Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

CHUYỆN 27/2


- A lô... Anh ơi.. ca hôm qua hội chẩn xong đấy thì quyết mổ hả anh ....

- Ơ hay... tổ sư ... không mổ thì còn làm đéo gì nữa.... chết đến đít rồi ... mổ đê... phạng luôn đê...

- Dạ vâng... anh bẩu mổ là em ok rùi... cơ mà mà anh bảo rạch dọc.... nhưng mấy anh giáo sư giáo sãi đầu ngành mà anh bảo em thỉnh từ trên Hà Nội về bảo rạch ngang thì mới an toàn cho tính mạng bệnh nhân..

- Thế à... chúng nó bảo thế... ừ... thôi, bọn nó toàn tay chuyên, nghe chúng nó tý.... mày cứ rạch xiên xiên cheo chéo cho chúng nó hài lòng.. vậy đi...

- Dạ .. dạ vâng...

- Ờ, làm luôn đy, à mà mày lôi luôn mấy ca khó khó hôm kia nữa vào cho bọn nó tiện 1 công Khai đao !!!

...

Tôi bản tính nhố nhăng, học hành cũng qua loa đại khái, cố hết nhẽ, bóp cà vặn củ nhăn trán nhồi chữ vào đầu mới có được cái bằng kỹ sư CNTT .

Nhưng chắc bởi cái bằng kỹ sư ấy có được là do các thầy cô năm xưa quý mến mà cho điểm,cấp bằng chứ thực học chả đc bao nhiêu chữ nên sau vài đận đi làm bằng nó không thành nên đành gạt nước mắt treo bằng lên vách bếp mà cầm lấy máy ảnh kiếm cơm !

Bạn tôi có mấy thằng cũng nhố nhăng như tôi, học hành cũng qua quýt như tôi, chả rõ làm thế nào mà đỗ hẳn trường Y, mươi năm ăn học cũng vác về cái mảnh bằng Bác sỹ...

Ngày đi làm bệnh viện, tối về mở phòng mạch riêng, khám chữa đủ mọi loại bệnh từ lang ben cho đến mổ trị hôi nách...Tiền kiếm rủng rỉnh, mua nhà đủi xe cứ xoành xoạch...nhìn mà phát nổi hờn ghen...

Lạ một điều , có thằng ngày bé đi học, chữ nó đẹp nhất nhì trường phổ thông, chuyên được giao biên bằng khen cho các bạn mới lại viết báo tường, chả hiểu sao đi làm Bác sỹ dăm năm, chữ nó giờ như gà đạp mái, nếu nó ko tự dịch thì chắc ít người hiểu nó viết gì...

Gặng nhiều, nó bảo giờ nghề y nó bạc bẽo lắm, sểnh ra cái con bệnh bị sao là người nhà bệnh nhân nó vác dao đến lùa chém mình ngay, nên kê đơn thì cứ kê như gà bới, thánh cũng đéo dịch được, có gì chẳng may thì cứ đổ vạ cho thằng bán thuốc nó dịch sai, bán nhầm thuốc nên con bệnh uống chết chứ mình thì vô can... nghe mà kinh vãi...

Có bữa đang ngồi nhà, nghe nó gọi thất thanh:

"Anh ... anh... nhà có cục nam châm nào không cho em mượn nhanh nhanh cái... địt mẹ, hôm nay em mổ cho thằng bệnh nhân này... thế đéo nào mổ xong giờ nhìn lại khay dao kéo thấy mất mẹ cái búa đinh ... vớ vẩn có khi vẫn ở trong bụng nó.... anh cho em mượn cục nam châm để em rà bụng nó xem có đúng là quên trong bụng nó không để em còn moi ra, không thì hết lãi ..."

Tôi nghe mà lông lá dựng đứng, nách đổ mồ hôi trộm...

Có lần anh em nhậu say, cao hứng rủ nhau đi Đồ Sơn, gọi điện kéo nó đi cho vui... Nghe qua điện thoại thấy nó quát vợ: 

"Mẹ nó lấy anh cái áo khoác, gọi anh cái tắc xi... địt mẹ ngoài Đồ Sơn có mấy ca quá khó, dăm bảy ông ở đó mà ko giải quyết được, anh mà không ra nhẽ chết... Thấy tiếng con vợ nó vâng dạ mà nể phục vô ngần ... "

Cũng như sáng nay, ngồi lòng lợn tiết canh với nó, nghe nó trao đổi công việc mà lạnh hết cả khấu đuôi...

