Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

TỪ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP ĐẾN HIẾN PHÁP HỒ CHÍ MINH







GS. TS. Chu Hảo
Hiến pháp 1946 của nước ta đã được giới học thuật về luật pháp trong vào ngoài nước ngày nay khẳng định là bản Hiến pháp tiến bộ nhất so với các bản khác, được Quốc hội nước nhà ban hành vào các năm1959, 1980 và 1992. Vì lẽ đó, nguyện vọng thiết tha của toàn dân vào lúc này là Hiếp pháp 1992 phải được sửa đổi một cách thực chất để trở lại những tư tưởng cơ bản của Hiến pháp 1946 là Dân Chủ-Cộng hòa-Độc lập-Tự do-Hạnh phúc.

Nếu Hiến pháp Mỹ 1787 ( vẫn đang thực thi liên tục trong hơn 200 năm qua và được coi là bản Hiến pháp có giá trị bền vững nhất trong lịch sử luật pháp thế giới vì chứa đựng đầy đủ nhất tinh thần thời đại về Nhân quyền và Dân quyền ) đã được xây dựng một cách hết sức công phu bởi 55 nhà lập pháp kiệt xuất mà Thomas Jefferson (1743-1826, tác giả Tuyên ngôn Độc lập Mỹ 1776) gọi là “những người con của thánh thần” (xem Nguyễn Cảnh Bình, Hiến pháp Mỹ đã được làm ra như thế nào, Nxb Tri thức, 2010), thì Hiến pháp 1946 của nước ta, theo cảm nhận của chúng tôi, thực sự đã được làm ra chủ yếu bởi chỉ một người, mà vào thời điểm lịch sử đó, cũng xứng đáng là “người con của thánh thần”, ấy là Hồ Chí Minh.

Chủ Tịch Hồ Chí Minh

Giòng cuối cùng của phần Phụ lục trong bài diễn ca tuyên truyền cách mạng “ Lịch sử nước ta ” viết vào tháng 2 năm 1942 ở chiến khu Việt Bắc, Hồ Chí Minh đã có một dự báo thiên tài: “VIỆT NAM ĐỘC LẬP 1945”. Không thể không nghĩ rằng, ngay từ lúc ấy Hồ Chí Minh đã nghĩ đến việc soạn thảo một Tuyên ngôn độc lập mang tầm vóc thời đại và một Hiến pháp phù hợp với trào lưu dân chủ thế giới.

Lịch sử ghi lại rằng : Cụ Hồ viết bản Tuyên ngôn Độc lập tại ngôi nhà 48 Hàng Ngang, Hà Nội ngày 27-8-1945. Có thể Cụ đã viết trong một ngày, nhưng những tư tưởng chính, những dữ liệu cơ bản để viết bản Tuyên ngôn ngày ấy chắc chắn đã được Cụ sưu tầm và chắt lọc ít nhất từ 3 năm trước, khi mường tượng đến tương lai tươi sáng vào năm 1945 của nước Việt Nam bước ra từ kiếp nô lệ sang kỷ nguyên độc lập.

Với phần mở đầu Tuyên ngôn Độc lập 2-9-1945 bằng câu trích dẫn từ Tuyên ngôn Độc lập của Hoa Kỳ 1776: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” Hồ Chí Minh đã đặt nền móng vững chãi cho bản Hiến pháp sau này.

Thomas Jefferson đã nâng Tư tưởng nhân quyền của John Lock (1632-1704, triết gia Anh, cha đẻ của Lý thuyết Khế ước xã hội và Chủ nghĩa tự do) từ ba quyền cơ bản của con người là “quyền sống, quyền tự do và quyền sở hữu” lên một mức cao hơn thành “quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”

Hồ Chí Minh, một lần nữa lại nâng cao tư tưởng nhân bản ấy bằng ý tưởng suy rộng từ Con người sang Xã hội: “Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.

Và chỉ một ngày sau khi đọc Tuyên ngôn độc lập, trong phiên họp đầu tiên của Chính phủ lâm thời ngày 3 tháng 9 năm 1945, Hồ Chí Minh đã tuyên bố dứt khoát: “Chúng ta phải có một Hiến pháp dân chủ”. Đối với Hồ Chí Minh lúc đó, không phải chỉ cần ngay một bản Hiến pháp, mà phải là một Hiến pháp dân chủ, đúng theo tinh thần của Tuyên ngôn độc lập.

Rất nhất quán, rất dứt khoát và rất khẩn trương; chỉ 3 tuần sau đó, ngày 20 tháng 9, Ủy Ban Dự thảo Hiến pháp đã được thành lập theo sắc lệnh 34-SL với người đứng đầu là Hồ Chí Minh. Chưa có Quốc hội (Nghị viện nhân dân) mà đã nghĩ ngay đến Hiến pháp. Và tinh thần dân chủ của Hiến pháp sắp được xây dựng đã được thể hiện một cách đầy thuyết phục trong cuộc tổng tuyển cử Quốc hội đầu tiên ở nước ta theo thể thức phổ thông đầu phiếu ngày 6 tháng 1 năm 1946.

Hai tháng sau đó, ngày 2 tháng 3 năm 1946 Ban Dự thảo Hiến pháp ( tiếp tục công việc của Ủy ban Dự thảo ) được Quốc hội bầu ra; Và chỉ hơn nửa năm sau, ngày 9 tháng 11 năm 1946 Quốc hội đã thông qua Hiến pháp với tỷ số phiếu thuận áp đảo 240/242.

Và như vậy lịch sử đã minh chứng vai trò của Hồ Chí Minh như là linh hồn của bản Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam độc lập. Tuy đã từng là người của Quốc tế cộng sản, nhiều năm học tập và làm việc tại Mascơva, không thể không am tường thể chế chính trị của Nhà nước xã hội chủ nghĩa theo mô hình Xô Viết, nhưng Hồ Chí Minh đã không lấy bản Hiến pháp 1936 của Liên Xô làm khuôn mẫu khi chỉ đạo xây dựng Hiến pháp Việt Nam năm 1946. Bản Hiến pháp ấy cho đến nay vẫn là đỉnh cao cho trong lịch sử lập hiến nước nhà bởi những ưu việt sau đây.

1) Thượng tôn quyền lực của Nhân dân bằng việc xác lập quyền phúc quyết Hiến pháp của Nhân dân và đặt Hiến pháp lên trên Nhà nước.

2) Thể hiện đầy đủ và tường minh tư tưởng Nhà nước Pháp quyền trên nguyên tắc tam quyền phân lập và cân bằng quyền lực trên cơ sở quy định trách nhiệm rõ ràng cho các cơ quan Lập pháp (quốc hội), Hiến pháp (chính phủ) và Tư pháp (tòa án) từ trung ương đến địa phương; cũng như trách nhiệm cá nhân của những người đứng đầu các cơ quan ấy.

3) Hết sức ngắn gọn, khúc triết, dễ hiểu và dễ thực thi.

Rất tiếc là chỉ hơn một tháng sau khi Hiến pháp 1946 được Quốc hội thông qua thì ngày 19-12-1946 Hồ Chủ tịch đã phải đọc Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến. Do đó điều 21 của Hiến pháp 1946 chưa được thực thi, có nghĩa là chưa được toàn dân phúc quyết. Vì vậy ngày nay chúng ta đang mắc trong một “thế kẹt lịch sử”:

a) Nếu coi Hiến pháp 1946 là Hiến pháp đầu tiên của Việt Nam độc lập, tồn tại liên tục cho đến ngày nay, thì các Hiến pháp 1959, 1986 và 1992 không có giá trị pháp lý vì đã vi phạm điều 21 của Hiến pháp trước.

b) Nếu coi Hiến pháp 1946 là không có giá trị pháp lý vì chưa được toàn dân phúc quyết, thì phải thừa nhận rằng thể chế chính trị của nước ta, dù là Cộng hòa Dân chủ hay Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa, chưa bao giờ là một thể chế thực sự dân chủ với đặc trưng quan trọng nhất là Quyền lập hiến phải thuộc về Nhân dân.

Từ năm 1959 Quyền lập hiến “mặc nhiên” thuộc về Quốc hội, cả trong thời chiến lẫn trong thời bình. Lịch sử sẽ mổ xẻ sự “mặc nhiên” ấy. Còn bây giờ, đứng trước yêu cầu cấp thiết phải sửa đổi Hiến pháp 1992, chúng ta hãy tập trung thảo luận những điều khả dĩ sau đây.

1. Điều quan trọng nhất phải được đặt ra là : Trong Hiến pháp sửa đổi lần này, quyền phúc quyết Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia phải thuộc về Nhân dân. Có người nói đây là điều “bất khả” vì sợ rằng quyền phúc quyết của Dân sẽ dẫn đến “ xóa bỏ Điều 4 của Hiến pháp hiện nay”, và như vậy chẳng khác gì là “Đảng tự sát”. Nỗi lo sợ ấy có vẻ như hồ đồ vì hai lẽ:

a) Điều 4 Hiến pháp chưa bao giờ được luật hóa. Chưa có Luật về Đảng mà Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn thực sự là người lãnh đạo duy nhất và toàn diện của đất nước này. Vậy thì có hay không có điều 4 trong Hiến pháp rõ ràng không phải là điều quan trọng. Điều quan trọng hơn là phải có Luật về Đảng.

b) Nếu Đảng Cộng sản Việt nam chủ động đặt vấn đề trả lại quyền phúc quyết cho Dân thì chưa biết chừng chính Dân lại đề nghị để lại Điều 4. Chưa trưng cầu dân ý trực tiếp một cách trung thực thì chưa biết điều gì sẽ xảy ra!

