Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017

ÔNG NGUYÊN NGỌC VẪN MIỆT MÀI KÝ SINH TRÊN DANH TIẾNG CỤ PHAN

Ông Nguyên Ngọc vẫn miệt mài ký sinh trên danh tiếng cụ Phan.

Quỹ dịch thuật Phan Châu Trinh thành lập ngày 9-1-2007, đến ngày 3-10-2008 được đổi tên thành Quỹ Văn hóa Phan Chu Trinh. Quỹ này nhắm đến sự tài trợ vật chất từ các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước dưới danh nghĩa “vì sự nghiệp canh tân văn hóa Việt Nam, nối tiếp sự nghiệp của nhà chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh: Chấn dân khí - Khai dân trí - Hậu dân sinh”.

Trong Ban lãnh đạo Quỹ thì bà Nguyễn Thị Bình, cháu gọi cụ Phan bằng ông ngoại, giữ vai trò Chủ tịch trên danh nghĩa, còn vai trò Chủ tịch Hội đồng khoa học, người trực tiếp đánh giá, thẩm định và ban phát các giải thưởng của qũy chính là ông Nguyên Ngọc.

Năm 2015, Quỹ này trao giải Việt Nam học cho Keith Weller Taylor, một nhà nghiên cứu người Mĩ (từng tham chiến tại Nam Việt Nam) có khuynh hướng xét lại, xổ toẹt lịch sử Việt Nam đồng thời công khai biện hộ cho cuộc chiến tranh xâm lược phi nghĩa và tàn ác mà nước Mỹ đã gây ra cho nhân dân Việt Nam.

Ấy thế mà tại buổi lễ trao giải, ông Nguyên Ngọc đã: “Xin cám ơn Keith Weller Taylor, vì tình yêu chân chính và nổ lực trằn trọc của ông cho khoa học lịch sử Việt Nam, cho Việt Nam.”

Nguyên Ngọc còn cất lên những lời có cánh để quảng cáo cho các sản phẩm củaKeith Weller Taylor: “Keith Taylor là một trong những nhà Việt Nam học nổi tiếng nhất, cả ở Việt Nam cả ở nước ngoài” và “ông cũng là một nhà Việt Nam học độc đáo, từ điểm xuất phát, đến con đường nghiên cứu Việt Nam học ông đã đi, các chặng khác nhau và những chuyển hướng trên con đường đó, và có lẽ cả ở sự gắn bó, gần gũi kỳ lạ của ông với giới nghiên cứu lịch sử ở Việt Nam, những chuyển động bên trong nghiên cứu ấy.”

Cũng năm 2007, trường Đại học tư thục Phan Châu Trinh Đà Nẵng được thành lập, tọa lạc trên "mảnh đất vàng" diện tích 3,8 ha giữa thành phố du lịch Hội An. Dĩ nhiên, mâm cỗ này không thể vắng bóng Nguyên Ngọc. Gắp qua rồi gắp lại, sau rốt ông Nguyên Ngọc xơi miếng Chủ tịch Hội đồng quản trị.

Trên trang web củatrường , những người sáng lập và điều hành đề ra tôn chỉ mục đích rất chi là hoành tráng: Phụng sự quốc dân - Canh tân giáo dục - Trung thực làm người nhưng ngay bên dưới, mục tiêu nhắm đến thì lại khá tầm thường. Đó là:“xây dựng một trường đại học đa ngành có chất lượng, đạt những tiêu chuẩn kiểm định chất lượng của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Sinh viên tốt nghiệp ra trường có thể hoà nhập với công việc, đáp ứng những thay đổi và phát triển trong xã hội đương đại”.

Nhưng dưới sự điều hành của ông Nguyên Ngọc, cái mục tiêu còi cọc như trên cũng khó có thể đạt được. Ngay từ khi thành lập, trường đã lâm vào tình trạng nội bộ đấu đá nhau vì tiền và rồi nhiều năm nay, mặc dù đã hạ điểm chuẩn đầu vào xuống hết cỡ để câu kéo thí sinh (dĩ nhiên đằng sau thí sinh là sinh viên và đằng sau sinh viên thì là học phí 4,5 triệu/học kỳ mỗi đứa), trường vẫn lâm vào tình trạng thiếu hụt tài chính nghiêm trọng và phải sống nhờ vào nguồn tiền tài trợ đâu đó. Mới đây, chính ông Chủ tịch công đoàn trường xác nhận trước báo giới rằng hiện nhà trường còn đang nợ tùm lum từ lương cán bộ, giảng viên đến bà bán văn phòng phẩm, trong đó chỉ riêng khoản nợ Bảo hiểm xã hội đã khoảng hơn 400 triệu đồng.

Họa vô đơn chí, hiện tại trường còn đang bị Thành phố Hội An đòi lại mặt bằng rộng 3,8 ha để thực hiện đúng theo quy hoạch phục vụ cộng đồng. Nên biết trường của ông Nguyên Ngọc đã cam kết mượn và giao trả mặt bằng “khu đất vàng” này từ hơn 10 năm trước. Trong suốt thời gian 10 năm đó, UNND thành phố Hội An đã từng bước nhân nhượng, từ chỗ cho mượn mặt bằng không thu tiền, sau đó chuyển sang cho thuê đất (nhưng được miễn tiền thuê đất hàng chục tỷ đồng), ban đầu chỉ cho mượn 05 năm, sau gia hạn thành 10 năm thế nhưng ông Nguyên Ngọc vẫn lần lữa không muốn trả. Riết rồi chính ông cựu Bí thư kiêm Chủ tịch Hội An đã phải huỵch tẹt: “Trường đừng lợi dụng giáo dục để mặc cả những điều kiện khác, mà điều đầu tiên của giáo dục phải rõ ràng, minh bạch, sòng phẳng và phải tôn trọng lời hứa. Nếu không rõ ràng, minh bạch và sòng phẳng thì không còn giáo dục nữa”. (Tưởng chả cần phải nhắc lại rằng người có tấm lòng “bao dung và ưu ái” đối với “sự nghiệp giáo dục” của ông Nguyên Ngọc đến thế chính là ông Nguyễn Sự, người được Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh trao giải vào năm 2012).

Có lẽ bởi thiếu tâm, thiếu tài mà lại còn thiếu cả tiền nữa nên cái tôn chỉ nổ như kho đạn của ông Nguyên Ngọc lâu nay vẫn chỉ tồn tại trên net, chứ còn thực tế thì mới đây, ngày 05-6-2017, thủ phạm một vụ cướp tiệm vàng tại Đà Nẵng đã nhanh chóng bị bắt. Nghe đâu tên này đã để lộ thân thế là do trong quá trình đi cướp y vừa rút dao đe dọa nạn nhân lại vừa lảm nhảm: “Phụng sự quốc dân - Canh tân giáo dục - Trung thực làm người”.

Ngày 7-2-2017 vừa qua, lại xuất hiện thêm một cơ sở mần ăn mượn danh cụ Phan nữa, là Viện Phan Châu Trinh (Phan Châu Trinh Institute- PCTI) được thành lập, vẫn tại thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam. Thấy quảng cáo rằng “Viện ra đời cùng sứ mệnh phấn đấu trở thành một viện nghiên cứu khoa học và tư vấn chính sách, tập trung vào các lĩnh vực xã hội, văn hóa; ra sức thu hút tinh hoa thế giới, phát huy tinh hoa Việt”.

Cũng vẫn quảng cáo này cho biết ngay trong thời điểm xuất hiện, cơ sở mần ăn này đã có đơn đặt hàng. 

Ngay lập tức, Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội nhà báo độc lập đã tỏ thái độ ngạc nhiên và ngờ vực, rằng: cái viện Phan Châu Trinh này vừa mới ra lò nhưng sao đã được thuê thực hiện những bốn công trình nghiên cứu, mà lại sử dụng nguồn Ngân sách nhà nước (?).

Ô hay, sao Hội báo độc lập lại ghen tị và cạnh khóe với Hội Văn độc lập nhỉ? Mà nguồn Ngân sách nhà nước thì đã sao nào? Nguồn nào mà chẳng là mật mỡ. 

Các cụ Quảng Nam xưa đã dạy rồi:

Ở đâu có mật thì ở đó có ruồi.

Ở đâu còn mượn cái danh tiền bối thì ở đó còn có cái lợi cho loài ký sinh.

Cho nên không hề có ai bày tỏ sự ngạc nhiên khi thấy dưới cả hai cái chức danh quan trọng nhất của viện (Chủ tịch Viện và Chủ tịch Hội đồng khoa học) vẫn là một cái tên cũ mèm: Nguyên Ngọc.

Hãy chia sẻ bài viết:

26 nhận xét:

Dù có mượn danh nhân vật lịch sử tầm cỡ nào đi chăng nữa mà thực chất lại không có năng lực, không đảm bảo chất lượng thì tất yếu sẽ bị đào thải thôi. Thiết nghĩ đây cũng là bài học cho bác Nguyên Ngọc, làm gì cũng phải tính đến cống hiến, giúp ích được gì cho xã hội, chứ nếu cứ vì mưu cầu lơi ích cá nhân thế này thi không đuợc ai ủng hộ là phải rồi

Có lẽ bởi thiếu tâm, thiếu tài mà lại còn thiếu cả tiền nữa nên cái tôn chỉ nổ như kho đạn của ông Nguyên Ngọc lâu nay vẫn chỉ tồn tại trên net, chứ còn thực tế thì mới đây, ngày 05-6-2017, thủ phạm một vụ cướp tiệm vàng tại Đà Nẵng đã nhanh chóng bị bắt. Nghe đâu tên này đã để lộ thân thế là do trong quá trình đi cướp y vừa rút dao đe dọa nạn nhân lại vừa lảm nhảm: “Phụng sự quốc dân - Canh tân giáo dục - Trung thực làm người”.

Từ khi xem cái clip mấy "bố già" nhậu lạc rang + rượu tây sau đó giả say, giả tỉnh xuyên tạc hình ảnh liệt nữ Võ Thị Sáu đã thấy ghét cay, ghét đắng ông Nguyên Ngọc,dù trước kia được đã từng ngưỡng mộ qua các tác phẩm của ông.
Có lẽ mấy chiêu bung ra làm kinh tế của ông Nguyên Ngọc được "nhà tiến sỹ rận" đểu Nguyễn Quang A bày cho để kiếm miếng đút miệng.
Dạng nhà văn như ông Nguyên Ngọc đúng thuộc hạng mà các cụ đã nói từ xưa: "nhà văn nói láo..." - nhận xét tán dương của ông Ngọc dành cho Keith Weller Taylor quả là rất láo.

Thất vọng cho một con người "về già đổ đốn"

dưới danh nghĩa nhằm nhắm đến sự tài trợ vật chất từ các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước dưới danh nghĩa “vì sự nghiệp canh tân văn hóa Việt Nam, nối tiếp sự nghiệp của nhà chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh" thì việc thất bại của hội nhóm này cũng là dễ hiểu, khi mà hoạt động đi ngược lại với mục đích, người dân cũng nhận diện được bản chất thì Nguyên Ngọc cũng hết đường hoạt động

Có thể nói, đối với các nhà văn cùng thế hệ Nguyên Ngọc xứng đáng là người bạn đồng nghiệp tin cậy; đối với đất nước, ông là người nghệ sĩ kinh qua hai cuộc chiến tranh vĩ đại và có những đóng góp to lớn cho dân tộc Việt Nam. Tuy vậy, trải qua những thăng trầm biến cố, trong cuộc đời của Nguyên Ngọc cũng đã từng có những quyết định sai lầm. Chính từ lối suy nghĩ và hành động đó, trong thời gian gần đây nhất, Nguyên Ngọc không được bầu vào Ban Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam. Và cũng từ đó, ông bộc lộ tư tưởng bất mãn, chống đối cao độ. Cách đây không lâu, ông đứng ra chủ trương thành lập cái gọi là “Văn đoàn độc lập Việt Nam” do chính ông làm Trưởng ban.

Thực chất khi thành lập “Văn đoàn độc lập Việt Nam” đó là Nguyên Ngọc muốn thông qua đó để thành lập tổ chức mang danh “xã hội dân sự” để lừa bịp và tập hợp quần chúng, đến một lúc nào đó đủ mạnh sẽ tuyên bố công khai hóa thành các đảng phái đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam, đấu tranh đòi đa nguyên đa đảng, xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Và thực tế sau khi ra đời, “Văn đoàn độc lập” đã phủ nhận mọi công lao của Hội Nhà văn Việt Nam đối với cách mạng Việt Nam cũng như với sự phát triển của dân tộc Việt Nam.

Với bản chất không có gì tốt đẹp đó cho nên sau khi hô hào thành lập, Nguyên Ngọc chỉ lôi kéo được một số người có tư tưởng bất mãn, chống đối chế độ đi theo bước chân của ông như một số nhân vật có tai tiếng: Nguyễn Quang A, Hà Sĩ Phu, Phạm Chí Dũng, Phạm Xuân Nguyên…. Như vậy, cũng chỉ trong một thời gian không dài, riêng đối với nhà văn Nguyên Ngọc đã mất đi tinh thần, ý thức của một người đảng viên Đảng Cộng sản, mất đi khí chất của một người lính hùng tráng năm xưa. Ngày nay khi nói đến Nguyên Ngọc, người ta không nghĩ về một nhà văn với những tác phẩm bất hủ của mình mà thay vào đó, họ đang thầm tiếc nuối cũng như bày tỏ sự tức giận đối với một con người muốn đi ngược lại với sự phát triển của lịch sử dân tộc Việt Nam.

Nguyên Ngọc và những người "dân chủ" thường cùng "Anh thư" Bùi Thị Hằng xuống đường biểu tình chống Trung Quốc, ra nhiều yêu sách đòi Việt Nam phải đánh Trung Quốc đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa. Ông cũng kiện Truyền hình HN vì đã gọi ông và Nguyễn Huệ Chi là "những tên phản động". Đúng thật vậy Nguyên Ngọc đã trải qua hết sai lầm này đến sai lầm khác mà không hề tự vấn, tự nhận lấy sai lầm vẫn lao lên làm bậy như một con thiêu thân!

Tuyên bố thành lập “Văn đoàn độc lập” Nguyên Ngọc đưa ra cái lý do rất kỳ quái và giả dối. Nguyên Ngọc đã kéo còi báo động giả vì không hề có chuyện làm cho Nguyên Ngọc và những kẻ đồng đảng “lo lắng đầy trách nhiệm” là hiện nay Văn học Việt nam đã “đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất…” và “ đã lộ rõ nguy cơ uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc”. Chính Nguyên Ngọc và đồng đảng mới là nhân tố xấu kích động cho sự mất an toàn của sự tồn vong của nền văn học Việt Nam

Ông đã già rồi, mình làm nhưng con cháu phải chịu. tiếng xấu của ông sẽ đeo bám cả con cháu của ông. chẳng nhẽ ông ko nghĩ đến? Bh ông vẫn có thể quay đầu hối cả, sự nghiệp thành tựu của ông vẫn còn nguyên, ko ai phủ nhận. hi vọng ông nên suy nghĩ chín chắc hơn nữa.

Cảm thấy thương cho cụ Phan Chu Trinh quá, một bè phản quốc hại dân lại dám lợi dụng danh nghĩa, lòng yêu nước chân chính của cụ để mà thực hiện âm mưu bẩn thỉu, xấu xa, vinh danh cái đê hèn, đốn mạt. Bè lũ dận chủ hay nhanh chóng trả lại sự trong sạch để linh hồn của cụ Phan được yên ổn với một đời hết lòng hết sức phụng sự tổ quốc.

Nhà văn Nguyên Ngọc không ngờ ông ta lại bất tài, vô dụng đến thế. Ông ta không xưng đáng là một nhà văn nữa, ông ta đã bị biến chất bởi sự ham hố danh lợi, dục vọng. Tài năng cạn kiệt của ông ta kéo theo đó là sự lưu manh hóa về phẩm chất, lại dám vinh danh một tên cựu chiến binh Mỹ vì sự nghiệp cách mạng của Việt Nam như tên Keith Weller Taylor thật sự không bó tay không biết phải nói gì

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Cùng nhiều bạn bè trang lứa của mình được biết đến ông NguyênNgọc khi còn ngồi trên ghế nhà trường, với tinh thần hừng hực của những anh hùng Núp, những người con Xô-man như Tnú, Mai, cụ Mết…, cái tinh thần “Đất nước đứng lên” với lửa rừng xà nu cháy rừng rực. Tôi đã từng kính trọng ông – một nhà văn có tài, có tâm với đất nước, với núi rừng Tây Nguyên.Thế nhưng, những năm gần đây, cũng là những năm ông Nguyên Ngọc đã cao tuổi, ông đã liên tiếp làm cho chúng tôi, những độc giả đã từng yêu mến ông, cảm thấy thất vọng vô cùng với những hành xử ngược đời của chính ông.

Hệ thống lại toàn bộ những gì ông đã làm, người ta dễ dàng nhận thấy rằng: Không thể nói ông Nguyên Ngọc hoạt động thuần văn chương, không có mưu đồ chính trị. Chẳng những thế, ông giữ cái nhìn lệch lạc, thiếu công bằng về xã hội. Những người mà ông tụ tập xung quanh, dù ông dẫn đầu hoặc ông theo đuôi, không ít thì nhiều đều có cái nhìn hằn học với Đảng Cộng sản Việt Nam.

Những năm gần đây, nhà văn Nguyên Ngọc đã cao tuổi, ông đã liên tiếp làm cho chúng tôi, những độc giả đã từng yêu mến ông, cảm thấy thất vọng vô cùng với những hành xử ngược đời của chính ông. Vì bất mãn, Nguyên Ngọc đã cầm đầu “Văn đoàn độc lập”, đây là tập hợp của một số thành phần bất mãn, toàn những kẻ lưu manh, tục tĩu nhằm xuyên tạc tình hình đất nước, âm mưu chống phá chế độ, thật không thể chấp nhận được

Nhắc đến Nguyên Ngọc chúng ta thường nói đến một nhà văn, nhà báo, biên tập, dịch giả, nhà nghiên cứu văn hóa, giáo dục nổi tiếng của Việt Nam, đặc biệt là đối với chiến trường Tây Nguyên. Thế nhưng rất tiếc, một con người tài năng, đã từng vào chiến trường nay đến những năm tháng tuổi già lại không giữ được lập trường, tư tưởng, trở thành tay sai cho lũ phản động Việt Tân để chống phá đất nước, thật là đáng buồn

Nguyên Ngọc vì những bất mãn cá nhân mà lại tha hóa, biến chất, trở hành tay sai cho lũ phản động Việt Tân. Đó là lý do ông giữ cái nhìn lệch lạc, thiếu công bằng về xã hội, đưa ra những phán xét chủ quan, thiếu công bằng về tình hình Việt Nam. Những người mà ông tụ tập xung quanh, dù ông dẫn đầu hoặc ông theo đuôi, không ít thì nhiều đều có cái nhìn hằn học với Đảng Cộng sản Việt Nam.

Trải qua những thăng trầm biến cố, trong cuộc đời của Nguyên Ngọc cũng đã từng có những quyết định sai lầm: Ông cũng từng tham gia phong trào quần chúng biểu tình phản đối việc gây hấn, xâm lược của Trung Quốc ở Biển Đông năm 2011 trong bối cảnh có sự ngăn cấm; Là một con người tự đánh giá mình quá cao, Nguyên Ngọc đã đưa ra đề cương “Đổi mới nền văn học Việt Nam” theo quan điểm của riêng cá nhân ông. Rồi đến khi không được bầu vào Ban Chủ tịch Hội văn học Việt Nam thì sinh bất mãn, chống phá, thật là đáng tiếc

Với tất cả sự tôn trọng còn sót lại của người dân đối với nhà văn Nguyên Ngọc, xin kêu gọi ông hãy để lương tâm, danh dự dẫn lối, đừng để ảo vọng lợi danh che lấp trí tuệ của mình. Trở về đường ngay nẻo chánh, “Quay đầu là bờ”, nhận thức và từ bỏ hành động sai lầm không bao giờ là quá muộn. Đừng vì bất mãn mà tha hóa, biến chất, trở thành tay sai cho lũ phản động Việt Tân

Chính từ lối suy nghĩ và hành động đó, trong thời gian gần đây nhất, Nguyên Ngọc không được bầu vào Ban Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam. Và cũng từ đó, ông bộc lộ tư tưởng bất mãn, chống đối cao độ. Cách đây không lâu, ông đứng ra chủ trương thành lập cái gọi là “Văn đoàn độc lập Việt Nam” do chính ông làm Trưởng ban, tuy nhiên đây là chỉ là tập hợp của những thành phần lưu manh, bất mãn, nhận tiền tài trợ của Việt Tân để chống phá đất nước

Cũng chỉ trong một thời gian không dài, riêng đối với nhà văn Nguyên Ngọc đã mất đi tinh thần, ý thức của một người đảng viên Đảng Cộng sản, mất đi khí chất của một người lính hùng tráng năm xưa. Ngày nay khi nói đến Nguyên Ngọc, người ta không nghĩ về một nhà văn với những tác phẩm bất hủ của mình mà thay vào đó, họ đang thầm tiếc nuối cũng như bày tỏ sự tức giận đối với một con người muốn đi ngược lại với sự phát triển của lịch sử dân tộc Việt Nam.

Thực chất khi thành lập “Văn đoàn độc lập Việt Nam” đó là Nguyên Ngọc muốn thông qua đó để thành lập tổ chức mang danh “xã hội dân sự” để lừa bịp và tập hợp quần chúng, đến một lúc nào đó đủ mạnh sẽ tuyên bố công khai hóa thành các đảng phái đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam, đấu tranh đòi đa nguyên đa đảng, xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Và thực tế sau khi ra đời, “Văn đoàn độc lập” đã phủ nhận mọi công lao của Hội Nhà văn Việt Nam đối với cách mạng Việt Nam cũng như với sự phát triển của dân tộc Việt Nam.

Tại sao cũng là một nhà văn có tiếng của nước Việt Nam ta mà lại không giữ được lập trường, tư tưởng mà lại sa ngã, có những hành động và suy nghĩ sai lệch. Chỉ vì những bất mãn thời cuộc, sức hút của những đồng đô la mà cuộc đời Nguyên Ngọc đã rẽ sang trang khác, ông đã trở thành tay sai đắc lực cho Việt Tân, buồn thay cho một nhà văn có tài mà thiếu đi đạo đức

Vì những bất mãn trong công việc, nhà văn Nguyên Ngọc dường như đang cố gắng định nghĩa lại những nỗi mất mát, những nỗi đau ấy bằng lý lẽ hết sức trơ trẽn. Ông đang cho rằng những sự hy sinh của nhân dân trong cuộc kháng chiến đều xuất phát từ tội lỗi của ai đó, phải chăng ông cho rằng việc chúng ta đứng dậy phá tan xiềng xích, kiên cường kháng chiến đến gần một thế kỷ là hoàn toàn vô ích, thật không thể chấp nhận được

Là một nhà văn từng có thời kì oanh hùng cùng với đất nước, là một trong những người có nhiều chiến công, từng cống hiến tuổi trẻ thanh xuân của mình cho lý tưởng, cho cách mạng, ấy thế khi hòa bình về già lại trở thành con người đổ đốn, Nguyên Ngọc đã có nhiều hành động bất mãn, chống phá, đi cái lý tưởng mà ông ta đã hy sinh tuổi trẻ cho đất nước. Thật không thể hiểu nổi con người Nguyên Ngọc

Đăng nhận xét