự công nhận chính thức hoặc đã chọn cách liên kết với các nhóm tôn giáo khác bị chính quyền chế tài.

(17) Nhiều người Thượng và những người thuộc các sắc tộc khác vẫn đang chịu những án tù dài hạn vì liên quan đến những cuộc biểu tình ôn hòa năm 2001, 2002, 2004 và 2008. Những người Thượng vẫn tiếp tục đối mặt với việc bị đe dọa, giam giữ, đánh đập, ép buộc bỏ đạo, hủy hoại tài sản, giới hạn hoạt động và chết như trong báo cáo, trong tay các giới chức chính quyền.

(18) Người H-mông thiểu số ở miền Bắc Việt Nam, Cao nguyên Tây bắc, và Cao nguyên Trung phần của Việt Nam cũng bị kiềm chế, tịch thu tài sản, chà đạp, và ngược đãi bởi chính quyền Việt Nam.

(19) Chính quyền Việt Nam giới hạn việc bày tỏ quan điểm, hội họp, lập hội của người Khmer Krom, chính quyền đã tịch thu gần như tất cả các chùa chiền Phật giáo Nam tông, kiểm soát tất cả các tổ chức Phật giáo của người Khmer Krom và cấm chỉ hầu hết các cuộc biểu tình phản đối ôn hòa.

(20) Chính quyền Việt Nam kiểm soát gần như tất cả các phương tiện truyền thông điện tử và báo giấy, bao gồm kiểm soát việc tiếp cận mạng Internet, làm nhiễu sóng của một số đài phát thanh nước ngoài, trong đó có đài Á châu Tự do, và đã giam giữ cũng như bỏ tù những cá nhân đăng tải, xuất bản, gởi hoặc phổ biến các tài liệu liên quan đến Dân chủ.

(21) Những người bị bắt ở Việt Nam vì hoạt động và gia nhập các tổ chức chính trị – tôn giáo, thường không nhận được thủ tục pháp lý thích hợp vì họ khó có thể tiếp cận với luật sư theo sự lựa chọn của mình, phải trải qua những phiên tòa đóng kín, thường bị giam giữ nhiều năm mà không được xét xử, và bị hành hạ để phải nhận những tội mà họ không phạm hoặc là phải tố cáo những người lãnh đạo tổ chức họ.

(22) Việt Nam tiếp tục là nước cung cấp hoạt động kinh doanh tình dục và cưỡng bách lao động đối với phụ nữ và các cô gái, cũng là nước xuất khẩu lao động trong đó đàn ông và phụ nữ tham gia một cách hợp pháp vào những hợp đồng lao động quốc tế nhưng sau đó họ phải đối mặt với tình trạng bị ràng buộc bởi nợ nần hoặc cưỡng bách lao động, và là điểm đến của nạn buôn bán trẻ em và tiếp tục xảy ra tình nạn buôn người.

(23) Có nhiều báo cáo về việc các quan chức Việt Nam và cấp dưới của họ tham gia, tạo điều kiện, bỏ qua hoặc đồng lõa với các hình thức buôn người nghiêm trọng.

(24) Các chương trình tái định cư người tỵ nạn của Hoa Kỳ, bao gồm Chương trình Tái định cư Nhân đạo (HR), Chương trình ra đi trật tự (ODP), Chương trình Cơ hội tái đinh cư cho người Việt hồi hương, việc tái định cư thông thường dành cho các thuyền nhân từ các trại tỵ nạn khắp Đông Nam Á, Đạo luật đón người Mỹ gốc Á về Mỹ năm 1988, và Hạng mục tái định cư người tỵ nạn Ưu tiên 1, đã giúp cứu vớt những người dân Việt Nam đã bị ngược đãi vì cộng tác với Hoa Kỳ, hoặc, trong nhiều trường hợp, vì vợ chồng, cha mẹ, người thân của họ có cộng tác, cũng như những người Việt Nam bị ngược đãi vì sắc tộc, tôn giáo, quốc tịch, quan điểm chính trị, hoặc vì là thành viên của các tổ chức xã hội cá biệt.