2. Phân công và kiểm soát quyền lực thật rõ ràng giữa Đảng cầm quyền và Nhà nước; giữa các nhánh quyền lực của Nhà nước về Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp. Sự phân công và kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan Lập pháp, Hình pháp và Tư pháp có thể lấy Hiến pháp năm 1946 làm khuôn mẫu. Cân bằng quyền lực giữa 3 nhánh này bao giờ cũng là tương đối, nhưng nhất thiết phải hợp lý, rành mạch và phải được kiểm soát chặt chẽ bằng chế tài có hiệu lực. Phân công và kiểm soát quyền lực giữa Đảng cầm quyền và Nhà nước là điều không dễ trong chế độ đa Đảng, nhưng không phải là khó trong chế độ một Đảng; chỉ cần cụ thể hóa công thức: Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ.

3. Nhất thể hóa chức danh Chủ tịch Nước và Chủ tịch Đảng cầm quyền. Trong thế chế chính trị của nước ta hiện nay, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam là người có quyền lực cao nhất, nói nôm na là “vua”. Vậy mà ông “vua” này không chịu bất kỳ một trách nhiệm nào trước Hiến pháp và Pháp luật với tư cách là “vua”, ngoài trách nhiệm của một công dân bình thường. Ông “vua” này cũng không được đối xử một cách danh chính ngôn thuận ngang hàng với các ông “vua” khác trên thế giới. Phải để Chủ tịch Đảng cầm quyền đồng thời là Chủ tịch nước để người có quyền lực cao nhất nước cũng phải được điều chỉnh bởi Hiến pháp và Pháp luật cả về đối nội lẫn đối ngoại.

Nếu những điều cơ bản trên đây không được đưa ra thảo luận để đi đến thống nhất quay trở về với khuôn mẫu Hiến pháp Hồ Chí Minh, thì tốt hơn hết là không nên đặt vấn đề sửa đổi Hiến pháp 1992 ra làm gì vội cho tốn kém thời gian, sức lực và tiền bạc ( là tiền đóng thuế của Dân ). Hiến pháp là Văn kiện thiêng liêng của mỗi quốc gia, không thể mỗi lúc mỗi sửa. Hay là đợi đến khi điều kiện cho phép lấy lại Điều 16 Hiến pháp 1946 thì hãy sửa. Điều ấy quy định rằng: “Những người ngoại quốc tranh đấu cho dân chủ và tự do mà phải trốn tránh thì được trú ngụ trên đất Việt nam”. Ôi! Vĩ đại thay !..

Nguồn: Tạp chí Nhà Quản Lý 

Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011

ĐỜI EM NHĂNG NHỐ

Người ta nói, "Làm thân con gái đa mang, đa đoan thì chuốc khổ vào thân...". Mấy ngày mưa miết mải như thế này, mưa tối trời tối đất, mưa nẫu ruột thấy tâm hồn mình cũng trôi tận đẩu tận đâu không bờ bến neo đậu. Những ngày mưa dầm dề, trời lành lạnh, cuộn trong chăn ấm mà thấy "Thương" mình dễ sợ. Cứ mỗi khi tự mình ôm thân mình là thấy mình bé dại, ngô nghê đến lạ. Rồi lại ngồi bật dậy viết vu vơ, nghe hoài những bài hát buồn thê thiết, như Trịnh có lần nói "Đời tôi ngốc dại, tự làm khô héo tôi đây..."

"Nhăng nhố à, nhăng nhố ơi.
Nhăng nhố đi chơi với ta một chiều.
Hôm nay ta buồn lắm đấy,
hôm nay ta cô đơn làm sao.
Nhăng nhố ơi, nhố nhăng à…"

Từ đêm qua đến giờ nghe mãi bài này và thấy "Đời Em nhăng nhố, nhố nhăng quá!". Tự dưng thấy thương thân phận bé mọn của những người đàn bà, thương cô gái "gió sương" trong bài hát này... Có điều chi đó khiến người nghe xót lòng xót dạ. Không biết có bao nhiêu người đàn ông, khi nghe bài hát này biết yêu thương những người phụ nữa của đời mình đến hết phận? Chắc không, có chăng thì cũng ít lắm. Đời người con gái bé mọn ngay trong chính yêu thương của mình. Cứ yêu thương tròn vẹn, không toan tính, dẫu có như thế nào thì tôi vẫn nghĩ đằng sau mỗi người phụ nữa là cả một căn phòng bí mật mà không phải ai cũng khám phá được, không phải ai cũng nhìn thấy được. Có những điều không nói ra nhưng lòng xót xa quá đỗi...

"Còn duyên kẻ đón kẻ đưa người chờ.
Nhạt duyên đi sớm về trưa mặc lòng.
Đời như chiếc lá buồn rơi theo gió.
Tài năng nhan sắc cũng phai theo người.
Biết có tình yêu tới?"

Đời người con gái, như chiếc lá trên cành, hết thời xuân xanh sẽ úa vàng rồi rơi rụng theo thời gian. Để khi lìa cành, ôm theo mình cả nỗi niềm cay đắng đến cũng kiệt. Mấy ai viên mãn trong yêu thương, trong phúc hạnh. Dường như điều ấy hiếm hoi giữa cõi đời hờ tạm này. Còn xuân xanh, ong bướm vờn dập. Úa vàng, lặng rơi theo gió rồi cô đơn rũ mục giữa những nỗi buồn, giữa lòng đất trổ nhánh hoang vu. Có khóc thương chăng, cho phận mình, khi mà cả nhan sắc, cả tài năng, cả tuổi xuân phơi phới tàn phai theo năm tháng? Biết có tình yêu tới hay không?

"Tình yêu sẽ tới vì ai đợi chờ.
Tình yêu như đóa quỳnh hương nở muộn.
Đời em nhăng nhố, đời ta cũng thế.
Trời cho ta kiếp yêu đương giang hồ.
Sẽ có một ngày, sẽ có một người yêu em…"

Rồi đời em nhăng nhố, đời ta cũng thế. Giữa những bộn bề của cuộc đời, người ta lại thấu thị nỗi lòng của nhau. Mấy ai quân tử mà thương trọn đời em, thương trọn kiếp gió sương này? Đời này người ta yêu thương toan tính nhiều quá, người ta cứ muốn khoác lên mình những bộ áo quần lụa là, sặc sỡ, người ta muốn mọi thứ phải tinh trong khi chính họ cũng vẫn đục hư hao cả rồi. Lẽ đời, nên em cứ bơ vơ giữa chốn này, với sương gió của em, nhăng nhố nhố nhăng của em. Còn người, thoáng qua đời em, yêu thương em trọn kiếp gian hồ rồi người cũng đi như những cơn gió lãng du rong chơi cuối trời quên lãng...

"Nhăng nhố à, nhăng nhố ơi!
Nhăng nhố đi chơi với ta một chiều
Sương gió à, sương gió ơi!…
Sương gió đi chơi với ta một đời…"

Trọn đời em sương gió, trọn đời em hoang rong cùng sương gió, nhăng nhố quá không?! Duyên nhạt, em lại về với gió sương, mỗi gió sương thương yêu em hết phận này. Sương gió à, sương gió ơi! Rồi em sẽ hết những ngày lang thang, đúng không? Rồi sẽ có ngày, đời nhăng nhố nhố nhăng của em sẽ lấy được anh chồng hiền, đúng không?

Nhăng nhố à, nhăng nhố ơi!
Sương gió à, sương gió ơi!

           

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

ĐỒ VÔ NHÂN ĐẠO

Ngày 26-9, Trạm Biên phòng cảng Sa Kỳ (Quảng Ngãi), cho biết lúc 13 giờ ngày 24-9, Trạm ICom thôn Châu Thuận, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn đã nhận được thông tin 2 tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi bị tàu nước ngoài tấn công. 

Hai tàu cá đó là QNg 95337TS do ông Trương Văn Đức làm thuyền trưởng kiêm chủ tàu và QNg 95850 TS do ông Trương Tài làm chủ. 

Được biết, hai tàu cá trên chạy vào trú bão tại đảo Trụ Cẩu (khu vực quần đảo Hoàng Sa Việt Nam) đã bị một tàu chiến nước ngoài xua đuổi, buộc 2 thuyền trưởng phải cho tàu chạy ra khỏi khu vực đảo Trụ Cẩu. 
Khi chạy được 30 hải lý thì tàu chiến này tiếp tục đuổi theo, đâm vào thân tàu cá, bơm nước vào tàu, bắn đạn qua tàu cá làm cháy cabin, cháy bộ đàm…
 
Hiện nay, 2 tàu cá trên đang chạy vào đất liền tránh bão số 4.

V.Mịnh


Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2011

Về Cù Huy Hà Vũ - CÁI CHẾT CỦA CÁC VĨ NHÂN

Vú à không Vũ nói: “Không có Đảng Cộng sản Việt Nam thì độc lập dân tộc và thống nhất đất nước vẫn cứ đến với người Việt Nam như lịch sử đã minh chứng trong suốt 2.000 năm qua… Chắc chắn Hai Bà Trưng, Lý Bí, Triệu Quang Phục, Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, Lê Hoàn, Lý Công Uẩn, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ không phải là Đảng Cộng sản Việt Nam hay Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khi tiến hành thành công các cuộc chiến tranh đánh đuổi quân xâm lược phong kiến Trung Hoa để giành độc lập dân tộc hay để thống nhất đất nước”. 

Bàn nghiêm túc thì thiên hạ đã bàn mà nói thật mang cái nghiêm túc, ngay ngắn ra mà bàn với Vũ e là phí, Hà Cao chỉ có đôi lời vui vẻ với Vũ như sau. Vũ nói thế chưa hẳn sai hay nói cách khác là Vũ có lý của Vũ nhưng nếu làm cách mạng mà ai cũng tư duy như Vũ thì bỏ mẹ cái dân tộc này rồi. Đồng ý với Vũ như Nguyễn Trãi từng nói: “Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau. Nhưng hào kiệt thời nào cũng có”, nghĩa là anh hùng hào kiệt ở xứ này thời nào cũng có nhưng thằng nào cũng nghĩ không có thằng này thì có thằng khác, độc lập dân tộc và thống nhất đất nước vẫn cứ đến với người Việt thì chả có thằng nào đứng lên cả. Bởi thăng này nghĩ mình chả làm thì cũng có đứa khác nó làm, mình chả đứng lên thì cũng có đứa khác nó thay cho. 

Vì ai cũng nghĩ đằng nào thì độc lập dân tộc vẫn cứ đến với người Việt nên Bà Triệu nghĩ thôi kệ mẹ để mụ Trưng làm, mụ Trưng nghĩ mình chả làm vẫn còn tay Lý Bí, Lý Bí nghĩ việc đó mình làm cũng được nhưng thôi cứ để Triệu Quang Phục. Triệu Quang Phục nghĩ thôi để Ngô Quyền làm tốt hơn. Ngô Quyền nghĩ chả dại mà nhúng vào trong khi Đinh Bộ Lĩnh đang ngồi chơi xơi nước. Đinh Bộ Lĩnh nghĩ ơ hay thế còn Lê Hoàn thì sao. Lê Hoàn bảo tao chả làm còn Lý Công Uẩn. Lý Công Uẩn bảo chúng mày buồn cười, thế Lý Thường Kiệt đâu. Lý Thường Kiệt bảo đi mà sai Trần Hưng Đạo. Trần Hưng Đạo chỉ tay sang Lê Lợi. Lê Lợi bảo đang make love nên thôi cứ sang mà lệnh cho Nguyễn Trãi. Nguyễn Trãi bảo các anh yên tâm vì ta đã có Nguyễn Huệ…Ai cũng nghĩ chả có thằng này thì có thằng khác, chả có cụ Hồ thì có cụ khác, độc lập dân tộc và thống nhất đất nước vẫn cứ đến như thường thì có khi nước này giờ thành một khu tự trị của thiên hạ rồi cũng nên. Hihi! Một lối suy nghĩ vô trách nhiệm trở thành mẫu mực của trí thức An Nam. 

Thiên hạ hay bảo Vũ là gã Chí Phèo của thời đại. Mình nghĩ nói thế lắm khi còn oan cho Chí Phèo bởi Vũ chỉ giống với Chí Phèo ở mặt hành vi (ăn vạ, la làng) chứ xét về bản chất con người và động cơ, mục đích để thực hiện hành vi thì Vũ chỉ bằng cái củ cặc của anh Chí. 

Anh Chí gốc lương thiện, bản tính hiền lành, chất phác nhưng khi phải sống dưới chế độ thực dân nửa phong kiến đã làm biến chất con người anh. Khi bị cái xã hội ấy mà hiện thân là Bá Kiến đày ải cho vào tù ra tội, lão biến anh Chí thành một tên lưu manh, suốt ngày chửi đổng và phải sống vật vã giữa làng Vũ Đại. Đến việc muốn lấy một con ngẩn ngơ gàn dở như Thị Nở cũng chả được thì anh Chí mới sực tỉnh và vùng lên đấu tranh – cụ thể là anh cầm dao đi giết Bá Kiến. 

Đéo mẹ ở đây Vũ sướng như tiên, đời bố làm thơ đời con đi Tây liên tục. Du học khắp nơi và hưởng ân sủng của chế độ chả biết bao nhiêu mà kể chứ đã làm gì có ai đày đọa chèn ép. Học về, đéo thấy làm gì cho ra hồn chứ đừng nói chi đến việc giúp gì được cho đời. Đã thế lại đéo biết mình là ai cứ thích xưng hùng, xưng bá, ngông nghênh ngạo mạn hạch họe khắp nơi. Vũ làm là để giương oai, làm là để chứng tỏ mình phải là công dân đặc biệt chứ vì thiên hạ khối. Bảo ngữ như Vũ mà biết vì xã tắc thì chả khác bảo mấy em trong giới show biz đi bơm vú là để tuyên truyền ý thức cho người dân về tầm quan trọng của nước biển, hay silicon để có ý thức bảo vệ, giữ gìn. 

Đéo mẹ, quanh năm suốt tháng chả thấy làm thứ gì cho hồn toàn vác đơn kiện cáo hết chỗ này đến chỗ khác. Lại thêm phủ nhận máu xương của bao nhiêu con người đã ngã xuống cho nền độc lập, thống nhất của xứ này. Ghét cộng sản thế thì trước hết đập bố mấy bàn thờ nhà mình xuống rồi trổ cặc vào mặt những Huy Cận, Xuân Diệu đi rồi hẵn tính chuyện cho đời. Loại ăn cháo đá bát đốn mạt đến thế là thứ cặn bã của xã hội chứ tiến sĩ, trí thức, anh hùng đéo gì cái ngữ ấy. 

Chiều café với khoai tây chiên cùng bạn Beo, vừa bàn việc vừa tán chuyện về các nhơn sĩ mà buồn cười đến vãi đái. Vui nhất đoạn cụ Lập. Blog cụ là nhà cụ thì cụ muốn chơi gì thì cụ chơi chứ ai ép mà cứ phải đi cáo này cáo nọ. Nào là sẽ chơi theo kiểu cá nhân, văn nghệ cứ chả đăng bài của người khác nữa. Nói xong ít hôm lại thấy đăng kèm theo thanh minh, thanh nga vì ngoại lệ cần thiết. Xong ngoại lệ cần thiết lại đến ngoại lệ thiết thực, thiết thực xong lại đâu vào đấy, vẫn mang vác bài của thiên hạ về đăng ầm ầm. Mà cáo lần này là lần thứ mấy rồi í chứ chả phải lần đầu. Beo ví von thê này, nhà ông thì ông ở, vợ ông thì ông ngủ và ngủ kiểu gì là việc của ông chứ ai nhảy vào đó mà can. Dưng dăm bữa nửa tháng ông đứng trước cổng mà hét lên cho cả làng biết là ông chả ngủ với vợ ông nữa đâu. Cáo xong ít hôm nửa đêm người ta lại nghe tiếng vợ chồng ông rên rỉ, hổn hển rền vang khắp xóm. Vài tháng nữa ông lại cáo, tôi không ngủ với vợ tôi nữa đâu. Chết cười. Hihi! Chả ra sao cả, cứ như trẻ con. Toàn tự vả vào mồm mình và bán rẻ bản thân vì những điều vớ vẩn. Chỉ cái bệnh luôn tưởng mình là vĩ nhân, nó thành bi kịch thế! 

Còn Đinh Lê Vũ, người vẫn hay nhào vào giấc mơ của mình để đòi làm tình thì bảo, blog Quê choa cũng chỉ còn là nơi đăng những trò nhăng nhố. Nó chỉ là nơi để cụ kéo dài danh tiếng của một thời đã mất... 

Ôi giời, cụ cùng đám học trò làm kịch bản cho các hãng phim mà khi bị chúng nó chèn ép, làm kịch bản 40 tập thì khi lên phim chúng nó kéo thành 80 tập mà còn chả dám hé răng để giữ chỗ làm ăn nhưng khi lên mạng thì cứ làm như mình là anh hùng, anh đại, xưng vương, xưng tướng. Hà Cao thì phải hai mươi triệu cho một tập kịch bản thì Hà Cao mới làm nhá còn mười chín triệu năm trăm cũng xin mời đi chỗ khác mà đặt nhá. Làm việc với Hà Cao mà thằng đạo diễn nào kém tử tế và xem cộng sự của mình đéo ra gì thì Hà Cao chửi cho tan nát nhá. Thà đi rửa bát mà sống còn hơn đi bán trí tuệ với giá 3 xu nhá. Thế mà Hà Cao vẫn còn thấy mình hèn hạ đây này thì anh hùng vẫn chưa đến lượt các cụ đâu. 

Mới thấy, chả có cái chết nào thối hơn cái chết vì pây-viu

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

NGÔN NGỮ VÀ LÃNH ĐẠO

Như không khí, ánh sáng và mây trời, ngôn ngữ là thứ của cải gần như vô tận. Vẻ đẹp ngôn ngữ qua những tác phẩm văn học làm chúng ta say mê, còn vẻ đẹp ngôn ngữ qua những câu nói, những bài phát biểu, diễn văn…của các nhà lãnh đạo tài năng làm chúng ta thán phục. Nói đến lãnh đạo là phải nói đến ngôn ngữ của họ. Mối quan hệ giữa ngôn ngữ và lãnh đạo là mối quan hệ đặc biệt. Mỗi lời nói, dòng chữ của lãnh đạo đều được người dân lắng nghe, phân tích, đánh giá – cả về nội dung và cách thể hiện. Do đó, họ không nên và không thể tùy tiện khi nói, viết. Một nhà lãnh đạo tồi, tất nhiên, ngôn ngữ mà họ sử dụng khó mà hay ho cho nổi.

Hãy xem những nhà lãnh đạo “lưỡi gỗ”. Họ chưa nói, chúng ta đã biết họ sẽ nói gì rồi. Và khi họ nói xong, sự thất vọng sẽ nhanh chóng đến với chúng ta. Chúng ta kinh ngạc tự hỏi: tài năng của lãnh đạo chỉ thế thôi ư? Không có gì chán chường bằng nghe các phát biểu vô hồn của các nhà lãnh đạo trên thế giới đang hàng ngày, hàng giờ chiếm đầy các kênh ngang, kênh dọc!

Trên các kênh ấy, không ít lần, chúng ta nghe ngôn ngữ của một vài người phát ngôn. Họ có phải là lãnh đạo không? Nhìn vẻ mặt đanh đá và giọng nói kẻ cả của bà Khương Du – người phát ngôn Bộ Ngoại giao TQ, chúng ta hiểu ngay TQ với cái lốt “quân tử Tàu” muốn gì. Tất nhiên, không ai nghĩ đơn giản ngôn ngữ đó là của bà ta, mà là ngôn ngữ của các nhà lãnh đạo TQ. Có vẻ như cuộc chiến ngôn từ giữa VN và TQ về vấn đề biển Đông còn lâu mới kết thúc.

Ai thắng? Ta hãy nghe ngôn ngữ đặc trưng của người phát ngôn Bộ Ngoại giao VN:

“Việt Nam có chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và các quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của mình theo Công ước của LHQ về Luật biển 1982…

“VN có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Bất kỳ việc làm nào của một nước khác đối với hai quần đảo trên mà không được sự chấp thuận của VN đều là vi phạm chủ quyền và các quyền chủ quyền của VN đối với các khu vực này”.

Chừng đó là chúng ta hiểu ai thắng trong cuộc chiến ngôn từ và bây giờ chúng ta chuyển qua ngôn ngữ các “ông lớn”. Đã có một thứ ngôn ngữ “không kỷ luật ai”, lại thêm một thứ ngôn ngữ “cắt chức hết bầu không kịp”; đã có một thứ ngôn ngữ “bên này thức, bên kia ngủ”, “tôi gác, anh nghỉ”, lại thêm một thứ ngôn ngữ nhằm “phân hóa nội bộ nước Mỹ”; đã có một thứ ngôn ngữ “quyết liệt”, lại thêm một thứ ngôn ngữ “năm qua không có gì mới”…Đó là sự “nổi loạn” của ngôn ngữ và lãnh đạo mà không một ai trong chúng ta không suy nghĩ, băn khoăn, day dứt…

Song, có một thứ ngôn ngữ lãnh đạo khác gây cho chúng ta rất nhiều ấn tượng. Xtalin, một nhà lãnh đạo độc tài song đầy tài năng, là tác giả cuốn Bàn về ngôn ngữ học nổi tiếng. Ông ta rất hứng thú khi trình bày những tinh hoa trong cuốn sách của mình với Mao Trạch Đông đang ở thăm Liên Xô. Ông ta nói với Mao:

- Tôi cho rằng, ngôn ngữ với tư cách là một công cụ tư duy không mang tính gia cấp. Đồng chí Mao, đồng chí có cho là đúng như vậy không?

- Văn hóa của các dân tộc và ngôn ngữ của các dân tộc có điểm chung, song cũng có những chỗ khác nhau. Chữ Hán và tiếng Hán dù không dễ dàng nắm được nhưng trên thực tế bất kỳ ai cũng có thể học được. Chỉ cần tự nguyện học và không ngừng trau dồi là có thể nắm được, điều này không phân biệt địa vị xã hội và giai cấp. Mao đáp.

Xtalin rất vui, nheo mắt nhìn các nguyên soái Liên Xô, tựa như muốn nói, này các nguyên soái, chiến tranh đã kết thúc, các ông chẳng có việc gì làm nữa, còn tôi, tôi vẫn có thể bàn về ngôn ngữ học đấy!

Nói đến chiến tranh, ta lại không thể không bàn về ngôn ngữ chỉ đạo chiến tranh của Xtalin. Trong biên niên sử cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại của Liên Xô có hai bức điện độc đáo đang được lưu giữ.

Bức điện của Đại diện Đại bản doanh L.D Mê-khơ-lít gửi Xtalin:

“Bây giờ không phải là lúc than phiền, nhưng tôi phải báo cáo để Đại bản doanh biết về tư lệnh phương diện quân. Ngày 7 tháng Năm, tức trước ngày quân địch tiến công, Cô-dơ-lốp đã triệu tập Hội đồng quân sự để thảo luận dự án sắp tới nhằm đánh chiếm Côi-a-xan. Tôi khuyến nghị: hoãn dự án đó lại và lập tức chỉ thị cho các tập đoàn quân về đợt tiến công sắp tới của địch. Trong bản mệnh lệnh do tư lệnh phương diện quân ký, có một số đoạn hướng dẫn rằng ngày 10-15 tháng Năm địch mới tiến công nên đề nghị Hội đồng cứ làm việc cho tới ngày 10.5 và cùng toàn thể cán bộ chủ trì, các tư lệnh binh đoàn, các cơ quan tham mưu nghiên cứu kế hoạch phòng ngự của các tập đoàn quân. Việc này đã được thực hiện vào lúc toàn bộ tình hình trong ngày vừa qua đã chứng tỏ rằng địch sẽ tiến công từ sáng. Theo sự nhấn mạnh của tôi, việc hướng dẫn sai lầm về thời gian tấn công đã được sửa chữa. Cô-dơ-lốp còn phản đối việc điều lực lượng bổ sung cho khu vực của tập đoàn quân 44”.

Và đây là bức điện không kém phần đặc sắc của Xtalin gửi Mê-khơ-lít:

“Đồng chí đã giữ thái độ kỳ dị của một quan sát viên xa lạ, không nhận trách nhiệm về các việc làm của Phương diện quân Crưm. Thái độ ấy rất tiện lợi nhưng hoàn toàn thối tha (cho đồng chí). Trên mặt trận Crưm, đồng chí không phải là một quan sát viên xa lạ, mà là một đại diện của đại bản doanh có trọng trách, chịu trách nhiệm về mọi thắng lợi và thất bại của mặt trận và có bổn phận phải sửa chữa tại chỗ những thiếu sót của Bộ tư lệnh. Đồng chí cùng với Bộ tư lệnh phải chịu trách nhiệm về việc sơ suất để yếu sườn trái của phương diện quân. Nếu như “toàn bộ tình hình đã chứng tỏ địch sẽ tiến công từ sáng” nhưng đồng chí đã không áp dụng mọi biện pháp để tổ chức đánh trả mà chỉ làm có mỗi một việc là phê phán một cách thụ động thì lại càng không hay cho đồng chí…

Đồng chí đòi hỏi chúng tôi thay thế Cô-dơ-lốp bằng một người nào đó vào loại Hin-den-bua. Nhưng đồng chí không thể không biết rằng chúng ta không có những Hin-den-bua trong lực lượng dự trữ. Công việc của đồng chí ở Crưm không phức tạp, đồng chí có thể tự cáng đáng được. Nếu như đồng chí sử dụng máy bay cường kích không phải để làm những việc thứ yếu, mà để chống lại xe tăng và sinh lực địch, thì địch không thể chọc thủng nổi mặt trận và xe tăng của chúng cũng không tiến qua được. Không cần phải là Hin-den-bua để hiểu vấn đề đơn giản này, sau khi đã ngồi hai tháng tại mặt trận Crưm”.

Ý đồ của Mê-khơ-lít muốn trốn trách nhiệm và xáo trộn lãnh đạo Tập đoàn quân không thể dấu nổi Xtalin. Xtalin đứng ở vị trí rất cao, trí tuệ rất cao, sử dụng ngôn ngữ rất sinh động khi trả lời Mê-khơ-lít. Ngôn ngữ đó tỏ ra am hiểu từng mặt trận, chiến dịch, chiến thuật, lại vừa am hiểu lịch sử, đánh giá đúng tình hình, chỉ ra một cách rõ ràng, dứt khoát khuyết điểm, làm cho cấp dưới không thể không phục. Đọc đi đọc lại bức điện, tôi cực kỳ thú vị với cách kết thúc của Xtalin: “Không cần phải là Hin-den-bua để hiểu vấn đề đơn giản này, sau khi đã ngồi hai tháng tại mặt trận Crưm”.

Ta gặp lại ngôn ngữ kiểu đó khi Xtalin bực mình vì bị thất lợi trong việc sử dụng bộ đội đổ bộ đường không:

- Cho một đội đổ bộ đông như vậy nhảy vào lúc đêm tối là một bằng chứng về sự dốt nát của người tổ chức công việc ấy, vì kinh nghiệm đã chỉ rõ rằng thậm chí một đơn vị lớn nhảy dù vào ban đêm xuống chính ngay vùng đất đai của mình cũng gặp nhiều khó khăn lớn rồi.

Đến đây, tôi xin tạm kết thúc với niềm hy vọng, sự “nổi loạn” của ngôn ngữ sẽ biến mất, nhường chỗ cho sự thú vị của ngôn ngữ.

TƯ CÁCH QUAN CHỨC NGOẠI GIAO TRUNG QUỐC: VÔ SỈ

NEW YORK (Huffington Post) -Một nhà ngoại giao Trung Quốc quá xỉn và nói năng lung tung với tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và các viên chức khác trong một buổi tiệc tối hồi tuần trước làm nhiều người cảm thấy bối rối, theo nhiều nguồn tin cho biết.

“Tôi biết ông không thích tôi, ông tổng thư ký,” ông Sha Zukang nói với Tổng Thư Ký Ban Ki-Moon như vậy trong lời phát biểu dài 15 phút tại một khu nghỉ ở Áo. “Ðược thôi, mà tôi cũng đâu có ưa ông đâu!”

Ông Sha Zukang, 62 tuổi, hiện là phụ tá tổng thư ký Liên Hiệp Quốc đặc trách kinh tế và xã hội sự vụ. Trước khi được bổ nhiệm vào chức vụ này năm 2007, ông là đại sứ của Trung Quốc tại văn phòng Liên Hiệp Quốc ở Genava, Thụy Sĩ.

Theo nhiều nguồn tin, sau khi nghe, Tổng Thư Ký Ban Ki-Moon chỉ biết lắc đầu trong khi các viên chức khác của Liên Hiệp Quốc tìm cách thuyết phục ông Sha Zukang đừng nói nữa.

Nhưng ông không chịu, vẫn tiếp tục nói và sau đó sà vào ông Bob Orr, một viên chức Liên Hiệp Quốc người Mỹ, và nói: “Tôi không ưa ông này luôn. Ông là người Mỹ, và tôi thật sự không thích người Mỹ.

Ngày hôm sau, khi tỉnh lại, ông Zukang xin gặp Tổng Thư Ký Ban Ki-Moon và “xin lỗi thật sự” những gì nói tối hôm trước, theo Farhan Haq, quyền phụ tá phát ngôn viên Liên Hiệp Quốc.

Bản tin không cho biết nhà ngoại giao Trung Quốc có xin lỗi nhà ngoại giao Mỹ hay không.

PHỞ

Phở là món ăn thật riêng biệt. Ăn nó vào giờ nào cũng được. Ngày nào, mùa nào cũng ăn được. Bất cứ địa phương nào cũng có phở. Nhưng hình như chỉ có phở Bắc là ngon hơn cả, mà phở Hà Nội phải chăng là ngon nhất. Ngay Hà Nội, phở nội thành, phở ở dăm ba phố lại ngon hơn chỗ khác. Lạ thế đấy? Hình như có một bí quyết riêng, một cái duyên riêng, một cái hương riêng, không gia truyền thì cũng là sự sáng tạo độc đáo, bắt chước được không phải là chuyện dễ. Chả thế mà một thời mậu dịch có đủ ưu thế về mọi phương diện từ độc quyền mua bán, tiền nong thoải mái, người phục vụ thật đông và v.v... nhưng không thể đọ được với vài ba hàng, những ngày này chỉ mấy năm đã lên được nhà ba bốn tầng, như ở phố L. chẳng hạn.

Miền Nam có hủ tiếu. Miền núi có phở chua. Hoa kiều có mì vằn thắn. Mỗi món ngon một vẻ, nhưng phở vẫn là anh chàng hấp dẫn được mọi khẩu vị, dù là người kỹ càng, khó tính.

Người Pháp gọi phở là “soup Chinoise” tức là cháo Trung Quốc. Hoàn toàn sai. Phở là của Việt Nam. Phở chỉ là PHỞ, thế thôi.

Chưa nghiên cứu được ai là người đầu tiên nghĩ ra cái món kỳ lạ mà phổ thông này, bát phở đầu tiên xuất hiện vào ngày tháng năm nào? Cái buổi “trình làng” ấy, hẳn phở còn sơ sài, nhưng cho dù thế, cái người vô danh ấy cũng đáng ghi vào cuốn lịch sử của món ẩm thực tài tình.

Nhiều người đã viết về phở. Tuy vậy cũng xin lạm bàn đôi ba điều.

Đầu thập kỷ bốn mươi, Thạch Lam đã viết về phở, cái phở gánh trong nhà hàng thương Phủ Doãn, có rau mùi, hạt tiêu bắc mấy xu một bát. Ông còn viết: “thoáng một chút hương thơm cà cuống như một nghi ngờ”. Câu văn, ngoài Thạch Lam có lẽ ít người ai viết được cái kỳ ảo của cà cuống như thế. Tuy vậy, nay chúng ta thấy, cà cuống chỉ có thể đi với bún thang, bánh cuốn, nhân bánh chưng v.v... mà khó sánh duyên cùng chàng phở được, dù vả hai đều là những món quý, cùng là trai tài gái sắc, nhưng lại “lệch pha”.

Cũng Thạch Lam, vào thời gian này, còn chê phở gà là nhạt nhẽo, càng thấy phở gà sinh sau đẻ muộn hơn phở bò nhiều. Phở gà lúc ấy chỉ là cái mới, còn chưa được thử thách. Cái đểnh đoảng của nó chưa đủ sức cạnh tranh với ngọt đậm, nồng nàn của phở bò (và có lúc còn là phở trâu mà hàng phở nói dối là phở bò nữa).

Phở gánh đã thành hình ảnh một Hà Nội ăn chơi ăn bời, không cần no, mà ăn chi thích, ăn cho cái cảm giác trên đầu lưỡi được thay đổi ít phút. Những người nay ở tuổi sáu, bảy mươi chắc không thể nào quên hình ảnh gánh phở bán rao lúc sáng sớm nay về khuya. Hai cái tủ con, nan thưa, cao ngang thắt lưng người. Một bên là chồng bát chiết yêu cho loại hai xu, bát con gà miệng loe cho loại năm xu, hai cái ngăn kéo thật sâu, đựng thịt, bánh và các thứ khác. Còn bên kia là cái thùng nước dùng lúc nào cũng có ngọn lửa bếp le lói, đôi khi từ đấy một đám pháo hoa nhỏ nở bung hoa cà hoa cải, thì ra ông hàng phở dùng cái ống thổi bằng một đoạn tre, thổi vào thanh củi định tàn. Ông cho hồi sinh ngọn lửa, bắt nó cứ lung linh trong bóng đêm hay trong sương sớm, để nồi nước dùng lúc nào cũng sôi lăn tăn. Từ cái bên gánh có bếp lửa này, mùi phở bay đi, níu khách lại. Ông đến đầu phố này thì ngã tư kia thơm mùi ngon ngọt của phở. Con dao phở to bản, hình chữ nhật, chỉ khẽ phầm phập trên miếng thịt hoặc những tay bánh phở xếp lần lượt nhau một cách bình tĩnh. Cả cái dụng cụ có một không hai, chỉ có thời đó là cái ống hạt tiêu, làm bằng một đoạn tre, một đầu nút bằng gỗ hoặc lá chuối khô, đầu kia là mẩu tre, có một lỗ nhở, nút bằng thanh tre con, tròn, to gần bằng đầu đũa. Bát phở làm xong, ông rắc chút hai tiêu bắc, thơm khiêu khích, lượn tay vòng tròn trên mặn bát, như phù thủy bắt âm binh.

Chỉ riêng cái chuyện “xúc” bánh cũng thật vui mắt. Chiếc giỏ tre hình ống, có quai thẳng đứng, xúc bánh xong, ông nghiêng người vẩy bánh, bánh chỉ đủ cho một bát, không hơn, hoàn toàn xa lạ với kiểu phở sau này, buổi sáng, người ta xúc cả một rổ sề, rồi bày sẵn ra vài trăm bát, bánh nguội tanh đi, sợi còn cứng, sợi đã nát, nhất là bánh đã nguội mất một phần, làm sao ngon được.

Tiếng rao khàn khàn, quen thuộc của khách ăn từng khu vực. Người bán người ăn nhận ra nhau, sở thích của cái lưới riêng biệt được ưu đãi đến triệt để. Tái gầu, tai nạm, tái giò, thịt chín, thịt nhừ... ít bánh hay nhiều bánh, nước trong hay nước béo, ít nước hay nhiều nước, hành chần hay chỉ rau thơm, ớt tươi, hành sống... khách hoàn toàn thỏa mãn cá kỹ tính của mình, còn được hưởng nụ cười tươi tỉnh của ông hàng phở, như một người thân với câu mời: mời cậu, hoặc mời bà...

Khách cứ đứng mà ăn. Hàng rong thì làm gì có ghế. Nhưng người sành ăn, cần cái món phở chứ cần gì cái ghế ngồi. Và ăn phở, chỉ cần đôi đũa, có lý do của nó. Ăn bằng thìa, đặt sợi bánh lên thìa mới đưa lên miệng, mất ngon vì bánh đã nguội, nước dùng không thấm đẫm vào bánh phở, nhạt đi nhiều. Và cũng không ai chỉ vớt bánh với thịt mà ăn, còn nước bỏ lại. Ăn phở mà bỏ lại nước thì quả là dại dột. Ngon nhất là nước dùng. Tinh túy của phở là ở đấy chứ không phải ở bánh hoặc thịt. Có người nói ăn phở bỏ nước, chẳng khác nào ăn chuối tiêu trứng cuốc với cốm Vòng mà chỉ ăn vỏ chuối với cái lá gói bánh cốm, còn thịt chuối và hạt cốm thì bỏ lại. Đúng không?

BẠO LOẠN LIÊN TỤC Ở MIỀN NAM TRUNG QUỐC



Nông dân Trung Quốc
Nhiều nông dân Trung Quốc đã mất đất cho các dự án bất động sản
Bạo loạn đã bùng nổ ở một  số thành phố miền nam Trung Quốc khi người dân phản đối chính quyền bán đất.
Các viên chức địa phương ở thành phố Lục Phong thuộc tỉnh Quảng Đông cho biết những kẻ bạo loạn đã làm bị thương cảnh sát và làm hư hại các tòa nhà chính phủ trong hai ngày bạo loạn.
Theo tin tức từ báo chí địa phương, hàng ngàn người dân đã tham gia vào một cuộc bạo loạn ở làng Vũ Khang thuộc thành phố Lục Phong.
Tuy nhiên, các quan chức địa phương cho biết chỉ có vài trăm người tham gia vào cuộc bạo loạn.
Nhật báo tiếng Anh Bưu điện Hoa Nam buổi sáng có trụ sở ở Hong Kong đưa tin những người bạo loạn đã tấn công một trụ sở của Đảng Cộng sản, một đồn cảnh sát và một khu công nghiệp và những nơi khác.
Những người bạo loạn cho rằng các quan chức đảng địa phương đã bán đất của họ cho các công ty phát triển bất động sản, theo Bưu điện Hoa Nam buổi sáng.
"Chúng tôi rất tức giận bởi vì chúng tôi không còn đất để sinh sống nữa"
Nông dân biểu tình
Các đoạn video trên các diễn đàn internet chiếu hình ảnh các dân làng tuần hành với biểu ngữ "Hãy trả lại đất đai của tổ tiên chúng tôi".
Trong một thông cáo, chính quyền địa phương cho biết mặc dù tranh chấp đất đai là nguyên nhân ban đầu làm bùng phát bạo loạn, nhưng những tin đồn rằng cảnh sát đã giết chết một trẻ em càng làm cho người dân thêm giận dữ.
“Vào khoảng 1 giờ chiều ngày 22/9, một số dân làng chưa rõ động cơ đã loan tin cảnh sát bắn chết một trẻ em, kích động một số dân làng tấn công một đồn cảnh sát,” thông cáo viết.
Các quan chức địa phương cho biết 12 cảnh sát đã bị thương và sáu xe cảnh sát đã bị đốt. Người dân nói một số người biểu tình cũng bị thương.
Phóng viên BBC Michael Bristow ở Bắc Kinh cho biết mỗi tuần hàng trăm các cuộc bạo loạn và phản đối như thế xảy ra khắp Trung Quốc. Phần lớn chỉ có quy mô nhỏ và chỉ xoay quanh những bất bình địa phương.
Một trong những lý do chính khiến họ bất bình là các quan chức tham nhũng thông đồng với các nhà đầu tư bất động sản để bán ruộng đất của nông dân mà không bồi thường đầy đủ cho họ.
Phóng viên Reuters có mặt ở Lục Phong hôm thứ Sáu 23/9 cho biết vài trăm người vẫn đang tiếp tục bên ngoài các trụ sở chính quyền địa phương, kêu gọi chính quyền trả đất cho họ.
"Chúng tôi rất tức giận bởi vì chúng tôi không còn đất để sinh sống nữa,” một nông dân nói.
Cảnh tượng căng thẳng nhưng không có bạo lực. Những người phản đối đã dùng xe gắn máy và chất gạch vụn thành đống để phong tỏa đường sá.
Trung Quốc có luật để bảo vệ nông dân, nhưng thường không được tôn trọng ở cấp chính quyền cơ sở.
Trong bài diễn văn khai mạc kỳ họp của Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc (Quốc hội) hồi đầu năm, Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã cảnh báo rằng nếu Trung Quốc muốn đảm bảo ổn định xã hội nước này cần giải quyết các vấn đề tham nhũng và bất bình đẳng kinh tế.

TRUNG QUỐC DƯỚI CON MẮT CỦA MỘT NGƯỜI NHẬT…


Đây là bức thư một người Nhật viết cho người Tầu Hoa lụcbức thư đang được lưu hành trên "net" và gây xôn xao dư luận… 
.

Nhứt châm kiến huyết (Kim châm rỉ máu), lời vàng ngọc, chúng ta cần phải thực sự kiểm thảo và phản tỉnh

Là một người Nhật Bản, tôi có đôi điều muốn cùng các bạn chia sẻ nơi đây về cái nhìn của tôi đối với người Trung Hoa. Tôi trước kia là một du học sinh của trường Đại học Trung quốc Nhân dân, tôi đã ngu khờ sống ở Hoa Lục đến 5-6 năm, vì vậy tôi tin rằng tôi hoàn toàn có đủ tư cách để nói lên cái nhìn của tôi.

Về địa lý, Nhật Bản và Trung Hoa rất gần nhau, nhưng mà về tính cách thì hai dân tộc lại xa nhau một trời một vực. Người Hoa lục (Trung Cộng) cho tôi cảm nhận cái ấn tượng ban đầu là rất tốt, nhưng về lâu về dài, thì những khuyết điểm đều bạo lộ hết ra ngoài, người Hoa Lục nhát gan, nịnh hót, hèn yếu, hư ngụy, xảo trá, thích làm tài khôn, và cái điều làm cho tôi không thể nào lý giải được là tại sao người Hoa lục tự đối đãi với chính đồng bào ruột thịt của họ thì rất ư là vô tình, nhưng lại đối đãi với người ngoại quốc thì họ rất khép nép và cung kính.
Lúc tôi mới vừa đến Hoa lục, bất quá thì tôi chỉ là một tên học trò nghèo khó, ấy thế mà tôi lại được đãi ngộ như là một "siêu quốc dân". Kinh nghiệm của nhiều năm ở đó cho tôi một ấn tượng  rất sâu đậm, người Hoa lục chẳng khác nào một thau cát rời rạc.Người Hoa lục đoàn kết một lòng là có, nhưng điều đó chỉ xảy ra ở những thời điểm đặc biệt, tỷ dụ như dân tộc họ đang đối diện với sự diệt vong. Nhưng lúc đó cũng không phải là đoàn kết triệt để nữa, người  Hoa lục đối diện với Ngoại Đấu và Nội Tranh thì hầu như nghiêng về phần Nội Tranh nhiều hơn, người Hoa lục hận nhứt là Hán Gian. Tôi không phải là kẻ xâm lăng (đối với vấn đề xâm chiếm Trung Hoa, tôi tôn trọng lịch sử, thừa nhận đó là cái lỗi lầm của Nhật Bản), người Hoa lục đã nuôi dưỡng các cô nhi của chúng tôi trong thời kỳ chiến tranh, thế mà họ đã nhẫn tâm tàn hại đồng bào của họ ở thời kỳ Cách Mạng Văn Hóa (thậm chí là giữa thân tình với nhau). Những điều này thật tình tôi không làm sao mà hiểu nổi, nếu không phải là người Hoa lục thì chẳng ai có thể hiểu được. Các bạn là người Hoa lục, các bạn làm sao lý giải, nếu như nói người Hoa lục là lương thiện, hư ngụy việc chi, tôi thật chẳng biết đó là chuyện gì,nếu như người Hoa lục đơn thuần không có việc nồi da xáo thịt, thì đây có thể nói là lương thiện, nhưng khi xảy ra cuộc Cách Mạng Văn Hóa, thì tình huống đã đổi khác; thật tình mà nói, đối với việc làm của các bạn, tôi thấy chẳng có điểm nào để gọi là cảm ơn, nếu có thì chỉ là nghi vấn và không thể nào lý giải mà thôi.     
Còn nữa, tôi cũng không thể nào hiểu nổi tại sao các bạn lại không nhận khoản tiền bồi thường sau chiến tranh của Nhật Bản, không có một dân tộc nào giống như dân tộc Trung quốc: đối nội thì tàn bạo, nhưng đối ngoại thì lại ẩn nhẫn. Điều này đã làm cho tôi liên tưởng đến sự quan hệ giữa Do Thái và Đức quốc. Thật lòng mà nói tôi rất thán phục người Do Thái, thái độ của họ không tha thứ không nhờ vả đối với người Đức, đã tỏ rõ sự trọng thị quyền lợi và giá trị tự kỷ. Họ không tha thứ người Đức nhưng người Đức rất kính trọng họ. Ngược lại, tại phương Đông, hiện thực người Nhật Bản rất khinh thị người Trung Hoa. Các bạn vứt bỏ bồi khoản, các bạn tha thứ chúng tôi, chúng tôi vẫn hận các bạn, khinh thị các bạn, bỉ thị các bạn. Nguyên nhân không phải tại chúng tôi, mà là do bởi tự chính  các bạn, Các bạn tự khinh tự tiện (đê tiện) , người ngoài cũng không làm sao có cách để giúp các bạn. Người Hoa lục không có khí phách, ý chí đã bị mài cùn lụt hết rồi, cái còn lại chỉ là hơi tàn, tự ti, và ngôn ngữ của các bạn hiện là sùng bái Tây phương với cung cách nịnh hót để làm vui lòng ngoại nhân.  

