Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

THƯ GỬI NGÀI BASHAR AL-ASSAD KÍNH MẾN

Hanoi, ngày 25/7/2016,

Ngài Bashar al-Assad kính mến,

Em biết em làm ngài thất vọng. Trông ánh mắt ngài nhìn em qua FaceTime là em đã hiểu được những gì ẩn dấu sau bộ quần áo quân vương kia. Nhưng ngài biết đấy, em phận nữ nhi thường tình, eo ôi, em sợ lắm.

Khi vừa đặt chân xuống phi trường Damas, em đã nghe tin có bom nổ tại Latakia. Cha mẹ ơi, đời em chưa bao giờ bom nổ gần đến thế. Hà Nội của em cũng từng có bom nổ nhưng hồi ấy em còn chưa tham dự cuộc thi bơi để biết tới cuộc đời. Tạ ơn Chúa, em đã thoát chết vì may mắn đúng không ngài. Nhưng em là một phóng viên chiến trường, sao em lại có thể quay về tay không được.

Ngay hôm sau, em đi quay mấy gia đình bị đổ nát ở Homs. Em không cầm lòng nổi trước cảnh hoang tàn dù đã bình yên. Một anh thanh niên thấy em khóc nhiều quá đã cho em một món quà. Ngài tưởng tượng nổi không, đấy là một viên đạn AK47 vàng choé. May mà nó đến với em từ tay người đàn ông Syria dễ thương chứ không phải từ nòng súng gã phiến quân IS. Em lại thoát chết lần thứ hai. Nhưng là phóng viên chiến trường em vẫn quyết không từ bỏ.

Rồi trong buổi sáng em mặc chiếc áo xanh lơ dịu dàng ngồi ở sảnh khách sạn uống cafe chờ tới giờ gặp ngài để phỏng vấn thì ĐOÀNGGGG. Một cậu bé chơi đùa với mẹ rồi làm vỡ quả bóng bay. Jesus, ví dụ nó không phải quả bóng bay mà là quả tên lửa thì cả đoàn em tan xác. Em vội co giò chạy lên quát đồng nghiệp thu dọn đồ đạc để về luôn vì quá sợ hãi. Chả chiến trường cái giường gì sất.

Bọn nó bảo có gì đâu, để yên em ngủ, qua lên bar em uống hơi nhiều rượu với chà là. Cái bọn điên này. Em vừa sút vào lưng đứa quay phim vừa lột chăn của em gái. Ngài biết đấy quê em có câu quá tam ba bận. Em đành bỏ luôn mục đích chuyến đi để phỏng vấn ngài. Dù sao, em tới đây cũng đã là dũng cảm lắm rồi phải không ạ.

Kí sự của em dẫu phải bù đắp những thiếu sót bằng nước mắt nhưng ngài hãy tin khán giả đất nước em, họ luôn cần cảm xúc. Chỉ nhiêu đó thôi đủ để họ coi Syria như chính quê hương họ đang bị giày xéo rồi. Không tự nhiên mà dân tộc em hạnh phúc thứ 5 thế giới chỉ bằng mức lương tối thiểu 50$/tháng mặc tương lai bông phèng và mờ mịt.

Hãy thứ lỗi cho em nhưng em không trở lại đất nước tươi đẹp của ngài nữa đâu.

Gửi tới ngài lời chào vĩnh biệt

Người em gái hay tựa cửa của ngài

Đã kí (em cứ chắc ăn vậy nhỡ có đứa nào đọc được thư em).

Nguồn: Lọc Chọn Bùi



***

Tiện đây gửi mọi người xem phóng sự chiến trường, có tên trùng với phóng sự của Lê Bình. Phim tài liệu ngắn này của kênh truyền hình ANNA News (Nga) phát sóng khi theo chân quân SAA ở ở quận Al - Layramoun / Aleppo nhìn ra cao tốc Castello.

Ký sự Syria: Góc nhìn từ phía trong cuộc chiến | ANNA News (tên trùng hợp vãi):


Hãy chia sẻ bài viết:

16 nhận xét:

https://youtu.be/rnU4cErXtU4

VTV: (VTC News) - Nhà báo Lê Bình, người dẫn đầu ekip và trực tiếp thực hiện ký sự chiến tranh Syria, nói mục đích ban đầu của ekip không phải đi làm phim chiến tranh nên hoàn toàn không chuẩn bị đi vào vùng chiến sự.

Ký sự ‘Góc nhìn từ phía trong cuộc chiến’ của VTV24 được phát vào tối 23/7 thu hút sự chú ý đặc biệt của cộng đồng, trong đó có các ý kiến trái chiều.

Ngay khi bắt đầu cuộc trò truyện với phóng viên VTC News, nhà báo Lê Bình - người trực tiếp tham gia và chỉ đạo ekip của VTV24 tác nghiệp tại Syria - nói:

Thực ra, mục đích ban đầu của chuyến đi là thực hiện cuộc phỏng vấn với Tổng thống Syria Assad, nhưng kế hoạch này bị hủy bỏ chứ hoàn toàn không là chuẩn bị để vào vùng chiến sự.

rước khi đến Syria, ekip đã mượn áo chống đạn của Bộ Công an. Đây là một phần trong quá trình chuẩn bị để đảm bảo an toàn cho các thành viên trong đoàn. Tuy nhiên, Lãnh sự quán Việt Nam tại Leban nhắc không được mang qua biên giới Syria.

- Nhiều người xem ký sự đều có chung nhận xét rằng phóng viên vào khu vực chiến sự nhưng ăn vận ‘màu mè’, không phù hợp với chỗ hòn tên mũi đạn cực kỳ nguy hiểm…

Những trang phục mang theo không còn đủ để thay thế nên đó là lựa chọn không thể khác của cả ekip và bản thân tôi.

Những phản biện của cư dân mạng về trang phục ekip có phần đúng và chúng tôi thừa nhận có phần thiếu chuyên nghiệp trong quá trình chuẩn bị, lo hậu cần cho chuyến đi.

- Có tin khẳng định thành phố Homs, nơi ekip thực hiện ký sự, nay chỉ còn quân chính phủ, lực lượng đối lập, một phần phiến quân Al Qaeda và là ‘vùng an toàn’, khác với thông tin của VTV24 là có cả lực lượng IS man rợ…

Có thể mọi người xem phóng sự chưa kỹ. Homs chỉ còn một phần chiến sự xảy ra ở khu vực bên kia thành phố. Khu vực mà ekip có mặt rất an toàn và chính vì an toàn nên chính phủ Syria mới quyết định đưa các phóng viên đến khu vực này.

Dù khẳng định là khu vực an toàn nhưng chính phủ Syria cũng cảnh báo Homs vẫn có nhiều rủi ro do vẫn còn lính bắn tỉa. Tuy nhiên, nơi các phóng viên có mặt đã bị phá hủy rất nhiều và gần như không còn người.

Vậy ekip đến Homs để làm gì ạ, thưa chị?

Chúng tôi không đến thành phố này để nói về chiến sự mà kể về những câu chuyện đau thương đã từng xảy ra. Trong phóng sự, chỉ nhắc đến những người phụ nữ chỉ có miếng bánh mỳ mốc nhỏ bằng lòng bàn tay mà 4 người chia nhau.

Ngoài ra, những người phụ nữ còn bị phiến quân bắt quỳ, lết đi khắp phố và hàng loạt câu chuyện tra tấn man rợ như tấn công các phụ nữ hay hành quyết dã man đứa trẻ còn đang trong bụng mẹ.

Đó là những điều chúng tôi muốn nói về Homs, chứ không phải việc đấu súng, đánh bom như mọi người nhầm tưởng.

- Vậy đâu là khu vực nguy hiểm nhất, gần nơi xảy ra giao tranh nhất mà ekip từng có mặt khi tác nghiệp ở Syria?

Khu vực nguy hiểm nhất mà ekip từng tiếp cận là Jobar, ngoại ô của Damascus, nơi cuối cùng mà ekip tiếp cận. Khu vực này vẫn còn xảy ra giao tranh và chỉ cách thủ đô Damascus 2km.

Khi tiếp cận khu vực này, trực tiếp chứng kiến những cuộc đấu súng, ekip quyết định không ở lại lâu mà ngay sáng hôm sau đã rời Jobar. Chúng tôi ở Damascus 6 ngày trước khi biết rằng đang ở quá gần khu vực giao tranh là Jobar.

Trong suốt nhiều cảnh quay có mặt của chị, với những cảm xúc và góc quay được thực hiện, nhiều ý kiến nói rằng ký sự có phần ‘diễn’ và ‘kịch’ quá, thưa chị?


Khi đó không có ai đủ bình tĩnh cả. Quay phim của ekip chỉ có thể cầm máy quay từ đầu đến cuối, sau đó sẽ lựa chọn thêm ở quá trình hậu kỳ.
Khi đó không có ai đủ bình tĩnh cả.

Khi vào khu vực nguy hiểm như Jobar, tất cả không có đủ thời gian để chuẩn bị dụng cụ tác nghiệp. Quay phim của ekip chỉ có thể cầm máy quay từ đầu đến cuối, sau đó sẽ lựa chọn thêm ở quá trình hậu kỳ.

- Sau chuyến đi này, chị có hối hận hay tiếc nuối về điều gì?

Tôi cho rằng mình không hẳn hối hận về chuyến đi này, nhưng sẽ không quay trở lại Syria cho đến khi chiến sự chấm dứt hoàn toàn.

Điều tiếc nuối nhất của chúng tôi là không thực hiện được cuộc phỏng vấn với Tổng thống Assad. Tuy nhiên, việc cả ekip trở về nhà an toàn cũng là một thành công và khiến chúng tôi an tâm.

Nếu có thể thay đổi thì tôi và toàn bộ ekip sẽ cố gắng để chuẩn bị tốt hơn, không để xảy ra những thiếu sót trong quá trình hậu cần dẫn đến những ý kiến phản biện trái chiều của dư luận.

Xin cảm ơn chị!

Tùng Đinh (Thực hiện

Chiến tranh không phải là màn diễn truyền hình
"Ký sự Syria: Góc nhìn từ phía trong cuộc chiến" phần 1 phát sóng trên VTV tối 23/7 do ê kíp của Trung tâm tin tức VTV24 gồm nhà báo Lê Bình, quay phim Ngọc Phức và hai phóng viên Vân Anh, Phương My thực hiện về cuộc chiến ở Syria đang gây những phản ứng trái chiều và nhiều phần gay gắt của dư luận.
Có những bình luận hoan nghênh sự dũng cảm của Lê Bình và êkíp khi lặn lội đến điểm nóng Syria để thực hiện phóng sự nói về cuộc chiến ở đây. Những ý kiến khác lại chú ý đến tính chân thực của ký sự và sự “phô diễn” như để PR cho bản thân nhà báo Lê Bình. Đặc biệt, người ta chú ý đến quan điểm chính trị của một nhà báo đối với cuộc chiến tại Syria.

Nếu để gây sự chú ý và thu hút khán giả thì kiểu giới thiệu dai dẳng và giật gân trên truyền hình về phóng sự này đã đạt được mục đích. Nhưng thực sự là sau khi xem, người ta thấy thất vọng vì phóng sự không nói lên được bản chất của cuộc chiến đang diễn ra ở Syria; êkíp làm phim đã “diễn” quá nhiều, biến mình thành tâm điểm, khiến cho phóng sự mất định hướng trọng tâm của chủ đề mà lẽ ra phải là cuộc chiến Syria dưới góc nhìn của một nhà báo Việt Nam.

Nhiều ý kiến đã nhận xét, làm ký sự chiến tranh nhưng nhà báo Lê Bình ăn mặc tựa như “đi du lịch” với áo đỏ, kính râm ở “giữa chốn sa trường”. Các cảnh quay cũng không mang không khí, cảnh huống của một chiến trường ác liệt đến mức nhà báo “3 lần” suýt chết.

Thứ mà khán giả khó “xài’ nhất là những lần Lê Bình khóc, lúc sụt sùi, lúc tức tưởi, nhiều đoạn vừa thô, vừa phản cảm, một show diễn vụng về.

Sau những hình ảnh phỏng vấn người dân, thành phố bị tàn phá, người xem bị một phen “sởn tóc gáy” với những thước phim tư liệu của bọn phiến quân IS phát tán trên mạng hòng khủng bố tinh thần người dân và những người đang cầm súng đánh lại chúng: Tên đao phủ mổ bụng người, moi gan ăn sống, cảnh hành quyết man rợ bằng cách cho xe hơi kéo lê người bị hành quyết trên đường... Như vậy, ký sự đã vô tình “chính thức hóa” và phổ biến những hình ảnh man rợ của phiến quân IS.

Trở lại với những thước phim quay trong địa đạo, nơi mà Lê Bình nói chỉ cách phiến quân 20 mét hay khi cả đoàn sợ “co rúm” người khi nghe tiếng súng nổ của người lính bắn cầm chừng kiểu “tắc cú” từ trong công sự cũng là một kiểu diễn vụng về, không có một chút trải nghiệm hay kiến thức gì về đánh trận trên công sự.

Một không gian khá yên tĩnh, không có giao tranh trên thực địa, mọi người xuất hiện trong phim đều không có động tác của người lính khi tác chiến.

Mọi sự “lộng giả thành chân” đó cũng chưa phải làm người xem thất vọng, mà sự bất bình chủ yếu nằm ở tính tư tưởng của ký sự này.

Giữa những hình ảnh gây đau thương, căm giận, trong ký sự bật lên một lời bình: "Người Syria, vẫn đang dùng súng của Nga, của Mỹ, của Israel để bắn vào nhau", chẳng khác nào tung hỏa mù cho người xem.

Một trường đoạn đối thoại rất đáng chú ý là nữ bác sỹ vừa kết hôn được 2 tháng đã bị thương nặng trong một vụ tấn công liều chết vào bệnh viện nơi chị làm việc tại Jableh. Chị nói: "Nếu bây giờ gặp lại, tôi sẽ xé xác chúng".

Người dẫn chuyện trong phóng sự hạ một lời bình: "Chiến tranh đã đẩy người phụ nữ hiền lành, nhân hậu, người phụ nữ chỉ biết cứu người trở nên đầy hận thù, căm phẫn, khát máu".

Chẳng lẽ người lương thiện, chân chính không được căm thù kẻ phá hoại hạnh phúc của bản thân mình? Chẳng lẽ sự căm thù chân chính đó của người dân Syria lại đánh đồng với dã tâm của kẻ khát máu là lũ phiến quân IS?

Phóng sự cho thấy sự mơ hồ, lẫn lộn của nhà báo về bản chất cuộc chiến ở Syria; không biết hoặc không cần biết nguyên nhân sâu xa của cuộc chiến, những phe phái, những thế lực trong và ngoài nước đã đẩy đất nước và người dân Syria vào cảnh thương tàn.

Tác giả đã không cần biết những điều đó, không cần biết đến chính nghĩa và phi nghĩa trong cuộc chiến, như Lê Bình trong trả lời phỏng vấn của news.zing.vn ngày 26/7 đã bàng quan tuyên bố: “…chúng tôi không có ý định cắt nghĩa về cuộc chiến tranh này. Không ai hiểu được cuộc chiến này, ngay cả các nhà chiến lược quân sự”.

Thật khó hiểu khi một nhà báo của một nền báo chí cách mạng, đang giữ cương vị lãnh đạo ở một cơ quan báo chí chính thống, lại nhận thức mơ hồ như vậy về vai trò định hướng của thông tin và không hiểu gì về một trong những điểm nóng như cuộc chiến Syria hiện nay.
Cựu chiến binh Nguyễn Quang Vinh

Cái chị phóng tinh viên LB này càng nói càng thấy buồn nôn quá đi mất. Chị mang cái mà chị cho là món ăn ngon do chị nấu nhưng thực chất đấy là cám lợn thì ai mà nuốt nổi chứ đừng nói là khen ngon được - tất nhiên ngoại trừ người nấu. Tốt hơn hết là chị hãy thừa nhận sự hèn nhát của mình trong chuyên môn đi thì hơn. Chị sợ bom đạn có thể thông cảm được, nhưng một nhà báo mà hèn nhát trong chuyên môn, lại không dám thừa nhận thì không có tư cách là phóng viên, càng không thể là lãnh đạo trong cơ quan báo được.

một cái phóng sự chả ra thể thống gì chỉ thấy bà lê bình khóc và khóc.quay cảnh chiến trường là dũng cảm rồi nhưng gửi về cái thông điệp tí với.bà quay chiến trường nhưng còn sọ nhiều quá.bà ko dám vạch mặt hay giả vờ ngu ko biết kẻ đứng đằng sau chiến tranh sirya là bọn mỹ và châu âu hay sao mà cứ đổ lỗi một hai cho is vậy.biết manh nha từ đâu dẫn đến cảnh đổ nát như vậy ko."dân chủ" mỹ mang đến đấy

Nhìn đất nước syria qua phóng sự tôi thấy thật khâm phục người làm phóng sự đã rất anh dũng để làm được phóng sự này, qua phóng sự này chúng ta cũng thấy được sự hoang tàn của chiến tranh và tội ác của chiến tranh mang lại, tôi mong ước cả thế giới sẽ không có chiến tranh để người dân được sống trong hòa bình.

Đăng nhận xét