(25) Trong khi những chương trình trước đây đã hoàn thành mục đích, một số lớn người tỵ nạn Việt Nam đã bị từ chối hoặc loại bỏ một cách bất công, bao gồm người Mỹ gốc Á, trong vài trường hợp là vì các giới chức Việt Nam – những người có trách nhiệm kiểm soát việc tiếp cận các chương trình này – tham nhũng hoặc thù hận, và trong những trường hợp khác là vì nhân sự phía Hoa Kỳ đã áp đặt những cách giải thích thu hẹp quá mức về tiêu chuẩn của chương trình. Thêm vào đó, chính quyền Việt Nam đã từ chối cấp hộ chiếu cho những người mà phía Hoa Kỳ đã chấp nhận là đủ tiêu chuẩn để nhận được quy chế tỵ nạn.

(26) Chính quyền Việt Nam, như trong báo cáo, đang giam giữ hàng ngàn người, trong đó có một số người mới 12 tuổi, trong các trung tâm cai nghiện của nhà nước và đối xử với họ như nô lệ lao động.

(27) Trong năm 2012, hơn 150.000 người đã ký vào một thỉnh nguyện thư kêu gọi chính quyền Hoa Kỳ không mở rộng với mậu dịch với nước Việt Nam cộng sản với cái giá phải trả là tình trạng đàn áp nhân quyền.

(28) Quốc hội Hoa Kỳ đã thông qua nhiều nghị quyết lên án tình trạng chà đạp nhân quyền ở Việt Nam, cho thấy rằng mặc dù có sự mở rộng quan hệ ngoại giao với chính quyền Việt Nam, nhưng không nên hiểu điều đó như là sự chấp thuận cho tình trạng vi phạm các nhân quyền căn bản nghiêm trọng và vẫn đang tiếp diễn ở Việt Nam.

(b) MỤC ĐÍCH- Mục đích của Đạo luật này là nhằm thúc đẩy sự phát triển Tự do và Dân chủ ở Việt Nam.

PHẦN 3. NGĂN CẤM TĂNG THÊM CÁC VIỆN TRỢ PHI NHÂN ĐẠO CHO CHÍNH QUYỀN VIỆT NAM.

(a) VIỆN TRỢ -

(1) TỔNG QUAN – Trừ những trường hợp đã đưa ra ở khoản (b), Chính quyền Liên bang sẽ không đưa ra bất cứ viện trợ phi nhân đạo nào cho chính quyền Việt Nam trong suốt năm tài chính với tổng số vượt quá số lượng viện trợ như thế đã được đưa ra cho năm tài chính 2012, trừ khi:

(A) liên quan đến những giới hạn cho năm tài chính 2014, Tổng thống quyết định và xác nhận với Quốc Hội rằng, không quá 30 ngày sau ngày ban hành đạo luật này, những quy định từ điểm (A) tới điểm (G) trong điều (2) phải được đáp ứng trong suốt thời gian 12 tháng kết thúc vào ngày phê chuẩn; và

(B) liên quan đến giới hạn cho những năm tài chính tiếp theo, Tổng thống quyết định và xác nhận với Quốc Hội, trong bản báo cáo hằng năm gần nhất được đệ trình lên theo phần 6, rằng những quy định từ điểm (A) đến điểm (G) của điều (2) phải được đáp ứng trong suốt thời gian 12 tháng được tường trình bởi bản báo cáo.

(2) NHỮNG QUY ĐỊNH– Những quy định trong điều như sau:

(A) Chính quyền Việt Nam đã có những tiến bộ đáng kể trong việc phóng thích tất cả các tù nhân chính trị và tôn giáo, tình trạng quản thúc tại gia, và các hình thức cầm giữ khác.