Chuyện về mấy thằng thầy lang bạn tôi còn nhiều, cơ mà viết hết nhẽ phải biên thành sách dày ba vạn chín nghìn trang chứ dăm dòng trên face nhẽ chả bao giờ đủ.

Thôi thì nhân ngày 27-2, ngày thày lang xứ mình... Tôi cũng cố móc lên , edit lại dăm câu chuyện cũ... Cũng gọi là có lời chúc mầng !!!

Chúc các anh em bạn bè thày lang bạn tôi vững tay dao,chuẩn tay bốc, khéo mồm may miệng, kê thuốc, rút dao là trăm bệnh tiêu tán vạn bệnh tiêu trừ.

Và quan trọng là ko bao giờ bị bọn bệnh nhân nó vác điếu cày nó đuổi đánh !!!

Chúc mừng 27-2 !

Chúc mừng các bác sỹ Nhà quê !!!

Hãy chia sẻ bài viết:

6 nhận xét:

ad viết bài thế hơi bị xúc phạm đến một bộ phận lương y rồi đấy.dù biết trong ngành y tế bây giờ có nhiều sâu mọt nhưng cũng cần phải nhìn nhận công lao của nhiều lương y chứ ko đánh giá phiến diện thế được.cũng nhân này 27/2 tôi cũng xin chúc các y bác sĩ một ngày lễ thật ý nghĩa và càng thấm nhuần đc tư tưởng "lương y như từ mẫu" và luôn giữ vững được đạo đức nghề nghiệp của mình

Chỉ một số lương y giả thì mới hành nghề kiểu đó thôi. Còn khi con người ta đã chọn nghề y là nghề của mình thì người ta sống còn vì nghề, yêu nghề họ sẽ quyết tâm học tập, nghiên cứu để cứu người bệnh. Còn những kẻ là thầy lang vườn thì hành nghề vì tiền thì chịu roài. Tác giả cũng không nên vơ đũa cả nắm.

Cuộc sống hôm nay, trong cơ chế mới bộn bề và sôi động, đặc trưng nổi bật đang xuyên qua các quan hệ xã hội là đồng tiền có xu hướng ngự trị và khuynh đảo. Từ đó, dẫn tới sự xuống cấp của đạo đức và truyền thống tốt đẹp. Người tốt, có đức thường khó giàu. Thầy thuốc cũng vậy, nếu tất cả đều trở thành quan hệ mua bán không tình nghĩa thì không thể nói đến đạo đức. Trong cơ chế mới, những thầy thuốc tài năng, đức độ vẫn có nhiều điều kiện để làm giàu. Cái giàu tiền bạc ấy bằng chính tâm và đức của thầy thuốc. Sự giàu có ấy là giàu có chính đáng, xã hội và nhân dân rất trân trọng và tôn vinh. Song, có một bộ phận thầy thuốc có những thái độ và hành vi hết sức vô cảm trước nỗi đau của người bệnh, bởi vì động lực của những người này không hoàn toàn hướng tới việc chữa trị cho người bệnh và đang làm “méo mó” nghề thầy thuốc cao quý.

Nhân dịp kỷ niệm Ngày Thầy thuốc Việt Nam, mong rằng các thầy thuốc luôn ghi nhớ và thực hiện tốt lời dạy của Bác Hồ kính yêu: "Người thầy thuốc giỏi đồng thời phải như người mẹ hiền", tận tụy hơn nữa với sự nghiệp chăm sóc, bảo vệ sức khỏe nhân dân trong hiện tại và tương lai, xứng đáng với sự tôn vinh của Đảng, Nhà nước và nhân dân; bản thân mỗi cán bộ y tế phải biết tự chọn cho mình lối sống, phong cách giao tiếp và ứng xử trước sự đớn đau của người bệnh.

Thớt trong bài viết bảo là có người, bạn tôi... mà chứ có đánh đồng nghề bác sĩ đâu. Vẫn biết đây là một nghề cao quý của những nghề cao quý, nhưng thực trạng hiện nay không ai có thể phủ nhận năng lực và trình độ của một bộ phận người làm nghề y đang ở mức đáng báo động, nhất là những đơn vị kinh tế ở cơ sở. Thớt cũng chỉ là muốn nhắc khéo vấn đề này thôi mà, mọi người đừng căng thẳng quá

"Mẹ nó lấy anh cái áo khoác, gọi anh cái tắc xi... địt mẹ ngoài Đồ Sơn có mấy ca quá khó, dăm bảy ông ở đó mà ko giải quyết được, anh mà không ra nhẽ chết..." Các ca này khó đỡ nên chắc phải có thầy thuốc khó đỡ thế này ra tay chăng.

Đăng nhận xét