Các bạn tự cho là Văn Minh Cổ Quốc, nhưng ngoại trừ những kiến trúc giết người rùng rợn, những văn vật trong các viện bảo tàng, sinh hoạt của người Hoa lục trong hiện thực, có còn lưu lại cái bóng dáng văn minh truyền thống hay không? Không sai, Nhật Bản đã từng chịu sự ảnh hưởng văn minh của Trung Hoa trong thời gian dài lâu, nhưng mà hiện tại sự bảo tồn Văn hóa và duy trì được như xưa của người Hoa lục lại chỉ ở Nhật Bản, Hàn quốc, Tân Gia Ba, chứ không ở Hoa lục. Các bạn đem thành tín, tiết nghĩa, lễ nghi, tứ thư ngũ kinh coi như bốn thứ đồ phế thải mà quăng vào thùng rác. Rêu rao là kiến lập một xã hội mới, có ngờ đâu lại như thế này, các bạn dĩ nhiên là thấy rõ ràng hơn chúng tôi, một đằng thì tham ô hủ bại (lời quỷ dối người của các bạn: "hủ bại là vấn đề mà các nước trên toàn thế giới đều phải đối diện"), tham bạc mê vàng, ca kỹ dâm ô, chơi chó đua ngựa, còn đằng khác thì nghèo đến nổi cơm ăn chẳng đủ no. Làm đồ giả thì Hoa Cộng không ai địch nổi, thổi phồng nói dóc, thấy lợi quên nghĩa, các bạn không có tín ngưỡng mà tôn thờ chủ nghĩa Mác-xitNếu mà Marx có biết được cái chủ nghĩa của ông ta mà đẻ ra một xã hội như vậy,  chắc là ông ta cũng phải tức chết đi thôi. Tinh thần rổng tuếch, chẳng ai tin ai, thật không thể nào mà trách một cái thau cát rời rạc. Người Hoa Lục hiện tại, với mức độ vô tri, ngu muội như thế nếu thụt lùi trở về ở thời của năm 1895 thì cũng chẳng tốt hơn được bao nhiêu.        

Trung Cộng là một đại quốc, nhưng mà về chính trị thì tuyệt đối là một kẻ hèn yếu. Các bạn từng chế nhạo Nhật Bản là chính trị ải tử (thằng lùn), nhưng mà thử so sánh chế độ xã hội, coi xem cái xã hội nào ăn no ngủ ngon. Xã hội chủ nghĩa chỉ còn có vài ba nước mà thôilại không đoàn kết, chuyên chế, độc tài, thế giới chẳng hoan nghinh. Nhưng vì Trung Cộng bạn quá to lớn, cho nên được thấy là trọng yếu, nhưng các bạn vẫn luôn là đối tượng ở thế công chính trị đối với Tây phương, chưa bao giờ tự chủ động xuất kích (để cải thiện), lý do là vì các bạn không làm, nhân quyền bị thế giới lên án bao nhiêu năm? Ai đã đem nhân quyền là quyền sống tối đại của con người đi chà đạp? Cách Mạng Văn Hóa, Bước Đại Nhảy Vọt, bao nhiêu cái sai lầm của chính phủ của các bạn, các ca sĩ của các bạn vẫn hát: người dẫn đường cải cách khai phóng, dắt chúng tôi đi về hướng thời đại mới...Giờ thì không còn người dân Hoa Lục nào ngoan ngoãn nghe theo, ở vào thời đại văn minh như ngày nay, thì cái tình huống như thế thật là hiếm có rồi.   

Các bạn người Hoa Lục đang tự hủy hoại chính mình, trí tuệ của chính mình, tài nguyên của chính mình. Kinh tế Hoa Lục các bạn phát triển nhanh, cái giá phải trả có xứng đáng không? Tài nguyên khô kiệt, môi trường sinh thái bị hủy hoại. Nguồn tài nguyên năng lượng tuyệt vời của tỉnh Sơn Tây của các bạn, đã bị chính các bạn hoang phí hủy hoại đến thế nào, kinh tế lạc hậu, dân sinh suy thoái, tham quan hoành hành. Các bạn có biết chăng, thời Trung hoa Dân quốc thống trị Hoa lục, Sơn Tây hãy còn là một tỉnh mẫu mực. Các bạn cũng chẳng biết địa vị của Sơn Tây trong lịch sử Trung Hoa, kinh tế của tỉnh Sơn Tây thịnh vượng ở thời Thanh triều, một nửa số quan tể tướng thời nhà Đường đều xuất thân từ tỉnh Sơn Tây, địa vị của Sơn Tây cao hơn xa so với thành phố Thượng Hải mà các bạn đã từng tự hào huênh hoang khen tặng, bây giờ các bạn hãy thử nhìn Sơn Tây, là sẽ biết ngay cái gì là cái khoảng cách giữa Lịch sử và hiện thực rồi (GDP bình quân đầu người Hoa Lục là số 1 đếm ngược từ dưới chót lên). Các bạn hoang phí và hủy hoại tài nguyên như thế, giả sử như Sơn Tây được mang cho Nhật Bản, chúng tôi sẽ rất trân trọng như là tổ tiên mà cung phụng để phát triển Sơn Tây, và Sơn Tây sẽ giàu mạnh hơn nhiều so với Bắc Kinh, Thượng Hải cường thịnh mà các bạn đã từng trọng thị. Các bạn thấy kinh tế phát triển nhanh, rồi mừng rỡ mà dùng Thượng Hải, Bắc Kinh làm cửa sổ để ngắm nhìn cái quái gì, thật là ngu xuẩn quá! Hai thành phố đó chiếm diện tích Hoa lục là bao nhiêu, dân số bao nhiêu? Các bạn trường kỳ khinh thị nông dân, 900 triệu nông dân mà không chiếu cố đầy đủ đến họ, thì Hoa lục các bạn sẽ phải đối diện với đại loạn rồi đó!   

Lúc ở Bắc Kinh tôi đã có nói chuyện với một bà lão người đến từ tỉnh Sơn Đông, bà là người đã dắt hai đứa con gái của bà đến Bắc Kinh để cùng bán dâm. Bà nói, nhờ vào thân xác mình mà có cơm ăn không xấu hổ đâu, có xấu hổ chăng là cái Xã hội này kìa, vì hơn 40 năm trước, chính quyền sở tại đã khua chiêng gióng trống mang mấy nghìn dân bản xứ (Sơn Đông) di dân đến Tân Cương, đưa đến vùng hoang vu sơn dã, để họ tự sinh tự diệt.. Số người bị chết nơi đó không biết là bao nhiêu, nhưng họ vẫn không cho trở về Sơn Đông, lén trốn về Sơn Đông cũng chẳng ích gì. Chính quyền nói họ chẳng phải là người Sơn Đông, không có hộ khẩu, mấy mươi năm lưu lạc, tìm ai để đòi công lý?

Những niềm vui công trạng lớn của các bạn, mấy chục tỷ công trình nói làm là làm, chúng tôi những người bị các bạn coi là những người Nhật Bản "khó tính". Hoa Lục giàu, nhưng mà số người thất nghiệp lại gia tăng, thêm một người thất nghiệp là xã hội sẽ có thêm một nhân tố bất ổn định cho xã hội, các bạn không giải quyết. Thu nhập của nông dân thấp, các bạn không quan tâm. Khoảng cách giàu nghèo càng xa, các bạn lại làm như  chẳng thấy gì. Cái mà các bạn thích là người ngoại quốc tán dương, cái điểm này nhiều người đã thấy rất rõ: các bạn hư vinh, xa xỉ, xã hội của các bạn hỗn loạn, các bạn lại muối mặt không biết xấu hổ mà dám nói là thời của người Nhật đã hết rồi, Hoa lục Cộng sản đã vượt xa Hoa Kỳ rồi. Ha ha... thật là cái nhìn thiển cận!   

Các bạn bất quá chỉ mới "cởi mở" hai mươi mấy năm, mà đã láo khoét như vậy. Kinh tế Nhật Bản đang đình trệ, các bạn liều mạng "phát triển" mười năm vẫn không đạt được 1/4 tổng sản lượng kinh tế của Nhật Bản. Vậy mà dám nói vượt xa Hoa Kỳ, chuyện thần thoại chăng? Còn nữa, tình hình Thế giới không tốt cho các bạn, nhưng mà Nhật bản, nhờ vào chế độ ưu việt, người dân thật lòng, cùng với sự chân thành giúp đỡ của Tây Phương, là lý do đủ để tái phục hồi. Còn Hoa lục bởi hình thái ý thức, chế độ, với Hoa Kỳ hoặc với các nước tự do khác không thể dung nhập cùng nhau. Hoa lục ổn định cái gì, một khi mà xã hội hổn loạn, kinh tế băng hoại, các nước xung quanh không ai ủng hộ, cũng bởi vì nước các bạn trước sau vẫn cho người ta cái nhìn phản cảm. Bởi vậy Nhật Bản tuy thua trận, vẫn có cơ hội vươn lên. Hoa lục mà thua, chắc chắn sẽ hoàn toàn chia năm sẽ bảy. Các quốc gia xung quanh đều mong muốn Hoa lục như vậy. Nước Nga chẳng muốn các bạn được yên, Ấn Độ hận các bạn, các nước Đông Nam Á hận các bạn...,bởi vậy hoàn cảnh của các bạn rất là tệ hại và bấp bênh Ấy thế mà các bạn vẫn chẳng hề thấy được cái nguy cơ đó, vẫn cảm giác lương hảo, như vậy rõ ràng là quá ngu muội.

Trong những sắc dân Đông Phương, chúng tôi tôn kính người Hàn quốc, bởi vì họ và chúng tôi rất giống nhau, có máu có thịt, dám nói dám làm.. Lịch sử của chúng tôi và của các bạn đã từng có vấn đề va chạm nhau, người Hàn quốc từ ông Tổng thống đến quốc dân đều có thể kháng nghị, Trung Cộng thì chỉ có vài ba người phát ngôn của bộ ngoại giao với sự hiểu biết thiển cận không biết khinh trọng chỉ biết ở đó ý ý á á. Ha ha...,đấy là cái sự khác biệt đó. Người Hàn quốc hận chúng tôi, nhưng chúng tôi kính trọng người đối thủ này. Còn bạn hận hay không hận chúng tôi, chúng tôi cảm nhận như không có chuyện gì để nói, bởi vì tính cách của các bạn, và phẩm hạnh của các bạn đã cho thế giới thấy rõ, người Hoa lục không có tính thẳng thắn, cương trực. Hiện tôi đang suy nghĩ: Không quên việc trước (lịch sử) sẽ là thầy của việc sau (tiền sự bất vong hậu sự chi sư). Như vậy, cuối cùng giữa Nhật và  Trung Cộng, ai là người đã bỏ quên lịch sử?  