(B) Chính quyền Việt Nam đã có những tiến bộ thực chất trong việc -

(i) Tôn trọng quyền tự do tôn giáo, bao gồm quyền tham gia vào các định chế và sinh hoạt tôn giáo mà không bị cản trở, sách nhiễu, hoặc can thiệp bởi chính quyền, dành cho tất cả các cộng đồng tôn giáo khác nhau của Việt Nam; và

(ii) Trả lại đất đai và tài sản đã tịch thu của các giáo hội và cộng đồng tôn giáo.

(C) Chính quyền Việt Nam đã có những tiến bộ thực chất trong việc tôn trọng quyền tự do bày tỏ quan điểm, hội họp và lập hội, bao gồm việc trả tự do cho các nhà báo và blogger độc lập và các nhà hoạt động vì dân chủ và giới lao động.

(D) Chính quyền Việt Nam đã có những tiến bộ thực chất trong việc bãi bỏ hoặc xem xét lại các điều luật hình sự hóa các hoạt động bất đồng chính kiến ôn hòa, truyền thông độc lập, hoạt động tôn giáo không được cấp phép, và các cuộc tập hợp và biểu tình bất bạo động, theo các tiêu chuẩn và công ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên tham gia.

(E) Chính quyền Việt Nam đã đạt được những tiến bộ thực chất trong việc cho phép người dân Việt Nam được tự do tiếp cận với các chương trình tỵ nạn của Hoa Kỳ.

(F) Chính quyền Việt Nam đã đạt được những tiến bộ thực chất trong việc tôn trọng nhân quyền của những người thuộc các nhóm sắc dân thiểu số.

(G) Không một quan chức chính quyền Việt Nam lẫn các cơ quan và thực thể nào do chính quyền Việt Nam sỡ hữu toàn bộ hoặc một phần được đồng lõa vào những hình thức buôn người nghiêm trọng, hoặc Chính quyền Việt Nam đã tiến hành những bước thích hợp để chấm dứt những sự đồng lõa như thế và buộc các quan chức, cơ quan hoặc thực thể đó phải hoàn toàn chịu trách nhiệm giải trình cho những hành xử của họ.

(b) NHỮNG NGOẠI LỆ -

(1) VIỆC TIẾP TỤC CÁC KHOẢN VIỆN TRỢ VÌ QUYỀN LỢI QUỐC GIA HOA KỲ- Không chấp nhận việc Chính quyền Việt Nam không đáp ứng được những quy định ở khoản (a)(2), Tổng thống có thể bãi bỏ việc áp dụng khoản (a) trong năm tài chính nếu -

(A) Tổng thống xác định rằng việc cấp cho chính quyền Việt Nam những khoản viện trợ phi nhân đạo ngày càng gia tăng sẽ thăng tiến mục đích của Đạo luật này hoặc nếu không thì vì quyền lợi quốc gia Hoa Kỳ; và

(B) Chính quyền Liên bang đưa ra những khoản viện trợ, ở mức độ tương thích với, hoặc vượt quá, bất cứ sự gia tăng viện trợ phi nhân đạo cho Việt Nam, đều hỗ trợ cho việc-

(i) huấn luyện cho chính quyền Việt Nam về bổn phận tôn trọng các quyền được liệt kê trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị;

(ii) lập chương trình mang tính pháp quyền phi thương mại; và

(iii) áp dụng biện pháp khắc phục tình trạng chính quyền Việt Nam phá sóng của Đài Á châu tự do.

(2) THỰC HIỆN THẨM QUYỀN KHƯỚC TỪ- Tổng thống có thể thực hiện thẩm quyền này theo điều (1) liên quan đến–

(A) Tất cả những khoản viện trợ phi nhân đạo của Hoa Kỳ cho Việt Nam; hoặc

(B) Một hoặc nhiều chương trình, dự án, hoặc hoạt động viện trợ như thế.

(c) CÁC ĐỊNH NGHĨA- Trong phần này: