Chia sẻ

Tre Làng

CHUYỆN NỮ CẢNH SÁT!

Khoai@

Các nữ Cảnh sát nhân dân luôn nhận được sự ngưỡng mộ của nhiều người, nhưng họ cũng giống như một dấu "Lặng" nhiều bí ẩn. Tác giả Dấu Lặng đã gửi đến cuộc thi "Vẻ đẹp của phụ nữ trong lao động" bài viết sau đây, mời các bạn đón xem: 

CHUYỆN NỮ CẢNH SÁT! 

Ai thiết tha nghề cảnh sát thì tôi không biết, riêng nhà bác tôi thì không. Bác tôi đã từng ép chị họ tôi nghỉ việc và thường xuyên than vắn thở dài mỗi khi tôi qua nhà chơi. Rằng thì là mà giá như chị tôi là đàn ông, giá như chị ấy lùn một tí, thì khi vào học viện cảnh sát chắc đã trượt, giá như… 

Thỉnh thoảng chị vắng nhà biệt tích một thời gian rồi trở về đường đột với khuôn mặt đen sạm, hay vài vết thương mới lên da non, có khi còn đang rỉ máu. Kinh hãi nhất là có đợt chị sút cân và trầm cảm phải tạm nghỉ ở nhà mất 3 tháng. Cả nhà không ai biết chuyện gì cho đến 3 tháng sau chị mới dám khai là trong khi làm nhiệm vụ bị nghi phạm tấn công bằng xi lanh có máu. Xét nghiệm máu ở xi lanh thì dương tính với HIV. Chị được chích thuốc ngừa HIV khẩn cấp ngay lúc đó. Nhưng cô gái mới 28 tuổi dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể không sốc. Đàn ông dạn dày trong nghề, bị phơi nhiễm HIV thường xuyên mà còn sốc và khủng hoảng tinh thần huống hồ là chị. Sau thời gian cửa sổ dài đằng đẵng ăn không ngon ngủ không yên, cuối cùng thì phúc tổ là chị không làm sao.

Nhưng thực sự cười ra nước mắt và cũng là giọt nước tràn ly khiến bác gái tôi điên cuồng bắt chị nghỉ việc là như sau:

Số là chị được bố mẹ mai mối cho một anh con ông cốp lớn. Anh ta thì chị mới gặp nhưng cũng thấy cũng được được, đi chơi vài buổi nói chuyện cũng vui vẻ. Mọi việc đang suôn sẻ thì chị nhận nhiệm vụ về một tỉnh miền trung trong chuyên án ma tuý lớn. Chị phải giả là một cô gái dạt nhà, tóc tai cắt nham nhở, nhuộm tùm lum, thêm cái khuyên mũi nữa, trông đúng chất gái giang hồ. Vì công việc mà phải thay đổi bộ dạng như vậy thì thôi cũng đành, xong việc lại trở về trạng thái ban đầu là được. 

Nhưng khổ, trong khi làm nhiệm vụ (trong vai gái phục vụ ở quán karaoke) thì lại gặp đúng đợt truy quét tệ nạn của công an tỉnh. Thế là chị bị bắt, bị giải về trụ sở. Cả đám ăn chơi thác loạn, đàn ông đàn bà tuốt luột bị lôi đi. Báo chí chụp hình, truyền hình tới quay đưa tin nháo nhác… Thôi thì tai nạn nghề nghiệp, chị nhanh chóng được xác minh làm rõ sau đó. Nhưng oái ăm thay, trong đám đàn ông bị bắt có người nhà của anh chàng kia, người đấy nhận ra chị. Khi anh ta hỏi tên chị, chị giật mình nghĩ đã bị lộ tẩy và sợ nhiệm vụ đã đổ bể. 

Sau này nghe mẹ chị kể lại, dù giải thích như thế nào thì bên gia đình anh kia cũng không chấp nhận hehe… 

Mỗi lần nghe lại chuyện này là tôi lại cười không nín được. Thương thì thương chị thật. Nhưng mà lại thấy vui vui và thầm ngưỡng mộ. Có phải ai cũng có được những cơ hội trải nghiệm thú vị như thế đâu. Chị làm tôi ao ước…

Còn giờ chị đã chuyển công tác về Quảng Bình, vì đã yêu và kết hôn với anh chàng cảnh sát lấy cung chị cái hôm bị bắt. Đúng là duyên số!

Bác gái tôi chửi chị là ngu. Đang là gái thủ đô tự dưng mò vào cái nơi toàn cát với cát ấy lấy chồng. Chị kệ. Chị yêu anh, chị yêu nghề, và quan trọng anh là người đàn ông đầu tiên thấu hiểu được những vất vả mà chị trải qua với nghề. Có lẽ sự đồng cảm đó đã đưa họ lại gần nhau.

Chị nói, hơi cực đoan nhưng tôi tin là chị nói thật lòng : “Tao lấy lão vì tao thấy chỉ có lão mới đúng là đàn ông”… kinh!

Nói thế làm tôi cứ tưởng anh kia to cao lạnh lùng men lỳ lắm. Hoá ra dáng anh thư sinh mảnh khảnh, lại hay cười, có cái răng khểnh to đùng. Anh không bao giờ ngăn cản công việc của vợ. Dù nguy hiểm hay troé nghoe kiểu gì anh cũng ủng hộ vì anh tin chị thông minh đủ để biết nên làm gì, quan trọng là anh tôn trọng quyết định của chị. Anh tôn trọng những sở thích cá nhân, kể cả những thứ hơi quái gở ở chị. Những lúc chị đi vắng thì anh chăm đứa con gái nhỏ, chăm mảnh vườn rau tươi tốt đợi chị trở về. 

Dù cho những hiểm nguy, vất vả mà nghề nghiệp đem lại dường chưa bao giờ chấm dứt, song tôi thấy chị hạnh phúc. Hạnh phúc vì được làm công việc mình thích và lấy được người mình yêu. 

DẤU LẶNG

9 nhận xét:

  1. Đã từng nghe đâu đó cái câu : " Bất kể bạn học chuyên ngành gì, nhất định khi tìm việc phải tìm 1 công việc mình yêu thích. Như vậy bạn mới có thể vui vẻ từ 6h sáng đến 8h tối được. Thêm nữa, hãy tìm một người bạn yêu để ở bên cạnh người đó, như vậy bạn mới có thể hạnh phúc từ 8h tối đến 6h sáng hôm sau.". Dù đây có là một công việc vất vả thật đấy, nhưng chị thật đáng ngưỡng mộ quá, vừa có công việc để mình vui vẻ từ 6h sáng đến 8h tối, vừa có một người bạn đời hiểu mình để vui vẻ từ 8h tối đến sáng hôm sau, hạnh phúc thật đơn giản thế đấy.

    Trả lờiXóa
  2. Cái sướng, cái khổ của người phụ nữ là việc có chọn được cho mình một người đàn ông đúng hay không. Cho dù là làm nghề gì, cho dù người phụ nữ đó giỏi giang đến đâu, lúc chọn chồng cũng chẳng khác nào tự mình lao vào một canh bạc, hên thì như chị đó, chọn được người yêu mình, hiểu mình, ủng hộ mình trong công việc, xui thì gặp những người còn lại và khổ cả đời.

    Trả lờiXóa
  3. Hê hê, nghe câu chuyện này liên tưởng ngay đến đ/c bộ đội biên phòng tham gia chuyên án ma túy hôm vừa rồi.

    Trả lờiXóa
  4. mình thì thấy con gái làm công an cảnh sát sướng lắm, không có chuyện kinh khủng khiếp như trên đâu, có thể là câu chuyện được thêm tí muối vào thôi, con gái ở trong một môi trường toàn con trai thì được chiều phải biết, mà con gái thời nay toàn thích số hưởng thôi các bạn ạ, toàn ỷ vào người khác mà làm biếng, đi lao động còn không chịu đi nữa là đi bắt cướp thì đúng là hơi khó tin

    Trả lờiXóa
  5. nói chung thì con gái vào ngành công an quân đội thì được ưu tiên cũng là đúng thôi, vào cho nó có tí màu sắc chứ nhìn suốt nam công an cũng chán, ví như trong ngành cảnh sát giao thông thì có công an nữ ra đứng đường người dân cũng cảm thấy thiện cảm hơn bình thường, mà bình thường con gái thường được phân cho việc nhẹ, việc hậu cần trà nước hay văn phòng thôi, đâu như trong phim đâu mà bắn nhau

    Trả lờiXóa
  6. cảm phục trước những hi sinh của những người con gái khi chọn và yêu ngành công an như chị.Phải rất yêu ngành thì mới có thể vượt qua được những khó khăn thử thách như thế. Cho nên các bạn à, đửng nghĩ chỉ có con trai mới làm đc nhé con gái yêu ngành công an lắm đó cũng làm được những việc mà tưởng như đàn ông con trai mới làm đc

    Trả lờiXóa
  7. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  8. Thực sự rất cảm động khi đọc câu chuyện này. Nữ cảnh sát thật dũng cảm, không sợ hiểm nguy, dám hy sinh việc tư để hoàn thành nhiệm vụ chung. Xứng danh người lính cụ Hồ.

    Trả lờiXóa
  9. Tại sao con trai làm cảnh sát được mà con gái không làm được, chuyện gì con gái cũng vượt qua được hết, nên phái nữ làm cảnh sát là đơn giản, không có gì khó khăn cả. Miễn là các bạn yêu nghành, sống hết mình với nghành thì nhiệm vụ nào cũng hoàn thành cả thôi,

    Trả lờiXóa

Tre Làng

Thông kê truy cập

Lưu trữ Blog

Fanpage