Chúng tôi tham bái thần xã, sửa lại sách giáo khoa lịch sử, nói rõ là chúng tôi không có quên cái giai đoạn lịch sử đó, còn các bạn, những người bị hại trong thế chiến thứ hai? Các bạn chỉ vì lo tranh chấp trong đảng phái, mà không nghĩ đến đại nghĩa của Dân tộc. Nói gì đến cái chuyện trong 8 năm kháng chiến, dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Trung Hoa, sách sử của các bạn viết về giai đoạn lịch sử đó so với chúng tôi sao nó quá mơ hồ không rõ ràng, là bởi vì các bạn tự bóp méo lịch sử, ha ha! (một lần nữa cho thấy rõ là nội tranh nặng hơn ngoại kháng) các bạn chửi chúng tôi là không nhìn thẳng vào vấn đề xâm lược Trung Hoa, làm thương tổn đến cảm tình người dân Hoa Lục, thế còn các bạn thì sao? Qua nhiều lần vận động "cải tổ" chính trị, các bạn đã có nhìn thẳng vào sự bức hại của mình đối với người dân hay chưa? Có nhìn thẳng vào sự hủy hoại của cách mạng văn hóa hay chưa? Các bạn cần phải trực thị với rất nhiều điều sai lầm đó. Đó là do ai (?) đã làm tổn hại cảm tình của người dân Trung Hoa vậy hở? Làm phim "Tàn Sát Thành Nam Kinh", trong số các bạn lại có những người vô lương đã thốt lên là tại làm sao không có nhiều màn hiếp dâm trước ống kính.
        
Các bạn người Hoa lục là cái kiểu như vậy, làm sao người ta chấp nhận được hả? Các bạn có thể không có khả năng, nhưng các bạn lại còn không cần đến nhân cách.Người Mỹ đánh chúng tôi đến gần chết, chúng tôi không hận họ, chúng tôi bội phục họ. Hàn quốc bị chúng tôi thống trị qua, bây giờ họ đã thành công lập được kỳ tích kinh tế, họ dám tranh đấu và dám làm, chúng tôi kính phục họ. Còn các bạn người Hoa lục cộng sản thì chẳng có được một cái điểm nào để cho chúng tôi coi trọng cả. Hãy cố gắng phản tỉnh đi, các bạn đất rộng và giàu tài nguyên, lịch sử lâu đời, thế mà phải thua dưới tay chúng tôi, các bạn không cảm thấy xấu hổ hay sao?

Một cái thau cát rời rạc sinh ra đầy chật ních đám người toàn chia rẻ, thời đại của các bạn giờ còn có thể sinh ra được những Chí sĩ gì nữa hay không? Trung hoa Dân quốc còn có Lỗ Tấn, Thái Ngạc, Chu Tự Thanh... là những người mà chúng tôi bội phục. Bây giờ các bạn ngoài những tên tham quan, hư hoa học giả, những phần tử tư tưởng khiếp nhược, thì còn có cái gì nữa đâu?

Các bạn chẳng đã từng nói muốn vun bồi tài năng người bản địa để họ được làm chủ nhân của những giải thưởng Nobel hay sao? Tại vì sao đến bây giờ vẫn chẳng có được vậy? Vụ máy siêu điện toán dùng chip Loongson của các bạn, tần số chủ mới chỉ có 266Hz, thế mà dám lớn lối thổi phồng đòi thương mại hóa, ha ha!.. Người Hoa lục, chúng tôi kính phục các bạn cái gì chứ?? người cùng cội rể đồng tông Tân Gia Ba ở thời kỳ SARS cũng đã phải chế tài các bạn một lúc, sự kiện La Cương, đã làm cho người ta không làm sao hiểu nổi..

Hởi những người Trung Hoa chia rẽ, người Do Thái đồng tâm như thế ấy, các bạn lại phân hóa như thế này. Các bạn một tỷ mấy người, một tỷ mấy cái tư tưởng rời rạc.Chúng tôi một trăm triệu người Nhật Bản cùng nhau suy nghĩ làm sao đưa Quốc gia chúng tôi thoát khỏi cảnh khó khăn.Tất cả chúng ta đều cùng sống trên quả địa cầu này, rõ thật thú vị lạ lùng!

******************************************
(*Sự kiện La Cương: Đài phát thanh tỉnh Hồ Nam,ngày 25/02/2003 lúc 0 giờ 16 phút do ông La Cương phụ trách chương trình trực thoại truyền thanh, có phát đi lời nhục mạ người Hoa Lục của một thính giả người Nhật tên là Tiểu Nguyên Kính Thái Lang trong 3 phút. Kết quả là ông La Cương và một số đồng sự bị cho nghỉ việc cũng như bị phạt vạ tiền..)

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

CHUYỆN ĐIỆN THOẠI

Thằng em rể gọi điện:

- Con em anh láo quá.

- Oánh bỏ mẹ nó đi.

- Em có vũ phu như anh đâu mà đánh vợ.

- Đểu vừa thôi. Nó láo sao?

- Em vừa họp khu phố, nghị quyết đưa ra là đéo cho nhà nào nấu bếp than tổ ong nữa. chuyện này em mừng lắm. Nó nấu than làm em ngượng hết cả người. Em về nhà thẽ thọt lại chuyện, đéo ngờ nói nổi xung lên, chửi cả họ hàng hang hốc nhà em ra. Ah, mà nó còn chửi cả lão trưởng khu nữa đấy. mà em có nói sai đâu. Lão trưởng khu bảo là ơ đây không có hộ nghèo, hay gần nghèo nên khôn phải đun than. Độc hại lắm.

- Thôi được, để tí nữa tao gọi điện tao mắng cho.

- À mà thôi đi anh, nó biết em méc anh, nó vạch háng, lại gào lên thì có mà chui xuống đất. Đời khổ, đéo bằng con chó. Thôi anh nhé,

- Thôi là thôi thế nào, nó láo thì anh dạy chứ có nói oan cho nó đâu.

- Nhưng mà em cũng có lỗi với nó. 

- Mày hiền lành như cục đất ấy, lỗi đéo gì?

- Em cũng lười lắm, đi giảng bài về là nằm phơi dái trên ghế xem ti vi. Nó sai gì thì em làm. Nó bảo em là thằng đười ươi đấy anh ạ.

- Ờ, khu này thằng nào mà chả thế, chỉ chực buổi sáng chủ nhật gãi bụng xin ăn là nhanh thôi, đéo chịu làm gì hết. Thôi em đừng buồn nữa nhé.

- Còn chuyện này nữa.

- Chuyện gì thế?

- Em đi tiếp khách, mà đéo phải em tiếp đâu, chúng nó tiếp em, nhậu say về muộn, nó đóng cửa không cho vào. Thế mơi cay chứ. Phải anh thì anh có chịu nổi không?

- Để tí tao điện thoại mắng nó. Như trẻ con.

- Thôi anh, thực ra em cũng có lỗi với vợ em.

- Lại lỗi gì nữa?

- Em bỏ đi khách sạn, xông hơi, ngoắc một em, ngủ đến sáng về...cho sớm.

- Thường thôi, đàn ông thằng đéo nào chả dấm mẻ. Có điều tao không có cơ hội.

----------------------------

Con em gái gọi điện:

- Nhà em tối qua bên anh không?

- Tao không chứa.

- Tối qua say khướt, em khóa của không cho vào, chả biết đi đâu.

- Nó bảo tao đi khách sạn xông hơi, ngoắc một em, ngủ đến sáng về...cho sớm.

-----------------------------

Thằng em rể gọi điện: 

- Anh giết em. Ai lại nói vợ vợ em thế.

- Mày có dặn tao đéo đâu. Tính tao lại thật thà.

- Thật thà kiểu giết người như anh thì quá bằng phá hoại.

- Thôi, xin lỗi. Lựa lời mà nói với nó cho yên chuyện đi.

------------------------------

Con em gái gọi điện: 

- Mồm anh không có nắp à?

- Mày ăn nói cẩn thận, láo vừa thôi. Mồm tao mà mày cứ làm như ...hố xí.

- Chồng em nói thế chứ em không nói.

- Nó mới là thằng mồm không nắp.

-----------------------------------

Vợ mình điện thoại: 

- Tối về ăn cơm không để còn nấu?

- Không, tiếp khách, về muộn.

- Sớm đi, muộn khóa cửa đấy, không chờ được đâu.

- Liệu thần hồn. Sểnh nhà là ra....khách sạn đấy.

- Đừng anh, về sớm nhé. Em yêu!

---------------------------------------------------
Chuyện cư xử và ứng xử đấy các cô, tỉn đểu làm gì cho nhọc thân. Phận làm gái phải ngoan hiền, biết điều. Phận làm giai phải cứng rắn và bản lãnh. Vớ vẩn, trẻ con, cắc bụp toi như chơi. Loại đứng giữa, giẻ rách như anh thì phải thêm tí thật thà và bốc phét, phải không Bọ?